Cập nhật mới

Khác 30 Ngày Ở Địa Ngục

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
356896608-256-k594685.jpg

30 Ngày Ở Địa Ngục
Tác giả: MinhPhuong153
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Kẻ có mảnh đời bất hạnh và bi thương bị cả xã hội vùi dập rồi gây nên tội lỗi tầy trời liệu có đáng được tha thứ?

"



rắcrối​
 
30 Ngày Ở Địa Ngục
Ngày 1


.............

Ting ting ting!!!

' Bắt cô ta lại!!!

'

Tiếng còi cảnh sát chói tai vang vọng khắp mọi nơi trong thành phố.

Dòng người tắp nập đứng lại chờ đợi như đã từ rất lâu.

Sâu trong một con hẻm tối sâu thẳm có một bóng hình trong như đã tràn đầy mệt mỏi đứng dựa vào bức tường.

' haizz xem ra lần này không ổn rồi '

' vậy chắc là bị bắt rồi nhỉ?

'

' liệu mình có nên trốn chạy nữa không?

'

Người con gái kia siết chặt đôi tay bản thân lại rồi thở dài một cách đầy nặng nề, dẫu sao đây cũng không phải là lần đầu cô trốn chạy cảnh sát như vậy.

'mệt mỏi thật đấy '

' ước gì mình có thể trở về quá khứ thì thật tuyệt biết bao '

Cô nở một nụ cười khổ sở, phải cũng đã từ rất lâu rồi cô đã không còn là chính cô nữa.

Nếu muốn kể lại thì chắc phải bất đầu từ 8 tháng trước nhỉ?

Ngày X tháng X năm 2018

' Wow cô ấy đúng là một người tuyệt vời nhỉ?

'

' còn phải nói!

Đại tiểu thư đây là thiên tài trăm năm đấy!

'

' a~ tiểu thư đúng là con nhà người ta mà '

Những lời tung hô và nịnh bợi tới từ đám đông ngoài kia cũng không khác là bao, dẫu sao cô đây cũng đã nghe gần hơn trăm lần lắm lời nịnh nọt khô khan giả tạo đấy rồi.

' ôi trời bạn tôi tuyệt thật đấy nha '

' lúc nào cũng là người nổi tiếng chắc sướng lắm nhờ '

' thôi nào có sung sướng gì đâu mà mày ham '

' toàn mấy lời giả dối để nịnh bợi thôi à '

' tao đây nghe riết phát ngán rồi '

Cô dựa vào tường nói những câu như thế với người bạn thân thiết nhất của mình mà không chút đề phòng, người kia của cô cũng chẳng nói gì mà chỉ cười cười một nụ cười kì lạ và đầy ẩn ý trong không bình thường chút nào.

' ê này lâu quá rồi tao và mày không đi chơi một bữa nhờ?

'

' hay tối nay mình đi bar đi!

7h tối nay tao rảnh nè !!

'

' ừ nghe được đó cũng lâu rồi tao chưa đi '

' mày đừng lo để tao bao hết cho nhớ nhà tối nay 7h đó '

Cô còn không quên nhắc nhở cô bạn thân thiết của mình, hôm đấy đáng lẽ ra là 1 buổi đi chơi rất vui là tuyệt vời nhưng chính cô lại không ngờ buổi đi chơi hôm đó lại khiến cuộc đời cô sụp đổ, và vĩnh viễn rơi vào địa ngục.
 
30 Ngày Ở Địa Ngục
Ngày 2


Hoàng hôn gần buông xuống, mặt trời cũng như vậy nó rời đi và nhường lại vai trò của mình cho mặt trăng toả sáng.

Người ta thường hay bảo gần cách hoàng hôn và bình minh tới nó giống như một đời người vậy vì dẫu có toả sáng xinh đẹp tới đâu rồi thì cũng nhanh chóng vụt tắt rồi nó sẽ đi vào ký ức mà trở thành những thứ trong giấc mơ.

' này! sao mà lâu quá vậy hả!?

'

' tao đã đợi mày từ 6h rồi đấy!?

'

' thôi nào~ cho xin lỗi đi nha tại tao có công việc bận đột xuất ấy mà '

' thôi! sao cũng được mà mày hôm nay cũng ăn diện quá đấy chứ?

'

' chẳng phải tao và mày đã đi bar nhiều lần rồi sao mà đây là lần đầu tiên tao thấy mày ăn diện dữ dội vậy đấy?

