Khác [12CS] Tìm kiếm tương lai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,610
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
343803932-256-k306961.jpg

[12Cs] Tìm Kiếm Tương Lai
Tác giả: Julietran1012
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một thế giới khác biệt hoàn toàn với thế giới của chúng ta - nơi lũ quỷ hiện diện khắp nơi.

Khi màn đêm buông xuống, cũng là lúc cuộc săn bắt của chúng bắt đầu.

Mười hai con người, được Boss Tổng đưa về Tổ chức Dawnbringer - một tổ chức lớn chuyên huấn luyện những thanh niên ưu tú trở thành diệt quỷ nhân.

Nhiệm vụ của họ là tiêu diệt lũ quỷ, bảo vệ vùng đất được giao, và cứu giúp những người dân vô tội chẳng may trở thành con mồi của loài sinh vật khát máu ấy.

Con đường tìm lại một thế giới bình yên, quét sạch bóng quỷ, đầy rẫy hiểm nguy và gian khổ.

Không ít đồng đội đã ngã xuống, để lại phía sau những bước chân kiên định vẫn đang tiến về phía trước.

...

#4 songngu 6/7/2024
#1 nhanma 28/7/2024
#1 chiendau 29/7/2024
#5 sutu 11/8/2024
#1 thienyet 22/8/2024
#4 xunu 25/8/2024
#6 hanhdong 13/8/2025
#1 love 23/8/2025



virgo​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [12cs] - Spells
  • [12cs] Falling
  • [12CS] Tìm kiếm tương lai
  • [12cs] Ánh Sao Đêm
  • [12Cs] Tìm Kiếm Tương Lai
    Chương 64


    Tiếng động rền rĩ dội vào những bức tường đá, trần đá của ngôi đền rung lắc theo từng nhịp va chạm giữa lửa và nước.

    Hắc thủy xoáy thành những cột xoáy u ám, bốc mùi tử khí, trong khi lửa của Sagittarius lại bùng lên đỏ rực, cháy sáng đến nỗi nhuộm cả bóng tối thành tro bụi.

    Scorpio lao tới trước, cánh tay vung mạnh, tạo thành một chiếc roi nước dài như xích sắt.

    Nó quất xuống với lực xé toạc không khí, khiến mặt đất vỡ toang thành một rãnh sâu.

    Sagittarius nghiêng người né, bước chân thoăn thoắt, kiếm lửa vạch một đường cong rực rỡ, chém ngang sợi roi.

    Lửa và nước bùng nổ, tia sáng tóe ra lóa mắt.

    "Cậu không thể thắng tôi, Sagittarius!" – Scorpio gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu – "Cậu lúc nào cũng ở trên cao, nhìn xuống tôi!

    Hôm nay, tôi sẽ khiến cậu phải bỏ cái thái độ kiêu ngạo đó đi!"

    Cô dồn hết sức, triệu hồi hắc thủy dâng ngập cả sàn đại sảnh.

    Từng cột nước dựng đứng, hóa thành những mũi giáo đen ngòm, phóng tới dồn dập như mưa sao băng.

    Sagittarius cắn chặt răng, hai tay siết chặt chuôi kiếm.

    Một vòng lửa nổ tung quanh người cô, hất văng hàng loạt mũi giáo.

    Mỗi bước cô tiến về phía trước, từng ngọn lửa bùng cao, dần đẩy lùi màn đêm.

    Trái tim đập mạnh, nỗi đau trong ánh mắt khiến thanh kiếm cô nắm càng thêm nặng nề.

    "Cậu đúng là thứ cố chấp.

    Tôi chưa bao giờ quay lưng lại với cậu, Scorpio!" – Cô hét lên giữa tiếng nổ – "Chính cậu mới chọn bỏ lại chúng tôi mà đi!"

    Kiếm lửa xoáy tròn, hóa thành mũi tên khổng lồ, xé tan cột nước đen, chấn động vang dội khiến cả những pho tượng quỷ hai bên nổ tung thành bụi.

