Cập nhật mới

Khác [12cs - vi] thần chiến; 神々の戦争

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
170,610
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
195701879-256-k389456.jpg

[12Cs - Vi] Thần Chiến; 神々の戦争
Tác giả: evolucien
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Amaterasu, ngươi không phiền nếu như mặt trời chết chứ?"



ácquỷ​
 
[12Cs - Vi] Thần Chiến; 神々の戦争
Thần Chiến [神々の戦争]


Thần Chiến [神々の戦争]

Tác giả: Nakamura Riuiji

Thể loại: 12 chòm sao, tâm lý, tình cảm, bí ẩn, nhật cổ đại, viễn tưởng, hành động

Disclaimer: Nhân vật 12 chòm sao không thuộc về tác giả nhưng cốt truyện là của riêng tác giả.

Rating: G

Copyrights: Cấm sao chép dưới mọi hình thức (copy, ghi chép, thu âm và vân vân) khi chưa có sự đồng thuận của tác giả.

Tác phẩm chỉ có độc quyền trên Wattpad.

Vui lòng không mang đi nơi khác.

Credit Banner: tapioka-rin tại maeTcelfer .

Summary

dĩ vãng dương hoàng vỡ vụn,

góp nhặt mảnh vỡ tìm nắm quyền lực,

ác nhân giết thiện nhân trừ,

cõi người âm tục cõi thần gian giao.

Từ thuở Khai Sinh, Yamato đã được cai quản bởi những vị thần đứng đầu là Amaterasu, Dương thần.

Thế nhưng không cam lòng với sự thiếu cân bằng của gian thế, Tử Thần Ginchō, quyết định lật đổ người giành lấy quyền lực.

Mặt trời rơi thành mười ba mảnh khắp vùng cõi hoang quạnh Yamato.

Những kẻ hậu duệ rồi sẽ phải đua cùng những vị thần kế nhiệm tìm lục những mảnh mặt trời vụn, đấu chọi lại Ginchō.

Cast

Cast nhân vật sẽ được đăng ở hai chương tiếp theo.

Thứ tự đăng là theo quyền lực và vai vế chứ không thể thứ tự 12 chòm sao như thường lệ.

Ở cuối mỗi chương sẽ có ghi cách thức để nhớ tên 12 chòm sao vì trong truyện dùng tên tiếng Nhật.

NAKAMURA RIUJI
 
[12Cs - Vi] Thần Chiến; 神々の戦争
Nhất Cảnh


Song Ngư

宇宙クリエイタ | Vũ Trụ Lập Thần Amenominakanushi no Ūchufukuyū

Tên gọi: Fukuyū [冨久有]

Ūchu có nghĩa là vũ trụ, Fukuyū nghĩa là có trong tay sự dào dạt, giàu có lâu dài.

Kết tên nguyên bằng tên gọi của Thiên Chi Ngự Trung Chủ Thần Amenominakanushi [天御中主].

Tên của Fukuyū có nghĩa người chính là hiện thân của Amenominakanushi, cai quản Vũ Trụ và là khởi nguồn của sự dồi dào sức sống cho con cháu trên vùng đất mặt trời mộc, Yamato.

Theo Cổ Sự Ký (Kojiki 古事記) và Nhật Bản Thư Kỷ (Nihon Shoki 日本書紀) - đều là hai sử sách có ghi sử liệu về Nhật Bản cổ đại - Amenominakanushi là một trong ba vị thần nguyên thuỷ zōka sanshin đã tạo ra vũ trụ và là một trong năm thiên chi ngự thần (kotoamatsukami).

Sau một khoảng thời gian, khi thế hệ những vị thần mới dần nắm lấy quyền cai quản, Amenominakanushi cùng anh em mình về ở ẩn (còn được gọi là thần hirogami).

Dù vậy, Amenominakanushi vẫn mong muốn được trà trộn và theo dõi loài người, thế nên người đã tạo ra một nhân bản với thân hình và giọng nói y đúc với chính bản thân người, gọi tên là Fukuyū.

Fukuyū kể từ đấy sống trà trộn với loài người, dùng chính đôi mắt mình làm mắt của Amenominakanushi.

Người có thể sử dụng được pháp thuật của Thiên Chi Ngự Trung Chủ Thần khi cần thiết.

Song Tử

死神 | Tử Thần

Izanami no Yomiginchō

Tên gọi: Ginchō [銀蝶]

Yomi có nghĩa là Cõi Âm, Ginchō là con bướm bạc.

Kết tên nguyên bằng tên gọi của Nhất Tử Thần Y Tà Na My Izanami [伊邪那美].

Nguyên tên của y cho y chính là con bướm bạc nổi bật của Cõi Âm.

Y chính là kẻ cai quản Cõi Âm ở nhân gian dưới sự chỉ đạo của Izanami, sỡ hữu quyền quản giáo những tiểu tử thần khác.

Nói cách khác, y chính là người là Nhị Tử Thần.

Theo Cổ Sự Ký, khi Izanami [伊弉冉尊] mất trong lúc sinh Kagutsuchi (người sau này bị giết bởi chính cha mình, Y Tà Na Kỳ Izanagi [伊邪那岐]), và lạc vào Yomi .

Izanagi, chồng người, không cam tâm bỏ mặt người ở chốn âm u lạnh lẽo nên đã cố tìm xuống Yomi và mong ước đem người về.

Thế nhưng Izanami bảo rằng người đã nếm những món ăn của Yomi vì vậy người đã trở thành một với nó và không thể rời đi được.

Không tin lời của người nói, Izanagi chờ người ngủ say rồi dùng chiếc lược của mình thắp sáng trong đêm tối.

Xem mặt Inazami, Izanagi kinh hãi khi nhìn thấy bộ dạng mục rữa xấu tợn của người.

Izanagi bỏ chạy và ném một hòn đá chặn cổng nối giữa Yomi và trần gian, nhốt Izanami ở cõi âm mãi mãi.

Hận chồng bỏ mặc mình ở Cõi Âm, Izanami thề sẽ đoạt đi một ngàn sinh mệnh mỗi ngày.

Bù lại, Izanagi sẽ ban sự sống cho một ngàn năm trăm sinh mệnh.

Tuy vậy, trước khi toàn bộ thân thể và linh hồn bị nhốt ở Yomi, Izanami đã gửi một phần linh hồn vào thể xác của một người trần.

Kẻ đó chính là y, Ginchō.

Y biến thành hiện thân của Izanami ở trần gian và trở thành Nhị Tử Thần.

Kim Ngưu

太陽の神 | Dương Thần

Amaterasu no Taiyōtamazuru

Tên gọi: Tamazuru [玉鶴]

Taiyō là Dương, là Mặt Trời, Tamazuru là con sếu quý.

Kết tên nguyên là tên của mẹ, Thiên Chiếu Đại Ngự Thần Phụ Mẫu Amaterasu [天照].

Nguyên tên của ngài ví ngài là con sếu quý của mặt trời.

Ngài chính là con trai của Amaterasu và sẽ là người tiếp tục thay mẹ bảo hộ Yamato khi mẹ về ở ẩn.

Tamazuru có tính tình khá cứng đầu và đôi lúc rất thực dụng, nhưng ngài lại là một kẻ nhân từ với sự thông minh đáng nể phục.

Vì biết mình là con trai của Amaterasu, thế nên ngài cũng nhiều lúc rất tự hào với ngôi vị và nguyền lực của mình.

Đặc điểm nhận dạng của Tamazuru chính là mái tóc bạch kim hiếm có và lấp lánh sáng cùng gương mặt thanh tú vạn người mê.

Thế nhưng loài người không biết được hình dạng này của ngài cho nên ngài không kéo nhiều sự chú ý cho dù ngài có ra giữa chợ đi chăng nữa.

Theo Cổ Sự Ký và Nhật Bản Thư Kỷ, sau khi Izanagi bỏ chạy khỏi Yomi, ngài đã tắm suối sạch người và ngay tại lúc đó, từ mắt phải của ngài Amaterasu được sinh ra.

Nói cách khác, Tamazuru cũng là hậu duệ của vị thần sáng lập ra Yamato và những hòn đảo lân cận.

Tamazuru, có một bí mật ngài không muốn ai biết cả vì nó vô cùng cấm kị.

Người yêu một người ngài không nên yêu.

Cự Giải

月の神 | Nguyệt Thần

Tsukuyomi no Tsukikanoaki

Tên gọi: Kanoaki [叶明]

Tsuki là Nguyệt, là Mặt Trăng, Kanoaki là ban tặng cho ánh sáng và khai mở tâm trí.

Kết tên nguyên bằng tên của cha, Nguyệt Độc Chi Mệnh Nhạc Phụ Tsukuyomi [月読].

Là con gái của Tsukiyomi, Kanaoki chính là vị thần kế nhiệm chức vụ soi sáng đường cho những kẻ lạc lõng trong bóng tối khi anh họ nàng, Tamazuru hoàn thành soi sáng những khắc giờ của anh ta.

Kanaoki có tính tình rất hài hoà và im lặng.

Nàng nhẹ nhàng và nhu mì, thường chỉ thầm quan sát loài người rồi giúp đỡ bọn họ trong bóng tối.

Khác với anh họ mình, Kanaoki còn được biết nhiều với mặt tối của trần gian vì ban đêm là khắc giờ của quỷ giới.

Và bọn họ chính là muốn cướp lấy ánh sáng của nàng.

Theo tiếp câu chuyện của Izanagi, Tsukiyomi, cha nàng được sinh ra từ mắt trái của ngài, cũng vì thế mà cả hai Kanaoki và Tamazuru cùng là hào quang của thế giới.

Một là Mặt Trời, hai là Mặt Trăng.

Tuy nhiên, như ghi chép trong Cổ Sự Ký và Nhật Bản Thư Kỷ, Amaterasu và Tsukiyomi có xích mích với nhau nên đã tách thời gian ra làm hai để không phải nhìn thấy mặt nhau.

Tamazuru và Kanaoki cũng vì thế mà chưa bao giờ gặp mặt nhau dù biết được sự tồn tại của đối phương.

Họ không mắc mớ gì phải giữ xô xát của cha và mẹ họ mà hận nhau, không có lí.

Nhưng rồi, một ngày định mệnh, Tamazuru sẽ cùng Arata tìm đến nàng.

Bạch Dương

皇帝 | Thiên Hoàng

Mikoto no Ōyamatoarata

Niên hiệu: Chính Vương | Shinji [慎]

Tên gọi: Arata [新]

Ōyamato là Yamato, là vùng đất mà Arata cai trị.

Arata là ý chỉ Arata chính là hơi thở mới trong vai trò Đương Kim Thiên Hoàng.

Hắn cho ra nhiều luật sách mới và giúp đỡ con dân hạnh phúc cùng tài của dồi dào.

Không một ai có thể ghét hắn cả.

Kết tên bằng tên lưu truyền của tổ tiên Thiên Hoàng Thần Vũ, Mikoto [尊].

Niên hiệu lấy Shinji, Chính Vương với ý cho người dân hiểu rằng hắn là vị vương chính gốc của Yamato - niên hiệu sẽ được áp dụng khi hắn tuyệt trần.

Theo Cổ Sự Ký và Nhật Bản Thư Kỷ, tổ tiên của hắn là Thiên Hoàng Thần Vũ (Jimmu [神武天皇]), người khai lập ra Yamato và được cho là hậu duệ của Amaterasu.

