Cập nhật mới

Khác 12CHĐ _ [BÀN CỜ TÂY]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
353617166-256-k980855.jpg

12chđ _ [Bàn Cờ Tây]
Tác giả: knganiscomingg_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chessmath City - Thị trấn của những kẻ bất hạnh, chào đón 12 người chơi mới.

Trong trò chơi được tổ chức lần thứ 20, liệu kẻ ngoại lai nào sẽ là người chiến thắng?

Ván cờ liệu đã được sắp đặt?

Hàng ngàn câu hỏi hiện lên, cá chắc không ai có thể đoán được kết cuộc.

Hãy làm một khán giả ngoại cuộc, chiêm ngưỡng cách trò chơi này vận hành!



kyao​
 
12Chđ _ [Bàn Cờ Tây]
Mở Màn


Một thị trấn chỉ xuất hiện

Khi màn đêm buông xuống.

Là nơi lui đến

Của những kẻ bất hạnh.

Những tưởng là bình yên

Thực chất lại là bão tố.

Thành phố Chessmath là khởi đầu

Là một ván cờ quyết định.

Với 12 kẻ ngoại bang

Là 12 tuyển thủ, cũng là 12 quân cờ.

Mỗi người một tính cách

Mỗi người một góc khuất

Và mỗi người một ngã rẽ.

Ai là người điều khiển?

Ai là quân cờ trong tay kẻ khác?

Kết cuộc sẽ khiến

Ván cờ đảo điên

Quân cờ lay chuyển.

[...]

Đây là một bàn cờ

Với tiền cược là mạng sống

Của mỗi người chơi

Ai là người trụ lại cuối cùng?

Ai là kẻ giành chiến thắng?

Có phải ván cờ đã được định sẵn

Vua mới là kẻ thắng cuộc?

Vốn dĩ trò chơi đã không công bằng

Ngay từ khi nó bắt đầu.

[Đang Cập Nhật & Chỉnh Sửa]
 
12Chđ _ [Bàn Cờ Tây]
Khởi Đầu


Con người truyền tai nhau rằng, tồn tại một nơi gọi là Chessmath City.

Không giống như những thành phố khác, nó cổ quái và bí ẩn, đặc biệt hơn hết là nó không hề tồn tại.

Hay nói cách khác, nó nằm ở một chiều không gian ảo - nơi mà chỉ những người được mời mới có quyền đặt chân đến.

Người ta cho rằng, những người có thể đặt chân đến Chessmath City chính là những người được Thánh Trời lựa chọn để ban cho ân huệ có một cuộc sống mới tốt hơn.

Họ tự thêu dệt lên những viễn cảnh tươi đẹp, nào là con người ở đó sẽ không cần phải đi học, làm việc, nhà ở của ai cũng cao bốn năm tầng, muốn gì cũng có người phục vụ và đáp ứng,...

Chung quy, lời đồn về thành phố này nhiều vô kể.

Thế nhưng bản thân tôi hiểu, Chessmath City không hề tuyệt vời như những gì họ kể nhau nghe.

Vốn dĩ, chẳng ai trao đi đặc quyền mà bản thân không nhận lại lợi ích, không phải sao?

Và hơn hết, tôi là một trong những người được mời đến nơi này.

Tôi đốt 'thiệp mời' theo lời người đó, rồi không biết bằng một cách thần kì nào tôi đã đến được Chessmath City.

Xung quanh còn có mười một người khác, cả nam, cả nữ, đều tầm 36 tuổi đổ lại.

Không gian ở đây tối đen như mực, bóng tối chen kín chỗ đến nỗi không có lấy một tia sáng của nắng nào có thể lọt vào.

Chỉ có bản thân chúng tôi cùng một cây loa phát thanh lớn ở phía trước được chiếu rọi bởi ánh đèn vàng vọt.

"Chào mừng 12 'cư dân' ngoại bang, cũng là 12 người chơi đang có mặt tại Chessmath City.

Chúng tôi rất hân hạnh khi có sự góp mặt của các bạn trong trò chơi 'Bàn Cờ Tây' được tổ chức mười năm một lần vào mùa đông tại nơi này!"

Tiếng cái loa ồm ồm vang lên phá tan không gian tĩnh lặng vốn có, khiến tôi có chút giật mình.

Và vẫn là chất giọng đó, cái chất giọng khiến người nghe phải bối rối vì không thể phân biệt được giới tính...nhưng có lẽ đối với tôi đã không còn quá xa lạ nữa.

"Trước tiên, tôi sẽ phổ cập các thông tin cơ bản về trò chơi, mong những người chơi lắng nghe thật kĩ.

'Bàn Cờ Tây' là loại trò chơi sinh tồn kéo dài với nhiều thử thách khác nhau ở mỗi vòng chơi, và nhiệm vụ của các bạn là phải tìm cách vượt qua những thử thách đó để có thể đi đến vòng kế tiếp.

Không có số vòng chơi cụ thể.

Trò chơi sẽ tiếp diễn cho đến khi chỉ còn duy nhất một người chơi trụ lại tới cuối cùng, đó sẽ là kẻ chiến thắng.

Phần thưởng của người thắng cuộc sẽ là đặc quyền sử dụng 'Đồng Hồ Thời Không' để thay đổi một hiện thực không mong muốn đã xảy ra trong quá khứ."

"Đồng Hồ Thời Không...có thể thay đổi hiện thực, tôi chưa từng nghe tới sự tồn tại của thứ nào như thế."

Người đàn ông nhấc kính, giọng nói mang vẻ đôi phần nghi hoặc.

"Nếu nó thật sự tồn tại thì đúng là một thứ kì diệu..."

Một có gái nhỏ giọng.

Mặt ai cũng có vẻ đăm chiêu, như đang suy tính điều gì đó.

"Vậy còn những người chơi bị loại?

Họ sẽ như thế nào?"

Đột nhiên, một cô gái điềm tĩnh lên tiếng hỏi.

"Vì để tỏ lòng biết ơn sự góp mặt trong trò chơi, 11 người chơi thua cuộc sẽ được ban cho đặc ân ở lại Chessmath City mãi mãi.

Tại đây, họ sẽ quên đi hết những ai oán, khổ đau và tuyệt vọng đã trải qua trong thực tại, sống một cuộc đời mới tràn đầy niềm vui và hạnh phúc như một cư dân bình thường của thành phố."

"Vậy thì chẳng phải sẽ chết ở ngoài đời à?

Kiểu thế này thì chẳng khác gì đang đánh cược mạng sống của mình?"

Một cậu thanh niên cau có hét lớn.

"Này cậu trai trẻ.

Từ lúc quyết định bước vào thành phố này thì tôi nghĩ bản thân cậu phải biết mình sẽ trở thành một 'con gà' bị lùa rồi chứ?"

Một người phụ nữ khác ẩn ý nói, đưa mắt liếc về phía cậu trai nọ, trên môi vẽ lên nụ cười mỉa mai.

"Bà cô nói ai là con gà cơ?

Bớt lắm mồm đi bà cô già, không thì đừng có trách tôi không kính lão nhá!"

Cậu ta đáp trả, vẻ mặt kênh lên chỉ hận không thể lao vào đấm người phụ nữ kia một cái.

Người phụ nữ thấy vậy thì không nói lời nào nữa mà đưa mắt lảng đi chỗ khác.

Chiếc loa lại nói tiếp:

"Để đảm bảo trò chơi diễn ra một cách thuận lợi và trải nghiệm của mọi người ở Chessmath City là tốt nhất, chúng tôi sẽ cung cấp cho các vị một chiếc điện thoại kèm tài khoản ngân hàng 'ảo' và một 'căn nhà' đầy đủ tiện nghi để nghỉ ngơi trong thành phố.

Hãy đi theo bản đồ ở trong điện thoại và các vị sẽ tìm thấy nó."

Ting - Tiếng thông báo mail đến của 12 người chơi đồng loạt vang lên: "Chào mừng người chơi đã đến với Chessmath City!

Mong rằng trải nghiệm của mọi người trong thời gian trò chơi diễn ra sẽ là tốt nhất", được gửi từ một tài khoản có tên 'Quản trò'.

Rõ ràng từ khi đặt chân đến đây, họ chưa từng nhận bất kì thứ gì và chiếc điện thoại được đề cập đến cũng không ngoại lệ.

Vậy mà thật sự trong túi quần áo của họ giờ đây đã xuất hiện thêm một chiếc điện thoại.

Thông qua ứng dụng có tên CityMap có trong điện thoại, tất cả người chơi sẽ biết được vị trí các địa điểm trong thành phố.

Tất nhiên, trong đó bao gồm 'nhà' của nhau.

"Hôm nay đến đây thôi.

Khi 'trò chơi' bắt đầu, thông tin chi tiết sẽ được gửi đến mail điện thoại của các vị.

Còn bây giờ mọi người có thể đi tham quan hay làm bất kì điều gì mình muốn.

Tuy nhiên, ở Chessmath vẫn tồn tại những quy tắc riêng, không được phép phạm phải, cái này các vị cũng có thể xem qua điện thoại ảo của mình.

Xin hãy đọc các quy tắc một cách cẩn thận để tránh xảy ra những chuyện không mong muốn.

Chúng tôi chân thành cảm ơn."

Vừa kết thúc câu cái loa liền im bặt, giống như tivi đang phát thì bị rút đây điện vậy.

Song đột nhiên bóng tối bao trùm lên chúng tôi từ nãy giờ cũng biến mất, chừa chỗ cho ánh sáng ập vào.

Tôi nhất thời phải nhắm tịt mắt lại, tới lúc dần thích nghi mới miễn cưỡng nheo nheo mắt nhìn cảnh vật xung quanh.

Có thể thấy 12 người chúng tôi đang đứng ở khu trung tâm thành phố, ở trên là bầu trời, phía dưới là mặt đất, xung quanh là nhà cửa, cây cối và người đi lại.

Đến đây tôi lại thắc mắc, nếu vậy thì bằng cách nào mà không gian khi nãy lại tối om được kia chứ?

Cả mấy ánh đèn khi nãy, chúng ở đâu?

Thật kì quái.

Nhưng có vẻ mọi người cũng chẳng mấy quan tâm mà bắt đầu giải tán, các người chơi hẳn là đang hướng về phía 'nhà' của mình.

Và dĩ nhiên, tôi cũng vậy.

[Tối hôm đó]

Thả thân xác đã rã rời xuống chiếc nệm trắng, Pisces thở hắt một hơi.

Đôi mắt cô mông lung nhìn lên trần nhà, bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ: "Liệu đi đến nơi này có phải là một quyết định đúng đắn?

Đặt cược sinh mạng của bản thân vào một trò chơi ảo liệu có sáng suốt?"

Bản thân cô cũng không có câu trả lời.

Nhưng Pisces biết chắc rằng ở thành phố Chessmath này, cuộc đời của cô ít nhất cũng có một tia sáng, dù vô cùng nhỏ nhoi.

Chỉ điều đơn giản như vậy cũng khiến Pisces cảm thấy khá hơn rất nhiều.

Cô mở chiếc điện thoại ảo lên.

Ở trang chủ chỉ có vỏn vẹn vài ứng dụng, ngoài CityMap ra thì bao gồm: Mail, Rules of Game và Boxchat.

Không có Google, Facebook, hay bất kì trang mạng xã hội nào khác và hình như nơi này cũng không có Internet thì phải.

Pisces tự hỏi rốt cuộc người dân ở đây sao có thể sống thiếu mạng xã hội được cơ chứ?

Hay chỉ có điện thoại của những người chơi mới như thế nhỉ?

Cô chán nản bấm bừa vào ứng dụng Rules of Game, có vẻ nó là quy tắc mà chiếc loa nọ vừa nói đến.

Ngay lập tức, một bảng quy tắc đã hiện ra trước mắt cô.

Pisces đưa mắt đọc kĩ lưỡng một lượt.

Các Điều Cấm Kỵ Tại Chessmath

1.

Không ra khỏi 'nhà' sau 12h đêm

2.

Không đi vào khu vực cấm màu đỏ trên bản đồ

3.

Người chơi không được tiết lộ thông tin cá nhân (tên-tuổi-ngày tháng năm sinh) với người chơi khác

4.

Không được để mất 'quân cờ' của bản thân

5.

Đừng quên uống một ly Iliashoas được để sẵn trong tủ lạnh trước khi ngủ

6.

Không được nhắc tên các điều cấm kị với người dân hay người chơi khác

7.

Không tiết lộ bất cứ thông tin nào về trò chơi với người dân trong thành phố

8.

Không được vi phạm các luật lệ trong quá trình diễn ra các màn chơi

9.

Không được phép gây bất kì tổn hại nào đối với các cư dân trong thành phố

10.

Ngoài phạm vi khu vực trò chơi cho phép, các người chơi không được gây gỗ, đánh nhau,...

Bên dưới bảng quy tắc còn đề một dòng chữ nhỏ được in dậm, khá nổi bật:

- Chessmath City có quy tắc vận hành của riêng nó, đừng cố trở thành kẻ phá luật.

Nếu Thánh Trời nổi giận, hậu quả bạn sẽ không thể gánh nổi...

"Eo ơi, sao mà có lắm quy tắc thế nhỉ?

Vừa nhìn thôi đã choáng hết cả đầu..."

Vừa nói, Pisces vừa ấn thoát ứng dụng.

Ting - Có mail mới vừa gửi đến, là từ Quản Trò.

Nội dung mail như sau:

________________

Màn khởi động của trò chơi đã bắt đầu!

It's shopping time!

Hãy mua sắm món đồ được ban tổ chức yêu cầu.

- Nhiệm vụ của bạn: Mua một đôi giày ballet

- Thời hạn: 23h59 ngày hôm sau

________________

"Ồ, màn chơi lần này...phải mua đồ theo quản trò yêu cầu hả?

Đơn giản hơn mình nghĩ ha."

Pisces lầm bầm.

Cùng lúc đó, ở các người chơi khác, tất cả đều đã nhận được nhiệm vụ của mình.

[...]

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc mà ngày mai đã đến.

Vòm trời ở Chessmath City rộng lớn, xa xăm nhưng không đem lại cảm giác tự do vốn dĩ phải có.

Ngược lại, nó như một chiếc nắp lồng màu xanh khổng lồ bao trùm lên cả thành phố, làm cho 'kẻ ngoại lai' như Cancer không khỏi cảm thấy ngột ngạt, bức bối trong người.

Cô bước ra khỏi căn nhà nhỏ, đi dạo một vòng trên phố.

Nơi này coi vậy mà chẳng khác thế giới ngoài đời là mấy.

Nào là trung tâm thương mại, nào là những hàng quán, nhà cửa, chung cư, xe cộ vẫn lưu thông, người dân vẫn qua lại tấp nập, vui vẻ cười nói.

Trông nó chẳng có vẻ gì sẽ là nơi diễn ra một trò chơi đặt cược sinh mạng cả...

Nghĩ đến đây, Cancer thở dài thườn thượt, buồn rầu không thôi.

Nếu không phải vì quá chán ghét cuộc sống hiện tại cô cũng sẽ không đi đến nơi này, lại càng không đặt cược mạng sống của bản thân vào một trò chơi không rõ thực hư như vậy.

Thẫn thờ một lúc lâu, chân Cancer đã tự đưa cô đến một shop đồ điện tử khá lớn, nằm ở ngã tư đường.

Vừa bước qua khỏi cửa, một cô nhân viên đã đon đả tiến tới, xởi lởi chào mời: "Thưa quý cô muốn mua gì ạ?

Ở tiệm chúng tôi cái gì cũng có, chất lượng cao mà giá cả lại phải chăng lắm, đảm bảo cô mua chỉ lời chứ không lỗ.

Còn nếu cô chưa biết mua gì thì tôi có thể tư vấn giúp cô..."

Cancer có phần bị choáng ngợp, đầu vẫn chưa chạy hết chữ mà cô gái nọ vừa nói thì đã bị cô ta kéo đi đến mấy kệ đồ trong tiệm.

Khó khăn lắm cô mới có thể lắp bắp, ngăn cô nhân viên lại: "Tôi, thật ra, tôi đã có món đồ mình phải mua rồi!

