Bảo Bình từ từ bước lại cạnh xác người nữ ấy, cô lấy hết can đảm vén mái tóc dài che phũ gương mặt của nữ sinh kia.
Tâm trí cô không ngừng hi vọng, đó không phải là đứa em gái của mình.
Gương mặt ấy trắng bệch, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, vô hồn nhìn thẳng lên trần nhà.
Máu từ vết thương trên đầu đã loang ra thành một vũng lớn, thấm đẫm mái tóc và cả chiếc gối dưới đầu.
Bảo Bình khuỵu xuống, thở phào một hơi.
Đó không phải Kim Ngưu.
"Phải con bé ấy không?"
Cự Giải cắn chặt môi, đừng từ xa hỏi.
Vốn dĩ cô rất nhút nhát, lại sợ máu nên cô không dám lại gần.
Dù chơi rất thân với Bảo Bình, nhưng tính cách cô và Bảo Bình hoàng toàn trái ngược.
Nếu Bảo Bình mạnh mẻ, gai góc thì Cự Giải luôn nhút nhát, sợ sệt mọi thứ.
Để tồn tại đến giờ, đều nhờ Bảo Bình và Thiên Yết cả.
Bảo Bình và cô đều giữ số mệnh Con mồi, cả hai đều luôn phải trốn tránh sự truy sát của Thợ săn.
Bọn họ như những con hươu hoang dã, sống trong nỗi sợ hãi tột cùng, mỗi ngày đều là một cuộc chiến sinh tồn.
Họ luôn cố thoát khỏi móng vuốt sắt nhọn của những kẻ đi săn.
Sự sống của họ chỉ như ngọn đèn trơ trọi trước gió.
Bảo Bình đứng dậy, khuôn mặt vẫn còn chút tái nhợt, nhưng ánh mắt đã trở lại vẻ kiên định thường thấy.
"Không phải," cô đáp, giọng khàn đặc.
Cô quay sang nhìn Cự Giải, ánh mắt đầy sự phức tạp.
"Nhưng, cuộc săn vẫn chỉ mới bắt đầu, con bé vẫn sẽ gặp nguy hiểm."
"Nhưng chúng ta cũng có thể gặp nguy hiểm nếu để chúng đánh hơi được."
Cự Giải thở dài.
Cô không dám nhắc đến hai chữ thợ săn.
Ở nơi này, danh tính phải được giữ bí mật.
Nếu để lộ danh tính con mồi, thì ngay cả khi cuộc săn chưa bắt đầu, họ cũng có thể bị tước đi mạng sống bởi những kẻ biến thái khát máu thật sự, dưới vỏ bọc thợ săn.
Dĩ nhiên, nếu kẻ săn bị con mồi biết được danh tính, hắn cũng có thể mất mạng dưới tay con mồi khi màn đêm chưa buông xuống.
Hoặc cũng có thể, chết dưới tay những kẻ cùng một thuyền.
Cuộc săn này, không có sự chia phe, mỗi cá nhân đều phải tự bảo vệ mạng sống của mình.
Cự Giải và Bảo Bình chỉ vừa đến vài tháng, nhưng họ đã chứng kiến quá nhiều điều kinh khủng.
Con người dần trở nên tàn ác, mạng người xem ra còn rẻ hơn rơm rạ.
Thiên Yết im lặng nãy giờ, chỉ lặng lẽ đứng cạnh Bảo Bình.
Nhìn thấy người con gái ấy khóc nấc lên, trái tim anh đau đến nghẹt thở.
Anh cảm thấy hối hận rồi, nếu anh bỏ qua sự chán ghét ấy, dẫn Kim Ngưu đến chổ an toàn, có lẽ bây giờ đã không rắc rối như vậy.
"Chúng ta cần tìm chổ trốn thôi Bảo Bình."
Anh thở dài, nắm lấy tay Bảo Bình toan kéo đi.
"Không được!
Tôi phải đi tìm con bé!"
Bảo Bình gạt tay Thiên Yết ra, giọng nói cương quyết.
Nỗi sợ hãi khi nãy đã tan biến, thay vào đó là sự lo lắng tột cùng cho Kim Ngưu.