    Scorpio bật lùi, nhưng chưa kịp ổn định, Sagittarius đã ập tới.

    Cô lướt nhanh, như mũi tên rực cháy bắn thẳng vào tim Scorpio.

    Mỗi nhát kiếm như mang theo nỗi bi thương, ép Scorpio lùi dần, hắc thủy từ đôi tay cô bị thiêu cháy thành khói đen.

    "Cậu quá yếu đuối, Scorpio!" – Sagittarius nghiến răng, đôi mắt ngân ngấn lệ nhưng giọng nói vẫn kiên định – "Cậu chọn bóng tối vì không dám đối diện với vết thương của chính mình!"

    "Câm miệng!" – Scorpio gào lên, hai tay ép chặt, gom toàn bộ hắc thủy thành một khối khổng lồ, hóa thành con rắn biển đen sì, thân dài hàng chục thước.

    Nó lao đến, mở to cái miệng đầy răng sắc nhọn, định nuốt chửng Sagittarius.

    Sagittarius siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt ánh lên tia sáng kiên quyết.

    Lửa nơi thanh kiếm bùng phát, không còn là ngọn lửa bình thường, mà như mặt trời đang rực cháy ngay giữa lòng bóng tối.

    Cô hét lên, chém mạnh một đường.

    Lưỡi kiếm bùng nổ thành cột lửa sáng chói, đâm xuyên qua đầu con rắn, thiêu nó cháy thành tro trong tiếng rít gào thảm thiết.

    Sức ép từ vụ nổ hất cả Scorpio bật ngược ra sau, cơ thể đập mạnh vào cột đá, máu tràn ra nơi khóe miệng.

    Cô quỳ gục, đôi tay run rẩy cố gắng dựng lên một bức tường nước, nhưng từng lớp bị lửa của Sagittarius thiêu rụi ngay khi vừa hình thành.

    Toàn thân Scorpio run lên, hắc thủy quanh cô vỡ vụn thành khói, tan biến trong không khí.

    Sagittarius, thở dốc, nhưng vẫn đứng vững, ánh lửa quanh người cô rực sáng bao trùm cả đại sảnh.

    Từng bước cô tiến lại gần, mũi kiếm chĩa thẳng, khiến ánh sáng áp chế mọi bóng tối.

    Ngọn lửa bùng nổ dữ dội, tưởng chừng đã nuốt chửng tất cả.

    Nhưng từ trong biển lửa, một luồng hắc thủy lại trào lên, xoắn cuộn, hóa thành lớp giáp đen đặc bao phủ thân thể Scorpio.

    Cô bật người lao thẳng đến, tiếng gào xé họng.

    "Cậu nghĩ chỉ một đòn đó đã khiến tôi gục ngã sao, Sagittarius?

    Tôi sẽ không bao giờ chịu thua cậu!"

    Thanh trượng hắc thủy nện xuống.

    Sagittarius giơ kiếm đỡ, tia lửa tóe sáng, dư chấn xé nát cả bức tường đá phía sau.

    Hai thân ảnh lao vào nhau, lửa và nước quấn lấy, va chạm nảy lửa, từng chiêu đều chất chứa căm hận và dằn vặt.

    Scorpio nghiến răng, đôi mắt đỏ rực như muốn nứt ra:

    "Các người... lúc nào cũng thế...!

    Trong mắt các người, tôi chẳng qua chỉ là cái bóng!

    Lúc tôi tuyệt vọng, các người đã quay lưng!

    Các người khinh thường tôi, không một ai thật sự tin tưởng tôi!"

    Cô gào lên, vung mạnh trượng, sóng nước đen hất văng Sagittarius lùi lại, đập mạnh vào cột đá.

    Sagittarius chống gươm đứng lên, thở hổn hển, ánh mắt vẫn rực lửa.

    Scorpio lại lao đến, giọng run rẩy xen lẫn căm phẫn.

    "Capricorn!

    Cậu ta mới là kẻ tàn nhẫn nhất!