Không cần phiền cô đâu, cảm ơn ạ..."

"A, thế thì khi chọn xong hãy ra quầy thanh toán nhé!

Cửa hàng chúng tôi đang có chương trình giảm giá đó!"

Cô nhân viên nói xong thì nháy mắt tinh nghịch một cái xong rồi quay người đi mất.

Cancer thở phào một hơi.

Nhân viên ở đây có vẻ cũng quá thừa năng lượng rồi, khiến một người hướng nội như cô có chút hoảng hốt.

Đi dạo dọc theo những kệ hàng cao chót vót, Cancer đưa mắt nhìn những chiếc headphone được trưng bày đẹp đẽ, ngay ngắn với nhiều màu sắc và mẫu mã khác nhau.

Đây cũng chính là món đồ mà nhiệm vụ yêu cầu cô nàng phải mua.

Sau cùng, Cancer dừng mắt trước chiếc headphone trắng đặt tít trên cao.

Cô cố vươn người lên, với tay lấy nó.

Thế nhưng, kẻ chỉ vỏn vẹn một mét sáu như cô dù có nhảy lên cũng chẳng chạm tới nổi chiếc headphone.

"Đúng là phiền phức thật mà!"

Cô lầm bầm, chửi thầm trong miệng.

Tại sao họ cứ phải xây mấy cái kệ cao thế làm gì?

Xây thấp thì bị gì chắc!

Đột nhiên một cánh tay vươn qua khỏi đầu cô, cầm lấy chiếc headphone nọ một cách nhẹ nhàng...
 
12Chđ _ [Bàn Cờ Tây]
Gặp Gỡ |1|


"Của cô đây."

"A, cảm..."

Chưa kịp nói dứt câu, Cancer theo bản năng đã la lớn một tiếng, suýt chút thì đánh rơi cái headphone đối phương vừa mới đưa.

Cô nói lắp bắp như không thể tin vào mắt mình: "Anh....anh là...!"

Mặc dù nhất thời không thể nhớ nổi tên của người này, nhưng cô hoàn toàn chắc chắn người đứng trước mặt cô giờ đây là nam diễn viên trẻ nổi tiếng bằng xương bằng thịt.

Có thể nói, anh ta đang là cơn sốt mạng trong thời gian vừa qua.

Với tài năng diễn xuất cùng gương mặt điển trai và ngoại hình cân đối, anh dễ dàng chiếm trọn trái tim của rất nhiều cô gái trẻ, thành công leo lên top những người được quan tâm nhất trong giới showbiz!

Dù đã chiêm ngưỡng qua màn ảnh vô số lần nhưng Cancer vẫn không khỏi choáng ngợp trước vẻ đẹp của anh.

Mái tóc màu cam rực rỡ cùng đôi mắt màu vàng hổ phách đặc trưng, anh thu hút mọi ánh nhìn nơi anh đến.

Mỗi lần anh cười híp mắt là như cả trời đông bừng lên màu nắng hạ.

Thảo nào mà nãy giờ mấy cô nhân viên trong cửa hàng cứ nhìn về phía này.

Cứ tưởng họ đang sợ Cancer táy máy tay chân mà chôm vài món đồ, nhưng hóa ra lại là đang ngắm trai đẹp...

"Đừng nói là vào tới đây rồi mà vẫn có người biết mình nha..."

Anh chàng gãi gãi đầu, thầm nghĩ.

"Nhưng mà..."

Cancer dừng lại một lúc rồi bất giác câu hỏi trong đầu bật lên thành tiếng: Anh tên gì nhỉ?

Đối phương nghe vậy có chút bất ngờ, nhất thời khựng lại.

Có lẽ cô gái nọ biết rõ thân phận thật sự của anh, nhưng tại sao lại không nhớ tên nhỉ?

Nhìn phản ứng vừa nãy của cô ta trông giống một "fan" của anh hơn là một "người qua đường".

Không lẽ là do ảnh hưởng của trò chơi này?

Hẳn là như vậy...

Dù sao anh cũng là người của công chúng, nếu không có mánh khóe can thiệp của trò chơi thì chắc chắn anh đã phạm phải "Các Điều Cấm Kỵ" ở đây rồi.

"Anh là Leo.

Trong trò chơi này, gọi anh là Leo."

Chàng trai chủ động lên tiếng.

"A!

Đúng rồi nhỉ.

Là các điều cấm trong trò chơi!"

Cancer bây giờ mới thông suốt mọi chuyện.

Rõ ràng trong các điều cấm kị, có điều luật cấm người chơi tiết lộ thông tin cá nhân của bản thân.

Mà vốn dĩ Leo bên ngoài là nam diễn viên hot.

Nếu trò chơi không làm gì đó với danh phận tầm cỡ này của anh ta thì lại thiệt thòi cho anh ta quá.

"Em hiểu ý anh rồi, sẽ không nhắc tới vấn đề này nữa.

Xin lỗi vì bất tiện vừa rồi ạ."

Cancer vừa nói vừa liên tục gập người 90 độ, trông cô không thể bối rối hơn.

"Không cần phải xin lỗi, dù sao em cũng không cố ý.

Bây giờ cứ coi anh như một người bình thường là được rồi."

Leo vỗ vỗ lên vai cô, ý bảo cô dừng lại.

"Vâng...vâng ạ..."

Cancer dè dặt đáp, nom cũng còn căng thẳng lắm.

Có lẽ vì vốn dĩ bản chất cô là kiểu người khá kém trong giao tiếp với người lạ?

"Em muốn đi thanh toán luôn không, chúng ta cùng đi?"

Anh ngỏ lời.

"Được ạ."

Vậy là anh cầm đồ của anh, cô cầm đồ của cô, cả hai cùng đi tới quầy thu ngân để thanh toán.

Thế nhưng có vẻ con đường này cũng "lạnh" quá rồi đi.

Leo và Cancer cứ đi với nhau mà chẳng nói câu nào, bầu không khí giữa họ lúc này có chút gượng gạo.

Không chịu nổi nữa, Leo đành lên tiếng trước:

"Theo anh đoán, vật phẩm cần mua của em là headphone nhỉ?

Còn của anh là điện thoại, nên thành ra bây giờ anh có tận hai cái luôn rồi."

Leo nỗ lực bắt chuyện, tỏ ra thân thiện và gần gũi nhất có thể để đối phương cảm giác thả lỏng hơn.

Chứ thú thật, mặt Cancer bây giờ nhìn lạnh tanh, cắt không còn một giọt máu.

Người ngoài không biết nhìn vào có khi còn tưởng anh là một tên lưu manh đang bắt nạt con gái nhà lành ấy chứ...

"Anh cũng đang làm nhiệm vụ được quản trò giao ạ."

"Ừm.

Nhưng mà không biết tại sao nhiệm vụ đầu tiên lại là đi mua sắm.

Cái trò này cũng quái thật."

"Vâng."

Quạc...quạc...quạc....

Bầu không khí lại trở về như cũ.

Hoàn toàn bị Cancer làm cho đóng băng.

Dường như nhận ra được vấn đề ở bản thân, cô đột ngột lên tiếng, tông giọng lớn hơn một chút và có vẻ cũng hơi bối rối: "Aaa, em xin lỗi!

Em thật sự rất kém trong giao tiếp với người lạ..."

Cô khóc ròng trong lòng.

Phải nói có lẽ kiếp trước hẳn là Cancer đã giải cứu cả thế giới hay đại loại thế nên bây giờ mới được bắt chuyện với thần tượng ở khoảng cách gần thế này.

Vậy mà cái tính rụt rè của cô lại gần như phá hỏng tất cả.

Đúng là tức chết đi được.

Cô chỉ có thể tự mắng thầm bản thân sao mà ngu ngốc quá.

"Haha, không sao, anh không để ý đâu.

Bây giờ là người lạ nhưng sớm muộn cũng sẽ thành người quen thôi!"

Leo vừa nói vừa cười lớn, rạng rỡ mà tự nhiên vô cùng.

Bụp.

Đó là tiếng cung tên tình yêu đã cắm thẳng vào trái tim cô...

Cancer lại khóc trong lòng thêm nhiều chút.

Đúng là dù gì đi nữa, nam thần vẫn là nam thần.

Anh cũng biết làm cô rung động quá rồi đó...

Đồ trai đẹp tồi này!

[...]

Trong một quán cafe nhỏ nơi góc phố, có một nam, một nữ đang ngồi đối diện nhau.

Người nam mặc sơ mi trắng, quần tây nâu đơn giản phối với chiếc áo măng tô cùng màu, ẩn sau cặp kính là đôi mắt thâm quần của nhiều ngày thiếu ngủ - hẳn là kiểu người không chăm chút cho ngoại hình của bản thân lắm, gọn gàng sạch sẽ là được.

Trái lại, người phụ nữ lại có phần khoa trương hơn.

Mái tóc cô đen nhánh, thả dài chạm thắt lưng, trên người bận kiểu áo lụa có tay phồng trễ vai, phối với một chiếc váy dài gần chạm mắt cá.

Tổng thể nhìn toát lên vẻ vô cùng sang trọng và quyền quý.

Là Aquarius và Virgo.

"Không ngờ lại có thể gặp đồng nghiệp ở đây...

Tôi có chút bất ngờ đấy."

Virgo vừa nhấp một ngụm Capuchino vừa nói.

"Cũng không hẳn.

Về phạm trù lĩnh vực, tôi và cô hoàn toàn khác nhau."

"Phải.

Nhưng suy cho cùng áp lực công việc cũng như nhau thôi.

Nếu không thì hẳn là tôi cũng không gặp anh ở nơi này."

"Ừ.

Nhưng cô có thể dừng việc vừa nói nói vừa nhìn tôi với đôi mắt và nụ cười đó được không?

Rợn da gà đấy..."

"À, xin lỗi.

Đôi khi tôi không kiểm soát được biểu cảm khuôn mặt của mình.

Haizz, điều này cũng khiến tôi suy nghĩ khá nhiều đó..."

Vừa nói Virgo vừa chống cằm, làm ra vẻ mặt ủ dột.

Người phụ nữ này, đúng là có gì đó không bình thường...

Vẻ mặt, lời nói và hành động của cô ta dù vô tình hay cố ý cũng đều khiến người ta cảm thấy kì lạ.

Hay là bác sĩ điều trị tâm lý nào cũng như vậy nhỉ?

Aquarius không khỏi thắc mắc.

"Ngoài kia có chuyện gì mà nhiều người bu đen bu đỏ thế?"

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ thấy một đám đông đang tụm lại một chỗ mới thắc mắc.

"Ồ, ở đây mà cũng có drama nữa.

Thú vị quá nhỉ?"

Virgo nhìn theo hướng mắt Aquarius, vừa nói vừa nhoẻn miệng cười.

"Hả?

Thú vị..?"

"Anh không thấy vậy sao?

Nào, đi ra ngoài đó xem đi!"

Cô nói xong thì đứng lên, kéo tay Aquarius lôi đi, mặc kệ anh có vẻ khá cự tuyệt.

"Con mẹ mày, muốn gây sự hả?"

Chưa đến nơi Aquarius đã nghe tiếng chửi văng vẳng, có vẻ là của một thanh niên trẻ tuổi.

Thật là, chẳng lạ gì, Aquarius có lẽ cũng đã đoán được phần nào nên cũng chẳng buồn hóng hớt nữa.

Nhưng mà...giọng nói này có chút quen thuôc quá đi?

"Sao?

Muốn động tay động chân hả?

Có ngon thì mày đánh đi, dám không thằng nhóc?"

Thanh niên tóc tím nhìn đối phương, cười mỉa mai.

"Má mày nói cái gì?

Nói lại cho ông nghe!?

Thằng chó rách này!"

Cậu thanh niên tóc trắng còn lại tức mặt đỏ tía tai, mắt long lên sòng sọc.

Nếu không vì bị mấy người dân ở đó giữ lại chắc đã lao vào đánh chết đối phương rồi.

"Hả???

Lại là cậu ta?

Cái quái gì vậy trời..."

Aquarius thấy thanh niên bị kích động kia thì chỉ biết vuốt mặt, lắc đầu ngán ngẫm.

"Sao?

Là người quen của anh à, bác sĩ."

"Haizz, không hẳn.

Thằng nhóc này từng là 'khách hàng' của tôi...

Cũng từng nghĩ sẽ gặp lại nó, nhưng không ngờ lại trong hoàn cảnh thế này."

Virgo nghe xong thì phì cười, ai lại gọi bệnh nhân của mình là 'khách hàng' cơ chứ?

Nhìn mặt tên này có vẻ bài xích cô, nhưng suy cho cùng thì cũng không được bình thường lắm nhỉ?

"Anh đợi một xíu đi, sắp có kịch hay để xem rồi đó."

"Cô nói vậy là có ý gì?"

Aquarius nhìn sang Virgo với vẻ mặt đầy khó hiểu.

Lời nói vừa rồi của cô ta, có chút kì lạ.

Khuôn mặt cũng trở nên đăm chiêu hơn.

"Bộ tao nói gì sai hả?

Mày đúng là kiểu đầu óc ngu si tứ chi phát triển còn gì."

Tên tóc tím thấy đối phương tức thì càng cố tình khiêu khích hơn.

Giọng nói cậu ta cứ lanh lảnh, người ngoài cuộc nghe cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Đụ má, tao cho mày chết!"

Nói xong cậu thanh niên tóc trắng vùng khỏi dám người đang giữ khư khư mình nãy giờ, lao vào đấm thanh niên kia một cú thật mạnh.

'Thằng nhóc kia...nó vừa cười à?' Trong một khoảng khắc, Aquarius đã thấy tên nhóc tóc tím nhoẻn miệng cười.

Mặc dù cái nhếch mép đó rất nhanh và khẽ, nhưng tất cả đều thu vào tầm mắt của anh.

Anh còn chưa hết bàng hoàng thì tên nhóc tóc trắng lại vung tay định lao vào đấm tên kia thêm phát.

Nhìn không nổi nữa anh mới hét lớn, lao ra ngăn cản:

"Mẹ nó cậu dừng lại chưa.

Bị chọc tức tới mức hỏng não rồi hả!?"

Aquarius cầm chặt cổ tay của cậu thanh niên nọ, hai bên giằng co một lúc lâu.

Cuối cùng vẫn là cậu nhóc kia chịu thua anh.

Nhưng nó có vẻ không cam tâm lắm, vùng vằng tay ra rồi bỏ đi mất.

Đám đông thấy hết trò vui thì cũng tự động giải tán mưu sinh, không xì xùm bàn tán nữa.

Cậu thanh niên tóc tím lúc này mới lồm cồm đứng dậy.

Mặc dù chọc giận tên kia để bị đánh là chủ đích của cậu ta nhưng cú đấm này cũng đau quá rồi đó.

May là cậu chưa bị gãy sóng mũ hay gãy cái răng nào.

Có điều, đồ bị dơ hết cả rồi...

"Chậc, đúng là cái đồ phá đám.

Mất hết cả hứng."

Scorpion phủi phủi bụi trên quần áo, quay người rời đi.

"Hừ, đúng là con nít quỷ.

Chẳng ra làm sao."

Người muốn chửi đã đi mất hút, Aquarius chỉ đành chửi phong long - mặc dù anh thấy hành động này của mình cũng có chút ấu trĩ.

Song, anh lại quay người chạy đi kiếm tên tóc trắng nọ, chỉ kịp để lại một câu ngắn gọn cho Virgo:

"Tôi đi trước, có dịp gặp lại cô sau."

Đằng này Virgo cũng mặc kệ tên bác sĩ thích lo chuyện bao đồng kia, cô không rảnh để quản, mà có muốn thì cũng chẳng quản nổi.

Dù sao anh cũng không phải là bệnh nhân của cô.

Ngược lại, Virgo càng có hứng thú với tên nhóc tóc tím kia hơn.

[...]

"Ê thằng nhóc kia!

Cuối cùng cũng tìm thấy cậu.

Có mấy phút mà cậu đi được xa thế hả!?"

Aquarius vừa nói vừa chống hai tay lên gối, thở hồng hộc vì mệt.

"Gì đây, lại là anh?

Hỏi thật, bộ anh là biến thái à?"

