Khác [12cs] Falling

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
334168039-256-k652827.jpg

[12Cs] Falling
Tác giả: Liilit_Chio
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế giới bấy giờ đã trở thành một nỗi ám ảnh...

Và rồi lời tiên tri từ hàng ngàn năm về trước giờ đây đã được nhắc đến, trở thành niềm hy vọng duy nhất để cứu rỗi nhân loại
"Những đứa trẻ được ban phước lành sẽ xuất hiện"



xunu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [12cs] - Spells
  • [12CS] Tìm kiếm tương lai
  • [12cs] Ánh Sao Đêm
  • [12CS] R E A L L O V E ? ?
  • [12Cs] Falling
    Mở đầu


    Tên truyện: [12 cs] Những kẻ không biết yêu

    Tác giả: Liilit_Chio

    ---

    -INTRODUCTION-

    Thế giới bấy giờ đã trở thành một nỗi ám ảnh...

    Và rồi lời tiên tri từ hàng ngàn năm về trước giờ đây đã được nhắc đến, trở thành niềm hy vọng duy nhất để cứu rỗi nhân loại

    "Những đứa trẻ được ban phước lành sẽ xuất hiện"

    ---

    Virgo

    Thao túng

    Đứa trẻ đầy cô đơn

    Cậu ấy không muốn gần gũi với bất kì ai

    "Đừng cố tiếp cận tôi với gương mặt giả tạo kia"

    Capricorn

    Thời gian

    Đứa trẻ mang bệnh nặng

    Cậu ấy nói cái giá phải trả cho năng lực này quá lớn

    "Có vẻ tôi sắp tới giới hạn"

    Pisces

    Ảo giác

    Đứa trẻ mang đầy tội lỗi

    Cậu ấy bị ám ảnh bởi những cái chết

    "Không không không, Làm ơn..."

    Aquarius

    Phá hủy

    Đứa trẻ Không biết lắng nghe

    Cậu ấy ghét những kẻ ngáng chân mình

    "Tôi sẽ giết cậu"

    Scorpio

    Dịch chuyển

    Đứa trẻ kiệm lời

    Cậu ấy không biết cách giao tiếp

    "Xin lỗi..."

    Cancer

    Trọng lực

    Đứa trẻ hoàn hảo

    Cậu ấy luôn gồng mình chỉ để được công nhận

    "Tôi tự hỏi mình đã cố gắng đủ chưa"

    Leo

    Chữa lành

    Đứa trẻ đầy bao dung

    Cô ấy luôn được mọi người xung quanh yêu quý

    "Tôi nguyện đánh đổi cả mạng sống để cứu cậu"

    Libra

    Gió

    Đứa trẻ đầy giả tạo

    Cô ấy không muốn đối mặt với sự thật

    "Libra!

    Vực mình dậy đi!

    Đừng chết!"

    Taurus

    Thổ

    Đứa trẻ nổi bật nhất

    Cô ấy luôn bị nói bản thân là kẻ kiêu ngạo

    "Tôi không có hứng thú"

    Sagittarius

    Sao chép

    Đứa trẻ không biết cười

    Cô ấy dành cả phần đời chỉ để tìm niềm vui

    "Tôi không biết cười, nghe kì lạ nhỉ?"

    Aries

    Hỏa lực

    Đứa trẻ nóng tính

    Cô ấy là nguyên nhân của nhiều cuộc chiến

    "Lũ thảm hại yếu ớt"

    Gemini

    Bảo hộ

    Đứa trẻ lạc lối

    Cô ấy luôn muốn có được một cuộc sống bình thường

    "Tôi ước mình chưa từng được sinh ra"
     
    [12Cs] Falling
    Lời đầu tiên


    Chào mọi người, thực ra thì mình cũng không tính viết mấy lời bộc bạch này đâu, nhưng chẳng hiểu vì lí do gì mà mình vẫn ngồi đây để viết nó

    Câu chuyện "Những kẻ không biết yêu" này thực ra mình vẫn chưa hoàn toàn có cốt truyện cụ thể, đây cũng là đầu tiên mình thử sức trong mảng viết về phép thuật

    Đột nhiên trong một buổi tối nọ, đầu mình nhảy số và ngay lập tức mình đã viết một câu chuyện mới

    Câu chuyện này là thế giới riêng trong tưởng tượng của mình, có thể nó sẽ chẳng có logic tí gì đâu.

    Cũng không chắc tất cả nhân vật đến cuối cùng có thể hạnh phúc được hay không, tại mình là con người quá tùy thuộc vào cảm xúc để viết

    Đất diễn có thể sẽ chẳng đồng đều đâu, mình cam đoan là vậy, nhưng tuyệt nhiên cũng không đặc biệt thiên vị nhân vật nào

    Mạch truyện có thể tương đối chậm, thời gian ra chap cũng không có

    Nhưng nếu ai muốn theo dõi câu chuyện, thì đây thực sự chính là động lực cho mình, mình cám ơn trước nhé
     
    [12Cs] Falling
    1


    Chương 1: Những vết sẹo

    ---

    Thế giới bấy giờ đã trở thành một nỗi ám ảnh...

    Những lời truyền miệng nói rằng đây chính là thời đại đen tối của trái đất, những thế lực thần bí càng lúc càng trỗi dậy cướp đi bao nhiêu sinh mạng vô tội

    Và rồi lời tiên tri từ hàng ngàn năm về trước giờ đây đã được những người có quyền lực bí mật nhắc đến, trở thành niềm hy vọng duy nhất để cứu rỗi nhân loại

    "Những đứa trẻ được ban phước lành sẽ xuất hiện"

    ---

    "Không không không, làm ơn..."

    Pisces ôm đầu, cả người cậu co rúm lại run rẩy trước người mẹ đang trong tình trạng say xỉn của mình, bà ta bước từng bước nặng nề, mái tóc bết bị vò đến rối tung vì không được chăm chút cẩn thận, tay phải đang cầm chai rượu của bà ấy đã bị mảnh thủy tinh cứa đến chảy máu từ khi nào.

    Men rượu làm đầu óc bà sớm chẳng còn tỉnh táo, bà ta chẳng màng đến vết thương trên tay, tiến đến khóc la, liên tục hướng Pisces mà mắng chửi, đôi bàn tay từng là tia nắng ấm luôn vuốt ve Pisces, giờ đây lại thô bạo ẩn đầu cậu ra sau tường tạo thành những tiếng côm cốp khiến cậu đau điếng, nhưng cậu cố nén tiếng khóc của mình lại, vì cậu sợ mẹ của mình sẽ càng thêm tức giận

    "Con xin lỗi, con xin lỗi, con xin lỗi,..."

    Cậu rên rỉ, muốn khóc nấc lên nhưng không được

    Mẹ cậu dường như không nghe được, bà ấy vẫn liên tục dùng bạo lực lên đứa trẻ đáng thương mà không mảy may tội lỗi, Pisces có cảm giác đầu mình đang bắt đầu chảy máu

    "..."

    Pisces hé mắt, mẹ cậu đột nhiên dừng lại, hai tay buông thõng, hình như bà ấy nghe có tiếng ai gọi mình, từ từ quay ra phía sau.

    Đôi mắt xinh đẹp nhất mà cậu từng biết đã tối lại, vô hồn đáng sợ đến lạ, mẹ cậu loạng choạng đứng dậy, bà bước từng bước đến nơi cửa sổ mở toang.

    Pisces lúc này càng thêm hoảng sợ, bấy giờ cậu mới hoàn hồn, vì cậu biết, mẹ cậu lại rơi vào ảo giác rồi

    Cậu liều mình chộp lấy gấu áo đã cũ mèm của mẹ, gào lớn trong nước mắt

    "Mẹ!

    Mẹ ơi, con xin lỗi, con xin lỗi mà, làm ơn đừng bỏ con, mẹ ơi, đây không phải sự thực, đây không phải---Á!"

    Bà ấy hất mạnh cậu ra, ném chai rượu theo làm những mảnh thủy tinh sượt qua làm khuôn mặt cậu chảy máu, cơ thể gầy gò đầy vết bầm tím cũng đập mạnh vào tường.

    Pisces mệt mỏi, không như những lần trước, cậu hiện giờ chẳng thể nhấc nổi bàn tay mình lên được, cả cơ thể như tê dại, cơn đau đớn phía sau gáy khiến cậu sắp mất đi ý thức, dù vậy, đến cuối cùng cậu vẫn không ngừng mấp máy môi gọi mẹ.

    Trước khi tầm nhìn của cậu chìm vào bóng tối, cậu thấy mẹ của mình nhìn cậu mỉm cười thỏa mãn trước khi để bản thân rơi tự do...

    Cậu nhớ đến những người ở quán rượu, bọn họ chỉ trỏ, nói với nhau rằng cuối cùng người đàn bà điên ấy cũng không chịu đựng được thế giới này nữa.

    Rồi cậu nhìn mẹ của mình, người vừa nốc rượu vừa khóc lóc ở một góc.

    Lúc đó cậu vẫn chưa hiểu...

    Vậy còn cậu?

    Còn Pisces của mẹ thì sao?

    ---

    Pisces tỉnh dậy trong một căn phòng đã cũ, trông cổ kính đến lạ.

    Cậu nghiêng đầu, nhìn ra cửa sổ chỉ cách giường mấy bước chân người lớn, nơi ánh nắng yếu ớt buổi sớm như đang cố gắng lọt đến chỗ cậu nằm.

    Trong cơn mơ hồ, hình như cậu nghe mẹ mình đã không thể qua khỏi, giống như ba của cậu vậy.

    Mắt cậu đỏ hoe, những cái chết, cậu tự đổ lỗi cho bản thân, do cậu, do cậu hết, rõ ràng đã biết bản thân mình chẳng giống như người bình thường, họ hàng đều cô lập, nói rằng cậu là một con quái vật, nhưng vẫn cố chấp bám víu lấy tình thương từ gia đình, để rồi không chỉ ba, giờ đây tới người mẹ của cậu cũng không chút vấn vương mà đi theo người chồng của mình, để lại một mình con quái vật như cậu ở lại đây, với trái tim trống rỗng, vỡ nát...

    Cơn gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc của cậu, dịu dàng như đang muốn an ủi

    "Cậu tỉnh rồi!"

    Pisces khó nhọc quay đầu lại, cậu thấy cô bé tầm tuổi cậu với mái tóc hung đỏ được cột gọn ra phía sau đang đứng ở ngưỡng cửa ra vào, gương mặt có chút lấm lem, nhưng không thể che được hào quang như bừng sáng.

    Cậu biết cô gái đó, là Leo

    "Cậu khỏe hơn chưa?"

    Cô ấy cẩn thận bước đến cạnh giường, đặt giỏ hoa lên bàn rồi nhanh nhảu thay mới lọ hoa đã cũ, không cần thiết phải để cậu lên tiếng, cô ấy bắt đầu giải thích như một hình thức chào hỏi

    "Mình đi theo người lớn, rồi lẻn vào trong căn hộ của cậu vì mình cảm nhận được có người đang bị thương, rồi bí mật mang cậu ra đây chữa trị"

    Leo cười lém lỉnh, cô nói chuyện rất thoải mái với cậu, giải đáp hết những chuyện vừa xảy ra mặc dù cậu chẳng hề hỏi lấy một lần.