Theo như thế, Arata cũng chính là hậu duệ của Amaterasu và cũng là hậu duệ của Izanagi, xét cho cùng hắn có cùng máu mủ với Tamazuru và Kanaoki.

Gọi hắn là em họ của hai người cũng không đúng, mà là hậu duệ của không đúng chỉ vì Tamazuru và Kanaoki là con của Amaterasu và Tsukiyomi, trong khi hắn đã là trải qua nhiều thế hệ đời Thiên Hoàng.

Arata là con trai của Cảnh Hành Thiên Hoàng (Keikō [景行天皇]) - vị thiên hoàng thứ mười hai của Yamato - và là một trong ba anh em thái tử, trong đó có Yamato Takeru [倭建命].

Anh trai mình đã bị đày đi sau khi giết chết anh cả, Arata là người kế vị duy nhất còn lại cho ngôi vương.

Về sau, trong niên thứ 43 trị vì của Cảnh Hành Thiên Hoàng, Arata biết được tin Takeru đã chết và hắn chính thức có được ngôi vương mà không lo ngại gặp bất cứ trắc trở nào.

Xử Nữ

刀の神々 | Kiếm Thần

Susanoo no Tsurugiyoi

Tên gọi: Yoi [宵]

Tsurugi là Kiếm, ý chỉ Yoi là người bảo hộ Kusanagi.

Yoi nghĩa là hoàng hôn.

Kết tên nguyên bằng tên của Tu Tá Chi Nam Tôn, Susanoo [素戔男尊], vị thần của biển cả và bão tố.

Yoi là hậu duệ của Susanoo.

Theo tiếp câu chuyện của Izanagi, Susanoo là vị thần thứ ba được sinh ra từ mũi của ngài, thế nên điều đó có nghĩa rằng Yoi có quan hệ máu mủ với Tamazuru, Kanaoki và vị đương kim thiên hoàng Arata.

Yoi là một người rất cứng rắn, mạnh mẽ và cô lạnh.

Thế nhưng thật sự nàng là một người có trái tim vô cùng nhân hậu và ấm áp mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy được.

Là một samurai thần, Yoi không thể bộc lộ sự yếu ớt của nàng.

Yoi thường để tâm bảo vệ người dân bằng thanh kiếm Kusanagi-no-Tsuguri [草薙の剣] (lúc đầu được gọi là Ame-no-Murakamo-no-Tsurugi [天叢雲剣]) mà nàng sỡ hữu.

Đây là thanh kiếm thần mà tổ tiên của nàng, Susanoo nhặt được khi giết chết Yamata-no-Orochi [八岐大蛇] - một con rồng tám đầu tám đuôi, đang quậy phá dân làng theo lời ghi chép của Cổ Sự Ký.

Vào những năm trị vì của Cảnh Hành Thiên Hoàng, Kusanagi được giao phó cho Yamato Takeru bởi dì của y, Yamatohime-no-mikoto [倭比売命] - người xây nên đền thờ Ise, nơi thờ Amaterasu.

Về sau khi Yamato Takeru chết vì dính phải lời nguyền của một vị thần, thanh Kusanagi trở về với chính chủ của nó là Susanoo và được giao lại cho các hậu duệ bảo hộ, và trong niên kỷ của Thiên Hoàng Chính Vương, đó chính là Yoi.

Note

Tất cả những tên, nơi chốn và sự kiện xảy ra ở trên đều dựa vào những nguồn thông tin thật ở bên ngoài.

Chỉ có một vài chi tiết được làm hư cấu như sự xuất hiện nhân vật của những chòm sao.

Kusanagi thực chất được lại thu lại bởi Thiên Hoàng sau khi Yamato Takeru chết và biến thành một phần của Tam Bảo Vật của Yamato, nhưng vì để truyện hợp lý hơn nên tớ đã thay đổi một chút.

Chín mươi phần trăm truyện tớ dựa trên thông tin thật.

Cách nhận biết 12 chòm sao

Fukuyū - vì tiếng Nhật không có tên bằng đầu bằng chữ P nên tớ dùng chữ F tạm vì khi phát âm, nó giống như âm Ph (bắt đầu bằng P) = Pisces.

Ginchō - Bắt đầu bằng chữ G = Gemini.

Tamazuru - Bắt đầu bằng chữ Ta = Taurus.

Kanoaki - tiếng Nhật không có tên bắt đầu bằng chữ C nên tớ dùng tên Kanoaki với âm đầu "kan" = "can" = Cancer.

Arata - Bắt đầu bằng Ar = Aries

Yoi - tiếng nhật không có tên bắt đầu bằng chữ V nên tớ chọn Yoi.

Một phần vì chữ Y một nửa giống V = Virgo.

Phần còn lại các cậu chỉ cần nhớ Xử Nữ có tên ngắn nhất trong truyện.

NAKAMURA RIUJI
 
[12Cs - Vi] Thần Chiến; 神々の戦争
Nhị Cảnh


Nhân Mã

悪戯の神 | Nghịch Thần

Susanoo no Tsurugisatoyū

Tên gọi: Satoyū 里勇

Tsurugi là Kiếm, người bảo hộ Kusanagi.

Satoyū nghĩa là sự dũng mãnh của làng tộc.

Kết tên nguyên bằng tên của Tu Tá Chi Nam Tôn, Susanoo [素戔男尊].

Satoyū là hậu duệ của Susanoo, cùng làm em trai của Yoi.

Satoyū được sinh ra và là biểu tượng cho sự dũng cảm của dân làng.

Hắn biết điều đó nhưng hắn không cam lòng khi Yoi lại là người được chọn để sở hữu Kusanagi.

Hắn đã nghĩ hắn sẽ là người kế thừa, vậy mà hắn lại bị đánh bại bởi chị gái hắn và đây là một nỗi nhục mà hắn sẽ không bao giờ quên.

Hắn, căm ghét Yoi.

Có lẽ cả hai đã từng thân mật và luôn sát cánh với nhau, nhưng ngay bây giờ, chị ta chính là kẻ thù của hắn.

Và Satoyū sẽ không dừng lại cho đến khi hắn có được Kusanagi.

Hắn, còn có quan hệ với một thiếu nữ Thuỷ Yêu, người bạn thanh mai trúc mã của hắn mà hắn không dám tiết lộ cho ai biết chỉ vì sự kì thị với yêu và quỷ.

Satoyū thương nàng, nhưng hắn không biết làm sao mình có thể cùng nàng sống yên bình với nhau được.

Dù vậy, Satoyū biết rõ một điều, nếu như có ai đó muốn hãm hại nàng, hắn sẽ chém người đó chết và băm họ làm trăm mảnh, ném đi tứ tung để họ chẳng được mai táng và an yên.

Bảo Bình

水の精神 | Thuỷ Yêu

Kuramitsuha no Mizuasao

Tên gọi: Asao 浅尾

Mizu là Thuỷ, là Nước.

Asao là đáy sông cạn.

Kết tên nguyên là tên của Thuỷ Thần hoặc Thuỷ Yêu Thần, Kuramitsuha [闇罔象].

Nàng đích thị là thanh mai trúc mã của Satoyū, và là người được hắn thầm yêu.

Ngược lại, Asao cũng thương hắn rất nhiều vì hắn là người duy nhất hiểu được nàng, lắng nghe nàng và quan tâm đến nàng khi tất cả mọi người ghét bỏ nàng chỉ vì nàng là một yêu thần.

Theo Nhật Bản Thư Kỷ, khi Izanami sinh ra Kagutsuchi [カグツチ] và chết, Izanagi đã nổi giận chém người thành ba mảnh rải rác khắp nới.

Từ ba mảnh thịt này, chúng biến thành ba vị thần mưa, núi và nước: Kuraokami [闇龗], Kurayamatsumi [闇山祇], và Kuramitsuha [闇罔象].

Asao chính là con gái của Kuramitsuha, nói cách khác mang dòng máu của Kagutsuchi và cũng là mang dòng máu của Izanagi và Izanami.

Tổ tiên cùng chung với Satoyū và đây chính là điều khiến nàng giữ lại cảm xúc mảnh liệt nàng dành cho hắn.

Thiên Yết

悪魔の王 | Quỷ vương

Maō no Mazokushōjiro

Tên gọi: Shōjiro [祥二郎]

Mazoku là Quỷ Tộc, Shōjiro là kẻ mang lửa.

Kết tên nguyên bằng danh xưng của mình là Quỷ Vương, Maō [魔王].

Khác với vẻ ngoài luôn mang một hào quang hừng hực lửa xanh của y, y lại là một kẻ vô cùng thầm lặng, thông minh và xảo trá.

Shōjiro rất ghét bị kéo vào những mâu thuẫn giữa các vị thần hai giới nên y thường chọn vị trí trung gian giữa tất cả.

Sẽ có lúc người ta thấy y qua lại với các tử thần nhưng rồi vài giây sau lại cười nói với Amaterasu hay Tsukiyomi, đó không phải y muốn lấy lòng họ mà là y đang cố biến mọi thứ sao cho y có nhiều tiện lợi nhất, cho quỷ tộc của y vui vẻ và thoải mái nhất.

Và tuỳ bên giới thần nào cho y được cái y muốn, y sẽ xem xét việc phục tùng họ.

Hãy cứ nghĩ như y tồn tại chỉ vì bản thân y và quỷ tộc đi.

Ma Kết

顧問 | Cố Vấn

Fujiwara no Chiekoimurasaki

Tên gọi: Koimurasaki [濃紫]

Chie là sự Thông Thái và Minh Mẫn, Koimurasaki là màu tím tuyền.

Kết tên nguyên là tên của dòng tộc Fujiwara [藤原].

Là nhánh của dòng tộc Nakatomi, xuất thân từ vị thần Thiên Nhân Ốc Mệnh Ame-no-Koyane [天児屋命], Cố Vấn Hoàng Gia của Thiên Hoàng Thần Vũ, do đó nàng chính là hậu duệ của người.

Nàng lúc nhỏ còn được Tư Kiêm Thần Omoikane [思兼神], thần của trí tuệ và thông minh, nhận về nuôi dạy nên nàng nhìn xa trong rộng, hiểu biết rất nhiều.

Sau này khi đã trưởng thành, trở thành một kỳ nữ mà bao nam thần nam nhân mong muốn nhưng từ chối, quyết định theo nghiệp dòng tộc tiếp làm Cố Vấn cho Đương Kim Thiên Hoàng, Arata.

Nàng không hứng thú trong chuyện tình cảm và thành hôn, chỉ nguyện phục vụ Thiên Hoàng suốt đời mình.

Đã nhiều lần Arata ngỏ tay muốn mang nàng về làm Hoàng Hậu, nhưng Koimurasaki luôn khước từ khéo léo, phần vì bản thân nàng không muốn, phần nàng bảo Arata không yêu nàng, rằng ngài chỉ nên thành hôn, kết đôi với ai đó ngài thật sự yêu thương.

Bất kể đó là nam hay nữ, Koimurasaki sẽ cố vấn cho ngài và nguyện tâm khiến ngài hạnh phúc trong những niên trị vì.

Sư Tử

男性戦士 | Nam Chiến Nhân

Minamoto no Sensōsakuragi

Tên gọi: Sakuragi [桜木]

Sensō là Chiến tranh, Sakuragi có nghĩa là cây anh đào.