Aries đang ngồi trên cái ghế đá, nghe tiếng Aquarius thì quay sang ném cho cái ánh mắt phán xét.

"Cậu bị điên à!

Ăn nói đàng quàng một chút đi!"

Aquarius nghe câu nói kia thì tự nhiên muốn đấm cho tên nhóc một cái.

Đúng là mấy tên mới lớn, trẻ trâu!

Xong, anh điều chỉnh lại cảm xúc.

Chậm rãi đi về phía cái ghế đá rồi ngồi xuống kế Aries, anh hỏi:

"Cậu có bị gì không?"

"Bị gì là bị gì?

Có anh bị lo bao đồng đấy anh bác sĩ ạ.

Từ ngoài đời cho đến vào game..."

"Cứu giúp người khác là chuyện của bác sĩ.

Bệnh nghề nghiệp, tôi có muốn không quan tâm cũng không được!

Sợ cậu bị trò chơi phạt cái gì đó tôi mới phải chạy tới đây xem đây!"

Nét cười vẫn còn trên mặt của Aquarius nhưng rõ ràng hàng lông mày anh đã sắp dính lấy nhau luôn rồi kia kìa.

Thằng nhóc này cũng biết chọc giận anh quá rồi đi.

Aries nghe thế thì cũng chỉ biết xùy một cái, đúng là phiền phức.

"Nãy giờ cũng chưa bị gì.

Chỉ có điều, trên cổ tay xuất hiện một thứ rất kì lạ..."

Cậu vừa nói vừa vén tay áo lên, để lộ phần cổ tay của mình.

Anh chú ý, trên tay thằng nhóc này có rất nhiều vết sẹo nằm chằng chịt, chồng chéo lên nhau.

Hẳn là "chiến tích" của nó sau mấy lần đánh nhau với bọn côn đồ nhỉ?

Nhưng thứ làm Aquarius để mắt hơn cả là bốn con số trông giống như mặt đồng hồ điện tử đang hiện trên cổ tay cậu.

"Cái này là cái gì..?

Trông giống như đồng hồ...đang đếm ngược?"

Anh dí sát mắt vào cổ tay của thanh niên nọ, cẩn thận quan sát.

-00:03-

-00:02-

-00:01-

-00:00-
 
12Chđ _ [Bàn Cờ Tây]
Gặp Gỡ |2|


[...]

"Nè bà cô, nãy giờ cứ đi tò tò sau lưng tôi.

Đừng có tưởng tôi không biết."

Scorpion đang đi thì đột nhiên đứng lại, quay đầu nói.

"Ai da, đúng là sớm muộn cũng bị cậu phát hiện.

Scorpion đúng không?

Giác quan thứ sáu rất nhạy bén."

Virgo bước ra từ sau một thân cây lớn, từ từ tiến về phía đối phương.

Mặc dù hành vi theo dõi của mình đã bị phát giác nhưng trông cô lại khá vui vẻ, hình như chẳng mảy may để ý tới điều đó.

"Bà cô là người chơi khác đúng chứ?

Muốn gì ở tôi đây?"

"Hmm, không muốn gì cả.

Chỉ cảm thấy...cậu đúng là một đứa trẻ gian manh nha."

Cô vừa nói vừa cười híp mắt, đưa mặt lại gần mặt cậu thanh niên kia, trông có gì đó rất quái dị.

Tuy nhiên Scorpion cũng vốn là một kẻ kì lạ không kém.

Thấy hành động của Virgo cậu không những không hề dao động mà còn nhìn thẳng vào mắt cô rồi mỉa mai: "Bà cô theo tôi nãy giờ chỉ để nói mấy câu này à.

Bệnh cũng nặng quá rồi đó, mau đi khám đi."

Xong, nó quay lưng định bỏ đi.

"Lúc nãy cậu đã cười, trước khi bị thằng nhóc kia đấm một cái choáng váng.

Tại sao nhỉ?"

Lời nói của cô khiến bước chân Scorpion khựng lại.

Chưa đợi nó phản ứng, Virgo lại nói tiếp:

"Còn không phải là do đã đạt được mục đích của bản thân rồi sao..."

"Đừng có mà nói nhăng nói cuội, tôi nghe chả hiểu cái gì hết."

Như bị bắt trúng tim đen, Scorpion có phần hơi chột dạ.

"Rõ ràng hành vi khiêu khích của cậu là có chủ đích nha...

Nói cụ thể hơn, cậu đang muốn dẫn dụ người chơi khác phạm luật, nhỉ?"

Cậu nghe tới đây thì nhận thấy người phụ nữ này không hề tầm thường, mấy trò vặt vãnh ném đá giấu tay sẽ không thể lừa được cô ta.

Cuối cùng đành thẳng thắn: "Ừ, rồi làm sao?

Biết vậy thì bà cô định làm gì tôi?"

"Đừng căng thẳng.

Càng xấu tính, lại càng thú vị.

Rất đáng để tôi nghiên cứu đó nha."

Lời này Virgo nói ra nhẹ tênh, khuôn mặc xinh đẹp của cô thản nhiên như mặt hồ không chút gợn sóng.

Nhưng chính vì vậy lại càng khiến nó trở nên kì quặc và đáng sợ.

Một đứa có máu điên trong người như Scorpion cũng phải rùng mình, da ga da vịt không hẹn nhau mà đều nổi lên cả.

Dù chưa tiếp xúc quá lâu với người này, nhưng cậu có thể khẳng định: Cô ta là một kẻ tâm thần!

[ -00:00- ]

"Ực!"

Sau khi đồng hồ đếm đến số 0, Aries kêu lên một tiếng rồi đột nhiên cuối người nắm lấy phần cổ tay kia của mình.

Aquarius giật thót tim một phen, xuýt chút thì ngã khỏi ghế.

Lúc định thần lại anh mới quay qua lay lay thằng nhóc, sốt sắng: "Nè!

Cậu bị cái gì vậy?

Bị làm sao?

Hả!?"

Có thể thấy rõ người nó đang run lên bần bật dù đã cố kiềm lại, trông vô cùng đau đớn.

Trước đây anh cũng đã từng thấy bộ dạng tàn tạ, bê bết máu của tên nhóc này nhưng khi ấy nhìn nó cũng không quằn quại tới vậy.

Đây không lẽ là hình phạt của trò chơi?

"Cái...con mẹ...nó!

Trò chơi...khốn kiếp!"

Cậu tặc lưỡi, gồng cứng người để nén lại cơn đau đang không ngừng truyền tới đại não.

Chả biết bằng cách thần kì nào mà phần cổ tay hiện đồng hồ đếm ngược khi nãy của Aries lại nhói lên dữ dội, cảm giác như có ai đó đang cầm dao cứa vào chỗ đó vậy.

Mặc dù trước đây không ít lần cậu đánh nhau với mấy bọn du côn du đảng, bị gãy vài cái xương sườn, bị xiên, bị chém và cũng từng rạch tay...

Nói không ngoa thì không có nỗi đau nào mà Aries chưa từng trải qua.

Vậy thì vốn dĩ cái này cũng chỉ như bị muỗi chích hay kiến cắn mới phải.

Thế đết nào lại như tay bị cưa ra trong khi cậu vẫn sống sờ sờ vậy chứ?

Hơn hết có vẻ nỗi đau đang tăng lên theo cấp số nhân.

Thật khiến người khác không nhịn được mà muốn chửi thề.

"Ê, tay...tay của cậu!"

Aquarius thất kinh khi thấy một dòng chất lỏng màu đỏ chảy tí tách xuống nền đất.

Càng lúc máu chảy ra lại càng nhiều hơn, thấm đẫm cả bàn tay của Aries.

Cậu ngửa người ra ghế đá khó khăn hít thở, như đang cố điều chỉnh lại nhịp thở hỗn loạn của mình.

Lúc này anh mới thấy rõ hơn gương mặt của cậu.

Quả thật rất khổ sở, khác hẳn với dáng vẻ hùng hổ khi nãy.

Không biết liệu can thiệp vào hình phạt của người khác có phải chịu hậu quả gì hay không nhưng Aquarius không thể trơ mắt nhìn thằng nhóc này vật vã với cái tay của nó được, chí ít anh cũng phải giúp nó cầm máu, không thì có khi nó sẽ chết trước khi trò chơi tiếp theo bắt đầu mất.

Nghĩ là làm.

Anh lấy ra từ áo khoác một cuộn băng gạc trắng rồi quấn từ nửa cẳng tay cậu quấn xuống, thít chặt nhất có thể để hạn chế máu chảy quá nhiều.

Thằng nhóc kia có vẻ đau quá nên cũng chẳng kháng cự gì, cứ phó mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Tầm khoản hai phút sau đó máu có vẻ đã ngừng chảy và cơn đau cũng dần dịu đi, nhưng do mất khá nhiều máu nên nhìn mặt Aries xanh như tàu lá chuối, cả cơ thể không còn sức lực mà oằn ra ghế.

Cậu khó khăn lên tiếng: "Cảm...cảm ơn, bác sĩ."

"Cậu đó, chắc không cần mạng nữa hả?

Suýt hẹo ngoài đời rồi suýt hẹo luôn trong trò chơi dù màn chính còn chưa bắt đầu.

Hay là cậu 'tới số' rồi?"

Aquarius vừa nói vừa thành thục gỡ băng gạc trên tay cậu ra để kiểm tra vết thương.

Dù lời nói mang vẻ ghét bỏ nhưng hành động lại rất dịu dàng, sợ sẽ động vào miệng vết thương của cậu.

"Bác sĩ đừng có nói xàm...

Tay tôi thế nào rồi, có bị phế không vậy?"

Không thấy Aquarius trả lời, Aries mới gượng người dậy để nhìn anh rõ hơn.

Trong lòng thầm nghĩ không biết tên bác sĩ này lại bị cái gì.

Kết quả là bắt gặp cảnh tượng vô cùng khó coi.

Gương mặt Aquarius tự nhiên nhăn lại, chẳng biết anh đang khó chịu điều gì.

Rõ ràng Aries có làm gì chọc giận người này đâu nhỉ?

"Anh cau có cái gì, hay tay tôi hết cứu rồi hả?"

"Không có gì, chỉ là cảnh tượng này có chút quen thuộc...

Quen thuộc tới mức khiến tôi cảm thấy thật chán ghét..."

Anh lẩm bẩm, giọng rất nhỏ.

Xong lại nói:

"À, cậu đừng để ý, chỉ là cảm xúc cá nhân của tôi thôi.

Nhưng mà, vết thương nặng quá...

Cậu thử cử động nhẹ xem sao."

Aries nghe nói thế mới đưa mắt xuống nhìn cái cổ tay của mình.

Ở đó quả thật có một vết cắt khá sâu, miệng vết thương vẫn đang hở nhưng máu không còn chảy nữa, cũng không còn đau dữ dội như lúc nãy.

Theo lời Aquarius nói, cậu mới thử cử động nhẹ phần cổ tay, dù mất khá nhiều sức nhưng may là vẫn còn động đậy được.

Anh lại nói tiếp: "Được rồi, tạm thời cậu đừng cử động mạnh.

Hạn chế động vào vết thương và để vết thương tiếp xúc với nước, tránh bị nhiễm trùng.

Rõ chưa!

Bây giờ tôi băng bó lại cho cậu trước, thuốc than sẽ gửi cậu sau."

Aries im lặng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn tên bác sĩ nọ băng bó lại vết thương cho mình.

Động tác vẫn thuần thục và nhẹ như thế.

Có vẻ cậu đã ưa cái người này hơn chút rồi đó.

Mặc dù rõ ràng cậu cảm thấy người hay lo chuyện bao đồng rất phiền phức, nhưng bây giờ lại thấy thật ra cũng không tệ lắm...

[...]

Ting - Tiếng thông báo của điện thoại đồng loạt vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của cả bọn.

"Gì vậy?"

Sagittarius hỏi.

"Là mail của quản trò thì phải."

Taurus vừa nói vừa vuốt mở khóa màn hình điện thoại.

Gemini hối thúc: "Nhanh lên, xem xem có chuyện gì thế nhỉ?"

Ấn vào 'Mail', quả thật có thư từ Quản Trò.

Trong đó chỉ ghi vỏn vẻn có mấy dòng cụt ngủn:

_________________

THÔNG BÁO!

Nội dung: Người chơi Aries đã phạm luật trong quy tắc Các Điều Cấm Kỵ.

Số luật phạm phải: 1

Số lần phạm luật: 1

Kết quả: Đã nhận hình phạt tương ứng.

Tình hình người chơi: Còn sống.

_________________

Đọc tới dòng cuối cùng, cả ba đều không nhịn được mà rùng mình.

Gemini lên tiếng: "Trò chơi chưa thật sự bắt đầu mà đã có người phạm luật.

Tên này chắc chán sống rồi."

Sagittarius ái ngại nói, giọng xen chút lo sợ: "Nhưng có vẻ như hình phạt mà trò chơi đã đề cập trước đó hoàn toàn không phải là trò bịp bợm..."

"Không biết hình phạt là gì, kinh khủng đến mức nào nhờ?

Mà dù sao cũng cảm thấy tội cho cái người tên Aries quá...

Mới bắt đầu đã thế, mấy màn chơi sau thể nào cũng gặp khó khăn cho xem."

Taurus tiếp lời.

"Cậu lo lắng cho tên đó làm gì, tự làm thì phải tự chịu thôi.

Mà dù sao hắn sớm muộn cũng sẽ là đối thủ của chúng ta sau này, bị như vậy càng nên cảm thấy may mắn mới đúng..."

"Gemini à...đột nhiên cậu nói vậy, nghe đáng sợ quá đó!"

Sagittarius nhỏ giọng nhắc nhở.

Dù biết điều Gemini nói hoàn toàn không sai, nhưng trong hoàn cảnh này lại không thích hợp cho lắm.

Nhận thấy mình vừa quá lời, cô mới vừa cười vừa xua tay để kéo lại bầu không khí vui vẻ của cả đám: "Haha, xin lỗi mấy cậu.

Lúc nãy đùa hơi quá trớn khiến mấy cậu sợ rồi, đừng để ý nhé!"

Trông cả ba quàng vai bá cổ, cười nói hihi haha với nhau cứ như thân thiết từ kiếp nào nhưng thật ra họ chỉ vừa gặp nhau trong trung tâm thương mại vài phút trước.

Cả ba cô nàng đều vì đi mua vật phẩm được giao mà tới nơi này.

Trùng hợp thế nào mà họ lại gặp được nhau, còn kéo nhau ngồi ăn kem chung trong trung tâm thương mại.

Người sôi nổi nhất hẳn là Taurus.

Cô có mái tóc màu nâu hạt dẻ dài ngang vai, trên mặt lấm tấm mấy chấm tàn nhang và cái miệng lúc nào cũng cười thật tươi, không ngừng hoạt động, vừa nhìn liền biết là kiểu người siêu hướng ngoại, dễ gần.

Quần áo cô mặc cũng có phần đơn giản, chỉ là một cái áo len thổ cẩm cùng chiếc quần kaki ống rộng.

Trái ngược với vẻ mộc mạc, giản dị của Taurus, Gemini lại thuộc kiểu con gái rất chăm chút cho ngoại hình của bản thân.

Quần áo cô bận trông có chút khoa trương, được thiết kế vô cùng độc lạ và bắt mắt.

Đó là một chiếc đầm cúp ngực dài ngang gối với họa tiết chủ đạo là hình caro với gam màu đỏ đô-xanh sẫm đối lập, xen kẻ nhau.

Trên cổ Gemini còn đeo một chiếc choker để nhìn đỡ trống trải.

Có thể nói, phong cách này cô mang lại khiến người ta cảm giác có gì đó rất...circus?

Dù chưa tiếp xúc nhiều với nhau nhưng có thể cảm nhận được con người Gemini rất khó nắm bắt.

Người ổn định nhất trong cả ba là Sagittarius.

Mặc dù ngồi đó nhưng ít khi góp giọng vào cuộc trò chuyện của cả bọn, chủ yếu là ngồi lẳng lặng lắng nghe hai cô nàng kia tán dốc, đôi khi cô mới chêm vào dăm ba câu.