    Cô lẽ ra có thể đưa cậu ấy đến cho y sĩ để chữa trị, nhưng cô lại không dám làm liều, vì cô biết cậu có thể sẽ khiến bọn họ rơi và ảo giác, vậy nên Leo đành phải đưa cậu tới đây

    Pisces một bên nhớ lại mấy lời đồn từ những người trong quán rượu, họ nói đã từng nghe người ta nói có một cô bé với mái tóc hung đỏ, vì mất ba mẹ nên cô ấy đã tự học cách chăm sóc bản thân, cũng bắt đầu chạy theo sau đuôi học cách cứu thương từ những y sĩ trong làng, với mong muốn sẽ không còn ai phải sống trong bệnh tật, nghe đồn đâu cô ấy còn có năng lực chữa lành vạn vật.

    Mặc dù chỉ mới mười tuổi, nhưng cô ấy có suy nghĩ rất ra dáng người lớn, vậy nên ai cũng yêu quý Leo.

    Khác với cậu, năng lực gây ảo giác khiến những người xung quanh cậu phải chịu đủ mọi đau đớn

    Nghĩ đến đây, cậu nhìn vào cánh tay của mình, rồi ngạc nhiên khi vết bầm tím đã biến mất từ khi nào.

    Leo nghiêng đầu, nhìn ánh mắt hiếu kì của Pisces, cô ấy cũng không nhắc gì đến năng lực của mình, mà bắt đầu lái qua chuyện khác

    "Cậu biết không?

    Mình có một người bạn , cứ chữa trị xong là cậu ấy lại có vết thương mới"

    "Cậu ấy thích được ra ngoài chơi lắm, có khi bây giờ đang trốn ở gần đây cũng nên"

    Leo nhìn ra ngoài cửa sổ, gió thổi vào được lúc rồi dừng hẳn.

    Cô quay lại nhìn cậu, miệng cười lớn, làm khuôn mặt cô sáng bừng

    "Mình bây giờ chỉ có thể làm lành những vết thương nhỏ thôi, còn đầu cậu bị tổn thương nên mình chỉ đành quấn lại, nhưng đừng lo, sẽ không để lại sẹo đâu, mình hứa đấy!"

    Leo vỗ ngực mình, có vẻ tự tin lắm.

    Pisces vẫn im lặng, tưởng rằng cô sẽ thôi nhưng có vẻ Leo chẳng để tâm đến chi tiết này, cô nói tiếp

    "Sáng nay mình đã hái ít hoa trong rừng, để nó ở đây bầu bạn cùng với cậu nhé, mình sẽ ra ngoài hái một ít thảo dược với nấm, trưa nay có thể để cậu ăn được rồi"

    Leo chào tạm biệt cậu rồi cầm chiếc giỏ chạy ra ngoài, trước khi đi cũng không quên khép cánh cửa đã gần như bị hỏng

    ---

    Pisces liếc nhìn lọ hoa mới, trông những cánh hoa nhỏ nhắn, toàn một màu trắng tinh, cũng chẳng cảm nhận được mùi hương gì, cậu thở dài, vốn cũng chỉ là đám hoa dại thôi, cái cô gái đó đần hơn cậu tưởng, làm sao mà lại có thể ở đây bầu bạn cùng loài hoa ngu ngốc này được cơ chứ?

    Đến cả việc nhìn thôi cậu cũng không buồn liếc tới

    Cậu nhớ ba mẹ của mình, cứ mỗi tuần khi đi làm về, ba đều mua cho mẹ một đóa hoa hồng đỏ, nụ cười của mẹ khi ấy khiến cậu tưởng chừng như đây là con người hạnh phúc nhất thế gian.

    Chẳng biết từ bao giờ, Pisces nhận ra mình cũng chẳng còn thích hoa nữa

    Gió lại thổi, làm những cánh hoa nhỏ khẽ rung rinh trong nắng

    "Hoa đẹp mà nhỉ?

    Chỉ tiếc là chẳng mấy ai để ý đến"

    "?!"

    Phía ngoài cửa sổ có cái đầu nhỏ đang lấp ló, là một cô gái, trông nhỏ bé, gầy gò đến đáng thương, mái tóc ngắn tội nghiệp bị ai cắt nham nhở, đôi mắt có vẻ hơi mệt mỏi, nhan sắc đúng là không mấy đặc biệt, chính là kiểu nhìn một lần không thể nào nhớ ngay được, không giống như Leo, thực sự rất bình thường.

    Thấy cậu đang chăm chăm vào mình với vẻ ngạc nhiên, cô gái đó mới giật thót

    "Ớ, làm cậu sợ rồi?"

    "K-Không có, cậu là ai?"

    Cậu cất lời, giọng lí nhí, chỉ đủ để cậu nghe thấy, cũng chẳng mong gì cô gái đó có thể nghe được

    "Tớ là Libra"

    "Cậu...nghe được sao?"

    Pisces khó nhọc cất lời

    "Tớ là bạn của gió, cho dù cậu có thì thầm tớ vẫn nghe được"

    Libra nói với giọng đều đều, gió lại nổi

    "Cậu sớm khỏe nhé, Leo nói cậu đã ngủ được ba ngày rồi, coi bộ rất mệt nhỉ?

    Hôm nay tớ lại đến để nhờ cậu ấy chữa trị, cũng xin một ít thảo dược để cải thiện giấc ngủ nữa"

    Nói đến đây, Libra mỉm cười

    "Cậu thắc mắc tại sao tớ lại nói mấy chuyện này ra không?

    Đã lâu lắm rồi ở đây không có ai để trò chuyện hết, Leo lúc nào cũng chỉ ngồi chuyên tâm chữa trị cho đám người lớn kia thôi, tớ lại chẳng dám làm phiền đến cậu ấy, học tập cũng là công việc bận rộn mà" Libra cằn nhằn với điệu bộ như một bà cụ non

    "Tớ ước gì mình cũng được tự do"

    "..."

    Pisces không hiểu cô ấy nói gì

    Vừa mới chớp mắt, Libra đã biến mất từ khi nào, trên tay cậu lại xuất hiện một viên kẹo bạc hà, cùng một tờ giấy ghi chú

    "Rất vui được làm quen, sớm khỏe lại nhé!"

    Đôi mắt cậu chớp chớp, ít nhất thì trong một vài giây ngắn ngủi, cậu đã nghĩ rằng có vẻ thế giới này cũng không quá tàn nhẫn với cậu

    ---

    Leo ngắm nghía cây nấm một hồi rồi gật đầu hài lòng, trưa nay cô sẽ có món hầm rau củ và nấm nướng.

    Giỏ tay của cô cũng đã đầy thảo dược, vừa rồi còn may mắn lấy được môt ít dâu tằm chín nữa

    "Leo ơi!"

    Leo nghe tiếng, quay người lại

    "Libra à?

    Cậu dùng hết thuốc tớ đưa rồi sao?"

    "Tớ giúp cậu hái nấm nhé?"

    Libra lờ đi câu hỏi, dường như không muốn trả lời, Leo cũng chỉ mỉm cười gật đầu, liếc nhìn cánh tay nhỏ bé kia lại xuất hiện vết thương mới, cô không khỏi thở dài, lại nhìn lên mái tóc ngắn cũn của cô, Leo đặt một tay lên vai Libra, buộc cô ấy phải quay lại

    "Cậu lại nghịch ngợm gì mái tóc mình rồi?

    Cố lắm mới dài ra được mà?

    Chẳng phải thích để tóc dài để thắt bím lắm sao?"

    "Mẹ nói tóc dài gội đầu tốn nước lắm, vậy nên tớ đã cắt đi để bán rồi"

    Libra nở nụ cười méo xệch, nhìn rõ giả dối

    "Cậu không biết đâu, cô ấy nói tóc tớ đẹp lắm, còn bảo lần sau có muốn bán cứ gọi cô để cô ấy cắt tóc giúp cho nữa"

    Leo xót xa, rõ ràng đứa bé này đã chịu tổn thương quá nhiều rồi, những lúc như vầy cô lại thấy bản thân mình vô dụng, năng lực của cô không đủ lớn để chữa lành trái tim đầy vết thương ấy

    Cô gặp Libra cũng là trong một lần đi hái thảo dược, cô bé mới bảy, tám tuổi ngồi bên dòng sông, ánh mắt đờ đẫn nhìn về một phía xa xăm vô định, hai cánh tay chi chít những vết thâm tím và vết cắt, có vẻ là bị ai đó dùng roi đánh, còn vết cắt, là do Libra tự ra tay.

    Libra lúc đấy chưa bao giờ có ý định nói với Leo về gia đình của mình, cậu ấy luôn cố gắng mỉm cười, ý cô là, cố gắng tìm kiếm sự lạc quan trong đại dương tiêu cực của chính mình, Libra có nghị lực sống rất mãnh liệt, cô ấy nói rằng mình không muốn chết

    Cô nhớ mình là người đã chủ động tiến đến làm quen, và khác với tưởng tượng của cô, Libra rất hoạt ngôn, cô ấy nói rất nhiều, thậm chí bây giờ cũng vậy, cô nhiều lúc suýt quên mất cô bạn này đang trong hoàn cảnh khó nói đến mức nào, cứ mỗi lần gặp lại là trên tay Libra lại có vết sẹo mới, nhưng cô ấy vẫn cố cười khúc khích trước vẻ hốt hoảng của Leo rồi bảo cô đã lo quá nhiều, nhưng sau đó lại rơm rớm nước mắt

    Mặc dù Libra không nói, nhưng Leo cũng đã đi tìm hiểu từ những người lớn ở trong làng, họ cũng rất thoải mái kể cho cô nghe về gia đình của Libra, cậu ấy có ba mẹ và một người em trai kém ba tuổi, gia đình qua lời kể của mọi người có vẻ rất hạnh phúc, vậy nên Leo càng thêm phẫn nộ, nếu đã hạnh phúc thì tại sao Libra lại thành ra thế này?

    Đấy là cho đến khi cô gặp một chị thủ thư ở thư viện, chị ấy nói Libra hay đến đọc sách lắm, nhất là những quyển sách về gia đình, cứ mỗi lần đọc xong là mắt lại cứ sưng húp.

    Rồi lại có một bà lão đứng gần đó nói, mẹ của Libra không thích đứa con gái lớn của mình, nhiều khi đi qua nghe thấy mẹ nhỏ lại buông lời cay nghiệt đến bà cũng sót xa

    Thân với Libra được khoảng hai năm, cô ấy mới mở lòng với Leo một chút, có chuyện gì cũng kể, nhiều khi cứ khóc hết nước mắt rồi cứ thế lăn ra ngủ đến tận chiều

    Cho đến giờ đã hơn ba năm rồi, Libra vẫn gầy như vậy, dù đã mười tuổi nhưng cơ thể thì vẫn nhỏ bé như hồi mới gặp, việc này khiến Leo lo lắng nhiều, cuối tuần lúc nào cũng cố nấu thêm nhiều đồ ăn hơn để bồi bổ cho Libra

    "Nói tớ, sao lại không nghe lời mà tự rạch tay mình nữa rồi"

    Libra im lặng, cái đầu nhỏ bé kia chắc đang cố gắng nghĩ ra một lí do ngớ ngẩn nào đó để biện hộ

    "...Tớ lỡ sượt qua cái đinh sắt, lúc phát hiện ra thì nó đã chảy máu nhiều lắm, nhưng Leo đừng lo, tớ cứu được bản thân rồi!"