    Cậu ta biết tôi... tôi đã yêu cậu thật lòng... nhưng không chỉ từ chối tôi, mà còn hẹn hò với Pisces như muốn đẩy tôi ra xa nhất có thể.

    Các người nghĩ tôi không biết sao?

    Khi ấy chính các người đã coi tôi là trò cười!"

    Câu nói vang vọng, như lưỡi dao cắt vào không khí.

    Sagittarius khựng lại, ánh mắt thoáng bi thương.

    Cô xoay người, ngọn lửa trên gươm cuộn xoáy dữ dội, đánh bật hắc thủy tràn đến.

    Rồi, giữa tiếng ầm ầm nổ tung, Sagittarius gào lên, giọng chan chứa phẫn uất.

    "Đủ rồi, Scorpio!

    Cậu không biết gì cả!"

    Thanh kiếm lửa vạch xuống, chẻ đôi lớp giáp hắc thủy.

    Sagittarius tiến đến gần, ánh mắt vừa giận dữ vừa xót xa.

    Cô không thể giấu chuyện này lâu thêm được nữa.

    "Capricorn chưa bao giờ muốn đẩy cậu ra xa, cũng không muốn biến cậu thành trò cười!

    Cậu ấy... cậu ấy đã mắc một căn bệnh hiếm, từ lâu rồi!

    Cậu ấy chỉ còn sống được vài tháng, không phải vì Pisces, mà vì cậu ấy không muốn kéo cậu xuống vực sâu cùng cậu ấy!"

    Tiếng gươm va chạm lại vang lên chát chúa, nhưng giọng Sagittarius như đâm thẳng vào tim Scorpio.

    "Cậu nghĩ cậu là người duy nhất đau khổ sao?

    Chính Capricorn mới là người đau đớn nhất!

    Cậu ấy giấu bệnh, cậu ấy chọn im lặng... và bọn tớ buộc phải giữ kín, vì đó là điều cậu ấy muốn.

    Scorpio, tất cả chỉ vì... cậu ấy muốn cậu được tự do, không bị trói buộc bởi bi kịch của cậu ấy!"

    Đôi mắt Scorpio rung lên.

    Cú đánh kế tiếp của cô chệch hướng, hắc thủy vỡ vụn như sóng tan, để lộ sự chao đảo trong tâm hồn.

    "Không... không thể nào..." – Giọng cô run run, trộn lẫn hận thù và bi thương.

    Sagittarius rít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ ngầu trong ánh lửa.

    Cô dồn sức, vung gươm mạnh mẽ, lưỡi lửa quét ngang, đánh bật Scorpio văng ra xa, đập mạnh vào một pho tượng quỷ nứt toác.

    Scorpio ngã khuỵu, hộc ra một ngụm máu, nhưng vẫn gượng chống trượng đứng dậy.

    Trước khi cô kịp phản công, tiếng gào xé lòng của Sagittarius đã vang lên, dội khắp đại sảnh như tiếng chuông tang.

    "Cậu có biết sau khi cậu phản bội, chúng tôi đã sống thế nào không, Scorpio?!"

    Ngọn lửa cuộn xoáy quanh cô, như thể chính sự phẫn uất đang thiêu đốt bầu không khí.

    Sagittarius tiến lên từng bước, gươm lửa chỉ thẳng vào mặt người bạn cũ.

    "Capricorn, cậu ấy luôn cố tỏ ra bình thản, nhưng luôn ngẩn người nhớ về cậu, luôn cố chống cự với bệnh tật với hi vọng mỏng manh sẽ được gặp lại cậu lần cuối.

    Gemini cũng trở nên khó gần và cáu bẳn hơn mỗi khi ai đó nhắc về cậu với lời nói không được mấy tốt đẹp, dù chính cậu ta cũng bị cậu làm cho tổn thương."

    - Giọng cô nghẹn lại, run rẩy như nức nở - "Pisces đã khóc bao nhiêu đêm vì cảm giác dằn vặt và hối hận, vì mặc cảm tội lỗi với cậu.