Sự điềm tĩnh này trong tính cách cũng thể hiện khá rõ ra cách cô ăn bận.

Mái tóc xoăn được cắt ngắn gọn gàng, sơ mi trắng phối với chiếc corset cổ điển bên ngoài cùng với quần jean khiến cô nhìn chững chạc hơn tuổi vài phần.

Gác lại sự việc mất vui mà Quản Trò thông báo, ba cô lại ngồi tám chuyện trên trời dưới đất, đủ mọi loại chủ đề.

Về sở thích cá nhân, về xu hướng thời trang hiện tại, về những chàng trai và rất nhiều thứ khác.

Đến khi cả bọn quyết định giải tán, ai về nhà nấy thì trời cũng đã sụp tối.

[...]

"Thành thật cảm ơn cậu đã đưa tôi về.

Phiền cậu quá, nhà chúng ta ngược hướng vậy mà..."

"Không có gì, chuyện nhỏ thôi cô đừng bận tâm.

Cũng tối rồi, cô vào nhà đi kẻo cảm."

"Vậy hẹn gặp lại cậu sau."

"Bye bye!"

[...]

Sau khi đã tắm rửa, Capricorn cảm thấy người nhẹ và thoải mái hơn vài phần.

Ngâm mình trong nước nóng quả thật tốt cho cái cơ thể suy kiệt của cô.

Nằm ườn ra giường một cách lười biếng, Capricorn nghĩ ngợi vẩn vơ về cuộc gặp gỡ giữa mình và Libra vào lúc chiều nay.

Sau khi nhận được nhiệm vụ mua một chiếc khăn choàng cổ từ Quản Trò, cô đã an lòng mà đánh một giấc thật ngon, định bụng sáng sớm hôm sau sẽ đi tìm mua nó, sẵn tiện dạo phố hít thở không khí trong lành nơi này.

Ấy vậy mà lúc cô mở mắt dậy thì đã hơn bốn giờ chiều.

Tức tốc chuẩn bị rồi lao ra khỏi nhà nhanh như The Flash, vậy mà cuối cùng cô lại bị lạc...

Phải nói, Capricorn là một đứa mù đường chính hiệu.

Bệnh này nặng tới mức cái CityMap và người đi đường cũng không cứu được cô...

Đi vòng vòng một hồi cô lại lạc đến tiệm trang sức và may mắn gặp được Libra.

Cậu là một chàng trai với vẻ ngoài sáng sủa, thân thiện và cởi mở.

Khi biết Capricorn là một người chơi khác và đang gặp khó khăn với việc thực hiện nhiệm vụ, cậu đã không ngại giúp đỡ cô.

Kết quả là cả hai đi mua đồ cùng nhau tới tối.

Sau đó thì cậu đưa cô về tận nhà mặc dù nhà cả hai hoàn toàn ngược hướng.

Cuối cùng Capricorn rút ra kết luận: Cậu trai này vừa ưa nhìn vừa chu đáo, chắc chắn ngoài đời sẽ có nhiều em gái vây quanh lắm đây!

Nghĩ tới đây cô lại lắc đầu rồi chẹp miệng một cái, trên gương mặt không còn chút hứng khởi nào.

Nếu ngày hôm nay đi cùng cậu là một cô gái khác ở ngoài đời thì có khi họ đã tỏ tình cậu ta ngay khi được đưa về nhà rồi.

Nhưng thật lòng cô không phải là kiểu người dễ dàng "ngã vào tình yêu" giống như thế.

Dù là quà cáp hay là lời mật ngọt, hành động ga lăng tinh tế,...tất thảy mọi chiêu trò sát gái cũng khó mà khiến cô xiêu lòng.

Đối với cô, những thứ đó quá rẻ rúng.

Trái tim này đã không còn mấy tha thiết với thứ gọi là tình yêu nữa rồi.

Tất nhiên, Libra nhìn trông không giống như những gã sở khanh đó.

Đi với cậu rất vui và cô cũng cảm nhận được mọi hành động của cậu hoàn toàn tự nhiên.

Nhưng cảm giác ở cậu vẫn có chút gì đó...khó diễn tả.

Đối với một người đã từng phải chịu quá nhiều vết thương lòng như Capricorn, cô cảm thấy vẫn nên đề phòng một chút thì hơn.

Không nghĩ lung tung nữa, cô nàng đi tới tủ lạnh uống hết cốc nước được trò chơi yêu cầu.

Sau đó nhanh chóng tắt đèn đi ngủ.

Cô phải tranh thủ tận hưởng khoảng thời gian yên bình này trước khi cơn giông ập tới.

Dù sao đây cũng vốn là một trò chơi sống còn...

[23:59]

Ting!

________________________

Màn khởi động của trò chơi đã kết thúc!

- Tình trạng nhiệm vụ: Đã hoàn thành.

- Số người chơi thông qua: 12

- Số người chơi bị loại: 0

Chúc mừng bạn đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ!

Lưu ý: Hãy giữ vật phẩm đã mua thật kĩ, sẽ có lúc cần dùng đến.

________________________

Mail từ Quản Trò đồng loạt gửi đến 12 người chơi, cũng là thông báo cho khoảng thời gian bình yên vừa kết thúc, và "cơn bão dữ" đang bắt đầu đổ bộ...
 
12Chđ _ [Bàn Cờ Tây]
MÀN 1: TRUY TÌM KHO BÁU|1|


[00:00]

Ting!

- Lại thêm một tin nhắn đến từ Quản Trò.

________________________

Màn 1: TRUY TÌM KHO BÁU

[Địa điểm tập hợp: Bảo Tàng Trắng]

- Thể Lệ Trò Chơi: Sẽ có 12 vật phẩm tương ứng với 12 người chơi được đặt trong những chiếc hộp gỗ với các kích cỡ và khối lượng khác nhau, tùy vào kích cỡ và khối lượng của đồ vật bên trong.

Ngoài ra, chúng tôi sẽ sắp xếp thêm những hộp gỗ giả - ở trong hoàn toàn 'rỗng' để đánh lừa người chơi.

Tất nhiên, những hộp gỗ giả này vẫn sẽ có khối lượng tương tự với các hộp chứa vật phẩm thật.

Cứ mỗi lần mở trúng hộp gỗ giả, người mở sẽ có thể nhận được manh mối hoặc phải chịu một hình phạt ngẫu nhiên - hoàn toàn không ảnh hưởng tới tính mạng [theo tỉ lệ 80:20].

Nếu mở trúng hộp chứa vật phẩm của người chơi khác, hãy trả lại nguyên trạng - các bạn có quyền thông báo với người chơi đó hoặc không.

Việc này sẽ không ảnh hưởng đến kết quả trò chơi.

- Nhiệm Vụ: người chơi cần tìm được vật phẩm mà Quản Trò giao cho và đem về đặt vào lồng kính tại Bảo Tàng Trắng trong thời gian quy định.

- Phạm Vi Trò Chơi: Toàn bộ thành phố ChessMath.

- Yêu Cầu Bắt Buộc: Cùng một người chơi khác để hoàn thành nhiệm vụ.

Trong suốt trò chơi, hai bạn sẽ không thể tách nhau ra.

Và kết quả của bạn chỉ được ghi nhận khi cả hai đều hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Đồng nghĩa, nếu một trong hai thất bại, cặp người chơi đó sẽ bị loại.

Thời gian bắt đầu: [17:00]

Thời gian kết thúc: [23:00]

Vật phẩm cần tìm của bạn: XXX

Partner của bạn sẽ được quyết định ở địa điểm tập hợp!

Hãy có mặt trước thời gian trò chơi bắt đầu nhé!

Lưu ý: Cặp người chơi hoàn thành nhiệm vụ sớm nhất sẽ nhận được phúc lợi từ trò chơi.

Chúc bạn may mắn!

________________________

Khi tin nhắn này đến, một số người đã ngủ say, nhưng một số vẫn còn thức.

Và Pisces thuộc phần còn lại.

Vừa đọc xong Mail của Quản Trò cô đã muốn bỏ cuộc...

Chạy khắp thành phố bằng chân để tìm vật phẩm bị giấu đã đành, đằng này còn có thêm bẫy và thứ khó nhằn nhất chính là vụ bắt cặp với người chơi khác.

Pisces vốn là kiểu người hướng nội và nhút nhát.

Cô mắc hội chứng sợ đám đông, chỉ cần nơi nào có quá nhiều người tụ tập xung quanh thì sẽ bị khó thở, không thể làm được chuyện gì ra hồn.

Có thể nói quyết định tham gia trò chơi này đã là quyết định liều lĩnh nhất từ trước tới giờ Pisces đưa ra.

Bây giờ thì cô có chút hối hận rồi.

Thật ra, một đội hai người cũng không quá ảnh hưởng đến Pisces, nếu cố gắng một chút cô có thể thích nghi.

Cái cô lo lắng ở đây là sợ bản thân mình sẽ trở thành gánh nặng kéo chân người chơi khác.

Đơn phương độc mã, cô thất bại là do bản thân vô dụng, cô sẽ không cảm thấy có vấn đề gì.

Tuy nhiên nếu để sự bất tài của bản thân ảnh hưởng tới người khác cô sẽ thấy vô cùng có lỗi.

Pisces hít một hơi thật sâu, đánh liều một phen.

Ngón tay cô run run, chậm rãi gõ từng phím trên màn hình.

Là Mail cho xin được thực hiện nhiệm vụ một mình...

Rất nhanh sau đó, Mail của Quản Trò liền được gửi đến.

Nội dung thư chỉ vỏn vẹn vài chữ:

Đây là yêu cầu bắt buộc của trò chơi, bạn không có quyền từ chối.

Hãy tuân thủ luật lệ đã được đặt ra!

Hết cách!

Nằm nghĩ ngợi linh tinh mãi cũng chẳng được gì, Pisces chìm dần vào giấc ngủ.

[...]

Capricorn là người chơi cuối cùng đặt chân vào Bảo Tàng Trắng.

Vừa đến cô đã bị 11 cặp mắt từ những người chơi khác nhìn chằm chằm, phải nói là vô cùng xấu hổ.

Mặc dù đã chuẩn bị từ rất sớm nhưng cuối cùng cô lại bị lạc...và thế là mọi thứ lại thành ra công cóc.

Nhưng may sao vẫn còn kịp, bây giờ cũng chỉ tầm hơn bốn giờ rưỡi chiều mà thôi!

Phải nói, không gian trong Bảo Tàng Trắng nguy nga và tráng lệ vô cùng.

Tất cả người chơi đều bị choáng ngợp trước công trình kiến trúc đồ sộ và tinh xảo ở đây.

Nơi bọn họ đang đứng là một đại sảnh rộng lớn với sàn được lát các ô gạch có họa tiết hình thoi đen trắng đan xen lẫn nhau, toàn bộ tường vốn được sơn trắng nay đã cũ sờn cho thấy tuổi đời của viện bảo tàng cũng không hề nhỏ.

Bằng chứng rõ ràng nhất là các họa tiết điêu khắc trên cột và trần nhà đều thuộc về cái thời phục hưng xa xưa.

Dọc hai bên tường còn treo dài những bức tranh méo mó khó hiểu và còn có lác đác vài bức tượng phong cách Hy Lạp, La mã.

Khi Capricorn bước đến cuối gian phòng - nơi mọi người đang đứng cũng là lúc toàn bộ đèn trong phòng tắt ngúm, chỉ còn duy nhất một ánh đèn vàng vọt chiếu vào hư không.

Âm thanh rè rè từ đâu vang lên và rồi giọng nói quen thuộc của vị Quản Trò bất ngờ truyền đến:

"Chào mừng các bạn đã đến với màn chơi chính thức đầu tiên - Truy Tìm Kho Báu!

Toàn bộ những điều cần biết và lưu ý đều đã có trong Mail tôi gửi cho các vị vào lúc [00:00].

Điều duy nhất chúng ta cần làm bây giờ là tìm ra ai sẽ là partner của các bạn trong trò chơi lần này!"

"Thật sự không thể làm nhiệm vụ một mình sao?

Phiền chết đi được."

Aries lên tiếng cắt ngang.

"Tất nhiên là không vì đây là yêu cầu bắt buộc!"

Vị Quản Trò dừng một nhịp xong lại cao giọng nói tiếp: "Để tăng thêm sự thú vị cho trò chơi, chúng tôi quyết định việc bắt cặp sẽ được thực hiện dưới hình thức bắt thăm - sẽ có tổng cộng 12 lá thăm được thả từ trên trần xuống, hai người chơi nào bắt được lá thăm giống nhau sẽ về chung một đội!"

Quản Trò vừa dứt lời thì cả bọn đều nháo nhào, ồn ào như một bầy ong vỡ tổ.

Tính đến hôm nay thì bọn họ cũng chỉ mới đến nơi này được hơn hai ngày, tất nhiên chưa thể tiếp xúc với toàn bộ những người chơi khác.

Và rõ ràng, chẳng ai muốn bắt cặp với người mà mình không quen biết cả.

Rủi ro để đặt cược niềm tin và quyền sống còn của bản thân vào một người không thân thiết là quá lớn.

Dù có là một tên bất cần đời hay ngông cuồng, ngạo mạn đều sẽ cảm thấy đắn đo trước quyết định này.

Tuy nhiên, đây là trò chơi và nó có quy luật của riêng nó.

Nếu có ai gan to cãi lại, không dám chắc hậu quả sẽ kinh khủng đến mức nào.

Thế là dù không cam tâm, bọn họ vẫn phải tiến hành bắt thăm theo lời Quản Trò nói.

Kết quả là...

Đội 1: Sagittarius và Taurus

Đội 2: Pisces và Gemini

Đội 3: Capricorn và Leo

Đội 4: Virgo và Libra

Đội 5: Cancer và Aquarius

Đội 6: Aries và Scorpion

Khỏi phải bàn, không ngoài dự đoán, kết quả bắt thăm thật tệ hại.

Ngoài cặp Sagittarius và Taurus đã có mối quan hệ tương đối tốt từ trước thì toàn bộ năm cặp còn lại gần như chẳng ai liên quan tới 'bạn cặp' của mình.

Hơn hết, thảm nhất là đội 6 - cặp đôi Aries và Scorpion.

Mới ngày hôm qua còn cắn nhau như chó với mèo, như nước với lửa, vậy mà hôm nay quay ngoắt đi một cái đã trở thành đồng đội.

Thực sự rất oái oăm...

Vừa biết mình bị bắt cặp với tên kia, Aries đã không nhịn được mà hét ầm lên: "Tôi muốn đổi đồng đội!

Tôi và cậu ta không thể chung một team được!"

"Chúng tôi không quan tâm đến vấn đề cá nhân của người chơi.

Chúng tôi chỉ thi hành và đối chiếu theo quy luật đã định.

Mong người chơi hãy vui vẻ chấp hành."

Aries tức đỏ cả mặt, đầu tưởng chừng như sắp xì khói.

Cậu ta quay sang nhìn tên Scorpion kia thì thấy hắn lại đang khá nhởn nhơ, trông chẳng có vẻ gì bận tâm đến chuyện chung team với cậu.

Điều này lại càng khiến cậu khó hiểu.

Rõ là ghét nhau như vậy mà sao trông hắn chẳng có phản ứng gì thế?

CPU não bộ của Aries sắp nổ tung đến nơi rồi...

"Hãy đi tìm vật phẩm được giao và mang về đặt trong lồng kính đúng thời gian quy định.

Các bạn nên nhớ, kết quả màn chơi chỉ được ghi nhận khi cả hai người trong đội đều hoàn thành nhiệm vụ!

Bây giờ thì TRÒ CHƠI BẮT ĐẦU!"

Sau khi hiệu lệnh bắt đầu của Quản Trò vang lên thì cả đại sảnh lại đột ngột bừng sáng, khiến mọi người nhất thời bị lóa mắt.

Đến khi lấy lại được tầm nhìn thì giữa các cặp đôi thuộc các đội đã được nối với nhau bằng một sợi dây vô hình - tuy mảnh nhưng lại rất bén.

Nếu có ý định 'đường ai nấy đi, việc ai nấy làm' thì sẽ bị nó cắt vào động mạch chủ.

Rất kinh dị...