    Ý Libra là, cô ấy đã kịp sơ cứu vết thương lại rồi, cũng đã dùng thảo dược mà Leo đưa riêng cho để khiến vết thương nhanh lành lại.

    Nhìn mấy vết cắt chi chít như vậy, Leo khẽ tặc lưỡi, cô đâu phải con ngốc mà tin vào lời bao biện tùy tiện đó

    Leo lắc đầu, cô cầm tay Libra, che lấy miệng vết thương rồi lẩm bẩm mấy câu chú kì lạ

    Mắt Libra sáng lên, giơ cánh tay đã lành hẳn của mình rồi ngắm nhìn, nhưng tuyệt nhiên không thể cười được.

    "Hồi nãy tớ đã nói chuyện với Pisces đấy"

    "Vậy sao, đã làm quen được rồi à?"

    "Cậu ấy trông mệt mỏi lắm, Pisces vẫn sẽ sống được phải không?"

    Leo bật cười

    "Đương nhiên rồi, cậu nghĩ tớ là ai, người của cậu nhiều vết thương như vậy tớ cũng chữa được cơ mà đúng không?"

    Libra mơ hồ gật đầu, rồi cô quay lại, mè nheo

    "Tớ đói..."

    "Ừ ừ, ra đằng kia hái ít táo rồi mình về nấu cơm nhé"

    Leo chống tay đứng dậy, phủi bụi trên chiếc váy nâu đã cũ của mình rồi cùng Libra trở lại ngôi nhà gỗ

    ---

    "Một ngày nào đó, có thể tớ sẽ cứu được cả nhân loại"
     
    [12Cs] Falling
    2


    Chương 2: Gia đình

    ---

    Leo là một bé gái tuyệt vời nhất mà những người trong làng gặp được, con bé đảm đang, dễ mến, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, mọi người nói cô ấy chính là hình mẫu lí tưởng cho một người vợ hiền.

    Mặc kệ sự thật rằng cô ấy mới chỉ qua sinh nhật mười tuổi, bọn họ nhiều người cố gắng mai mối hôn sự cho cô và người con trai của mình, điều này khiến Leo cảm thấy khó chịu

    Cô muốn có một gia đình nhỏ, nhưng không phải được xây dựng từ sự ép buộc khó thở, cô thậm chí còn chưa đủ tuổi lấy chồng, mấy bà cô đã qua tuổi xuân ấy thường nhìn Leo bằng ánh mắt như thể muốn ăn tươi nuốt sống.

    Leo buồn nôn

    Năng lực của Leo thức tỉnh từ hồi mới chỉ là một đứa bé mới lên ba, cô sống trong một gia đình danh giá, đầy tình thương từ gia đình, ba mẹ của cô đều là những người nhà giáo mẫu mực.

    Trong trí nhớ của Leo, cả hai giống như những người hiểu rõ về thế giới và năng lực của mình nhất, đặc biệt phải là mẹ của cô, mẹ từng nói Leo được thừa hưởng năng lực hiếm có này từ cụ cố.

    Dù rằng cô chẳng hề biết mặt họ hàng hay bất kì một ai trong gia phả nhà mình, nhưng theo lời của ba mẹ, gia đình của cô thật sự đặc biệt.

    Kể từ năm bốn tuổi, Leo không khiến mẹ cô quá ngạc nhiên khi thể hiện mình là một đứa trẻ có suy nghĩ quá trưởng thành, cô được mẹ dạy bảo từ việc học đến nấu ăn, còn học cách để nâng cao năng lực của mình, chẳng biết có phải mẹ cô đã nhìn thấy được tương lai hay không, nhưng vào đúng năm cô chín tuổi, cũng là lúc cô đã học hết được tất cả chương trình học, tự biết cách chăm sóc bản thân, ba mẹ cô biến mất.

    Cuối cùng cũng chỉ để lại một mảnh giấy được đặt trên bàn ăn, nội dung chỉ tóm gọn trong hai chữ được viết nắn nót

    "Bảo trọng"

    Điều kì lạ rằng, Leo không cảm thấy quá đau buồn, cũng không tức giận, không một lời trách móc, chỉ đơn giản là thở dài rồi cất tờ giấy vào hộp bí mật của mình, tất cả tài sản ba mẹ cô để lại là căn nhà gỗ và cái két sắt đầy tiền với mật mã ngày sinh của cô.

    Nhẩm cũng đủ để cô có thể trang trải đến khi trưởng thành.

    Nhiều khi Leo cũng nghĩ, không biết có phải là ba mẹ của mình đã lên kế hoạch dàn dựng tất cả để đi đến hôm nay hay không

    Khoảng ba ngày sau đó, cô nhận được tin mẹ mình đã ngã bệnh trên con đường đến kinh đô.

    Còn ba của cô, có lẽ cũng vì quá đau khổ mà nhảy xuống sông tự sát.

    Nhưng tại sao lại không tìm thấy thi thể?

    Không ai nói cho Leo cả, hoặc họ cảm thấy việc để một đứa trẻ nhìn thấy cảnh quá đau buồn không phải là một điều gì tốt, vậy nên, thời gian đó, những người lớn hay vu vơ nói với Leo về những câu chuyện hoang đường về thế giới bên kia, hay đại loại là thiên đường-Một nơi tốt đẹp mà ba mẹ cô đang sống, nơi đó họ đang dõi theo cô

    Đã hai năm kể từ ngày đó, Leo vẫn chưa biết phải chia sẻ chuyện này với ai, và cô cũng thực sự không muốn nhớ tới

    "Mẹ rốt cuộc muốn con làm cái gì?"

    Cô ngồi trong phòng, ngắm nghía bức thư viết tay của ba mẹ, trong lúc dọn dẹp đồ ở căn phòng cũ, cô cũng đã mở két sắt ra, và phát hiện trong đó có vài bức thư, là của ba và mẹ, mẹ mong muốn cô phải tìm ra họ, nhưng họ là ai?

    Một số khác đã được viết từ lâu, giống như di chúc...Không, là lời tiên tri, Mặt giấy đã hơi ố đi theo thời gian, nhưng nhìn chung nhìn vẫn còn mới, những nét chữ uốn lượn một cách mềm mại, đẹp đến mê người

    "Những đứa trẻ được ban phước sẽ xuất hiện"

    Cô lẩm bẩm một hồi lâu rồi nhắm nghiền đôi mắt lại

    Cô phải làm gì đây?

    Leo gác tay lên trán, từ từ chìm vào giấc ngủ

    Trong giấc mơ, Leo thấy mẹ mình ngồi đó, với cái móc len quen thuộc và mùi hương gỗ dịu dàng lướt qua chóp mũi cô.

    Bên cạnh, là đứa bé với mái tóc ngắn rực màu hung đỏ trong nắng, điệu bộ tò mò nhìn từng cử chỉ của mẹ mình, ánh mắt rõ ràng đang muốn học lỏm

    Mẹ cô lại mỉm cười, lần này không phải nhìn vào cô của ngày bé, mà là cô, cô của hiện tại

    "Leo, con là một đứa trẻ rất tuyệt vời"

    Cô chững lại

    Nhưng mẹ ơi?

    Con phải làm sao để xứng với cái từ tuyệt vời đấy?

    ---

    "Xin chào!!!"

    Libra kéo dài câu, khuôn mặt có vẻ chán nản.

    Pisces sớm cũng đã quen với sự hiện diện bất ngờ của cô nên cũng chỉ mặc kệ

    "Nè nè, cậu vẫn chưa khỏi bệnh sao?"

    Libra lại cằn nhằn, cô ló đầu vào qua khung cửa sổ, hai tay để buông thõng vào phía trong phòng, không ngừng đung đưa.

    Nhìn Pisces cứ suốt ngày ngồi trên giường, cô gái nhỏ cũng đã sớm cảm thấy nhàm chán, cái đầu kia đang nghĩ xem phải làm sao để kéo cậu ta ra ngoài

    "Leo nói cơ thể tôi không được tốt, nên tôi vẫn phải nằm ở đây"

    "Cậu tính ở trong đó cả đời sao"

    Pisces phủ nhận

    "Đôi khi tôi vẫn ra ngoài để hít thở"

    Giọng Pisces đều đều, ấm như nắng hạ.

    Cậu rời mắt khỏi cuốn sách, phát hiện ra cô gái nhỏ kia đang nhìn cậu rất chăm chú, rồi cậu lại nhìn hai cánh tay của Libra, trên đấy hằn mấy vết thương đã nhạt màu, ánh mắt cậu thay đổi, chẳng biết là đang lo lắng, hay là thương hại

    "Này, sao lúc nào đến đây, tay cậu cũng có nhiều vết thương thế?"

    Đồng tử Libra hơi mở lớn, cô đáp lại bằng biểu cảm cứng ngắc, ngu ngơ mấy hồi mới tiêu hóa được câu hỏi thì lại vội vàng rụt tay về như đang muốn né tránh, cô cứ mím môi, phân vân không biết có nên nói ra hay không

    "Cái đó---"

    Pisces cũng tự mắng mình một câu, vội sửa lại

    "Không, tôi chỉ hơi tò mò thôi, cậu không cần thiết phải nói ra đâu"

    "..."

    Gió lại nổi, chẳng thấy Libra đâu nữa.

    Cậu nghĩ chắc lại ra bờ sông rồi

    Mẹ của Pisces, sau khi ba mất cũng từng tự cắt tay của mình, nhìn tay mẹ be bét máu toàn máu, Pisces chỉ biết đứng trốn phía sau cửa bịt miệng khóc, vừa lo vừa sợ, nhưng một đứa bé trai mới bảy, tám tuổi, cậu chẳng biết làm cái gì

    Và cả bây giờ cũng vậy

    ---

    Libra đứng bên bờ sông, mắt nhắm nghiền, gió nổi lên làm mái tóc cũn cỡn của cô rối tung

    Nhìn lại cánh tay gầy gò xấu xí của mình, Libra thở dài, rõ ràng vết thương đã mờ đi đáng kể, vậy mà vẫn bị phát hiện ra.

    Kể từ lúc biết mình có năng lực, cô chẳng thể lấy nó làm tự hào, bởi vì nó gây ra rất nhiều phiền phức cho gia đình của cô, Leo nói có lẽ bởi vì thân thể quá yếu ớt, không có luyện tập bài bản khiến cho dòng chảy mana trong người Libra luôn trong tình trạng không ổn định.

    Ký ức tồi tệ nhất khi cô dính phải người bạn gió này là năm bảy tuổi, trong lúc chơi đùa, cô vô tình khiến cậu em trai cuốn vào cơn cuồng phong do mình gây nên, mọi người nói thằng bé bị gãy xương sườn, mất một cái răng cửa, đầu bị đập mạnh vào tảng đá khiến nó phải nằm giường suốt vài ngày.

    Cô gái nhỏ bị mẹ mình chỉ trích rất nhiều, và chính cô cũng tự dằn vặt mình rất nhiều, kể từ ngày đó, ba mẹ không cho cô lại gần họ nữa, giống như cô là một sinh vật đặc biệt, theo một cách tiêu cực đang sống nhờ ở nhà của ba mẹ

    Ba mẹ cô từng nói đây là sự nguyền rủa, gia đình cô không một ai có khả năng khác thường như vậy, thậm chí nó còn chẳng phải là những khả năng gì bình thường.