Kết tên nguyên bằng tên của dòng tộc được lập ra bởi Bát Phiên Thần Hachiman [八幡神], vị thần của chiến tranh, là dòng Minamoto [源].

Y là người thừa nhiệm chức danh thủ lĩnh Minamoto, kế nghiệp cho và tổ tông làm chiến nhân dũng mãnh trên những vùng chiến sự và là anh trai song sinh của Itozuru.

Hiện hai anh em nhà Minamoto còn đang du hành khắp Yamato, cùng được chỉ dẫn bởi Chiến Thần Hachiman để trau dồi võ pháp, thủ pháp và kiếm pháp.

Thiên Bình

女戦士 | Nữ Chiến Nhân

Minamoto no Sensōitozuru

Tên gọi: Itozuru [糸鶴]

Sensō là Chiến tranh, Itozuru có nghĩa là sếu chỉ.

Kết tên nguyên bằng tên của dòng tộc được lập ra bởi Bát Phiên Thần, Hachiman [八幡神] là dòng Minamoto [源].

Nàng là con gái của thủ lĩnh dòng tộc và là em gái song sinh của Sakuragi.

Sinh ra là nữ nhân của dòng tộc, cha là thủ lĩnh Senzu, ông không có nhiều trông mong ở nàng vì đây là tộc mang danh của Chiến Thần Hachiman.

Thế nhưng một ngày, lão giật mình khi nàng vung tay phóng chiếc dù của mình xuyên sườn con hổ tinh đang chạy phá dân làng -- lúc này nàng chỉ mới mười tuổi, còn non, còn theo mẹ học hội hoạ.

Sau sự kiện đó, lão mới phát hiện ra Sakuragi đã bí mật chỉ dạy nàng.

Dù trước giờ, nữ nhân biết võ là hiếm nhưng nhìn rõ được tài ẩn của Itozuru, Senzu đã quyết định cho nàng cùng anh trai theo thần Hachiman luyện tập.

Note

Tất cả những tên, nơi chốn và sự kiện xảy ra ở trên đều dựa vào những nguồn thông tin thật ở bên ngoài.

Chỉ có một vài chi tiết được làm hư cấu như sự xuất hiện nhân vật của những chòm sao.

Kusanagi thực chất được lại thu lại bởi Thiên Hoàng sau khi Yamato Takeru chết và biến thành một phần của Tam Bảo Vật của Yamato, nhưng vì để truyện hợp lý hơn nên tớ đã thay đổi một chút.

Chín mười phần trăm truyện tớ dựa trên thông tin thật.

Cách nhận biết 12 chòm sao

Satoyū - Bắt đầu bằng chữ Sa = Sagittarius.

Asao - Bắt đầu bằng chữ A = Aquarius.

Shōjiro - Bắt đầu bằng chữ S = Scorpio.

Koimurasaki - tiếng Nhật không có tên bắt đầu bằng chữ C nên tớ dùng tên Koimurasai với chữ đầu "k" giống âm "c" = Capricorn.

Sakuragi - tiếng Nhật không có tên bắt đầu bằng "L" nên tớ dùng Sakuragi với ý nghĩa đơn giản là cây anh đào.

Ai cùng biết Sakura là gì, và Sakura trong này chính là Leo - Sư Tử.

Itozuru - tiếng nhật không có tên bắt đầu bằng chữ L nên tớ chọn Itozuru.

Libra - Thiên Bình là cân bằng và chữ "i" rất cân bằng (logic của tớ) + Libra là người duy nhất có tên bắt đầu bằng I.

NAKAMURA RIUJI
 
[12Cs - Vi] Thần Chiến; 神々の戦争
Chương 1: Mặt Trời Chết


Amaterasu cúi đầu hôn lên mặt gương chói nhoà, thu vầng sáng vàng vào bên trong.

Ánh dương rám chiều vừa tắt, vạn vật liền rơi vào khoảng không tối mờ ảo dưới sợi quang bạc của Nguyệt Độc Chi Mệnh Tsukuyomi.

Người ngước nhìn Tsukuyomi ở chân trời đối diện đang ngắm nhìn người thu lại những mảnh mặt trời cuối cùng.

Amaterasu chau mày, lạnh lùng vén áo xoay gót bước vào trong.

Ngày đã kết thúc nhường chỗ cho đêm, mặc cho xích mích giữa hai người Amaterasu vẫn phân chia nửa công bằng người nhường cho Tsukuyomi soi sáng nhân giang bằng màu bạc mát lạnh, dịu đi cái ấm dần nóng oi bức của mặt trời.

Amaterasu cho đây chính là cân bằng của thế gian và sẽ không phải nếu như người để chuyện riêng tư giữa người và Tsukuyomi cản trở định luật cân bằng này.

Có nóng có lạnh, có ngày có đêm, như thế tất cả mới ôn hoà cùng sinh sống.

Tsukuyomi vừa là em trai người, vừa chính là phu quân của người.

Họ đã từng yêu nhau thắm thiết đến mức tất cả những vị thần còn lại đều phải ghen tị.

Amaterasu thích sự mát mẻ và trầm tĩnh của Tsukuyomi, còn ngài chính là bị hấp dẫn bởi ánh hào quang ấm áp bao quanh thân thể người.

Hiền hoà như thế nhưng Tsukuyomi vẫn có mặt xấu mà người mới nhận ra khi nghe tin chồng mình đã nhẫn tâm hạ tay giết chết một trong những chị em ruột thịt của họ, Ukemochi [Bảo Thực Thần] chỉ vì nàng ta dọn cơm đãi ngộ ngài khác người một chút.

Cho dù có là thần thì giết cũng là giết, dã tâm cũng là dã tâm.

Đối với Amaterasu là không chấp nhận được vì thế người mới bỏ ngài, chuyển nhà về phía bên kia chân trời, quyết định chia đôi thời gian để vĩnh viễn không chạm mặt nhau.

Amaterasu thở dài.

Nhưng điều người muốn, chính là cặp song sinh, những đứa con của người và ngài, sẽ không vì mối thù hận này mà không bao giờ biết đến sự tồn tại của đối phương.

Cha Mẹ thế nào con cái không liên quan.

Rồi sẽ có một ngày Tamazuru sẽ cần đến sự tương trợ của Kanoaki.

Người đóng cửa lại, chân tiến bước về phía bàn tròn đặt giữa khoảng nhà chạm trỗ ảnh rồng vàng cẩn thận vén áo ngồi xuống.

Amaterasu đưa tay thấp một ngọn nến rồi ngắm nhìn bình trà thảo mộc còn nóng ấm được đun khéo, hương thơm ngây ngất lan toả khắp ngỏ ngách.

Người hài lòng nâng bình, rót nửa chén trà đặt sẵn rồi đưa lên miệng nhấp.

Mùi vị dịu ngọt thấm thuần đầu lưỡi người, khiến người sau một ngày mệt mỏi cảm thấy vô cùng thanh thản.

Amaterasu lôi chiếc gương vàng ra từ vạt tay áo thổi nhẹ lên nó rồi áp vào trong ngực.

Người bắt đầu niệm nhỏ, hai mắt nhắm lại, chẳng mấy chốc một vầng hào quang toả ra trước khi chiếc gương biến mất hoàn toàn trong lòng ngực người.

Cạch.

Amaterasu chậm rãi mở mắt nhìn về phía trước mặt.

Thanh âm sắc nhỏ lọt vài tai người.

Khéo nhưng không tất khéo, kẻ muốn ẩn trong gốc nhà tránh không khỏi bị phát hiện.

"Ai?"

Amaterasu nói nhẹ, nhưng âm lượng vẫn đủ lớn để kẻ kia nghe thấy từ trong bóng tối.

"Quả là Đại Thần thì không có gì có thể trốn tránh được."

Một giọng nói trong trẻo vang lên, kéo theo một tràng cười nhỏ.

"Ngươi là ai?"

"Là ai ngươi còn dám hỏi?"

Y bước ra khỏi góc tối, chân diện guốc geta nên cứ mỗi một bước lại vang lên tiếng lộc cộc đều đặn linh hoạt.

Dưới ánh sáng nhạt nhoà của nến sáp, trước mặt Amaterasu xuất hiện một người phụ nữ nom trẻ trung không kém người là bao, được cái hơn chính là sự quyến rũ mị người thay cho nét duyên dáng nhẹ nhàng của Amaterasu.

Y mặt một bộ quần áo đỏ chói thêu dệt hình hoa sen lớn với một bông sen đính trên vai phải, hở phần ngực và một bên chân, vạt tay áo dài chấm đất, bồng bền mỗi bước y đi.

Mái tóc nhượm lan tím sậm được quấn lên gọn, giữ cao chắc bằng những trâm gỗ vàng được chạm trỗ sắc xảo.

Da y trắng muốt, môi tô đỏ vô cùng nổi bật cùng đôi mắt phượng sắc sảo nhìn thấu tâm người.

Một tay y kẹp tẩu thuốc dài, tay kia cầm một chiếc ô trông đơn giản nhưng Amaterasu đoán lưỡi dao sắc bén chính là thu gọn trong thân tay cầm.

"Tử Thần?"

Amaterasu chau mày, lòng cảm thấy không an.

Luồng âm khí thoáng chốc bao khắp gian phòng mang theo hơi sương se qua kẽ áo người lạnh buốt.

"Nhất Tử Thần, Yomiginchō no Izanami.

Sao đây?

Chúng thường gọi ta là gì nhỉ?"

Y đưa tẩu thuốc lên rít một hơi rồi chu môi phả ra.

"À, phải rồi, Ginchō."

"Ngươi đến đây là muốn gì?

Ta không thấy nghe nói Yomi có gì bất ổn mà người phải đến đây để khai báo."

"Từ từ, từ từ.

Không mời ta ngồi sao?"

Ginchō nhếch môi cười.

Amaterasu biết đây là hiện thân của Izanami, nhưng so với người thì kẻ này hành xử không bằng một phần, tính cách cũng quá đỗi cách biệt.

Amaterasu thoáng muốn nỗi giận nhưng cuối cùng lại nuốt nó vào lại trong bụng.

Người ráng nặn lên khuôn mặt mình một nụ cười nhẹ đáp lễ rồi hươ tay mời y ngồi.

Nói cho rằng, y cũng chính là bậc trên của người, thất lễ không phải là lựa chọn.

Ginchō thấy được vẻ mặt méo mó của Amaterasu thì lòng ngàn phần hưng phấn, ung dung bước đến ngồi xuống đối diện người.

Đúng rồi, y chính là muốn nhìn thấy khuôn mặt này.

Khuôn mặt của những kẻ bị bó buộc bởi nhân phẩm và không thể đi ngoài lề, đấy là những kẻ mặt không muốn hành động không phải phép, nhưng tâm là đang trù người ta chết.

Thần với người, khác gì nhau đâu?

"Ngươi muốn gì?"

Amaterasu hỏi.

"Muốn gì?

Muốn thay Thiên Chiếu Đại Ngự Thần cai quản tam gian có được không?"

"Ngông cuồng!

Người nghĩ người có thể?"

Amaterasu trợn mắt nhìn y.

"Ha, ta không ngốc.

Xuất thân từ một phần linh hồn của thần chủ của ngươi, có gì là không thể chứ?

Ta thật sự muốn như vậy đấy."