Bên cạnh đó, trước mặt họ lại xuất hiện sáu cột trụ đá cao ngang ngực của một đứa trẻ vị thành niên, bên trên là những cái lồng kính bằng thủy tinh được thiết kế theo hình một cái rương kho báu.

Chẳng biết chúng đã hiện diện từ bao giờ, chỉ biết nhiệm vụ của 12 người chơi giờ đây là phải lấp đầy sáu rương thủy tinh này bằng vật phẩm họ được giao cho.

Ở chính giữa bức tường trước mặt còn có thêm một chiếc đồng hồ to quá cỡ đang bắt đầu đếm ngược, có lẽ là thời gian còn lại của màn chơi.

Tuy đồng hồ cứ tích tắc nhảy số nhưng bọn họ chưa vội rời đi.

Điều đầu tiên 12 người chơi cần làm là làm quen với 'bạn cặp' của mình trước đã, ù sao ở đây hơn một nửa cặp đôi cũng chưa từng tiếp xúc với nhau bao giờ.

Nhưng náo nhiệt nhất hẳn không thể là ai khác ngoài cặp đôi của đội 6.

Aries: "Tại sao lúc đó mày lại làm ra cái vẻ đó?

Hả!?"

Scorpion: "Vẻ gì?"

Aries: "Tại sao lại không lên tiếng phản đối cái đội ngu ngốc này?

Đúng là thảm họa!

Tao thà bắt cặp với bất kì đứa nào khác còn hơn là chung đội với mày!"

Scorpion nhìn Aries từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên phần cổ tay phải đang quấn băng gạc trắng.

Giọng cậu bắt đầu mỉa mai: "Mày muốn cụt luôn cái tay đó đúng không?

Hóa ra lại thích làm Dương Quá à?

Còn tao thì không có nhu cầu nhá."

Aries lớn giọng: "Mày nói cái mẹ gì cơ?

Không cần tới cái trò chơi khỉ gió này, có tin tao cho mày cụt thật không!?"

"Cái tay mày như thế còn chưa hiểu à?

Mặc dù chẳng ưa gì loại như mày nhưng đừng dại mà động vào luật lệ ở đây nếu mày không muốn bị 'out' sớm.

Hiểu chưa, đầu bã đậu?"

Scorpion nói một tràng.

Đây là lần đầu tiên cậu nói một câu dài hơi như vậy kể từ khi bước chân vào trò chơi.

Nhưng ai biểu đồng đội cậu lại là cái tên Aries này cơ chứ?

"Mẹ mày!"

Aries lại giơ nắm đấm lên, định vung vào mặt tên đầu tím kia một phát.

Scorpion thấy thế cũng không thèm tránh, chỉ nhướng mày về hướng cái cổ tay bị thương của Aries.

Một lời nhắc nhở nhẹ nhàng...mà thấm, cũng vô cùng có hiệu quả.

Aries sực nhớ ra vết thương chưa lành của mình thì vội thu tay về.

Dù có máu liều nhiều hơn máu não nhưng tất nhiên cậu không muốn bị cụt đâu, sẽ rất xấu và bất tiện.

Xong Scorpion lại phàn nàn: "Làm việc với mày thật sự rất tốn thời gian.

Người ta đã đi từ mười kiếp rồi, còn mỗi tao với mày đứng ở sảnh thôi đấy!?

Còn không mau lẹ cái chân lên, thằng chó."

Dứt lời thì cậu quay lưng đi một mạch chẳng thèm ngoái đầu nhìn phía sau.

Mặc kệ cho đối phương đang chới với đuổi theo trông có chút buồn cười và vật vã.

Aries thầm chửi thề trong lòng một tiếng.

Thật sự nếu không bị dính thành một đội thế này thì chắc chắn cái tên đầu tím đáng ghét kia sẽ không yên với cậu.

Tuy nhiên bây giờ là đồng đội, cũng nên hạ cái tôi cá nhân xuống một xíu để nhiệm vụ có thể suôn sẻ hơn, dù sao thời gian cũng không có nhiều.

Nhưng chốt hạ, cậu vẫn rất không ưa cái tên này!!!

[...]

Pisces: "Chúng...chúng ta đang đi đâu vậy..?"

Gemini: "Tôi cũng không biết...

Chỉ đi theo quán tính thôi."

"Hả..?

Như vậy liệu có ổn không đó?"

Pisces nghe Gemini nói xong thì quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc.

"Chứ bây giờ cũng chẳng biết phải tìm ở đâu, không phải sao?"

Gemini thản nhiên đáp.

Nơi Gemini và Pisces đang tìm kiếm thuộc khu vực cận trung tâm thành phố, phần lớn tụ họp các dịch vụ giải trí vô cùng sang trọng và đắt đỏ của "cư dân" nơi đây.

Đảo mắt một lượt có thể thấy nào là các sàn bar, club đèn mờ mờ ảo ảo, nào là các quán karaoke hay vũ trường với tiếng nhạc xập xình sôi động, cả mấy sòng casino và nhiều thứ đen tối khác mà người ngoài không thể thấy.

Nghĩ bằng đầu gối cũng biết, chỉ có mấy tên lắm tiền nhiều tật mới tìm tới cái khu này.

Chung quy cũng chẳng có gì tốt đẹp.

Gemini nhìn tới đâu máu trong người lại sôi lên tới đó, thật chẳng hiểu sao cô lại đi vào trúng cái "bãi lầy" này.

"A!

Nhìn kìa!"

Pisces đột nhiên chỉ tay về một góc nọ cách chỗ bọn họ không quá xa.

Đó là một con hẻm nhỏ rất tối, được tạo từ bức tường của hai tòa nhà xây gần sát nhau, ước chừng chỉ rộng khoảng ba mươi centimet.

Nếu tinh mắt sẽ thấy, lấp ló ở đó có một chiếc hộp gỗ nhỏ đang nằm yên vị ngay ngắn.

Thế là cả hai cô nàng vội vàng chạy đến xem.

Pisces kéo cái hộp ra khỏi con hẻm.

Cô ta dí sát mắt vào nó như thể đang cẩn thận quan sát điều gì đó, chốc chốc lại nhấc lên rồi đặt cái hộp xuống, xoay ngang xoay dọc.

Trông rất giống một vị thám tử đang xem xét hiện trường gây án...

Gemini thấy có chút kì lạ mới đánh tiếng hỏi:

"Cô đang làm cái gì vậy?

Thử nhìn xuyên thấu à?"

"Không.

Nhưng linh tính của tôi...

Nếu cô đồng ý, tôi nghĩ chúng ta nên mở nó ra.

Có thể cái hộp này sẽ chứa vật phẩm của cô đó, Gemini."

Dừng một chút Pisces lại lắp bắp nói: "Nhưng mà...thật ra tôi cũng...cũng không chắc lắm!"

"...Cứ mở đi.

Dù sao cũng không còn lựa chọn nào khác."

Lời vừa dứt thì Gemini đã nghe một tiếng cạch, là âm thanh mở khóa hộp gỗ.

Cô còn chưa kịp hồi hộp thì vật phẩm bên trong đã đập thẳng vào mắt, là một chiếc đầm công chúa nhỏ bị rách nát.

"Có phải của cô không?"

Pisces hỏi.

Gemini trầm ngâm một lúc mới lên tiếng: "Ừm...

Là của tôi."
 
12Chđ _ [Bàn Cờ Tây]
MÀN 1: TRUY TÌM KHO BÁU|2|


⫸Chúc mừng người chơi Gemini đã tìm thấy vật phẩm ở phố Neuven!⫷

Tiếng vị Quản Trò bất ngờ vang lên giữa thành phố, thu hút sự chú ý của tất cả các người chơi.

[...]

Cùng lúc đó bên phía của Taurus và Sagittarius cũng tìm thấy một chiếc hộp gỗ.

Sagittarius hỏi: "Có nên mở nó ra không?"

Taurus: "Tất nhiên là phải mở rồi!"

Thế là cô hít một hơi thật sâu, chậm rãi đưa tay mở chiếc hộp gỗ.

Dù mạnh miệng là thế nhưng bản thân cô vẫn không tránh khỏi sự căng thẳng.

Không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ còn mỗi tiếng thở của hai cô gái.

Và rồi...

Cạch - Nắp chiếc hộp mở ra, để lộ bên trong là một cuộn giấy nhỏ.

Đây hẳn là manh mối mà Quản Trò đã nhắc tới.

Thấy vậy Taurus mới thở hắt ra một hơi như vừa trút được gánh nặng.

Bên trong tờ giấy là một bức tranh được vẽ nghuệch ngoạc với nhiều thứ có màu sắc hỗn tạp khác nhau.

Nào là gấu bông, búp bê, khối gỗ rồi vô vàn những thứ đồ linh tinh khác.

Taurus: "Cái này...nghĩa là sao?

Trông cứ như bức tranh vẽ đại của một đứa nhóc lên ba vậy..."

Sagittarius: "Tất cả những thứ được vẽ...đều là đồ chơi của trẻ con.

Rất có thể chúng ta phải tới một nơi có mấy món đồ tương tự vậy."

"Là tiệm bán đồ chơi hả?"

"Không đâu.

Ở đây còn có cả xích đu, đu quay ngựa gỗ, kẹo bông gòn, bắp rang bơ,...nên không thể là một nơi có diện tích và quy mô nhỏ như vậy được.

Khả năng cao sẽ là...công viên giải trí?"

Sagittarius chống cằm, chầm chậm phân tích manh mối mà tờ giấy để lại.

Taurus cầm điện thoại vuốt vuốt vài cái, song nói: "Nếu là vậy thì ở gần đây cũng có một cái đó, công viên giải trí Dreamcatcher, nhưng bây giờ đã tạm dừng hoạt động rồi..."

"Cứ tới đó thử xem sao!"

Vậy là Sagittarius cùng Taurus tức tốc chạy đến đó.

Nơi này cách chỗ họ đang đứng cũng chỉ tầm một kilomet, rất nhanh cả hai đã có mặt tại đích đến.

Có lẽ do công viên này đã đóng cửa một thời gian nên không khí ở đây có chút u ám và đáng sợ.

Cái bảng đề chữ "Công Viên Giải Trí Dreamcatcher" được làm bằng thép với mấy cái bóng đèn nhỏ được đính xung quanh sớm đã bị tróc sơn và rỉ sét, mấy khu trò chơi bên trong cũng bám đầy bụi bẩn, còn một số khác thì bị phủ bạt che đi.

Cảm giác công viên vẫn còn đó nhưng lại không còn nghe tiếng nhạc sôi động hay tiếng của mấy đứa trẻ con đùa giỡn, vòi vĩnh phụ huynh mua kẹo bông, chơi trò chơi nữa, ánh đèn vàng đáng lẽ phải tràn ngập nơi đây cũng đã không còn.

Khung cảnh vốn dĩ quen thuộc này lại trở nên xa lạ, kì dị tới bất thường.

Chứng kiến cảnh tượng trước mắt khiến hai cô nàng không khỏi rùng mình.

Taurus gan dạ đi trước, Sagittarius cũng sải bước theo sau, cả hai vừa đi vừa lẳng lặng quan sát.

Chỉ sau vài phút đã có thứ thu hút tầm mắt của Sagittarius.

Đó là một gian hàng trò chơi nằm dọc đường đi.

Quy mô của nó không quá lớn, sạp chỉ rộng tầm hai sải tay của người trưởng thành.

Đằng trước gian hàng để một cái bảng lớn, dù đã bám đầy bụi nhưng có thể thấy chữ trên đó được in rất nổi bật "Bắn Súng Trúng Thưởng".

Đúng như cái tên của mình, trò chơi được bày trí ở đây là 'bắn súng'.

Gian hàng này được thiết kế khá đơn sơ, phía trước có một cái bàn cao ngang bụng, bên trên đặt sẵn mấy khẩu súng giả với đạn là cao su, đằng sau là kệ hàng có treo lủng lẳng mấy món đồ chơi đủ loại.

Nếu bắn rớt được món nào, phần thưởng chính là món đó.

Và theo luật chơi cùng được ghi trên tấm bảng kia, mỗi người chơi sẽ có năm phát bắn.

Như có linh tính mách bảo, Sagittarius mới đảo mắt qua một lượt các món đồ chơi trên kệ.

Đúng như dự cảm, có một chiếc hộp gỗ nho nhỏ đang được treo chễm chệ trên đó.

"May thật, lấy cái hộp gỗ và chuồn thôi!"

Taurus nhanh nhảu xắn tay áo, trèo vào trong gian hàng nọ để lấy chiếc hộp.

Thế mà quái lạ là dù khoảng cách không quá xa nhưng tay cô có với cách mấy cũng không thể chạm tới nó.

Cảm giác càng rướn người lên, hộp gỗ lại càng cao hơn một chút.

Cả Taurus và Sagittarius đều nhận thấy điều bất thường.

"Sagittarius à, bây giờ làm sao đây?"

Sagittarius không nói gì, chỉ ra hiệu cho Taurus tránh qua một bên.

Cô nhấc một cây súng ở đó lên - có vẻ đã được nạp đạn sẵn rồi đưa ngang tầm mắt, chuẩn bị ngắm bắn.

"Ê, không lẽ cậu định...!?"

"Gian hàng này muốn chúng ta làm theo đúng luật của nó."

Trước đây Sagittarius đã nhiều lần theo bố mình đến trường tập bắn.

Phải nói, cô trông chân yếu tay mềm nhưng lại khá có khiếu với bộ môn này, có thể được xem là tay 'thiện xạ' bắn mười phát thì hết chín phát đã trúng hồng tâm.

Vì vậy một trò chơi cỏn con chắc chắn không phải là vấn đề với cô.

Sagittarius tự tin, nheo mắt nhắm sợi dây treo chiếc hộp thật kĩ...

Bằng - Tiếng súng vang đánh động cả một vùng trời, bầy chim đậu trên mấy cành cây gần đó bị dọa sợ mà bay đi tán loạn.

Hồn vía Taurus cũng bay theo.

Cô nàng đứng chết chân tại chỗ, trố mắt nhìn về phía Sagittarius.

Chính Sagittarius cũng cảm thấy bất ngờ, cô cứ nghĩ bên trong là đạn giả!?

Nhưng nhìn kĩ lại, cả súng lẫn đạn hình như đều là hàng thật...

Mất một lúc Taurus mới có thể định thần sau phát súng ban nãy.

Song, cô vừa cúi xuống nhặt chiếc hộp vừa làm giọng điệu trách móc: "Vừa rồi cậu làm mình sợ chết khiếp đó!"

"Thành thật xin lỗi, tớ không nghĩ đây lại là 'hàng thật'.

Lúc đó cũng cảm thấy rất shock..."

"Được rồi, được rồi.

Bỏ qua chuyện đó đi, cùng mở cái hộp này ra thôi!"

Taurus nói xong thì liền đưa tay mở cái hộp gỗ.

Nhưng khác với lần trước, lần này động tác của cô rất dứt khoác.

Bên trong quả thật có vật phẩm - là một chiếc xe đồ chơi được thiết kế rất tinh xảo.

Nó là một chiếc xe hơi kiểu Âu có màu đen bóng trông vô cùng bắt mắt, nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay.

Đây là vật phẩm cần tìm của Sagittarius.

⫸Chúc mừng người chơi Sagittarius đã tìm thấy vật phẩm ở công viên giải trí Dreamcatcher!⫷

Taurus thấy đồ chơi bé bé xinh xinh lại được làm tỉ mỉ như vậy thì tỏ ra thích thú vô cùng, cứ không ngừng tấm tắc khen mãi.

Ngược lại, Sagittarius lại cảm thấy có chút khó chịu.

Trần đời, thứ cô ghét nhất chính là mấy chiếc xe hơi thế này.

Sagittarius lên tiếng hỏi: "Vật phẩm cần tìm của cậu là gì vậy?"

Taurus nghe thì cũng di dời sự chú ý khỏi món đồ chơi vừa kiếm được, cô thản nhiên đáp: "À, là một khẩu súng."

"Có khi nào...

Cậu nhìn thử bên trong gian hàng xem, có tìm thấy hộp gỗ nào nữa không."