    Nó là gió, không phải cơn gió đầu xuân, không phải là cơn gió nghịch ngợm cuốn theo lá vàng mùa thu.

    Nó là cuồng phong, là thảm họa.

    Nhưng một thời gian sau đó, Libra không nhớ, cũng không chắc chắn bằng một cách nào, cô vô tình phát hiện ra, nếu bản thân bị thương, cơn gió của cô sẽ yếu đi nhiều, vì vậy dù sợ, nhưng Libra vẫn hạ quyết tâm đặt con dao ngay cánh tay của mình, cắn môi và cắt, trận cuồng phong đó không thường xuyên xuất hiện nữa, có cũng chỉ là những cơn gió không quá lớn.

    Cũng không ai trong gia đình phát hiện những vết cắt chi chít dưới lớp tay áo.

    Cô đã nghĩ có thể, cô nói mình có thể tự kiểm soát được người bạn gió của mình, một ngày nào đó

    Libra nâng hai tay mình lên, để bản thân thả lỏng, tâm trí bắt đầu trống rỗng, gió nổi lên mạnh hơn nhiều, cuốn theo dòng nước bắn tung tóe lên trên cao.

    Vốn chỉ muốn luyện tập một chút, nhưng dòng chảy mana trong người cô lại quá hỗn loạn, nước trên không tích tụ ngày càng nhiều, nhanh đến mức không thể kiểm soát, cho tới khi cô tỉnh táo lại, nước đã bao phủ cả một khoảng trời

    Cô gái nhỏ sợ hãi gạt tay ra hai bên, dòng nước đang lơ lửng cũng theo đó mà đột ngột đổ xuống như thác nước.

    Libra ôm đầu vì sức nặng của nước ập xuống đột ngột, cảm giác đau như ai đó vừa mới gõ búa vào đầu cô, cả người cô bé bây giờ đều ướt nhẹp, cô sụp xuống, co mình lại rên rỉ

    Libra lắc đầu, gió vẫn nổi lên một cách mất kiểm soát, cô gái nhỏ ôm mình, buộc bản thân phải cố gắng điều hòa nhịp thở trong căng thẳng, móng tay cấu vào mình đến tím đỏ

    Gió ngừng thổi

    Cô gái nhỏ trơ mắt nhìn xa xăm

    Lại vùi mặt vào đầu gối, khóc thút thít

    ---
     
    [12Cs] Falling
    3


    Chương 3: Đứa trẻ không biết cười

    ---

    Sagittarius kéo dây cương ngựa, thuận thế nhảy xuống dưới tiếp đất một cách nhẹ nhàng.

    Một vài lí do, khiến cô nàng mười bốn tuổi trưởng thành hơn so với những đứa trẻ cùng lứa

    Sagittarius vỗ vào yên ngựa, như một lời cám ơn rồi quay trở vào nhà

    "Sagittarius, con về rồi sao, có bánh táo trong bếp đấy"

    Người đàn bà kia ngồi bên đống kim chỉ, tỉ mỉ vá lại tay áo cho cô.

    Chồng bà không có ở đây, Sagittarius đoán ông ấy lại đang loay hoay với việc đồng áng mặc cho sức khỏe của mình chưa được bình phục

    Người giám hộ của Sagittarius là một cặp vợ chồng già nhà William.

    Cả hai đã nhận nuôi Sagittarius vào khoảng mười năm về trước, lúc mà Sagittarius còn chẳng kịp nhận thức được chuyện gì.

    Sau đó cô cũng theo họ của ông bà, nhưng chẳng hiểu sao đôi khi Sagittarius tự ý thức bản thân chỉ giống như một vị khách quý sắp phải rời đi bất cứ lúc nào

    Cô không cha không mẹ, không bạn bè, mỗi ngày của cô chỉ quanh quẩn với việc leo lên lưng ngựa, làm công việc giao thư cho tới lúc chiều tà

    "Hôm nay có gì vui không con?"

    "Vui gì ạ?"

    Sagittarius ngây ngốc, con nhỏ cố vắt óc mình ra để nghĩ xem hôm nay có điều gì khiến nó cảm thấy vui vẻ, nhưng hoàn toàn mù mờ

    "...Con không nghĩ là có, vẫn như bình thường thôi"

    Cô không hiểu được niềm vui nó như thế nào, ai cũng cười, ông lão Hanthoh mỗi khi làm xong việc, dù mệt mỏi, mồ hôi vã sau lưng áo cũng cười, mấy đứa trẻ chơi đuổi bắt thắng hay thua cũng cười, còn Sagittarius chỉ cảm thấy thật vô nghĩa, chẳng phải đó là những điều hiển nhiên sẽ xảy ra hay sao?

    Chẳng có gì đáng để cười.

    Cô đã từng thử kéo miệng mình rộng ra một chút, cố gắng tập cười nhưng bất thành, nghe điệu cười cứ giả giả sao ấy, lũ trẻ trong làng bắt gặp cô ngồi tự kỉ như vậy cũng sợ chết khiếp không dám đến gần nữa.

    Sagittarius tự dưng có thêm một biệt danh mới mà cô nghĩ là từ ba mẹ những đứa trẻ nghĩ ra -"Con điên"

    Khẽ thở dài, cô xin phép bà William cho cô ra ngoài, cô cần hít thở bầu không khí một chút

    Bây giờ đã là thời gian chiều tà, bầu trời phủ một màu cam đậm giống hệt phần vỏ của cái bánh táo nướng.

    Sagittarius liếm môi, cái bánh đó công nhận ngon thật, lâu lắm rồi bà William mới nướng chúng, bà nói nếu mua những quả táo thường, mùi vị của chiếc bánh bà làm sẽ không được ngon nữa, nhưng bởi vì giống táo đỏ nhập khẩu mà bà muốn mua rất đắt, vậy nên không thường xuyên mua chúng được

    Sagittarius tiếc nuối nhìn miếng bánh táo cuối cùng đang ở trên tay của mình, sau khi tận hưởng miếng bánh cuối cùng này, sẽ phải lâu, lâu thật lâu cho đến lúc được ăn miếng bánh tiếp theo.

    Sagittarius thở dài, nhìn ngắm hoàng hôn trước khi ngậm ngùi bỏ miếng bánh ngon lành vào trong bụng của mình

    Bộp!

    Phịch!

    "Á!..."

    Có thứ gì đó va phải Sagittarius từ phía trên, sức nặng của nó khiến cô ngã bổ nhào về phía trước, hai tay cô chống xuống đất, ghì vào mấy hòn sỏi, miếng bánh trên tay đã văng ra xa từ khi nào, còn bị một bàn chân không nhân nhượng đạp trúng, nát bét.

    Sagittarius thầm rủa, đúng là trời đánh tránh miếng ăn

    "X-Xin lỗi..."

    "Này!"

    Sagittarius đã nhiều lần suýt bị con ngựa điên làm cho ngã xuống, vậy nên khả năng phản xạ của cô nàng chẳng thể nào khinh thường, cô nhanh nhảu bật dậy, quay người bắt lấy cánh tay yếu ớt của cậu nhóc còn thấp hơn cô một cái đầu trước khi cậu ta có cơ hội chạy thoát, đôi mày cô như sắp dính với nhau tới nơi rồi

    "Tên nhóc này, nhóc không phải người trong làng phải không, nhảy bổ lên đầu chị, cũng gan lắm đấy!"

    Cô vừa nói, vừa giữ cánh tay đang cố vùng vẫy trong vô vọng.

    Nói gì chứ, cô là người rất khỏe mạnh, với cái thân thể ốm yếu kia, sợ chỉ cần sơ ý vặn tay một chút thôi xương của cậu ta đã bị gãy làm đôi rồi

    Cậu nhóc vùng vẫy không thành, mắt cứ chằm chặp vào cánh tay đang bị giữ đến đỏ lên của mình, chẳng quan tâm đến gương mặt đang chuyển thành màu đen kịt của Sagittarius

    "Này, nhóc con, từ đâu đến???"

    Nhìn bộ trang phục của cậu ta, có khả năng là thuộc tầng lớp thượng lưu, mấy bọn quý tộc giàu có như bà William kể, nhưng cô không quan tâm, đáng nhẽ ra một đứa trẻ như vậy phải có học thức chứ, làm thế nào lại đạp lên đầu một thường dân như cô

    Cậu ta không trả lời, môi mím chặt lại thành một đường thẳng, chỗ tay cậu bị nắm đột nhiên tê dại mấy giây, có lẽ Sagittarius cũng ý thức được mà giật mình.

    Cậu nhóc nhanh thoăn thoắt lợi dụng lúc cô đang nới lỏng bàn tay mà tẩu thoát khỏi

    Nhưng kì lạ, chỉ vừa mới chớp mắt, cậu ta như vong hồn mà biến mất không một dấu vết.

    Sagittarius tức điên lên, trong đầu chỉ duy nhất có một suy nghĩ muốn đuổi theo và cho tên nhóc một bài học.

    Sagittarius chạy một bước, rồi hai bước, cô không để ý bản thân mình đang mở nhạt dần.

    Khung cảnh hoàng hôn chỉ còn lại tiếng gió

    Cộp!

    "Á!!!"

    Cô cộp đầu vào vào tường nhà, giữa trán bị làm cho sưng đỏ khiến cô la oai oái.

    Sagittarius mở to mắt, nhìn xung quanh, đây rõ ràng đâu phải chỗ cô đang đứng?

    Bị bắt cóc hả, chắc chắn có liên quan đến thằng nhóc quý tộc vừa nãy

    "Này...Cậu là ai thế?"

    Leo đầu tóc rũ rượi, người vẫn bận một bộ đồ ngủ màu trắng ngà.

    Cô bị đánh thức bởi tiếng kêu vừa nãy, tay đã thủ sẵn con dao cạnh bàn từ khi nào

    Sagittarius hoảng loạn nhìn xung quanh, đây là phòng ngủ, ánh sáng duy nhất phát ra là từ cây đèn cầy cạnh bàn gần giường, cô nhìn Leo vẫn không buông lỏng cảnh giác, nhìn con dao sắc bén sáng lên, nội tâm cô không khỏi rối như tơ vò

    "Cái này...Tôi không phải người xấu"

    ---

    Sagittarius nhào ra ngoài, không phải là xế chiều, mà là đêm khuya rồi, chỉ còn lại ánh trăng sáng dịu mắt.

    Cô liếc mắt nhìn xung quanh, không phải làng của cô, cũng không phải là con phố phía Bắc, đây là rừng, xa xa còn có một hồ nước.

    Không khí lành lạnh khiến Sagittarius phải xoa hai cánh tay để giữ ấm.

    Cô quay lại, nhìn Leo đã đứng bên cạnh mình từ khi nào, cùng với một cuốn sổ đã cũ mèn trên tay

    "Đây là đâu, cậu là ai vậy?"

    "...Bình tĩnh lại đi, tôi mới phải là người hỏi cậu mới đúng, trời cũng tối muộn rồi, sao cậu lại xuất hiện ở trong phòng của tôi" Leo cố trấn an cô gái trông tầm tuổi mình, tự dưng lại xuất hiện ở trong nhà như ma quỷ, đã vậy còn chẳng biết lí do vì sao lại ở đây.

    Nhưng Leo cũng không quá bất ngờ, không sớm thì muộn cô cũng phải đối mặt với mấy chuyện kì lạ hơn như vậy nữa.