'

' thì có sao đâu lâu lâu tao lồng lộn tý ấy mà '

' mà tao với mày vô trong đi ở ngoài này quài!

'

' ừ nhỉ! mày nhắc tao mới nhớ đấy thôi đi nào '

Cô cười đùa với người bạn của mình, cả hai bước vào bên trong của quán bar.

Không cần phải nói nó là một nơi sang trọng và bắt mắt rồi đây là nơi mà các thiếu gia, tiểu thư tài phiệt tập tụ lại để ăn chơi nhảy nhót làm những gì mà bản thân thích dẫu có quay tới sáng thì cũng chả có ai nói được vì nơi đây vốn sinh ra đã dành riêng cho những kẻ như thế rồi.

' này mày định đi đâu vậy?

'

' đã bảo là đến quán bar chơi cùng nhau mà mày cứ đi đâu thế?

'

' à đừng lo tao đi chổ này chút á mà tí tao quay lại ngay mày đợi tí nha '

' Haizz~ rồi rồi nhanh đó tao ghét đợi lắm đấy '

Cô chán nản thở dài một hơi mà kiên nhẫn chờ đợi người bạn của mình quay lại, bản thân thì đưa mắt ngắm nhìn xung quanh phải nói làm sao nhỉ từ nãy đến giờ có một gã còn trai nào đó với mái tóc đỏ cứ lia mắt theo nhìn cô.

Phải nói là cô cực kì khó chịu không cần nhìn sơ qua cũng biết gã còn trai kia chắc cũng là trăm anh thế phiệt gì đó rồi chỉ cần nhìn cách hắn vùng tiền là hiểu.

Mà cô cũng chẳng để ý gì thêm nhưng nếu hắn cứng dán mắt vào người cô thế này thì thật khó chịu làm sao

' hể? gì đây? tôi đâu có gọi Sangria?

'

' thưa tiểu thư là tiểu thư kia có tên Xxx đã gọi cho người đấy ạ '

' ồ là nó à vậy được tôi cảm ơn '

Cô cầm lấy ly Sangria và lắc lư nó nhẹ nhàng sau đó chả chút đề phòng nào mà đưa lên miệng để uống, vị của nó thì cũng chả có gì đặc biệt nó i chang như các ly Sangria khác, nhưng cũng chính bởi nó mà cuộc đời nàng đây sẽ rơi vào tấn bi kịch i hệt như ý nghĩa của cái tên của ly cocktail Sangria này vậy.

' ưm~ sao mà nhức đầu vậy nè trờiii '

' rồi con kia nữa!! sao mà nó đi lâu vậy hả!?

'

Đã hơn 30p nhưng người bạn kia vẫn chưa trở lại, còn cô không hiểu sao hiện tại cô phải nói là đang nhức đầu kinh khủng luôn ấy trời, nó còn khiến cô buồn ngủ nữa và cô cũng cảm giác được là mi mắt mình nặng trĩu xuống, và quả thật chỉ 10p sau cô đã ngồi tượng lưng vào ghế mà không đứng dậy nổi trước khi rơi vào giấc ngủ cô đã nhìn thấy cô bạn của mình đã trở lại và nở một nụ cười phía sau cô ấy còn có một bóng người xa lạ nữa, rồi sau đó cô mất sạch ký ức rồi nhắm nghiềm mắt lại.

Giá như lúc đó cô tỉnh tảo thì chắc mọi chuyện sẽ khác nhỉ......
 
30 Ngày Ở Địa Ngục
Ngày 3


' 社会に押しつぶされている人たち ' là ám chỉ kẻ có số phận bi thương bị cả xã hội vứt bỏ.

Rồi khi nó đứng dậy thoát khỏi số phận để trở nên mạnh mẽ hơn thì, rồi lại bị vùi lấp và bị chôn sâu dưới hố sâu tăm tối của địa ngục không lối thoát cũng chả có tí ánh sáng nào lọt chỉ có duy nhất kẻ đáng thương đó vẫn ở ngay đó mà than trách với số phận của mình rồi cuối cùng gục ngã tại nơi hố sâu tuyệt vọng.

Rốt cuộc phải làm gì để hài lòng xã hội đây?

' KHÔNG!!!!!

'

' Chuyện gì chuyện gì vậy?!?!!!

