Khác 12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
90129586-256-k896091.jpg

12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
Tác giả: haikushiro
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tại thế giới tối tăm này, ánh sáng bao giờ mới xuất hiện?

Những đứa trẻ đó liệu có được cứu vớt, hay sẽ ngày càng lún sâu vào vũng bùn?

Tình trạng: Hoàn thành.

25 chương + 1 ngoại truyện



thriller​
 
Có thể bạn cũng thích
  • The Saga Of Tanya the Evil, Vol. 12 ( Tanya Chiến Kí )
  • Loạn 12 Sứ Quân.Ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
  • [12 chòm sao] Ngày 30
  • [12 chòm sao] Thiêu Thân
  • [ 12CS ] Những tảng băng nổi
  • Đoàn buôn (12 chòm sao)
  • 12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    NHỮNG ĐỨA TRẺ ĐẶC BIỆT


    Title: 12 chòm sao và thế giới ngầm.

    Author: Kuuhaku.

    Category: Mystery, psychological, romance, action, adventure.

    Rating: T.

    Status: On going.

    Length: Long-fic.

    Warning.

    Fic lấy bối cảnh tại Nhật Bản.

    Tất cả địa danh, sự kiện, con người trong fic đều không có thật.

    Fic sẽ xuất hiện vài cảnh, vài lời thoại không phù hợp với trẻ em.

    Summary:

    Tại thế giới tối tăm này, ánh sáng bao giờ mới xuất hiện?

    Những đứa trẻ đó liệu có được cứu vớt, hay sẽ ngày càng lún sâu vào vũng bùn.

    Đứa trẻ thứ nhất

    Bạch Dương

    Tuổi: 17

    "Cho dù bạn có đi xa đến đâu trên đường đời, thỉnh thoảng bạn vẫn sẽ bắt gặp vài con hẻm bẩn thỉu.

    Và khi bạn rẽ vào một góc nhỏ nào đó, bắt gặp xác chết của một con chó hoang, ngửi mùi thối rữa của tử thi bốc lên, nó sẽ khiến bạn phát điên.

    Đó chính là cách thế giới này đối xử với bạn..."

    --------

    Đứa trẻ thứ hai

    Kim Ngưu

    Tuổi: 18

    "Những kẻ có tài luôn có cái suy nghĩ sai lầm khi cho là mọi thứ sẽ luôn theo ý mình."

    -----------

    Đứa trẻ thứ ba

    Song Tử

    Tuổi: 17

    "Cười không chỉ để che dấu đi nỗi buồn, cười còn là để che dấu sự khinh bỉ"

    ------------

    Đứa trẻ thứ tư

    Cự Giải

    Tuổi: 18

    "Kẻ yếu được định sẵn phải nằm dưới gót giày của kẻ mạnh.

    Nếu điều đó khiến ngươi phẫn nộ, hãy vượt qua sự yếu hèn của mình."

    --------------

    Đứa trẻ thứ năm

    Sư Tử

    Tuổi: 18

    "Sự vĩ đại gây ra đố kị, đố kị sinh ra hận thù, hận thù đẻ ra dối trá."

    ------------

    Đứa trẻ thứ sáu

    Xử Nữ

    Tuổi: 19

    "'Chiếu tướng' không có nghĩa là ta chỉ đơn giản là ép góc được vua của đối phương.

    Nó là lời tuyên bố 'Đức vua của mi giờ đã thuộc về ta rồi'...

    "

    ------------

    Đứa trẻ thứ bảy

    Thiên Bình

    Tuổi: 17.

    "Mọi thứ trong thế giới này là một trò chơi và chúng ta là những con tốt..."

    ----------

    Đứa trẻ thứ tám

    Thiên Yết

    Tuổi: 18

    "Tôi thích ngủ bởi những giấc mơ luôn đẹp đẽ hơn thực tại."

    -----------

    Đứa trẻ thứ chín

    Nhân Mã

    Tuổi: 17

    "Họ cười tôi vì tôi quá khác họ.

    Tôi cười họ vì họ quá giống nhau."

    ------------

    Đứa trẻ thứ mười

    Ma Kết

    Tuổi: 17

    "Ta cho mi hai lựa chọn: Một là mi chết, hai là mi chọn người thân khác chết thay mi."

    ---------------

    Đứa trẻ thứ mười một

    Bảo Bình.

    Tuổi: 16.

    "Chăm chỉ không phản bội ai, nhưng mơ mộng phản bội quá nhiều người."

    -----------

    Đứa trẻ thứ mười hai

    Song Ngư

    Tuổi: 18.

    "Tôi không nghĩ sự thờ ơ lúc nào cũng là một điều xấu, biết càng nhiều, rắc rối càng nhiều."

    -------------

    12 đứa trẻ này là những đứa trẻ đặc biệt.

    Chúng được chăm sóc nuôi dưỡng bởi và mẹ và cũng đấng sinh thành đó đã bỏ rơi chúng.

    Trong vô thức, chúng đã tự tay giết-chết-đấng-sinh-thành-ra-mình.

    Chúng là những đứa trẻ thiên tài và vô cùng đặc biệt, chúng ít nhiều cũng quen biết với nhau, chúng là những kẻ mà ai nhắc đến cũng phải ghê sợ trong cái khu ổ chuột đó.

    Chúng thông minh, xảo quyệt, độc ác, gian xảo và vô cùng nguy hiểm, chúng giết người không gớm tay như thể chúng được sinh ra chỉ với mục đích là tàn phá, chúng thèm khát máu, chúng là những tên sát thủ bẩm sinh.

    Một ngày nọ, một người đàn ông đã đưa chúng về một ngôi trường và huấn luyện chúng, từ đó, chúng càng ngày càng lấn sâu vào vũng bùn của tội ác...
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương I


    Trong một căn phòng rộng rãi được lát bằng gạch men, có chiều ngang rộng hơn chiều sâu, trần nhà có hình cung nhọ.

    Ở chính giữa căn phòng là một sàn đấu hình tròn cao hơn một mét, rộng ba mét, được bao quanh bởi hàng rào bằng thép.

    Trên sàn xi măng còn vương sắc đỏ đã sẫm lại của màu, kết hợp cùng ánh đèn nửa sáng nửa tối và không gian tù bí lại khiến mọi người như cảm nhận được trong không khí mùi máu thoang thoảng.

    Bên cạnh sàn đấu tập trung một nhóm thanh thiếu niên.

    Bọn họ chưa đầy mười tám tuổi nhưng tất cả lại đang chờ đợi cái chết đang đến gần - cuộc thi sống còn hàng năm.

    Cuộc thi được tổ chức mỗi năm một lần, là cuộc thi quyết định mạng sống của những đứa trẻ này.

    Hàng rào thép là sợi giây ngăn cách giữa sự sống và cái chết, giữa bùn lầy và vinh quang.

    Đây là học viện AkaiYuki, ngôi trường đào tạo sát thủ, nơi pháp luật không tồn tại và chỉ kẻ mạnh mới có thể sống sót.

    Không quan trọng thủ đoạn nào, không quan trọng là vũ khí gì, chỉ cần giết được đối thủ thì đồng nghĩa với chiến thắng.

    Hoặc ngươi chết hoặc ta chết hoặc cả hai cùng chết, không hề có lựa chọn.

    Con người luôn sợ hãi mỗi khi nhắc đến cái chết, đặc biệt là những đứa trẻ nhỏ tuổi còn tương lai phía trước.

    Trong hàng trăm khuôn mặt lo lắng bất an, chỉ những kẻ điên hoặc những kẻ tự tin với sức mạnh của mình mới đủ bình tĩnh đối mặt với cái chết được cận kề phía trước.

    Trong một góc phòng, mười hai bóng hình gần như hoà làm một vào bóng tối, không ai để ý đến họ.

    Trận đấu đầu tiên bắt đầu, phía bên trái là một người con trai lực lưỡng còn bên trái là một cậu trai có vóc dáng hơi thấp.

    Sự khác biệt hình thể như cha và con cũng không cản được chiến thắng từ người thấp hơn.

    Cậu ta nhanh như sóc tránh khỏi cú đấm của người to cao, luồn ra đằng sau và dùng dao găm cắt dây chằng của đối thủ.

    Gã to con mất cân bằng, ngã xuống vang một tiếng thật kêu.

    Lúc này, chiến thắng đã rõ ràng.

    Khi dòng máu đỏ của kẻ thua cuộc bắn lên hàng rào thép cũng là lúc tiếng nói ở góc phòng vang lên khe khẽ.

    - Tao chán quá, chán thật đấy.

    Người nói là một trong mười hai người ở góc phòng, cô gái có mái tóc đen cắt ngắn cùng đôi mắt đỏ màu máu.

    Nhắm mắt nghe tiếng hô thắng cuộc từ trọng tài, cô gái khẽ thở ra một hơi, đôi tay nhỏ nhắn khẽ kéo áo người con trai cao lớn đứng kế bên.

    Giọng nói ngây ngô nhưng nội dung câu hỏi lại khiến người khác phải rùng mình:

    - Ê Song Ngư, tao giết bọn nó được không?

    Song Ngư - cậu con trai dong dỏng cao với mái tóc đen và đôi mắt màu tím, khuôn mặt mang nét đẹp giữa sự chuyển giao của thiếu niên và đàn ông.

    Cậu nhìn Thiên Bình, giọng nói mang theo vài phần lười biếng:

    - Thiên Bình, kiềm chế đi, lát nữa ra ngoài rồi hẵng nghịch sau.

    Boss nếu biết có người ngăn cản cuộc thi diễn ra thì sẽ giận lắm đấy.

    - Biết rồi.

    - Thiên Bình bĩu môi, đôi mắt đẹp khẽ híp lại, tầm nhìn quay trở về trận đấu mới đang diễn ra.

    Vốn mười hai người họ không cần phải tham gia vào trận đấu hàng năm nhưng Boss luôn luôn yêu cầu họ phải có mặt.

    Ngay từ những ngày đầu tiên được nhặt về và hợp thành một đội, gần như năm nào họ cũng luôn có mặt tại căn phòng này, đứng nơi góc phòng này.

    Nhiệm vụ ban đầu của họ ban đầu là để quan sát và học tập kinh nghiệm từ những sát thủ tiền bối, sau này lại trở thành giám sát và đánh giá năng lực của những sát thủ tương lai.

    Chém chém, giết giết.

    Mười hai người đã quá quen với các thủ đoạn của những sát thủ nghiệp dư trên kia, quá quen với những dòng máu đỏ và biến hoá trên khuôn mặt của từng người.

    Họ không còn là những đứa nhóc sợ sệt thuở ban đầu mà đã trở thành một đám người rối còn lại chút cảm xúc, mặc kẻ điều khiển muốn họ làm gì.

    Cô gái tóc vàng đứng gần đó lên tiếng, đôi mắt màu vàng nâu trách móc nhìn về phía hai người Thiên Bình và Song Ngư:

    - Này, Song Ngư, lẽ ra mày nên bảo nó đừng nghịch và ngoan ngoãn đợi nhiệm vụ từ hiệu trưởng chứ không phải là "lát ra ngoài rồi hẵng nghịch".

    Thiên Bình, tao hiểu tâm trạng của mày nhưng đừng có làm bậy ở đây.

    - Tao biết rồi mà.

    Không cần mày nhắc đâu, Xử Nữ.

    - Thiên Bình chán nản trả lời lại.

    - Tốt nhất là vậy.

    Mà Thiên Bình nó cũng có còn nhỏ nữa đâu, đừng có chiều nó quá, Song Ngư.

    Song Ngư đứng bên cạnh nghe Xử Nữ chỉ trích nhưng mặt lại không có lấy một nét cảm xúc tức giận, cậu khẽ cười, lặp lại câu trả lời của rồi của Thiên Bình: - Tao biết rồi mà.

    Không cần mày nhắc đâu, Xử Nữ.

    - Haha, Xử Nữ à, mày bỏ cuộc đi, mày nhắc bọn nó bao nhiêu lần rồi cũng có sửa được đâu.

    Thằng Song Ngư nó quen chiều con Thiên Bình như vậy rồi.

    Lời nói của mày cũng chỉ như nước đổ lá khoai thôi, chẳng có tác dụng gì hết.

    - Nhân Mã, mày câm mồm đi, không tao cho vài lỗ vào đầu bây giờ!

    - Im đi, Bảo Bình, tao chưa làm gì mày nên mày cũng câm mẹ mồm vào!

    Cẩn thẩn không tao xiên mày đấy!

    Hai cô gái khác thay phiên nhau lên tiếng.

    Một cô gái mang nhiều đặc trưng của con gái Nhật Bản truyền thống với mái tóc đen dài và đôi mắt hai mí cùng màu, trên người mặc bộ đồng phục nữ sinh Nhật.

    Người còn lại thì trông không khác gì học sinh cấp II với chiều cao khiêm tốn cùng hai chùm tóc đen buộc hai bên.

    - Tụi mày im hết!

    Nếu không muốn có chuyện thì đừng la lối nữa, bọn kia đang chú ý đấy.

    Người con trai với mái tóc trắng và đôi mắt xanh tựa trời cao đứng gần cửa ra vào gằn giọng nói.

    Sau đó cả bọn mới để ý tới ánh mắt dò xét của mấy tên giám sát thì mới yên lặng lại.

    Tay chân của Boss lúc nào cũng hiện diện khắp mọi nơi trong trường này không chỉ để giám sát các sát thủ tương lai mà còn để quan sát nhất cử nhất động của mười hai người bọn họ.

    Ngay khi trận đấu thứ ba kết thúc, mắt thấy Thiên Bình không còn chút kiên nhẫn nào, Song Ngư liền kéo cô rời đi.

    Tới gần chỗ người con trai tóc trắng lúc nãy, Song Ngư nói nhỏ đủ để hai đứa nghe thấy.

    - Tao với Thiên Bình quay về trước.

    Mày nhớ chuyển lời của tao với Xử Nữ nhé, Thiên Yết.

    Tốt nhất là mày đừng chơi xấu giở trò không nói với nó đấy.

    Sau khi nghe lời khẳng định của Thiên Yết thì Song Ngư mới tiếp tục mang Thiên Bình rời đi.

    Thiên Yết chán nản nhìn theo bóng lưng hai người họ, cậu cũng muốn rời đi lắm nhưng đã có hai đứa nhanh chân hơn rồi.

    Nếu thêm ai đó chạy mất thì Xử Nữ sẽ lại chuẩn bị sẵn một bài thuyết giảng mất.

    Song Ngư với Thiên Bình đi dọc hành lang mấy lớp không tham gia thi đấu.

    Khu hành lang rộng rãi và cũng không kém phần hiện đại.

    Sàn nhà lát gạch đen sáng bóng, trần nhà sơn màu trăng và những chiếc máy quay được lắp đặt khắp nơi.

    Hai người thong thả đi ngang qua cái nhìn chòng chọc của đám người trong phòng.

    Đột nhiên có vài người từ trong lớp đi ra chắn đường bọn nó.

    Người đi đầu với cái đầu đinh trông có vẻ như là thủ lĩnh của nhóm nhỏ này, hét lên:

    - Hai đứa mày là ai mà lại lảng vảng ở khu A này?

    Ngôi trường này chia ra làm năm khu, được xếp theo thứ tự từ A đến F, trình độ thì càng về sau càng mạnh.

    Khu A là nơi tập trung của đám đầu gấu, được huấn luyện chủ yếu được dùng gánh tội thay hoặc làm khiên thịt.

    Khu B là của con cái của yakuza hoặc mafia, được huấn luyện về kế thừa gia đình; khu B chỉ hơn khu A ở gia thế thôi chứ thực lực đôi khi còn kém hơn.

    Khu C và khu D là thiên đường cho những kẻ IQ cao nhưng chống đối xã hội, C cho hacker và D cho những nhà thiết kế vũ khí.

    Khu E nuôi dạy lính đánh thuê hoặc những kẻ có tiềm năng trở thành sát thủ tương lai.

    Và khu F mới chính là nơi của sát thủ thật sự.

    Những người đang chiến đấu ở trong căn phòng kia chính là người của khu E và khu F.

    Nếu khu E thắng khu F thì sẽ được thăng hạng và trở thành sát thủ thực sự; người thua cuộc đương nhiên sẽ không còn tồn tại nữa.

    Song Ngư nhìn bọn chúng, bình thản nói: - Ồ, xin lỗi, tôi không để ý đây là khu A.

    Thế nhưng cậu biết đám não tàn này chỉ đang kiếm cớ để đánh người thôi chứ chẳng hề có ý định nói chuyện chút nào.

    Thông thường đến những khu khác thì sẽ chẳng bao giờ có chuyện có người chặn đường, riêng chỉ khu A mới thường xảy ra chuyện này.

    Để đến khu A có hai hướng, một là từ căn phòng vừa rồi đi thẳng, một cách khác là từ khu B; hầu như sẽ không xảy ra chuyện có người từ khu C đến khu A.

    Những lần trước hai người nếu không đi cùng nhóm thì cũng sẽ nhớ đường khu B mà rẽ trái nhưng lần này lại sơ suất quên đường.

    Mà những người bước ra từ trận đầu sống còn thường không mấy lạnh lặn nên đám người khu A mới mạnh dạn đoán hai người Song Ngư là từ khu B.

    Đúng như cậu nghĩ, tên cầm đầu cười khẩy rồi ra hiệu cho đám đàn em phía sau tiến lên, tay cầm sẵn vũ khí.

    Đầu đinh nở nụ cười vô lại nói:

    - Đất của ông, luật của ông.

    Muốn qua thì đưa tiền đây, không có thì chuẩn bị ăn đòn đi.

    Nói cho hai đứa mày biết là bọn tao không biết nhẹ tay đâu đấy nhé.

    Song Ngư chép miệng một cái, chậm rãi lùi ra sau để Thiên Bình đi lên.

    Khuôn mặt cậu bình thản, dù hơi tốn thời gian nhưng nhân cơ hội này để Thiên Bình giải toả chút cũng là chuyện tốt.

    Song Ngư cúi người nói nhỏ với Thiên Bình:

    - Được rồi, đây là cơ hội của mày đấy, lần này mày ra tay cũng không bị Boss trách mắng đâu.

    Nhớ đừng giết chúng là được.

    Thiên Bình cười vui vẻ: - Đã nhớ rồi, không giết đâu.

    Cô nhướn mày nhìn bọn khu A, tay ngoắc ngoắc bọn nó như thể đang thách thức.

    Bọn kia dường như chịu không được nên sau câu nói của nó cả đám liền nhào lên.

    Song Ngư dựa lưng vào tường, quan sát Thiên Bình đánh ngã từng kẻ một, dù kẻ đó có cao hơn hay đô con hơn thì cô đều dễ dàng hạ gục chúng.

    Lợi dụng cơ thể nhỏ bé và địa hình một cách thành thạo, cô gái dễ dàng tránh thoát từng cú đánh của đối phương rồi lợi dụng để phản công lại.

    Tiếng âm thanh chát chúa của của vật cứng va đập với sàn nhà vang khắp hành lang thu hút sự chú ý của những căn phòng khác.

    Song Ngư để ý những cái đầu đang thi nhau ngó ra ngoài hóng chuyện rồi lại xì xầm bàn tán với nhau.

    Cho tới khi kết thúc, cả hành lang dài chỉ còn lại tiếng rên rỉ đau đớn và những cơ thể nằm sõng soài dưới đất.

    Thiên Bình đứng chính giữa đám người, tay vẫn còn vương chút máu, cô khẽ thở ra một hơi thoả mãn.

    Song Ngư tiến lại gần, một tay cầm kẹo mút đưa cho Thiên Bình, một tay cầm khăn lau sạch sẽ đôi tay cô.

    Thiên Bình ngậm kẹo mút, ngoan ngoãn đứng yên đợi đôi tay mình không còn bẩn nữa mới sóng vai cùng Song Ngư rồi đi.

    Mười người còn lại được giải thoát khỏi căn phòng ngột ngạt thì đồng hồ đã chỉ mười giờ trưa, đây là thời gian nghỉ giải lao và cũng là thời gian để mười người bọn họ giải toả cơn khó chịu đã tích tụ cả một ngày dài.

    Càng ngày họ càng chán ghét việc phải quan sát đám người chém giết nhau, thậm chí còn ghét lây đến cả Boss.

    Nhân Mã là đứa đầu têu muốn đi đến khu A để giải toả căng thẳng sau "một ngày mệt mỏi", nơi luôn có những kẻ luôn sẵn sàng bị ăn đập.

    Xử Nữ cũng chỉ lên tiếng can ngăn có lệ rồi cũng chậm rãi đi theo.

    Nhưng chưa đợi họ kiếm chuyện thì đã thấy dãy hành lang lộn xộn, một đám người vừa rên rỉ vừa kéo nhau dậy.

    Vừa nhìn là biết dây là tác phẩm của Thiên Bình.

    Song Tử - một thanh niên với mái tóc đen cùng đôi mắt một mí, hình xăm bên má phải nở rộ như bông hoa.

    Cậu nhún vai chán nản nói:

    - Thế này thì không kiếm chuyện được rồi, Boss có thể bỏ qua một lần chứ hai lần bọn mình chết chắc.

    Tao lén sang khu B kiếm chuyện được không nhỉ?

    Song Tử nhìn xung quanh, hôm nay ánh mắt của đám người khu A khác với lúc trước.

    Trước kia không có nhiều người để ý tới bọn họ nhưng hôm nay, hầu như mọi đôi mắt đều đổ dồn vào.

    Một phần là bởi mười hai người họ thuộc đội sát thủ đặc biệt, không thuộc bất cứ khu nào nên chẳng ai biết rõ thực lực cũng chẳng ai biết họ là ai.

    Một phần khác chính là vì Song Ngư và Thiên Bình, đột nhiên có hai đứa lạ hoắc tới đánh người nên sự chú ý lại tăng lên gấp bội.

    Chúng đang phán đoán xem chín người bọn họ liệu có liên quan gì tới hai đứa kia hay không.

    Mái tóc xanh của Kim Ngưu hơi chuyển động khi cô đẩy nhẹ vai Song Tử, đôi mắt xanh nhạt ánh lên vẻ khó chịu khi cô nói:

    - Mày điên à?

    Muốn điên thì điên một mình đi.

    Nếu đám mafia kia đến kiếm chuyện là mày chết.

    - Rồi rồi, nói đùa tí thôi mà.

    - Song Tử chán nản nói.

    - Thôi thì quay về kí túc thôi.

    Tiếng nói của Xử Nữ bỗng vang lên thu hút sự chú ý của tất cả: - Vâng, Boss?

    Dạ, vâng, đã rõ rồi ạ.

    Chín người đồng loạt giữ im lặng.

    Cuộc gọi không kéo dài lâu, có lẽ chỉ hơn một phút một chút.

    - Nhiệm vụ mới từ Boss hả?

    - Mái tóc vàng xoăn tự nhiên của Cự Giải khẽ chuyển động khi đầu cô nghiêng sang trái, mắt phải hơi mở lớn.

    - Ừm...

    - Xử Nữ cúp máy, vừa cười vừa nói: - Đúng vậy, chúng ta PHẢI về kí túc thôi.

    Tao nghĩ chúng ta sắp có nhiệm vụ rồi đây.

    Kí túc xá của mười hai người họ không thuộc toà nhà của AkaiYuki mà nằm đằng sau học viện, sâu trong phía Tây khu rừng.

    Đó là một toà nhà sơn trắng xoá, cao ba tầng, mỗi tầng rộng vài trăm mét vuông và có một tầng hầm bên dưới.

    Bao xung quanh căn nhà là một bức tường trắng cao năm mét, lối vào là cửa sắt tự động cao năm mét.

    Cả tường và cửa đều không có chỗ đặt chân, khắp mọi nơi đều lắp đặt hệ thống báo động ngăn ngừa kẻ xâm nhập.

    Ngay bên trong phòng khách căn phòng, Song Ngư đang ngồi đọc sách trên sô-pha còn Thiên Bình đang ngủ trên đầu gối cậu ta.

    Song Ngư nói: - Mấy người về rồi đấy à?

    Xử Nữ nói: - Chúng ta có một nhiệm vụ mới.

    Sau khi tất cả đã tập trung lại xung quanh chiếc bàn, Xử Nữ bây giờ mới lấy ra một tập giấy.

    Thiên Bình thì vẫn còn đang ngủ một cách ngon lành, cô có vẻ không định lắng nghe.

    - Boss muốn chúng ta tham gia bữa tiệc của thế giới ngầm với tư cách là vệ sĩ của ông ấy.

    - Xử Nữ lên tiếng nói.

    - Cái ông già đó á?

    - Kim Ngưu lên tiếng.

    - Lạ đấy.

    Một kẻ như ông ta mà cũng cần sự giúp đỡ của bọn mình á?

    - Đôi mắt vàng nhạt màu của Bạch Dương nheo lại đầy nghi ngờ.

    Tất cả bắt đầu lên tiếng nghi ngờ, nói vậy cũng đúng.

    Boss của cái trường này là một sát thủ rất mạnh và có tiếng trong thế giới ngầm.

    Không chỉ nói về quyền lực mà ngay cả sức mạnh của ông ta cũng thuộc hàng máu mặt của cái nơi đó, hoặc ít nhất thì đó là những gì đồn đại trong thế giới ngầm.

    Mười hai người họ đều biết, sau lưng Boss là sự tồn tại của một kẻ với sức mạnh kinh khủng.

    Họ muốn biết về kẻ đó nhưng lại chẳng có lấy một manh mối.

    Dù nghi ngờ là vậy nhưng họ vẫn tiếp nhận nhiệm vụ.

    Mười hai giờ tối ngày hôm nay, với vai trò là vệ sĩ của Boss, mười hai người đã gặp gỡ một người, một kẻ đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của họ sau này...

    01:20, ngày 27 tháng 7 năm 2021.
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương II


    Tối ngày hôm đó, một buổi lễ trang trọng được tổ chức tại một nhà hàng tư nhân với sự tham gia của các tay máu mặt trong thế giới ngầm.

    Nhà hàng được xây dựng pha trộn giữa nét kiến trúc cổ điển của Pháp và nét trang trọng của Âu Mỹ, nó chiếm năm tầng cao nhất của cao ốc XXX, mỗi tầng đều có cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

    Boss đã bao trọn tầng cao nhất, từ nơi đây có thể nhìn xuống toàn bộ thành phố bên dưới.

    Từ thang máy đi ra liền thấy một cánh cửa đi vào hội trường, bên trong bốn vách tường được khảm tượng gỗ tinh xảo, đồ trang trí mang đậm phong cách châu Âu cổ vô cùng sang trọng.

    Cả căn phòng được ánh sáng vàng nhạt của giá đèn bằng đồng trên vách tường chiếu sáng.

    Hội trường giờ tràn ngập trong một bầu không khí thật hiền hòa.

    Hay ít nhất, đó là những gì mà người qua đường nhìn vào sẽ tin như vậy.

    Làm gì có chuyện một đám sát thủ lại đối xử tốt với nhau chứ.

    Với một bữa tiệc buffet không có ghế ngồi cho hàng trăm thực khách thì đồ ăn không thể bố trí ở một chỗ mà trải ra toàn bộ căn phòng khiêu vũ ở tầng cao nhất khách sạn.

    Tổng cộng có chín bàn ăn với thức ăn thường xuyên được cung cấp thêm.

    Đứng ở chính giữa và cũng là người tổ chức buổi lễ ngày hôm nay là kẻ sở hữu vị trí vô cùng to lớn ở thế giới ngầm, kẻ được mệnh danh là "Vua" - Nanatsuki Shoya.

    Không ai rõ tuổi tác của Nanatsuki Shoya nhưng dựa theo ngoại hình thì mọi người phán đoán hắn ngoài ba mươi tuổi.

    Đôi mắt một mí cùng mái tóc đen dài gần che khuất mắt, ngoại hình của người châu Á khiến mọi người không tài nào đoán được tuổi thật của hắn.

    Nanatsuki Shoya là đầu lõa của nhóm sát thủ lừng danh của thế giới ngầm - Chrono.

    Chrono là nhóm sát thủ mười hai người, chuyên nhận những vụ khó khăn nhất với mức giá trên trời nhưng đổi lại chính là kết quả vô cùng đáng giá.

    Tỉ lệ thành công 100%, không kẻ nào có thể lần ra chứng cứ, không chút sơ suất, Chrono đã trở thành một cái tên có sức nặng nhất định trong thế giới ngầm.

    Việc Nanatsuki Shoyo là người đứng sau của Chrono đã nâng vị thế của ông ta lên một tầm cao mới, góp phần giúp ông nhận được biệt danh "Vua".

    Bữa tiệc do chính Nanatsuki tổ chức và sự xuất hiện của mười hai người đeo mặt nạ đứng đằng sau làm không khí buổi tiệc thêm nhiều phần cảnh giác.

    Nào ai biết "Vua" mời người đến dự với ý tốt hay ý xấu.

    Mười hai người đứng cạnh chán nản quan sát xung quanh, họ nghĩ khi được đi cùng với Boss sẽ được chứng kiện tận mắt cuộc tranh đấu của các lão làng.

    Ấy vậy mà chẳng ai muốn động thủ, chỉ đứng cười cười với nhau, khách sáo thăm dò vài câu.

    Đúng là bữa tiệc này có sát ý thật đấy nhưng chẳng ai định biến sát ý thành hành động cả.

    Đúng lúc mười hai người đang thầm thở dài một cách chán nản thì sự chú ý lại nhanh chóng tập trung về phía người đàn ông vừa mới tiếp cận ông chủ.

    Có rất nhiều người luôn nhăm nhe làm thân với Nanatsuki Shoyo nhưng lại rất ít người đổi được thái độ tốt từ Boss, thậm chí tên hay khuôn mặt của họ Boss cũng không muốn nhớ.

    Thế mà lần này, hắn không chỉ niềm nở chào đón người lạ mặt mà lại còn cười nói với người đó.

    Người đàn ông có ngoại hình cao lớn, ngoài độ tuổi tứ tuần, mái tóc vàng vuốt dựng lên, đôi mắt xanh lá hơi trùng xuống nên khuôn mặt trông có phần hiền lành.

    Cuộc nói chuyện không kéo dài quá lâu.

    Dù mười hai người không rõ họ đã nói gì nhưng sau cuộc hội thoại, ông chủ đáng mến đã bỏ lại mười hai thuộc hạ của mình ở lại rồi "tung tăng" đi xuống tầng hầm.

    Chrono người chỉ nhìn cái điệu bộ và bản mặt kì quái của ông chủ đã đoán được nội dung câu chuyện.

    Casino dưới tầng hầm mở rồi.

    Chắc chắn là vậy

    Không lạ khi nhà hàng sang trọng này còn có một Casino dưới tầng hầm, đôi khi sẽ có những nơi cung cấp dịch vụ đặc biệt như vậy.

    Hơn nữa, ai cũng biết chủ nhân của nhóm Chrono là một con nghiện cờ bạc chính thống nên đương nhiên sẽ chọn một nhà hàng kiêm casino.

    Ông ta thích cảm giác phấn khích khi đặt cược hết mọi thứ vào vận may, cũng thích cả cái cảm giác nhìn khuôn mặt tức giận vì thua cuộc của người đối diện.

    Đó như là liều thuốc gây nghiện của Shoyo vậy.