Dù chẳng hiểu tại sao nhưng Taurus khi nghe bạn mình nói thế thì liền lom khom tìm kiếm một lượt.

Điều đáng ngạc nhiên là thật sự vẫn còn một hộp gỗ ở đây.

Nó nằm trong một cái thùng chứa lỉnh kỉnh mớ đồ chơi khác dưới gầm bàn.

Cái này chồng lên cái kia, cái kia lại đè lên cái nọ nên ban đầu Taurus đã không để ý thấy.

Cô dùng hết sức mình lôi nó đó đặt lên trên mặt bàn.

Đó là một cái hộp có hình chữ nhật không quá lớn, lúc va chạm với bề mặt gỗ lại tạo nên tiếng động không hề nhỏ.

Chứng tỏ nếu có vật phẩm bên trong thì thứ này sẽ chỉ dài tầm hai gang tay và có khối lượng khá nặng.

Vậy là họ đã tìm thấy tổng cộng ba chiếc hộp.

Lần này, Sagittarius sẽ là người mở.

Dù sao cũng không thể để Taurus "tiên phong" mãi được.

Cạch -

[...]

Có hai người, một nam thanh niên trẻ tuổi cùng một người phụ nữ xinh đẹp đang vừa đi, vừa thảo luận với nhau.

Libra: "Được rồi, bây giờ chúng ta phải đi đâu để tìm vật phẩm đây?

Không thể cứ đi lòng vòng mãi như này được."

Virgo: "Hmm...

Bệnh viện tư nhân.

Tôi nghĩ vật phẩm của tôi đang ở đấy."

Libra: "Bệnh viện tư nhân ở đây tôi thấy ít nhất cũng hai ba cái, không thể check hết từng cái được."

Cô nghe nói thế thì chỉ thản nhiên đáp: "Đúng là bệnh viện tư nhân đang hoạt động thì có đến hai ba cái, nhưng cái đã bị bỏ hoang thì chỉ có một thôi, nằm cuối con đường này."

"À, tôi hiểu rồi!

Có vẻ người dân ở đây hoàn toàn không biết tới sự tồn tại của trò chơi này, vậy nên các địa điểm đặt vật phẩm thật chắc chắn phải là những nơi ít người hoặc không còn hoạt động nữa."

"Cũng thông minh đấy, nhóc."

Virgo thấy Libra rất nhanh đã hiểu ý cô như vậy thì lòng có chút vui vẻ.

Vốn dĩ những kẻ có đầu óc lanh lợi luôn là đối tượng nghiên cứu mà cô ưa thích.

"Haha, cảm ơn cô đã khen.

Thật tốt khi chung đội với một người như cô."

Libra sởi lởi đáp.

"Tốt nhất cậu nên cảm thấy mình xui xẻo mới phải, bởi vì cậu sẽ bị tôi nhìn thấu đó."

Virgo đột nhiên quay sang nhìn thẳng vào mắt Libra.

Xong cô lại chầm chậm nói:

"Nhìn cậu có thể đoán chắc chỉ đang học đại học, hơn hết có thể còn là 'con nhà người ta' trong truyền thuyết.

Cậu lớn lên trong những lời tán thưởng và thành tích khiến người khác ngưỡng mộ, nhưng áp lực và kì vọng đặt lên cậu cũng không hề nhỏ.

Vậy nên khi nãy dù cậu cười nói, tỏ ra rất vui vẻ với lời khen của tôi nhưng thật lòng cậu lại cảm thấy vô cùng chán ghét nó.

Bởi vì đối với cậu, lời khen sẽ đi kèm với gánh nặng.

Tôi nói đúng chứ?"

Libra nghe xong thì đôi mắt mở to, vừa bất ngờ về người phụ nữ này lại vừa cảm giác có dòng điện chạy dọc sống lưng, da gà da vịt cậu đều nổi lên hết.

Bây giờ thì cậu thấy mình quả là xui xẻo khi bặt cặp trúng người này rồi.

Libra chỉ biết cười khổ, buông ra một câu: "Thật sự, chẳng sai câu nào."

Bình thường nếu có người ngoài nói như vậy với cậu, tất nhiên cậu sẽ phủ nhận.

Nhưng thiết nghĩ đây là trò chơi sống còn, cậu cũng không cần thiết phải giấu giếm mấy chuyện này.

Nhất là trước mặt người phụ nữ này, dường như không thể nói dối được.

Bỏ qua cảm giác chột dạ vì bị người khác nhìn trúng tim đen, trong cậu xuất hiện sự tò mò to lớn, cậu hỏi: "Làm sao cô đoán được những điều này?"

"Chỉ là kinh nghiệm của một người làm nghề tâm lý lâu năm thôi."

"Được rồi, đụng tới vấn đề nghề nghiệp của cô rồi nhỉ?

Tôi bắt đầu cảm thấy sợ cô rồi đó."

⫸Chúc mừng người chơi Taurus đã tìm thấy vật phẩm ở công viên giải trí Dreamcatcher!⫷

Thông báo từ Quản Trò vang lên, ngắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người.

Cũng vừa lúc đó, họ đã đứng trước bệnh viện tư nhân Bright Light.

"Coi bộ lại có thêm người hoàn thành nhiệm vụ rồi, chúng ta cũng phải nhanh lên thôi."

Virgo nói xong thì đi thẳng một mạch vào trong tòa bệnh viện hoang tàn mà chẳng hề kiêng nể.

Libra thấy thế thì cũng nhanh chóng đuổi theo sau.

Đã đến lúc họ phải đẩy nhanh tiến độ tìm kiếm rồi.

Không biết đã bị bỏ hoang từ bao giờ nhưng bệnh viện Bright Light trông đã vô cùng xuống cấp.

Nơi này sụp xệ tới mức Libra cảm giác nó có thể sập xuống đè chết cả hai bất cứ khi nào.

Không khí cũng cực kì âm u và quỷ dị, điều hòa không hề được bật nhưng từng đợt khí lạnh cứ phả vào sóng lưng làm Libra không khỏi rùng mình.

Cơ sở vật chất tuy vẫn còn khá đầy đủ nhưng đa số đều bị hỏng hóc, không còn sử dụng được nữa.

Bởi vì đã ngừng hoạt động nên tất nhiên nguồn điện ở đây cũng chẳng có, toàn bộ không gian đều bị bao trùm bởi bóng tối.

Có lẽ nguồn sáng duy nhất là ánh đèn flash từ điện thoại của cả hai.

"À, nhân tiện thì vật phẩm mà cậu cần tìm là gì vậy?"

Virgo lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng.

"Là một bức ảnh."

Libra thẳng thắn đáp.

"Ồ?

Thú vị đấy.

Tôi nghĩ địa điểm tiếp theo chúng ta cần đến sẽ là tiệm chụp hình."

Virgo rất nhanh đã nhắm được đích đến kế tiếp.

Xong, cô dừng một chút rồi lại bảo:

"Nhưng hiện tại, tìm cho tôi chỗ nào cậu cảm thấy khả nghi nhất, nơi mà có thể làm mấy điều mờ ám ấy.

Hiểu chưa?"

Libra nghe thế thì cũng hiểu đại khái tình hình, có vẻ món đồ Virgo cần tìm không phải là thứ tốt đẹp mấy?

Thế là cậu cũng vâng vâng dạ dạ, loay hoay tìm kiếm xung quanh theo lời cô.

"Tôi thấy rồi!

Virgo!"

Libra hét lớn, âm thanh vang vọng trong sảnh bệnh viện.

Cậu vừa tìm được nơi đúng y phóc lời cô yêu cầu.

Nơi này bề ngoài cũng không có gì mấy khác thường, chỉ là một căn phòng phẫu thuật khẩn cấp.

Tuy nhiên để ý thì sẽ tìm được vài chỗ khác lạ.

Đầu tiên, nó nằm ở nơi rất khuất, trong một ngách tường, hoàn toàn không thuộc khu vực phòng mổ.

Thứ hai, các cửa phòng phẫu thuật khác đều là cửa tự động nhưng cái này lại có khóa, còn được khóa rất kĩ.

Libra không chần chờ thêm, quyết định tung một cước.

Bởi vì cái khóa xích đã rất cũ kỉ nên một đứa ít hoạt động thể thao như cậu cũng có thể phá khóa dễ dàng.

Mãi vẫn chưa thấy bóng dáng Virgo đâu, cậu đành vào trong trước.

Vừa bước qua khỏi cửa, đập vào mắt Libra là một cảnh tượng kinh hoàng.

Giữa gian phòng là 'chiếc giường' được làm bằng thiếc, lớn hơn người cậu gấp năm lần, bên trên có bốn dây đai cao su được cố định sẵn ở bốn góc.

Phía hai bên tường là một dãy kệ lớn có nhiều ngăn, được thiết kế cao chạm trần, quy mô vô cùng đồ sộ.

Libra từ từ tiến gần đến kệ tủ, quan sát thấy ở trong có vài cái lọ bám đầy bụi bẩn, một số còn nguyên, một số thì đã bị đập vỡ thành mấy mảnh.

Dù biết không nên nhưng cậu vẫn đánh liều, phủi bụi một trong số những lọ nguyên vẹn ở đó để xem rõ bên trong chứa gì.

Xoảng - Cái lọ trên tay Libra rơi xuống, vỡ tan tành.

"Libra, có chuyện gì vậy!?"

Vừa nghe tiếng động lớn Virgo đã lập tức chạy vào.

Kết quả là thấy cảnh tượng Libra đang ngồi bệt dưới đất ôm đầu, gương mặt thất thần trắng bệt.

Kế bên là mấy mảnh thủy tinh vụn vỡ đang nằm xen lẫn với thứ chất lỏng kì lạ màu tím.

Hẳn tiếng động vừa rồi là do nó gây ra.

Cô tới bên lay lay người cậu, liên tục nói: "Libra cậu có sao không?

Cậu ổn không?

Mau điều chỉnh lại hơi thở, hít sâu rồi từ từ thở ra!

Bình tĩnh lại!"

Dưới sự trấn tĩnh tận tình của Virgo, cậu cuối cùng cũng cảm thấy ổn hơn chút.

Ít nhất, cậu đã lấy lại được sự bình tĩnh.

Tuy nhiên trải nghiệm vừa rồi thật khó lòng mà quên được...

"Vừa rời mắt khỏi cậu một xíu đã có chuyện rồi...

Cậu làm sao đấy!?"

Thấy đối phương đã trong tình trạng 'an toàn' Virgo mới giở giọng trách móc.

Thật sự mấy tên oắt con như này rất phiền phức, lúc nào cũng muốn treo tim cô trên đầu ngọn cây.

Đúng là đối tượng nghiên cứu vẫn nên là nữ giới thì hơn!

"Tôi xin lỗi, vốn dĩ chỉ định mày mò nơi này tí trong lúc đợi cô đến...

Ai ngờ lại làm ra đống hỗn độn này..."

Libra nghe cô trách mới gãi gãi đầu cười trừ, miệng thì xin lỗi nhưng bộ dạng lại có vẻ rất vui.

Không lẽ tên này bị máu M à???

Cậu đang cười cười nói nói tự nhiên lại nghiêm giọng, bầu không khí cũng chùng xuống vài phần: "Nhưng mà...vừa rồi xảy ra chuyện rất kì lạ, nhất định mấy cái lọ ở đây có vấn đề."

Virgo không nhìn cậu, chỉ chăm chăm vào thứ chất lỏng dưới sàn.

Cô hỏi: "Sao, cậu đã 'trải nghiệm' điều gì?"

Libra: "Khi tôi vừa cầm cái lọ này lên xem thử thì liền bị chóng mặt, hoa mắt.

Đầu tôi ong lên rất khó chịu, cảm giác có rất nhiều giọng nói thì thầm bên tai.

Hơn nữa...đều là giọng nói tôi rất quen thuộc...

Sau đó thì tôi ngã xuống, và phần sau thì như cô đã chứng kiến."

Virgo nghe xong thì chưa vội nói gì.

Cô chỉ di dời tầm mắt của mình, từ mớ lộn xộn dưới sàn lên mấy cái lọ được trưng trong kệ tủ.

Ngẫm nghĩ một lúc, cô đưa ra lập luận:

"Mớ này khả năng cao là thuốc có tác dụng thôi miên, gây ra ảo giác, kích thích thần kinh và tinh thần.

Theo nhiều cách khác nhau, có thể ảnh hưởng qua thị giác, khứa giác, vị giác và xúc giác."

Cô quay người đi đến chiếc giường ở giữa phòng rồi lại tiếp tục nói: "Cộng thêm các vật dụng y tế còn sót lại ở đây...ất có thể chỗ này là phòng nghiên cứu của một hoặc nhiều tên bác sĩ bệnh hoạn nào đó..."

Điều này đúng thật là điên rồ mà.
 
12Chđ _ [Bàn Cờ Tây]
MÀN 1: TRUY TÌM KHO BÁU|3|


"Đừng có nói là...thí nghiệm trên người nha!?"

Libra trố mắt, gương mặt phần là ngạc nhiên, phần là kinh hãi.

Từ trước tới giờ cậu vốn nghĩ mấy thứ như này chỉ có trên phim ảnh thôi, nào ngờ lại được tự bản thân trải nghiệm qua một lần.

Đúng là đáng sợ, bây giờ nghĩ lại lúc đó cậu vẫn còn rợn người.

"Đừng ngạc nhiên.

Mấy trò vô nhân tính kiểu này vẫn luôn tồn tại trong xã hội, chỉ là cậu vẫn còn quá may mắn để có thể nhìn thấy chúng thôi."

Cạch -

"Cô tìm thấy hộp gỗ rồi à?"

Libra mới nghe tiếng lạch cạch thì liền xoay người về phía Virgo, mặt mày có chút mừng rỡ.

Cũng phải, cậu thật sự muốn phắn nhanh khỏi cái nơi này lắm rồi.

"Ừ, nhưng không phải là vật phẩm của tôi."

"Hả?

Sao lại thế được?"

Mặt cậu lập tức xị xuống, nhanh chân đi tới dòm vào chiếc hộp như thể muốn kiểm chứng lời Virgo nói.

Bên trong là một cây dao nhỏ mới toanh, sáng bóng và rõ ràng, lưỡi dao của nó vô cùng sắc bén.

Đây rất có thể là dụng cụ dùng trong lúc phẫu thuật của các y bác sĩ?

Cậu chỉ phỏng đoán bừa chứ cũng không dám chắc, dù gì y khoa cũng không nằm trong tầm hiểu biết của cậu.

Virgo: "Libra, rọi cho tôi một tí flash đi!

Tôi cần nhắn tin."

"Cô nhắn tin cho ai vậy?"

Mặc dù chả hiểu cô đang định làm gì nhưng sau cùng cậu vẫn là ngoan ngoãn làm theo lời cô nói.

Riết rồi cậu cảm thấy sao mà như mình vừa có thêm một bà chị hay sai vặt quá nhỉ?

Tách -

Virgo bấm nút chụp hình làm ánh đèn flash lóa lên một cái, rồi vừa lướt nhanh ngón tay trên bàn phím cô vừa đáp qua loa cho có lệ: "À, chỉ là một người đồng nghiệp có lẽ cần chút sự giúp đỡ thôi."

Khi tin nhắn được gửi đi, cô cũng đóng chiếc hộp gỗ lại, trả nó về nguyên vẹn theo lời Quản Trò đã nói.

Song lại bắt đầu 'ra lệnh' cho Libra: "Được rồi, tìm xung quanh đây đi.

Tôi nghĩ vật phẩm của mình cũng chỉ ở đâu đây thôi."

⫸Chúc mừng người chơi Cancer đã tìm thấy vật phẩm ở Tiệm Đồ Cổ - Rebecca!⫷

Tiếng Quản Trò vừa dứt thì Libra lại nghe Virgo hối thúc: "Nhanh cái tay cậu lên đấy, lại có thêm một người chơi nữa tìm thấy vật phẩm rồi!"

"Biết rồi!

Thưa quý cô thích sai vặt!"

Thế là cả hai lại loay hoay, lục tung khắp cả căn phòng.

Tuy nhiên vẫn không dám di dời mấy thứ đồ trong phòng quá mức.