Y cầm chén trà uống dở của Amaterasu lên, ngắm nghía một chút rồi bất thình lình úp ngược nó xuống khiến nước trà văng tung toé, thấm ướt cả một tấm lụa trải.

Amaterasu chỉ biết trừng mắt nhìn y nhưng không dám đả động.

"Ngươi biết đấy, trong khi ngươi nhàn nhạ ở đây thưởng thức trà thì thế gian lại thay đổi vùn vụt.

Loài người càng tham lam, càng xấu xí nhưng bản thân chúng lại được ban cho cuộc sống lâu dài nhờ dược thảo mà do chính Đại Thần các người chỉ cho.

Có lẽ được ban cho cuộc sống vĩnh hằng, những thứ đang xảy ra với nhân gian đối với ngươi cũng là chuyện ruồi muỗi không đáng phải lo nhưng ta ngày đêm quan sát vạn vật, ta biết nó đang dần mục rữa thế nào.

Nó thối nát đáng tợn."

"Rồi sao?

Ngươi muốn cái gì?

Là thần cũng không được can thiệp vào chuyện người thường.

Đợi đến lúc chúng chết không phải ngươi có thể tùy tiện quyết đoạt định mệnh của chúng sao?"

Amaterasu đang đặc biệt khó hiểu.

"Không can thiệp?!

Chỉ cho chúng cách kéo dài mạng sống chúng của các người là không can thiệp?

Ta chính là dựa vào cái này mà nghĩ ra được cách."

Ginchō đập bàn, bật người rướn qua gần mặt Amaterasu, tay y đặt dù xuống nắm lấy cằm người bóp chặt.

"Ngươi quá khờ.

Quá thờ ơ.

Đây chính là cái sai của ngươi.

Ta là nửa phần Mẹ ngươi dù kính nể người, nhưng ta cười trên sự ngu dốt này."

Ginchō ném mặt Amaterasu qua một bên, nâng khoé môi đầy khinh bỉ.

Y hít một ngụm thuốc rồi thản nhiên phả vào mặt của người chẳng đoái hoài gì.

"Trừng trị kẻ xấu xa là tất cả?

Vì sao ngươi lại muốn cho chúng sống một cuộc sống nhàn rỗi, vô thưởng vô phạt khiến bao kẻ vô tội đau khổ để rồi khi chết mới bị hành hạ?

Nói.

Ta hành hạ chúng ở cõi âm rồi công bằng đâu cho những kẻ bị chúng hãm hiếp.

Chi bằng thiêu rụi lũ người dơ bẩn kia bằng lửa trời vừa nhanh vừa gọn."

"Ngươi... là ngươi thật sự mù hay ngươi không chịu nhìn.

Cái gì cũng phải có sự cân xứng, cái gì cũng phải có hai mặt.

Như ngày với đêm, để tránh cho nhân gian cằn cỗi trụi lơ, để tránh cho tuyết băng buốt lạnh.

Người tốt cũng phải có người xấu, kẻ được cái khôn kẻ học cái hiền hoà nhân nghĩa.

Nếu thiếu đi kẻ xấu, loài người sẽ vĩnh viễn chìm trong hảo vọng mọi thứ có sẵn, sống không gặp chướng nghiệp thì còn đâu sự dũng cảm, còn đâu sự kiên trì."

"Nhiều lời!

Ngươi câm mồm ngay!"

Ginchō tức giận hét lớn, đôi mắt đen sâu hun hút gườm người đầy đe doạ, y rụt thanh kiếm trong thân dù chỉ thẳng vào ngực Amaterasu.

"Giao nó ra đây."

Y ra lệnh.

"Cái gì?"

"Còn giả khờ?

Chiếc gương.

Amaterasu cháu yêu, ta muốn đoạt lấy thứ trong tim ngươi.

Ta cần nó."

"Nếu ta không đưa thì ngươi sẽ làm gì?"

Amaterasu nhìn mũi kiếm trước mặt mà chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi.

Người thách thức nhìn y, hệt muốn y cứ giết người đi.

"Có giết ngươi ta cũng chịu.

À không..."

Y chợt mỉm cười đầy gian xảo.

"Con trai ngươi, nó còn non phải không?

Nếu ngươi không giao cho ta chiếc gương ngay thì ta sẽ tìm bắt nó băm thành một trăm mảnh.

Ngươi thấy thế nào?"

"Ngươi!"

Amaterasu kinh hãi nhìn vị thần xảo quyệt trước mặt, thân không thể đáp lại.

"Amaterasu, ngươi không phiền nếu như mặt trời chết chứ?"

Ginchō nói rồi nhanh thoăn thoắt rút lấy thanh kiếm từ trong thân dù.

Một thanh kiếm thẳng, một lưỡi, ướm trên mình một màu đen tuyền chết chóc của âm địa.

Chokutō không chỉ dùng để chém mà chỉ cẩn dùng đủ lực đâm mạnh ra phía trước liền có thể đâm xuyên xương người vào trong nội tạng mong manh.

Ginchō thả vỏ dù, cả người nhún xuống dồn lực vào hai chân rồi phóng người thẳng hướng Amaterasu không nghĩ ngợi.

Bị tấn công bất ngờ nhưng người vẫn giữ sự điềm tĩnh của mình, chắp tay phải quạt một đường cong dùng nội lực phản lại Ginchō, đẩy lùi y về phía tường nhà đối điện.

Nhưng y chưa bỏ cuộc, chân gõ cộc một cái thẩy mình ngược lại về phía người với tốc độ còn nhanh hơn khi nãy.

Amaterasu khẽ chau mày, người đưa tay vào trong ngực, nhẹ nhàng rút ra chiếc gương vàng, lật mặt gương chói loà về phía y khiến y bị choáng và lùi lại.

"Thật là ngu ngốc."

Ginchō hét.

Nói rồi y giũ thân dù thoắt biến thành một băng vải, đem che lên mắt khỏi ánh sáng chói kinh dị kia.

"Ngươi xem thường ta không thể giết ngươi nếu như mù loà sao?"

"Có thể."

Amaterasu cười.

Ginchō cũng vì thế mà bực tức dồn hết lực vào cú tấn công tiếp theo.

Y phóng lên trần nhà, hai chân trụ lại trên không một khắc, hai tay lật thanh chokutō lại cầm như dao rồi đạp chân nhắm thẳng xuống Amaterasu từ phía trên.

"Ta không phiền đâu."

Amaterasu nhẹ bâng buông một câu nhưng lại khiến y giật mình.

Chẳng kịp ngưng lại lưỡi kiếm, Ginchō đâm thẳng xuống chiếc gương mà Amaterasu dùng để chắn lưỡi kiếm của y.

Tiếng cheng vang lên khắp bốn bề, một dạt dương quan nóng người dội từng sóng một để rồi gương vỡ thành mười sáu mảnh văng đi tứ phương.

Ginchō tái mặt tái mày, gỡ băng vải nhìn Amaterasu vẫn ngồi yên một chỗ nhếch môi cười.

Y lại nhào tới, nhưng khác với mong đợi của y, người chỉ nhắm mắt thật an nhàn, thản nhiên để y dùng lưỡi kiếm đâm xuyên qua lòng ngực người.

Không có máu chảy ra, Amaterasu ngã khỏi ghế xuống sàn nhà.

Người vẫn dùng chút sức sống còn lại ngẩng mặt nhìn y.

"Những đứa con của ta, sẽ đánh bại ngươi."

Cả người Amaterasu rực sáng, trong chốc lát cả người người tan biến trước ánh mắt câm hận của Ginchō.

Giữa đêm khuya quang đãng dưới sự phù hộ của Nguyệt Độc Chi Mệnh, một vầng dương quang chói lòa thấp sáng một vùng chân trời.

Mặt trời.

Đã chết.
 
[12Cs - Vi] Thần Chiến; 神々の戦争
Chương 2: Thiên Hoàng của Sếu Bạc


Tamazuru bị đánh thức bởi một cơn ác mộng vô cùng khủng khiếp.

Ngài nhìn thấy mẹ đã lại gian nhà của người sau một ngày vất vả toả dương quang thấp sáng đường cho nhân loại.

Người ngồi xuống cạnh bàn ăn, nâng cốc trà chuẩn bị nhấp môi uống thì...

Có kẻ lạ xuất hiện, nom dáng người của đàn bà, vận y phục đầy xa hoa nhưng lại toả ra đầy ác khí tiến gần đến mẹ và...

Ngươi sẽ không phiền nếu mặt trời chết chứ?

Và Amaterasu cười nhẹ, hai tay dang ra như muốn chào đón cái chết của mình vậy.

Tamazuru toát từng tầng mồ hôi.

Ngài lắc lắc đầu chối phăng cái hình ảnh khủng khiếp mình trông thấy.

Đây chỉ là một cơn ác mộng nhỏ nhoi và vô lý.

Mẹ ngài, Amaterasu, là thần của các vị thần thì không lý nào lại có thể dễ dàng bị đánh bại đến thế.

Chính ánh lửa rực sáng của người có thể thiêu rụi bất kì một ai dám bước gần với ý định mưu sát người mà Amaterasu là quý thần không một có thể chạm tới.

Không phải Tsukuyomi, không phải Susanoo và càng không phải đối với một kẻ tiểu danh tôm tép nào đó.

Phải, mẹ ngài không thể nào chết dễ dàng như thế được.

Tamazuru nâng xâu chuỗi mang trên người, vừa vò vừa niệm tìm lấy mẹ.

Nhưng mãi vẫn không có ai trả lời càng khiến ngài trở nên bối rối và hoảng hốt.

Không lẽ mẹ đã thật sự bị giết chết rồi sao?

Ngài bật dậy khỏi giường, mở ô cửa sổ ở bên kia phòng mà di mắt về phía chân trời.

Chỉ một vùng chân trời lạnh lẽo không một vạt nắng ấm.

Tamazuru cảm được tiếng tim đập thình thịch trong lòng ngài, chợt thấy một vật loé sáng từ phía xa xăm ngày càng trở nên sáng chói và rõ hơn.

"Gương vàng?"

Vừa dứt câu, mảnh gương vàng như sét đâm lao vào trong phòng của ngài.

Chỗ đao nhọn sắt bén cắm sâu vào cột nhà gỗ dày cộm.

Tamazuru hấp tấp tiến về phía mảnh gương vỡ và dùng hết lực rút nó ra khỏi cột.

"Vì sao?"

Ngài lật qua lật lại mảnh gương xem xét, để rồi ánh mắt bắt gặp hình ảnh của mẹ ngài, Amaterasu, trong phản chiếu.

Người nằm yên, nhắm mắt nhưng vẫn còn thở có nghĩa là người vẫn còn sống.

Khi người tan biến trước Ginchō cũng là khi linh hồn của người thu vào những mảnh gương vỡ này.

"Mẹ..."

Tamazuru run người, tay vuốt ve mảnh gương vỡ khi chứng kiến bản thân mẹ bất tỉnh và bị nhốt trong gương.

Đoạn, ngài xoay người tìm lấy và nhanh chóng vận lên y phục bạc của mình.

Đây không phải là lúc ngài trở nên yếu ớt, đây là lúc ngài phải mạnh mẽ vì mẹ ngài không còn ở đây nữa.

Là người sẽ kế thừa Amaterasu, nếu ngài tỏ ra sợ hãi hay yếu ớt, toàn thể nhân gian sẽ gặp nguy hiểm.

