Cập nhật mới

Khác 25 Năm ( countryhumans)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
328641738-256-k873334.jpg

25 Năm ( Countryhumans)
Tác giả: trangiang266
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm: 25 năm (countryhumans)

Tác giả: trangiang266

trạng thái : đang tiếp tục

ngày hoàn thành: không thời hạn

số chương để hoàn thành: không giới hạn

Đây chỉ là một AU tôi tự dựng lên.

Nội dung:
Ma và người.

Sự cách biệt giữa âm dương.



vietnam​
 
25 Năm ( Countryhumans)
Chap 1


Trung Quốc vừa mới tan học về.

Hắn vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung.

Dạo này nhà hắn có chuyện gì đó là lạ mà mặt mọi người trong nhà cứ âm u.

Cũng chẳng biết vì lý do gì mà mọi người trong nhà, kể cả những anh em ruột thịt cũng tránh mặt hắn.

Nhưng hắn chẳng thèm quan tâm đâu.

Gia đình- thứ vốn từ rất lâu đã lạnh nhạt với gã rồi, thì bây giờ lạnh nhạt thêm cũng chẳng sao.

Nhưng lạ nhất là chuyện bố hắn- ông Qing, đem dán mấy cái bùa trước cửa nhà.

Trước giờ gia đình hắn không tin vào tâm linh m- !!!

" Xin chào cậu bé.

"

Anh suýt hét lên thành tiếng.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên đằng sau lưng anh.

Đó là một bà lão kỳ dị.

" Dạ vâng, cháu chào bà ạ.

"

Lạ, không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh lẽo khiến da thịt anh ớn lạnh.

"Cậu có thể giúp ta đọc lá thư này được không? quanh đây thì không có ai giúp lão cả.

Mắt già này kém quá đọc không được.

"

Từng thớ thịt trong anh run rẩy.

Hắn chưa từng gặp chuyện quái dị này bao giờ.

Nhưng cái cảm giác không lành này mới là thứ khiến hắn sợ hãi.

Trực giác đang mách bảo rằng bà lão đứng trước hắn không phải là con người.

bỗng, một câu bông đùa gợi đòn của Nhật Bản chợt lóe lên trong hắn:

...

" Gì vậy, tôi tưởng cậu không tin vào ma quỷ chứ Trung Quốc.

"

Nhân miêu trước mặt hắn đung đưa người, tò mò hỏi.

" Không, tôi chỉ tò mò thôi."

"Hể, không giống cậu chút nào nga~ "

" ...

"

Tôi lườm cậu ta.

" Xin lỗi, xin lỗi mà~ đừng lườm tớ như thế chứ "

Cậu ta nũng nịu, ngoe nguẩy một hồi rồi trả lời.

"nếu cậu muốn xác định người trước mặt có phải ma không thì hãy nhìn xuống dưới chân họ.

"

...

Hắn liếc mắt xuống chân bà lão.

Tim gã như ngừng lại 1 nhịp.

Không có bóng.

"Này cậu bé, cậu nhìn gì đấy ?"

Một nụ cười man rợ thoáng qua khuôn mặt hiền hậu của bà lão.

--------------------------------

chỉnh sửa: 11/12/2022
 
25 Năm ( Countryhumans)
chap 2


Cái nắng nhẹ của chiều tháng 10 dịu dàng đáp xuống mặt đất.

Gió mang hương thơm tươi mát của mùa thu đi khắp sân trường.

Gió trời thổi ngày càng lộng mát, nhất là vào những buổi chiều trên sân thượng.

Trông yên ả và nên thơ là thế, nhưng có ít ai biết rằng tháng 10 năm nay lại là sự khởi đầu của một cuộc thảm sát đẫm máu.

_____________________

" Ê mày, biết gì không ?"

"Cái gì? cái gì vậy ?"

"Hôm nay lại có thêm một người bị giết ở gần con phố đó nữa đấy."

" Kinh thật! tính ra trong tháng này thì đó là nạn nhân thứ 2 rồi.

"

"Ừ, may mà nhà tao không ở gần con phố đó.

Nếu không là tao sợ không dám đi học rồi."

"Nè nè, nạn nhân lần này là ai vậy ?"

"Nghe nói đó là con trai trưởng của nhà tài phiệt Qing đấy.

