Ở căn biệt thự trên đồi cao xa thành thị.
Nơi Ma Kết và Vỹ Ly đang ở đó điều đội thi công tân trang lại ngôi nhà.
Với cái tính đa nghi của Ma Kết và cái tính OCD khó bỏ của Vỹ Ly chắc chắn họ đã nhắc đội thi công gia cố thật kĩ lưỡng đến mức đảm bảo là chỉ có máy đập đá mới vỡ được rồi mới tạm thời ổn thỏa.
Bước vào trong sau khi đội thi công rời đi.
Ma Kết bước về phòng mình rồi khóa cửa lại.
Vỹ Ly ở ngoài gọi điện cho ai đó.
Ma Kết là một CEO của công ty lớn có tiếng trong thành phố.
Còn Vỹ Ly là một Ca sĩ kiêm Producer có tiếng và hình ảnh cô luôn gắn liền với cây đàn guitar bass màu đỏ thẫm hình chiếc rìu sắc bén đã trở thành signature với con dân thành phố này.
"Chúng mày đâu rồi về hết nhanh cho chị, nhà cửa ok hết rồi.
À nhớ mua nhiều nhiều đồ ăn tí còn nấu chứ cái siêu thị mini chỗ sảnh tụi mình tầm xíu nữa mới đưa đồ tới mà nhớ mua cho chị mày ly macha latte nhá Sư"
Từ đầu dây bên kia vang lên tiếng trả lời.
"Dạ em biết rồi, tụi em cũng mua đồ rồi chỉ là đang cố kéo anh Song với anh Yết khỏi cái đống 'hàng bảo kê' này thôi.
Hay chị cho tụi em mua cho mấy ảnh đi chứ giờ mấy ảnh giãy tụi em nhục..''
Sư Tử nói.
Ly thở dài.
"Chúng nó đòi mua gì?"
"Dạ.. gậy bóng chày, rìu, cung tên, súng nhắm, súng lục, nỏ, chùy gai với kiếm"
Sư Tử bất lực nói.
"Đcm chúng nó tính đi làm khủng bố hay gì mua lắm thế??
Kệ mẹ đi mua đại đi nhanh còn về, bão sắp tới rồi"
Ly gắt gỏng nói nhưng về sau lại mềm mỏng hơn ở vế sau.
"Dạ đang đợi tính tiền"
"Chị cúp đi lấy hàng đây"
"Dạ"
Tút...tút..tút..
Tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa.
Hình bóng Ly lấp ló chờ đợi ở cửa.
Một phút bình yên chợt vụt tắt..
Từ xa thấy bóng 11 đứa em đang chạy đến hối hả.
Thằng Yết với thằng Song vào cuối, nhanh tay nhanh mắt khóa cổng sắt lại.
Cửa kêu một tiếng két lạnh tanh.
Đứa nào đứa nấy ướt như chuột lội.
Nhìn sang thấy tay Thiên Yết cầm cây gậy bóng chày dính máu, Song Tử cầm cây rìu ướt đẫm màu đỏ tươi.
Ly vội vã kéo chúng nó vào, trấn an.
Đến khi bình tĩnh lại.
Cự Giải lên tiếng đầu tiên.
"Chị Ly.. nhà còn vật liệu xây dựng chứ ạ-?"
"Còn?
Có gì sao?"
"...Mạt thế đến rồi"