    Cô nhìn vào cuốn sổ, đôi mắt khẽ động

    "Tôi, tôi sao?

    Tôi chỉ muốn đuổi theo một thằng nhóc, rồi tôi ở đây..."

    Sagittarius biết có sợ hãi cũng chẳng giải quyết được vấn đề, cô cố bình tĩnh giải thích

    Leo im lặng một chút, rồi lên tiếng

    "...Này, cậu có dị năng sao"

    "H-Hở?

    Dị năng, không có"

    "Không?

    Cậu có...Tôi khá là nhạy với những người mang năng lực bẩm sinh.

    Vả, có lẽ cậu chỉ mới thức tỉnh năng lực, nếu tôi đoán không nhầm thì đó là dịch chuyển"

    "Cái gì vậy chứ, đừng có đùa, tôi chỉ là một người bình thường thôi...Cậu có thể đưa tôi về không?"

    Sagittarius hơi níu lưỡi vì nói vội, cô dần nhận thức được bản thân đang ở trong tình trạng vô cùng bất lực, người trước mặt cô có thể là sợi dây duy nhất cho cô bám vào, vậy nên phải mềm mỏng một chút, cô sợ Leo sẽ có ác cảm với mình

    "..."

    Leo nhìn trán cô gái lạ mặt đang sưng lên, chẳng nói chẳng rằng đặt tay lên trên lầm bầm mấy câu chú, cái ngôn ngữ kì lạ mà Sagittarius chẳng thể nào hiểu

    Đột nhiên Sagittarius không còn cảm thấy đau nữa, cô ngạc nhiên, đôi mắt sáng lên

    "Bà tôi từng kể có một loại năng lực hiếm có vào thời điểm mấy trăm năm trước, khi gia tộc của phù thủy còn tồn tại...Cậu, là phù thủy?"

    Sagittarius nuốt nước bọt.

    Đó là một gia tộc có quyền thế, từ các đời phù thủy đầu tiên đã nắm trong phe cánh tay trái của hoàng gia, nghe đồn họ có nhiều dị năng hiếm có-Tiên tri và chữa lành

    Leo chớp mắt vài cái rồi cười khì

    "Không có, tôi không biết gì về tổ tiên của mình cả, nhưng nếu tôi được làm hậu duệ của một phù thủy thì ngầu thật đó...Và, cậu có dị năng, rõ ràng mà, việc chữa trị cho người có dị năng sẽ tốn sức của tôi hơn là chữa trị cho người thường"

    "Này, tôi có thể về không---"

    "Không được đâu"

    Leo thay đổi thái độ, nụ cười cũng tắt ngúm, gương mặt cô hiện giờ chỉ toát lên một vẻ lạnh nhạt, chỉ cần như vậy thôi cũng đã đủ khiến Sagittarius gục ngã, nỗi thất vọng dâng trào.

    Cô rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, bị đưa tới một nơi kì quặc, lạ hoắc, không có tiền, lại còn gặp một con bé rõ kì lạ

    "Cậu mới nói tôi có thể dịch chuyển mà đúng không?"

    "Tôi không biết, có thể là vậy, nhưng nghĩ thử xem, cậu còn chẳng biết cái nơi cậu muốn tới là ử đâu, đừng làm mọi chuyện trở nên rắc rối thêm"

    Leo kéo Sagittarius vào lại nhà, kéo cửa khóa chặt lại

    "Sớm thôi, chúng ta cũng có thể sẽ bị bắt"

    "...Bị bắt, này, cậu nói gì vậy?"

    Sagittarius hoảng loạn, thú thực cô chưa bao giờ gặp người có dị năng, làng của cô chỉ là một ngôi làng bình thường với nhịp sống và con người chẳng thể nào bình thường hơn.

    Chẳng lẽ có một thế lực nào đó muốn săn những người có năng lực hay sao, cô khẽ rùng mình

    Leo chẳng hề thay đổi biểu cảm, cô đặt con dao lại bàn, rồi rót một cốc nước đưa cho Sagittarius

    "Cậu không nghe tin gì sao, quân đội hoàng gia đang ráo riết truy tìm những kẻ có năng lực đặc biệt để phục vụ cho chiến tranh, với mong muốn hòa bình.

    Nhưng đó chỉ là cái cớ để lấy mạng người làm con tốt thí nộp mạng cho một cuộc chiến vô nghĩa, đổi lại là vinh quang cho một lũ người đần độn"

    Giọng Leo có phần cay nghiệt

    "Bọn ngốc đó còn chẳng hề để tâm đến những thế lực đen tối khác đang dần trỗi dậy"

    "Làm sao cậu biết?"

    "Lời tiên tri, nhưng cũng chỉ là suy đoán của tôi mà thôi"

    "Hoàng thất biết những người có năng lực để mang về sao?"

    Leo im lặng vài giây, thở hắt ra

    "Những pháp sư hoàng gia"

    Cô nói tiếp "Nhưng họ chẳng thể nào mạo hiểm đưa về những kẻ mang năng lực đặc biệt, một phần vì họ sợ những năng lực mà họ không biết cách để kiểm soát, sợ bị lật đổ, nhưng sẽ chẳng bao lâu đâu, sự chần chừ đấy cũng sẽ dần biến mất"

    Nhìn ánh mắt hiếu kỳ của Sagittarius, Leo chỉ mỉm cười

    "Ba tháng trước, khi tôi đang hái thảo dược...Một người biến mất không rõ lí do, một người là bị gia đình bán đi để đưa ra chiến trường phía Bắc"

    Leo không nói nữa, nhưng đủ để người kia hiểu chuyện gì đã xảy ra.

    Sagittarius khó khăn tiêu hóa hết mớ thông tin vào bụng

    "Ít nhất thì cậu cũng phải nói tôi nghe cậu là ai đi đã chứ"

    "Tôi là Leo, như cậu thấy, tôi có năng lực chữa lành"

    Không để Sagittarius lên tiếng, Leo mở khóa tủ, lấy ra một tờ giấy đã cũ được cất giữ cẩn thận trong một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật rồi giải thích

    "Đây là lời tiên tri của người mẹ quá cố của tôi để lại.

    Mẹ tôi nói vào đêm trăng tròn, sẽ có một người mang dị năng tới nhà làm khách...cậu không thể quay đầu lại được"

    Leo nhìn biểu cảm trên gương mặt cô gái vừa mới tới không lâu dần méo mó, rồi chuyển sang trạng thái miễn cưỡng chấp nhận.

    "Tôi là Sagittarius"

    Leo gật đầu, chẳng nói chẳng rành dẫn cô đến một căn phòng trống khác

    ---

    "Vẫn chưa tìm được sao?"

    "Hành tung của thằng oắt con đó quá bí ẩn, nó luôn biết cách để cắt đuôi chúng ta"

    "Không định vị được sao?"

    Người kia không nhận được câu trả lời, hắn bắt đầu nổi nóng, giọng ồm ồm thực sự khó nghe

    "Phải tìm mọi cách để kìm hãm năng lực của nó, rồi lôi về phe cánh chúng ta, năng lực của nó có ích cho việc thống trị đất nước này"

    ---
     
    [12Cs] Falling
    4


    Chap 4: Lời nguyền của gia tộc đã lụi tàn

    ---

    Gia tộc Emmyaries có một lời nguyền từ 4000 năm về trước, khi Astin-đứa con trai thứ ba của ngài công tước lúc bấy giờ đã nảy sinh lòng tham, hắn đã cấu kết với gia tộc phù thủy xưa để lên kế hoạch cho một vụ phản động lớn, mục đích của hắn không chỉ còn là quyền lực của chiếc ghế của gia tộc Emmyaries, mà còn là sức mạnh, cái thứ năng lực bị cấm ấy, thứ mà người đời nhắc nhau với cái tên 'Ma thuật đen'.

    Hắn đã bắt tay được với mụ già phù thủy Jasphinate, người đứng đầu gia tộc phù thủy, một mụ già đầy bí hiểm, nghe nói mụ ta đã sống được hai trăm năm, là người nắm giữ được nhiều bí mật nhất về ma pháp đen.

    Không biết bằng cách nào, với cái giá đắt ra sao, hắn cuối cùng cũng trao đổi được với mụ già kia để lấy được sức mạnh đen tối ấy.

    Thậm chí lòng tham của hắn đã lên tới đỉnh điểm, cái ghế công tước kia giờ chẳng bằng cái đinh trong mắt hắn.

    Nghe kể lại, chỉ sau một tuần ngắn ngủi, hoàng gia đã trong cảnh mục nát, nơi đâu cũng có tiếng khóc lầm than.

    Chứng kiến cảnh tượng đau thương ấy, mụ già Jasphinate cũng chỉ biết đứng trơ mắt nhìn, mụ nhẩm tính thời gian được được nhìn bầu trời trong xanh lần cuối chắc cũng chẳng còn nữa, bèn lắc đầu, thở dài một hơi đầy não nề rồi tan vào trong làn khói mịt mù kia

    "Cái giá phải trả để bảo vệ cho con bé đó quá đắt"

    Tên bạo chúa Astin cũng đã chết đi một cách đau đớn trong căn phòng xa hoa đầy vàng bạc không lâu sau đó, hắn chết vì thứ năng lực kia, nhưng đáng tiếc thay, thứ ma thuật đen đó lại dai dẳng, bám theo những người mang cùng dòng máu của hắn cho đến bấy giờ, dường như nó sẽ không ngừng lại cho tới khi gia tộc này bị giết chết.

    Lời nguyền thời gian...

    Lời nguyền cứ cách một trăm năm sẽ có một người phải gánh chịu, vì thứ sức mạnh to lớn ấy, người sở hữu sẽ bị nó ăn mòn thể lực để duy trì, cũng chẳng thể sống được quá lâu, thậm chí chẳng biết được cách để sử dụng thứ năng lực ấy.

    Người tiếp theo phải hứng chịu là một cậu nhóc quý tộc, một trong những người được chọn.

    Capricorn De Alber

    ---

    "Chúa ơi, cuối cùng cũng về tới"

    Scorpio than thở, ngồi lên chiếc ghế gỗ đã sờn cũ qua thời gian, chẳng buồn chào lấy cậu bạn đang phát ốm còn nằm trên giường

    "Ồn ào quá đấy, có chuyện gì sao?"

    Gemini mang một chậu nước nóng vào phòng, nhắc nhở cậu bạn vừa trở về phải giữ yên lặng cho cậu Capricorn nghỉ ngơi.

    Scorpio lúng túng, lúc này mới nhận ra mình đã vội vàng nhảy đúng vào phòng người bệnh mà không hay

    "Có người cản đường thôi" Scorpio lầm bầm

    "Lại là lũ pháp sư hoàng gia sao?

    Hay là mấy tên phiền phức của nhà tử tước Wellios?"

    Gemini lấy khăn trên trán Capricorn xuống để vắt nước, giọng cô như đang thì thầm

    "Không biết, có lẽ là...Một dân thường?"

    "...Được rồi"

    Gemini cắt ngang, quyết định không hỏi tiếp, chỉ cần không phải là những kẻ mà cô cần đề phòng.

    Scorpio ngồi bên kia vừa mới định kể về chuyện kì lạ khi bị cô gái ấy nắm lấy tay thì bị cô bạn làm cho cụt hứng, cậu xua đi tính nhiều chuyện của mình.