"

"Uầy, giàu vậy sao không đi xe mà lại đi bộ một mình."

"Tao cũng không biết nữa, nghe nói là cậu ta thích đi bộ để tập luyện cơ đấy, mà có ai ngờ được đấy là ngày cuối cùng mình được nhìn thấy ánh mặt trời đâu."

"Tao nghe nói là cảnh sát đã vào cuộc điều tra nhưng mà vẫn không thu được kết quả gì.

Nhưng tui mong là họ sớm tìm ra hung thủ."

" Ê, có khi nào mấy vụ này liên quan đến tâm linh không mày ?

"

" Sao mày nghĩ vậy ?"

" Tao không biết nữa nhưng mà tao nghĩ vụ này có liên quan đến vụ án 25 năm trước.

Tao nhớ là ba từng kể như v- "

Cô nữ sinh nọ đặt tay lên miệng của cô nàng kia, thì thầm trách móc.

"Thôi thôi, mày im mồm dùm cái.

Mày biết là tao sợ ma m-"

Chưa kịp nói dứt câu thì cô nữ sinh nọ im bặt.

"Ủa, gì vậy ?

Sao mày im thế."

Cô nàng kia lắp bắp nói:

"Thầ- thầy Nam sau lưng mày kìa!"

Bốp !

Một tiếng đánh rõ đau phát ra từ trên đầu cô nàng kia.

"Ui da !

Ai vậy ?!"

Cô kêu lên một tiếng vì đau.

Có thêm một giọng nói khác, nhưng là giọng nam trầm và chứa đầy sự giận dữ.

Đó là giọng thầy hiệu phó của trường.

"Mấy em cả gan lắm ha.

Dám cúp học, còn có gan ở lại trường tám chuyện nữa đúng không !

Lớp mấy, tên gì, số hiệu bao nhiêu ?

"

"Tha cho em đi thầy ơi."

Cô nàng kia cầu xin.

"Đúng vậy thầy, xin hay rủ lòng thương xót cho bọn em với."

"Dám trả treo nữa hả ?

Trừ cho lớp mấy đứa 25 điểm !"

Có vẻ như là giọng nói kia càng ngày càng giận dữ hơn.

"Huhu thầy ơi.

Thầy báo chúng em rồi."

"Mai gọi phụ huynh lên gặp thầy !

À, viết thêm bản kiểm điểm nộp cho tôi nữa !"

Hai cô nữ sinh kia chỉ đành ngậm ngùi khóc sướt mướt vì cái số nhọ của mình.

...

"Hừm! lũ trẻ dạo nay hư đốn thật!

"

"Thôi thầy, thầy đừng nóng nữa, tuổi trẻ giờ nó vậy mà."

Cô đồng nghiệp, có vẻ như đang nói đỡ cho lũ học sinh tội nghiệp.

"Mà cô đừng có bao che cho tụi nó nữa!

Cô càng hiền thì tụi nó leo đầu leo cổ lên hết cả đấy !"

"A- ehe mà anh có nghe mấy cái vụ mất tích dạo gần đây không?

Nghe nói là lại thêm một nạn nhân nữa rồi đấy.

"

Cô đồng nghiệp hơi rén nên cô bắt đầu đánh trống lảng.

Thấy thế anh cũng không hỏi nhiều mà trả lời:

"Tôi nghe rồi.

đúng kinh, nghe nói là hiện trường bê bết máu luôn, nhưng không phải là máu của nạn nhân mà là một người khác.

Nhưng có vẻ cảnh sát vẫn nghĩ nạn nhân đã bị giết."

"Ừ, nhờ thế mà Cảnh sát vẫn còn đang điên đầu vì vụ này đây mà.

Mà anh cũng phải cẩn thận vì tội phạm còn luẩn quẩn quanh đây đấy."

"Ừ cảm ơn cô. cô về trước đi.

Tôi vẫn còn một số việc phải làm"

"Vâng, tạm biệt anh.

Anh nhớ về sớm nha."

Cô đồng nghiệp tươi cười nhìn anh.

...

"...Tạm biệt cô "

Anh lặng lẽ đặt một đoá hoa trước mộ.

--------------------------------

P/S : chap trước đã chỉnh sửa
 
Back
Top Bottom