Tamazuru không biết người đàn bà xuất hiện trước mặt mẹ là ai và ngài thề sẽ tìm ra y để trả thù cho mẹ.

Tamazuru nhìn lại mảnh gương vỡ một lần nữa trước khi ngài thản nhiên nuốt trọn nó vào trong họng.

Nếu như linh hồn của Amaterasu đã bị chia đều theo những mảnh vỡ của gương vàng, điều đó có nghĩa rằng nếu ngài thu gom được tất cả những mảnh vỡ, ngài có thể hồi sinh lại người.

Ngược lại, nếu như kẻ xấu có trong tay những mạnh vỡ được ướm đầy với ngọn lửa sống và sức mạnh của người, ngài không đoán được tai họa gì sẽ ập tới.

Và vì thế, Tamazuru cần phải tìm lại tất cả mảnh vỡ trước khi chuyện đó có thể xảy ra.

Thêm nữa, sự thiếu hiện diện của Amaterasu không được phép lộ ra ngoài vì nó thể gây hỗn loạn không những ở thần giới mà còn cả ở nhân gian.

Tamazuru thở dài, tiến về phía đầu giường nơi để Ginshi [銀糸] - thanh uchigatana của ngài và vắt nó bên hông.

"Tamazuru."

Ngài giật mình nhìn quanh tìm chủ nhân của giọng nói kì lạ kia nhưng khắp bốn bề không có ai cả, chỉ có một mình ngài trong căn phòng này thôi.

Người hơi cúi, một chân bước lùi, tay để hờ trên tay kiếm chờ bất kì động tĩnh nào của kẻ có thể là ác nhân.

"Tamazuru."

Có tiếng cười khúc khích.

"Không cần phải cảnh giác, là ta, Amenominakanushi."

"Amemokami?"

Tamazuru đứng thẳng lại, người vẫn theo bản năng nhìn xung quanh để tìm kiếm vị thiên chi ngự thần.

"Đừng tốn công tìm ta làm chi.

Ta chính là ở mọi nơi, ta là người đã tạo lập ra vũ trụ này nhớ chứ?"

Tamazuru ngượng ngùng gật đầu và thu lại tầm mắt của mình.

Ngài đặt tay lên ngực trái, cúi đầu cung kính chào đón sự có mặt vô hình của Amenominakanushi.

Vì sao người lại xuất hiện ở đây?

Có khi nào người có biết gì đó về sự tấn công của kẻ lạ mặt và điều gì đã xảy ra đối với Amaterasu.

Tiếng cười lớn vang vộn bốn bề khiến Tamazuru cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ nhoi.

Một mình bị bao quanh bởi cha đẻ của vũ trụ rộng lớn này, ngài nhận ra bản thân mình thật sự vô quyền lực đến mức nào.

"Nếu ngươi đang thắc mắc liệu ta có biết điều gì đã xảy ra với Amaterasu thì câu trả lời là có.

Ta đã tận mắt chứng kiến nhìn thấy tất cả mọi việc đã xảy ra và nghe được cuộc trò chuyện giữa hai bên."

"Vậy người đàn bà đó là?'

"Ginchō."

"Ginchō?"

Tamazuru nhắc lại tên của người đàn bà kia mà mặt mày đầy mù mịt.

Trong suốt những năm tồn tại giữa nhân gian và thiên giới, chưa một lần nào ngài nghe thấy ai nhắc đến cái tên này cả.

"Y là ai?

Y làm cách nào có thể hãm hại được Amaterasu, người cai quản của các vị thần?"

"Bình tĩnh, Tamazuru.

Nếu nóng vội ngươi sẽ không bao giờ có thể đánh bại y.

Ginchō, Izanami no Yomiginchō, không phải là một vị thần mà một mình ngươi có thể đối đầu mà không cần sự trợ giúp từ người ngoài."

Amenokami lặng im nghĩ ngợi đều gì đó.

"Y là thể xác người trần với một phần linh hồn của bà ngươi, Izanami.

Dù vậy, Amaterasu vẫn có thể đánh bại y vì người có chiếc gương vàng nhưng vì sao người chọn bỏ cuộc trước y?

Đấy là vì ngươi, Tamazuru."

Kết luận của Amenokami khiến Tamazuru bị sốc không hề nhẹ.

"Vì... ta?"

Ngài run giọng nhắc lại lời nói của người.

Càng lúc ngài càng

"Vì y doạ sẽ giết ngươi.

Bản thân Ginchō là một con người khôn lanh và gian xảo, y biết y không thể đánh bại được Amaterasu nhưng ngươi với y, ... thì không khác gì một con thỏ dưới vuốt cáo."

Tamazuru thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế gỗ kê trước giường cạnh bàn ăn.

Ngài xoa tay lên trán, càng cố gắng nhịn sự bất lực đang dàn lớn lên trong tâm ngài.

Là con trai của Amaterasu, không lẽ ngài thật sự yếu kém đến vậy sao?

Đến cả một tử thần, ngài cũng không có cửa đánh bại được y.

Nhưng rồi giờ Mẹ không còn ở đây thì mọi thứ sẽ như thế nào?

Chẳng lẽ Mẹ đã phải hy sinh một cách vô ích đến vậy hay sao?

Ngài thở dài nhìn trần nhà.

Buồn bã hỏi ngược lại Amenokami.

"Vì sao Mẹ lại làm thế?

Nếu như ta yếu kém hơn tử thần kia, sao không hy sinh ta vì nhân gian?

Mẹ là chúa của trời, loài người là tất cả.

Cái chết của ta cho để nhân gian được sống, ta cũng chịu."

Amenokami phì cười.

Đúng là thế hệ trẻ sẽ luôn có những lối nghĩ buồn cười và trẻ con như vậy.

Người vẫn còn nhớ cách đây thật lâu, Amaterasu vẫn còn trẻ con khi giận hận cậu em trai của mình mà trốn trong hang.

Khiến cho nhân gian thiếu bóng mặt trời mà chẳng thèm để tâm vì sự ích kỷ nhỏ nhoi của mình.

Tamazuru cũng ích kỷ, nhưng đây chỉ vì ngài chưa biết nhiều ít gì về mâu thuẫn giữa các vị thần.

"Tamazuru.

Ngươi nói vậy mà cũng được sao?"

"Ý người là gì?"

"Amaterasu là thần.

Nhưng đừng quên bà ta cũng là một người Mẹ."

"Nhưng rồi..."

"Lắng nghe."

Amenokami trầm giọng.

"Nếu như Mẹ ngươi chọn hy sinh bản thân để cứu ngươi, chính là vì bà tin tưởng ngươi có thể tìm cách đánh bại được Ginchō.

Có thể người không thể tự tay đánh bại y, nhưng ngươi đừng quên ngươi không phải chỉ có một mình ngươi."

Amenokami ngừng nói, còn ngài chỉ cúi đầu im lặng suy nghĩ.

Được một lúc, Tamazuru ngẩng mặt, đầy quyết tâm hỏi người.

"Ta phải làm gì?"

Người cười.

Cuối cùng thì thằng bé cũng nhận ra ý người đang ám chỉ.

"Đầu tiên, ngươi cần tìm một người mà ngươi có thể toàn tâm tin tưởng vì chắc chắn ngươi sẽ cần sự trợ giúp của người ấy đi thu hồi nhũng mảnh vỡ của gương vàng đang rải rác ở khắp Yamato.

Mảnh gương vàng ngươi đang có trong tay, hãy tìm đến và gặp cha ngươi và ông ta có thể giúp ngươi tìm lại những mảnh gương vỡ.

Về bình mình của ngày mai, ông ta chắc chắn sẽ biết phải làm gì với nó để cho nhân loại không rơi vào hỗn loạn vì thiếu mặt trời.

Tsukuyomi và Amaterasu có một sự kết nối đặc biệt, chuyện gì đã xảy ra với mẹ người, ông ta sẽ biết."

Người dừng một chút, rồi lại nói tiếp.

"Ngươi phải mạnh mẽ lên Tamazuru.

Mẹ ngươi tin tưởng ngươi, đừng để bà thất vọng.

Ngươi chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn không lường trước được bởi Ginchō không phải chỉ có một mình y.

Ngươi sẽ cần sự giúp đỡ của một đồng minh mạnh mẽ nhưng điều đó sẽ không dễ dàng.

Hiện tại Shōjiro, Ma Vương của Quỷ Giới chọn đứng phe trung gian trong bất cứ những cuộc chiến nào vì số người vô vọng tìm cam kết mà bọn chúng thu được từ hai phe sẽ nhiều gấp đôi số người nếu chúng chọn một bên.

Quỷ giới hưởng lợi từ sự sợ hãi và vô vọng, chúng không quan tâm đến thắng hay thua.

Nếu ngươi thu phục được hắn về phía ngươi, ngươi sẽ có nhiều cơ hội đánh bại Ginchō hơn."

Tamazuru ngoan ngoãn nghe người chỉ dạy, song lại có chút thắc mắc.

"Nhưng... nếu như người là cha đẻ của vũ trụ, không phải người có thể dễ dàng giải quyết vấn đề này sao?"

Amenokami cười lớn.

"Đây là cuộc chiến giữa thế hệ các ngươi, cho dù ta có cản liệu các ngươi có lắng nghe không?

Sự tồn tại của ta là khiến vũ trụ hình thành, không hơn không kém.

Nhưng Tamazuru, sự tồn tại của ngươi là gì?

Ngươi không nghĩ rằng ngươi sẽ chờ đến một ngày nào đó Amaterasu sẽ dễ dàng trao lại mặt trời cho ngươi chứ?"

"Người nói phải.

Là ta ngu ngốc chưa đủ trưởng thành nên có nhiều điều thật sự không biết."

"Ta can thiệp đến đây là đã hơi quá rồi.

Nói cho ngươi những lời này cũng chỉ là để chỉ giáo ngươi.

Nếu như ngươi vẫn còn nghi hoặc bản thân và cần sự giúp đỡ của ta, hãy tìm đến Nagato và tìm người tên Fukuyu.

Chúc ngươi may mắn, Tamazuru."

Lời người vừa dứt, một làn gió lạnh nhẹ lướt qua mái tóc ánh kim của Tamazuru, khiến ngài bỗng toả sáng rực rỡ dưới ánh trăng bạc.

Ngài đứng khỏi ghế ngồi, tay nắm chuôi kiếm rồi hít lấy một hơi thật sâu trước khi chậm rãi bước ra khỏi đền.

Điều đầu tiên ngài cần phải làm ngay bây giờ chính là tìm đến thiên hoàng của ngài.

Cung Điện Hishiro

Kinh đô Yamashiro [1], Yamato

Tamazuru nhẹ đáp chân trên khuôn cửa sổ, cẩn thận để không đánh thức người đang yên giấc ngủ trên giường kê ở gốc phòng, nằm ngay ngắn giữa luồng nguyệt quang.

Ngài cúi người vịn vào bệ cửa, rồi từ từ đặt chân lên bề mặt đất, mắt vẫn không rời thân người mê mị đang say giấc nồng không một chút cảnh giác kia.

Là hắn nghĩ mình có thể tự bảo vệ bản thân khỏi thích khách hay hắn thật sự chẳng có đề phòng gì khi ngủ thế này?

Tamazuru thoáng nét cười, chậm rãi tiến gần về phía giường.