    Sau khi bóng dáng của ông chủ biến mất, ánh mắt cảnh giác của mười hai người một lần nữa chiếu vào người đàn ông lạ mặt.

    Rất hiếm khi Boss của họ bỏ đi mà không nói một lời như thế này, lại còn chẳng để lại lời nào cho mười hai người.

    Không thể có chuyện ông ấy ham vui quên thuộc hạ được nên chắc hẳn là vì người đàn ông lạ mặt này là "khách" của Chrono ngày hôm nay.

    Một vị khách được xếp hạng V-I-P.

    Xử Nữ nhìn người đàn ông đang tới gần, cô là người đầu tiên lên tiếng:

    - Chào ngài, chúc buổi tối tốt lành.

    Thứ cho tôi hỏi, chúng tôi phải xưng hô thế nào nhỉ?

    Ngài muốn gì ở chúng tôi?

    Câu hỏi của Xử Nữ chỉ đơn thuần là một câu hỏi thăm dò.

    Người đàn ông là mặt lịch sự cúi đầu giới thiệu bản thân:

    - Xin chào, tôi là Janus.

    Rất vui được gặp mặt các bạn, các thành viên của Chronos.

    Janus đứng thẳng dậy, ánh mắt lướt qua một lượt mười hai người rồi dừng lại tại Xử Nữ.

    Ông ta mỉm cười lịch thiệp rồi chậm rãi lên tiếng:

    - Chà, tôi tới đây là muốn nhờ các bạn một vụ.

    - Janus híp mắt cười.

    - Vụ?

    - Xử Nữ hỏi lại, chẳng mấy ai lại dùng từ "vụ" khi nhắc chuyện công việc, nếu đã dùng thì chắc chắn là một vụ không hề nhỏ.

    - Đúng vậy.

    Các bạn hẳn phải biết John Brown, tỉ phú của nước Mỹ đang cư trú ở Nhật Bản này đúng không?

    John Brown, được coi là một trong những nhà đầu tư thành công nhất một thời đại với tổng tài sản lên đến hơn 60 tỉ đô la.

    Ông ta sở hữu một danh mục bất động sản "đếm không xuể" trải khắp nước Mỹ.

    Năm nay John Brown gần bảy mươi tuổi và đang tận hưởng một cuộc sống viên mãn với vợ và hai đứa con.

    Hiện tại, ông ta cùng với vợ đang điều hành tổ chức từ thiện tư nhân lớn nhất nhì thế giới.

    Mới vài ngày trước, ông ta vừa đón chuyến bay từ Los Angeles tới Nhật Bản.

    - Một vị tỷ phú rất nổi tiếng.

    - Xử Nữ gật đầu đáp.

    - Mà ngài cũng biết, người càng nổi tiếng thì độ khó cũng tăng lên không ít tương đương với số tiền phải bỏ ra.

    - Tôi muốn mười hai người cướp cho tôi một vật mà ông ta đang nắm giữ.

    Một vật vô cùng, vô cùng quan trọng.

    Tiền công không phải là vấn đề, tôi sẽ trả trước một nửa, sau khi hoàn thành thì sẽ trả nốt phần còn lại.

    Mặc dù khuôn mặt hiền lành nhưng nụ cười ông ta bây giờ lại mang theo chút nham hiểm, vô cùng đáng nghi.

    Xử Nữ nói: - Quan trọng là thứ ông muốn chúng tôi trộm là gì?

    Và còn tuỳ thuộc vào mức độ bảo vệ của nó nữa.

    Janus trầm ngâm: - Chúng ta đổi nơi nói chuyện nhé?

    Tôi không nghĩ ở hội trường này phù hợp đâu.

    Janus dẫn mười hai người rời khỏi hội trường, đi xuống tầng dưới, vào một căn phòng dành cho khách.

    Căn phòng được trang hoàng không khác mấy so với hội trường nhưng lại nhỏ hơn và đơn giản hơn.

    Chính giữa căn phòng đặt ba ghế sô pha làm bằng da, một ghế dài và hai ngắn, được sắp xếp quanh một cái bàn tròn bằng gỗ.

    Đợi khi tất cả yên vị, Janus mới nói tiếp:

    - Tôi muốn mười hai người trộm một thứ gần giống mặt nạ, được cất giấu trong căn phòng bí mật của John Brown.

    Tôi không biết vị trí chính xác của nó, chỉ biết là căn phòng nằm đâu đó trong phòng ngủ của John Brown.

    Mọi người cần vân tay, vân mắt và chữ kí của ông ta để mở căn phòng.

    Thông thường, John Brown luôn sai người canh phòng cẩn thận nhưng khoảng một tuần sau John Brown sẽ tổ chức một buổi lễ, ông ta sẽ cần lượng lớn người để canh gác xung quanh mà thả lỏng khu vực phòng ngủ.

    Lúc đó chính là cơ hội của mấy người.

    Xử Nữ gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: - Ngài định trả cho chúng tôi bao nhiêu tiền?

    - Tôi sẽ trả trước mười triệu đô.

    - Janus lấy từ trong túi áo ra một tờ chi phiếu.

    - Khi nào xong tôi sẽ chuyển khoản cho mấy người thêm mười triệu nữa.

    Tổng cộng số tiền công là hai chục triệu đô.

    Số tiền này đã đủ để thuê Chronos chưa nhỉ?

    Janus vừa nói vừa giơ bàn tay ra.

    Xử Nữ nhìn một lúc rồi cũng vươn tay ra bắt lấy bàn tay của Janus.

    Cô nheo mắt nói:

    - Được.

    Rất vui được hợp tác với ngài.

    Tối ngày hôm ấy, tại kí túc của mười hai người, trong phòng chiến lược, tất cả tụ tập cùng nhau.

    Phòng chiến lược là căn phòng rộng thứ hai trong căn nhà này, chính giữa đặt một cái bàn trắng hình bầu dục, mười hai cái ghế được đặt xung quanh, bên trên trần gắn một máy chiếu.

    Nhìn qua, căn phòng này không khác gì phòng họp bình thường, thậm chí còn bình thường hơn bất cứ phòng họp nào.

    Song Tử nhóp nhép quả táo, vừa ăn vừa nói bằng giọng chán nản:

    - Chúng ta thật sự phải làm cho cái tên đó sao?

    Ông ta làm tao thấy không ổn cho lắm, cứ thấy nguy hiểm sao ấy.

    Nhân Mã bĩu môi nói: Từ khi nào mày trở thành một đứa nhát gan thế hả Song Tử?

    Cơ mà tao cũng khá là bất mãn đó nhé Xử Nữ.

    Chúng ta là sát thủ chứ đâu phải trộm đâu.

    Mặc dù tiền công hợm hĩnh thật nhưng mày để ý thanh danh bọn tao chút đi.

    Mày nên bàn với bọn tao chút rồi hẵng quyết định chứ.

    Cô gái tóc trắng tên Kim Ngưu đang lau kiếm cạnh đó liền lên tiếng:

    - Boss cho phép ông ta rồi, nếu nhiệm vụ không vừa tầm với chúng ta thì Boss đã nói từ sớm rồi.

    Dù chúng ta không muốn nhưng cũng phải nể mặt khách quý của Boss chứ.

    Người lên tiếng tiếp theo là Cự Giải, một cô gái tóc vàng với miếng băng che mắt:

    - Hơn nữa, giá cả cũng hời quá mà.

    Chỉ một vụ trộm cướp mà có thể nhận được hai mươi triệu liền, chúng ta cũng đâu có lỗ đâu.

    - Không chỉ vậy đâu.

    Ông ta còn vô cùng đáng nghi nữa.

    - Cự Giải nhìn về phía chàng trai mắt xanh vừa nói.

    - Thiên Yết nói đúng đấy.

    - Xử Nữ vừa nói vừa kết nối máy tính với máy chiếu.

    Chỉ trong chốc lát, trên tường hiện lên sơ đồ của toà nhà cao tầng, không chỉ có vị trí của các căn phòng mà còn cả nơi bố trí máy quay.

    Xử Nữ nói tiếp: - Janus vô cùng đáng nghi.

    Ông ta sẵn sàng chi hàng chục triệu đô chỉ để lấy một thứ giống như mặt nạ, giá trị ngang bằng mấy bức tranh được bán đấu giá luôn đấy.

    Quan trọng hơn, vì sao ông ta lại không nhờ những tên trộm chuyên nghiệp mà lại thuê chúng ta, sát thủ?

    Sư Tử trả lời câu hỏi: - Vì vụ này rất nguy hiểm?

    - Đúng vậy, tao nghĩ, vụ này chắc chắn không đơn giản như những gì ông ta nói.

    Và tao còn nghi rằng, thứ Janus muốn trộm còn đang giấu một bí ẩn nào đó.

    Cậu trai với mái tóc che một mắt, Ma Kết cười cười nói: - Hơn nữa dựa theo thái độ của Boss đối với Janus, ta có thể thấy việc chúng ta nhận lần này được đánh giá vô cùng cao và cũng có giá trị không hề nhỏ.

    - Chúng ta có khoảng một tuần để chuẩn bị.

    - Bảo Bình vừa điều khiển sơ đồ phóng to thu nhỏ vừa nói.

    - Mà vấn đề chúng ta cần quan tâm hơn chính là căn phòng bí mật mà Janus nhắc đến.

    Chúng ta không có thông tin gì về nó ngoại trừ vị trí nằm đâu đó trong phòng ngủ của John Brown.

    Song Ngư nói: - Chúng ta cùng không thể lơ là cảnh giác với đám người canh gác.

    Cần tìm căn phòng đó càng nhanh càng tốt, cần phải chuẩn bị một lối thoát hiểm nữa.

    Bạch Dương, một chàng trai với mái tóc vàng tiếp lời: - Chúng ta còn cần vân mắt của John Brown nên phải dẫn ông ta rời khỏi bữa tiệc.

    Nếu thấy chủ nhân bữa tiệc rời đi quá lâu thì chắc chắn bảo vệ sẽ nghi ngờ nên buộc phải có kế hoạch dự phòng nếu không tìm kịp nữa.

    Xử Nữ hắng giọng: - Được rồi!

    Tập trung nào bọn mày!

    Thiên Bình dậy đi!

    Mày đừng có ngủ nữa cho tao nhờ!

    Chúng ta cần vạch ra kế hoạch càng sớm càng tốt nên hôm nay chuẩn bị thức khuya đi mấy đứa.

    Không xong không ngủ!

    Cuối cùng thì Kuuhaku cũng ngừng drop bộ này.

    Chap này Kuu dành tặng cho bạn

    giainhi2005

    02:13, ngày 28 tháng 7 năm 2021

    Kuuhaku aka haikushiro
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương III


    Nhắc đến John Brown, người ta sẽ nghĩ ngay tới khối tài sản khổng lồ của ông cùng hàng loạt căn biệt thự sang chảnh đứng tên John Brown.

    John Villas là một trong chuỗi biệt thự ngồi tiếng của John Brown được xây tại Tokyo và cũng đồng thời là khát khao mơ ước của nhiều đại gia trên khắp thế giới.

    Căn biệt thự John Villas nằm trên một khu đặc biệt dành riêng cho giới nhà giàu với diện tích khoảng 300.000 mét vuông và mang một vẻ đẹp sang chảnh độc nhất.

    Căn biệt thư bao gồm bảy tầng, trong đó có hai tầng xây dưới lòng đất.

    Tầng một là phòng khách, đủ rộng để tổ chức một bữa tiệc với sức chứa hơn trăm người.

    Tầng hai bao gồm rạp chiếu phim trong nhà, sân tập thể thao và phòng ngủ; lên trên nữa sân golf và một quán bar nhỏ; tầng bốn là hồ bơi và tầng trên cùng là bãi đậu trực thăng.

    Hai tầng hầm là khu giải trí như quán bar, sòng bạc,...

    Và tối ngày hôm nay, tại căn biệt thự John Villas, một bữa tiệc cho tầng lớp thượng lưu được tổ chức lúc tám giờ tối.

    Chỉ cần liếc mắt một cái, những khuôn mặt quen thuộc trên các tờ báo kinh tế của Nhật Bản hầu như đều hiện diện trong căn biệt thự xa hoa này.

    Có càng nhiều gương mặt giàu có và quyền lực thì cũng đồng nghĩa với việc bảo vệ lại càng phải nghiêm ngặt.

    Ngay bên ngoài cửa chính tầng một, bốn chiếc máy quét được lắp đặt thành hàng ngang, có tám bảo vệ đứng quanh canh gác và mười hai người kiểm tra kĩ càng các khách mời.

    John Brown sẵn sàng vung tay mua bốn chiếc máy quét giá trên trời chỉ cho một ngày hôm nay.

    - Di động, Ipad, các thiết bị điện tử xin để vào một túi.

    - Cảm ơn ngài.

    Song Tử và Thiên Yết đã trà trộn vào nhóm nhân viên kiểm tra từ vài ngày trước.

    Hai người đã cướp thẻ thân phận của hai nhân viên trong đội và giả dạng làm họ.

    Đội trưởng nhóm kiểm tra an ninh là một người Nhật hơn ba mươi tuổi, làm việc trong một công ty bảo vệ, anh ta là người nhận diện khách mời.

    Nhiệm vụ của Song Tử và Thiên Yết chính là đánh lạc hướng anh ta khoảng 30 giây, nhân cơ hội để Bảo Bình hack vào hệ thống và thêm Cự Giải và Sư Tử vào danh sách "khách mời".

    Thiên Yết nói vào bộ đàm nối với Bảo Bình từ xa: - Kế hoạch bắt đầu.

    Bước 1.

    Ngay khi Thiên Yết nói xong, Song Tử tay trái ôm bụng, khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn, chân dần dần khuỵu xuống, cổ họng bật ra tiếng rên rỉ trầm thấp.

    Thiên Yết cuống cuồng đỡ lấy Song Tử, lớn tiếng hỏi:

    - Này anh!

    Anh có sao không?!

    Thiên Yết và Song Tử ngay lập tức thu hút được sự chú ý của tất cả mọi người.

    Nhân viên công tác đình chỉ hoạt động, đội trưởng nhanh chóng đi tới kiểm tra, Anh ta ngồi xuống hỏi thăm tình hình của Song Tử rồi nói với Thiên Yết:

    - Anh mau đưa cậu ta tới bệnh viện.

    Tí nữa sẽ có người đến thay.

    - Rõ!

    Thiên Yết vừa đáp vừa nhanh chóng đỡ Song Tử rời đi.

    Ngay sau khi đi xa khỏi khu vực an ninh Song Tử và Thiên Yết mới lấy máy liên lạc trong túi áo ra đeo vào tai, thông báo.

    - Bên này xong.

    Đến lượt mày đấy Song Ngư.

    - Cảm ơn.

    Song Ngư đáp.

    Hiện tại cậu đang ở tầng hầm, trên người mặc bộ âu phục, cổ đeo nơ đen, hai tay cầm một khay đựng đồ ăn.

    Để lén xâm nhập, Song Ngư cũng làm giống như hai người Thiên Yết và Song Tử, tráo đổi thân phận với một nhân viên bưng bê, chỉ khác là cậu không chỉ tráo đổi với một người.

    Mỗi lần có bất kì triệu phú hay tỷ phú nào tổ chức tiệc mời là sẽ có hàng trăm phóng viên tụ tập bên ngoài.

    John Brown lại là một trong số những tỷ phú nổi tiếng nhất, khách mời của ông ta cũng không hề kém cạnh, chính vì thế số lượng phóng viên lại càng nhiều hơn.

    Dù vậy nhưng số người có thể phỏng vấn lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, hoặc là chỗ quen biết hoặc là một tờ báo nổi tiếng.

    Một thân phận khác của Song Ngư chính là một nhân viên của tờ báo V+, tờ báo nổi tiếng nhất nhì Nhật Bản về kinh tế và chính trị.

    Nhân lúc không ai chú ý, Song Ngư nhanh chóng cởi nơ cổ và đeo thẻ nhân viên lên.

    Cậu quẹo vào cánh cửa dẫn lên tầng trên, lợi dụng ánh đèn mờ ảo vứt khay đựng đồ ăn đi.

    Mở cửa bước ra ngoài, Song Ngư nhìn thấy Cự Giải và Sư Tử đang tiến vào trong trung tâm tầng một.

    Cự Giải mặc một bộ váy đuôi cá màu trắng dài quá đầu gối, mái tóc vàng được uốn xoăn, trên cổ đeo một chuỗi hạt trân trâu.

    Sư Tử vuốt mái tóc dài thường ngày lên lộ ra vầng trán cao, bộ Âu phục thẳng thớm và chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay trái.

    Ma Kết đi sau hai người họ, cậu cũng mặc bộ Âu phục đắt tiền cùng một chiếc cà vạt của nhãn hiệu nổi tiếng nào đó.

    Song Ngư đứng khuất vào một góc khuất của camera, chờ đợi.

    Không để cậu chờ quá lâu, chỉ vài phút sau, cửa chính mở ra.

    John Brown tiến vào, bên cạnh là ba vệ sĩ và không thiếu phóng viên cùng camera đáng dí sát vào người ông ta.

    Khuôn mặt của ngài tỷ phú giờ có thể dùng từ đặc sắc để hình dung, ông ta vừa phải cười cười đối phó với đám phóng viên lại vừa phải kiềm chế nội tâm đang muốn bùng nổ của mình.

    Nhân lúc hỗn loạn, Song Ngư trà trộn vào nhóm người, nhanh chóng nhận ra Kim Ngưu đang đứng gần đó.

    Cô mặc bộ đồ công sở, tay phải cầm Mic, tay trái cầm túi đồ nghề quay chụp đưa cho Song Ngư, cậu nhanh chóng nhận lấy rồi hoá thân thành người quay phim.

    Hai người Kim Ngưu và Song Ngư dùng sức mà chen lấn lên trên đầu.

    Trong khi Song Ngư kín đáo ngáng đường đám vệ sĩ, tạo đủ không gian cho Kim Ngưu.

    Kim Ngưu búng tay thu hút sự chú ý của John Brown.

    Cô cười vui vẻ nói với ông ta:

    - Chào buổi tối, ngài John Brown.

    Chúng tôi là nhân viên của tờ báo V+.

    Xin hỏi ngài có thể dành cho chúng tôi chúng thời gian không.

    Lời nói của Kim Ngưu không phải là một câu hỏi mà là mệnh lệnh.

    Kim Ngưu là một người rất giỏi thôi miên.

    Lợi dụng tâm lí không ổn định của đối phương để điều khiển theo ý mình.

    Thế nhưng đây là một kĩ năng vô cùng tốn thời gian, Kim Ngưu đã dùng thời gian một tuần để có thể kịp thời điều khiển được John Brown.

    Cô liên tục hoá trang thành những người khác nhau, xuất hiện bên cạnh ngài tỷ phú; lúc thì là nhân viên công sở trên đường, lúc thì là người dọn nhà, lúc lại là cô gái bán hoa,...

    Mỗi ngày Kim Ngưu đều tuần tự ra ám thị với John Brown một cách kín đáo, cùng với đó là sự trợ giúp của mười một người còn lại thu hút sự chú ý của đám bảo vệ.

    John Brown ngơ ngác nhìn Kim Ngưu, im lặng một hồi rồi ông ta mới chậm chạp đáp: - Được.

    Ông quay sang nói với bảo vệ: - Ngăn phóng viên bên ngoài.

    Tôi cần nói chuyện với hai người này.

    Một mình.

    - Cảm ơn ngài rất nhiều.

    - Kim Ngưu híp mắt cười.

    Song Ngư thì thầm nói với máy liên lạc: - Bước 2 đã xong.

    - Oke.

    He he.

    - Phía bên kia của máy liên lạc chính là Nhân Mã.

    - Tao đang tới phòng kiểm soát.

    Nhân Mã mặc trên người bộ quần áo xanh sậm của nhân viên sửa chữa, đi từ cửa sau xuống tầng hầm tầng hai, đi ngang qua nhà bếp rồi thẳng tới phòng an ninh.

    Bên trong phòng có hai nhân viên đang ngồi đó.

    Trông thấy Nhân Mã tiến vào, hai người nhíu mày quan sát cô, tay chuẩn bị bấm nút báo động bất cứ lúc nào.

    Nhân Mã cúi đầu chào, tươi cười nói:

    - Xin chào, xin chào.

    Tôi là nhân viên của công ty sửa chữa Z.

    Hôm nay đã có người gọi tới công ty chúng tôi tới sửa chữa sự cố hỏng máy quay.

    Người ngồi trong cùng nhanh chóng kiểm tra máy quay khắp các tầng một lần nhưng người ngoài cùng mắt vẫn không rời khỏi Nhân Mã, tay đặt trên nút báo động.

    Người trong cùng nói: - Quả thật có một máy quay bị hỏng ở hành lang tầng một.

    Nhưng sao chúng tôi không nhận được tin báo nào?

    Máy quay bị hỏng là do Sư Tử gây ra nhân khi bảo vệ thay ca.

    Nhân Mã vô tội nói: - Có thể là thông tin vẫn chưa tới hai người chăng?

    Hai nhân viên bảo vệ không hỏi gì nữa, cùng lúc thu hồi nghi hoặc, họ cùng đứng lên nhường chỗ cho Nhân Mã tới kiểm tra.

    Cô cầm bộ dụng cụ tiến tới.

    Ngay khi tới gần, Nhân Mã nhanh tay đánh ngất người ngoài cùng và đá người còn lại tránh xa nút báo động.

    Người kia mới chỉ kịp đưa tay lên bộ đàm thì Nhân Mã xông tới, đá bay bộ đàm và đánh ngất anh ta.

    Cô cầm bộ đàm liên lạc với Xử Nữ: - Đã khống chế hệ thống giám sát.

    Nhân Mã nhìn quay bàn điều khiển, nhanh chóng nhận ra công tắc của hệ thống phun nước chữa cháy tự động.

    Cô gạt công tắc xuống:

    - Đã tắt hệ thống chữa cháy.

    - Được.

    Bắt đầu đánh lạc hướng.

    Phòng khách tối hôm nay là nơi được bảo vệ kĩ càng nhất và cũng là đường duy nhất để đến cầu thang dẫn đến phòng ngủ của John Brown ở tầng hai.

    Kim Ngưu và Song Ngư có nhiệm vụ tách ngài tỉ phú khỏi mấy tay bảo vệ cá nhân, phóng viên không được bước vào hội trường.

    Xử Nữ và Bạch Dương đánh lạc hướng bảo vệ trong phòng.

    Nhân lúc hỗn loạn, Ma Kết sẽ lén lút dẫn John Brown rời đi còn Sư Tử và Cự Giải kéo dài thời gian.

    Xử Nữ và Bạch Dương đóng vai đầu bếp phục vụ tại các quầy buffet.

    Quầy nấu ăn được đặt ở bốn góc xung quanh phòng khách, quầy của hai người Xử Nữ cách xa cầu thang tầng hai nhất và cũng là nơi tiện quan sát khách khứa nhất.

    Bạch Dương đứng trước quầy nướng, một tay liên tục lật những miếng thịt đắt đỏ đầy mùi hương còn tay kia liên tục đổ thêm dầu ăn vào.

    Xử Nữ đang đứng bên cạnh, cô dùng súng phun lửa khò một món thịt khác.

    Con người thường thích quan sát những thứ hào nhoáng pha lẫn chút nguy hiểm như cây súng phun lửa này, họ tập trung quanh quầy của Xử Nữ nhiều hơn hẳn những quầy khác.

    Xử Nữ kín đáo nhìn thấy Song Ngư và Kim Ngưu đã dẫn John Brown tới phòng khách, xung quanh ông ta cũng không có bảo vệ nào.

    Ngay khi hai người Song Ngư, Kim Ngưu rời đi, Ma Kết liền kín đáo tiếp cận ngài tỉ phú.

    Miếng thịt của Xử Nữ đã chín, cô quay người lấy đĩa nhưng lại trượt chân, cây súng phun lửa chửa tay trượt ra khỏi tay Xử xử và bay về quầy của Bạch Dương.

    Trong chốc lát, một ngọn lửa cao gần một mét bùng cháy.

    Hệ thống báo động reo inh ỏi nhưng hệ thống chữa cháy lại không hề phun nước.

    Ngay lập tức, phòng khách trở nên hỗn loạn, khách mời hoảng hốt chạy toán loạn, bảo vệ thì khó khăn trấn an mọi người.

    Cự Giải và Sư Tử liên tục thêm củi vào lửa, liên tục kích thích mọi người.

    Tình trạng hỗn loạn kéo dài một lúc lâu.

    Ngay khi lửa bùng lên, Ma Kết liền xuất hiện bên cạnh John Brown và dẫn ông ấy rời đi, cẩn thận tránh khỏi tầm mắt bảo vệ.

    Ma Kết cùng John Brown lên tầng hai, đi ngang qua rạp chiếu phim và dừng lại trước cửa phòng ngủ của ngài tỉ phú John Brown.

    Trong căn phòng đó, ngoại trừ Cự Giải, Sử Tử vẫn đang câu giờ tầng 1, Nhân Mã ở phòng an ninh quan sát tình hình và Bảo Bình đóng vai trò người truyền thông tin thì hầu hết nhóm sát thủ đã tập trung đầy đủ.

    Bảo Bình với khả năng cận chiến yếu nhất nhưng lại cực tài năng trong xử lí thông tin lẫn cả những thiết bị điện tử, cô ngồi yên lặng ở xe hơi đen được đỗ sau căn biệt thự.

    Đôi mắt đỏ không rời màn hình máy tính một khắc, chăm chú theo dõi mọi hành động trong biệt thự.

    Ma Kết lên tiếng hỏi:

    - Đã tìm được căn phòng chưa, Thiên Bình?

    - Thứ mà anh chàng hỏi chính là nơi cất giữ thứ đồ mà "vị khách hàng" của họ muốn đánh cắp.

    Janus đã nói rất rõ khi giao nhiệm vụ cho họ, rằng có một căn phòng ẩn trong phòng ngủ của John Brown và phải giải mã được thì căn phòng đó mới mở ra.

    Thiên Bình là một người vô cùng tinh mắt, dù không quá thông minh nhưng lại có khả năng phát hiện những thứ "bất thường" kết hợp cùng với Bảo Bình - bộ não của nhóm, thông minh và nhạy bén.

    Sắc sảo và thông mình, một cặp đôi giải mã hoàn hảo.

    - Rồi.

    - Thiên Bình khẽ gật đầu.

    - Còn một bước cuối nữa thôi...

    Quay ngược lại thời gian Thiên Bình vừa mới bước vào phòng, cô không bật điện mà chỉ dùng đèn pin quan sát xung quanh.

    Thứ ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô là độ nghiêng kì quái của cái giường.

    Được đặt chính giữa phòng ngủ, size King với bộ chăn đệm màu xanh navy, vừa nhìn qua đã biết là mặt hàng đắt đỏ.

    Bên phải giường là bàn làm việc bằng gỗ.

    Phía bên phải cửa ra vào là giá sách bao trọn cả căn phòng, bên trái là tủ quần áo và một căn phòng không có cửa dẫn đến phòng vệ sinh, đối diện cửa ra vào là cửa sổ lớn và ban công.

    Nếu trong một căn nhà bình thường, dù giường có hơi nghiêng thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát, đó có thể là lỗi của bên sản xuất, thế nhưng đây lại là biệt thự của John Brown, cái giường này hẳn cũng là hàng đặt làm riêng.

    Đã tiêu tốn tiền của như vậy mà lại xuất hiện lỗi sai như này thì quả thật có phần "đáng ngờ.

    Thiên Bình tiến đến, tỉ mỉ quan sát xung quanh giường.

    Giường hơi nghiêng về phía bên phải, tức là bên trái nhẹ hơn.

    Cô thử ngồi trên giường, thử đẩy giường sang phải, chẳng có bất kì phản ứng nào nhưng khi đẩy về phía ngược lại, Thiên Bình khẽ nghe thấy một tiếng "cạch" rất nhỏ.

    Cô nhìn về phía tiếng động phát ra, đó là từ giá sách phía bên phải.

    Thiên Bình để ý đến số lượng sách mỗi ngăn không đồng đều, đầu sách cũng không được chia theo chủ đề cụ thể, cũng chẳng phải chiều dài hay độ dày của sách.

    Thiên Bình khẽ nói vào bộ đàm: - Bảo Bình, tới lượt mày rồi.

    Giá sách của John Brown khá kì lạ.

    Ngăn đầu tiên, trên cùng có ba mươi cuốn, trái mười cuốn, phải hai mươi cuốn.

    Hai ngăn bên dưới lần lượt có tổng số sách là hai mươi và bốn mươi, đều được chia đều.

    Ngăn cuối cùng giống ngăn đầu tiên nhưng được xếp ngược lại, trái hai mươi cuốn, phải mười cuốn.

    [Có được chia theo chủ đề hay chữ cái không?] - Bảo Bình hỏi lại.

    - Không.

    Xếp ngẫu nhiên nhưng ở giữa mỗi ngăn đều có chỗ trống.

    Bảo Bình trầm tư khoảng vài ba phút rồi mới lên tiếng:

    [Thử thế này.

    Coi số sách là hệ nhị phân, mười cuốn là 0 và hai mươi cuốn là 1, như vậy lần lượt sẽ là 01, 00, 11 và 10.

    Đổi sang hệ thập phân sẽ là 1, 0, 3, 2.

    1032 có thể là mật mã của thứ gì đó hoặc trang sách nào đó.

    Tao nghiêng về giả thuyết thứ hai hơn.

    Mày thử xem xung quanh có quyển sách nào hơn nghìn trang không?]

    - Có.

    - Thiên Bình nhìn lướt qua một lượt rồi lấy một quyển sách dày xuống.

    - Là bách khoa toàn thư.

    [Lật đến trang 1032 xem có từ nào được đánh dấu không.

    Nếu không có thể có thể là từ đầu tiên hoặc từ cuối cùng.

    Thường có thể là từ đầu tiên.]

    Thiên Bình lật sách: - Không có từ đánh dấu.

    Từ đầu tiên là "Fire" [Lửa].

    Cô nhìn xung quanh.

    Ở trong phòng có một cái giá nến đặt gần bàn làm việc.

    Vị trí để vô cùng kì lạ.

    Không có gợi ý nào khác, xung quanh giá nến không có gì đặc biệt, không có vết xước hay đánh dấu gì.

    Thiên Bình một lần nữa quan sát cuốn sách, bấy giờ cô mới nhận ra dưới chân chữ "Fire" có những vạch kẻ mờ ảo như bị bút không mực gạch qua.

    Những vạch kẻ này có hình ba mũi tên hướng sang phải.

    Thiên Bình đẩy nghiêng giá nến sang bên phải ba lần.

    Giá nến lập tức tách rời ra...

    ...

    Bên trong xuất hiện một vòng xoay bốn ngăn.

    Đúng lúc này thì sáu người Chrono tiến vào, họ hiểu tình hình mà im lặng đứng quan sát.

    Thiên Bình tiếp tục trao đổi với Bảo Bình:

    - Trong này có một vòng xoay bốn ngăn nhưng tao không biết phải làm gì nữa.

    [Không còn gợi ý nào khác sao?]

    - Không.

    Nhưng tao nghĩ vị trí của giá nến là một gợi ý.

    Bàn làm việc vốn đã có đèn để bàn rồi nhưng giá nến lại nằm ngay trên tường bên cạnh đó, hơn nữa nó lại còn ở ngay sát rèm cửa nữa.