    Cậu ấy chỉ quen Capricorn để qua mắt cậu, hai người họ không hề có tình cảm với nhau.

    Và còn tôi... tôi đã phải cố tỏ ra bình thản, vẫn gồng mình chiến đấu, vẫn tin rằng một ngày nào đó cậu sẽ quay về."

    Cô gào lên, lửa bùng nổ dữ dội, trần đại sảnh rung chuyển, bụi đá rơi lả tả.

    "Nhưng cậu thì sao, Scorpio?

    Cậu bỏ đi, chọn bóng tối, rồi quay lại chỉ để nguyền rủa và cười nhạo bọn tôi?!"

    Sagittarius lao đến, gươm lửa giáng xuống.

    Scorpio giơ trượng chặn, tia lửa và nước va chạm tóe sáng rực rỡ.

    Lực ép từ cú đánh khiến mặt đất rạn nứt, Scorpio khụy một gối xuống, gân xanh nổi hằn trên cánh tay.

    Sagittarius gào tiếp, đôi mắt rực lửa chan chứa đau thương.

    "Cậu không thấy sao?

    Không chỉ mình cậu đau khổ, cả khu S, cả những người còn ở lại, đều đã suy kiệt, đều đã mất đi một phần linh hồn vì sự phản bội của cậu!"

    Tiếng nổ ầm vang, hắc thủy bị xé toạc, cột trụ gãy đổ, bóng tối và lửa quấn lấy nhau, như thể chính tình bạn tan nát của họ đang rực cháy rồi sụp đổ trong đại sảnh âm u.

    Scorpio nghiến răng chịu đựng sức ép, trượng của cô run bần bật dưới lưỡi gươm lửa.

    Hắc thủy bốc lên cuồn cuộn, nhưng dường như bị ngọn lửa của Sagittarius áp chế, từng mảng bóng tối bị xé tan.

    Sagittarius gào lên lần nữa, đôi mắt đỏ hoe, hơi thở dồn dập:

    "Chúng tôi đã đau đớn thế nào, cậu có biết không?

    Mỗi ngày đều sống trong vực thẳm, chỉ vì người bạn mà mình tin tưởng nhất đã bỏ rơi tất cả!!"

    Âm thanh ấy vang vọng khắp gian đại sảnh, như một mũi dao cắm thẳng vào tim Scorpio.

    Đôi mắt đỏ máu của cô thoáng run rẩy.

    Trong khoảnh khắc, hình ảnh xưa ùa về: những lần cùng Sagittarius luyện tập dưới nắng, Pisces mỉm cười ngượng ngùng cố làm thân với cô sau chuỗi ngày hai người liên tục chí chóe, Capricorn lặng lẽ dặn dò khi chuẩn bị ra trận.

    Tất cả... tưởng chừng như vẫn còn đó.

    Scorpio gào khẽ, cố xua đi.

    "Im đi!

    Đừng...

    đừng nhắc nữa!"

    Cột hắc khí bùng nổ, hất văng Sagittarius ra xa, nhưng ngọn lửa vẫn bám chặt, thiêu rụi từng tia bóng tối.

    Sagittarius loạng choạng, rồi lại gượng đứng, siết chặt gươm lửa, ánh mắt như muốn xé toạc lớp giáp lạnh lùng của bạn cũ.

    "Cậu nghĩ cậu là người duy nhất bị tổn thương sao?!

    Chúng tôi cũng đau!

    Chúng tôi cũng mất mát!

    Nhưng chúng tôi vẫn ở lại, vẫn chiến đấu, vẫn tin rằng một ngày nào đó... chúng tôi sẽ được nhìn thấy cậu trở về!"

    Tiếng thét vang lên, chấn động cả sảnh thờ, khiến đá vỡ vụn rơi như mưa.

    Scorpio lảo đảo, trượng trong tay rung mạnh.

    Đôi mắt đỏ rực dần ánh lên sự hoảng loạn.