Đứng cạnh giường, Tamazuru vẫn lặng yên ngắm nhìn người đang nằm ngủ thật yên bình.

Arata thân là thiên hoàng của cả Yamato, giờ đây trông hắn như một con người bình thường vậy.

Hắn chỉ vận mỗi một lớp áo ngủ mỏng, vạt áo còn không được thắt chặt để lộ bờ ngực rắn rỏi của hắn.

Đêm khuya lạnh lẽo dễ cảm lạnh thế này mà hắn cũng chẳng sợ.

Bản tính cứng đầu và tự tin chính là thứ tạo nên Arata.

Tamazuru không thể kiềm chế được bản thân mà hồi hộp đưa tay chạm vào xương cổ của hắn, rồi di dần ngón tay vào giữa ngực hắn.

Người hắn ấm nóng đến kì lạ khiến ngực của ngài bỗng nhói đau.

Arata khẽ cựa quậy.

Tamazuru giật mình rụt tay lại.

Hắn lúc tỉnh hay lúc ngủ, khuôn mặt luôn giữ được nét vẻ vô cùng điềm tĩnh và thanh thản như thể hắn tin chắc rằng mọi thứ đang xảy ra ở ngoài kia đều nằm dưới sự kiểm soát của hắn vậy.

Càng nhìn, lòng ham muốn trong ngài càng mạnh mẽ hơn, đến một lúc như không thể chống cự lại được nữa Tamazuru đành dồn hết sự dũng cảm mình có và nhắm mắt lại, cúi người thật thấp đến gần khuôn mặt của Arata.

Chỉ một chút nữa thôi.

"Tamazuru, ngươi đang làm gì đấy?"

Ngài mở bừng mắt phát hiện thấy hẳn đang mở mắt nhìn mình.

Không ngôn từ nào có thể miêu tả được sự ngượng ngùng của ngài ngay tại lúc này, cả người chỉ có thể bối rối mà bước lui vài bước.

Arata ở trên giường che miệng ngáp, rồi đẩy người ngồi dậy, ngồi xếp chân mặt đối mặt với Tamazuru đang đứng trước giường mình.

Đã bao lâu rồi hắn chưa nhìn thấy Tamazuru, giờ đây ngài lại xuất hiện trước hắn nhưng hành động mờ ám như thế.

Là ngài muốn gì ở hắn?

"Arata, ta...?"

Tamazuru bối rối nhìn hắn, đầu óc cố nghĩ ra lí do nào đó để bao biện.

Ngài không nghĩ mình sẽ bị phát hiện ra như thế này.

Arata lắc đầu đầy chán nản, đưa tay vén lại mái tóc của mình và sửa vạt áo.

Đoạn, hắn bỗng dang rộng tay, thản nhiên nghiêng đầu nói.

"Lại đây."

"Hả?"

Tamazuru nghệch người khi thấy hắn chẳng ngại ngần mà mời gọi ngài như thế.

"Không phải ngươi đến gặp ta vì ngươi cảm thấy cô đơn ở cái đền của người sao?

Nếu như ngươi muốn ngủ cùng em trai của mình như lúc bé thì ngươi nên nói thay vì lấm la lấm lúc thế này."

Arata quay mặt sang chỗ khác nhỏ giọng, vô cùng khó nghe.

"Dù bao năm nay ngươi không thèm đến gặp ta.

Biết ta nhớ ngươi thế nào không?"

Tamazuru càng ngày càng thấy não mình nhưng muốn nổ tung vậy.

Arata cũng có lúc ngu ngốc như thế à?

Cái hành động đó của ngài thật sự phù hợp cho một người anh trai?

Xong rồi bản thân ngài lại cười.

Có vẻ như thế này cũng tốt còn hơn là bị phát hiện rồi bị ghét bỏ.

Ngài không muốn mất đi những thứ hiện tại mà ngài đang có.

"Sao?"

Arata gượng gạo thả hai tay của mình xuống.

Hắn hiểu lầm ý đồ của ngài?

"Hay đó không phải là điều mà ngươi muốn?"

"Không phải!"

Ngài theo bản năng hét lớn khiến hắn cảm thấy hơi ngạc nhiên.

"Không phải."

Nói rồi ngài chầm chậm tiến về phía hắn, tay khẽ vén lại mái tóc cho hắn rồi ngồi xuống giường.

Arata nhích nhíc vào trong chừa chỗ cho ngài, hắn chui vào chăn rồi nằm xuống nhìn Tamazuru vẫn đang do dự chưa muốn nằm.

Hắn đành thở dài, mở chăn mời ngài nằm.

Tamazuru thấy hắn có vẻ không hài lòng đành lặng lẽ nghe lời hắn mà nằm xuống bên cạnh nhưng thấp hơn rồi chỉ dám ích kỷ ôm lấy eo hắn.

Arata phì cười đắp chăn qua rồi ôm lấy của Tamazuru.

Lâu rồi hắn mới tìm về được cảm giác ấm áp như thế này.

Hắn ngang nhiên cúi đầu rồi hôn lên trán của ngài khiến ngài hết sức bỡ ngỡ.

"Nếu ngươi có gì cần nói thì sớm mai chúng ta sẽ nói chuyện.

Giờ ngủ đi."

Hắn nói xong thì liền nhắm mắt ngủ, để mặc Tamazuru vô cùng rối rắm trong lòng.

Ngài thầm xin lỗi mẹ, chỉ còn vài canh giờ thôi, hãy để ngài được ôm Arata ngủ.

Ngài hy vọng mẹ ít nhất cũng cho phép ngài điều này.

Rồi sáng mai, khi cả hai cùng tỉnh dậy, ngài và hắn sẽ cùng nhau cứu lấy nhân loại.

[1] Yamashiro: Truyện này được dựa trên thời của Thiên Hoàng Keiko nhưng Jay không thể tìm được bản đồ của nước Nhật Cổ vào thời đại này nên Jay dựa vào bản đồ trước thời Meiji.

Thực chất, cung điện Hishiro nằm tại Makimuko (theo wikipedia).

Di tích của Makimuko được tìm thấy ở Anashi, Sakura, Nhật Bản hiện đại.

Và dựa trên bản đồ trước Meiji, vùng đó chính là Yamashiro.
 
[12Cs - Vi] Thần Chiến; 神々の戦争
Chương 3: Kế Sách


Tamazuru bừng mở mắt, đoạn nhìn thấy trên giường trống vắng chỉ có một mình ngài thì lật đật ngồi dậy nhìn quanh tìm bóng người thân thuộc.

Ở giữa phòng cạnh bàn ăn, hắn ngồi yên vừa cầm sách đọc vừa nhấp môi trên tách trà ấm nóng.

Trực nhớ ra một thứ, Tamazuru vội nhìn ra bên ngoài cửa sổ; là vẫn còn có thứ sáng như ánh nắng mặt trời, chỉ là không ấm như thường lệ.

Rõ ràng như vậy là đúng theo lời Amenokami đã nói với ngài; cha ngài chắc chắn đã biết được chuyện gì đã xảy ra với mẹ và ánh dáng này, là mượn từ cung trăng dùng thuật biến đổi.

"Dậy rồi sao?"

Arata liếc nhìn mắt nhìn thấy người ngồi trên giường đang ngơ ngác nhìn hết nhìn mình sang nhìn cửa sổ thì không kiềm lại được một nụ cười nhàn nhạt.

"Ngươi dùng điểm tâm không?

Hay là thần thánh chỉ cần liếm sương mai đều có thể no?"

Tamazuru bật cười.

Đoạn ngài khoác áo, tiến lại bên cạnh bàn ăn ngồi xuống cùng với Arata.

"Đừng đùa như thế, thần thánh vẫn phải ăn."

Arata vẫn không ngẩng đầu khỏi sách cầm trong tay, chỉ về cái lòng hấp đặt ngay giữa bàn.

"Là bánh bao nhân thịt.

Ngươi vẫn thường thích ăn đúng không, là ta nhớ."

"Ừm."

Tamazuru nhặt bánh bao còn âm ấm lên cắn một miếng.

Vị mặn của thịt trộn lẫn với vỏ bánh ngòn ngọt mà béo ngậy càng làm cho cơn đói của ngài thêm dữ dội.

Tâm can muốn cầm toàn bộ mấy cái bánh cho vào miệng, ngoài mặt lại không muốn xấu hổ trước vị thiên hoàng đáng kính.

"Ngươi đói thì cứ ăn đi, không cần giữ gìn lễ phép làm gì."

"Ta là thần, sẽ cảm thấy mất mặt.

Còn chưa kể ta hơn ngươi đến mấy trăm năm tuổi."

Miệng nói vậy nhưng tốc độ ăn thì vẫn nhanh hơn một chút.

Cơn đói cùng với căng thẳng từ hôm qua đến giờ khiến ngài muốn nhồi nhét cái gì đó để đè nan nỗi bất an trong lòng.

Arata đặt sách xuống, thích thú chống cằm nhìn Tamazuru ngon lành ăn mấy cái bánh bao do chính hắn nặn.

Đúng rồi đó.

Mấy cái bánh bao này là do hắn tự lăn vô bếp vào sáng sớm để đặc biệt làm cho ngài.

Đã lâu không đụng tới, còn phải nhờ Koimurasaki với đầu bếp chỉ cho hắn.

Đôi khi hắn cảm thấy khá là buồn bực vì hắn thực sự rất muốn ở cạnh Tamazuru suốt ngày suốt đêm.

Nhưng vì một người là thần thành, một người là người trần, ở cạnh nhau suốt mỗi ngày là bất khả thi.

Arata và ngài mỗi người có một trọng trách khác nhau.

Hắn là thiên hoàng của Yamato.

Nhiệm vụ của hắn là cai quản và và bảo vệ hoà bình cho nhân gian.

Chuyện thần thánh, mấy khi Arata được nhúng tay vào trừ khi nó có tác động được người dân của hắn như ngập lụt, hạn hán, mưa bão và vân vân.

Khi đó hắn mới phải tìm đến các vì thần và tìm ra lí do họ lại nổi giận.

Arata không biết Tamazuru tìm đến hắn là vì lí do gì, nhưng nếu như gấp gáp xuất hiện vào giữa đêm khuya như thế thì chắc chắn chuyện không tầm thường.

Mà đã nói không tầm thường là nói nhẹ, đây là một chuyện kẻ trần mắt thịt không thể vung tay một phát là giải quyết được.

Ít nhiều, nó cũng liên quan đến việc vì sao ánh nắng mùa hạ lại có thể lạnh lẽo đến như vậy.

Đợi ngài ăn nốt cái bánh bao cuối cùng, Arata mới ngồi thẳng dậy trên bàn mà thở dài, hắng giọng hỏi.

"Ngươi ăn no rồi, giờ có thể nói cho ta biết ngươi tìm đến ta có chuyện gì?"

Tay hắn đưa lên lau miệng ngài.

Tamazuru có chút thất thần bởi hành động đó của hắn.

Đoạn, thu lại vẻ bình tĩnh mà trả lời.

Không cần vòng vo, đã câu nệ mấy canh giờ rồi, cần phải thúc giục nhanh hơn.

"Amaterasu bị hãm hại.

Gương vàng vỡ rồi."

"À."

Phản ứng của Arata không giống như những gì ngài tưởng tượng.

"Ngươi không ngạc nhiên hoảng loạn à?"

"Không hẳn.

Có chút sợ."