    [Mày thử xem bên dưới rèm cửa có cái gì không?]

    Thiên Bình lật rèm cửa lên và ngay khi cô vừa phát hiện một viên gạch hạ xuống không tự nhiên thì đúng lúc này Ma Kết dẫn John Brown tiến vào.

    Thiên Bình vừa đáp trả câu hỏi của Ma Kết vừa đẩy viên gạch đó vào.

    Ngay lập tức, vòng xoáy bốn ngăn khẽ chuyển động, để lộ ra một cánh cửa sắt, phía bên phải là máy xác nhận giấu vân tay, chữ kí và mắt.

    - Quả không tốn tiền mới chuyên gia đến xây.

    - Song Ngư nheo mắt nói.

    - Vô cùng tỉ mỉ.

    [Không có thời gian đứng đấy khen ngợi người khác đâu.] - Tiếng Bảo Bình truyền tới bộ đàm của tám người. [Nhanh chân lên.

    Cự Giải và Sư Tử không kéo dài được quá lâu đâu.

    Đám bảo vệ sẽ sớm phát hiện sự biến mất của John Brown đấy.]

    Ma Kết nhanh nhẹn đẩy John Brown tiến vào, lần lượt quét vân tay, giác mạc và chữ kĩ.

    Cánh cửa sắt "cạch" một tiếng rồi chậm rãi mở ra, đằng sau là một cầu thang dẫn xuống dưới sâu hút.

    Tám người Chronos cùng John Brown đi xuống dưới ánh đèn mờ ảo.

    Bên dưới là một căn phòng nhỏ xíu, chính giữa là một bệ lục giác cao, được làm bằng đá cẩm thạch được trạm khắc tỉ mỉ, trông giống một bàn thờ nhỏ hoặc bàn hành lễ.

    Mặt ngoài được trảm trổ cầu kì đến mức trông nó giống như một mặt đá ngọc trai.

    Trên nóc kệ cẩm thạch ấy là phần mặt gỗ nhẵn thín với đường kính khoảng một mét.

    Tám người cẩn thận bước lên các bậc cấp và tiến vào bên trong.

    Lúc này, họ mới nhìn thấy rõ hơn.

    Chính xác thì nó không phải là bàn thờ hay cái bàn.

    Phần mặt gỗ nhẵn thín bên trên thực ra là cái nắp đậy - nắp của một cấu trúc rỗng.

    Là bồn rửa tội.

    Kim Ngưu đặt tay lên cái nắp gỗ, thoáng chút đề phòng khi chuẩn bị di chuyển nó.

    Cô nắm chặt mép của cái nắp và đẩy nó sang một bên, thận trọng cho nắp trượt khỏi bệ cẩm thạch và đặt lên sàn.

    Sau đó, tám người ngó vào bên trong không gian trống rỗng, tối om.

    Từ trong bóng tối, lấp loáng một chiếc mặt nạ nhợt nhạt, nhăn nhúm đang nhìn thẳng lên trên, chiếc mũi khoằm và cái cằm chìa ra.

    Gương mặt vô hồn của nó trông rất kì dị.

    Thiên Yết là đứa im lặng nãy giờ lại chính là người duy nhất nhận ra:

    - Chiếc mặt nạ đó... tao biết nó.

    Mặt nạ người chết của một thi sĩ nổi tiếng người Ý, Dante Alighieri...

    Phần này ta lấy ý tưởng từ phim Phi vụ thế kỉ phần 2, phần giải mã cũng là lấy ý tưởng từ No game no life (Trong bản light novel có chứ anime không thấy đâu)

    16:389/3/2019Kuuhaku aka haikushiro
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương IV


    Mặt nạ người chết - là những chiếc mặt nạ thạch cao trên mặt hình nộm chứa hài cốt của một người.

    Khi vừa trút hơi thở cuối, đời sống của nhiều nhân vật lịch sử và kiệt xuất được "bất tử hoá" bằng những chiếc mặt nạ khuôn đúc từ chính gương mặt thật của họ để cho hậu thế chiêm ngắm, dù phải chấp nhận cách "tả chân" tự nhiên và phũ phàng này đối với những nhân vật nổi tiếng, hoặc cũng có thể chỉ là... khét tiếng.

    Chúng được tạo ra bằng sáp hoặc thạch cao và thường được tạo ra ngay sau khi họ chết, và có trường hợp tạo ra khi họ còn sống.

    Trước khi kĩ thuật nhiếp ảnh phổ biến, thì ở phương Tây đắp mặt nạ người chết được dùng như một loại công cụ pháp y giúp cho thân nhân nhận dạng được người quá cố nếu người thân của họ là người bị mất tích.

    Việc tái tạo gương mặt người chết là một tập tục cổ xưa trong mọi nền văn minh và văn hoá thế giới, từ Ai Cập cổ đại, châu Phi, châu Á, thổ dân Da Đỏ, Thái bình dương, vân vân.

    Và nó được coi là bộ phận quan trọng trong đời sống xã hội và tín ngưỡng.

    Một mặt để gia đình tưởng nhớ người quá cố, mặt nạ người chết còn đóng vai trò truyền thông giữa người sống và người chết trong tang lễ, tạo nên một "căn cước" mới và mang tính siêu nhiên cho người đeo nó, khoác lấy vai trò chiêu hồn hoặc để xua đuổi tà ma.

    Và chúng là công cụ giúp linh hồn người chết dễ bề vượt sang thế giới bên kia, và còn có màn múa mặt nạ để tránh sự báo thù của người chết, ngăn linh hồn không bị nguy cơ thành cô hồn lang thang.

    Chiếc mặt nạ người chết này thuộc về Dante Alighieri, một danh thơ thiên tài người Ý.

    Ông là tác giả của hai kiệt tác "La Divina Commedia" (Thần khúc) và "La Vita Nuova" (Cuộc đời mới).

    Vài ngày trước, chiếc mặt nạ đã bị đánh cắp khỏi Bảo tàng "*****" tại Ý.

    Việc đánh cắp được thực hiện một cách bí ẩn, cảnh sát vẫn chưa biết cách làm thế nào mà chiếc mặt nạ lại có thể biến mất khỏi khu vực trưng bày.

    Tìm trong camera giám sát cũng vô dụng, tất cả dữ liệu đã ngay thời điểm vụ trộm cấp diễn ra.

    Ai mà ngờ cuối cùng thì nó lại xuất hiện ở nơi ở của ngài tỷ phú này cơ chứ.

    - Hửm...

    Vậy đây là cái mặt nạ mà báo chí đưa tin rầm rộ mấy ngày nay sao?

    Bạch Dương hiếu kì, không tin về việc một vật quý giá như vậy lại nằm ở đây.

    Dù biết ông tỷ phú này giàu có, có tiền để thuê trộm nhưng mà...

    Trộm ở Bảo tàng "*****" sao?

    Trang bị chống trộm ở đấy thuộc hàng top thế giới chưa chả đùa.

    Ngay cả việc hack vào đó cũng vô cùng khó với vô vàn tường lửa, nếu không chuẩn bị kĩ thì việc bị phát hiện cũng chỉ là vấn đề thời gian.

    Hoặc là những tên trộm đó vô cùng cao tay hoặc là cái Bảo tàng đó đang canh gác vô cùng lơ là.

    Nhưng cũng có một cách nghĩ khác...

    [Xử Nữ, đám đông đã được kiểm soát rồi!]

    [Xử Nữ, mười giờ rồi.]

    Tiếng nói của Sư Tử và Bảo Bình lần lượt truyền tới tai tám người, cắt đứt dòng suy nghĩ của họ.

    - Đã đến giờ rồi à?

    Kim Ngưu, mau làm đi!

    - Biết rồi, không cần nhắc...

    0 giờ là lúc ngài Brown xuất hiện trước mắt mọi người, nếu ông ta không xuất hiện thì chắc chắn mọi người sẽ sinh nghi, lúc đó không chỉ vệ sĩ mà tất cả bảo vệ trong toà biết thự sẽ bắt đầu truy tìm ông ta.

    Tới lúc đó thì việc chạy trốn cũng là một vấn đề khó khăn.

    Thiên Yết nhanh chóng lấy từ túi mình ra một chiếc camera được kết nối với màn hình tại phòng tiệc.

    Chiếc camera chiếu thẳng vào mặt ngài Brown, bảy người còn lại đều hướng ánh sáng đèn của mình vào người ông ta.

    Chưa kịp thả lỏng, tiếng thông báo của Sư Tử vang lên trong bộ đàm:

    [Xử Nữ, có người đang lên lầu.

    Có vẻ là nhóm vệ sĩ riêng của John Brown.

    Bọn tao chuồn trước đây!]

    - Cái quái gì chứ?!

    - Xử Nữ cau mày.

    - Sao chúng lại phát hiện nhanh như vậy?!

    Bảo Bình, có chỗ thoát nào ở đây không?

    [Đợi chút] - Đôi tay của Bảo Bình thao tác như bay trên bàn phím, nhanh chóng tìm thấy được lối thoát bí mật nằm trong phòng ngủ.

    [Thấy rồi, ở góc phải phòng ngủ có một cầu thang máy có thể dẫn xuống tầng dưới.]

    - Tốt!

    Theo lời Xử Nữ, tất cả đều nhanh chóng thu dọn mọi thứ để chạy trốn.

    Họ nhanh chóng ngắt máy quay, nhét hết đống đèn pin vào túi chỉ để lại một cái.

    Song Tử và Thiên Yết cẩn thận gói mặt nạ người chết của Dante lại rồi đặt vào túi.

    Thế nhưng, Thiên Bình vẫn đứng nguyên một chỗ, nhìn chăm chú vào bốn rửa tội.

    Cho tới khi Song Ngư gọi thì cô mới hoàn hồn.

    Nhân Mã thông báo: [Tao thấy đám vệ sĩ sắp tới phòng của John Brown rồi nên nhanh chân lên!

    Bên tao cũng có người sắp đến rồi!]

    Họ không có thời gian đóng cửa căn phòng bí mật nên chỉ đành mặc kệ nó rồi chạy vụt tới góc phải phòng ngủ.

    Thang máy cá nhân của John Brown nằm khuất sau rèm cửa bên cạnh giá sách.

    Ngay khi thang máy bắt đầu khởi động thì cũng là lúc cánh cửa được mở ra một cách mạnh bạo.

    Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi bước vào bước vào, theo sau cô là ba người đàn ông lực lưỡng.

    Người phụ nữ ngó quang phòng rồi lại chậc một tiếng.

    - Chạy mất rồi...

    Ba người các ngươi, tìm Brown đi!

    Mười một người nhanh chóng chạy vào xe tải, Bảo Bình đã khởi động xe sẵn.

    Cô rồ ga một tiếng rồi chạy vụt đi.

    10:30, kí túc xá của Chronos, phòng họp.

    Căn phòng rộng thứ hai trong kí túc xá của mười hai người Chronos là một căn phòng tích hợp được Chronos ưu ái gọi với cái tên "Phòng họp".

    Căn phòng không chỉ là nơi họ họp bàn chiến lược, phân tích đối thù mà còn là nơi giải mã, thí nghiệm vũ khí và chất hoá học.

    Căn phòng được sơn màu trắng toát, sàn lát gạch, trần nhà cao và bức tường bốn phía đều được dựng cách âm.

    Trên tường được đặt một màn hình lớn và chính giữa căn phòng là một chiếc bàn hình elip thật lớn, ở trung tâm được khoét rỗng và đặt một cái kệ thuỷ tinh - cái kệ này gần giống máy ghi hình, nó có thể phòng to đồ vật đặt trên đó.

    Hiện tại, chiếc Mặt nạ người chết của Dante được đặt chính giữa kệ thuỷ tinh, hai mươi tư con mắt nhìn chằm chằm vào nó.

    Mười hai người quyết định không thể nào tin tưởng người đàn ông tên Janus đó một cách dễ dàng như vậy.

    Một chiếc mặt nạ được đánh cắp từ bảo tàng được canh gác có thể coi là nghiêm ngặt nhất thế giới.

    Thường mặt nạ này chỉ có tác dụng trưng bày, lưu giữ giá trị lịch sử chứ không như những bức tranh được bán với mục đích sưu tầm.

    Hay nói đơn giản hơn, mặt nạ người chết thường nghiêng về giá trị tinh thần, là biểu tượng, là dấu ấn lưu giữ mãi cái ấn tượng cuối cùng của một con người thay vì mang giá trị vật chất.

    Điều đó có nghĩa là, mặt nạ người chết của Dante sẽ không bán được giá cao, ít nhất thì không đắt giá tới mức dám mạo hiểm đi trộm cắp.

    Nếu bị bắt và bị tra ra là người đứng sau vụ trộm, John Brown chắc chắn sẽ phải nhận một án phạt không hề nhẹ.

    - Theo như những thông tin chúng ta có...

    - Bảo Bình giải thích quy trình đơn giản thường áp dụng để tạo ra một cái mặt nạ người chết.

    - Ngay sau khi có người qua đời, người chết được tẩm liệm, mặt được phủ một lớp dầu ô liu.

    Sau đó, da được đắp một lớp thạch cao ướt, phủ kín mọi thứ - miệng, mũi, mi mắt - từ chân tóc xuống đến cổ.

    Khi lớp thạch cao đã cứng lại, có thể dễ dàng nhấc nó ra và sử dụng như một cái khuôn để đổ thạch cao mới vào.

    Chỗ thạch cao này khô lại thành một bản sao chi tiết hoàn hảo đúng với khuôn mặt của người quá cố.

    Tục này đặc biệt phổ biến khi muốn tưởng nhớ những nhân vật lỗi lạc và thiên tài - Dante, Shakespeare, Voltaire, Tasso, Keats - tất cả bọn họ đều có mặt nạ người chết. (Trích nguyên văn câu nói của giáo sư biểu tượng học của Harvard, Robert Langdon, nhân vật hư cấu trong bộ truyện Hỏa Ngục - Dan Brown).

    - Chúng ta mới chỉ biết được thế, rồi sao?

    - Sư Tử khó chịu lên tiếng.

    - Peut saisir la vérité à travers les yeux morts.

    - Thiên Bình nhẹ giọng nói.

    - Nó là gì?

    - Thiên Yết hỏi lại.

    - Tao không biết, nó là dòng chữ được khảm trên cái cột gì gì đó đỡ cái mặt nạ.

    Là tiếng Pháp.

    Tao không giỏi tiếng Pháp, là gì đó liên quan đến mắt, chân lý,...?

    - Chỉ có thể nắm bắt được chân lý qua cặp mắt chết chóc?

    - Kim Ngưu giúp dịch nghĩa, cô là người thông thạo tiếng Pháp nhất ở đây nên chẳng có gì lạ khi có thể dịch được nó một cách nhanh chóng.

    - Nghĩa là sao cơ chứ?

    - Hửm...?

    - Cự Giải nghiêng đầu, trông có vẻ ngơ ngác.

    - Này, bọn mày.

    Không, Thiên Bình, mày nhìn xem.

    Có phải mặt bên này... trông mới hơn...

    đúng không?

    Mười một người vươn người quan sát, Bảo Bình phóng to và chiếu lên màn hình.

    Thiên Bình khẽ nheo mắt nói: - Quả đúng là vậy.

    Bạch Dương nói: - Màu sắc có sự khác biệt giữa mặt sau và mặt trước.

    Độ khác biệt khá lớn nên tao đoán là hai mặt không cùng niên đại với nhau, độ già hoá không đồng đều.

    Mặt sau của mặt nạ, do bị che đi bởi phần đế trưng bày trong bảo tàng nên không bị hiệu ứng già hóa do ánh sáng mặt trời.

    Ma Kết liếc nhanh trên bề mặt nhãn tới chỗ bợt màu mà cậu vừa mới nhận ra chỉ mới vài giây trước.

    Đó là một dấu hiệu mờ chạy ngang phía bên trong phần trán của Dante.

    Ban đầu cậu nghĩ đó là khiếm khuyết tự nhiên, dù sao cái mặt nạ này cũng đã lâu đời.

    Vậy nhưng, lúc này, dưới ánh sáng của phòng họp, Ma Kết nhận thấy những vết này không phải là khiếm khuyết tự nhiên.

    Chúng do con người tạo ra.

    - Đó là... chữ viết đúng không?

    - Nhân Mã nghi hoặc nói.

    Bảo Bình lại nhanh chóng chiếu dòng chữ lên.

    - Ai đó đã viết dòng chữ này?

    Có lẽ là một người cùng thời với Dante?

    - Song Tử vừa nhai rào rạo quả táo vừa nói.

    - Không chắc lắm...

    - Xử Nữ bấy giờ mới lên tiếng.

    - Nếu như vậy thì không phải một sử gia nào đó đã nhận ra nó từ lâu rồi không phải sao?

    Và không phải nó đã trở thành một phần trong câu chuyện về chiếc mặt nạ của Dante rồi.

    Nhưng theo như những gì Bảo Bình tìm kiếm được, không có ở trang nào nói về việc này...

    - Nếu vậy...

    "quý ngài Brown" của chúng ta hoàn toàn có khả năng chứ nhỉ?

    - Song Ngư ung dung nói.

    Mr.Brown, theo như những gì mười hai người tin, ông ta chính là chủ nhân chiếc mặt nạ này và vì thế nên ông ta hoàn toàn có khả năng tiếp cận nó bất cứ khi nào ông ta muốn.

    Bằng cách nào đó, mặt nạ đã được chuyển nhượng cho Brown chứ không phải bị trộm.

    Có lẽ việc không công bố ra bên ngoài nên mới dễ khiến người khác hiểu lầm.

    Brown có thể viết dòng chữ lên phía sau chiếc mặt nạ không lâu và sau đó đặt trong nơi bí mật của ông ta mà không ai biết.

    Bạch Dương khịt khịt mũi, cô ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ chiếc mặt nạ, hình như cậu đã từng ngửi thấy nó ở đâu đó rồi.

    - Bảy chữ P - Bảo Bình nói sau một hồi phóng to rồi lại thu nhỏ chiếc mặt nạ.

    - Peccatum...

    - Cự Giải lại tiếp tục nói - Tao không biết đúng hay không nhưng khi nói đến bảy chữ P và Dante có lẽ chỉ có thể nhớ đến nó mà thôi...

    Nếu bọn mày đọc "Thần khúc" của Dante thì nhân vật chính trong tác phẩm đã được người trông coi Luyện Ngục khắc lên trên trán bảy chữ P.

    Từ trong tiếng Latinh chỉ "tội lỗi" - Peccatum.

    Và thực tế nó được viết bảy lần, tượng trưng cho Septem Peccata Martalua, còn được gọi là...

    Thất Đại Tội.

    - À, hình như tao cũng từng đọc.

    - Xử Nữ nhíu mày - Núi Luyện Ngục...

    Bảo Bình nhanh chóng tìm được một bài nói sơ qua về Núi Luyện Ngục và Thất Đại Tội.

    "Bầu trời được cấu tạo thành chín quả cầu đồng tâm bao quanh Trái Đất.

    Cấu trúc Thiên Đường chín tầng mây này tương ứng và cân bằng với chín tầng địa ngục; con số Chín là một đề tài quen thuộc của Dante. (Trích Hoả Ngục - Dan Brown)

    Cú rơi của Satan từ Thiên đàng đã làm lún cả mặt đất, tạo ra chính tầng Hoả ngục sâu thẳm; đồng thời đùn đất lên ở nửa kia bán cầu tạo nên một ngón núi cao vợi, chính là Núi Luyện Ngục.

    Núi Luyện Ngục nằm giữa biển nước mênh Mông, cũng bao gồm chín tầng (hai tầng tiền Luyện Ngục và bảy tầng Luyện Ngục.

    Núi Luyện Ngục, nơi các linh hồn mang tư tưởng tội lỗi bị trừng phạt, nhưng nếu biết sám hối họ sẽ vượt qua Luyện Ngục và đi tới Thiên Đường.

    Phần thứ hai của "Thần khúc" là hành trình Dante và thi hào Virgil vượt qua Luyện Ngục.

    Hai tầng tiền luyện ngục, tầng dưới cùng là nơi của những kẻ tuyệt giao với nhà thờ, tầng trên là nơi phạt nhưng vị vua không quan tâm vương quốc, những kẻ không sám hối hoặc chỉ biết sám hối khi khoảnh khắc cuối cùng gần kề mà không nhận được nghi thức rửa tội.

    Leo tiếp, Dante và Virgil tới bảy tầng chính của Luyện ngục, được đặt tên theo Thất Đại Tội.

    Những kẻ kiêu ngạo học cách khiêm nhường bằng cách mang trên lưng những tảng đá nặng; những kẻ đố kị bị trừng phạt bằng dây thép, trùm trên người áo choàng xám; những kẻ thù hằn phải lang thang trong màn khói đèn; những kẻ lười biếng phải chịu phạt chạy không ngơi nghỉ; những kẻ tham lam phải nằm sấp mặt, trói chân tay, miệng đọc kinh cầu nguyện; những kẻ tham ăn phải chịu đói khát, dù đồ ăn trước mắt nhưng không thể với tới và cuối cùng, những kẻ đầy dục vọng phải vượt qua lửa nóng.

    Qua bức vẽ "Dante và ba thế giới" của Domenio Di Michelin, được sáng tác năm 1465, trong đó có một thiên thần có cánh ngồi trên ngai vàng dưới chân Núi Luyện Ngục.

    "Đại thiên sứ" Michael cầm thanh kiếm của ánh sáng, ngồi trông nom cửa vào thiên đường, dưới chân ngài là một hàng dài những kẻ hối lỗi biết sám hối đợi được phép đi vào con đường leo lên cao.

    Trong bức tranh, Thiên thần trông có vẻ như đang đâm mũi kiếm vào mặt người đầu tiên trong hàng, nhưng kì thực... thiên thần đó đang viết vào trán anh ta bảy chữ P.

    Và vì thế, chỉ bằng cách leo lên qua từng cấp luyện ngục mới có thể chuộc lại tội lỗi của mình.

    Với mỗi cấp leo qua, một thiên thần sẽ xóa bớt một chữ P trên trán cho tới khi lên được tới đỉnh, trán được xóa sạch cả bảy chữ P... và linh hồn được gột sạch mọi tội lỗi. (Trích Hoả Ngục - Dan Brown)"

    Ban đầu, phần thông tin được trích từ tác phẩm Hoả ngục (Dan Brown), sau này đã được chỉnh sửa bằng những thông tin tác giả tìm được trên mạng.

    - Ồ...

    - Nhân Mã nhe răng cười.

    - Tức là... bây giờ chúng ta cần tẩy sạch những chữ này đúng không?

    Nếu vậy thì sao?

    Cũng sẽ chỉ là một chiếc mặt nạ trống trơn mà thôi.

    - Hừm...

    - Ma Kết đăm chiêu - Có thể không phải là do già hóa.

    Gai chăng?

    Ma Kết chỉ cho những người còn lại thấy kết cấu bề ngoài ở mặt sau thô và nhám hơn mặt trước, giống như giấy ráp.

    - Trong giới nghệ thuật, kết cấu bề mặt thô ráp như thế này được gọi là gai, và họa sĩ thích vẽ lên một lớp gai sần, như vậy sơn bám lên đó dễ hơn...

    - Ồ... thạch cao đúng không?

    - Bạch Dương lúc đó mới nhận ra mùi mà mình ngửi được lúc trước.

    - Là cái mà họa sĩ dùng để phủ lót toan?

    - Song Ngư tiếp lời.

    - Ừm...

    - Ma Kết nói - Họ dùng thạch cao để tạo ra một mặt trắng sạch và gai.

    Đôi khi để phủ lên những bức vẽ không muốn nếu họ định dùng lại tấm toan đã vẽ.

    - Tức là...

    - Song Tử xen vào - Quý ngài Brown của chúng ta che đi thứ gì đó phía sau chiếc mặt nạ người chết bằng thạch cao?

    - Điều đó giải nghĩa cho lớp gai sần và màu sáng hơn cũng như lý do tại sao lại có thể xóa sạch bảy chữ P.

    Bạch Dương ngửi ngửi mặt sau chiếc mặt nạ.

    - Mùi này... giống mùi chó lông ướt... là thạch cao acrylic... nước có thể hòa tan.

    - Tuyệt đấy...

    - Xử Nữ nhếch mép cười, quay người sang phía Nhân Mã - "Cô nàng phục chế", mau mau làm đi.

    - Đ*u xanh?

    "Phục chế" cái quái gì chứ!

    Chúng bây mau cút ra ngoài để bà làm!

    Nhân Mã vô cùng ghét ai cứ gọi cô là "Cô nàng phục chế" hay mấy thứ như vậy.

    Giỏi phục chế thì sao chứ?

    Cô nàng nhanh chóng "ném" mấy con người kia ra khỏi phòng để được ở một mình.

    Nhân Mã không thích bị nhìn chằm chằm khi làm một công việc khác ngoài chém giết.

    16:379/3/2019Kuuhaku aka haikushiro
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương V


    Cảnh báo: Chương này có những chi tiết lấy cảm hứng (rất nặng, highly insspiration) từ một tác phẩm của Dan Brown (phân đoạn mặt nạ của Dante)

    Nhân Mã một mình trong căn phòng họp của mười hai người, nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ được đặt ngay ngắn trên bàn.

    Đôi mắt màu đen như tỏa ra ánh sáng lấp lánh mà người thường sẽ nói là "đôi mắt của người ham học".

    Có thể tan trong nước.

    Nhân Mã nghĩ về những lời nói đó mà không giấu được tiếng cười khùng khục từ cuống họng.

    Cô nhanh chóng lấy một chiếc khăn lanh, một bàn chải nhỏ lồng mềm và một chậu nước.

    Đầu tiên Nhân Mã thấm khăn vào nước rồi vắt bớt nước để nó hơi ẩm, xong nhẹ nhàng chấm khăn vào vầng trán chiếc mặt nạ.

    Cô thấm ướt toàn bộ chỗ có bảy chữ P.

    Tiếp đó, Nhân Mã dùng ngón trỏ nhẹ nhàng di xung quanh rồi cầm bàn chải.

    Lặp lại như với chiếc khăn rồi bắt đầu dùng nó để lau chùi.

    Nhân Mã cẩn thận từng ly từng tí, xoá bỏ từng lớp thạch cao trên mặt nạ.

    Cô kiên nhẫn ngồi yên một chỗ cả tiếng đồng hồ, sợ sơ ý một chút liền làm hỏng lớp bên trong của mặt nạ.

    Đây không đơn thuần là vì thỏa mãn lòng hiếu kì mà còn vì niềm đam mê của cô với những thứ đồ cổ.

    Thế nhưng Nhân Mã không yên lặng được lâu.

    Bởi ngay khi lau sạch lớp thạch cao, cổ vật mang đầy giá trị lịch sử này lại bị hủy hoại dưới bàn tay của con người.

    - Mother *beep* *beep* *beep*!

    - Sao vậy?

    - Xử Nữ nhanh chóng chạy vào, cao giọng hỏi.

    - *Beep* Thằng khốn nào đã viết linh tinh vào chiếc mặt nạ này?!

    Là cái lão tỉ phú đúng không?!

    Tao thề không giết được thằng khốn đó tao đ*o phải người.

    Biết được có người đã động tay động chân với cổ vật có giá trị, Nhân Mã liền không cản được xúc động muốn giết người của mình.

    Cô nghĩ rằng cái chữ P kia chỉ đơn thuần là viết trên lớp gai chứ đâu nghĩ rằng nó được viết trực tiếp vào ngay mặt sau của mặt nạ.

    Với tư cách là một con người thích đồ cổ, Nhân Mã tự tin nói rằng, làm những điều vô ích chỉ để thay đổi giá trị vốn có cổ vật là hành động ngu xuẩn nhất và người nào làm thế xứng đáng với cái chết.

    - Bình tĩnh, bình tĩnh nào...

    - Ma Kết lên tiếng - Giờ có tức giận thì mày cũng đâu có đi giết người được đâu.

    Nhiệm vụ của chúng ta không còn liên quan gì tới John Brown nữa hết.

    - Đúng là vậy nhỉ...

    Sh*t!

    Những người còn lại không chút quan tâm tới vấn đề của Nhân Mã, Thiên Yết nhanh chóng đi lướt qua cô và nâng chiếc mặt nạ lên, Xử Nữ và Song Ngư cũng đứng gần đó xem xét.

    Mé trong chiếc mặt nạ, có hai hàng chữ đi qua nhau, tạo thành một hình chữ thập.

    - Song Ngư... mày biết đây là ngôn ngữ gì không?

    - Thiên Yết quay qua hỏi.

    Trong số mười hai người, Song Ngư là người duy nhất có niềm yêu thích mãnh liệt với cổ ngữ cũng như những cuốn sách cổ.

    - Hửm?

    Runes đấy.

    - Đó là loại chữ được người Viking ở Scandinavia sử dụng - Bảo Bình vừa nói vừa cầm iPad gõ lạch cạch.

    - Runes có 24 ký tự (như bảng chữ cái Anh hiện đại nhưng không có w, j, x, k, u).

    Đến thế kỉ XX, bảng giảm xuống còn 16 ký tự.

    Song Ngư móc từ trong túi ra một cặp kính, xăm soi hàng chữ kia.

    - Hừm... những dòng chữ Runes này... không có ý nghĩa gì cả.

    - Hả?

    - Sư Tử ngay lập tức nói với giọng khó chịu - Không có ý nghĩa?

    Vậy rốt cuộc chúng ta làm chuyện này có ý nghĩa gì chứ?!

    Bầu không khí ồn ào bỗng chốc chìm trong im lặng.

    - Nếu không có ý nghĩa...

    - Bạch Dương lên tiếng phá vỡ sự im lặng - ...vậy có lẽ là mật mã?

    - Đúng là có khả năng như vậy... vậy thì, có lẽ nên "hỏi" trực tiếp người nhờ chúng ta chứ nhỉ?

    Kim Ngưu đầy nham hiểm, vừa nói vừa cười, thiếu điều muốn toét hết cả miệng ra.

    Đến thời gian giao hạn, mười hai người cũng chẳng thấy điều gì khác biệt đối với mặt nạ Dante, cùng lắm cũng chỉ tìm thấy thông tin của Brown.

    Đúng như hầu hết những tên tỉ phú, đại gia, quý ngài đây cũng chỉ là một con lợn già tham lam.

    Ông ta có đầy rẫy những tội lỗi trong đời mình, và tất nhiên đều sẽ bị che lấp bởi số tiền của ông ta.

    Lấy ví dụ, quấy rối tình dục năm 1979, tức là khi ông ta chỉ mới 18 tuổi; đánh đập người khác năm 1981; phá hủy nhiều đồ vật công cộng năm 1986; vào trại cải tạo năm 1990; và hàng ngàn tội lỗi khác nữa.

    Và tất nhiên... tiền bạc có thể "giúp" chủ nhân của chúng làm những tội lỗi của họ biết mất, một cách vô cùng "sạch sẽ".

    Sức mạnh của đồng tiền đấy.

    Nhưng có một số điều khiến mười hai người cảm thấy khó hiểu.

    Ngoại hình của Janus thường lên xuống thất thường trong những bản án, đôi khi còn thấy hai người đều là Janus ở hai vị trí khác nhau cùng một thời điểm.