    Cô thở dốc, bàn tay siết chặt như muốn nghiền nát cây trượng, nhưng giọng lại run run:

    "Trở về ư...?

    Sau tất cả những gì tôi đã làm, sau khi tôi đã sa ngã đến mức này... cậu còn nghĩ tôi có thể trở về sao...

    Sagittarius...?"

    Ngọn hắc khí quanh người Scorpio chập chờn, yếu ớt như sắp tan rã.

    Cô cắn môi, đôi vai run bần bật giữa ánh sáng và bóng tối, giữa giận dữ và ký ức, giữa phản bội và một sợi dây vô hình chưa từng đứt.

    Sagittarius bước lên, giơ cao gươm lửa, nhưng giọng đã trầm xuống, chan chứa bi thương:

    "Tôi đã nghe Calista kể lại rồi.

    Tuy cậu đầu quân cho phe quỷ, nhưng cậu chưa hề giết người, chỉ chăm chăm nhốt mình trong phòng để luyện tập.

    Chỉ cần cậu còn muốn, chỉ cần cậu sẵn sàng đáp lại chúng tôi... thì lúc nào cậu cũng có thể trở về."

    Scorpio loạng choạng, đôi tay run rẩy buông rơi cây trượng, nó lăn xoảng xuống nền đá lạnh lẽo.

    Đôi mắt đỏ rực giờ chỉ còn lại sự tuyệt vọng, hoảng loạn.

    Và rồi, như một sợi dây cuối cùng trong lòng bị bứt đứt, cô quỵ xuống, ôm lấy mặt, tiếng nức nở bật ra nghẹn ngào.

    "Xin lỗi... tất cả đều là do tôi... xin lỗi...!"

    Những lời ấy lặp đi lặp lại, dồn dập, run rẩy, như thể cả năm tháng dài đằng đẵng bị bóng tối trói buộc giờ vỡ òa thành dòng thác.

    Nước mắt ướt đẫm đôi bàn tay, rơi xuống hòa vào tro bụi đen kịt còn vương trên sàn.

    Sagittarius đứng lặng, ngực phập phồng dữ dội sau trận chiến.

    Ngọn lửa trong tay cô vẫn cháy, nhưng ánh sáng đã dịu lại, không còn mang sắc giận dữ, mà là một thứ ấm áp đau đớn.

    Cô tiến lại gần, dừng ngay trước người bạn cũ đang run rẩy gục ngã.

    Trong ánh mắt Sagittarius ánh lên nỗi bi thương khôn xiết, nhưng xen lẫn trong đó là sự dịu dàng không thể giấu.

    "Scorpio..." – giọng cô khẽ run – "Nếu thực sự hối hận... thì hãy đứng dậy.

    Hãy để tôi đưa cậu về."

    Scorpio ngẩng lên, đôi mắt đẫm lệ mờ nhòe.

    Ánh sáng từ gươm lửa phản chiếu trong đôi mắt ấy, soi rõ những giọt nước mắt run rẩy rơi mãi không dừng.

    "Có... còn đường nào cho tôi quay về không...?

    Sau tất cả...?" – Giọng cô nghẹn ngào, như một đứa trẻ lạc lối giữa vực thẳm.

    Sagittarius siết chặt gươm, rồi khẽ hạ xuống.

    Ngọn lửa bao quanh chậm rãi tan đi, để lại một tia sáng nhẹ nhàng, lan tỏa khắp đại sảnh.

    "Cậu vẫn chưa làm gì đáng chết cả mà, Scorpio.

    Luôn luôn còn đường, miễn là cậu muốn quay về."

    Scorpio bật khóc nấc lên một lần nữa, nhưng lần này, tiếng khóc của cô không còn mang sự oán hận hay u ám, mà là nỗi giải thoát, nỗi đau được thừa nhận.

    Tất cả bóng tối quanh cô tan biến, trả lại một con người chỉ còn biết ôm mặt, nức nở trong ánh sáng yếu ớt của ngọn lửa bạn cũ.
     
    Back
    Top Bottom