'

Cô ôm lấy bản thân mà che đi lại những thứ xấu hổ trên chính cái cơ thể này, đúng nó đã bị vấn bẩn và điều gì tồi tệ hơn cơn cả khi nó vẫn còn chưa trưởng thành hoàn toàn cơ chứ

Vào trước đó khi cô tỉnh dậy đã thấy bản thân ở trong 1 căn phòng trống vô cùng xa hoa và nó chính là phòng chơi Đ*** của nơi quán bar và cô đang ở trên giường với không mảnh vải nào cả cô hoàn toàn trơn chọi, và kế bên cô còn có 1 tên con trai mà chả ai khác đó chính là tên thiếu gia với mái tóc đỏ đã không rời mắt khỏi cô từ khi cô bước vào quán bar.

' Không!!

Không đúng tại sao!

'

' ngươi!

'

' tại sao?!

'

CHÁT

tiếng chát oan nghiệt vang lên trong căn phòng đấy, cô ngã quỵ xuống tay chân nặng trĩu như đeo chì mà mắt hết thăng bằng ngã xuống, còn cẩn thận đưa đôi tay khẽ chạm lên khuôn mặt của bản thân gương mặt kia hiện rõ dấu tay đỏ chót trên khuôn mặt xinh đẹp không tì vết đó ôi~ thật đáng tiếc làm sao.

' Ha!

Tưởng mình còn xinh đẹp trong trắng lắm sao?

'

' mày nên nhớ đứa con gái mất hết phẩm giá nhân phẩm như mày mà còn có quyền lên tiếng á?!

'

' giờ thì nhìn lại xem mày có gì nào không có gì cả đúng không vì mày đã mất hết rồi con điếm à~ '

Hắn ta nói với giọng điệu mỉa mai và vênh váo với cô, hắn nhẹ nhàng mặc quần áo vào rồi đi đến cửa, trước khi mở cửa ra ngoài hắn còn quay lại nói cô nên cảm thấy may mắn vì được một đêm với hắn đi.

'...........'

' sao lại thế này chứ......

'

Cô lấy đôi tay ôm lấy đầu mà là hét sao mà cái chuyện kinh khủng và kinh tởm này lại đến với cô cơ chứ, rõ ràng là cô cũng chả biết bản thân mình đã gây nên tội tình vì cả mà tại sao chuyện này lại xảy ra?.

Cảm xúc lẫn suy nghĩ của cô lúc này rối bời nó dường như đang rơi vào mê cũng vậy không biết nên đi về đâu mới chính xác cứ đứng yên như vậy mà chờ đợi một thứ vô nghĩa nào đó dẫu có biết nó không bao giờ tới cũng vậy.

Cô bất đầu hy vọng đúng!

Hy vọng gần mọi thứ diễn ra chỉ là một giấc mơ gần nếu thời gian tua ngược lại cô sẽ tỉnh táo và mọi chuyện chắc chắn sẽ không diễn ra!.

........

..........

Nhưng...

Đáng tiếc làm sao hy vọng thì cũng chỉ là hy vọng nó sẽ không quay trở lại và đây vốn không phải là một giấc mơ.

Mà nó là hiện thật, có vẻ mọi chuyện vốn đã được định sẵn rồi....

これは残酷な現実なのでしょうか?
 
30 Ngày Ở Địa Ngục
Ngày 4


Xã hội, định kiến, danh vọng, tiền tài,

Quyền lực?

Đều là những thứ bắt buộc phải có nếu bạn muốn có một chổ đứng nhất định trong thời đại loạn lạc hiện tại này nếu không.

Bắt buộc phải có hết và thiếu chỉ một cái thôi thì cũng không thể nào hoàn hảo chọn vẹn được.

Con người và xã hội là thế đấy

' đó là sưu hướng mà '

RẦM!!

tiếng đạp phá vang lên trong căn phòng sang trọng lỗng lẫy tràn đầy xa hoa kia, người con gái xinh đẹp với mái tóc xoăn nâu uốn lượn mặc trên người chiếc váy trắng dây, mà nắm chặt đôi tay, phía trong lồng bàn tay là một chất lỏng chảy ra từ đôi tay trắng nõn đó không khác thứ chất lỏng đó là máu.

' Áaaaaaa '

' đáng ghét!!!!

'

Cô ta nắm lấy mái tóc nâu đó rồi la hét như một kẻ không có thần trí bình thường vậy rồi dần dần đôi chân cô ta cũng gớm máu do hàng tá vết mảnh vỡ của chiếc bình hoa đã đổ bể dưới sàn nhà.