Hắn ngừng một tí, khoanh tay tựa lưng ra ghế.

"Amaterasu đứng đầu tất cả lại có thể dễ dàng bị hãm hại, sao không thể sợ.

Còn nếu ngươi muốn hỏi ta có ngạc nhiên hay không thì không.

Sáng nay bình minh mọc trễ, ánh sáng không mang màu vàng mà thay vào đó là ánh kim bạc, hơi toả lại lành lạnh không ấm áp.

Ta liền có thể đoán ra đây là mặt trời giả."

Ngài cười.

Arata là thiên hoàng thật không sai, chuyện nước non đã tài giỏi, đến cả chuyện thần thánh cũng đoán ra.

"Ừ, vậy ta đi thẳng vào vấn đề.

Amaterasu là bị tấn công bởi một vị tử thần tên là Ginchō.

Theo như Amenokami nói, Ginchō là một phần linh hồn của Izanami, người cai quản cõi âm.

Bà ta là ganh ghét con người, ta còn đoán là vì còn giữ một phần ý niệm thù hận của Izanami ngày trước đối với chồng mình mà muốn loại bỏ triệt để nhân loại.

Để thành công, Ginchō cần phải có trong tay cái gương vàng của Amaterasu.

Nhưng thay vì để bà ta có được điều bà ta muốn, Amaterasu đã tự làm vỡ gương và không may thay bị đả thương nặng nề nên đã gửi linh hồn vào trong những mảnh vỡ của gương."

"Vậy ngươi đang nói ngươi tìm đến ta là vì muốn ta cùng giúp đánh lại Ginchō sao?"

"Chúng ta không có cửa."

Tamazuru lắc đầu.

"Ta không hiểu.

Ta có thể giúp được gì trong tình cảnh này?

Dù gì ta cũng là một con người bình thường chứ đâu phải thần thánh như các ngươi đâu."

Ngài thở dài đầy mệt mỏi.

Arata nói đúng và ngài cũng đã cân nhắc rất kỹ chuyện này nhưng, Amenokami đã nói rõ rằng ngài cần tìm một người mà ngài có thể tin tưởng cả đời này.

Và người đó thì chỉ có thể là Arata thôi chứ không còn ai khác được.

"Điều đó hiện tại không quan trọng, Điều chúng ta cần thiết phải làm ngay bây giờ chính là đi thu hồi mười ba mảnh gương vỡ kia trước khi chúng rơi vào tay của Ginchō.

Ngoài ra... chúng ta cần ghé thăm Quỷ giới một chuyến."

"Ngươi muốn ta... một kẻ trần tục đặt chân vào thuộc địa của Quỷ vương?"

"Điều đó dĩ nhiên không dễ dàng chút nào."

Tamazuru cảm giác trong cổ họng mình như đang nghẹn lại.

Ngài nhích người về phía trước, hai tay nắm lấy tay của Arata.

"Nhưng ngươi là người duy nhất ta có thể tin tưởng và ngươi cũng phải tin rằng ta có thể bảo vệ ngươi."

Arata chau mày nhíu mắt, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang nài nỉ của Tamazuru.

Chuyện này chắc chắn liên lụy lớn đến Yamato, kiểu gì hắn cũng phải cố gắng hết sức để bảo vệ người dân của hắn.

Là một vị vương anh minh và tốt, hắn vẫn phải luôn có thể mở miệng nói một tiếng là ta đã cố hết sức nếu như có chuyện gì tồi tệ xảy ra.

"Được rồi.

Nhưng không phải ngươi nói Ginchō là tử thần sao?

Làm sao ta và ngươi có thể di chuyển nhanh hơn một tử thần được?

Thứ hai, ta là thiên hoàng, không thể không lo chuyện nước nhà được, muốn rời đi cũng không thể nói thẳng là đi thu lại mặt trời.

Nếu nói không chừng lại gây hỗn loạn và ta hiểu rằng điều cuối cùng xảy ra là dân chạy loạn vì sợ chết."

"Cái này..."

Thật sự thì Tamazuru chưa nghĩ tới được việc này, phần vì mọi chuyện đang xảy ra quá nhanh để não ngài có thể bắt kịp với tiến độ.

Hai người vừa im lặng được khoảng vài giây, đột nhiên có người bên ngoài gõ cửa phòng.

Arata giật mình rụt tay lại.

"Ai vậy?"

Tamazuru tầm mắt dõi theo hướng cửa mà nhìn, có thể thấy bóng người bên ngoài là đàn bà.

"Ai đấy?"

Arata nói với âm lượng lớn cho người ở ngoài nghe thấy.

"Thiên hoàng, là thần, Koimurasaki."

Giọng nói vô cùng dịu dàng và đằm thắm, chỉ cần nghe có thể đoán đây là một vị thiếu nữ vô cùng xinh đẹp hấp dẫn lòng người.

"Vào đi."

Koimurasaki đẩy cửa bước vào.

Nàng không tiến đến gần bên bọn họ mà chỉ đứng cạnh ngay cửa, trước ngực ôm một con mèo lông trắng vô cùng đáng yêu.

Đúng như Tamazuru nghĩ, nàng quả là vô cùng xinh đẹp.

Đẹp đến mức ai nhìn thấy nàng cũng phải ngây người ra vì không biết phải dùng câu từ gì mới có thể miêu tả đủ nỗi đẹp của nàng.

Mái tóc đen tuyền được búi gọn ra phía sau.

Đôi môi mọng nước được thoa đỏ trông thật mê mị.

Cả làn da trắng muốt và mềm mại như tuyết mùa đông.

Cả người nàng vận y phục màu tím nhạt, tạo cho người ta cảm giác như nàng là một người trầm lặng, ít nói và khó gần.

Nhưng vị này là ai?

Và vì sao có thể ngang nhìn tìm đến Arata ngay tại phòng riêng của hắn.

Đừng nói với ngài đây là vị hôn thê của Arata và hắn yêu nàng đến nỗi có thể cho phép nàng tùy tiện di chuyển khắp nơi trong cung.

Đôi mắt đen hun hút của Koimurasaki nhìn chằm chằm vào người đang ngồi cạnh Arata.

Nàng cười nhẹ, cúi chào ngài.

"Thật vinh hạnh được gặp vị Dương Thần đáng kính của Thiên hoàng."

Ba chữ "của Thiên hoàng" khiến con tim của Tamazuru muốn nhảy dựng ra ngoài.

Không chỉ xinh đẹp mà phẩm chất cũng không chê vào đâu được.

"Ngài không cần phải e ngại, thần chỉ là cố vấn riêng của Thiên hoàng.

Quan hệ giữa thần và người ấy cũng chỉ dừng ở mức đó không hơn."

Dường như có thể đọc được ý nghĩ trong đầu của Tamazuru, Koimurasaki liền khéo léo giải thích.

Người vậy mà còn vô cùng sắc sảo và thông minh nữa.

Ngài thầm thán phục nữ tài nhân này và công nhận nàng xứng đáng làm cố vấn hoàng gia của Arata.

"Ngươi đến gặp ta có chuyện gì cần nói không?"

Arata cố giấu nụ cười trên mặt mình, hắng giọng hỏi.

"Thần... tùy tiện đoán rằng có thể người sẽ cần trợ giúp nên mang con mèo này qua đây."

Có một khoảng lặng nho nhỏ.

"Ta biết ta là Thiên hoàng, nhưng so về sự thông minh thì ta không bằng ngươi đâu Koimurasaki.

Có thể giải thích rõ hơn một chút được không nào?"

Nàng gật đầu, vừa vuốt ve con mèo vừa nói.

"Thần đoán rằng ngài Tamazuru tìm đến người gấp gáp giữa đêm khuya như vậy thì chắc chắn là có liên quan đến mâu thuẫn giữa thiên giới và nhân gian.

Cũng đoán mò thêm được rằng nếu như vậy, điều đó có nghĩa rằng người phải xuất cung để giúp đỡ ngài ấy nhưng chuyện đó có thể gợi lên nghi ngờ cho dân chúng nếu như người đột ngột biến mất.

Hơn nữa quan lại trong cung có thể lợi dụng thời cơ này mà làm càn.

Thần chỉ biết một cách có thể giúp hai người."

"Là gì?"

Tay nàng chỉ vào con mèo trắng mình đang ôm.

"Ngươi muốn nói rằng con vật đó có thể giúp ta và Arata?"

Tamazuru nghệch người nhìn thứ đang ngái ngủ trong vòng tay của Koimurasaki.

"Đây là con mèo cưng của nhà thần.

Nó... không phải là một con mèo tầm thường."

"Tà miu?"

Arata chau mày.

"Vâng."

Đoạn nàng cúi người, thả con mèo trong tay xuống đất.

"Yori, ngươi biết mình cần phải làm gì rồi đấy."

Con tà miu ngước đầu nhìn nàng, chán nản ngáp dài rồi bắt đầu ưỡn người ra phía trước.

Nó gào lên đến chói tai vì đau đớn.

Da thịt nó nứt ra từng mảng từng mảng, hai chân sau mọc dài ra đỡ người nó đứng thẳng dậy, hai chân trước cũng mọc ra nhưng ngắn hơn, biến thành đôi tay người.

Lông trắng thì thu lại thành một mái tóc suông dài bạc trắng vô cùng mượt mà.

Cả mặt nó cũng biến đổi.

Tamazuru lúc đầu không thể nhìn ra, nhưng cứ một giây trải qua ngài có thể nhận diện được khuôn mặt đó thuộc về ai.

Cả Thiên hoàng lẫn Dương Thần ngây người nhìn nam nhân trước mắt từ một con mèo biến thành y hình dáng của Arata.

Có điều...

Tamazuru đỏ mặt đứng bật dậy khỏi ghế, chạy đến bên giường nắm lấy tấm chăn ném lên che Arata giả kia.

Bị ném bất ngờ, Yori hơi giật mình nhưng vật như chủ, lễ phép cúi chào hai người trước mắt.

"Thần thứ lỗi vì sự vô duyên này."

Giọng gã cũng y chang giọng của Arata.

Tamazuru chưa từng nghĩ sẽ có ngày ngài chứng kiến yêu quái biến thành hắn.

Không đợi hai người mở miệng, Koimurasaki đã liền giải thích.

"Trong lúc người cùng ngài Tamazuru rời cung, Yori có thể giả làm người để không gây nghi ngờ gì cả.

Thần cũng sẽ ở cạnh nó để dảm bảo mọi chuyện sẽ ổn định cho đến khi người trở về."

Arata gật gù.

"Ngươi chưa bao giờ khiến cho ta thất vọng Koimurasaki."

"Ta cũng thật là thán phục, trước giờ ta vẫn thường lo lắng cho Arata nhưng giờ biết rằng hắn có người ở cạnh, cũng cảm thấy an tâm," Tamazuru cũng cười nói.

"Hai vị quá khen rồi.

Đây cũng là trọng trách của tộc Fujiwara, hậu duệ của Thiên Nhân Ốc Mệnh Ame-no-Koyane, thần không thể khiến bọn họ thất vọng được."

"Nếu vậy thì ta có thể tin tưởng giao lại chuyện trong cung cho ngươi, Koimurasaki."

Tamazuru cũng nói thêm.

"Ngươi đừng lo.

Arata đi cùng ta, ta có thể đưa hắn đi về nhanh hơn người thường bất cứ lúc nào ngươi cần trợ giúp."