    Nhìn người đang nằm liệt trên giường, cậu khịt mũi

    "Capricorn vẫn chưa khỏe lên chút nào sao, trông cậu ấy bệnh còn nặng hơn cả lúc tôi ra ngoài"

    "Ừm, hiện tại chúng ta không thể tùy tiện ra ngoài tìm y sĩ được, mà cũng...Chưa chắc có thể chữa khỏi, chườm khăn cho cậu ấy cũng chỉ là biện pháp tạm thời thôi" Gemini gập khăn, cẩn thận đặt lên trán Capricorn

    Dù cho cả hai rất muốn đưa cậu ấy ra, nhưng vẫn ý thức được rằng việc làm ấy thực sự rất nguy hiểm, và chẳng ai dám mạo hiểm ló đầu ra ngoài thế giới sau nhiều chuyện đã xảy ra như vậy

    Scorpio, Gemini và Capricorn từng là những đứa trẻ thuộc tầng lớp quý tộc.

    Nói cho rõ ràng hơn thì Scorpio là kẻ duy nhất hiện tại vẫn còn được cho là một quý tộc chính thức-Cậu út của nhà tử tước Wellios, người đang mất tích không rõ nguyên nhân.

    Cậu ta phủ nhận cái chức danh công tử của mình và ra đi với toàn bộ đồ đạc cá nhân và một số đá quý và vàng bạc đã trộm được từ tay người mẹ kế, sau đó dùng năng lực của mình để dịch chuyển đến một nơi nào đó càng xa mảnh đất nơi cậu sinh ra càng tốt.

    Mặc dù lí do cho việc từ bỏ cuộc sống giàu sang đó đến bây giờ vẫn chưa được cậu ta hé miệng tiết lộ một lần nào, nhưng Gemini cũng ngờ ngợ đoán được qua những lần nghe về gia đình nhà tử tước Wellios

    Gia tộc tử tước Wellios ở phía Tây Đế Quốc, có lịch sử kéo dài hàng trăm năm.

    Hiện tại, người con trai duy nhất của gia tộc Wellios là Scorpio-cũng chính là người được định sẵn sẽ được nhường ngôi vị gia chủ khi chính thức đủ tuổi.

    Nhưng biến cố lớn sảy ra khi người mẹ quá cố của cậu bị hại chết vào hai năm trước.

    Gemini đoán già đoán non phải chăng là vì có xích mích với gia đình mới, nhiều lần ngồi nghe Scorpio kể loáng thoáng về chuyện ngày xưa, cô biết rằng cậu ta không ưa gì bà mẹ kế của mình lắm

    "Scorpio" Gemini đột nhiên lên tiếng

    "Chuyện gì?"

    "Tôi có linh cảm xấu"

    Ngay lập tức, căn phòng bị bao trùm bởi sự im lặng, chỉ còn lại tiếng vắt nước và tiếng thở khó khăn của Capricorn.

    Linh cảm của Gemini thực sự rất đặc biệt, vì từ trước tới nay, gần như cô chưa bao giờ sai.

    Một người được sinh ra dưới sự bảo hộ của thần, ngay từ lúc bắt đầu, không ai có thể hại chết được cô, nhưng cũng chính vì phước lành đó mà không ai dám tới gần Gemini.

    Bởi vì, họ sợ phải trở thành bùa hộ mệnh bất đắc dĩ, tồi tệ nhất là phải chết

    "Địa điểm tiếp theo, nhờ cậu rồi"

    Scorpio gác tay sau đầu, nhắm nghiền mắt lại, khẽ thở dài "Ừ, biết mà"

    ---

    Mười hai năm trước, ngôi làng phía đông đế quốc bị hủy diệt bởi bọn ma thú hung hãn, người duy nhất còn sống sót là một đứa trẻ mới được sinh ra, đỏ hỏn nằm ngủ ngon lành trong nôi, trơ trọi giữa bầy ma thú và xác người la liệt, con bé dường như chẳng quan tâm đến sự việc gì đang diễn ra xung quanh, và đám sinh vật gớm ghiếc kia cũng chẳng buồn đoái hoài gì đến nó.

    Bá tước năm xưa nhận ra sự đặc biệt của đứa trẻ ấy, quyết định đưa cô về nhà làm con gái nuôi của mình, người con gái và là người kế vị duy nhất của gia tộc Aslil-Gemini

    "Cơn sốt có vẻ ổn hơn rồi"

    "May quá, vừa đúng lúc tới bữa trưa"

    Capricorn hé mắt, ánh sáng từ cây đèn cầy cứ mờ mờ khiến cậu phải mất một lúc mới nhìn rõ được những thứ xung quanh.

    Gemini và Scorpio ngồi trên ghế cạnh giường, bốn con mắt từ nãy đến giờ cứ chăm chú nhìn theo từng hành động của Capricorn khiến cậu cảm thấy không được thoải mái, nhưng cũng chỉ biết bất lực mặc kệ sự soi mói hai người đồng hành của mình

    "Chúng ta sẽ rời đi vào ngày mai"

    Gemini thông báo, cô nói như đang thì thầm vì sợ Capricorn cảm thấy ồn.

    Cậu ấy chỉ liếc mắt nhìn cô, lại nhìn Scorpio còn đang cầm đĩa bánh mì còn nóng trên tay, rồi lại khẽ nhăn mặt vì cơn đau đầu vẫn còn chưa thuyên giảm hẳn, từ đầu đến cuối không hé một tiếng nào, nhưng cả hai người Gemini và Scorpio đều ngầm hiểu, đó là sự đồng ý

    ---

    "Quái vật, đứa trẻ đó đúng là điên rồ"

    "Người từ hoàng gia cử đến sao?

    Có phải là con của đại pháp sư không?"

    "Không phải, thằng bé đó là trưởng nam gia tộc Dante"

    "Ôi trời, là gia tộc đó sao, đúng là khủng khiếp"

    "Phải rồi...Một mình quét sạch cả một tiểu đội, đúng là khó tin"

    ...

    "Coi kìa, cậu chàng Virgo của chúng ta cuối cùng cũng gây náo loạn ở sân tập của đám lính hoàng gia rồi"

    Taurus nhếch miệng, cái vẻ kiêu ngạo của cô tiểu thư ấy đúng là chẳng lẫn đi đâu được.

    Là trưởng nữ nhà công tước Banched ở phía tây đế quốc, cháu gái của pháp sư có quyền thế trong hoàng thất.

    Cô nàng nổi tiếng với việc sở hữu một trong các năng lực mạnh nhất-Thổ.

    Nhưng cho đến hiện tại, cô vẫn chưa học được cách kiểm soát sức mạnh của mình, vậy nên mỗi khi sử dụng năng lực sẽ gây thiệt hại lớn.

    Đám quý tộc khác luôn cho rằng cô kiêu ngạo vì chính thứ năng lực của mình, nhưng cô nàng chẳng mảy may quan tâm.

    Cô ấy ghét tiếp xúc với nhiều người, và chỉ làm quen với những ai mang lại lợi ích cho bản thân mình, nhưng vẫn có một vài trường hợp ngoại lệ

    "Nhị hoàng tử, ngài không cảm thấy tự hào khi phe cánh của ngài lập công sao?"

    Taurus nghiêng đầu nhìn người đồng hành thấp hơn mình vài phân đang chăm chú đọc cuốn sách về lịch sử của gia tộc Dante, cô lấy quạt che đi nụ cười tự đắc của mình, chỉ để lộ ra hai con mắt màu bạc biết cười

    "Đừng ăn nói lung tung, Virgo chưa bao giờ là phe cánh của ta, cậu ấy bắt buộc phải ở thế trung lập"

    Gia tộc Dante-Gia tộc lớn ở phía Bắc đế quốc có quyền lực khiến hoàng gia cũng phải dè chừng vài phần, bọn họ sẽ không tham gia vào chuyện chính trị nếu như việc đó không liên quan đến mình, thậm chí có thể từ chối lệnh triệu tập đến hoàng gia nếu muốn.

    Mọi người thường rất dè chừng với những người ở trong gia tộc này, họ có đủ thông minh và sức mạnh để tiêu diệt kẻ thù, sự lạnh lùng với hoàng gia vẫn còn đó, chưa có dấu hiệu giảm đi.

    Cũng chưa ai dám phá vỡ cán cân trước giờ bằng việc nghiêng sự ủng hộ của mình cho phe cánh của ai ngoài gia tộc, việc trực tiếp gia mặt, hoặc tham gia vào việc tranh giành hoàng vị của các hoàng tử công chúa từ bao đời nay là một điều tối kị.

    Trưởng nam của gia tộc Dante hiện tại chính là viên ngọc thô đang được mài dũa, một đứa trẻ với cái danh 'thiên tài kiếm thuật'- Virgo Loyd Dante.

    Cậu ta được đi ra chiến trường biên giới phía Bắc cùng cha, mục đích chính là để rèn luyện sức chiến đấu của bản thân, cũng gián tiếp đe dọa đến đám người hoàng gia và phe cánh quý tộc khác bằng sức mạnh ghê gớm của mình

    "Nhị hoàng tử, ngài không hứng thú sao?"

    Cancer không buồn nhìn Taurus một lần, vừa mới sáng sớm thôi, cậu chỉ vừa mới kết thúc lớp học với gia sư của mình về lịch sử của để quốc thì bị con nhỏ này cả gan xông vào phòng lôi cậu ra ngoài.

    Chẳng hiểu vì lí do nào cậu lại đồng ý trở thành bạn với cô tiểu thư tráo trở này nữa, có lẽ cậu đã quá dung túng cho Taurus rồi...

    Cancer Von Obedanlia-Nhị hoàng tử của đế quốc Obedanlia, dù chỉ có một nửa là dòng máu hoàng gia, nhưng cậu vẫn là một trong những người được tiến cử cho ngôi vị cao quý nhất, lý do cho việc tiến cử ấy đến hiện tại chưa một tay quý tộc nào biết tới, bọn chúng vẫn bất mãn với đức vua vì để cho một kẻ mang dòng máu ô uế của bọn dân đen có được cơ hội này.

    Cũng chính vì xuất thân của cậu, những anh em trong gia đình luôn coi cậu là cái gai trong mắt.

    Nhưng Cancer cũng chẳng muốn tốn công lấy lòng bất kì ai trong số họ, vì tham vọng của vị hoàng tử đây chính là muốn lật đổ gia đình hoàng gia thối nát hiện tại.

    "Thay vì kéo ta ra ngoài đây thì sao ngươi không nghĩ tới việc đến chỗ gia sư của mình mà rèn luyện ma thuật đi, ta nghe nói vừa mới hôm trước thôi ngươi đã bị tên pháp sư kia rầy cho một trận vì lại dùng ma thuật làm hại một tiểu thư rồi còn gì?"

    Taurus dựa vào tường, chiếc quạt tay che đi nụ cười khinh khỉnh của cô, để lộ ra duy nhất ánh nhìn lạnh lẽo

    "Tiểu thư nhà bá tước đúng không?

    Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng con nhỏ đó đúng là mắc bệnh công chúa mà.

    Đến cả việc né thôi cũng làm không được, đám hầu nữ đi theo cũng chẳng dám làm gì, một lũ yếu ớt, nhưng đầu óc lại ngu ngốc một cách bất ngờ"

    Cancer lúc này mới nhìn về phía Taurus, nhẹ giọng

    "Ngươi cần phải học cách kiểm soát cảm xúc của mình đi"

    "..."