    Có rất nhiều nghi vấn xung quanh việc này nhưng mười hai người quyết định không nên để tâm.

    99% mọi thứ trên thế giới giải quyết bằng tiền, và 1% còn lại giải quyết bằng nhiều tiền hơn.

    Chủ nhân của mười hai người - Shoya đã nói, hắn vô cùng ưa thích câu nói này, luôn dùng nó để nói khi mà mười hai người nhận nhiệm vụ.

    Mười hai người... vừa nhớ lại câu nói vô cùng quen thuộc vừa nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ để có thể "hỏi" Janus.

    Hạn giao hàng là một tuần, Janus có vẻ là một người vô cùng cẩn thận trong giờ giấc, đúng mười hai giờ tối, thời gian bước sang ngày mới, đã thấy hắn có mặt tại địa điểm đã hẹn.

    Janus cự kì hài lòng nhận lấy "hàng" của hắn mà không hề biết đến cái ý đồ vô cùng nham hiểm của mười hai người.

    Sau khi giao hàng, ngay lập tức, mười hai người phóng xe quay về kí túc xá, Bảo Bình mở thiết bị nghe lén của mình.

    Nói đến đây hẳn cũng đã rõ, Bạch Dương giúp Bảo Bình gài máy nghe trộm vào chiếc mặt nạ người chết Dante, tại một nơi vô cùng kín đáo.

    Họ cũng chẳng thể ngờ là Janus không hề kiểm tra "hàng" mà rất vui vẻ nhận lại nó.

    Điều đầu tiên mười hai người nghe được qua chiếc máy nghe lén chính là tiếng âm thanh kêu rè rè, có vẻ sóng ở nơi đó rất yếu.

    - Thế... nào?

    Giọng của một người phụ nữ... hoặc có lẽ là một đứa trẻ chưa vỡ giọng vang lên, cũng có thể là giọng nói đã qua chỉnh sửa.

    Từ giọng nói này thì không thể kết luận được bất cứ điều gì quan trọng, chỉ biết rằng người đó có chức quyền cao hơn Janus.

    Cái cách Janus khẽ trả lời và cả cách của đối phương cao ngạo nói chuyện, Janus chắc hẳn sợ hãi người kia.

    - Dạ...

    đã xong.

    Tôi... rè rè rè... lấy... rè rè rè...

    được.

    - Này!

    Không thể làm rõ tiếng hơn được à?

    - Im đi Sư Tử, máy phát kém, tụi này không thể dùng máy xịn hơn, bị ông chủ phát hiện như chơi.

    - Sh*t!

    - Tốt lắm... rè rè... hẳn ngươi sẽ không... rè rè rè...

    đâu nhỉ?

    - Đối phương hỏi Janus.

    - Rè rè... không ạ.

    - Hưm... rè rè rè... không?

    Có... rè rè... ngươi đã... rè rè rè... lại chủ nhân...

    - Ngài nói... rè rè... là sao?

    - Ngươi còn giả ngu?

    Rè rè rè... tìm ra... rè... bằng chứng chứng minh... rè rè rè... ngươi đã có ý định... rè rè...

    Chronos... rè rè Oyohs... rè rè... tìm... rè... hắn đã đưa ra... rè rè... ngươi phản bội... rè rè rè...

    Còn giả ngu?

    Rè... ta đã thấy... rè rè rè... trao đổi... rè rè... lấy mặt nạ...

    Có video hẳn hoi đấy... rè rè... muốn xem?

    - Khốn!

    Lạch cạch!

    Rầm!

    Rè rè!

    - Kẻ phản bội... rè... phải chết.

    Pằng!

    Huỵch!

    Rầm

    - Ita... rè... lien.

    Rèèèèèèèèèèèèèèèèè!

    Kết thúc...

    Mọi thứ diễn ra nhanh vô cùng và kết thúc bằng phát bắn và tiếng ngã xuống của Janus.

    Cùng với câu nói cuối cùng của y: Italien.

    Thiên Yết nhíu mày nói: - ...Theo tiếng Đức, nó có nghĩa là Ý.

    Tại sao ông ta lại nói vậy?

    - Ha ha ha.

    - Song Tử cười - Dù không muốn nghĩ đến nhưng có hai trường hợp: một là ông ta đang trăn trối đầy vô nghĩa, hai là...

    ông ta đang nói với... mười hai người chúng ta.

    Giả thuyết này của Song Tử lại có vẻ hợp lí.

    Thông thường các vị khách của Chronos sẽ luôn kiểm tra hàng ngay khi được nhận vậy nhưng Janus thì không.

    Theo ấn tượng lần đầu tiên gặp mặt, Janus để lại cho mười hai người ấn tượng về một gã đàn ông khôn khéo, thông minh và cẩn trọng.

    Ông ta đã dùng hàng triệu chỉ để trộm một cái mặt nạ, điều đó có nghĩa là cái mặt nạ đó rất quan trọng với ông ta.

    Thế nhưng, ông ta lại chẳng chút nghi ngờ hay lo lắng khi nhận lấy từ tay của Chronos, như thể cái mặt nạ đã trở thành một thứ chẳng hề có giá trị.

    - Rất có khả năng...

    - Song Ngư nói - Trong đoạn hội thoại vừa rồi, hai người đó có nhắc tới Chronos, nói cách khác chính là mười hai người chúng ta.

    Vậy nên rất có thể ngay từ khi giao hàng, Janus đã nghĩ đến chuyện chúng ta đã gắn máy nghe lén bên trong.

    - "Trao đổi" và "lấy mặt nạ"...

    - Thiên Bình tiếp lời - Rất có khả năng là đang nói tới vụ trao đổi hàng của chúng ta vừa rồi với Janus.

    Vụ đó...

    đã có người theo dõi sao?

    - Đúng là trong lúc trao đổi có thấy khí tức của một người nào đó - Ma Kết rất không cam lòng mà nói - Nhưng quá mờ nhạt nên tao cũng không để ý...

    Chẳng lẽ nào chính là kẻ trong cuộc nói chuyện đó?

    - Rắc rối rồi đây.

    - Xử Nữ lẩm bẩm - Dù thế nào, chúng ta cũng cần điều tra cái chết của Janus,...

    - Cô cao giọng.

    - Bảo Bình mau tìm nơi ở của hắn ta, sau đó Thiên Bình và Song Ngư sẽ đột nhập vào đó mà tìm kiếm manh mối.

    Chúng ta cần hoàn thành thật nhanh trước khi lũ "cớm" đánh hơi ra vụ việc này.

    Có ai còn nhớ ta không T.T?

    Ta bây giờ mới ngoi lên được vì mấy tuần trước bận chuẩn bị cho 20/11 T.T Mai ta còn kiểm tra 1 tiết GDCD cơ.

    Ai giúp ta điiiiiiiiiiiiiiii

    16:479/3/2019Kuuhaku aka haikushiro
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương VI


    Các sự kiện, địa điểm, con người diễn ra và xuất hiện trong truyện đều không hề có thật.

    -------

    Tìm kiếm thông tin...

    Bảo Bình rất giỏi trong lĩnh vực này, rất xứng đáng là một trong số những hacker hàng đầu thế giới.

    Cô chỉ mất khoảng vài phút để lần ra được nơi ở hiện nay của "khách hàng đã khuất" của họ - Janus.

    Mười hai người Chronos luôn bị Boss quản lí nghiêm ngặt mọi thiết bị có thể nghe lén hoặc thiết bị định vị.

    Những đồ công nghệ mà họ dùng trong mỗi lần làm nhiệm vụ đều do Boss phân phát và khi kết thúc bất cứ nhiệm vụ nào đều sẽ có người đến kiểm tra số lượng và tra hỏi cẩn thận.

    Còn khi không thi hành nhiệm vụ, mọi thiết bị giám sát đều được cất giữ riêng trong két sắt và luôn có người canh gác 24/7.

    Thiết bị điện tử mà Chronos đang có cũng được cài đặt thiết bị nối với máy tính chủ của Boss, mỗi giờ đều sẽ tự động gửi những thông tin, trang web được mở,... tới máy tính chủ.

    Ít nhất thì trong toà nhà của mười hai người không gắn camera giám sát, để chừa lại chút riêng tư cho họ.

    Máy nghe lén lần này Chronos sử dụng là đồ được lắp đặt bởi những thứ linh kiện hỏng của camera trong trường.

    Tuy là đồ hỏng nhưng cũng được kiểm soát nghiêm ngặt nên linh kiện nhặt được cũng chỉ là đồ lặt vặt, cái dùng được cái không.

    Đồ dởm nên thành quả cũng chẳng tốt mấy: lắp được máy nghe lén nhưng không thể thêm chức năng định vị, lắp được camera mini thì không thể tích hợp chức năng nghe lẫn định vị, lắp được thiết bị định vị thì nó chỉ có duy nhất một chức năng đó mà thôi.

    Bảo Bình đã phải tốn rất nhiều thời gian, kết hợp với những thông tin ít ỏi sẵn có mới miễn cưỡng thu hẹp phạm vi của Janus.

    Ông ta đang ở Phố Trung Hoa, một khu vực nhỏ thuộc thành phố Yokohama.

    - Tao đã tách và phân tích âm thanh trong đoạn hội thoại vừa rồi.

    - Bảo Bình phờ phạc nói.

    - Có vẻ ông ta ở một căn nhà thuê, hoặc khách sạn nào đó.

    Chúng mày nên nhớ, đó là một căn phòng cũ kĩ, cũ tới mức di chuyển thôi là sàn nhà kêu cọt kẹt luôn ấy.

    Phòng không có cách âm, tao nghe thấy tiếng nói chuyện cùng tiếng va chạm cốc nên có thể ở nơi đó từng diễn ra tiệc tùng, cũng có thể là một quán rượu.

    Chính vì thế, ưu tiên tìm kiếm những quán rượu cho thuê phòng hoặc khách sạn, nhà nghỉ kết hợp quầy rượu.

    Đã nhớ kĩ rồi chứ, Thiên Bình, Song Ngư?

    Thiên Bình và Song Ngư gật đầu.

    Hai người được chọn để đi tới Phố Trung Hoa tìm Janus.

    Vì có thể kẻ giết "khách hàng" của Chronos vẫn còn ở đó, cũng không có dữ liệu gì về sức mạnh của hắn nên hai người mạnh nhất đã được chọn.

    Phố Trung Hoa, Yokohama, sau khi Janus chết 9 tiếng.

    Song Ngư và Thiên Bình đã dùng 2 tiếng đồng hồ đi tìm khắp các khách sạn, nhà nghỉ lẫn quán rượu tại Phố Trung Hoa nhưng vẫn chưa có kết quả.

    Phải nói rằng Phố Trung Hoa nay có quá nhiều khách sạn lẫn quán rượu, khắp nơi đều là mùi rượu lẫn khói thuốc.

    - Nghe cái tên cũng đã cảm thấy sự kinh tởm của nó rồi.

    Thiên Bình khịt mũi nói trong khi quan sát sơ qua cái nơi tạm bợ gọi là "nhà nghỉ" này.

    Tường sơn vôi đang có dấu hiệu mốc dần, chuẩn bị đổ vỡ, có vài chỗ còn bị tróc ra.

    Tấm biển "Nhà nghỉ Prist" chập chờn, có vài chữ cái còn rơi mất, đôi chỗ xếp xộc xệch.

    Hai bên là chậu cây cảnh đã héo úa.

    Xung quanh nhà nghỉ là những con người thối nát đến tận cùng: gái điếm, trai bao, tay bợm rượu,...

    - Đúng là vậy - Song Ngư tay đút túi áo, uể oải lên tiếng - Khu ổ chuột của phố Trung Hoa này luôn là nơi ở của những kẻ như vậy, và một phần nữa cũng là nơi nhập cư hoàn hảo cho những kẻ trái phép.

    - Nếu như vậy...

    - Thiên Bình hướng đôi mắt của mình ra một góc nhỏ, nơi có một người đàn ông đang nằm với phần thịt đang thối rữa và có những con ruồi đậu xung quanh - ... thì cái xác của Janus có khi lại chẳng bao giờ phát hiện ra.

    Một nơi vô cùng phù hợp để giết một người mà chẳng bao giờ sợ bọn "cớm" nhúng tay vào.

    - Đúng là vậy - Song Ngư nói trong khi quật ngã một tên say đang lao vào Thiên Bình, vừa nói vừa đánh ngất hắn.

    - nhưng mà... tao nghĩ chúng ta cần nhanh chóng rời khỏi đây trước khi tao giết hết lũ này và thông báo mọi thứ cho lũ "cớm" như thể một người dưng không dính dáng.

    Song Ngư mở cửa của khu nhà nghỉ trong khi lầm bầm.

    - Bên trong và bên ngoài chẳng khác nhau là mấy, đều là một chỗ cho lũ rác rưởi đánh nhau...

    - Thiên Bình cười cười khi nhìn khung cảnh xung quanh.

    Đối diện với cửa ra vào là một quán bar bằng gỗ, xung quanh nằm la liệt mấy kẻ say xỉn và bàn ghế gãy ngổn ngang, dưới sàn nhà đầy mảnh vụn.

    Mùi rượu, mùi thuốc lá, mùi sắt của máu tanh hòa vào nhau, người này người nọ nằm vật lên người nhau, ánh sáng chập chờn của chiếc TV cũ kĩ bên góc phòng.

    Không hề có người chết vậy thì hẳn là đánh nhau rất ác liệt nên bàn ghế mới ngổn ngang như vậy.

    Chủ nhà nghỉ không thấy đâu, có lẽ đã ra ngoài hoặc cũng nằm trong số mấy tên đầu đường xó chợ này.

    Hai người quan sát xong cũng chẳng bận tâm, Song Ngư lách mình tiến tới chỗ quầy bar, bắt đầu lục tìm.

    Cuốn sách ghi chép người thuê phòng được đặt trong một ngăn tủ quầy bar, những trang giấy ố vàng và ẩm mốc.

    Thiên Bình cũng nhanh chóng tiến tới quan sát nội dung cuốn sổ.

    Song Ngư lật tìm tới trang ghi chép ngày hôm nay rồi lật ngược lại khoảng một tuần.

    - Đây...

    - Song Ngư vừa nói vừa chỉ vào tên "Janus" được viết vào 5 ngày trước.

    - Có vẻ chúng ta tìm đúng nơi rồi.

    Ông ta đang ở phòng 207.

    Thiên Bình và Song Ngư nhìn nhau, họ nhanh chóng đặt cuốn sổ về lại chỗ cũ rồi lách mình tới cầu thang dẫn lên tầng hai.

    Tiếng gỗ cũ kêu kèn kẹt, oằn mình như thể không thể chịu nổi sức nặng của con người.

    Phòng 207.

    Song Ngư đẩy cửa bước vào một cách cẩn trọng, nói không chừng tên sát nhân ấy có lẽ vẫn còn bên trong.

    Hai người bước vào, cẩn thận và khẽ khàng lật tìm xun quanh một vòng, sau khi đã chắc chắn không còn ai ngoài cái xác, họ mới thả lỏng và quan sát hiện trường.

    Janus nằm trên sàn, giữa trán là một lỗ thủng đẫm máu, chết không nhắm mắt.

    Thiên Bình cẩn thận xem xét vỏ đạn rơi dưới sàn.

    Janus chết do bị đạn bắn xuyên qua đầu, đạn là loại 9x19mm, trên đạn khắc chữ H&K.

    Không chắc chắn lắm nhưng súng có lẽ là H&K USP, sản xuất tại Đức năm 1989.

    Mặt nạ người chết Dante đã biến mất không chút dấu vết, không tìm thấy dấu vân tay của hung thủ.

    Khám xét thi thể, phía lưng của Janus là chiếc com-pa, hình vuông và kim tự tháp .

    Hình vẽ này là những "dụng cụ" thể hiện sức mạnh thần bí lại tạo nên nét đặc trưng của hội.

    Đây là dấu hiệu của hội Tam Điểm.

    Trên tay của Janus nắm một mảnh gỗ nhỏ khắc chữ: "Rich".

    - "Rich"? (Giàu có) - Song Ngư nhìn tấm gỗ không khỏi cảm thấy khó hiểu.

    - Có lẽ là "Glory Rich"?

    - Là gì?

    - "Hỡi Chúa tể, người đối nghịch với Jesus, niềm tin của con vào người sẽ cho con vinh quang và giàu có trong thế giới này"...

    - Thiên Bình cười đầy mỉa mai - Đó chỉ là một câu nói sáo rỗng được dùng trong giao ước với ác quỷ.

    Mấy năm nay nổi tiếng vụ kí giao ước với ác quỷ lắm.

    Tao thấy trên mạng đầy mấy cái kiểu này.

    - Vậy...

    Janus muốn làm một hiệp ước với ác quỷ?

    Một thành viên của hội Tam Điểm sao?

    - Ai biết được.

    Tao chỉ đoán thể thôi.

    Tại hội Tam Điểm toàn làm tao nghĩ đến mấy thứ liên quan đến ác quỷ, chúa các kiểu.

    Song Ngư cảm thấy nghi ngờ cũng là một điều dễ hiểu...

    Hội Tam điểm chính thức được thành lập năm 1717 nhưng các tài liệu liên quan tới sự hiện diện của nó lại ghi rằng hội có từ năm 1300.

    Được lập ra với tiêu chí ban đầu là hội huynh đệ, với các thành viên có chung những ý tưởng triết học, trong số đó là niềm tin về một Chúa.

    Hội Tam điểm thường tham gia vào các hoạt động từ thiện, phát triển tình huynh đệ và tôn trọng những giá trị đạo đức.

    Hội Tam điểm truyền bá một lối giáo dục có tính bí truyền, tiên phong sử dụng những biểu tượng và nghi lễ.

    Nó khuyến khích thành viên hành động vì sự tiến bộ nhân loại, nhưng để cho mỗi thành viên lựa chọn cách để thực hành điều đó.

    Hoạt động từ thiện là một trong những phương thức hành động của họ.

    Tôn chỉ này mang tính toàn thế giới bất chấp sự thực hành và cách thức tổ chức của Hội là rất khác nhau tùy theo mỗi quốc gia và mỗi thời kỳ.

    Hội tập hợp những người ở nhiều quốc gia khác nhau trên thế giới muốn hiến thân cho sự vươn lên về phương diện tinh thần và luân lý. (Trích dẫn Wiki)

    Và "khuyến khích thành viên hành động vì sự tiến bộ nhân loại" bao gồm rất nhiều thứ: giao ước với ác quỷ, hủy diệt,...

    Tất cả đều vì "sự tiến bộ của nhân loại".

    Thiên Bình phát hiện một cuốn nhật kí của Janus, chỉ có vài ba dòng chữ, có vẻ chỉ vừa mới viết vội vã nên chữ trông thật xiêu vẹo: "Hôm nay ta sẽ vượt sông bằng cách đi trên một con tàu.

    Con quạ đã đến, ta trao gửi hy vọng tới những chú Chim đó".

    Trong nhật kí là hàng loạt những từ ngữ khó hiểu, "Vượt sông bằng cách đi trên một con tàu", "Quạ", "Chim"...

    - Có vẻ là mật mã... hoặc những từ mang tính biểu tượng.

    Thiên Bình nói như vậy rồi đút cuốn sách vào trong áo.

    Có lẽ nên nhờ Cự Giải xử lí mấy cái mật mã này, Thiên Bình chẳng bao giờ ưa nổi mấy cái mật mã.

    Gần đó là một giá sách, có một cuốn sách hơi trồi ra, cô cầm lấy và lật giở từng trang.

    Được kẹp ở trang giữa là hình một người phụ nữ và một đứa con gái, dưới cùng bức ảnh là dòng chữ: "meine Familie" (Tiếng Đức: Gia đình của tôi).

    Song Ngư tìm thấy một thứ gần giống với chứng minh thư của Janus trong túi của ông ta, được để trong góc phòng, vô cùng kín đáo.

    Tên khai sinh: Stefano Kstancy.

    Lớn lên tại miền đông nước Mỹ, được nuôi dưỡng tại nhà thờ Rosario.

    - Tôi cứ nghĩ ông ta là người Đức cơ.

    - Thiên Bình nhàn nhạt lên tiếng.

    - Ừm, có vẻ là hết rồi, chúng ta mau về thôi.

    - Chỉ thu thập được chừng này thôi sao?

    Xử Nữ, người đang mặc bộ quần áo ngủ màu hồng cùng những họa tiết đầy trẻ con và mái tóc xoăn dài đang rối lên như tổ quạ; cô đang ngủ thì hay tin Thiên Bình và Song Ngư đã quay về liền gượng dậy mà đi vào phòng họp, không thèm thay đồ.

    Hừm, dù có phần hơi bất lịch sự khi đánh giá gu ăn mặc của người khác nhưng Thiên Bình vẫn cảm thấy khó hiểu với gu ăn mặc "bà già" của Xử Nữ.

    Quần bà ba rộng thùng thình, áo cũng oversize với đầy hình ảnh hoạt hình, tất hồng xắn cao.

    Mà trưởng nhóm lại ngủ đến tận trưa trong khi các thành viên khác làm việc hộc máu thì đúng là...

    - Có vẻ là vậy...

    - Bảo Bình ngồi đối diện Xử Nữ, đang nghiền ngẫm những thứ vừa được mang về.

    - một chứng minh thư, một bức ảnh chụp gia đình, một cuốn sổ nhật kí, và thông tin về việc quý ngài Janus, à không, phải gọi là Stefano chứ nhỉ?

    Thế nào cũng được, quý ngài đây là một thành viên của Hội Tam Điểm.

    Nhưng... thật bất ngờ khi mà một hội kín vốn dĩ được gọi là một hội có niềm tin mãnh liệt vào chúa và có mục tiêu vô cùng trong sạch: tham gia các hoạt động từ thiện, phát triển tình huynh đệ và tôn trọng những giá trị đạo đức cũng như mong muốn được đóng góp vào lợi ích cho xã hội, lại dính líu vào việc này.

    Mặt nạ người chết Dante, tao thắc mắc tại sao hội Tam Điểm lại muốn nó đấy.

    - Chưa chắc là vậy đâu Bảo Bình...

    - Cự Giải đứng gần đó nhanh chóng nói với Bảo Bình.

    - ... chưa thể kết luận một cách vội vã như vậy, chưa thể chắc chắn khi chưa tập hợp đầy đủ bằng chứng.

    Bảo Bình khịt mũi rồi mở chiếc máy tính, nhanh chóng tìm hiểu về gia đình của Stefano Kstancy.

    Cự Giải cũng chẳng nói nhiều, nhíu mày lại nhìn chằm chằm vào cuốn nhật kí.

    - Thấy sao, có giải được không?

    - Thiên Bình nhẹ hỏi.

    - Không.

    Vốn dĩ tao chỉ giỏi trong mấy việc như giải cổ ngữ chứ mật mã kiểu này... không kham nổi.

    Song Ngư, nhờ mày gọi Song Tử đến đây.

    Song Ngư lẳng lặng đi khỏi phòng họp, tiếng tới phòng Song Tử, chỉ vài phút sau đã xách áo cậu ta mà lôi đến.

    Song Tử chắc hẳn vẫn còn đang ngủ nên khi dựng dậy mới ngáp ngắn ngáp dài.

    - Oáp... có chuyện gì?

    - Đây...

    - Xử Nữ giơ cuốn nhật kí ra trước mặt, ra lệnh cho Song Tử giải nó.

    Cậu ta mắt nhắm mắt mở nhìn cuốn sách.

    - "Vượt sông bằng cách đi trên một con tàu"?

    Có lẽ ám chỉ tới "băng qua con sông là cái chết", khả năng cao là ông ta sống ở một nơi nào đó gần sông hoặc sống ít một đất nước xa xôi và phải vượt biển mới tới Nhật Bản.

    "Quạ" là loài động vật mang đến cái chết, nói cách khác chính là điềm báo tử, hẳn mấy người đã biết rồi nhưng tao vẫn nói.

    Còn "Chim" có là ám chỉ đến người du hành vượt thời gian và, hẳn rồi, cái tên của nhóm sát thủ chúng ta - Chronos, đó là tên của vị thần thời gian trong thần thoại Hy Lạp.

    - Ra vậy...

    - Xử Nữ gật gù, - ... lần này cậu có ích đấy.

    - "Lần này" là sao chứ?

    - Song Tử nhíu mày, lầm bầm: - Thế nào cũng được, tao về ngủ đây.

    Stefano, một thành viên của hội Tam Điểm vừa mới tử trần.

    Ông ta sống một nơi nào đó gần sông, có lẽ là vậy.

    "Quạ" có lẽ là ám chỉ đến kẻ đã giết ông ta?

    Không lẽ ông ta đã biết trước mình sẽ bị giết nhưng vẫn liều mạng?

    Khả năng đó rất cao.

    Và đặc biệt hơn chính là việc ông ta đặt hết kì vọng cuối cùng của ông ta vào một nhóm sát thủ ông ta mới gặp lần đầu - Chronos.

    Nực cười hơn chính là Chronos là nhóm sát thủ nổi bật nhất trong thế giới ngầm, vốn nổi tiếng với việc luôn tuân lệnh chủ nhân, nhưng đồng thời cũng nổi tiếng với việc sẵn sàng giết chủ nhân ngay khi hoàn thành nhiệm vụ.

    Nên gọi ông ta là ngu ngốc hay là một kẻ ảo tưởng đây?

    Vì lí do nào mà ông ta tin chắc một nhóm như Chronos sẽ dễ dàng nhận lời thỉnh cầu cuối cùng của ông ta?

    Trừ khi ông ta có một lí do khiến họ không thể từ chối.

    Và có vẻ như ông ta đã thành công rồi đấy.

    Để Chronos nhận "nhiệm vụ" từ một người chết thì đó chính là hứng thú.

    Chỉ cần có thể mang đến cho họ tò mò về "nhiệm vụ" thì dù chú có chết thì họ vẫn sẽ bình thản mà hoàn thành.

    - Thế nào rồi Bảo Bình?

    - Thiên Bình gặng hỏi.

    - Cũng tạm.

    Tên của ông ta vốn khá thông dụng nên hỏi khó khăn nhưng nếu ông ta được nuôi dưỡng ở Mỹ, tại một nhà thờ thì dễ dàng hơn.

    Nếu tôi truy cập vào danh sách quốc gia thì tốt hơn nhưng quả nhiên, mấy lần trước tôi hack vào đây nên bọn chúng đã cảnh giác hơn rồi.

    Tường lửa cũng được lập ra nhiều hơn, chúng còn trực tiếp rải virus vào máy.

    Tính ra sẽ tốn thời gian hơn bình thường nhưng cũng sẽ nhanh thôi, khoảng vài tiếng, mà có khi sẽ lâu hơn, cả ngày chẳng hạn?

    - Còn điều tra thông tin?

    - Hừm, sẽ tốn một khoảng thời gian, có lẽ sáng mai hoặc sáng ngày kia sẽ xong xuôi hết thôi.

    Thiên Bình "ừm" một tiếng rồi cùng Song Ngư, Cự Giải và Xử Nữ rời khỏi phòng họp, trả lại không gian yên tĩnh vốn dĩ của căn phòng.

    Công việc điều tra cá nhân vốn khá vất vả.

    Nó cần óc phán đoán và kinh nghiệm của cá nhân hơn là vào kiến thức của họ về công nghệ viễn thông hay lắp đặt các máy móc theo dõi.

    Bảo Bình vốn là một chuyên gia về lĩnh vực này nhưng cô thường tìm hiểu về lí lịch của người khác khi ở một mình, có nhiều người rất khó tập trung.

    Những người khác đều biết chuyện nên khi Bảo Bình đang làm việc thì họ đều rất ngoan ngoãn mà tránh xa khỏi cô.

    Có vẻ tối nay Bảo Bình sẽ lại phải thức trắng đây...

    Sáng hôm sau, mười giờ sáng, mười hai sát thủ Chronos đã tập trung đầy đủ tại phòng họp trước mặt mỗi người là một tập giấy khoảng năm mươi trang.

    Đó là những thông tin Bảo Bình đã thức cả ngày để làm.

    Bảo Bình nhẹ giọng tóm tắt lại thông tin, giọng nói của cô mang theo chút mệt mỏi:

    - Stefano Kstancy, sinh ngày 11 tháng 6 năm 1965, như vậy là khoảng 52 tuổi.

    Ông ta sinh ra ở thành phố Mannheim, Đức nhưng ngay từ khi mới sinh thì đã chuyển tới Mỹ và được nuôi sống ở nhà thờ Rosario.

    Bố mẹ ông ta, Kurt và Narita Kstancy sinh ông ta vào quãng hai mươi chín tuổi.

    Cả hai đều đã mất sau khi gửi ông ta vào nhà thờ.

    Bố là một công nhân làm ăn khấm khá.

    Mẹ thì lại nhà một nhà văn, tuy rằng không nổi tiếng.

    Năm 1965, ông ta bắt đầu sống ở nhà thờ Rosario, không hề đi học mà được giáo dục ngay tại nhà thờ.

    Sau khi lên mười tám, ông ta làm tại một toa soát vé, dành dụm được tiền đủ để vượt Bắc Đại Tây Dương và định cư ở Scotland.

    Ông ta đi ngang dọc khắp châu Á rồi chạy xuống Việt Nam.

    Ông ta có một công việc ổn định tại đó, làm thông dịch viên, vì đã đi khắp nơi nên Stefano biết kha khá thứ tiếng.

    Một nguồn tin nói rằng, ông ta muốn làm một phóng viên - và ông ta đã làm được công việc đấy khi gần ba mươi.

    Ông ta đặc biệt nổi tiếng vào những năm 90 với tư cách là một phóng viên chính trị dày dặn kinh nghiệm.

    Cùng vào những năm 90, ông ta tham gia hội Tam Điểm, hoạt động khá năng nổ trong việc giúp đỡ mọi người và khuyên góp từ thiện.

    Vào khoảng năm 2000, ông ta hoàn toàn im hơi lặng tiếng, cho đến bây giờ.

    - Còn tiền nong?

    - Bạch Dương hỏi.

    - Ông ta khá giá.

    Ông ta có khoảng 15.000 USD trong ngân hàng, ở cả quỹ hưu lẫn tài khoản tiết kiệm.

    Ông ta sở hữu một căn hộ ở Việt Nam hơn 200 mét vuông, ông không cho vay mà cũng không nợ nần.

    - Thu nhập?

    - Sư Tử hỏi.

    - Khoảng 500 USD mỗi tháng.

    - Vậy còn gia đình?

    - Ma Kết hỏi.

    - Ông ta kết hôn với một người Bồ Đào Nha tên Isabella Braga, lúc đó ông khoảng 34 tuổi và Isabella khoảng 32 tuổi.

    Họ có một người con gái tên Anika Kstancy sinh ngày 20 tháng 10 năm 2000, bây giờ là 17 tuổi.

    Anika đang học tại trường cấp III tên Astofeton, tại huyện Ourem tỉnh Santarem, Bồ Đào Nha.

    Còn Isabella, có việc làm thêm ổn định tại một quán rượu nọ.

    Theo một nguồn tin thì Stefano đã rời khỏi nhà vào năm 2005, đến bây giờ gia đình họ vẫn chưa gặp lại nhau.

    Isabella và Anika cũng không hề biết ông ấy đã đi đâu.

    - Ông ta đến Nhật Bản từ bao giờ?

    - Thiên Yết hỏi trong khi nhấp một ngụm cà phê.