Ả hoảng loạn với đầu óc cùng tâm trí rối bời đầu của ả như muốn nổ tung do hàng tá câu hỏi từ chính bản thân ả đặt ra mà lại không có bất kì câu trả lời nào.

' hộc....

Hộc........

Lemmy....

'

' vâng!!

Tôi đây tiểu thư!!!

'

Cuối cùng cô ngã quỵ xuống đất trên đống mảnh vỡ kia khiến làn da xinh đẹp kia chảy máu, sau khi ngã xuống cô cất tiếng gọi vị nữ hầu thân thiết và trung thành của bản thân đến, với vóc dáng nhỏ nhắn nữ hầu kia mở tung cửa phòng vội vã kéo váy chạy vào đến chỗ vị chủ nhân của mình.

' tiểu thư!

Tiểu thư!

Người bị thương rồi!!

' người mau ngồi dậy!!

Để tôi xem vết thương cho người!

'

Cô gái với mái tóc vàng chanh sáng đỡ chủ nhân của mình ngồi dậy rồi đỡ cô ấy lên giường, rồi cuối xuống nhanh nhẹn dọn dẹp những mảnh vỡ thủy tinh rơi vã dưới sàng.

' Lemmy..

'

' vâng!

Tôi đây có chuyện gì sao ạ?

'

' nếu sau này.. mọi người vứt bỏ ta..Vậy ngươi có rời bỏ ta không?

'

' không ạ!

Chắc chắn là không!

Tôi sẽ không bảo giờ rời bỏ tiểu thư!

'

' người đã cứu giúp tôi!

Cưu mang tôi!

Tôi hứa với chúa!

'

' tôi sẽ không bao giờ rời bỏ người!

'

Cô gái nhỏ kia đứng vậy để tay lên trước ngực hành lễ trong rất nghiêm trang nhưng cái vẻ mặt tự mãn+ cái thân hình mi nhon kia lại khiến người ta thấy buồn cười hơn là cảm động.

Nàng thấy vậy cũng nghiêm mặt trong chốc lát rồi ngay phía sau mái tóc nâu xoăn rối bời, trong đôi mắt ấy hiện lên một tia sáng mong manh nhỏ nhoi, đôi môi khô nức nẻ kia nở lên một nụ cười thật lòng trong vô cùng nhẹ nhàng như đã thả được nghi hoặc trong tâm lòng, cô gật gù đầu xuống rồi nhẹ tâm giọng nói kia lên tiếng.

' ừ người nhớ đó '

' vâng!

Chắc chắn ạ!

'

Cả hai mỉm cười với nhau nụ cười thật lòng và hạnh phúc với chính bản thân của đối phương.

Nhưng ngay sau này cô kẻ lập nên lời hứa này lại là kẻ phản bội lời hứa và nhẫn tâm rời đi, còn nữ hầu kia kẻ thề thốt với Chúa tưởng gần sẽ rút lời nhưng không ngờ kẻ đó lại là người trung thành đến chết với lời hứa đó.
 
30 Ngày Ở Địa Ngục
Ngày 5


' NÀY CON BÉ KIA MÀY BỊ LÀM SAO VẬY ?

'

.........

Tiếng chửi rủa của một người đàn ông lớn tuổi vang dội trong căn biệt thự rộng lớn khiến các người hầu xung quanh sợ đến cả xanh mặt.

Phía bên trong căn phòng ngủ sang trọng có hai cô gái đang ôm lấy nhau, người đang được ôm kia thì rút vào người cô gái có mái tóc ánh vàng sáng mà không buôn ra dẫu chỉ một giây.

' tiểu thư....

'

' ông chủ đang rất tức giận đấy ạ '

' vì người đã không ra khỏi phòng hơn 1 tuần này rồi '

' tiểu thư.....

'

'.............'

' Lemmy ta nên làm gì đây?

'

' sự trong trắng của ta đã biến mất....

'

' một khi mất đi thứ đó thì ta chả còn tí giá trị nào nữa '

' ta....

'

' không đâu tiểu thư!!

'

' tại sao phải dùng thứ đó để đánh giá một người con gái chứ?

'

' sao lại phải dùng sự trong trắng để đánh giá một con người?

'

' tiểu thư người đừng lo mất đi thứ đó chẳng làm sao cả '

' người không nên dồn ép bản thân vô dụng '

' người vẫn là tiểu thư của tôi '

' và là đại tiểu thư của tập đoàn xxxx '

' sẽ không có kẻ nào có thế đánh giá người cả '

' thế nên người đừng lo '

' rồi mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi '

'............'