    Cô vẫn còn nhớ như in những lời lăng mạ của cô tiểu thư nọ, dám nói cô thế này thế kia?

    Mắng chửi cô thì thôi đi còn dám nhục mạ, đụng chạm đến dòng máu không thuần khiết của Cancer.

    Chọc Tarus nổi điên như vậy, chưa chết đã là phước ba đời nhà cô ta rồi.

    Taurus nhìn hoàng tử mà mình yêu quý vẫn đang chăm chú vào trang sách đang đọc dở, lòng đột nhiên nóng như lửa đốt.

    Tốt hơn hết là đừng để quý tiểu thư kí gặp lại cô ...Chưa biết chừng tới lúc đó, cô sẽ là người đầu tiên biết ngày giỗ của cô ta

    ---

    Libra hà hơi vào tay, cố nép mình vào chiếc áo choàng mỏng dính, mùa đông ở phía Bắc đúng là khắc nghiệt, một người không quen lạnh như cô sẽ chết cóng nếu không biết giữ ấm cho mình.

    Đến lúc này cô mới cảm thấy biết ơn vì thân thể nhỏ con của mình, bởi vì nó mà đám lính kia vẫn còn tình thương mà cho cô một đôi găng tay

    Cô có lẽ là đứa trẻ thường dân duy nhất bị bán đi để phục vụ cho quân đội đế quốc, Libra tự hỏi số tiền bán cô có đủ lớn để gia đình trang trải cuộc sống suốt đời hay không?

    Cô mong cha của mình sẽ không lén mang hết chúng đi để đổ vào mấy trận cá cược đua ngựa, vì ông ấy là một người không được may mắn cho lắm

    Số ngày cô ở chiến trường đã là một tuần, hoặc một tháng gì đó cô cũng chẳng còn hay, lần đầu tiên khi cô tới đây đã nghe lén được, bọn họ bàn tán về việc ngài Dante đã mang theo con trai của ngài tới cùng để tham gia chiến đấu, và sau đó cậu ta đã đánh bại cả một tiểu đội hung hãn như thế nào.

    Cậu Virgo ấy đã rời khỏi chiến trường vào một tháng trước, vậy nên cô cũng chẳng có cơ hội tới xem xem khuôn mặt cậu ta sẽ như thế nào, không biết đó có phải là một cậu bé tầm tuổi cô hay không.

    Nhưng đến cuối cùng thì cô cũng được gặp Virgo

    "Tự cứa tay mình?

    Cũng điên rồ quá rồi"

    ...

    .

    .

    .

    Đừng quên bình chọn và cmt nha
     
    [12Cs] Falling
    5


    Chap 5: Năng lực bị kiềm hãm

    ---

    Khoảng ba tháng sau khi bị bán tới chiến trường, Libra đã chạy trốn

    Cô gái nhỏ lấy áo choàng lớn quá đầu gối trùm kín người, chạy những bước chân nặng nề trên nền tuyết dày trong rừng, khí lạnh tràn vào phổi khiến sức lực yếu ớt của cô chẳng bao lâu đã bị rút cạn

    Cô ghét máu, cô ghét chiến tranh, cô ghét phải sử dụng thứ năng lực không thể kiểm soát của mình

    Chiến trường biên giới phía Bắc diễn ra nhanh đến bất ngờ, tiểu đội của Libra đã nhanh chóng bị tập kích, có lẽ vì không cảm thấy đứa bé có ngoại hình ốm yếu như Libra có thể làm nên trò trống gì, bọn chúng đã mất cảnh giác và vô tình để cho cô một đường máu để chạy trốn

    Nhưng giữa thời tiết mùa đông khắc nghiệt, cô có thể làm được gì chứ?

    Không đồ ăn thức uống, không quần áo ấm áp.

    Cái lạnh khiến cô kiệt sức ngã xuống nền tuyết dày.

    Phía trước mắt giờ đây chỉ còn lại cái chết bủa vây.

    Ở trong khu rừng phủ toàn một màu đơn sắc, Libra nghĩ đến dấu chấm hết của mình, chết vì lạnh hay chết vì bọn ma thú đang ẩn náu trước đây?

    Một màu đen tối

    Tiếng ngựa vó rầm rập vang vọng trong đầu Libra, cô hé mắt, cố gắng nhìn quanh một cách cảnh giác.

    Bàn tay sưng đỏ vì cái tê buốt nắm chặt cái áo choàng mỏng tanh đã nhàu nhĩ như nắm lấy cái lá chắn bảo vệ duy nhất của mình.

    Cả người cô dính đầy tuyết, trong bụng nôn nao cồn cào vì nỗi lo sợ đang len vào từng chân tơ kẽ tóc.

    Libra như có ảo giác, cô gái nhỏ bật khóc nức nở đánh bôm bốp vào đầu mình

    Gió lại nổi

    "Không được, không thể chết được, mình không thể chết được"

    Libra tự lẩm bẩm với chính bản thân mình

    Nếu cô không thể kiểm soát được 'bạn gió'.

    Vậy thì không chỉ những kẻ lạ mặt đang tới gần, mà chính cô cũng sẽ bị cuốn vào nguy hiểm.

    "Làm ơn, làm ơn mà"

    Libra nức nở, vớ lấy viên đá cạnh đường, không do dự rạch một đường trên tay.

    Nhưng đá không sắc bén như những con dao nhỏ, cô hoảng loạn cứa tay đến trầy hết da.

    Có lẽ vì cái lạnh buốt của mùa đông, đến cả nỗi đau cũng bị cái lạnh tê tái lấn át, nhưng vẫn đủ để cô kiểm soát cơn gió của mình

    Gió nổi

    Libra hoảng sợ, cô sẽ nhanh chóng bị phát hiện

    .

    "Sao thời tiết lại bất thường vậy chứ?"

    Chủ nhân gia tộc Dante, càu nhàu vì cơn gió tuyết mất kiểm soát ở xa phía chân núi sẽ níu chân cả đoàn, ông cảm thấy có chút kì lạ, vì sao gió chỉ tập trung ở một chỗ?

    Có lẽ nào là một loài ma thú sao?

    Hay là một cái bẫy?

    Không, không có khả năng

    Chỉ có thể là kẻ mang năng lực

    "Không còn nhiều thời gian, mau tiến lên"

    Bất chấp tính tình không khả quan, cùng sự gấp rút về thời gian, việc đi đường vòng trong khu rừng hiểm trở là điều không thể, phương án đưa ra là phải khéo léo đối phó với cơn bão tuyết vô định, trước khi nó trở lên mạnh hơn, và phải xem xét kẻ bí ẩn kia là bạn hay địch, nếu là địch, vậy thì không cần thiết phải nhân nhượng

    Cuộc chiến lẽ ra đã phải kết thúc từ một tháng trước bởi một tờ thỏa thuận tạm hoãn chiến tranh giữa hai bên, nhưng đúng là mỉa mai thay, cái trò đánh úp của bọn vương quốc phía Tây đúng là làm người ta phải bực mình

    "Virgo, con biết phải làm gì rồi đấy" Ông ta mắt nhìn thẳng phía trước, ra mệnh lệnh cho đứa con trai đang theo sát bên mình

    "...Vâng"

    Virgo Dante-Cậu con trai cả của gia tộc cũng được đến để tham chiến với tư cách là tập sự.

    Không có nhiều người bày tỏ sự nghi ngờ, dù sao truyền thống nuôi dưỡng viên ngọc của gia tộc nhà Dante từ trước tới nay vẫn luôn tàn bạo như vậy

    Virgo thúc ngựa chạy nhanh hơn, dần bỏ xa đoàn của mình

    "Là con người sao?"

    Virgo vừa mới dứt câu, một cơn gió hung hãn xông tới muốn quật cậu xuống nền tuyết.

    Virgo nắm chặt dây cương, nhanh thoăn thoắt kéo hướng ngựa chạy ra khỏi đường gió sắc bén.

    Cái túi mang bên hông của cậu bị bung ra, đồ đạc bị vứt ra không ít

    Virgo nhìn cô bé nhỏ kia trông có vẻ chỉ mới bảy, tám tuổi.

    Đôi mắt đen tuyền nhìn cậu với ánh mắt cảnh giác, đôi tay nhỏ nhắn đã đỏ lên vì lạnh, run rẩy giơ lên.

    Virgo cẩn thận đánh giá, nhìn cổ tay bị lộ ra của Libra có một hình xăm dấu X đỏ quen thuộc.

    Có vẻ như cô bé này là một trong những đứa trẻ bị gia đình bán đi để gửi đến chiến trường

    Quả như cậu đoán không sai, là kẻ mang năng lực

    Libra nắm chặt áo choàng, muốn nhân lúc người lạ mặt kia đang bối rối để bỏ chạy, nhưng chỉ vừa quay người đứng dậy, cô lại bất ngờ bị ngăn cản bởi bức tường tuyết vùng lên.

    Cả cơ thể bị va đập bởi tuyết, nếu đến gần hơn một chút, có lẽ cô còn bị đống tuyết dày đó hất thẳng lên không trung

    Libra lùi lại, vấp chân rồi mất thăng bằng ngã xuống, hít một hơi khó nhọc vì đau đớn

    Virgo phất tay, đám tuyết kia liền như mất trọng lực mà rơi xuống nền đất như thác đổ, cả cơ thể của Libra run lên vì bị tuyết đổ ập lên người

    trông cô chật vật, lấm lem đầy những tuyết, cái lạnh càng như muốn thấm vào trong da thịt

    Libra lúc này mới nhận ra cậu ta cũng có năng lực giống mình, bèn liếc mắt nhìn lên, nỗi sợ hãi khiến gió lại bắt đầu nổi càng lúc mất kiểm soát, cuốn theo tuyết che mất tầm nhìn của cô.

    Mặc kệ bản thân đang mất kiểm soát, Libra phải tìm cách chạy trốn, bản năng sinh tồn của cô báo động đây không phải một tên bình thường

    Nhưng Libra không sao đứng dậy được, cô quá mệt mỏi, cạn kiệt sức lực vì năng lực bộc phát đột ngột

    Virgo nhíu mày, nhảy xuống lưng ngựa, khó chịu cản đi những cơn gió tuyết đang chực chờ quật vào người mình, mái tóc màu xám tro của cậu trắng đi vì tuyết.

    Cậu bước đến gần hơn, dùng năng lực kìm hãm lại cơn gió tuyết, đối chọi với sự khủng khiếp của 'gió'.

    Những kẻ mang năng lực nguyên tố chẳng thể kiểm soát được chính mình

    Virgo chợt nhớ tới những lời nhận xét của lão già pháp sư hoàng gia

    Mặc sức gió thổi, Virgo dường như chẳng buồn để tâm đến lắm, cơ mà đoàn quân hỗ trợ đang đến, nếu không thể xoa dịu được con nhỏ này, cậu sẽ gặp rắc rối

    "Này..."

    Giọng cậu lạnh nhạt, chẳng để một chút cảm tình nào vào trong đó, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của Libra

    Virgo khẽ cúi xuống một chút, dùng đôi tay ôm lấy gương mặt nhỏ bé của Libra, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình

    "Mau làm cái gì ngưng cơn gió lại đi"

    Libra nhìn đôi mắt của cậu ta, rõ ràng vừa rồi cô còn thấy đó là một đôi mắt màu nâu trà, nhưng càng nhìn, càng thấy nó mang một màu vàng hổ phách sáng quắc, mê hoặc cô vào trong đó

    Đầu óc Libra trắng xóa, bị câu lệnh của Virgo ảnh hưởng

    Miệng cô mấp máy

    "Kiểm soát, phải kiểm soát"

    Libra lầm bầm, đôi mắt đột ngột trở nên đờ đẫn.