"Bảo Bình, cậu bình tĩnh đi!"
Thiên Yết giữ chặt cổ tay cô.
"Giờ chúng ta không thể làm gì được.
Cậu phải hiểu, hành động bây giờ chỉ khiến chúng ta trở thành mục tiêu."
"Nhưng Kim Ngưu... con bé đang gặp nguy hiểm!"
Nước mắt lại lăn dài trên má Bảo Bình.
Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Thiên Yết.
"Nguy hiểm thì sao?
Cậu nghĩ cậu có thể cứu được con bé à?"
Cự Giải đứng từ xa lên tiếng.
Giọng cô run rẩy, nhưng vẫn đủ để Bảo Bình nghe thấy.
"Chúng ta đang ở trong khu vực nguy hiểm, nếu không tự bảo toàn mạng sống, làm sao có thể tìm được Kim Ngưu?"
Bảo Bình sững lại.
Cô biết Cự Giải nói đúng, nhưng lý trí và tình cảm đang giằng xé cô.
Cô không thể nào bỏ mặc đứa em gái mà cô yêu thương nhất.
"Nghe Cự Giải nói đi," Thiên Yết kéo Bảo Bình đi.
"Bây giờ chúng ta cần một nơi an toàn để trú ẩn, sau đó mới tính tiếp."
Bảo Bình không còn vùng vẫy nữa, cô bước đi như một người mất hồn.
Cả ba len lỏi qua những hành lang vắng lặng, cuối cùng cũng tìm thấy một căn phòng dụng cụ.
Cánh cửa gỗ nặng trịch khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho không gian.
Cự Giải và Bảo Bình mỗi người tìm một góc khuất để ẩn mình, còn Thiên Yết bước vào nhà vệ sinh nhỏ trong phòng.
Trong không gian chật hẹp, Thiên Yết lấy từ ba lô ra một chiếc mặt nạ kim loại lạnh ngắt.
Anh đeo nó lên, che đi nửa khuôn mặt.
Sau đó, anh rút một con dao găm ra khỏi vỏ, lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bóng đèn.
Anh nhìn vào hình ảnh của mình trong tấm gương mờ mịt, một khuôn mặt bị che khuất, một ánh mắt vô hồn và một vũ khí trong tay.
Phải, anh chính là thợ săn!
Đây là một cuộc chơi tàn nhẫn mà anh phải tham gia.
Thiên Yết là một kẻ săn mồi, và việc giết chết những người vô tội để bảo toàn mạng sống của mình là một điều không thể tránh khỏi.
Anh phải che giấu danh tính, phải giấu đi sự thật rằng anh là một kẻ săn mồi máu lạnh.
Anh phải bảo vệ hai cô gái ấy, nhưng đồng thời anh cũng phải ra tay với những con mồi khác.
Anh không có sự lựa chọn.
Anh phải sống.
Thiên Yết bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi tới gần cánh cửa.
Anh nhẹ nhàng hé cửa, lướt mắt ra bên ngoài.
Hành lang trống rỗng, không một bóng người.
Anh đứng đó, như một bức tượng, lắng nghe.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la hét hoảng loạn, tiếng khóc lóc van xin từ xa vọng lại, xé tan sự tĩnh lặng của màn đêm.
Thiên Yết siết chặt con dao trong tay, khẽ nghiến răng.
Anh thầm rủa, rủa cuộc chơi tàn nhẫn này, rủa chính bản thân mình vì phải ra tay tàn độc.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự đau khổ của những con mồi, và sự trống rỗng trong chính tâm hồn mình.
Anh thầm hứa với bản thân, sẽ không để chuyện này xảy ra với Bảo Bình và Cự Giải.
Bảo Bình trốn vào chiếc tủ đựng sách bằng nhôm đã rỉ sét, may mắn dáng người cô nhỏ nhắn, nên có thể dễ dàng chui vào.
Cô đã bình tĩnh hơn, nhưng nỗi sợ trong lòng thì không ngừng dâng trào như sóng biển.
Qua khe cửa, cô thấy rõ cảnh quang bên ngoài.
Cự Giải nấp sau kệ đựng dụng cụ, tay nắm chặt lưỡi dao nhỏ, người không ngừng run lên.