    - Máy quay an ninh tại sân bay Haneda khoảng 21 giờ ngày 12 tháng 1 năm ngoái, năm 2016.

    Có vẻ ông ta đã dùng một cái tên giả khi đến đấy: Alexander Billious.

    Ông ta sống tạm thời ở một khách sạn nhỏ ở Tenjincho, Shinjuku, Tokyo.

    Ngày 14, ông ta chuyển sang khách sạn khác, gần nơi chúng ta tổ chức họp mặt của mấy boss.

    - Còn gì nữa không?

    - Kim Ngưu hỏi.

    - Stefano Kstancy rõ ràng là một người vô cùng đào hào, dù ông ta đã là U60.

    Ông ta có vài cuộc tình và rất nhiều vụ chơi bời tình cờ.

    Ông ta và vợ mình, Isabella cũng có nhiều lần cãi nhau vì lí do này, cũng đã có lần li hôn nhưng rồi lại tái hợp.

    Nhưng trong nhiều năm qua, một người vẫn luôn xuất hiện trong đời ông ta, nhiều người tin đây là một mối quan hệ "trâu già gặm cỏ non".

    Và như những gì chúng ta đã biết trước đó, Stefano có nhiều tội nhưng Stella không hề muốn li đi với ông.

    Chỉ khi thấy người kia thì quả thật đã gây nên sóng gió lớn trong đời Isabella.

    - Như thế nào?

    - Nhân Mã nãy giờ vẫn lau lau thanh kiếm của mình, bây giờ ngẩng lên hỏi.

    - Christi Aurora, Tổng biên tập của tạp chí nổi tiếng của Mỹ, Fast Company, xuất thân tầng lớp thượng lưu, mẹ người Trung Quốc, bố là người Thụy Điển sống ở Thụy Sĩ.

    Tao không biết chuyện này ra sao, nhưng theo nhiều nguồn tin khác nhau, có người bảo chỉ là bạn bè, có người lại bảo là tình nhân.

    Theo tao, mối quan hệ giữa Stefano và Aurora có lẽ chỉ đơn giản là đồng nghiệp cùng làm một công việc.

    Dù thế nào thì chắc chắn nó là một yếu tố góp phần phá vỡ hôn nhân của Stefano và Isabella.

    -----------------

    2:49 pm

    13/12/2021

    Kuuhaku aka haikushiro
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương VII


    Những sự việc và những địa danh trong truyện không hề có thật, nếu có cũng chỉ là sự trùng hợp.

    -------------------

    Nhóm sát thủ Chronos, cái tên mà khi nhắc đến ai cũng phải khiếp sợ, nổi tiếng với sự trung thành cũng như sự tàn nhẫn của mình; họ sẵn sàng giết chủ nhân của mình khi không thể lợi dụng được nữa và cũng không ngần ngại hạ mình để lợi dụng.

    Còn việc lợi dụng để làm gì sao?

    Chỉ là thỏa mãn trí tò mò thôi.

    Lấy ví dụ, khi nhận nhiệm vụ từ một người nào đó, Bảo Bình luôn sẵn sàng để sục sạo về đời sống cũng như bí mật của người đó một cách cẩn thận.

    Chủ thuê họ là nam hay nữ, muốn hay không muốn, đã chết hay còn sống, mọi bí mật dù giấu kín nhất của họ đều bị moi móc đến từng chân tơ kẽ tóc.

    Và tất nhiên, họ không hề có chút mặc cảm tội lỗi mà con vui vẻ xử lí, có bị phát hiện thì "giết người diệt khẩu".

    Mười hai người coi đó là thú vui có thể giết thời gian khi rảnh rỗi không có gì làm, sẵn sàng ngồi cả ngày chỉ để tìm hiểu bí mật của người khác.

    Boss của họ, Nanatsuki Shoya cũng đã nói mấy người họ là "một đám nhóc rảnh rỗi, thích xía vào chuyện người khác".

    Dù nói như vậy nhưng mười hai người cũng biết đâu là giới hạn để mà dừng lại.

    Và dù không cam lòng nhưng vụ việc về Stefano Kstancy, sau một thời gian dài điều tra, họ đành phải ngậm ngùi dừng lại.

    Mười hai người mất khoảng một tháng để chấp nhận việc không còn thông tin về "cố khách hàng", việc điều tra đã rơi vào ngõ cụt.

    Mà hiện tại là đầu mùa thu, công việc bỗng chốc nhiều bất ngờ khiến họ không còn đủ thời gian để tìm hiểu.

    Đầu tháng 10 năm 2017, bảy giờ tối, phòng họp của mười hai người.

    Ánh sáng từ chiếc màn hình khổng lồ của căn phòng chiếu sáng khuôn mặt đầy vẻ chán nản, có phần vô hồn của mười hai người.

    Đại khái, nội dung của bản tin chính là vụ án tại Phố Trung Hoa Yokohama.

    Cảnh sát mất khoảng hai tháng (từ tháng 8 - đầu tháng 10) mới biết được có ba vụ giết người ở cùng một con hẻm nhỏ phố Trung Hoa.

    Có ba nạn nhân và tất cả đều là nam.

    Người đầu tiên là một người khoảng 40 - 50 tuổi, chết vì một vết cắn hickey nhảm nhí, là người Thiên Bình đã nhìn thấy trong góc nọ; nguyên nhân được cho là một cục máu đông từ vết cắn đã di chuyển lên não, làm vỡ mạch máu não.

    Xác ông ta đã bị phân hủy hết nên không thể nhận dạng, đã chết khoảng hai tháng.

    Tiếp theo là người Song Ngư đã đánh ngất trong tối hôm đó, có vẻ chết vì đói, xác đã lở loét, mối mọt đã gặm nhấm nhưng lại có thể nhận diện được bởi Chứng minh thư trong túi quần áo.

    Là người Hàn Quốc nhập cư trái phép, tên Shin Hyuk, 25 tuổi, thất nghiệp, nghiện rượu.

    Và cuối cùng là Alexander Billious (tên giả của Stefano Kstancy).

    Theo Chứng minh thư giả, ông ta quốc tịch Mỹ, người Đức gốc Mỹ, 54 tuổi, cựu phóng viên, cũng nhập cư trái phép; theo lời cảnh sát, ông ta là thành viên hội Tam Điểm.

    Khả năng điều tra của cảnh sát Nhật Bản, thật sự kém..., việc xảy ra đã khoảng hai tháng mà bây giờ mới phát hiện ra.

    - He he he!

    Lũ "cớm" đã trở nên ngu ngốc như thế này từ bao giờ vậy?

    - Ma Kết cười đầy khinh bỉ.

    - Nói đúng hơn thì cái khu phố Trung Hoa vốn đã chẳng được lũ cớm ngó ngàng đến khoảng vài thập kỉ rồi chứ chẳng đùa.

    Chúng chẳng dám lại gần khu phố đấy chứ nói gì đến việc phát hiện xác chết.

    Phố Trung Hoa cũng sắp trở thành một đất nước độc lập nằm trong lòng Nhật Bản rồi.

    Chắc hẳn là đã có người báo tin cho chúng.

    - Xử Nữ nghiêm túc nói.

    Lưu ý của tác giả: Việc phố Trung Hoa Yokohama sắp thành một nước độc lập chỉ là mình bịa ra mà thôi, hi vọng mọi người đừng tin nhé.

    - Vậy vấn đề ở đây chính là kẻ nào đã báo cho chúng?

    - Thiên Yết nói - Những kẻ được coi là "cư dân" sinh sống ở đó chắc chắn sẽ không báo cho lũ "cớm".

    Nếu có thì cũng chẳng khác gì muốn nói "lạy ông tôi ở bụi này", tôi thắc mắc ai lại có gan để thông báo nhỉ?

    - Mà chính ra...

    - Kim Ngưu vừa lau kiếm vừa nói, mắt vô cảm nhìn hình bóng mình phản chiếu trên thanh kiếm.

    - ... phố Trung Hoa bây giờ gần như là cấm "cớm" lại gần luôn rồi.

    Chỉ khi có một số vấn đề mà họ không tự giải quyết được thì "cớm" mới nhúng tay vào.

    Mà bây giờ thời bình, mấy vụ việc như thế có thể chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

    - He he he he he - Nhân Mã cười gằn, giọng cao chót vót.

    - Vậy đội đặc nhiệm của Nhật Bản tại sao lại không được cử đi để quét sạch cả khu Phố Trung Hoa luôn đi cho nhanh?

    - Không thể như thế được đâu, Nhân Mã...

    - Cự Giải nhẹ khuyên bảo.

    - ...

    Phố Trung Hoa dù không hề được đề cập đến nhưng nó gần như là "mặt tối" của Chính phủ Nhật Bản.

    Nơi đó là trung tâm cung cấp vũ khí quân sự cho chiến tranh, Chính phủ sẽ không quét sạch nó vì lợi ích của nó mang lại.

    Nhân Mã "xì" một tiếng chán nản.

    Cuộc thảo luận vốn dĩ là về Stefano Kstancy bỗng chốc đã chuyển thành cuộc thảo luận về chính trị Nhật Bản.

    Nếu người thường nhìn vào phòng họp và nghe cuộc đối thoại hẳn sẽ thốt lên, hoặc thầm nghĩ: "Trẻ em thời nay lớn nhanh như vậy sao?".

    Đó chính là cảm xúc hiện giờ của Akago Jitsuka, thư kí riêng của Akatsuki Shoya, trông cô khoảng hai mươi tuổi nhưng thực chất đã bước qua tuổi ba mươi.

    Có cả lời đồn đó là tình nhân của Boss Akatsuki nhưng thực hư ra sao không rõ.

    Cô luôn là người thay mặt Boss đưa ra chỉ thị cho nhóm Chronos nên cô có chìa khóa để vào khu nhà này.

    Mái tóc đen cắt ngắn, lớp trang điểm tự nhiên một cách khéo léo, bộ vest đứng đắn không diêm dúa, tất cả đều đúng theo yêu cầu của Boss.

    Boss không ưa thích những người phụ nữ trang điểm đậm và ăn mặc điệu đà, cũng không thích những người có ngoại hình quá yếu đuối, ông thích những người trông vẻ mạnh mẽ.

    Nhiều khả năng là thực ra Boss thực sự chẳng hề thích cái tồn tại mang tên gọi chung "phụ nữ".

    Ông sẽ chẳng bao giờ có hứng bàn chuyện làm ăn với những người phụ nữ mặc váy hoặc quá điệu đà.

    Một con người cổ hủ.

    Nghe nói Boss còn chưa từng có quan hệ với bất cứ người phụ nữ nào, có lời đồn ông ấy là gay.

    Đương nhiên chẳng ai dại mà nói ra mấy lời đồn ấy trước mặt ông.

    Cũng vì tính cách đó của ông, một cách tự nhiên, những người phụ nữ phục vụ xung quanh Akatsuki không mặc váy nữa, tóc cũng ngắn đi, màu tóc tự nhiên có là màu sáng cũng sẽ nhuộm đen.

    Bởi hễ họ mặc những bộ trang phục thướt tha hay nhuộm tóc sáng màu, hay chỉ đơn giản là tô son đỏ quyến rũ, Boss sẽ vô cùng khó chịu.

    Hẳn rồi, Boss còn dễ dàng đuổi cổ họ nếu không vừa mắt.

    - E hèm! – Akago hắng giọng, thành công thu hút sự chú ý của mười hai người. – Chủ nhân có lời muốn chuyển đến Xử Nữ: "Có nhiệm vụ mới, mau đến đây.", cô có khoảng ba mươi phút để chuẩn bị.

    Tôi xin phép.

    Nói xong, Akago liền cúi đầu chào rồi nhanh chóng rời khỏi căn nhà chung của mười hai người.

    Mười hai người không quá bất ngờ, Boss thường triệu tập Xử Nữ đến để giao nhiệm vụ mà không hề có lời báo trước.

    Xử Nữ không nói quá nhiều, nhanh chóng chỉnh lại quần áo rồi rời khỏi phòng họp.

    Phòng của Akatsuki Shoya là căn phòng nằm ở tầng cao nhất của khu đào tạo, phòng Hiệu Trưởng.

    Muốn đến được đấy Xử Nữ buộc phải đi qua hai khu đào tạo A và B, nghe lời bọn chúng xỉa xói rất phiền nên Xử Nữ "tiện tay" đập vài tên bị trọng thương.

    Lỗi tại bọn chúng, không phải lỗi tại cô.

    Xử Nữ âm thầm tiếc thương.

    Phòng Hiệu Trưởng.

    Dù Xử Nữ đã đến khá nhiều lần nhưng vẫn không khỏi chóang váng với độ lộn xộn của nó.

    Đúng là Shoya khá câu nệ về hình thức, nhưng đó chỉ là đối với người khác còn đối với chính bản thân ông ta thì lại là một tên vô cùng luộm thuộm.

    Ông thích sưu tầm những đồ vật quý hiếm từ khắp nơi trên thế giới rồi khi mang về thì lại vứt chúng lộn xộn trong phòng.

    Phí phạm!

    Xử Nữ nghĩ thế trong khi đứng đối mặt với Boss, ông đang ngồi trên một bộ bàn ghế mới mua từ Ý về, nó sẽ rất trang trọng nếu không kể đến đống giấy tờ và đống đồ dùng đặt lung tung trên bàn.

    - Chào buổi sáng, Xử Nữ.

    - Boss híp mắt cười, vẫy tay với Xử Nữ.

    - Sáng tốt lành, Boss.

    - Cô cung kính đáp lại

    - Ta đã bảo đừng gọi ta là Boss mà, nếu có thể mười hai người các ngươi gọi ta là "chủ nhân" thì vẫn tốt hơn.

    Mà, ngươi có muốn ăn ít bánh ngọt không?

    Hay là nước mật ong nhé?

    Hay...

    - Boss, làm ơn vào vấn đề chính đi ạ.

    - Xử Nữ, người lúc nào cũng nghiêm khắc với ta như vậy...

    - Shoya thở dài ra vẻ khổ tâm rồi cúi xuống tìm kiếm cái gì đó.

    - Không phải tôi nghiêm khắc với ngài, ngài là một trong số những người đứng đầu thế giới ngầm, vậy nên ngài phải biết giữ ý tứ, biết phép lịch sự tối thiểu.

    Hơn nữa--

    - Rồi rồi, ta biết, ta biết.

    Ta muốn các ngươi, à không phải tất cả mười hai người đâu, khoảng sáu người thôi... cử ra sáu người, giả trang thành các thẩm tra viên của tòa thánh Vantica đến điều tra tại nhà thờ Rosario, tại Mỹ.

    - Vừa nói Shoya vừa đưa một tập giấy cho Xử Nữ.

    Nhà thờ Rosario!

    Xử Nữ ngay lập tức bắt được trọng điểm.

    Nhà thờ Rosario từng là nơi Stefano sinh sống, đây có thể nói là một cơ hội trời ban!

    Đây không phải lần đầu tiên mười hai người Chronos nhận được nhiệm vụ nước ngoài nhưng đây lại là lần đầu tiên Xử Nữ phấn khích như vậy.

    Phải nói rằng, hội Tam Điểm cũng như những thành viên trong hội đó đều khá là bí ẩn.

    Dù có rất nhiều những hoạt động được công bố nhưng đồng thời, số hoạt động bí mật còn nhiều hơn nhiều lần.

    Chính vì vậy nên mười hai người họ mới tò mò về Stefano đến như vậy!

    Thiên thời địa lợi nhân hòa, đến cả ông trời cũng muốn họ tìm ra bí mật của Janus thì sao phụ lòng được.

    Mặc dù rất phấn khích trong lòng nhưng Xử Nữ đã kìm lại, không để lộ chút sơ hở nào trên khuôn mặt của mình.

    Cô giữ nguyên bộ mặt nghiêm khắc của mình đối với Shoya.

    - Vâng.

    Chung tôi cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

    - Cô cúi đầu và nhận lấy.

    - À, đúng rồi, Xử Nữ, cầm cả mấy cái này đi luôn.

    Shoya đặt lên mặt bàn một tập hồ sơ và một mảnh gỗ dẹt, dài bằng ngón tay trỏ, đã gãy, bóng loáng và dòng chữ "Hein".

    Giống như mảnh gỗ mà Thiên Bình và Song Ngư đã đem về tối hôm đó.

    Xử Nữ nhanh chóng cầm lấy cả hai, cúi đầu rồi ung dung ra khỏi phòng.

    Đã tìm được đầu mối khác rồi!

    Lần nhiệm vụ này quả thật, đáng giá hơn những lần trước nhiều!

    - Đây...!

    Xử Nữ đặt xấp hồ sơ lên bàn.

    Sau đó, mặc kệ ánh mắt tò mò của mười một người, cô quay người vào phòng họp và cầm mảnh gỗ với dòng chữ "Rich".

    Trước hai mươi hai con mắt tò mò, Xử Nữ đặt hai mảnh gỗ, một do họ tìm được và một của Boss đưa cho.

    Hai mảnh gỗ ráp lại với nhau một cách hoàn hảo, không chừa lại một khe hở.

    Dòng chữ hiện rõ trên bề mặt nhẵn nhụi: "Heinrich".

    - Là tên người sao?

    - Cự Giải hỏi.

    - Cũng có thể là họ chứ.

    - Ma Kết nhìn chằm chằm.

    - Cũng có thể là mật mã...

    - Thiên Yết nói.

    - Hay là tên viết tắt?

    - Bảo Bình khá hiếu kì với dòng chữ trên mảnh gỗ này.

    - Nếu chỉ với cái này thì vẫn không đủ thông tin.

    - Chính vì thế nên chúng ta phải điều tra!

    - Xử Nữ cao giọng.

    - Giờ chúng ta cần chọn ra sáu người tới nhà thờ Rosario để điều tra.

    - Nếu vậy thì chỉ có sáu người này là phù hợp thôi...

    - Sư Tử lên tiếng.

    - Nhân Mã, Thiên Bình, Song Ngư, Bạch Dương, Thiên Yết và Cự Giải, đủ sáu người.

    - Hiểu.

    - Ơ thế còn tôi?

    - Xử Nữ chỉ chỉ vào mình, cô đã chờ đợi cơ hội để được đi ra ngoài thăm thú mà.

    - Ở NHÀ!

    - Sư Tử gằn giọng.

    Cậu chắc chắn không bao giờ đồng ý cho Xử Nữ đi, khả năng đóng kịch của cô từ hồi thâm nhập vào bữa tiệc của quý ngài Brown đã đủ lắm rồi.

    Với lối diễn kịch như thế thì đi chỉ tổ làm vướng chân người khác (dù khả năng của cô ấy cũng khá tốt) nên nói chúng...

    Ở NHÀ.

    - Vậy thì...

    Bảo Bình, tin tức nhờ cô.

    - Bạch Dương nói.

    - Ừ.
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương VIII


    - Chỉ có ba tên này thôi đúng không, Kim Ngưu?

    - Tiếng thì thào vang lên trong bóng đêm từ ngõ tối.

    - Nhỏ giọng lại đi Song Tử, bị phát hiện giờ!

    - Gì gắt vậy?

    - Song Tử lất phất đáp lại.

    - Dù thế nào thì...

    ở một cái ngõ tối không người như thế này, khả năng bị phát hiện có khi chẳng bằng 0 ấy chứ.

    - Đừng có lơ là!

    - Rồi rồi...

    Song Tử không chút sợ hãi cười cười nhởn nhơ.

    Hai người họ hiện đang ở Saint-Brieuc, tỉnh lỵ của tỉnh Côtes-d'Armor, thuộc vùng hành chính Bretagne của nước Pháp.

    Không phải họ được đi du lịch, chỉ là mấy người được tòa thánh Vatican cử đi lại đang ở Pháp nên Boss bắt hai người đến Saint-Brieuc để hạ sát chúng và ăn cắp đồ cần thiết.

    Dưới chân hai người họ là ba cái xác đã bị rạch nát mặt, không còn đủ để nhận ra đây là người nào nhưng với bộ quần áo chùng đen dài đến mắt cá chân và vòng cổ thập tự, không khó để đoán ra họ là cha xứ.

    Hai người họ ở trong một con hẻm vắng, không có bóng người qua lại, quả là một nơi hoàn hảo để hành sự mà không bị phát hiện.

    Song Tử và Kim Ngưu được lệnh hạ sát ba người này với mục đích giả dạng là các "cha" được tòa thánh cử đi.

    - He he he...

    Đã lấy quần áo của họ, đi được chưa, Kim Ngưu?

    - Song Tử vừa nhét quần áo của hai cha xứ vào vali vừa ngâm nga khe khẽ.

    - Lấy giấy chứng minh chưa?

    - Kim Ngưu ló mặt khỏi con hẻm, cẩn thận kiểm tra xung quanh.

    - Rồi...

    - Vậy đi mau, Xử Nữ sẽ la nếu chúng ta còn câu giờ ở đây đấy.

    Song Tử mang theo tâm trạng vui vẻ đi ra khỏi con hẻm tối, hít thở bầu không khí trong lành của Saint-Brieuc.

    Hôm nay tâm trạng của cậu đặc biệt tốt, lâu lắm mới được động tay động chân.

    Hừm,... hôm nay Xử Nữ có tâm trạng khá vui vì được đi ra nước ngoài nên mới mời cả mười một người đi uống...

    Có lẽ nên nhanh chóng quay về cất mấy bộ quần áo và giấy chứng minh của các cha xứ rồi đi đến quán bar thôi...

    Rời khỏi con hẻm vắng, hai người dạo bước qua con đường lát gạch, đi ngang qua con đường đến nhà thờ Cathedrale Saint-Etienne.

    Hai người chỉ dừng lại khi thấy quán bar treo biển "Orchius".

    "Kéttttttttttt".

    - Bonjour (Tiếng Pháp: Xin chào).

    Song Tử kéo cánh cửa nặng trịch của quán bar tên "Orchius", nơi Xử Nữ hẹn cả nhóm tập trung.

    Cả mười hai người đều chưa đủ tuổi trưởng thành để uống rượu nhưng họ cũng chẳng quan tâm, bởi chăng... họ là người ở thế giới trong tối chứ chẳng phải là công dân của thế giới ngoài sáng kia.

    Chính vì vậy... họ có làm những gì khi chưa đủ tuổi cũng chẳng quan trọng, dù sao trong các bữa tiệc khi đi cũng Boss, họ đã quen với việc phải uống rượu các vị khách mời.

    - Bienvenue! (Tiếng Pháp: Kính chào quý khách.).

    Bartender, chủ của "Orchius" lịch lãm cúi đầu, ông khá già, khoảng trên năm mươi tuổi nhưng đôi mắt vẫn thấp thoáng ánh nhìn sắc sảo, vẻ đẹp của thanh xuân vẫn còn lưu giữ ở đó.

    Ông hồi trẻ chắc hẳn sẽ trông vô cùng quyến rũ đối với những người khác giới.

    Bên trong quán bar, mười người của Chronos đang ngồi đó, ngoài họ ra còn có một vài vị khách khác cũng đang thưởng thức đồ uống.

    - Tu es en retard. (Tiếng Pháp: Mấy người đến muộn).

    Thiên Bình chống cằm lên bàn, lười biếng nói ra từ tiếng Pháp cô mới học được gần đây.

    Song Tử và Kim Ngưu nhanh chóng ngồi bên cạnh.

    - Xin lỗi, tại Song Tử làm mọi chuyện quá chậm chạp ấy mà.

    - Kim Ngưu nhàn nhạt mở miệng.

    - Này, Kim Ngưu tại sao lại là lỗi của tôi?!

    - Song Tử tức giận to tiếng.

    - S'il vous plaît garder le silence. (Tiếng Pháp: Quý khách làm ơn giữ im lặng.).

    Kim Ngưu và Song Tử đang định cãi nhau nhưng nghe lời bartender kia liền lấy lại bình tĩnh và ngồi xuống.

    Dù Bạch Dương không giỏi tiếng Pháp nhưng ít ra vẫn hiểu được sơ sơ những gì Bartender muốn nói, cùng với động tác ngồi xuống của Kim Ngưu làm cậu thêm chắc chắn vào ngữ nghĩa của câu.

    Trình độ tiếng Pháp của mình tăng lên rồi đấy chứ, Song Tử tự khen mình như vậy.

    - Voulez-vous boire quelque chose? (Tiếng Pháp: Quý khách có muốn uống gì không?).

    - À,...

    - Xử Nữ nói bằng thứ tiếng Pháp bập bẹ.

    - Pouvez-vous... choisir pour nous? (Tiếng Pháp: Ông có thể chọn cho chúng tôi?).

    - Pour vous tous (Tiếng Pháp: Cho tất cả các bạn?).

    - Oui (Tiếng Pháp: Đúng vậy.)

    Bartender cúi gập người, trên khuôn mặt còn giữ nụ cười xã giao đầy lịch sự.

    Ông cho một lượng đá nhất định và đổ vodka vào bình lắc.

    - Ồ... bắt đầu bằng việc lắc vodka trước sao?

    - Bảo Bình thích thú nhìn công việc của Bartender.

    - Mọi người có biết không...?

    Vị Bartender bỗng chuyển sang nói tiếng Nhật, điều đó khiến mười ai người không khỏi có chút ngạc nhiên.

    Bởi lẽ, ngay từ đầu đến giờ ông ấy hoàn toàn nói tiếng Pháp.

    - Món uống tôi định làm cho mười hai người là một món uống tên "Bloody Mary", có nghĩa là Mary đẫm máu.

    Ở Anh có một nữ hoàng được gọi là Mary Đệ Nhất, do sự ngược đãi dã man của bà ta đối với các phần tử chống đối mà bà ta được mệnh danh là "Bloody Mary".

    Tuy nhiên thứ tôi đang làm bây giờ không phải là "Bloody Mary" truyền thống mà là "Bloody Ceaser".

    Đôi khi "Bloody Mary" được làm cho phụ nữ còn "Bloody Ceaser" lại làm cho nam giới, nhưng chỉ là đôi khi thôi.

    Nhưng vì cả Mary Đệ Nhất lẫn Julius Ceaser đều là những bạo chúa đầy quyền lực nhưng hương vị của nó cũng rất phức tạp.

    Mấu chốt của quá trình pha chế chính là việc sử dụng nước ép cà chua, gọi la Clamato.

    Xuất xứ Bloody Mary là không rõ ràng, và có rất nhiều tuyên bố mâu thuẫn của những người đã phát minh ra nó.

    Người đầu tiên tuyên bố đã phát minh ra Bloody Mary vào năm 1921, Bartender Fernand Petiot làm việc tại Harry's New York Bar ở Paris, (Bar Harry cũng tuyên bố đã tạo ra rất nhiều loại Cocktail cổ điển khác, bao gồm cả White Lady và the Side Car).

    Phiên bản Bloody Mary ban đầu này là một nửa nước ép cà chua và một nửa vodka.

    Clamato là Clam kết hợp với Tomato, tức là nước ép cà chua kết hợp với sò, hương vị sẽ trở nên mới lạ và ngon hơn, đến một chừng mực nào đó sẽ khiến người ta quên đi độ nặng của rượu...

    "Bloody Mary" thường được sử dụng trong suốt thời gian có Prohibition (luật cấm bán và nấu rượu ở Hoa Kỳ vào giai đoạn 1920 - 1933).

    Tuy nhiên, sự thật là nó chứa 45ml Vodka, nên không thể coi là đồ uống nhẹ, nếu uống quá nhiều thì cơ thể sẽ ngừng hoạt động.

    - Xin mời.

    Bartender cười híp mắt nói, đưa ra trước mặt mười hai người mười hai cốc Bloody Ceaser.

    - Nặng quá...

    - Cự Giải nhíu mày khi nhấp một ngụm.

    Mười một người còn lại đều đồng tình, quả thật "Bloody Ceaser" rất nặng, chỉ cần uống hết một ly này thì dù người có tửu lượng cao tới đâu thì cũng cảm thấy ngà ngà say.

    - Xử Nữ...

    - Bảo Bình nói nhỏ.

    - Cái gì?

    Xử Nữ nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe Bảo Bình nói.

    Mày bỗng nhíu lại, khuôn mặt tức khắc liền trở nên nghiêm túc thêm mấy phần.

    - Thật chứ?

    Xin lỗi, ông Bartender, tôi thanh toán tiền mặt.

    - Đi sớm vây sao?

    - Vâng, lần sau chúng tôi sẽ quay lại.

    Xử Nữ cười thật tươi rồi nhanh chóng đẩy các Chronos ra ngoài.

    Đợi khi mười hai người ra ngoài quán Bar, vị bartender mới cầm điện thoại lên, không nhanh không chậm gọi cho một người.

    - Propriétaire, ils reviennent. (Tiếng Pháp: Chủ nhân, họ đang quay lại.).

    - Xử Nữ, có chuyện gì vậy?

    - Ra khỏi bar Nhân Mã mới mở miệng hỏi Xử Nữ.

    - Có người xâm nhập vào phòng chúng ta đã thuê.

    - Bảo Bình nói.

    - Có lẽ là ông bartender đó,...

    - Thiên Yết nhìn chằm chằm vào quán "Orchius".

    - ...

    ông ta, một mặt, ánh mắt và thần thái hết sức ung dung.

    Một mặt khác, ông ta luôn dùng tay trái vuốt má, còn vuốt rất mạnh, đây là một hành vi tự an ủi mình điển hình, chứng tỏ trong lòng ông ta đang tồn tại một thứ áp lực nào đó.

    - Còn nữa, ...

    - Ma Kết cười cười nói tiếp.

    - ... lồng ngực của ông ta còn phập phồng hết sức rõ ràng, việc hít thở có vẻ khá nặng nề, đây là dấu hiệu của sự căng thẳng, không thoải mái.

    Và cuối cùng, đôi mắt ông ta luôn cố gắng không nhìn trực tiếp vào mắt chúng ta, có vẻ ông ta đang dấu một bí mật nào đó.

    - Còn nữa, loại rượu ông ta dùng để pha "Bloody Ceaser" cho chúng ta là loại rượu chưng cất có độ cồn mạnh nhất, Poland's Spirytus, 96 độ.

    Mục đích của ông ta chắc hẳn muốn làm cho chúng ta say...

    Tôi cũng thấy khá chếch choáng rồi.

    - Được rồi...

    - Xử Nữ thở dài.

    - Tôi và Sư Tử sẽ ở đây canh gác quán bar này, còn mấy người, mau chóng quay về phòng chúng ta đã thuê, nhớ kiểm tra mọi thứ để chắc chắn không mất thứ gì.

    Nơi mười hai người thuê là ở một khách sạn khá lớn với an ninh bảo mật khá chắc chắn, việc có người xâm nhập được vào phòng của họ được chứng tỏ bọn chúng có tay nghề khá cao, không thể coi thường.

    Song Ngư và Thiên Bình là người đầu tiên đến trước, hai người đã ngay lập tức nhìn thấy kha khá những bóng đen từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

    - Bảo Bình, Song Ngư đây, chúng tôi thấy những tên khốn nạn đã chui ra từ phòng chúng ta, khoảng tám người.

    Tôi cần sáu người nữa.

    - Đã hiểu.

    - Bảo Bình trả lời: - Nhân Mã, cậu ở lại đây, những người còn lại mau đuổi theo Song Ngư và Thiên Bình.