' cảm ơn ngươi '

' Lemmy '

' vâng nhưng trước tiên người nên ra ngoài đã '

' người không nên ở trong phòng suốt đời được ' ( đứng dạy )

' ra ngoài sao....

'

' thôi được rồi '

' Lemmy chuẩn bị quần áo và nước tắm cho ta '

' ta sẽ ra ngoài '

' thế mới đúng là tiểu thư đáng kính của tôi chứ!

'

' được rồi người đợi tôi chốc lát!

'

Chuyển cảnh

' có chuyện gì mà mày lại ở trong phòng gần một tuần nay vậy?

'

' rồi còn bảo tao làm giấy thôi học cho mày nữa ?

'

' bộ có chuyện gì à ?

'

' thưa cha '

' con thấy ngôi trường đó không hợp với con ạ '

' con muốn chuyển đi đến ngôi trường khác '

' về phần hình ảnh của con xin hãy cho con tự bản thân xoá hết hình ảnh ở ngôi trường đó '

' con xin cha '

' Haizz rồi vậy tao để mày tự giải quyết vậy '

' mà mày tự mình đi lên đó lấy giấy chuyển trường đi tao không rảnh đâu'

' nhưng mà cha!!

'

' TAO BẢO TỰ ĐI LẤY!

'

' ......'

' vâng ạ....

'
 
30 Ngày Ở Địa Ngục
Ngày 6


Khung cảnh chiếu lại trong một căn phòng chứa đầy những bộ quần áo sang trọng và trang sức lấp lánh, 1 cô gái trẻ đang " ngắm nhìn " bản thân trước gương với gương mặt trầm ngâm

' phù '

' được rồi ổn thôi mày làm được '

' chỉ cần hết ngày hôm nay thôi là mày sẽ thoát khỏi cơn ác mộng đó rồi '

' ổn thôi ổn thôi '

Cô tự thì thầm với bản thân như vậy rồi sau đó cô xoay lưng rời đi.

Chiếc siêu xe sang trọng dừng trước một ngôi trường lớn cô mở cửa bước ra và hiện tại trong cô cực kì căng thẳng rồi lại đập vào ngực mình để chấn tỉnh bản thân.

' được rồi chỉ cần hôm nay nữa thôi '

.........

Khi bước vào ngôi trường cô nhận được hàng ngàn ánh mắt kì lạ từ mọi người thường thường cô cũng nhận được những ánh mắt như vậy mà chúng là những ánh mắt ngưỡng mộ nhưng những cái nhìn lần này khác hoàn toàn nó làm cô có cảm giác ngột ngạc khó tả khi bị người khác dò xét bản thân.

" Sao lại như vậy "

" Sao họ lại nhìn mình bằng ánh mắt đó "

" Hay là do cách ăn mặc kì lạ của mình?

"

" Không đúng lúc nào mình cũng ăn mặc như vậy mà?

"

" Vậy tại sao hôm nay "

' ôi trời cô ta còn dám vác mặt đến trường sao?

'

' trước kia tôi còn ngưỡng mộ cô ta lắm ấy chứ không ngờ cô ta lại là con người như vậy '

' đúng đúng thật đáng thất vọng '

' hả?

'

Khi nghe những lời bàn tán đó cô không khỏi ngớ người mà thốt thành tiếng bộ cô làm gì sao, sao họ lại nói như vậy rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Nhận thấy điều không ổn linh cảm mách bảo cô rằng sẽ có nơi cho cô câu trả lời, sau đó cô phóng như bay đến bản báo tin tức của trường tại đài phun nước trong khuôn viên nhà trường như đã cảm thấy điều gì không ổn ở đây rồi.

' Cái gì?!?!

'

' Sao.....

Lại như vậy?!

'

Sự bất ngờ ập đến trong chốc lát ngày trước mắt cô đây là hàng ngàn tấm ảnh cô đang sung sướng với tên thiếu gia kia vào đêm hôm đó những bức ảnh đó chân thật sắc nét đến mức khiến người ta tin nó là sự thật.

.....

.........mà quả thật nó cũng là sự thật của đêm hôm đó mà.