"Thần cảm ơn ngài."

Koimurasaki mỉm cười đáp, rồi như sực nhớ một điều gì đó.

"À phải rồi, thần thứ lỗi nhưng khi nãy trước khi thần bước vào phần, có nghe được chất vấn của Thiên hoàng của vị tử thần kia."

"Ngươi biết gì sao?"

Arata hỏi

"Đây chỉ là dựa trên số kiến thức nhỏ nhoi mà thần biết được, nhưng Ginchō trước kia là người thường, sau này trở thành thần vì một phần linh hồn của Izanami nhập vào.

Nó cho phép y đi lại tự do dữa trần gian, cõi âm và thiên giới và ban cho y sự sống vĩnh hằng nhưng nó không thay đổi sự thật rằng một phần y vẫn là con người.

Nó sẽ giới hạn ít nhiều về tốc độ di chuyển của y.

Thần hiểu nếu y có thể đánh bại được Amaterasu, ngài Tamazuru có thể không có khả năng đánh lại y và cũng không thể loại trừ khả năng y có đồng minh khác nhưng nếu so việc ai có thể tìm những mảnh gương nhanh hơn thì chắc chắn hai vị có thể dễ dàng thành công hơn y.

Đấy là còn chưa kể hai vị có thể tìm kiếm được sự trợ giúp từ những vì thần khác hay cả hậu duệ của bọn họ nữa."

Arata im lặng một hồi lâu, ngẫm từng câu từng chữ của Koimurasaki.

Hắn thấy điều nàng nói thật sự rất hợp lý.

"Vậy thì hai ta không có gì phải sợ hãi nữa rồi.

Cảm ơn ngươi, Koimurasaki."

Tamazuru cúi đầu với nàng.

"Vậy giờ chúng ta có thể đi chứ, Arata?

Xuất phát càng nhanh và sớm thì càng tốt."

Arata cười.

"Ngươi không cần nói, ta cũng sẽ không trì trệ."

Hắn quay sang Koimurasaki.

"Ngươi và Yori có thể dùng phòng riêng của ta, nhưng nhớ cần thận đừng để người ngoài thấy thường xuyên kẻo lại nãy sinh nhiều suy đoán kì lạ.

Ngươi có thể lui ra ngoài, Koimurasaki."

"Thần mong hai vị đi đường bình an và sớm trở về nguyên vẹn.

Thần xin cáo từ."

Đợi đến lúc Koimurasaki và Yori đã lui ra ngoài, Arata mới thở dài một hơi nhìn Tamazuru.

"Chúng ta đi chứ?"

"Ừm."

"Đi đâu đầu tiên?"

Hắn hỏi.

"Đến gặp cha và em gái ta."

"Được rồi."

Arata đang cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng thật sự trong lòng, hắn có chút sợ hãi nhưng lại không dám nói Tamazuru.

Hiện giờ ngài cần một người có thể giúp đỡ bảo vệ ngài, không phải một cái gánh nặng để ngài phải lo lắng.

Trang Viên Kaiyō

Gần vịnh biển Uchiumi, Musashi, Yamato

Một người đàn bà luôn phải vận y phục dành cho đàn bà.

Thanh tao, khiếm nhã và kín đáo.

Chỉ duy nhất một người trong Yamato được biết đến là đàn bà, còn có thể thoải mái vận y phục của samurai chính là Yoi, con gái cưng của Mugen và là một bán kiếm thần vô cùng tài giỏi và lanh lợi.

Xinh đẹp nhưng lại mạnh mẽ, đến nam nhân cũng không thể đánh lại được nàng phần vì không thể không ngắm nhìn nàng, phần khác là vì võ công kiếm thuật của nàng cực kỳ điêu luyện.

Yoi chỉ cần đặt chân ra ngoài trang viên là lập tức được bao người chào hỏi và kính nể.

Khắp cả vùng Musashi không ai lại không biết tên nàng cũng như chỉ có vài người mới nhớ được nàng có một người em trai.

Mới sáng sớm, trong sân luyện tập của trang viên đã vang lên nhiều tiếng hô lớn của một nam một nữ, ngoài ra còn có tiếng gió vút, tiếng kiếm tre đập vào nhau và đất cát bay tứ tung.

Mugen ngồi ở trên lầu nhìn xuống, mắt có ý cười khi nhìn thấy hai đứa con của mình đang say sưa đo kiếm với nhau.

Ông vừa uống trà vừa thưởng thức.

Yoi quạt mũi kiếm tre xuống đất, chỉ một động tác nhanh như chớp và dứt khoát đó khiến tiếng gió rít lên khéo doạ người khác sợ hãi.

Nếu là người thường, bọn họ sẽ bỏ chạy ngay lập tức vì ý nghĩ Yoi chỉ cần vung mạnh một đường kiếm, sẽ cắt bọn họ làm đôi trong tích tắc.

Nhưng Satoyū không phải là người thường mà là em trai của Yoi.

Hắn không những không sợ chị mình mà còn rất căm ghét vẻ mặt tất thắng đó của nàng.

Satoyū ôm vai vừa bị đập mạnh, bực bội lấy lại tư thế giao chiến.

Hôm nay hắn quyết phải đánh thắng được chị ta để mọi người không nhìn hắn với ánh mắt thương hại nữa.

Hắn là nam nhân, là con trai duy nhất của Mugen.

Hắn không thể chịu được chuyện ai ai cũng kính nể với người chị hơn hắn mấy tuổi và chỉ xem hắn là một thằng nhóc ranh không rõ chuyện.

"Satoyū, đệ nên ngừng hành động ngu ngốc này lại đi.

Ta là đã nhẹ tay, nếu không đã có thể giết đệ chỉ bằng thanh kiếm tre này rồi."

Yoi thở dài nói.

Nàng không có hứng thú với việc đánh nhau cùng Satoyū.

Nếu như hắn muốn huấn luyện kiếm pháp, nàng sẽ sẵn sàng dạy hắn dù rằng hắn thật ra cũng rất giỏi.

Tuy nhiên cái Satoyū muốn là được chứng tỏ bản thân mình giỏi hơn tất cả và nếu điều đó nghĩa rằng hắn phải giết nàng, hắn cũng không chần chừ mà hạ kiếm.

"Câm mồm!"

Hắn gào lớn, cả người cầm kiếm xông tới chỗ nàng đang đứng.

"Tỷ thì biết được gì khi ai cũng nghĩ rằng tỷ là thần thánh, còn ta là vô dụng?!"

"Đệ nghĩ ta không biết?

Nhưng hành xử này của đệ sẽ càng khiến đệ trong mắt người ngoài càng ương bướng và ngu ngốc hơn."

Yoi bước một bước nhỏ sang trái, khéo léo chặn đường kiếm của Satoyū làm nó chệch hướng qua vai nàng.

Cả người hắn theo đà mà vồ tới, chới với một lúc mới đứng vững lại được.

Satoyū nghiến răng.

"Tỷ nghĩ ta muốn trở thành như thế này?

Là do các người khinh thường ta mới khiến ta trở ra nông nỗi này."

Hắn giữ yên tư ban nãy, tay xoay đuôi kiếm cầm ngược lại, đam ngang nàng nhưng Yoi đã đoán trước được, sau khi bước sang được vài giây thì đã liền nhảy lui về phía sau.

Yoi biết rằng hắn ghét nàng, nhưng vì sao thì nàng vẫn chưa hiểu rõ.

"Ta trước giờ đâu hề khinh thường đệ, còn thương đệ hết lòng.

Ta không hiểu đệ nói người khác khinh thường đệ là ý gì?"

Satoyū lại lao về phía Yoi nhanh như sét đánh, lần này cầm kiếm chém bổ từ phía trên xuống thẳng người Yoi.

Nàng nhanh tay đỡ lại.

Hai người lập tức rơi vào thế đọ lực nhau, mặt đối mặt mà gầm gừ.

"Tỷ còn giả vờ không biết?

Thanh Kusanagi là cha đã hứa trao lại cho ta, vậy mà giờ tỷ lại là người nắm giữ nó.

Lúc ta hỏi cha vì sao, ông ta đã bảo rằng vì đệ quá kém cỏi."

"Điều đó..."

Satoyū chẳng muốn nghe thêm lời nào nữa, một tay đột ngột buông kiếm, vung một đấm vào eo của Yoi.

Cơn đau truyền đến đột ngột, Yoi giật mình lùi vài bước, nhăn nhó ôm eo mình.

Từ khi nào Satoyū lại có thể gian xảo như thế này.

"Ta đã luôn ước rằng tỷ chẳng hề tồn tại trên đời này!"

Hắn vừa lớn vừa chĩa mũi dao chạy thẳng về phía nàng đang cúi gập người.

"Dừng tay!"

Mugen ở trên lầu quát lớn.

Ông rút kiếm mang bên mình phóng mạnh xuống sân đất, cắm ngay giữa Yoi và Satoyū.

Đánh nhau thì đánh, nhưng Mugen không thể ngó ngang hành động gian lận như vậy của hắn.

Không đúng phải phép của một vị kiếm thần thật sự.

"Cha!"

Cả hai bọn họ đồng thanh hét lớn, nhìn sang ông.

"Satoyū, ngươi biến ra ngoài hít thở không khi buổi sáng cho bình tâm lại đi.

Đừng cứ sáng nào cũng quấy rầy chị ngươi như thế."

"Ta...

được."

Hắn ghìm chặt kiếm trong tay, bất lực ném nó xuống đất rồi hằn học bỏ ra ngoài.

Mugen xoa trán thở dài, nhìn sang cô con gái của ông đang thở dốc, mắt vẫn dõi theo bóng lưng của em trai mình thì lại cười.

"Yoi."

"Thưa cha."

Nàng giật mình quay đầu lại.

"Ngươi lên đây ta cần nói cho ngươi biết một số chuyện hệ trọng."

Nàng gật đầu tuân lệnh.

Không cần ohair dùng thang trong nhà, nàng liền rút lấy kiếm của cha đang cắm trên mặt đất rồi nhún người dùng nội công bay lên trên lầu.

Chỉ một lúc ngắn ngủi đã ngồi đối diện bàn trà với ông.

"Cha muốn nói điều gì với con?"

Mugen rót một ly trà, đưa sang cho nàng.

Điều ông sắp nói không phải là một thứ vô cùng đơn giản.

Vì sao?

Vì chính Susanoo tối qua đã đến gặp ông, cảnh báo ông vài điều không hay.

"Thứ nhất, ta muốn ngươi bám sát theo dõi nhất cử quán của em trai ngươi.

Đừng để nó ngu dại làm điều phiền phức."

Yoi có chút ngạc nhiên, nhưng nàng vẫn gật đầu như đã hiểu.

"Đó là thứ nhất.

Cha còn muốn nói thêm gì nữa?"

Nàng hỏi.

"Thứ hai, Thiên hoàng nay mai sẽ đến."

"Ngài ấy vì sao đến đây?"

"Điều đó không quan trọng.

Điều quan trọng nhất chính là dù người có đòi ngươi cách mấy cũng không được phép giao thanh Kusanagi.

Nếu như bị bắt ép, ta cho phép ngươi giết Thiên hoàng và cả kẻ đi cùng người.

Thanh Kusanagi có thể giết bất kì kẻ nào.

Đây chính là mệnh lệnh của Susanoo."
 
Back
Top Bottom