    Mục tiêu có tám người, khả năng cao chúng sẽ chia ra làm phân nhỏ lực lượng, mau đánh hạ chúng rồi tập trung tại phòng.

    Còn Thiên Bình và Song Ngư, cẩn thận đấy.

    - Tôi nhớ, cậu đâu phải nhóm trưởng đâu?

    - Thiên Bình hờ hững đáp.

    - Im lặng đi!

    Tám người nhanh chóng tăng tốc đuổi theo những tên xâm nhập, tuy không rõ mục đích của chúng là gì nhưng khả năng cao chính là ngăn chặn công việc của Chronos.

    Lâu lắm rồi họ mới gặp những kẻ có gan lớn như vậy.

    Đúng theo kế hoạch, những kẻ xâm nhập chia thành bốn hướng nhằm chia nhỏ lực lượng của Chronos.

    Chúng đang đánh giá thấp sức tấn công của từng người, theo như thông tin chúng thu thập được, Chronos luôn hành động như là một nhóm vì vậy có thể suy ra rằng sức mạnh cá nhân của chúng không mạnh như trong lời đồn.

    Nhưng... thật đáng tiếc.

    Chronos quả thật là một nhóm, họ mạnh nhất khi làm việc nhóm với nhau, từng cá nhân bù đắp cho sự thiếu sót của cá nhân khác.

    Có thể khi tách ra, họ thậm chí còn thua nhiều sát thủ khác trong giới nhưng "nhóm sát thủ mạnh nhất" cũng không phải một cái danh hão.

    - Đã giải quyết xong, những kẻ xâm nhập kia chỉ lấy trộm bản thông tin về Stefano và USB của ta.

    Đã xử lí xong rồi.

    Sư Tử, quán bar bên đó thế nào rồi.

    - Bảo Bình nói vào bộ đàm trong khi nhìm mấy tên trộm đang bị trói lại.

    - Làm tốt lắm Bảo Bình.

    Còn quán bar hả?

    - Sư Tử liếc nhìn Xử Nữ đang đứng bên cạnh.

    - Chúng tôi đốt rồi, nói đúng hơn là Xử Nữ đã đốt.

    Chúng tôi thấy bartender chay ra ngay trước khi cậu thông báo tin này.

    Chính vì Xử Nữ đang trong hơi men nên không kiềm chế được mà đã giết hắn ta, còn ra tay phóng hỏa quán "Orchius" nữa.

    Hừm... con gái khi say đúng là đáng sợ.

    - Chỉ là đối với Xử Nữ thôi, đừng gộp chung chúng tôi lại.

    Mà nhớ mang Xử Nữ về cẩn thận đấy không cô ấy lại đi linh tinh, cậu nên nhớ rằng tửu lượng của cô ấy kém nhất nhóm.

    - Biết rồi, biết rồi.

    À, nhớ báo với Boss về chuyện quán bar bị bọn mình đốt lẫn vụ trộm cắp nhé.

    Tao nghĩ có ai đó đứng sau vụ này.

    - Nhớ rồi.

    Khi quay về nhớ cẩn thận xung quanh.

    Có khả năng còn có đồng bọn của chúng nữa.

    [Bản tin buổi sáng: Tối hôm qua, người dân thấy quán bar "Orchius" bị đốt cháy, đỏ rực một góc trời.

    Hiện tại cảnh sát vẫn đang điều tra nguyên nhân gây cháy, có khoảng 2-3 người dân vô tội đã chết, xác của bartender được tìm thấy với tay và chân gãy nát, mặt biến dạng.

    Cảnh sát đang trong quá trình điều tra...]

    - Khốn nạn!

    Mình đánh giá thấp họ rồi!

    ------------------------

    3:23

    13/12/2021
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương IX


    Những sự việc và những địa danh trong truyện không hề có thật, nếu có cũng chỉ là sự trùng hợp.

    ---------------

    Khách sạn "Diverpool", một khách sạn hạng nhất với trang thiết bị hiện đại, đội ngũ nhân viên ưu tú, sự bảo vệ cẩn mật.

    Khách sạn luôn nổi tiếng với khả năng bảo vệ của mình nhưng hôm nay, họ lại nhận được tin một nhóm trộm đột nhập.

    Nếu điều này mà bị lọt ra ngoài, uy tín của khách sạn sẽ giảm sút trầm trọng, phải hứng chịu những lời nói của người khác.

    Julius Alexander - chủ nhân khách sạn Diverpool vừa đi vừa nghĩ như vậy, ông vừa hay tin này lúc 22:01, có bảo vệ nói rằng phát hiện có người thoát khỏi cửa sổ phòng nào đó ở tầng bảy.

    Căn phòng bị đột nhập là các phòng từ 725 đến 731, khách thuê là một người Nhật Bản có tên là Akueriasu (Bảo Bình), tóc đen buộc hai bên, mắt cùng màu, cao khoảng 1m60, khoảng 15 tuổi.

    Julius luôn tự hào về khả năng ghi nhớ của các nhân viên trong khách sạn của mình.

    Khách hàng tên Akueriasu đi đến khách sạn "Diverpool" ngày X tháng Y, lúc 7:00 sáng và thuê sáu phòng nghỉ, từ 725 đến 731, mỗi phòng có hai giường.

    Cô ấy lên nhận phòng 731 lúc 7:30 sáng, rời khỏi khách sạn lúc 8:00 và quay về cùng với một cô gái khác lúc 9:02, trông vẻ trưởng thành hơn, tóc vàng sáng, mắt nâu, khá cao so với chiều cao trung bình của một cô gái.

    Cô tên Otomeza (Xử Nữ) và lấy phòng 730.

    10:05, ba người con trai đến nhận phòng, một người tóc đen mắt đỏ, "trên mặt có hoa văn kì lạ"; một người tóc và mắt đều là màu đen, dưới mắt còn có một quầng thâm, người tầm thước và người còn lại tóc màu nâu sáng, mắt cùng màu, mặc áo hoodie; ba người họ thì chỉ có một người lấy phòng 726, đứng tên Jemini (Song Tử).

    Khoảng 10:20, bốn người con gái khác đến và có ba người lấy phòng, phòng 725 - đứng tên Tenbinza (Thiên Bình), phòng 727 - đứng tên Iteza (Nhân Mã) và phòng 728 - đứng tên Kani (Cự Giải).

    Ba người lấy phòng, một người tóc và mắt màu vàng sậm, ôm một con thỏ bông, khá cao; một người tóc đen dài và mắt nâu, cao hơn cô gái tóc vàng sậm; và một người tóc đen ngắn, mắt đỏ, hơi thấp, khá trầm tĩnh.

    Người không lấy phòng, tóc trắng ngắn và mắt xanh, mặc bộ kimono cách điệu của Nhật.

    11:00 sáng, ba người con trai khác đến tiếp tục nhận phòng, họ lấy nốt phòng 729 còn lại - đứng tên Yagiza (Ma Kết).

    Có hai người tóc trắng nhưng một người mắt xanh lục và một người mắt bị tóc che khuất.

    Người mắt xanh lục, mặc áo da có mũ, người kia thì lại "quái dị" đeo một chiếc vương miện, cả hai đều khoảng 16 tuổi, cao khoảng 1m80 hoặc hơn.

    Người còn lại "có phần trầm tính hơn", tóc đen mắt xanh lam, cao khoảng 1m90, quấn băng trên cổ và hai tay, áo khoác cùng sắc đen với cà vạt.

    Cả sáu phòng, tổng cộng có mười hai người.

    Khoảng 12:17, nhân viên thấy có khoảng tám người xuất hiện ở phòng ăn và gọi bữa trưa nhưng chưa ăn.

    12:30, những người còn lại mới đi vào phòng ăn, nhập hội cùng tám người kia.

    Mười hai người họ có vẻ là bạn bè.

    Họ dùng bữa khoảng nửa tiếng, 13:03 thì về phòng.

    Khoảng 18:25, phòng 725 gọi đồ ăn tối; 18:45, phòng 730; 19:01, phòng 729; khoảng từ 19:10 đến 19:15, hai phòng 727 và phòng 731, cuối cùng là vào lúc 19:22, phòng 726 gọi bữa tối.

    Cho tới thời điểm có trộm đột nhập vào, tức lúc 21:39, mười hai người họ không có ai ra khỏi phòng.

    Julius Alexander điểm lại từ dữ liệu có được cho tới bây giờ, thầm khen ngợi khả năng của các nhân viên khách sạn.

    Nhưng đây không phải điều cần phải bận tâm.

    Cả sáu phòng đều có người và tất cả đều bị đột nhập.

    Chưa xét đến việc bằng cách nào chúng có thể đột nhập lên tới tầng bảy, có thể là bảo vệ nhìn nhầm tốt nhất vẫn nên hỏi han.

    Nếu là thật, nguy cơ lớn chính là có người bị thương hoặc tồi tệ hơn chính là có người chết.

    Trường hợp thứ nhất là bị thương nhẹ thì có thể dùng tiền bạc hoặc thương lượng, trường hợp thứ hai mà xảy ra,...

    Julius chắc chắn sẽ phải báo tin cho cảnh sát.

    Đó chính là viễn cảnh tệ nhất mà ông có thể tưởng tượng ra được.

    Cứu vãn đến đâu thì đến, rốt cuộc thì vẫn phải nói chuyện với họ.

    Đầu tiên là phòng 725, đứng tên Tenbinza.

    Julius Alexander gõ cửa, thầm hy vọng những người căn phòng đó bình an.

    - Oui? (Tiếng Pháp: Vâng?)

    Đáp lại là giọng nói của một cô gái, Julius có phần nhẹ nhõm khi biết bên trong vẫn còn có người.

    - Je suis Julius Alexander, le propriétaire de l'hôtel "Diverpool", puis-je entrer? (Tiếng Pháp: Tôi là Julius Alexander, chủ nhân của khách sạn "Diverpool", liệu tôi có thể vào trong?)

    - Oui.

    Julius mở cửa, tiếng nước chảy trong phòng tắm và sau đó là tiếng bước chân, nhẹ như lông vũ.

    Một cô gái đến đứng trước mặt, có phần thờ ơ nói:

    - Salut, je suis Tenbinza, mon frère prend une douche, il s'appelle Uoza.

    Monsieur Alexander, n'est-ce pas? (Tiếng Pháp: Xin chào, tôi là Tenbinza, anh trai tôi đang tắm, tên anh ấy là Uoza.

    Ngài Alexander đúng không?)

    Julius ngồi xuống ghế sô-pha gần đó, "Tenbinza" không nhanh không chậm pha cà phê, mùi hương thơm ngát.

    Cô phát âm tiếng Pháp có hơi ngọng, mang theo chút tiếng Nhật, phản ứng cũng hơi chậm.

    Julius bây giờ mới nhìn rõ cô nàng.

    Tóc đen, mắt đỏ, hơi thấp, người mảnh khảnh, cô đang mặc chiếc áo rộng thùng thình màu đen, hình như là của con trai, quần đen dài.

    Da cô trắng đến mức nhợt nhạt như sứ, đặc biệt nổi bật với bộ quần áo màu đen, mang lại cái cảm giác như của một con búp bê.

    Julius Alexander dù mang danh là chủ khách sạn Diverpool nhưng thực ra mới được thừa kế nó từ bố mình.

    Tuổi đời vẫn còn khá trẻ, khoảng hơn hai mươi tuổi, vẫn còn phơi phới sức trẻ, chính vì vậy "bản năng sinh dục" của anh ta cũng đang sôi sục.

    Vốn dĩ những người có cơ thể như "Tenbinza" thường không thu hút cánh đàn ông con trai, nếu có thì cũng chỉ là những tên "ấu dâm bẩn thỉu", theo cách anh ta thường nói khi nhắc tới những vụ hiếp dâm trẻ.

    Nhưng "Tenbinza" thì lại hoàn toàn khác, cô có thứ sức hút gì đó khiến người khác không thể rời mắt và làn da trắng sứ của cô khiến người khác khao khát chạm vào, khuôn mặt vô cảm khiến Julius mong muốn phá vỡ nó.

    Nhưng hiện tại ở đây thì không được, anh phải kiềm chế, với tư cách là chủ nhân khách sạn này, giữ thể diện cho nó quan trọng hơn cái "bản năng" khi mới gặp người khác giới.

    - Monsieur Alexander, ESt ce que ça va? (Tiếng Pháp: Ngài Alexander, ngài có ổn không?)

    "Tenbinza" nghiêng đầu hỏi, đặt cà phê xuống bàn, Julius bây giờ mới thoát ra khỏi suy nghĩ của mình, kìm chế cái thứ xấu xí đang chực vùng dậy.

    - Oui désolé. (Tiếng Pháp: Vâng, xin lỗi.)

    - Alors, quel est le problème? ( Tiếng Pháp: Vậy...

    Có vấn đề gì chăng?) - "Tenbinza" ngồi đối diện với Julius.

    - Bien,...

    Les gardes de l'hôtel que nous avons vus étaient des gens qui couraient près de la fenêtre de sa chambre à 21:40...

    Je ne sais pas ce qui s'est passé, pouvez-vous me le dire? (Tiếng Pháp: Chuyện là,... bảo vệ cả khách sạn chúng tôi phát hiện có những người kì lạ chạy khỏi cửa sổ phòng cô lúc khoảng 21:40.

    Tôi không biết có chuyện gì xảy ra, cô có thể nói cho tôi biết?)

    - 21:40?

    À ce moment-là, nous étions dans la pièce, et si vous disiez que nous n'avons vu personne entrer dans la pièce. (Tiếng Pháp: 21:40?

    Lúc đó chúng tôi đang ở trong phòng, và nếu theo lời ngài nói thì chúng tôi không thấy bất cứ ai đột nhập vào phòng.)

    - Êtes-vous sûr? (Tiếng Pháp: Cô có chắc chắn không?)

    - Oui.

    - Puis-je rencontrer votre frère? (Tiếng Pháp: Tôi có thể gặp anh trai cô không?)

    - Quelle? (Tiếng Pháp: Cái gì?)

    Một giọng nói lạnh nhạt phát ra từ đằng sau lưng Julius, anh nhanh chóng quay phắt lại về phía sau, một chàng trai từ khi nào đã đứng sau anh, anh trai Tenbinza - "Uoza".

    Đó là một chàng trai cao lớn khoảng 1m90, là người đến lúc 11:00 sáng, điều đó khiến Julius nhận ra thời gian đến hoàn toàn không liên quan gì tới việc chia phòng.

    Mái tóc đen sũng nước, đôi mắt xanh lam, anh mặc bộ đồ đen từ đầu đến chân, áo hoodie, quần jean.

    Có vẻ cái áo "Tenbinza" mặc là của "Uoza", một ý nghĩ quái dị khiến Julius lắc đầu bác bỏ.

    - Salut, je suis Julius Alexander.

    Je veux vous demander ce qui s'est passé entre 21h00 et 21h40 (Tiếng Pháp: Xin chào, tôi là Julius Alexander.

    Tôi muốn hỏi cậu về những chuyện đã diễn ra khoảng từ 21:00 đến 21:40).

    - Laisse moi voir... (Để xem...) - "Uoza" ngồi xuống cạnh "Tenbinza", nhấp một ngụm cà phê nói - Entre 21h00 et 21h40, je suis toujours dans cette pièce (Tiếng Pháp: Từ 21:00 đến 21:40, tôi luôn ở trong căn phòng này).

    - Personne d'autre dans cette pièce? (Tiếng Pháp: Không có ai khác nữa trong phòng này?)

    - Non.

    Thấy rằng không thể biết thêm được gì, Julius thở dài, đứng lên, chào tạm biệt và rời khỏi phòng.

    "Uoza" đứng dậy mở cửa chào, nói nhỏ với Julius bằng giọng lạnh nhạt khiến lông tơ anh dựng đứng:

    - Ne touche pas Tenbinza ou je te tuerai (Tiếng Pháp: Đừng đụng vào "Tenbinza" hoặc tôi sẽ giết anh đấy).

    Julius rùng mình, nhanh chóng rời khỏi, cái suy nghĩ về quan hệ của anh em nhà họ khiến anh không khỏi cảm thấy có phần không chấp nhận nổi.

    Julius tự hỏi bản thân phải chăng nhân viên khách sạn anh đã nhìn nhầm thấy những tên đột nhập?

    Cũng có khả năng đó nhưng tốt nhất vẫn nên kiểm tra kĩ càng.

    Đợi khi nghe tiếng đóng cửa và tiếng bước chân xa dần, "Tenbinza" mới lộ rõ vẻ buồn ngủ, thiếu sức sống và đôi mắt cá chết, trở lại thành "Thiên Bình" thường ngày.

    Cô gối lên đùi "Uoza" Song Ngư, khó chịu nói:

    - Thật phiền,... tại sao chúng ta lại phải hóa trang thành anh em?

    - Boss đã bảo vậy nên đành phải làm thôi.

    - Hai anh em nghỉ ở khách sạn, tao lại còn đang mặc áo của mày, cá chắc quý ngài Alexander kia đang nghĩ về mấy chuyện như loạn luân.

    Mấy ngày sau, chuyện của chúng ta sẽ là đề tài bàn tán nóng hổi mấy ngày sau cho đám nhân viên khách sạn kia.

    - ...

    Và hàng loạt tình huống khác sẽ được thêm mắm dặm muối vào.

    Mày đã hay có thói quen tự tiện mặc quần áo của tao rồi, biết vậy mà,...

    đóng giả một cặp không phải vẫn tiện hơn sao?

    - Và nếu như ông ta vào phòng, chúng ta giả như đang làm tình không phải theo lẽ tự nhiên mà quay đi luôn sao?

    Song Ngư suýt sặc cà phê vì câu nói quá thẳng thắn của Thiên Bình.

    Cậu biết trong nhóm có ba con người đặc biệt đen tối là Bảo Bình, Kim Ngưu và Song Tử nhưng không thể ngờ rằng cái "đen" đó lại lây nhiễm sang Thiên Bình.

    Sau vụ này chắc chắn cậu phải xử đẹp ba người đó.

    - Ồ,... mày từ khi nào đã trở nên đen tối như vậy?

    - Tại sao mày không hỏi tên Song Tử, hắn bình thường vẫn mặt dày cùng Kim Ngưu xem ngay giữa phòng khách?

    Kim Ngưu còn chẳng hề phản ứng gì mà trơ trơ ngồi đấy cơ.

    - Mày nói vậy tức là mày cũng xem.

    - Ừ, khoảng vài lần gì đấy.

    - Đúng cảnh R18?

    - Mày nghĩ JAV còn cảnh nào khác sao?

    - Ờ ờ ờ, tao hiểu, tao hiểu, mày nên nhớ mày mới 16 tuổi thôi đấy...

    Xong vụ này chắc chắn tao sẽ xử đẹp hai cái con người tên Kim Ngưu và Song Tử kia, cho chúng khỏi ngóc đầu dậy.

    23:30, chờ khi Julius đã hỏi thăm tất cả từ phòng 725 đến phòng 731 xong xuôi, mười hai người đồng loạt mở máy tính của mình lên, để an toàn, họ đã sử dụng nhiều phần mềm khác nhau, ngăn chặn việc nghe trộm.

    - Xử Nữ đã hết say rồi chứ, Sư Tử?

    Thiên Yết hỏi, thầm cảm tạ vì người ở cùng phòng với Xử Nữ không ai khác chính là Sư Tử, chẳng ai trong số họ có thể quản lí được một Xử Nữ say khướt ngoại trừ tên tóc đen nào đó.

    - Ừ, cô ta đã tạm ổn nhưng có vẻ vẫn chưa tỉnh táo nói chuyện, ai ngờ "Bloody Ceaser" lại mạnh đến thế...

    - Vậy, mau bắt đầu thôi...

    - Đầu tiên,...

    - Ma Kết nói.

    - ... chính là ông Bartender đó, "Bloody Ceasar", nếu không phải chúng ta đã sớm tiếp xúc với rượu từ khá lâu thì có lẽ tình trạng bây giờ cũng không khác Xử Nữ là bao.

    Hơn nữa, tại sao nhất quyết phải là "Bloody Ceasar"?

    Thường thì không phải Bartender sẽ phục vụ những cốc cocktail khác nhau mà..., theo quan điểm của họ, phù hợp với khách hàng nhất.

    Nhưng ông ta chỉ pha duy nhất một loại, lẽ ra ông ta nên pha "Bloody Mary" cho con gái chứ không phải là "Bloody Ceasar"...

    - Đúng là vậy,...

    - Cự Giải xoa xoa thái dương nói - ... tôi không biết thế nào nhưng có lẽ cái tên hai thứ rượu đấy có lẽ là một gợi ý, dù có vẻ không đủ tin cậy cho lắm.

    Tôi thứ lên trang web ngầm tìm kiếm thì thấy hai cái tên hiện ra: "Bloody Mary" và "Bloody Ceasar"...

    - Để tôi xem...

    - Bảo Bình vừa nói vừa giật lấy máy tính dự phòng của 'bạn cùng phòng' Bạch Dương.

    - ...

    đúng là có hai cái tên này thật, là hai anh em, và đều là hacker, tuổi còn khá trẻ nhưng lại được gọi là "thần đồng", khá nổi tiếng trong giới hacker đấy.

    - He he he, hacker?

    - Nhân Mã cười gằn.

    - Hacker thì liên quan gì tới vụ việc này?

    Thay vì nói sơ qua về chúng, sao mày không tìm thông tin luôn đi cho nhanh?

    - Vậy thì tạm biệt, tôi cũng đang định tìm thêm thông tin.

    Bảo Bình, nhớ nói với tôi nếu có thông tin gì mới.

    - Biết.

    Khả năng hai loại rượu đó chính là một gợi ý nhưng cũng không thể bỏ qua khả năng đó chỉ là trùng hợp.

    Chúng ta không đủ thông tin để chắc chắn với chuyện đó, không nên kết luận quá vội vàng.

    - Còn nữa...

    - Kim Ngưu ngồi gần Song Tử nói.

    - ... chúng ta vẫn chưa biết kẻ đã thuê mấy tên đột nhập kia là ai.

    Theo như những gì tao và Song Tử tìm được thì có vẻ chúng là lính đánh thuê, nhận lệnh từ một kẻ dấu tên.

    Song Tử tiếp lời: - Trước khi hành động, chúng có gọi cho một số máy lạ hoắc, tao đã thử gọi nhưng không ai nhấc máy.

    Tao cũng đã đưa nó cho Bảo Bình để xác định vị trí, nó bảo có lẽ ngày mai sẽ có kết quả.

    - Còn một điều nữa...

    - Sư Tử nói.

    - ... bầu trời thường khá tối lúc 21:00 đến 22:00 nhưng người bảo vệ đấy lại có thể chắc chắn là có người đột nhập?

    Hoặc là mắt người đó quá tinh hoặc là người đó ở một vị trí thuận lợi để nhìn.

    Tao đã đi xung quanh khách sạn kiểm tra trước khi chủ khách sạn, Julius đến hỏi nhưng vẫn không tìm thấy nơi nào có thể xác định rõ vị trí của tầng năm trở lên.

    Xung quanh khách sạn có rất nhiều cây, việc xác định chính xác như vậy là bất khả thi, lại càng khó hơn khi chắc chắn số phòng là 725 đến 731.

    - Hay nói cách khác chính là việc khả năng cao tên bảo vệ đó là đồng bọn với đám người kia.

    - Xử Nữ bỗng ngồi dậy nói rồi lại nằm vật xuống.

    Mười hai người đều không biết mục đích của những kẻ giấu mặt đó là gì nhưng không thể coi thường.

    Chúng biết rằng mười hai người sẽ tập trung ở quán bar đó rồi lên kế hoạch chuốc say, tiếp theo lại đột nhập vào phòng ngủ của họ nhưng lại có một kẻ đóng giả làm bảo vệ và nói với Julius.

    Hoặc là chúng có kế hoạch gì đó hoặc là chúng quá ngu ngốc, nếu thông báo như vậy thì có ích lợi gì?

    Nếu Julius lên phòng không thấy mười hai người họ thì cũng có sao?

    Cùng lắm là báo cảnh sát và một cuộc tìm kiếm sẽ xảy ra...

    Hành động của chúng không hề có một ý nghĩa gì, hay nói cách khác chính là VÔ ÍCH.

    Mười hai người mang theo sự thắc mắc đầy mình mà chìm sâu vào giấc ngủ...

    Tại tiểu bang Maine của Mỹ, nhà thờ Rosario.

    - Tại sao "cha" lại gọi những người từ Tòa Thánh?!

    Hiện tượng đó là phép màu của Chúa, đâu cần phải bàn cãi.

    Hơn nữa, Ngài ấy đang ở đây, đâu thể làm chuyện xằng bậy như vậy được!

    - Tôi biết!

    Nhưng "Cha" thử nghĩ xem!

    Tin đồn về hiện tượng đang lan rộng khắp tiểu bang chúng ta, nếu không sớm báo cho Tòa Thánh, chắc chắn họ sẽ nghi ngờ!

    - Đúng là vậy nhưng chúng ta có thể trình lên một bản giải thích!

    - Không đâu, Tòa Thánh chắc chắn sẽ cử người theo dõi.

    Đừng lo, tôi chắc chắn sẽ thanh toán những kẻ tìm ra bí ẩn đằng sau hiện tượng và những kẻ cả gan tìm thấy Ngài.

    Không sao hết, mọi kế hoạch gần như đã xong xuôi hết rồi, chỉ cần Ngài ấy thức tỉnh và khởi động nó.

    Chúng ta có đủ thời gian...

    ----------

    Ghi chú của tác giả:

    - Vì trong truyện, 12 chòm sao là người Nhật Bản, họ đến thuê phòng bên Pháp nên ghi tên sẽ là phiên âm tiếng Nhật (ví dụ như Tenbinza) chứ không phải Tiếng Việt.
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương X


    [Chuyến bay FS109 sắp sửa hạ cánh xuống sân bay Quốc tế Port Columbus, New York, Mỹ.

    Yêu cầu khách hàng không sử dụng điện thoại và các thiết bị điện tử khác, đề nghị thắt dây an toàn và mở cửa sổ.

    Xin vui lòng cảm ơn.]

    Thiên Bình ngáp dài, cô chán nản nhìn ra bên ngoài, đã khoảng vài tiếng từ khi cô lên chuyến bay tới thành phố Columbus, tiểu bang Ohio, Hoa Kỳ.

    Vốn dĩ, cả sáu người định lên một sân bay gần tiểu bang Maine, nơi nhà thờ Rosario "ngự trị", nhưng sau sự xuất hiện của những kẻ đột nhập đầy mờ ám, tất cả lên kế hoạch khác.

    Sáu người sẽ chia thành hai nhóm khác nhau.

    Nhóm ba người gồm Bạch Dương, Thiên Yết và Song Ngư sẽ giả dạng thành "cha xứ" tới từ Tòa thánh Vantican và ba người còn lại gồm Cự Giải, Thiên Bình và Nhân Mã thì lại hóa trang thành thường dân.

    "Cha xứ" sẽ tìm kiếm thông tin trong nhà thờ Rosario, còn "dân thường" thì thu thập thông tin xung quanh.

    Nhưng, nếu cùng một lúc mà có sáu người đến một tiểu bang nhỏ, cùng một chuyến bay, cùng một thời gian, cùng một địa điểm thì dễ bị nghi ngờ.

    Chính vì vậy, sáu người mới phải đến trong khoảng thời gian khác nhau và với lý lịch giả cũng hoàn toàn sai lệch sự thật và không có thật.

    Các "cha xứ" sẽ đến vào ngày chín tháng một năm 2018, nhận nhiệm vụ từ Tòa thánh Vatican, đến tìm hiểu về những hiện tượng kỳ lạ xuất hiện trong nhà thờ Rosario dạo gần đây.

    "Hiện tượng kỳ lạ" chính là bức tượng trong nhà thờ Rosario bỗng rơi lệ.

    Không phải là nước mưa mà là một dòng nước mắt chảy ra từ đôi mắt, người dân coi đó là kì tích, là sự than khóc của thần linh.

    Còn "thường dân", cả ba người phải đóng kịch như thể không hề quen biết nhau, như thể người dưng.

    "Emilia Forces Robertson" Thiên Bình, người Nga, thích đi du lịch ở khắp mọi nơi, là một nhà báo.

    Đến Mỹ với mục đích ghi lại toàn bộ chuyến du lịch về mọi miền của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.

    Đầu tiên, đến Maine, vừa để làm việc, vừa tận hưởng một bầu không khí trong lành, cách xa thành thị ồn ào.

    "Emilia Forcest Robertson" hay cười, thích những bữa sáng kiểu Anh quốc, thích đồ ngọt.

    "Emilia" sẽ gặp "Alive Krilar Jones" Cự Giải, một cô gái thuộc tầng lớp thượng lưu, thích văn học, khá nhạy cảm, rất thích những nơi yên tĩnh và trong lành.

    Cả hai người đều nghỉ tại một khách sạn nhỏ tại Maine, và vì có sở thích giống nhau nên trở thành "bạn".

    "Emilia Forces Robertson" Thiên Bình thở dài lần nữa, cô đã xuống máy bay và đang đi nhanh vào phòng vệ sinh gần đó.

    Chớp chớp đôi mắt của mình, Thiên Bình nhìn mình trong gương.

    Mái tóc đen ngắn giờ đã là một mái tóc vàng nhạt, và đôi mắt đỏ ruby giờ lại là màu lục bảo.

    Kính áp tròng khiến cô cảm thấy ngứa ngáy, mái tóc giả như muốn kéo căng da đầu của cô, Thiên Bình thực sự ghét việc hóa trang...

    Quay ngược thời gian, ngày 9 tháng 1 năm 2018.

    Bang Ohio, Hoa Kỳ.

    Trên đường tới nhà thờ Rosario.

    - Oáppppp.

    - Che miệng lại đi Bạch Dương, mày là một "cha xứ" đấy.

    - Tao biết, Thiên Yết, đôi khi tính tình của mày hơi giống với Xử Nữ đấy.

    - Tao không giống!

    - Thiên Yết cau mày gắt gỏng.

    Nhóm "cha xứ" đang trên đường đến nhà thờ Rosario.

    Nhà thờ nằm khá xa so với tiểu bang Maine, gần sát tiểu bang Vermont.

    Chính vì nhà thờ Rosario thuộc một nhánh nhỏ của Tòa thánh Vatican nên nhà thờ được xây dựng trên một mảnh đất với diện tích ước tính khoảng bài trăm đến vài nghìn mét vuông.

    Ba người lững thững bước đi, chỉ hận sao con đường đến nhà thờ nó lại xa đến vậy.

    Họ xuống sân bay vài tiếng trước, bắt xe buýt và rồi cuốc bộ đã được nửa tiếng.

    Thật là lựa chọn đúng đắn khi ba người quyết định gửi đồ mang trực tiếp đến nhà thờ, nếu mang theo chúng thì có khi bây giờ vai và tay đã mỏi nhừ.

    Ba người nghe tiếng xì xào ở gần đó, một nhóm người đang túm tụm lại trên một mảnh đất nhỏ đầy cỏ dại.

    Khá tò mò, ba người nhanh chóng bước đến, hỏi thăm người đàn ông gần nhất.

    - Có chuyện gì vậy?

    Thiên Yết nói tiếng Anh, giả bộ thân thiết hỏi thăm.