Cô dường như muốn gục ngã ngay tại chổ trước những thứ vừa rồi biết bao thứ cô đã xây dựng và hình tượng của bản thân cô đã bị đạp đổ ngay trong một đêm mà biến mất và hiện tại trước mắt cô đây là hiện thật cái hiện thật tàn khóc và vất vả cũng như đau lòng đến khiến người ta khó chấp nhận ấy lại hiện ra trước mắt của một sinh linh bé nhỏ đang cố gắng mưu cầu sự cứu giúp đến từ thế giới tàn nhẫn này mà thật đáng tiếc làm sao mấy kẻ đó làm gì thương xót cho con người đáng thương bị ruồng bỏ này chứ.
 
30 Ngày Ở Địa Ngục
Ngày 7


' ôi trời cậu không sao chứ?

'

' cậu đã không đến trường hơn 1 tuần này rồi đấy '

Một giọng nói quen thuộc có phần nhẹ nhàng vang lên bên đôi tai của cô, đây chẳng phải là giọng của người bạn thân nhất mà cô luôn tin tưởng sao

' tớ không biết tớ không biết gì cả!!

'

' cậu ổn chứ nào đứng lên đi '

Cô gái phía trước đưa tay ra về phía cô , cô cũng đưa tay lên định nắm lấy bàn tay đấy thì cô bạn kia dựt tay lại rồi đẩy ngã cô ra đằng sau làm cô bất ngờ trong chốc lát đưa mắt lên nhìn người bạn của mình thì cái cô nhận lại là một ánh nhìn kinh tởm đến từ người cô coi là bạn.

' eo ôi kinh quá đi!

'

' bẩn hết tay tao rồi '

' không ngờ là mày vẫn còn sĩ diện để vác mặt đến trường đấy '

' mày biết trong suốt thời gian tao chơi với mày tao khó chịu đến nhường nào không '

' giờ vậy mà vẫn còn mặt dày để đến trường à '

' xem ra tao xem thường bộ mặt của mày rồi '

Ả đấy nói cười vui vẻ ánh mặt ấy kinh tởm và loạn lạc ấy hướng thẳng lên người cô một cách đầy hoang dại toàn bộ mọi người trong trường đều cười phá lên những tiếng cười nhức óc và chế dễu kia vang vẫn bên tai cô chọc thẳng vào màng nhĩ tin thần và đầu của cô như bị kích động dữ dội, cô đứng dậy và lao thật nhanh đến phòng hiệu trưởng tay thì ôm đầu mắt hướng về phía trước cô chạy đến đâu thì luôn luôn là tiếng cười và ánh mắt kính tởm đến ghê rợn của lũ người kia.

' tới rồi à?

'

' sao lại chậm trễ như vậy?

'

Khi bước vào được phòng hiệu trưởng trước mặt cô là người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế ông ta đang đợi cô khi thấy cô hoảng hốt đẩy cửa vào rồi nhanh chóng đống cửa lại ông ta lại không một lời hỏi thăm mà chỉ trách mắng cô vì sao lại tới trễ như vậy, xem ra lòng người đã ngụi lạnh từ lâu rồi.

' vâng!!

Thưa thầy cho em xin lỗi!!

'

' nhưng những cái bức ảnh trên báo trường là?!

'

' còn nói nữa à bộ không đúng sao?

'

' em đã hủy hoại danh tiếng của nhà trường rồi còn muốn gì nữa?

'

' ngôi trường của tôi lâu năm nay vẫn nổi tiếng là một ngôi trường đạt chuẩn với giáo dục cao '

' vậy mà bây giờ em lại làm nên chuyện đáng xấu hổ như này '

' mày cho là cha em ông ấy đã xoá hết hình ảnh của em cho nhà trường không thôi thì cũng tiêu đời trường tôi rồi '

' em nên thấy diễm phúc đi ích nhất em không có hồ sơ xấu '

' khô....ng l..ẽ thầy cũng tin vào mấy bức ảnh đó sao??!!

'

RẦM!

' còn chối nữa à??!

'

' chứng cứ rành rành như thế rồi!!

'

' mau cầm hồ sơ mà biến cho khuất mắt tôi đi!!

'

Tên thầy giáo kia thẳng tay cầm tập hồ sơ mà chọi thẳng vào đầu cô khiến cô ngã xuống sau khi nghe những lời chửi mắng đó cô chỉ cầm lấy tập hồ sơ mà đứng dậy cuối chào ông ta lần cuối trước khi rời đi mặc kệ ông vừa mới mắng chửi cô thậm tệ

' em cảm ơn thầy trong thời gian qua '

...................
 
Back
Top Bottom