Chẳng khác gì Bảo Bình, cô cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi khi chứn kiến quá nhiều cái chết đau đớn.
Cô luôn tự hỏi tại sao mình phải đối mặt với tất cả chuyện kinh khủng này.
Những con người khi mặt trời ló dạng, đều cùng đi đến lớp, cùng trải qua những tiết học, cùng chơi đùa.
Nhưng khi màn đêm vừa buông, họ đã trở nên máu lạnh, ra tay tàn độc với những người bạn của mình.
Không ai biết danh tính của ai, tất cả đều ẩn sau lớp mặt nạ.
Đôi lúc, Cự Giải muốn chống cự, nhưng con mồi không thể phản kháng trước móng vuốt của thợ săn, hơn thế nữa, con mồi sẽ không biết khi nào mình sẽ chết đi.
Họ vẫn thấy nguy hiểm đang xuất hiện, nhưng tay chân họ đã cứng đờ, như thể có cái gì đó đang giữ chặt họ lại, để mặc sự sống dần bị cướp đoạt đi.
Hiện tại, cả Bảo Bình và Cự Giải đều như ngọn cỏ trước gió, họ không biết khi nào sẽ bị giẫm đạp, khi nào sẽ bị người ta nhổ đi.
Chỉ cần có âm thanh nào vọng lại, dù là tiếng gió lùa qua khung cửa sổ, hay tiếng lá xào xạc bên ngoài, cũng khiến cả hai cảm thấy tuyệt vọng.
Ở học viện này, không ai biết mình sẽ sống hay chết, mạng sống của họ như quân cờ, bị định đoạt bởi người chơi là Demon.
Đã có lúc, nhiều người đứng lên chống lại quy luật, có người cố gắng trốn thoát, nhưng bằng cách nào đó, họ đều quay lại, họ đều phải khuất phục.
Những ngày đầu, có nhiều học sinh không làm theo quy luật, kết quả, họ đều chết, họ chết một cách không nguyên vẹn.
Những giáo viên ở đây cũng không thoát khỏi, khi màn đêm giăng xuống, họ cũng có thể trở thành kẻ điên loạn, nhẫn tâm ra tay với chính học sinh của mình.
Đã đến học viện này, đến thành phố đáng sợ này, thì không một ai có thể trốn thoát và cũng không có ai có thể bảo vệ họ trừ chính bản thân họ.
Phía xa xa, nữ sinh hốt hoảng chạy về phía phòng dụng cụ.
Dáng vẻ sợ sệt của cô gái làm Thiên Yết chắc chắn, cô ta chính là một con mồi.
Cô gái ấy vẫn mặc bộ đồ ngủ, mái tóc xoã dài tung bay trong gió.
Gương mặt tái nhợt, ướt đẫm mồ hôi.
Đôi mắt không còn chút hi vọng khi nhìn thấy Thiên Yết đang đứng tựa đầu vào cửa phòng dụng cụ.
Phía sau, một người nam cũng đang đuổi đến, anh ta mỉm cười khi trông thấy nữ sinh trước mặt.
Sư Tử phì cười, giọng điệu thể hiện rõ sự hứng thú
"Đừng chạy nữa, cô em không thể chạy thoát đâu."
Hắn ta, với dáng người cao lớn và nụ cười ngạo mạn, bước đi chậm rãi như đang tận hưởng cuộc đi săn.
Trên tay hắn là một chiếc rìu nhỏ, lưỡi rìu sáng loáng dưới ánh trăng.
Thiên Yết vẫn đứng đó, lặng thinh, như một cái bóng.
Anh quan sát Sư Tử và con mồi, ánh mắt ẩn sau lớp mặt nạ kim loại không ai có thể đoán được.
Cự Giải và Bảo Bình, nấp bên trong, cũng nín thở.
Họ nghe thấy tiếng bước chân, tiếng cười, và cả tiếng khóc của cô gái vọng vào.
Cô gái ấy cầu xin: "Làm ơn, đừng giết tôi.
Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn."
Sư Tử không nói gì, chỉ cười lớn hơn.
"Làm bất cứ điều gì?