    Tất cả mọi người trong nhóm Chronos đều được đào tạo khá bài bản về tiếng Anh, đó là quốc ngữ, vô cùng cần thiết cho việc giao thiệp với những người ngoại quốc.

    Người đàn ông kia nhìn ba người với vẻ thăm dò nhưng khi thấy bộ quần áo họ đang mặt thì thoáng thả lỏng.

    - Mấy người là cha xứ từ đầu đến vậy?

    - - Xin chào, chúng tôi là người của tòa thánh Vatican.

    - Thiên Yết cười, bắt đầu giới thiệu bản thân.

    - Tôi là Joseph Jonathan, anh chàng cao lớn kia là Sifar Hiiglaskav, còn anh chàng khó ở bên này là Vương Trần (Wang Chen).

    Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?

    - Cậu cứ nhìn đi thì biết...

    Nói rồi, người đàn ông tránh ra, để ba người nhìn rõ tâm điểm của sự chú ý.

    Đó là một cái xác.

    Không, chính xác hơn thì phải nói là một bộ xương.

    Một bộ xương vẫn còn dính máu và thịt, xung quanh là hàng chục còn ruồi bay vo ve.

    - Cái gì vậy?!

    - Bạch Dương nhăn mặt.

    Người đàn ông vừa nãy giải thích cho ba người:

    - Thưa cha, con là Alfred Fudge.

    Con nghe mọi người nói cô ta,...

    - Alfred chỉ vào xác chết - ... là Stieg Hyusson, người Mỹ.

    Mấy ngày trước cũng có mấy người trông giống như cảnh sát đến tìm cô ấy.

    - Cảnh sát sao?

    Thiên Yết thầm nghĩ, không biết nên nói người dân ở tiểu bang này quá ngây thơ hay là ngu ngốc đây.

    Họ sẵn sàng tiết lộ rất nhiều chuyện cho người mình mới gặp lần đầu, hay họ thật sự quá tin tưởng vào "những người đến từ Vatican"?

    Hoặc có thể họ rất mê tín.

    Tất nhiên, Thiên Yết chỉ giữ lấy những suy nghĩ đó cho mình, ngoài mặt cậu vẫn đang đóng trong vai một người "hiền lành, tốt bụng, giỏi giao thiệp - Joseph Jonathan".

    - Đúng vậy, nghe nói cô ấy là phóng viên, vài năm trước cô ấy đến để quay phim tài liệu nhưng lại sớm mất liên lạc và đã thông báo việc mất tích.

    - Cô ấy bị giết sao?

    - "Vương Trần" Bạch Dương lên tiếng hỏi.

    - Tôi không biết.

    - Alfred lắc đầu.

    - Xin hỏi...

    - "Sifar Hiiglaskav" Song Ngư, người từ nãy đến giờ vẫn săm soi vào cái xác, lên tiếng hỏi.

    - ..., đứa con của cô ấy đâu rồi?

    Khuôn mặt những người xung quanh mờ mịt.

    Cũng không quá lạ, họ không quen cô phóng viên tên Stieg Hyusson nói gì đến việc biết cô ấy có mang thai hay không.

    Có thể cảnh sát khám nghiệm tử thi cũng sẽ có kết quả nhưng chẳng ai lại thông báo với dân thường về chuyện đó cả.

    Những người đứng xung quanh không khỏi thắc mắc khi "Sifar Hiiglaskav" Song Ngư biết rằng cô ấy có mang thai.

    - Tôi chuyên về y học nên cũng biết khá rõ...

    - Song Ngư nói, giọng nhỏ như thể đang thì thầm.

    - ...

    Xương chậu của người phụ nữ tên Stieg này thấp một cách đáng kể.

    - Là sao, thưa cha?

    - Alfred hơi cúi người, hỏi Song Ngư.

    - Chắc chắn cô ấy đang mang thai và gần sinh, rất gần.

    - Song Ngư quỳ xuống, tay đeo găng trong khi tiếp tục nói một giọng như thể đang thì thầm (vai diễn của cậu chính là "một người ít nói") - Nếu như người mẹ chết thì người con đã biến đâu?

    - Hửm,...?

    - Thiên Yết quan sát kĩ thi thể.

    - Trong miệng cô ta có cái gì kìa.

    Song Ngư nghe theo lời nói của Thiên Yết, cậu khẽ tách khớp hàm của người phụ nữ và cầm thứ được nhét trong miệng của cô ta.

    - Cô ấy đang ngậm một hòn đá.

    Bạch Dương tới gần, cậu nhìn viên đá một hồi rồi mới nói:

    - Tôi biết thứ này.

    Đó là một loại bùa có tên Hòn đá của sự yên lặng.

    Nghe nói, để che đậy bí mật của người đã khuất, hòn đá sẽ bị nhét vào miệng họ, ngăn chặn việc bí mật bị tiết lộ.

    Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng xì xào bàn tán, Thiên Yết nói:

    - Vì người phụ nữ tên Stieg không thuộc phạm vi quản lí của chúng tôi nên tôi khuyên mọi người nên báo cảnh sát.

    Để xác người đã khuất ở đây không tốt đâu.

    Ba người sau khi nán lại xem xét thêm một lúc thì cũng quyết định đi tiếp, họ cần phải đến nơi trước khi trời tối.

    Nhà thờ Rosario được xây dựng theo hình tam giác khép kín.

    Cổng vào lớn đủ để cho hai chiếc ô tô song song chạy mà vẫn không gây tắc nghẽn.

    Sàn nhà lát bằng gạch xám, hình vuông, thẳng và đều.

    Nhà thờ có ba dãy nhà, một dãy nhà ở chính giữa là nơi cầu nguyện, hai dãy nhà hai bên là phòng ở, phòng ăn, sinh hoạt,...

    - Chúng tôi đã đợi các vị lâu lắm rồi.

    Ra đón ba người là một linh mục, trạc tuổi tứ tuần và mặc bộ áo màu đen, cổ đeo thánh giá.

    - Tôi là cha đạo ở đây, tên tôi là Roger Switser.

    Người đầu tiên giới thiệu bản thân là một người với ngoại hình khá lớn, mặt chữ điềm, đôi mắt một mí híp lại thành một đường chỉ, khi cười thì để lộ hàm răng hơi ố vàng.

    - Tôi là Vương Trần.

    - Tôi là Joseph Jonathan.

    Rất vui được gặp cha.

    - Tôi là Sifar Hiiglaskav.

    - Chắc các cha mệt rồi sau khi đi một quãng đường xa để đến đây, tôi nghe nói là từ Pháp?

    Mà thế nào cũng được, để tôi dẫn các cậu vào bên trong.

    Mời đi đường n---

    - Không,...

    - Thiên Yết lịch sự từ chối.

    - chúng tôi không thấy mệt gì cả, liệu chúng tôi có thể xem bức tượng của nhà thờ Rosario mà mọi người đang đồn đại hay không?

    Nhà thờ Rosario, với phần bên ngoài bằng gạch đá bình thường cũng như quy mô kiến trúc không có gì quá đặc sắc nhưng lại mang theo nét gì đó cổ kính của phong cách Gothic.

    Ba người nhanh chóng tiến vào bên trong và chóng ngợp với khung cảnh bên trong.

    Cao tít phía trên đầu, bề mặt mái vòm của nhà thờ Rosario không quá rộng nhưng lại vô cùng nổi bật.

    Nó phát ra ánh sáng lấp lánh lờ mờ như được làm bằng những hòn đá lửa nhiều màu đang cháy âm ỉ.

    Thứ ánh sáng nhiều màu đó hắt lên từ hàng nghìn viên gạch ốp men nhỏ xíu được cắt bằng tay.

    Chúng được sắp xếp thành bảy vòng tròn đồng tâm miêu tả những người tử vì đạo.

    Song Ngư không khỏi nghĩ tới cô nàng chắc chắn sẽ rất vui nếu có thể nhìn thấy khung cảnh này.

    Cậu nói nhỏ từng tên:

    - Lần lượt từ trái sang phải.

    Thánh Stephen, bị xử tại Sanhedrin (tòa án tối cao) vì tội phỉ báng Moses và Chúa và lên tới nói chống lại Đền Herod và luật chúa; bị ném đá tới chết với một đám đông.

    Thánh Apollonia, ngài bị đám đông đã đánh đập và bẻ gãy mọi cái răng của ngài.

    Thánh Lucia, một nữ tín hữu Kito giáo người Ý đã chịu tử đạo trong đợt Đại Bách hại dưới triều hoàng đế Diocletianus.

    Thánh Andrew, ngài đã dứt khoát chịu chết để được nên giống Chúa Jesus và chúa đã chấp nhận lời cầu xin của Ngài.

    Thánh Catherine qua đời ngày 29 tháng tư vì kiệt sức bởi việc đền tội của mình.

    Thánh Peter, bị kết án tử hình trên cây thập tự.

    Thánh Lawrence, ông phải chịu mọi cực hình và bị nướng trên sắt nung đỏ.

    - Nếu mà Thiên...

    à nhầm "Emilia" mà nhìn thấy khung cảnh này thì cô nàng chắc chắn sẽ rất vui đấy nhỉ?

    - Bạch Dương nói nhỏ với Song Ngư.

    - Ừ...

    Thiên Yết chỉ vào một bức tượng ở chính giữa, lên tiếng hỏi cha Roger:

    - Đây là bức tượng đó sao?

    - Vâng.

    Đây là bức tượng thánh, biểu tượng của nhà thờ Rosario.

    - Liệu tôi có thể hỏi vị thánh này là ai không?

    - Thật sự thì...

    - Cha Roger gãi đầu.

    - Chúng tôi cũng không rõ.

    Nhà thờ Rosario đã được xây dựng từ rất lâu và ai xây thì cũng không rõ.

    Nó được truyền lại theo từng đời giám mục, tôi là đời thứ bảy và từ khi tôi tiếp quản nhà thờ này thì bức tượng đã có sẵn từ rất lâu rồi.

    - Ồ, bức tượng này... quả thật rất đẹp.

    - Vâng.

    Quả không sai khi nói đây là một kiệt tác.

    Một vị thánh, không, là một thiên thần xinh đẹp, trần tục và trong sáng.

    Tóc dài mượt mà, đôi mắt nhắm lại, khuôn mặt chữ điềm, hai tay chắp lại như nguyện cầu, đằng sau là một đôi cánh vĩ đại, từng đường nét được chạm khắc một cách tinh tế.

    Ánh sáng lờ mờ phía trần nhà chiều lên bức tượng, tạo cảm giác như một thiên thần đang thực sự hiện hữu.

    Ba người không khỏi thắc mắc tại sao bức tượng đẹp đẽ nhường này lại không nổi tiếng.

    Bên trái bức tượng của thánh lại là bức tượng ác quỷ.

    Không phải ngoại hình xấu xí như quỷ Satan, cũng không phải ngoại hình thoát tục của thánh, đó là một ngoại hình của thanh niên trẻ.

    Mái tóc ngắn, đôi mắt nheo lại, miệng nở một nụ cười đẹp đẽ không kém phần gợi tình.

    Đằng sau lưng là một đôi cánh dơi màu đen, trên đầu là cặp sừng nhỏ màu đen.

    - Còn đó là...?

    - Song Ngư hỏi.

    - À, đó là bức tượng của một Incubus có tên Berial.

    Ác quỷ Berial, kẻ bị đày đọa cùng Lucifer (tên khác chính là Satan), ác quỷ điều khiển Hỏa âm Ngục, ngôn từ ngọt ngào quyến rũ.

    - Hiện tại trời đã tối rồi,...

    - Cha Roger lên tiếng.

    - ... nếu các 'cha' muốn nhìn thấy hiện tượng đó thì buộc phải đợi đến mai rồi.

    - Vâng, không sao thưa cha.

    Thiên Yết cười thân thiện với cha Roger và nhanh chóng di chuyển đến phòng của mình sau khi nghe ông nói.

    Phòng ba người ở dãy nhà thứ hai và ba phòng khác nhau, nghe nói đồ dùng của họ đã được chuyển đến từng phòng.

    Bạch Dương vào phòng, cậu ngay lập tức kiểm tra túi của mình và thấy đồ dùng đã bị sắp xếp lộn xộn (có thể đã bị lệch khi trên đường di chuyển), máy tính có vẻ đã được mở ra khá lâu nên vẫn còn nóng.

    Bạch Dương sử dụng phần mềm phục hồi lịch sử truy cập, kết quả là hàng loạt các hoạt động khác nhau và gần đây nhất chính là khoảng 16:57, nói cách khác là khi ba người vừa mới đến nhà thờ Rosario.

    Từ đó, chỉ có duy một kết luận được rút ra, có người nào đó đã cả gan lục lọi đồ của cậu (và tất nhiên, khả năng cao là hai người khác cũng vậy).

    Cũng không quá quan tâm vì trong máy tính không chứa quá nhiều những thông tin tuyệt mật.

    Bạch Dương ngay lập tức nhận được một tin nhắn gửi đến, từ Thiên Yết :

    «Tao lấy được máu của cô gái tên Stieg đó rồi, đã xét nghiệm ADN xong, nhờ mày nói với Bảo Bình tìm thông tin.

    Còn nữa, nói Bảo Bình chuyển lời tới Xử Nữ hộ Song Ngư, thằng đấy nó sống mà không có mùi con nhỏ Thiên Bình là nó lên cơn đấy, nói Thiên Bình nhanh đến tiểu bang đi, cùng lắm thì vài ngày nữa phải đến.»

    - Làm thế quái nào mà cậu ta có thể xét nghiệm được bằng đống dụng cụ đấy ?

    Bạch Dương tự hỏi.

    Cậu cùng nhanh chóng nhận ra ý của Thiên Yết, quả thật cậu chưa bao giờ nhìn thấy Song Ngư và Thiên Bình tách ra khỏi nhau quá lâu bao giờ.

    Lần hai người họ tách nhau lâu nhất cũng chỉ có mấy giờ đồng hồ, còn nhiệm vụ này lại tách nhau tới cả tuần chứ chẳng đùa, Song Ngư tự nhốt mình trong phòng cũng chỉ là vấn đề về thời gian thôi.

    Thiên Bình và Song Ngư, cả hai người đều là những kẻ sợ hãi xã hội, hay nói cách khác là Hội chứng sợ xã hội (Social Anti Disorder).

    Họ sợ người lạ, sợ đám đông, sợ tụ tập, sợ phải trả lời...

    Sự sợ hãi của họ mạnh đến nỗi can thiệp nghiêm trọng vào nhiệm vụ, cả hai người nếu thiếu một người bên cạnh thì có thể tệ hơn chính là việc không thể cử động và có khả năng dẫn tới chứng mất ngủ (Insomnia).

    Hội chứng sợ xã hội của hai người có thể là do Rối loạn stress sau sang chấn.

    Nguyên nhân bắt nguồn từ một sự kiện rất lớn gây tổn thương tâm lý trầm trọng, và vẫn tiếp tục kéo dài dù sự kiện đã kết thúc từ rất lâu.

    Đó là những kí ức từ khi còn nhỏ của hai người họ.

    Với họ, quá khứ như một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

    Bất kỳ thứ gì khiến họ nghĩ về sự kiện đó đều gây mất bình tĩnh, hoảng loạn.

    Dù bây giờ đã đỡ hơn trước nhưng hậu quả sau sự kiện đó để lại cho hai người Hội chứng sợ xã hội đầy nguy hiểm.

    Thiên Bình và Song Ngư, hai con người mạnh nhất nhưng đồng thời cũng yếu nhất.

    Bạch Dương không suy nghĩ quá nhiều, nhanh chóng liên lạc với Bảo Bình.

    «Chào buổi sáng, chuyện gì mà phải gọi tao dậy lúc 8 giờ sáng?»

    - Hiện tại ở Mỹ là buổi chiều rồi.

    Xuống sân bay chưa?

    «Vừa xuống.

    Sao?»

    Bạch Dương nhanh chóng kể lại vắn tắt vụ việc cho Bảo Bình nghe, cô vừa nghe vừa gật gật đầu vẻ mơ màng.

    «Vậy là mày muốn tao tìm chủ nhân của dãy ADN đó?

    Và nhắn lời của Song Ngư tới Xử Nữ?»

    - Đúng vậy.

    Tao đã gửi rồi đấy.

    Vậy, tạm biệt.

    «Tạm biệt.»

    - Cha Vương Trần ?

    Ngay khi Bạch Dương vừa định nằm nghỉ một lát sau chuyến đi thì từ bên ngoài, một giọng vọng vào, là giọng phụ nữ.

    - Vâng?

    - Đã đến giờ ăn tối thưa cha.

    - Tôi hiểu rồi.

    Bạch Dương nhanh chóng mở cửa đi ra khỏi phòng, cười lịch sự với người đứng ngoài và đi nhanh xuống phòng ăn.

    Cậu muốn ăn một mình nhưng có vẻ nhà thờ luôn có thói quen ăn uống cùng nhau.

    Tiểu bang Maine có một khu resort nhỏ, không quá nổi tiếng nhưng lại là nơi lí tưởng để các du khách nghỉ ngơi khi ghé thăm.

    Khu resort gần một hồ nước nhỏ khá trong, khung cảnh đặc biệt nên thơ vào thời gian Mặt trời lặn.

    Thiết bị phục vụ khá đầy đủ, nhân viên cũng hoàn thành rất tốt nhiệm vụ.

    Bên trong khu resort được trang trí vô cùng đơn giản nhưng lại rất thanh lịch, màu trắng và đen xen vào nhau tạo nên tầm nhìn rất tuyệt.

    - Thưa cô Olivia Nowak, số phòng của cô là 152.

    - Cảm ơn.

    "Olivia Nowak" Nhân Mã cười đầy lịch sự với cô nhân viên (dù trong lòng cô đang muốn ói mửa với nụ cười đầy vẻ giả tạo).

    Cô đến đây ngày 12 tháng 1, sau nhóm "Cha xứ" hai ngày.

    Nhân Mã hiện tại đang giả làm một cô gái xinh đẹp, nhà khảo cổ học người Úc tên Olivia Nowak, đang có một thời gian nghỉ dài hạn.

    Olivia thích những tiểu bang nhỏ, cô cho rằng ở những nơi nhỏ bé như thế này chính là nơi cô có thể tìm thấy một số thứ giúp ích cho công việc của cô.

    Olivia Nowak là một cô gái thông minh, sắc sảo, luôn bình tĩnh, cư xử đúng mực.

    Olivia có một mái tóc dài màu vàng nhạt, làn da hơi rám nắng khỏe khoắn, đôi mắt màu nâu cà phê.

    À tất nhiên, đó là "Olivia Nowak" chứ không phải Nhân Mã.

    Xin nhắc lại, "OLIVIA NOWAK" VÀ NHÂN MÃ LÀ HAI NGƯỜI HOÀN TOÀN KHÁC NHAU.

    Nhân Mã đi thang máy đến tầng trên và vào phòng của mình.

    Cô ngắm xung quanh căn phòng, là màu xanh nhạt và trang trí cũng rất tốt, không quá tệ.

    Nhân Mã ngã xuống giường, cảm nhận được độ mềm mịn, lòng cảm thấy tốt hơn phần nào.

    Không nằm quá lâu, cô lười nhác với cái túi của mình, lấy máy tính ra và bật nguồn.

    Cô đọc lại bản báo cáo Bảo Bình vừa mới gửi tới hai ngày trước.

    Là thông tin về cặp anh em "Bloody Mary" và "Bloody Caeser".

    "Bloody Caeser", anh trai.

    Tên: Rudy Bloom.

    Tuổi: 20.

    Nhóm máu: O.

    Sinh nhật: 12/5/1998.

    Đang học tại trường đại học Harvard, thành tích học tập khá tốt.

    Bố mẹ sống thực vật trong bệnh viện sau tai nạn cháy nhà năm 2005, Rudy Bloom sống cùng em gái trong một căn hộ đường Privet.

    Học khá tốt nên nhận học bổng 100% từ trường Harvard.

    Năm 2010, mắc căn bệnh Tâm thần phân liệt ảo giác, từng được điều trị trong vòng hai năm và căn bệnh đã suy chuyển theo hướng tốt.

    Năm 2012, Rudy bắt đầu cùng em gái học về công nghệ thông tin và bắt đầu mày mò tìm hiểu về Thế giới Ngầm qua trình duyệt Tor.

    "Bloody Mary", em gái.

    Tên: Anna Bloom.

    Tuổi: 18.

    Nhóm máu: O.

    Sinh nhật: 20/9/2000.

    Không đi học, bỏ học sau khi học xong cấp III vì phải nghỉ học nhiều lần, đi làm thêm.

    Năm 2007, chuẩn đoán bệnh Trầm cảm.

    Điều trị một năm tại bệnh viện.

    Cuối năm 2008, chuẩn đoán Rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

    Điều trị hai năm tại bệnh viện.

    Đầu năm 2010, chuẩn đoán rối loạn Stress sau sang chấn.

    Điều trị nửa năm.

    Năm 2011, Hội chứng sợ xã hội.

    Điều trị một năm.

    Cuối năm 2012, hoạt động ở Deepweb với anh trai.

    Cuối năm 2013, họ bắt đầu nổi tiếng với tư cách một Hacker.

    Tài khoản họ kiếm được từ những công việc phi hợp pháp ước tính khoảng 300 USD.

    Họ tham gia các thương vụ mua bán ma túy, vận chuyển vũ khí, làm tiền giả,...

    Nhưng chưa bao giờ bị bắt, các hành động đều luôn rất cẩn thận.

    Cuối năm 2017, cả hai người bỗng chốc biến mất không một dấu vết.

    Đầu năm 2018, cụ thể hơn ngày 10 tháng 1, xác của cô em gái "Bloody Mary" Anna Bloom bị phát hiện tại tiểu bang Maine.

    Anna đã sống ở Maine khoảng một tháng dưới cái tên "Stieg Hyusson" với anh trai.

    Hiện tại vẫn chưa phát hiện người anh trai.

    —————————————

    Lời của tác giả: Mọi người đừng hỏi vì sao Anna Bloom lại mắc nhiều bệnh thế nhé :]]]]]]]

    Chú thích của tác giả:

    - Những người tử vì đạo (hay tuẫn giáo) là những người chịu sự bách hại hoặc cái chết trong khi giữ Đức tin của mình (trích Wiki)

    - Thánh Stephen, được biết đến như là người tử đạo đầu tiên của Kito giáo.

    Ông thường được miêu tả đến với 3 hòn đá và cây dừa.

    Việc Thánh Stephen bị ném đá đến chết diễn ra trong bối cảnh những Kito hữu thời đầu có sự xung đột về mặt tín ngưỡng với Do thái giáo.

    Trong số các Kito hữu, Thánh Stephen là người nổi bật có thể truyền đạt lời dạy của Chúa và biểu lộ những phép lạ.

    Chính điều này đã dẫn đến nhiều cuộc tranh luận giữa Stephen và một số người Do Thái.

    Thất bại trong tranh luận, nhưng người Do Thái tức giận mua chuộc, đồn rằng Stephen phỉ báng sát Thiên chúa và nhà tiên tri Moses.

    Sau đó họ kéo Stephen tới Toà án của người Do Thái và ông bị ném đá tới chết bởi một đám đông dân chúng.

    - Thánh Apollonia qua đời ngày 12 tháng 2 trong cuộc bách hại Kito giáo bắt đầu thời Alexandria triều đại hoàng đế Philip.

    Nhiều người phụ nữ đã chết trong thời kì này, đa số các Kito hữu cũng trốn khỏi thành phố thì Apollonia bị bắt.

    Bà bị đánh đập, gãy cả hàm rằng, bị dọa sẽ thiêu bà nếu không chịu nguyền rủa Chúa.

    Nhưng bà nguyện ý nhảy vào lửa từ vì đạo.

    - Thánh Lucia là một nữ tín hữu Kito giáo người yếu đã chịu tử đạo trong đợt Đại bách hại dưới triều hoàng đế Diocletianus (Hoàng đế La Mã, ông không có cảm tình với Kito giá).

    Tin tưởng vào Chúa, cô khước từ hôn nhân và bán tài sản để phân phát cho kẻ nghèo.

    Nhưng vì bị từ hỗn chàng trai đáng lẽ là chồng tương lai của cô đã tố cáo với hoàng đế Lucia theo đạo.

    Cô bị bắt và giải tới trước mặt quan Paschase, cô không bị gã dụ dỗ nên bị gã giao cho một số thanh niên, hủy hoại trinh tiết của cô.

    Nhưng Chúa đã làm phép làm thân thể Lucia nặng như đá để không kẻ nào làm hại được nàng.

    Paschase nóng gian và cho lính châm dầu đốt cháy thân xác Lucia.

    - Thánh Andrew, một trong mười hai sứ đồ của chúa Jesus.

    Ngài được cho là đã tử vì đạo khi bị đóng định (một số tài liệu cho rằng ông chỉ bị buộc lên thập tự giá) tại thành phố Patras vào năm thứ 70 của thế kỷ thứ I.

    - Thánh Catherine là một nữ tu dòng Đa Minh (là một dòng tu lớn của Giáo hội Công giáo, quy tụ một số linh mục chuyên trách: rao giảng "Lời chúa") có ảnh hướng mạnh mẽ trong giá hộ Công giáo Rôma.

    Năm 20 tuổi, Catherine có một cuộc thành hôn thiêng liên với Chúa Jesus, dưới sự quan phòng của Thiên Chúa, ngài giúp đỡ mọi người xung quanh.

    Ngài tử trần năm 33, cùng tuổi khi Chúa Jesus tắt thở trên Thập giá.

    - Thánh Peter, tông đồ trưởng trong số mười hai Tông do của chúa Jesus.

    Tháng 8 năm 64, Hoàng đế Nero (hoàng đế thứ 5 và cũng là cuối cùng của triều đại Julius-Claudius, Roma) bắt đầu bách hại giáo dân Kito giáo.

    Theo một truyền tụng, Peter rời Roma tìm nơi trú ẩn nhưng ngài gặp được chúa Jesus, Chúa nói: "Thầy vào thành Roma để chịu đóng đinh một lần nữa", Peter hiểu ý Chúa và ông trở vào thành, chịu tử vì đạo.

    - Thánh Lawrence, một trong bảy phó tế của Roma thời cổ đại, phục vụ dưới quyền Giáo hoàng Sixtus II và chịu tử đạo thời Hoàng đế La Mã Valerianus.

    Dưới thời Hoàng đế Valerianus bùng nổ cấm đạo, Giáo hoàng Sixtus và 7 phó tế đều bị bắt.

    Thánh Lawrence phải chịu mọi cực hình, bị nướng trên thanh sắt nung đỏ khi không nghe lệnh viên tổng trấn Roma.

    22/12

    Kuuhaku aka @haikushiro
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương XI


    Ngày 9 tháng 1 năm 2018, tại Nhật Bản, trường AkaiYuki, phòng họp của nhóm Chronos.

    - Sáng tốt lành, Kim Ngưu.

    - Sáng tốt lành, Boss.

    Lại chuyện gì nữa vậy?

    - Có lẽ ngươi nên bỏ cái bộ mặt chán ngắt cũng như đôi mắt như thể buồn ngủ đó đi thì mới kiếm được người yêu đấy.

    Kim Ngưu hờ hững nói: - Thưa ngài, một sát thủ thì không được quyền yêu đương, hẹn hò, kết hôn với một người bình thường hay những kẻ có liên quan tới chính phủ.

    Đó là luật lệ của thế giới ngầm, và cũng là luật lệ của nhóm Chronos.

    - Đôi khi ngươi cũng nghiêm túc như thể Xử Nữ vậy.

    Không lẽ sống cùng nhau lâu quá nên lây bệnh của nhau sao?

    - Không hề, thưa ngài và làm ơn hãy nói thẳng về vấn đề chính.

    - Thế nên ta mới nói hai người các ngươi giống nhau lắm đấy chứ.

    Thôi được, ta sẽ nói về vấn đề chính, các ngươi nhận một nhiệm vụ mới.

    Vị trí là một trường tư thục của Nhật Bản, lần này không cần quá nhiều người tham gia, chỉ cần khoảng hai người thôi.

    Chi tiết thì đã được ghi trong báo cáo ta gửi cho Bảo Bình qua máy tính, cứ về xem là được.

    Kim Ngưu khó chịu nhìn Boss, thầm nghĩ nếu đã gửi tin nhắn rồi thì thôi đi lại còn cứ thích gặp mặt trực tiếp làm gì.

    Gọi đến là một chuyện, nhưng chỉ để nói vài ba câu mới là vấn đề lớn.

    Bộ ông ta có máu bạo dâm trong người à?

    Kim Ngưu hơi cúi đầu che đi sự khó chịu trong mắt, chào Boss rồi nhanh chóng ra khỏi phòng.

    Lúc quay về kí túc xá thì cũng là lúc xúc động của Kim Ngưu mới hoà hoãn lại được mấy phần.

    Song Tử đang nằm trên ghế sô pha là người đầu tiên nhận thấy được sự khó chịu của Kim Ngưu.

    Mắt vẫn nhìn màn hình ti vi.

    Cậu cất giọng đều đều nói, mặt không có chút quan tâm:

    - Mày sao thế, Kim Ngưu?

    - Hờ hờ hờ, mày hỏi làm gì, Song Tử?

    Đứng dậy lấy cho tao cái máy tính trong phòng đi, thằng ngu.

    - Kim Ngưu nghiến răng thốt ra từng chữ.

    - Tao không phải là chân sai vặt của mày, tao đang bận.

    - Tao không thấy mày bận cái quái gì hết, đứng dậy và đi lấy đi cho tao!

    Song Tử chặc lưỡi, khó chịu đứng dậy và lười biếng lết vào phòng.

    Và gần như ngay lập tức, ném máy tính ra ngoài phòng.

    Kim Ngưu đứng gần đấy may mắn chụp được, suýt chút nữa cái máy tính đã ra đi.

    - Tên khốn Song Tử, mày làm cái vẹo gì thế hả?!

    - Tao ném cho mày còn cái gì nữa!

    - Thằng ngu!

    Máy tính mấy triệu đấy, mày nghĩ nó rẻ đấy à?

    Thằng phế vật này, mày ngu vừa vừa phải phải thôi chứ, ngu vừa vừa thôi.

    Kim Ngưu vẫn tiếp tục chửi rủa Song Tử (với vốn từ hạn chế một cách đáng thương hại) ngay cả khi cô nàng đã ngồi yên vị xuống ghế ngồi và mở bản báo cáo của Boss gửi.

    Nhiệm vụ: Tiêu diệt một gián điệp của nước Nga đang lẩn trốn tại trường cấp III Daisy.

    Giới hạn: Hai người.

    Vị trí: Lớp 11B, trường tư thục Daisy, Ikebukuro, Nhật Bản.

    Lưu ý: Hóa trang sao cho giống với học sinh bình thường chút nhé mấy đứa.

    Kí tên

    Boss thân yêu.

    Ngay khi đọc xong lời nhắn của Boss, xúc động muốn giết người lại dâng trào trong người Kim Ngưu.

    Cô hét lên:

    - Song Tử!

    Mày phải đi với tao vụ này!

    - Tao bận!

    - Bận cái mả cha nhà mày!

    Cấm cãi!

    - Thế quái nào mà mày cứ phải nhằm vào tao?!

    - Bởi vì mày đã định vứt máy tính của tao!

    Tội khi quân!