Dù sao họ cũng chẳng biết được liệu có phạm phải điều gì đáng hay không.

Ở nơi kì quái thế này, cẩn thận thì vẫn hơn.

Tầm mười lăm phút trôi qua, cuối cùng Libra cũng lôi ra được từ góc tủ một cái hộp gỗ.

Kích thước nó rất nhỏ, chỉ vừa bằng lòng bàn tay của cậu.

Vậy là cậu quyết định mở nó ra, mặc dù biết rõ chắc chắn nó không chứa vật phẩm của mình...

Xem như là trả thù Virgo đã sai vặt cậu nãy giờ.

Cậu khá ngạc nhiên khi thấy vật phẩm bên trong là một cái vòng chữ C có màu gi làm bằng chất liệu titan hay thứ gì đại loại thế.

Bản vòng khá dày và trông rất bóng, tới mức có thể phản chiếu cả hình ảnh của cậu lên trên.

Ban đầu Libra cứ nghĩ nó là vòng tay, nhưng với đường kính này thì hình như không hợp lí lắm...

Có lẽ nó giống một cái vòng cổ hơn?

Mấy thứ trang sức này cậu cũng không rành lắm.

À, bên ngoài nó còn được khắc chìm một dãy mã số nữa.

Không biết có ý nghĩa gì nhỉ?

Đang mãi mân mê, ngắm nghía thì Virgo từ phía sau đã giật phăng chiếc vòng từ tay cậu.

Cô liếc cậu một cái, cao giọng cảnh cáo:

"Đừng có tự tiện động vào đồ của phụ nữ, nhóc con."

Thấy thái độ của Virgo có phần hơi căng thẳng nên Libra cũng chẳng dám đả động gì tới cái vòng nữa mà đổi sang chủ đề khác:

"Vậy địa điểm tiếp theo là tiệm chụp ảnh?

Kiểu gia đình à?

Cô có nhắm được chỗ nào chưa?"

"Tôi không chắc lắm, nhưng cứ tới đó thử đi."

[...]

"Em có chút thắc mắc...

Tại sao lại là chỗ này ạ?"

Cancer hỏi.

"Vật phẩm của em là một cái balo đúng chứ?

Anh nghĩ nơi chứa vật phẩm nào thì sẽ liên quan tới vật phẩm đó.

Cộng thêm manh mối chúng ta vừa tìm được..."

Aquarius đáp.

"Nhưng mà...balo và tiệm bán đồ cổ thì có liên quan gì ạ?"

Cancer cũng không phải dạng quá ngốc nghếch nhưng cô không tài nào hiểu được.

Rõ ràng thì nhắc tới balo người ta phải thường nghĩ tới trường học, những shop bán ti tỉ thứ đồ dễ thương hay bán đồ dùng học tập chứ???

Tại sao lại là tiệm bán đồ cổ vậy!?

"Haha, nghe thì đúng thật chẳng liên quan gì cả.

Nhưng mà manh mối chúng ta giải được, anh nghĩ không sai đâu."

Cách đây vài chục phút trước bọn họ đã tìm thấy một hộp gỗ có chứa manh mối.

Đó là tờ giấy có viết bảng chữ cái abc, chỉ có điều là không được hoàn chỉnh.

Nó bị khuyết mất những chữ cái lần lượt là: A E I N Q T và U.

Kèm theo đó là một bài thơ được ghi ngay bên dưới.

NHÀ THỎ DI CƯ

"Nhà thỏ tất thảy bảy người

Anh cả xung phong đi đầu

Mặt trăng ở giữa theo sau

Áp út cũng liền nối gót

Thỏ ba sốt vó trông theo

Mặt trăng đôi mắt leo nheo

Cuối cùng nơi đây chèo queo

Mỗi mình anh hai ở lại."

Cancer vừa đọc xong tờ manh mối thì váng hết cả đầu, nó gợi nhớ cho cô về cái thời còn đi học tiểu học, cấp hai - ôi khoảng thời gian chẳng mấy vui vẻ.

Ngược lại, nhìn Aquarius lại có vẻ rất thích thú.

Có phải là do 'người già' vẫn luôn có xu hướng muốn trẻ lại chăng?

Anh trầm ngâm một lúc, nụ cười khoái trá cuối cùng đã nở trên môi.

Aquarius hình như đã giải mã được manh mối.

Anh bắt đầu đưa ra lập luận:

"Ở đây chúng ta bị thiếu mất bảy chữ cái, vừa khít với số thành viên trong gia đình thỏ được nhắc trong câu đầu.

Chúng ta sẽ gọi lần lượt A E I N Q T và U là anh cả, anh hai, anh ba, anh tư, anh năm, áp út và em út."

Cancer gật gật đầu, chăm chú lắng nghe từng lời Aquarius nói.

"Trong câu hai thì Anh cả đi đầu, vậy ta sẽ xếp A ở vị trí đầu tiên.

Câu thứ ba, Mặt trăng ở giữa tức là chỉ anh tư, bởi vì mặt trăng theo văn hóa phương Đông gắn liền với con thỏ và con thỏ đứng ở giữa chính là anh tư - N.

Vậy nên ta sẽ xếp N ở vị trí kế tiếp."

Cancer lúc này dường như đã hiểu được quy luật của câu đố, giọng cô có phần phấn khích: "Thế áp út nối gót chính là muốn nói T sắp ngay sau N!?

Còn thỏ ba trông theo tức là I ở phía sau T!?

Có đúng không ạ?"

"Đúng đó.

Em hiểu được quy luật của nó rồi thì có phải thấy câu đố này rất dễ không?"

"Không hẳn ạ...

Mấy câu sau có phần hơi khó hiểu..."

Cancer gãi gãi đầu.

Có lẽ cô đã vận dụng hết não bộ của mình để giải hai câu đố kia mất rồi.

Thú thật, lúc còn đi học thì phần toán logic là phần cô kém nhất.

Aquarius nghe vậy thì từ tốn diễn giải tiếp:

"Như đã nói ban nãy, mặt trăng trong câu đố là hình ảnh ẩn dụ cho con thỏ.

Ở đây mặt trăng leo nheo đôi mắt có thể ý nói đến mặt trăng đang 'buồn ngủ', mà điều đó cũng đồng nghĩa là mặt trăng đang lặn dần để bước sang ngày mới.

Có thể thấy, từ mặt trăng ở giữa ban đầu đã thành mặt trăng dần dần lặn xuống.

Từ đó ta suy ra được câu này muốn nói đến con thỏ kế anh tư là anh ba và anh năm.

Nhưng anh ba mình đã xếp ở phía trên rồi, nên ở đây sẽ là anh năm - tức là Q."

Aquarius dừng một lúc để Cancer tiếp thu mớ thông tin anh vừa nói, thấy cô ra chiều đã hiểu thì mới tiếp tục giải mã những dòng cuối:

"Cuối cùng ở đây là muốn chỉ em út - U và xếp chót là E - anh hai."

Anh vừa nói vừa lấy bút trong túi áo ghi lên mảnh giấy nhanh thoăn thoắt: "Sau cùng thì ta sẽ rút ra được lời giải manh mối là từ khóa ANTIQUE - Đồ Cổ."

Khỏi phải nói, Cancer thấy 'màn trình diễn' nọ xong thì ngưỡng mộ người đàn ông này vô cùng.

Không chỉ thông minh mà anh còn vô cùng dịu dàng và nhẫn nại.

Ở bên cạnh anh khiến người ta có cảm giác an toàn tuyệt đối.

Xem ra lần bắt cặp này của cô cũng không tệ.

Nắm được từ khóa trò chơi đưa cho, thế là Aquarius liền đề xuất đi đến tiệm đồ cổ.

Vừa hay trong thành phố này lại chỉ có duy nhất một cái nằm ở phần rìa thành phố!

Khi họ đến Tiệm Đồ Cổ - Rebecca đã là chuyện của mười lăm phút sau đó.

Nơi này là một căn nhà nhỏ được làm bằng gỗ, giản dị và cổ kính - hoàn toàn khác biệt với cái vẻ hoa lệ của thành phố này.

Cả hai bước vào trong.

Cancer "ồ" lên một tiếng, tròn mắt nhìn lủ khủ thứ đồ linh tinh đang được trưng bày, chen chút nhau trong cái không gian bé xíu của nhà gỗ.

Bà lão nghe thấy tiếng động cót két khi có người bước trên sàn gỗ mới ló đầu từ quầy tính tiền ra xem.

Thấy anh và cô thì liền vui vẻ nói:

"Ái chà chà, nay có khách quý đến.

Xin hỏi hai vị muốn mua gì?"

Cancer nhất thời cứng miệng, không biết nên đáp sao mới phải, chỉ đành đưa mắt cầu cứu Aquarius.

Anh thấy thế thì cũng hiểu ý mà tiếp lời:

"Dạ bà cứ để chúng con xem qua một lượt ạ."

"Haha, được, được.

Cứ thoải mái!"

Thế là Cancer cùng Aquarius dạo bước một vòng từ trước ra sau cửa hàng.

Nơi này mọi thứ đều được trưng kiểu "tiện đâu đặt đó" vậy nên bố cục sắp xếp tương đối lộn xộn, không loại nào ra loại nào cả.

Thật sự cũng là một dạng thử thách đối với hai người.

Cancer phụ trách tìm kiếm ở khu vực dưới thấp trong khi Aquarius sẽ xem xét phía trên cao.

Đi khắp cửa hàng một lượt, có nào là trống lắc tay, búp bê Nga, tranh treo tường, bình gốm, mấy chuỗi hạt và ti tỉ những thứ đồ khác.

Tuy nhiên, họ lại chẳng kiếm thấy cái hộp gỗ nào.

"Gì chứ...

Không lẽ là đã giải sai manh mối rồi à?

Hay vẫn còn tiệm đồ cổ nào khác thế?"

Aquarius có chút bối rối.

Bà lão thấy cả hai mãi vẫn chưa kiếm được món nào ưng ý thì mới đánh tiếng: "Còn mấy món đồ ta để trên gác không mang xuống, hai cháu thử lên trên đó xem sao.

Biết đâu lại tìm thấy thứ cần tìm."

Quả thật ở góc cuối căn nhà có một cái thang xếp để đi lên trên, có lẽ do mãi tìm kiếm hộp gỗ quá nên vừa rồi họ đã không chú ý tới nó.

Tuy nhiên cái thang lại khá nhỏ và ọp ẹp, trông không được chắc chắn lắm, phần cửa thông lên gác cũng chỉ là một khoảng hình vuông be bé.

Một người đàn ông cao lớn như Aquarius chắc chắn không thể chui vừa.

Vậy là anh chỉ đành trông cậy vào cô bé đi cùng.

Cancer cẩn thận bước lên từng bậc thang, thông qua khoảng trống kia leo lên gác.

Trên này không gian tương đối ngộp ngạt vì sàn gỗ chỉ cách phần mái tầm một mét rưỡi.

Cô phải khom lưng xuống mới có thể di chuyển qua lại.

Trên này lại chẳng có cái đèn nào mà điện thoại cô thì vừa hết pin, thứ ánh sáng duy nhất có lẽ đến từ ánh đèn đường đang rọi qua ô cửa sổ nhỏ.

Cancer đành quờ quạng trong bóng tối một lúc.

Thật may vì cô không mắc chứng sợ không gian tối và hẹp.

Cộp - Chân cô nàng va thẳng vào thứ đồ nào đó.

Cancer không nhịn được mà la lên một tiếng.

Aquarius ở dưới không rõ tình hình thế nào, giọng có chút lo lắng nói vọng lên: "Em bị gì đấy?

Có ổn không?"

Cancer vừa ôm cẳng chân đáng thương của mình vừa trấn an người ở dưới: "Em không sao, chỉ bị va vào thứ gì đó thôi."

Nói xong cô quay lại, tới gần thứ kia hơn để xem rõ mình vừa va vào cái quái gì.

Kết quả không biết nên vui hay buồn, hung thủ làm cái chân cô bầm tím lại chính là cái hộp gỗ cô đang tìm.

Cancer từ từ mở chiếc hộp ra, tâm trạng có chút căng thẳng.

1...2...3 - Cạch

Nắp hộp mở ra, bên trong đúng là món đồ cô đang cần - một cái cặp đi học điển hình.

Cô vui mừng đem món đồ xuống khỏi căn gác nhỏ.

Háo hức nói: "Em tìm được nó rồi!"

Đồng thời dưới này Aquarius cũng vừa đút điện thoại lại vào túi, thấy tin tốt từ Cancer thì cũng hưởng ứng đáp: "Tốt quá rồi!

Em mau đi tính tiền đi, sau đó chúng ta sẽ đến bệnh viện Bright Light."

Cancer vừa bước chầm chậm tới quầy thanh toán vừa hỏi: "Tại sao lại đến đó ạ?

Hình như...nó đã bị bỏ hoang rồi thì phải."

Aquarius đi theo ngay sau, anh đáp: "Anh vừa nhận được tin nhắn từ Virgo, cô ấy bảo vật phẩm của anh đang ở đó.

Mặc dù cũng không hoàn toàn đáng tin nhưng chúng ta cứ ghé qua chỗ đó thử xem sao."

"Vâ...vâng ạ."

Thực ra cô vốn thuộc kiểu người khá nhát gan, mấy chỗ hoang tàn và đáng sợ như vậy luôn nằm trong blacklist - những nơi không bao giờ lui tới của Cancer.

Bây giờ đột nhiên bất đắc dĩ phải 'ghé thăm' bệnh viện bỏ hoang một chuyến khiến cô có chút e ngại.

Vô vàn viễn cảnh hiện ra như thước phim tua nhanh trong tâm trí cô.

Ở đó lỡ như cả hai sẽ chạm mặt phải thế lực siêu nhiên nào đó thì sao?

Hay có khi anh và cô sẽ bị lạc nhau?

Hoặc là có một tên sát nhân biến thái ẩn nấp ở đó chẳng hạn?

"Hai cháu muốn lấy cái này à?

Cái này thì ta không lấy tiền, các cháu cứ giữ lấy."

Giọng bà lão vang lên như kéo Cancer khỏi dòng tưởng tượng.

"Dạ?"

Đầu óc cô nhất thời chưa về thực tại.

"Bà bảo cái này miễn phí, cứ mang đi đi."

Bà lão lặp lại một lần nữa.

"Thật ngại quá...

Chúng cháu cám ơn bà.

Bây giờ chúng cháu xin phép đi trước ạ!"

Aquarius thấy cô vẫn đang nghệch mặt ra thì mới chen vào chữa cháy.

Ai da, thực sự cô bé này có vấn đề trong giao tiếp với người lạ mà...

Sau khi chào bà lão xong, Aquarius và Cancer cũng nhanh chóng rời khỏi tiệm đồ cổ, thẳng tiến đến bệnh viện Bright Light.

⫸Chúc mừng người chơi Virgo đã tìm thấy vật phẩm ở bệnh viện Bright Light⫷

Cho tới hiện tại đã có năm người chơi tìm được vật phẩm được giao, thời gian cũng đã trôi qua hơn hai tiếng.
 
12Chđ _ [Bàn Cờ Tây]
MÀN 1: TRUY TÌM KHO BÁU|4|


[...]

"Ừm...

Có chắc là ở đây có vật phẩm không thế?"

Capricorn vừa ngó nghiêng xung quanh như đang tìm kiếm gì đó, vừa hỏi.

Leo đi sát gần đó, nghe cô hỏi vậy thì đáp: "Chẳng phải vật phẩm của cô là lá thư à!?

Vậy thì chẳng còn địa điểm nào hợp lí hơn Bưu điện Thành phố để giấu nó, không phải sao?

Cô nhẫn nại một xíu."

"Tôi cũng muốn nhẫn nại lắm, nhưng hai tiếng đã trôi qua rồi và trong chúng ta vẫn chưa ai tìm được vật phẩm cả."

Giọng cô có chút cau có.

Leo đột nhiên kéo cánh tay Capricorn một cái khiến cô giật thót mình.

Không nhịn được mà cao giọng: "Anh bị điên à!"

Thấy mình vừa quá trớn, chàng diễn viên mới khi nào còn được fan nâng lên tận trời cũng phải hạ giọng: "Xin lỗi, xin lỗi!