Vậy thì em hãy nhảy xuống khỏi tầng thượng đi.
Nếu em sống sót, tôi sẽ tha cho em."
Cô gái ấy tuyệt vọng, nước mắt chảy dài.
"Tôi... tôi không thể."
Sư Tử nhún vai.
"Vậy thì chấp nhận cái chết đi."
Hắn ta giơ chiếc rìu lên, chuẩn bị ra đòn.
"Á!
Không!"
Cô gái ấy hét lên.
Đột nhiên, Thiên Yết bước ra.
Anh đứng chắn trước mặt Sư Tử, giơ con dao găm lên, cắm chặt vào ngực cô gái đó một cách dứt khoác không một động tác thừa.
Sư Tử chưa kịp phản ứng, mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Con mồi hắn ta rượt đuổi nãy giờ lại rơi vào tay một kẻ lạ khác.
Điều này làm Sư Tử điên tiết, hắn gầm lên một tiếng, khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ sau lớp mặt nạ.
"Ngươi là ai?"
Sư Tử gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Thiên Yết.
Hắn ta không thể chấp nhận được việc con mồi của mình bị kẻ khác cướp đi, nhất là lại bị giết một cách nhanh gọn và không có chút thỏa mãn nào như vậy.
Thiên Yết vẫn im lặng, không đáp.
Anh rút con dao ra, máu nóng từ vết thương phun trào, bắn tung tóe lên mặt sàn lạnh lẽo.
Cô gái ngã khuỵu xuống, đôi mắt vẫn mở to, vô hồn nhìn thẳng vào anh, vào chiếc mặt nạ che khuất khuôn mặt anh.
Sư Tử siết chặt chiếc rìu trong tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc.
Hắn xông tới, vung rìu chém thẳng vào Thiên Yết.
Thiên Yết né người, lưỡi rìu xé gió lướt qua tai anh.
Cả hai lao vào nhau, tạo nên những âm thanh chói tai của kim loại va chạm.
Hai kẻ đi săn lao vào nhau, tại nên một trận chiến tàn khốc.
Sư Tử lúc này dồn hết cơn giận vào Thiên Yết, hắn muốn băm anh ta thành trăm mảnh.
Hắn đã thua một nữ nhân yếu đuối tại phòng nhạc, lại còn bị một kẻ khác giành lấy con mồi hắn đã săn lùng rất lâu.
Trong phòng dụng cụ, Bảo Bình và Cự Giải nín thở, người cứng đờ.
Họ không thể tin vào mắt mình.
Thiên Yết... anh ta đã giết cô gái đó, một cách lạnh lùng và dứt khoát.
Nước mắt lại lăn dài trên má Bảo Bình, nhưng lần này không phải vì Kim Ngưu, mà là vì sự thật tàn khốc vừa diễn ra trước mắt cô.
Cự Giải thì run rẩy, cô ôm chặt lấy ngực mình.
Cô đã nhìn thấy sự thật, một sự thật kinh hoàng mà cô không thể chấp nhận.
Thiên Yết, người bạn mà cô luôn tin tưởng, lại chính là một Thợ Săn.
"Thiên Yết..."
Giọng Cự Giải run rẩy, đầy sự tuyệt vọng.
"Anh... anh ta là Thợ Săn sao?"
Tiếng va chạm của rìu và dao vẫn vang vọng.
Bảo Bình quay sang nhìn về hướng Cự Giải đang nấp, ánh mắt vô hồn.
Cô đã biết trước, nhưng cô không dám tin.
Giờ thì mọi thứ đã rõ ràng.
Cuộc săn này, không chỉ có những kẻ lạ mặt, mà còn có cả bạn bè, những người mà họ tin tưởng.
Và họ, những con mồi, không thể tin tưởng bất cứ ai.
Thiên Yết, người luôn căm phẫn sự tàn bạo của cuộc chơi, lại là một kẻ đi săn thành thục đến thế.
Cô chợt nhớ đến đêm ấy, cái đêm kẻ đi săn kia tha chết cho cô.
Ánh mắt ấy, cô đã thấy rất quen thuộc và bây giờ, chủ nhân của ánh mắt ấy, đã giết chết nữ sinh khác trước mặt cô.