    Cơn gió dường như đã bớt hung hăng, rồi dần chỉ còn lại những cơn gió nhẹ nhàng

    Virgo thả tay ra, để Libra ngồi bệt giữa nền tuyết, vốn không muốn nhìn lại thêm lần nữa, cậu quay lưng, nhặt đồ lên

    Nhưng Libra vẫn còn chưa tỉnh táo, đôi mắt láo liên như muốn tìm kiếm thứ gì đó.

    Cô lặng lẽ đứng dậy, nhặt lấy con dao găm mà Virgo đã làm rớt từ khi nào

    Ngay lúc Virgo quay lại để lấy con dao găm, cô nàng không nói một câu, dứt khoát rạch xuống

    Máu đỏ nổi bật trên nền tuyết trắng xóa

    gió cũng dần lắng đi, rồi tắt lịm

    Virgo mắt mở lớn, buông một câu cảm thán

    "Tự cứa tay mình?

    Cũng điên rồ quá rồi"

    Libra bừng tỉnh, cả cơ thể kiệt quệ ngã xuống nền tuyết.

    Virgo tiến đến gần, nhặt con dao đã dính máu lên, không biết đang nghĩ tới điều gì

    Đoàn quân hỗ trợ do cha của Virgo cũng nhanh chóng tiến đến.

    Họ cũng không có nhiều thời gian để ý đến đứa trẻ đang co ro run sợ ở một góc.

    Chiến trường đang không ngừng nóng lên rồi, Virgo bị hối thúc trở lại vị trí của mình

    Cậu vâng lệnh, rồi không kìm được lại liếc nhìn qua Libra, thầm nghĩ với nhan sắc tầm thường thế kia, dù cho có bán cho bọn nhà quý tộc cũng chẳng ai muốn mua.

    Có lẽ vì vậy cho nên, con nhỏ đáng thương này mới bị gửi đến nơi biên cương khắc nghiệt

    Có lẽ với nó, cái chết là con đường giải thoát nhẹ nhàng nhất rồi

    Số phận của những kẻ mang năng lực, đến cuối cùng đều là công cụ để lợi dụng

    Cậu trèo lên lưng ngựa, lạnh lùng bỏ mặc thân ảnh với hơi thở yếu dần.

    Không để ý tới phía sau, ai đó với mái tóc xanh rêu cắt ngắn ẩn sâu trong khu rừng đã nhân cơ hội ôm gọn Libra đi mất

    ---

    Aries, một cô bé đáng thương trong lời kể của dân làng.

    Cô được làng trưởng già Koe nhận nuôi và chiều chuộng.

    Mọi người nghĩ rằng con bé đó tuy mất cả gia đình trong vụ hỏa hoạn nọ năm sáu tuổi, nhưng lại may mắn vì được người tốt như làng trưởng cưu mang

    Người con trai trưởng của Koe là Marvin, dường như lại có cái nhìn không trong sáng đối với ngưòi em nhặt về của mình.

    Vì vậy khi Aries lên mười tuổi, anh ta-một người đã hai mươi lăm lại bày tỏ ý muốn kết hôn với cô cho làng trưởng nghe

    Và sau đó, lời ngỏ ý được chấp thuận.

    Aries không có tiếng nói nào trong câu chuyện này

    Câu chuyện của Aries giống như một phép màu, một câu chuyện cổ tích đối với những người phụ nữ trong làng.

    Lí do vì Marvin rất tuấn tú, cậu ta thật đào hoa, gia đình giàu có,...

    Vậy thì sao?

    Aries ghê tởm những cái đụng chạm "vô tình" của anh ta, có cái gì đó dường như bùng lên trong cô

    Và một đêm trăng rằm, khi lễ hội truyền thống của người dân kết thúc, cô suýt chút nữa bị xâm hại

    À, cũng chỉ là suýt thôi

    "Mày là đồ quái vật, một tên khát máu, đồ phụ nữ lẳng lơ!!!"

    Đó là lần đầu tiên bàn tay Aries nhuốm máu

    Và cũng là lần đầu tiên trưởng làng trở nên giận dữ và buông những lời ác ý như vậy

    Họ ném đá, đồ ăn, trứng, bất cứ thứ gì có thể ném về phía Aries, cô thậm chí còn chẳng thể đi đâu, trưởng làng nhốt cô vào một phòng ngục tối, nơi dành riêng cho những tên tội đồ

    Ở nơi ẩm ướt hôi hám đó, cô đã mày mò ra năng lực hỏa của mình, là ngọn lửa đã sưởi ấm cô trong suốt ba tháng bị nhốt nơi lạnh lẽo ấy.

    Bọn chúng không để cô ăn uống tử tế, thậm chí còn có những ngày cô phải bắt những con chuột nhắt vô tình chạy ngang qua, uống những giọt nước mưa bị dột để cầm hơi qua ngày

    Những ngày cuối, chúng đột nhiên thả cô ra, để cô tắm rửa sạch sẽ, nhốt cô vào một căn phòng đẹp và nhiều ánh sáng hơn, đồ ăn đưa đến ngày một đầy đủ...

    Nhưng đời nào lại có chuyện tốt như thế?

    Ở cùng với gia đình đầy toan tính như lão già trưởng làng Koe, Aries sớm không phải là con nhóc ngây thơ không hiểu sự đời

    Quả vậy, Aries nghe được mình sẽ bị bán đi đến nhà quý tộc nào đó...

    Vì vậy, cô đã tự rạch gương mặt của mình, cắt tèm lem mớ tóc đã nuôi dài, bôi đủ thứ tro phấn lên mặt.

    Cái sẹo dài đó chẳng thể lành lại vì bị nhiễm khuẩn, tên trưởng làng dường như đã rú lên vì tức giận.

    Aries lập tức trở thành món hàng bị vứt bỏ

    Cô còn nhớ mình đã cười phá lên khi thấy ông ta ôm đầu vừa chửi rủa cô, vừa tiếc cái món hời mà bọn quý tộc đã hứa cho mình về một cuộc sống giàu sang trong nhung lụa

    "Một con đĩ như mày mà cũng dám phản kháng!

    Quân giết người, đồ lẳng lơ!

    Đồ Phù thủy"

    Mấy lời chửi rủa như vậy cứ lặp đi lặp lại khiến Aries cảm thấy nhàm chán, cực kì nhàm chán!

    Thậm chí cô còn nghĩ, mình có nên giết quách cái đám người lắm miệng này đi hay không?

    Và rồi cô đã làm thật, khi đám phụ nữ kia lao đến đòi thêu chết cô, miệng không ngừng gọi cô là ''phù thủy"

    Nhưng rồi cái só phận bị bán đi cũng chẳng rời khỏi cô.

    Việc cô lén lút sử dụng năng lực bị bại lộ

    Cuối cùng thoát khỏi được tay quý tộc, nhưng lại còn rơi vào trường hợp tồi tệ hơn khi phải sinh tồn dành giật cơ hội sống trên chiến trường biên giới khắc nghiệt

    Năm cô 14 tuổi.

    Do sơ ý nên bị kẻ địch bắt đi, nói đúng hơn là trở thành con tin bất đắc dĩ.

    Vốn nghĩ chỉ là bị bỏ ăn bỏ uống, thế mà chúng còn dám giở trò với cơ thể cô?

    "Một lũ thảm hại"

    Aries nhìn đám cháy đang thổi bùng lên, có chút bất đắc dĩ.

    Cái năng lực bẩm sinh này tuy mạnh, nhưng rất khó kiểm soát, nếu như cô sử dụng chúng, chắc chắn sẽ lại gây ra án mạng.

    Giống như Marvin, một tên xấu số, nhưng lại là công tắc mở để Aries phát hiện ra "ngọn lửa" của mình

    Bán cô ra chiến trường, để bàn tay cô nhuốm máu ngày một nhiều.

    Đến cái mức mà sự sống của người khác giờ đây cũng chỉ là ngọn cỏ ven đường

    Đúng như lời của Marvin đã nói, Aries giống như bông hoa hồng đầy gai.

    Cô có khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp, nhưng lại là kẻ mang năng lực

    Cô cắt đi mái tóc xanh rêu của mình, khoác áo choàng che đi khuôn mặt của mình, cô ẩn vào trong một ngôi làng đã bỏ hoang vì hiện tại mọi người phải di tản vì chiến tranh, cũng không biết bản thân đã sống qua ngày như thế nào

    Mùa đông, tuyết rơi.

    Aries như thường lệ chạy lên núi để xem nơi trấn giữ ở phía xa.

    Cô mang cái ống nhòm đã sờn cũ cướp được từ tay kẻ địch nhìn xuống, lại phát hiện ra có một bé gái nhỏ con lọt thỏm giữa mấy tên lính to lớn

    "Để một đứa bé như vậy ra ngoài chiến trường, đúng là bọn súc sinh"

    Aries theo dõi cô bé đó được ba tháng, chẳng hiểu lí do vì sao mình lại làm vậy, có lẽ vì muốn cứu đứa bé đó, để bù đắp cho quá khứ của chính mình?

    Vì thời gian này là thời gian hòa hoãn giữa hai vương quốc, vậy nên cô bé đó không phải giết người, cũng chẳng phải sử dụng năng lực của mình để phục vụ cho chiến tranh...

    Cuối cùng cũng đợi được cơ hội tiếp cận gần hơn là lúc tiểu đội của cô bé đó bị tập kích, bọn địch đã để xổng cho cô bé chạy trốn

    Nhưng thật không may, có lẽ cô bé cũng là kẻ mang năng lực không thể kiểm soát như Aries, vậy nên Aries không thể tiếp cận gần lúc gió ngày một lớn.

    Cô nhìn tuyết một lúc che mất tầm nhìn, cái gió lạnh khiến cô phải siết chặt tấm áo choàng của mình

    Và những gì diễn ra tiếp theo nằm ngoài suy tính của cô.

    Con trai trưởng nhà Dante xuất hiện, thật kì lạ khi nhìn thấy cậu ta điều khiển tuyết, rồi lại ra lệnh cho cô bé kia kìm hãm năng lực của mình lại

    Mỗi khi Aries cần tiết chế bản thân, cô thường sẽ để chúng bộc phát và tàn phá những gì có thể

    Nhưng đó là lần đầu tiên cô thấy người khác ngoài mình tự làm đau bản thân, mà còn xuất phát từ một đứa trẻ, để ngăn cơn gió mất kiểm soát.

    Aries liền hiểu, đây là cách mà cô bé thường làm

    Cho mãi đến khi không gian chỉ còn hơi thở của hai người.

    Aries chậm rãi tiến đến gần hơn với cô bé đang nằm thoi thóp

    Cô thì thầm

    "Này, em tên là gì?"

    Aries nhìn gương mặt tái nhợt của cô bé đang dần ngước lên.

    Chỉ có duy nhất đôi mắt đen tuyền vẫn sáng lên niềm hy vọng sống

    "...L-Libra"

    ...

    Ngay trước khi bóng tối bủa vây, Libra đã nhìn thấy ngọn đuốc
     
    Back
    Top Bottom