Nhưng mà cô nhìn kìa!"

Anh vừa nói, vừa chỉ tay về hướng kệ bày bán mấy tấm bưu thiếp.

Capricorn cũng đưa mắt nhìn theo.

Cô nheo nheo đôi mắt, khó khăn lắm mới thấy được một cái hộp gỗ đang nằm lấp ló sau đống thiệp.

Cầm chiếc hộp gỗ trên tay lại càng thấy nó rất bé.

Hộp có hình chữ nhật, vừa bằng một bàn tay của Leo, lại cao không quá một centimet.

Nó còn cố tình được xếp ở kệ dưới cùng, thảo nào lại dễ dàng bị che lấp bởi mớ thiệp khác.

Xuýt chút nữa thì cả hai đã bỏ qua nó.

Cũng phải nói lời cảm ơn tới con mắt tinh tường của Leo.

Capricorn toang đưa tay ra mở thì liền bị anh ngăn lại.

Cô khó hiểu, quay ngoắt sang hỏi: "Anh làm cái gì nữa đấy?"

Leo cũng không ngần ngại mà giật luôn cái hộp trên tay cô nàng, vừa nói vừa thản nhiên tìm cách mở: "Không thể biết chắc đây có phải hộp thật hay không.

Tốt nhất vẫn nên để tôi mở."

Ồ, bây giờ cô mới biết tên mặt hoa da phấn này cũng ga lăng phết đó chứ.

Ban đầu cứ nghĩ anh ta chỉ là một cái bình bông di động, hóa ra lại khá có ích.

Cạch - Chiếc hộp vừa mở ra Capricon đã nhanh tay chộp lấy vật bên trong.

Kết quả là chỉ vừa mới chớp mắt một cái Leo đã thấy cái hộp trống huơ trống .

"Cô có cần phải làm vậy không..."

"Không cần lắm.

Nhưng mà tôi muốn."

Cô nhún vai.

Phải, cô gái này ngang ngược hết nói.

Trải qua cảm giác lần đầu bị phũ từ đầu tới cuối, Leo cũng không biết nên vui hay buồn.

Vui vì anh đã được đối xử như một người bình thường chứ không phải một thần tượng đang nổi, còn buồn là vì có vẻ đồng đội của Leo còn chẳng thèm để anh vào mắt...

Cảm giác bất lực, anh chỉ biết thở dài một hơi.

⫸Chúc mừng người chơi Capricorn đã tìm thấy vật phẩm ở tòa Bưu điện Thành phố!⫷

Capricorn: "Được rồi, bây giờ chúng ta đi đâu nữa đây?"

Leo: "Vật phẩm của tôi là một cái máy ảnh...hmm"

Capricorn: "Vậy có thể là shop bán máy ảnh, studio, tiệm chụp ảnh,..."

[...]

Leo và Capricorn đã may mắn tìm được manh mối.

Nhưng xui xẻo là họ lại không hiểu tờ manh mối ám chỉ điều gì.

Nó là một tờ giấy nhỏ bên trên có in những hình ảnh kí tự kì lạ:

Sau khi vặn não mãi mà không ra ý tưởng nào thì cô đã quẳng nó ra một xó và kiên trì đi từng nơi có liên quan tới từ khóa 'máy ảnh' nọ.

Mặc dù khá tốn thời gian và công sức nhưng thà vậy còn hơn không làm gì.

Leo cũng tò tò đi theo sau, nhưng vừa đi lại vừa cắm mặt vào tờ giấy.

Anh ta cứ ngẫm nghĩ rồi lấy bút ghi ghi gì đó, ghi xong lại gạch, nhiều lúc bực quá thì lại vò tờ giấy thành một cục.

Kết quả tờ manh mối sớm đã nhàu nát, còn anh ta vẫn chưa rặn ra được chút gì.

Đột nhiên Leo lại hét toáng lên.

Capricorn một lần nữa quay sang, hỏi: "Lại gì nữa đây!?"

"Cô có gương cầm tay ở đây không?"

"Có thì có, nhưng mà để làm gì..?"

Capricorn tỏ ra khó hiểu trước vẻ gấp gáp của anh chàng.

"Mau lên, đưa tôi mượn một lát!"

Dù chẳng hiểu gì nhưng cô vẫn làm theo lời Leo nói, rút ra từ túi áo khoác một chiếc gương cầm tay nho nhỏ đưa anh.

Động tác có chút khẩn trương, cứ như sợ chậm một xíu thôi thì anh ta sẽ bổ nhào vào tự giành lấy cái gương vậy.

Song, Capricorn cẩn thận quan sát hành động của Leo.

Anh ta đưa tờ giấy lên song song với gương, mặt giấy có ghi kí tự hướng vào mặt kính.

Có vẻ như cơn ngứa ngáy lâu ngày trong người anh vừa được giải quyết, Leo phấn khích reo lên:

"Capricorn cô lại đây xem này!

Tôi biết địa điểm giấu vật phẩm ở đâu rồi!"

Cô nghe vậy cũng có chút kích động, ngay lập tức bước nhanh về phía Leo, đưa mắt nhòm vào cái gương kia.

Giờ đây cô có thể đọc được những kí tự kì lạ ban nãy một cái vô cùng dễ dàng, từng con chữ hiện ra rõ trước mắt, đọc từ trái sang phải, lần lượt theo hướng mũi tên chỉ lên trước xuống sau, ta sẽ được chữ: J-o-h-n-s-e-p-h

Leo vội dúi tờ manh mối và cái gương vào tay Capricorn rồi nhanh chóng lôi chiếc điện thoại ra, vào CityMap.

Anh di mắt hết một lượt, hết phóng to rồi thu nhỏ tấm bản đồ.

Có thể nói, anh chàng đang cố căng mắt ra để tìm kiếm một nơi nào đó mang cái tên này.

Capricorn cũng nín thở dõi theo từng động tác tay của Leo.

Cuối cùng họ cũng tìm thấy một địa điểm có tên Johnseph.

Đúng như ban đầu cả hai dự đoán, nơi giấu vật phẩm là một tiệm chụp ảnh.

[...]

Lách cách - Cạch

Virgo: "Ồ, cậu có vẻ thành thạo quá nhỉ?"

Libra: "Đừng có nói như kiểu tôi là mấy tên hay trộm cướp chứ?"

Vừa dứt lời cũng là lúc cậu mở thành công cánh cửa trước mắt.

Cậu thở hắt một hơi vì mệt, chẳng hề kiêng dè mà quăng thẳng đống khóa xích xuống đất, tạo nên âm thanh va đập vô cùng chói tai.

Xong Libra lại quay sang hỏi Virgo - người đang thong thả đứng nhìn cậu vật lộn với mớ sắt vụn nãy giờ:

"Nhưng mà làm vậy có ổn không?

Chúng ta đang làm chuyện phạm pháp đó..."

Phải, đúng như lời cậu nói.

Cả hai đang làm chuyện mà ở ngoài đời người ta vẫn hay gọi là xâm nhập gia cư bất hợp pháp.

Nếu bị bắt thì chắc chắn sẽ bị gông cổ lên đồn ăn bánh uống trà cho xem...

Virgo nghe cậu bảo xong sắc mặt cũng chẳng mấy dao động.

Cô thản nhiên đi tới mở cánh cửa cũ kĩ của cửa tiệm rồi bước vào trong, còn quay đầu nói với Libra một cách rất bình thản: "Nếu chúng ta có thể rời khỏi đây trước khi chủ tiệm về thì không có vấn đề gì đâu."

"..."

Libra chỉ đành bất lực thở dài một hơi, không quên khép hờ cánh cửa nọ trước khi đuổi theo Virgo vào cửa tiệm.

Chỗ này hình như là một dạng tích hợp giữa studio chụp hình với tiệm bán máy ảnh thì phải.

Bằng chứng là cửa tiệm ở đây được chia làm hai, một nửa là một dãy với các dạng phông nền chụp ảnh khác nhau, một nửa còn lại thì đặt một dãy kệ gỗ bán lủ khủ đồ.

Virgo nghía qua hết một lượt, không chỉ có nhiều dạng máy ảnh, nơi này còn có mấy thứ linh tinh như cuộn phim, thẻ nhớ, ống kính,...

Cô tấm tắc: "Bên ngoài cũ kĩ nhưng bên trong cũng khá đấy."

Libra thấy Virgo cứ mãi ngắm nghía mấy món đồ trên kệ thì lên tiếng nhắc nhở: "Cô đừng quên mục đích chúng ta lẻn vào đây.

Nhanh kiếm cái hộp rồi chuồn thôi."

"Vâng vâng!"

Mặc dù nói vậy nhưng rõ ràng là cô vẫn đang bận săm soi mấy cái máy ảnh cổ.

Thấy thế thì Libra đành mặc kệ, bắt đầu sắn tay áo lao vào tìm kiếm mấy cái hộp.

Nhưng có vẻ hiệu suất một người làm cho ra kết quả không được khả thi cho lắm, cậu mãi vẫn chưa tìm thấy vật phẩm của mình.

Trong khi ai kia thì vẫn cứ nhỡn nhơ nghịch với mấy cái máy ảnh.

Cậu quay sang hỏi Virgo một lần nữa, giọng điệu thể hiện rõ sự thiếu kiên nhẫn:

"Cô có chắc là nơi này không thế?"

"Không đời nào tôi sai được.

Trên tờ manh mối có ghi: Cùng Tập Đánh Vần [10-15-08-14-05-16-08].

Vậy nếu đối chiếu từng cặp số theo bảng chữ cái abc thì chúng ta có được chữ Johnseph, là nơi này chứ gì nữa!?"

"Biết là vậy nhưng mà..."

"Libra cậu căng thẳng cái gì, nhìn bên này đi!"

Virgo cắt ngang.

Cậu nghe cô nói thế, đang lom khom kiếm vật phẩm của mình thì cũng theo quán tính mà ngước nhìn về phía cô.

Chưa kịp hiểu trời đất gì thì đã thấy cô cầm cái máy ảnh, ống kính hướng về phía cả hai rồi bấm 'tạch' một cái.

Ánh đèn flash lóa lên, tưởng chừng như rực sáng cả một góc phòng.

Cả hai bị ánh đèn làm cho lóa mắt, nhất thời chẳng nhìn thấy gì.

Tới khi định thần lại Libra mới càm ràm:

"Thưa cô, làm nghiêm túc một chút như khi chúng ta đi kiếm vật phẩm của cô không được sao!?

Tôi cứ tưởng cô muốn về nhất chứ?"

Chờ đã...

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!?

"Virgo!

Mắt tôi...mắt tôi không nhìn thấy màu gì cả!

" Cậu lắp bắp.

"Không phải là mắt cậu, mà là nơi này...

Màu sắc xung quanh đã biến mất rồi."

Virgo cũng không giấu được sự bất an trước hiện tượng kì lạ này.

Rõ ràng là khung cảnh xung quanh vẫn vậy nhưng tất cả đều đã biến thành màu trắng đen.

Mặc dù cũng chỉ là gam đơn sắc nhưng trong cái bối cảnh và không khí lúc này lại khiến nó có phần quỷ dị.

Lông tơ của Libra đều dựng lên hết cả rồi.

Cậu than thầm trong lòng nhiều chút.

Hết bệnh viện bỏ hoang rồi bây giờ tới hiện tượng kì quái ở tiệm chụp ảnh, thật sự trò chơi này đang muốn cậu chết vì đứng tim à?

Chẳng còn tâm sức để tìm vật phẩm của mình nữa, cậu từng bước nhích lại gần Virgo để cầu cứu: "Này...

Bây giờ phải làm sao đây?"

Virgo cũng căng thẳng không kém, chống cằm suy luận từng chút một, chậm rãi nói: "Mọi chuyện vẫn ổn cho đến khi chúng ta chụp ảnh...

Vậy nếu thử 'chụp ảnh' lại một lần nữa, có khi mọi thứ sẽ quay về như bình thường!?"

"Nhưng mà..."

Mặt Libra lạnh tanh, cắt không còn một giọt máu.

Lời không ra được khỏi miệng, cậu chỉ biết run run, chỉ tay về phía sau lưng Virgo.

Cô theo phản xạ nhìn ra sau, không nhịn được mà chửi thề một tiếng: "Mẹ nó, đúng là điên rồi mà."

Toàn bộ dàn máy ảnh mà cô vừa mới ngắm nghía chớp mắt cái đã biến mất, tất cả dãy kệ đều trống trơn.

Cái máy ảnh trên tay cô khi nãy không biết từ lúc nào cũng đã không còn.

Đùa với nhau à?

Bây giờ thì hay rồi.

Làm sao để mọi thứ về lại 'bình thường' đây?

Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế!?

Cộp...cộp...cộp...

Chưa hết sốc thì cả hai liền nghe được tiếng đế giày bốt đi trên sàn gạch, âm thanh lộp cộp này rõ mồn một và đang ngày một tiến tới gần họ hơn.

Với sự nhạy bén của mình, Virgo ngay lập tức đánh hơi được mùi của sự nguy hiểm.

Cô vội lôi Libra nấp vào sau một tấm phông nền gần đó.

Thật may mắn khi nó vừa đủ lớn và có đủ khoảng trống để cả hai chen vào.

Qua tấm phông, hai người có thể thấp lấp ló được dáng người đang bước đi ngoài đó.

Không rõ là nam hay nữ.

Chỉ thấy người này có mái tóc dài được buộc gọn, vắt một bên vai, thân hình cao và mảnh khảnh, chân mang bốt tầm năm phân và trên tay đang cầm một thanh kiếm nhọn hoắt.

Virgo bất giác lẩm bẩm: "Cảm giác giống như mấy quý tộc thời xưa..."

Xong, cô lại quay sang Libra định bàn kế sách.

Thế nhưng dáng vẻ thằng nhóc này giờ đây lại khiến cô có phần bất ngờ.

Tên nhóc mới nãy còn phàn nàn cô giờ đây đang run lên bần bật, gương mặt dù không biểu cảm gì nhưng có thể thấy rõ sự sợ hãi sâu trong nơi đáy mắt.

Virgo hỏi nhỏ: "Cậu ổn không?"

"Tôi...tôi không sao."

Roẹt - Tiếng tấm phông nền đột nhiên bị rách toạt vang lên xé nát khoảng không gian tĩnh lặng.

Dường như cậu không thể điều khiển tay chân của bản thân được nữa.

Dù nguy hiểm đã ở ngay trước mắt, chỉ trong tích tắc thôi thanh kiếm của gã kia sẽ xuyên qua cơ thể cậu, thế nhưng Libra vẫn đứng chết chân tại chỗ.

Trong một khoảng khắc nào đó, Libra đã sẵn sàng đón nhận cái chết.

"Này cậu bị điên à?

Khi nãy còn ra vẻ với tôi lắm mà, sao lúc quan trọng lại đứng đơ ra thế?"

Lúc cậu hoàn hồn lại thì đã thấy mình cùng Virgo đang đứng ở một dãy hành lang lớn.

Người phụ nữ này vậy mà cũng được quá đấy chứ?

Cô đã cứu cậu một mạng, và lời nói vừa rồi cũng khiến cậu tỉnh táo hơn vài phần.

Libra ậm ừ hỏi: "Này...chúng ta đang ở đâu đấy?

Còn tên kia?"

Virgo vẫn còn thở hổn hển, khó khăn đáp: "Tôi không biết.

Khi nãy chỉ biết kéo cậu chạy cắm mặt thôi."

Nhìn lại thì dãy hành lang này rất lớn, lại còn sâu hun hút, đến độ nhìn trước và sau cũng chỉ thấy bóng tối bao trùm.

Không biết bằng cách nào họ lại có thể đến được đây nữa nhưng có một điều mà có lẽ cả hai hiểu rất rõ: Nếu không mau chóng thoát khỏi nơi này, chắc chắn không sớm thì muộn họ cũng sẽ bị gã quý tộc kia giết chết.

Dù không biết điều gì đang chờ đón họ, nhưng bây giờ họ chỉ có một lựa chọn là đi tiếp.

Thế là Virgo và Libra cứ thế tiến về phía trước.
 
Back
Top Bottom