    Đang lí ra phải chém đầu, ta chưa làm thế là may cho mày đấy!

    Tạ ơn tao đi!

    - May miếc gì?!

    Ơn huệ gì?!

    Con khỉ nhà mày ấy!

    Xử Nữ ở trong phòng mình, nghe tiếng cãi nhau của đứa tóc trắng và đứa tóc đen mà cảm thấy ứa gan, không chịu đựng được mà phải ra ngoài ngăn cản (bằng vũ lực).

    - Hai đứa chúng mày im lặng cho tao nhờ.

    Có mỗi cái nhiệm vụ do ông già đó giao thôi mà bọn mày cũng phải cãi nhau là sao?!

    Muốn cãi nhau thì ra ngoài mà cãi!

    Muốn đánh nhau thì ra ngoài mà đánh!

    Trong này chẳng phải chỗ để bọn mày thích làm gì thì làm đâu!

    Song Tử và Kim Ngưu hướng ánh mắt đầy căm phẫn tới đứa con gái tóc vàng nào đó.

    Hai đứa nó thề, nếu một ngày nào đó Xử Nữ bị cách chức "nhóm trưởng" của Chronos, hai đứa nó chắc chắn sẽ giết con nhỏ đó, không để thừa một miếng xương!

    Song Tử nghiến răng tạm chấp nhận việc bị sai khiến phải tham gia làm nhiệm vụ.

    Xử Nữ xử lí xong hai cái loa phát thanh nhân tạo liền quay trở về phòng, đọc nốt thông báo do Bạch Dương gửi về (cùng với loa phát thanh nhân tạo tóc đen gần bên cạnh).

    - Mày liệu mà nói với Thiên Bình đến sớm trước kế hoạch đi, nó mà không nhận được nhiệm vụ là sẽ không rời khỏi vị trí của nó để di chuyển đến Maine đâu.

    - Từ bao giờ mày có quyền ra lệnh cho tao vậy, Sư Tử?

    - Từ khi mày quyết định làm người yêu tao đấy, mày ngu lắm.

    - Mày tốt nhất nên im lặng đi, Sư Tử.

    Đôi khi tao thấy mày rất giỏi lách luật đấy.

    - Tao không nghĩ thế đâu.

    Luật chỉ cấm không được yêu, hẹn hò, kết hôn với người bình thường nhưng đâu cấm làm thế với đồng nghiệp, hay nói cách khác là sát thủ và mấy kẻ trong giới ngầm đó thôi.

    Xử Nữ khó chịu xoay người, vơ lấy ipad ở gần đó, mở giao diện Tor (The Onion Router) và không chút quan tâm tới cái loa nhân tạo kiêm tên người yêu ngu ngốc kiêm cái đuôi lùn tịt đang nằm đè lên bụng mình.

    Xử Nữ thực sự muốn đạp tên ngu này xuống đất nhưng chắc chắn hắn sẽ lại trèo lên và tiếp tục như vậy.

    Đôi khi cô khá thắc mắc tại sao độ dai và độ mặt dày của hắn ta không tỉ lệ thuận với chiều cao?

    Ngày 10 tháng 1 năm 2018, lớp 11B, trường tư thục Daisy, Ikebukuro, Nhật Bản.

    - Chào buổi sáng, các em.

    - Chào buổi sáng, thầy giáo.

    - Hôm nay chúng ta sẽ có hai bạn học sinh mới chuyển tới, hai người họ đều là người nước ngoài lần đầu chuyển đến Nhật Bản nên các em hãy đối xử tốt với hai bạn nhé.

    Được rồi, hai em mau vào đi.

    Tiếng mở cửa vang lên cùng lúc với tiếng xì xào bàn tán của học sinh trong lớp.

    Một cô gái với mái tóc dài màu vàng và mắt xanh dương cực thu hút.

    Người thứ hai là một anh chàng khá điển trai với mái tóc nâu và đôi mắt cùng màu.

    - Hallo!

    - Người con gái giới thiệu.

    - Tôi là Stier Blomkvist, quốc tịch Đức, rất vui được gặp các cậu!

    - Ciao, tôi là Gemelli.

    Tôi vừa từ Ý đến Nhật Bản, hy vọng được mọi người giúp đỡ.

    Tiếng xì xào lại dâng lên to hơn nữa và chỉ chấm dứt khi thầy giáo vỗ tay ý nói dừng lại.

    - Được rồi,... cuối lớp có chỗ trống, hai em ngồi đó nhé.

    Sách và thời khoá biểu thì chút nữa thầy sẽ nói lại với hai em, bây giờ tiết đầu tiên là hoá học, các bạn sẽ dẫn em tới phòng thực hành.

    Cố gắng hoà nhập với các bạn trong lớp nhé.

    Kim Ngưu và Song Tử cười nói cảm ơn với thầy giáo rồi đi về phía chỗ ngồi của mình.

    Nhóm học sinh lớp 11B nhanh chóng di chuyển và nếu để ý thì sẽ thấy một nhóm người vô cùng nổi bật, một nhóm người đều nhuộm tóc màu vàng bắt mắt và trung tâm chú ý là một cô gái cao dong dỏng trông giống người ngoại quốc, mắt xanh lơ.

    Có vẻ nhóm người đang bàn về hai người mới đến với ý tò mò và thích thú không giấu diếm.

    - Nè nè, Spi-chan, anh chàng kia trông thu hút đấy chứ?

    - Một cô gái nói.

    - Cậu nghĩ vậy sao?

    - Cô gái được gọi là "Spi" nhẹ đáp lại.

    - Nè, Spi, hai người kia cứ nhìn cậu mãi kìa.

    - Cô gái khác nói.

    - Không lẽ là yêu từ cái nhìn đầu tiên?

    Vậy là có một người đồng tính rồi?

    A ha ha.

    Quả nhiên Spi được rất nhiều người thích!

    Kim Ngưu và Song Tử nhẹ trao đổi với nhau bằng tiếng nước ngoài nên mấy học sinh nghe không hiểu gì cả (tất nhiên mắt vẫn nhìn cô gái tên "Spi").

    Spi cảm thấy khá khó chịu nên nhanh chóng tiến tới phía hai người, vui vẻ hỏi (nhưng qua đôi tai của hai người họ thì lại chứa đầy sự khinh thường):

    - Hai cậu có gì muốn nói sao?

    - ...

    - Song Tử trầm ngâm một hồi rồi mở miệng nói.

    - ... không có gì, chúng tôi tò mò chút thôi.

    Song Tử và Kim Ngưu vượt lên đi trước, còn khuyến mãi cho cô bạn đó thêm cái nhìn vô cảm, bao phủ trong một tầng sương mù.

    - ...

    Hai tên đó...

    - Cô gái tên Spi khó chịu khi mình bị coi thường, khẽ nghiến răng.

    - A, bình tĩnh, bình tĩnh, đừng nổi giận mà Spi-chan - Một cô gái khác lên tiếng can ngăn.

    Ting ting.

    Gửi tới hai tên ngốc, có tin nhắn, từ Tóc vàng: "Có vẻ Red đang giữ một bí mật của Ludwig.

    Nhớ mua cho tôi thỏi son đỏ nhé."

    Hai người nở một nụ cười nhàn nhạt, giọng nói phát ra từ trong cuống họng nghe như lời thì thầm: - Rõ.

    Trên đường cao tốc XXX, giờ cao điểm luôn là khoảng thời gian các tuyến đường đầy ắp xe cộ.

    Nhưng sự chú ý lần này không phải là quan sát sự di chuyển của xe đang chạy băng băng trên đường, hãy đặt sự chú ý vào chiếc xe BMW 3 Series màu trắng sang trọng kia.

    Trong xe là ba người đàn ông, thân người cao to, lực lưỡng và đều mặc bộ quần áo màu đen cùng kính râm, nhìn qua không khác gì những tên mafia trong những bộ phim bom tấn của Mỹ.

    Người đàn ông đang cầm lái nói:

    - Ist das eine Beute? (Tiếng Đức: Đây là con mồi à?)

    - Ja!

    Die Vorgesetzten haben diesen Plan bestätigt (Tiếng Đức: Ừ!

    Cấp trên đã khẳng định kế hoạch này.) - Người đàn ông ngồi sau nói.

    - Von einem normalen Mädchen, das Ivans Spion wird (Tiếng Đức: Từ một ả bình thường rồi lại trở thành điệp viên cho lũ Ivan.) - Người đàn ông khác cũng lên tiếng.

    - Es ist traurig, wenn wir sie töten müssen. (Thật buồn khi ta phải ra tay giết hại cô ta.) - Người đàn ông cầm lái nói, vẻ mỉa mai.

    - Du traurig?

    Was fuer eine Ueberraschung! (Tiếng Đức: Ngươi buồn sao?

    Quả là bất ngờ!) - Người đàn ông ngồi sau bật cười thành tiếng.

    - Hör auf zu scherzen!

    Ich bin nicht traurig.

    Nur ein Scherz. (Tiếng Đức: Đừng đùa nữa!

    Tôi không buồn.

    Chỉ là câu đùa thôi.)

    Ting ting.

    Trong căn phòng riêng của học sinh trường cấp III Daisy, màn hình đi động sáng lên, một tin nhắn được gửi tới.

    Tin nhắn tới, từ Tóc vàng: "Ivan đã bắt đầu."

    11:00, ngày 11 tháng 1 năm 2018, Ikebukuro, Nhật Bản.

    "Họ đã biết được vị trí của cô, tối nay, 00:00 hãy đến công viên XY, chúng tôi sẽ đón cô ở đó.

    Nhớ mang theo thông tin, tránh bị nhìn thấy."

    23:45, ngày 11 tháng 1 năm 2018, Kí túc xá trường tư thục Daisy, Ikebukuro, Nhật Bản.

    Vốn dĩ bây giờ các học sinh đã lên giường đi ngủ nhưng lại xuất hiện những tiếng lạch cạnh khe khẽ.

    Tiếng động không đủ lớn để đánh thức học sinh nhưng vừa đủ để đánh động Song Tử và Kim Ngưu.

    Hai người không hẹn mà nhanh chóng rời khỏi giường và chuẩn bị đầy đủ vũ khí, tối nay tên gián điệp sẽ chạy trốn, có vẻ tin nhắn giả của Bảo Bình đang làm đúng nhiệm vụ của nó.

    Giờ đã muộn, ngoài đường phố không hẳn là đã trống không một bóng người, bộ dạng lấm lét của tên gián điệp cũng không gây quá nhiều sự chú ý.

    Tên gián điệp nhanh chóng chạy tới công viên XY, chạy không ngừng nghỉ, từng hơi thở đứt quãng và nặng nề.

    Hắn vẫn giữ nguyên tốc độ đó và chỉ dừng lại khi đã đến đích.

    Bằng tốc độ khó tin, Song Tử và Kim Ngưu đã đến trước hắn ta khoảng năm phút và đang nấp mình sau cây.

    Hai người họ đang định thương lượng, nếu kẻ đó đồng ý giao thông tin thì sẽ không giết cả gia đình hắn, còn nếu không thì cái chết của cả gia đình là điều không cần bàn cãi.

    Kim Ngưu từ trong bóng râm bước ra ngoài, vẫn mặc trang phục hóa trang "Stier", dùng giọng đều đều nói với tên gián điệp.

    - Được rồi đấy, dừng lại ở đây thôi, Spi...

    Spi quay phắt người lại, bộ dạng sợ sệt và hoảng hốt.

    Cô ta cố nặn ra nụ cười như bình thường nhưng thật ra nó lại vô cùng cứng ngắc.

    - C,... chào buổi tối Stier, cậu đang làm gì ở đây vậy?

    - Cậu không cần phải đóng kịch nữa, chúng tôi đã biết cậu là gián điệp cho nước Nga.

    Chúng tôi đến để thương lượng.

    - C... cậu đang nói gì vậy?

    Ng... người như tôi sao có thể là gián điệp được?

    Cậu xem phim hơi nhiều rồi đấy.

    - "Spi",...

    - Song Tử bước ra ngoài, trên tay cầm điện thoại, nói: - Tên thật là Natalia Orkivlast, hai ba tuổi, sinh sống tại Kamchatka Krai với gia đình gồm bố mẹ và người chồng hai tư tuổi cùng đứa con gái mới nước sang tuổi thứ hai.

    Vốn chỉ là một biên tập viên nhỏ lẻ của một tờ báo nhưng vô tình lại có được thông tin tuyệt mật về vũ khí của Đức.

    Chính vì thế vụt sáng thành một nhân vật quan trọng, nếu cô có thể mang thông tin này trở về nước, cuộc sống của cô chắc chắn sẽ đổi đời.

    Nhưng thật đáng tiếc rằng, quân đội Đức đã biết việc thông tin để rò rỉ nên đã tới để hạ sát cô, chính vì vậy nên mới giả làm một học sinh cấp III để chạy trốn.

    - Một lần nữa...

    - Kim Ngưu tiếp lời.

    - ... kế hoạch của cô lại không thành, thông tin việc cô đang trốn tại trường Daisy lại lộ ra, quân đội Đức đã lên kế hoạch để ám sát cô.

    Thật buồn khi Nga lại chẳng biết gì và cô dễ dàng bị lừa bởi một cái tin nhắn giả của bọn tôi...

    - Các ngươi rốt cuộc là ai?!

    Từng lời nói của Spi rít qua kẽ răng, dù sợ hãi nhưng ánh mắt lại rất kiên định, cô nhất định phải nắm bắt cơ hội này.

    - Câu hỏi không thể trả lời, tôi hy vọng rằng coi đừng nên có ý nghĩ sẽ chạy trốn chúng tôi, gia đình cô sẽ không có đường sống đâu.

    Kim Ngưu cố kiểm soát tình hình, cô không muốn làm náo loạn chuyện này.

    Câu nói vừa rồi là đủ để kết thúc cho cuộc đối đầu này, song...

    Đó lại là một hướng đi tồi, rất tồi – tạo ra hiệu quả hoàn toàn ngược lại mong đợi.

    Đôi mắt xanh lóe lên những tia nhìn nặng nề.

    Thay vì chịu thua, "Spi" Natalia rút ra một chiếc dao găm.

    Song Tử thở dài một hơi, cậu lao tới phía Spi và ngay lập tức đánh bật dao găm cô ta đang cầm.

    Hoàn toàn mất cảnh giác, Song Tử nắm bắt lấy thời cơ quật ngã Spi, tay phải đè chặt lấy cô nàng.

    Spi cố sức vùng vẫy, không ngừng lắc lắc đầu mình, song bàn tay của Song Tử vẫn chẳng hề di chuyển ra chỗ khác, khó chịu nhíu mày.

    - Giờ chọn đi,...

    - Kim Ngưu nhẹ nói.

    - ..., giao thông tin thì chỉ cô chết, không giao thông tin thì cả gia đình cô chết.

    Nhẹ nhàng mà đúng không?

    - Nhẹ nhàng con khỉ nhà ngươi, một lũ nhóc chúng mày biết cái quái gì về cuộc sống của tao, hả?

    Hả?

    Hả?

    - Tất nhiên bọn tôi không biết, nhưng nếu nói trải nghiệm về cuộc sống đầy rẫy bất công này thì bọn tôi còn biết nhiều hơn cô đấy.

    Giờ chọn đi.

    Spi quay mặt, không hề trả lời.

    Cuối cùng, cô ta lại hét lên thất thanh:

    - Ai đó, có ai không cứu tôi với!

    Cứ như là cô ấy đang cố gào lên kêu cứu khỏi một tay hiếp dâm vậy.

    Dù thực tế chẳng phải là đang giở trò đồi bại gì song Kim Ngưu cũng chắc mẩm rằng dù khuôn mặt của Song Tử có chính trực như nào, đôi mặt có vô cảm ra sao thì cũng chẳng thể nào giúp hai người trong trường hợp này.

    Nhìn thế nào cũng giống một tên biến thái định ra tay với một thiếu nữ vậy.

    Như thể đợi Spi thét lên đánh tín hiệu, âm thanh của những tiếng bước chân lao đến rầm rập cứ thế vang vọng.

    Mặc áo sơmi xanh dưới lớp áo vét màu đậm , có cả thảy bốn người chạy đến đây từ bốn hướng khác nhau.

    Biểu tượng hoa anh đào lấp lánh trên mũ, ngực trái in rõ chữ "Police" màu trắng.

    - Giơ tay lên và quay mặt lại!

    Gã cảnh sát - hay ít nhất là kẻ mặc một bộ đồ giống cảnh sát - vừa gào lên vừa nhắm thẳng vào Song Tử và Kim Ngưu bằng khẩu súng ngắn trên tay.

    Song Tử vẫn giữ nguyên tư thế khóa chặt hai tay của của Spi, ngáp một cái.

    Còn Kim Ngưu đã vòng ra sau gã đó từ bao giờ, tung một cú đá thật mạnh vào bụng hắn.

    - ...

    Cô ta đang làm trò quái gì vậy, họ là cảnh sát đấy!

    Giọng nói của Spi như thể không tin vào mắt mình.

    Tuy nhiên...

    - Đến giờ hạ màn màn kịch của ngài rồi đó, quý ngài của quân đội Đức.

    Khi Kim Ngưu đáp lại, bầu không khí bỗng chốc nặng nề.

    - Tôi chẳng quan tâm, nếu bọn họ hỗ trợ cho cô thì bất kể họ có là cảnh sát thật hay là không bọn tôi cũng sẽ hành xử như thường.

    Tại sao?

    Đơn giản thôi, chúng tôi chẳng phải người của thế giới ánh sáng này, chúng tôi đã phá luật rất nhiều lần rồi.

    Chúng tôi đã, đang và sẽ mãi mãi tuân thủ luật của thế giới bên dưới mà thôi.

    Gã cảnh sát giả mạo khó khăn đứng dậy và nhìn chằm chằm vào Kim Ngưu với ánh mắt đầy căm hận, khuôn mặt đỏ bừng vì tức tối.

    - Schießen! (Tiếng Đức: Bắn!)

    Tất cả những tên cảnh sát giả mạo đó đồng loạt giơ cao súng, nhắm bắn cả ba người.

    Song Tử kéo Spi chạy khỏi nơi đầy súng đạn, còn Kim Ngưu vẫn đứng nguyên ở đó.

    Cô nhanh nhẹn né tất cả những viên đạn được bắn ra và dần dần áp sát những gã đàn ông đó.

    Nhìn có vẻ như cảnh trong những bộ phim hành động Mỹ, vô thực nhưng đây lại là hiện thực.

    Kim Ngưu có thể né được tất cả những viên đạn một phần cũng nhờ khả năng phán đoán siêu thần cùng tốc của cô nàng và dụng cụ hỗ trợ của Bảo Bình.

    Dụng cụ hỗ trợ mà Bảo Bình đưa cho cô là một loại kính áp tròng, bằng công nghệ kỳ ảo như trong phim, kính áp tròng này có thể tính toán trước đường đạn dựa trên vị trí súng.

    Cả ba kết hợp lại nâng cao khả năng né tránh của Kim Ngưu, tạo nên một biệt danh nổi tiếng của cô "Bóng ma".

    Kim Ngưu chỉ dùng gáy kiếm đánh nhất những trên đó, cô không thể giết những kẻ của nước Đức.

    Nếu giết chúng thì khả năng rất cao rằng phía bên đó sẽ lấy lí do để chuẩn bị tấn công Nhật Bản.

    Người của Boss sẽ dọn dẹp và xoá bỏ trí nhớ của bọn chúng (dù sẽ tổn hại ít nhiều đến não bộ).

    Song Tử đợi cho mọi việc xong xuôi mới bước ra ngoài.

    - Làm tốt lắm, Kim Ngưu.

    - Thế nào?

    Có lấy được không?

    - Được.

    Đúng như theo tin nhắn, thông tin đó được dấu trong thỏi son của cô nàng Sp— à nhầm, cô nàng Natalia đó.

    - Đã đọc rồi chứ?

    - Thời gian cô xử lí lũ kia thì cũng vừa đủ để đọc.

    Có vẻ đó là thứ vũ khí hạt nhân của Đức, khả năng phá hủy còn kinh khủng hơn cả Siêu bom hạt nhân Tsar Bomba (bom Sa Hoàng).

    Kim Ngưu mở lớn đôi mắt, nếu tồn tại một thứ vũ khí nguy hiểm như vậy thì Thế Chiến sẽ sớm diễn ra nếu sự tồn tại của nó lọt ra ngoài.

    Bên cạnh đó, hoặc là Đức hoặc là Nga hoặc bất cứ đất nước nào có được bản thiết kế của thứ vũ khí này, cán cân sẽ nghiêng hẳn về một phía.

    - Trong đó là cách chế tạo?

    - Kim Ngưu nhíu mày hỏi.

    - Cả vị trí hiện tại của nó nữa.

    - Ở đâu?

    - Mày chắc chắn sẽ không muốn nghe tin này đâu...

    Khả năng cao bọn họ đang làm một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm đấy.

    - Song Tử!

    Song Tử mím môi, cậu khẽ nói: - Tao biết...

    Quả bom đó,...

    đang ở nhà thờ Rosario, Maine, Mỹ...

    *Chú thích:

    Ivan là cách gọi quân đội Nga trong chiến tranh với hàm ý mỉa mai.

    Tsar Bomba là tên hiệu của quả bom khinh khí AN602 do Liên Xô phát triển, sản xuất (chỉ duy nhất một quả).

    Đây là thiết bị hạt nhân lớn nhất từng được cho phát nổ trong lịch sử nhân loại.

    Bom có công suất 57 megaton (Mt) nặng 27 tấn, dài 8 mét, đường kính 2 mét.

    Năng lượng sinh ra trong vụ nổ lớn hơn tổng số chất nổ được sử dụng trong Thế chiến II, lớn gấp 3.800 lần quả bom Fat Man Mỹ ném xuống thành phố Nagasaki.

    Khi máy bay tới vị trí được xác định trước, ở độ cao khoảng 10 km, quả bom được thả rơi.

    Theo các tài liệu, nó được dự định nổ ở độ cao 4 km trên mặt đất (4,2 km trên mực nước biển) bằng các cảm biến khí áp.

    Quả cầu lửa khổng lồ tạo ra từ vụ nổ chạm tới mặt đất, gần tới cao độ của chiếc máy bay ném bom, và được nhìn thấy và cảm thấy từ 1000 km từ vùng thử.

    Sức nóng của vụ nổ có thể gây bỏng độ 3 (đứng cách 100 km), đám mây hình nấm sau đó cao khoảng 64 km (gần hơn 7 lần Everest) và rộng 40 km.

    Vụ nổ có thể được quan sát và cảm nhận thấy ở Phần Lan, làm vỡ kính cửa sổ tại Phần Lan và Thuỵ Điển.

    Hội tụ khí quyển gây ra thiệt hại ở khoảng cách lên tới 1.000 km.

    Khoảng 40 phút sau vụ nổ, sóng radio cách vụ nổ hàng trăm km vẫn bị biến dạng vì ion hóa không khí.

    Ngoài ra, Sputnik nói sóng âm sinh ra sau vụ nổ đã đi vòng quanh Trái đất 3 lần và ở khu vực đảo Dikson, cách vụ nổ 800km sóng xung thổi tung các cửa sổ và gây ra âm thanh như tiếng đại bác.

    Vụ thử này đã biến một khu vực lớn ở vùng Siberia thành một sa mạc phóng xạ.
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương XII


    Ngày mùng 10 tháng 1, một buổi sáng đẹp trời của nhà thờ Rosario, làng nhỏ thuộc tiểu bang Maine, vùng New England, Hoa Kỳ.

    Bạch Dương ngáp dài và vươn vai trên chiếc giường cứng của nhà thờ, thầm rủa cái chất liệu làm nên giường cứng như đá này, thật hy vọng có thể nhanh chóng quay trở lại.

    Cậu nhanh chóng rời khỏi giường, hôm nay ba người phải đến sớm để tận mắt chứng kiến "hiện tượng" mà người dân vẫn hay đồn đại.

    Dù đó không phải việc ba người phải làm, nhưng đã giả dạng thành cha xứ thì cũng đành xử lý mọi chuyện để không bị nghi ngờ.

    - Chào buổi sáng, cha Roger.

    - Bạch Dương chào hỏi bằng tiếng Anh khi nhìn thấy cha đạo đi ngang qua phòng của cậu.

    - Chào buổi sáng, cha Vương Trần.

    Bây giờ cha chuẩn bị đến sảnh sao?

    - Vâng, chúng tôi đâu thể bỏ lỡ "phép lạ" diễn ra vào mỗi sáng được.

    - Ha ha, đúng như cha nói, chúng tôi luôn mở cổng chào đón các tín đồ đến để cầu nguyện và chứng kiến phép lạ, hôm nay lại còn được đón tiếp ba cha xứ từ Tòa thánh Vatican.

    Thật vinh dự làm sao.

    - Chúng tôi cũng rất vinh dự khi được tận mắt chứng kiến cảnh tượng trong lời đồn.

    Bạch Dương trưng ra nụ cười lấy lòng, trong đầu thầm khinh bỉ nụ cười của chính mình.

    Đóng vai một con người vui vẻ và lịch thiệp quả đang làm khó Bạch Dương.

    Cậu nhanh chân đi đến sảnh, cũng sắp tới giờ mà cái "hiện tượng" kia xuất hiện, dù đó thực sự không phải mục đích chính nhưng vẫn phải thực hiện với tư cách người của Tòa thánh Vatican.

    Bạch Dương điểm lại những thông tin cha Roger đã cung cấp cho cậu cùng với Thiên Yết và Song Ngư ngày hôm qua.

    Theo như lời "cha" nói thì hiện tượng không chỉ đơn giản là dòng lệ từ đôi mắt thiên thần mà còn xuất hiện tiếng tù và rất to, vang vọng khắp sảnh.

    Tiếng tù và sẽ vang lên khoảng ba mươi phút trước khi bức tượng Rosario khóc, đúng chín giờ sáng thì sẽ kết thúc.

    Chính ra, cả ba người họ đều không hề có chút gì tin tưởng ở cái "hiện tượng" này, bởi cả ba đều theo chủ nghĩa khoa học.

    Không chỉ ba người họ, tất cả mười hai người Chronos đều không hề tin tưởng Chúa trời, không thể tin tưởng như điều mê tín không có cơ sở.

    Sảnh đường của nhà thờ Rosario vẫn đặc biệt hấp dẫn ánh nhìn người khác với cách trang trí đơn giản nhưng lại rất đẹp.

    Bạch Dương để ý thấy có rất nhiều người dân tụ tập ở đây, trong đó có cả người đàn ông tên Alfred đã có mặt ở hiện trường vụ giết Stieg Hyusson - "Bloody Mary, Anna Bloom".

    Tất nhiên, Song Ngư "Sifar Hiiglaskav" và Thiên Yết "Joseph Jonathan" cũng đã có mặt từ trước.

    Bạch Dương ngồi xuống gần đó và chăm chú nhìn vào bức tượng Rosario.

    Cả hai người kia cũng vậy, chỉ còn vài phút nữa "phép lạ" sẽ xuất hiện.

    Cả ba người đều nghe thấy tiếng đọc kinh dần to hơn ở sảnh, có vẻ đây là thói quen của người dân trước khi được tận mắt chứng kiến.

    Đúng tám giờ ba mươi phút sáng, chuông đổ, âm thanh vang khắp mọi nơi, tiếng lầm rầm đọc kinh ngưng bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên bức tượng Rosario.

    Tiếng tù và âm vang khắp sảnh, nhẹ nhàng và thiêng liêng như thể đó là tiếng tù của Chúa trời.

    Đôi mắt của tất cả người dân đều ánh lên sự kính trọng đối với một tồn tại cao quý.

    Tiếng tù và kéo dài, vâng vọng như thể báo trước cho hiện tượng diễn ra kế tiếp.

    Đôi mắt của bức tượng vốn vẫn bình thường bỗng chảy xuống dòng lệ.

    Đó không phải là nước mưa mà chắc chắn là một dòng nước, một dòng nước xuất hiện từ đôi mắt đáng lẽ không thể bộc lộ một thứ gì.

    Ba người Bạch Dương, Thiên Yết và Song Ngư kinh ngạc nhìn, họ chắc chắn không phải ngẫu nhiên mà hiện tượng này được coi là "phép lạ", nó hoàn toàn có cơ sở cho lời đồn đại đó.

    Một cơ sở phi thực tế...

    Không ai hẹn ai, cả ba đều có suy nghĩ, không, phải nói là giác quan đã được tôi luyện từ bao năm qua.

    Họ đều nghĩ rằng, "hiện tượng" này có sự liên quan mật thiết với nhiệm vụ Heinrich và thân thế của Stefano Kstancy.

    Đúng như lời "cha" Roger đã nói, đúng chín giờ, tiếng tù và liền ngưng bặt, dòng lệ cũng ngừng chảy, nhân dân bắt đầu hát lên khúc Thánh Ca ca ngợi Chúa.

    "Ngợi khen Chúa Ba Ngôi đời đời.

    Ngợi tôn Chúa trên trời.

    Lòng cung kính hoan ca ngàn lời.

    Hòa đồng tụng mỹ danh cao vời."

    Song Ngư nhíu mày khi nghe lời bài hát, cậu nhớ rằng Thiên Bình rất thích bài hát này, tối nào cô nàng cũng hát trước khi đi ngủ.

    Thiên Bình không hoàn toàn tin tưởng vào Thiên Chúa nhưng cũng không hoàn toàn bất tin về Thiên Chúa.

    Một mặt cô tin vào những cơ sở để lý giải những hiện tượng kì lạ, mặt khác lại thích thú với những bản Thánh ca và Kinh thánh.

    Tâm trạng vốn đã xấu của Song Ngư nay lại xấu thêm mấy phần, cậu thực sự ghét những bài hát ca ngợi Chúa.

    Khoảng vài phút sau khi bài Thánh ca kết thúc, người dân mới lục đục trở về.

    Thiên Yết quan sát từng người một rồi nhanh chóng tiến lại gần bức tượng Rosario, lần nữa cảm thấy sự phiền phức của người dân Maine.

    Người dân vùng này tin tưởng vào Chúa một cách ngu ngốc, họ tôn thờ bức tượng như thể đó là món quà Chúa đã gửi xuống trần thế.

    Có lẽ biểu hiện rõ ràng nhất cho sự tôn thờ mù quáng này chính là vẻ mặt cảnh giác và khó chịu của các cha xứ khi Thiên Yết bộc lộ mong muốn kiểm tra bức tượng ngày hôm qua.

    Cha Roger nhìn cậu một cách e ngại, cậu đã tốn rất nhiều thời gian lẫn công sức để thuyết phục được ông ấy, thế nhưng cũng chỉ có thể kiểm tra bức tượng trong một giờ và phải dưới sự giám sát của các cha xứ.

    Nhớ lại chuyện ấy, Thiên Yết cảm giác muốn chửi thề.

    Bên cạnh 2 yêu cầu trên, cha Roger còn đặt ra một loạt điều kiện nhỏ khác.

    Phải nhẹ tay, không được để lại bất kỳ vết xước nào trên thân tượng, không được xê dịch vị trí,...

    Chẳng ai thích bị người khác nhìn chằm chằm cả, đặc biệt là với những người có mục đích bất chính như ba người Thiên Yết.

    Bạch Dương cẩn thận nhất có thể, nhẹ nhàng đặt tay lên phần phía dưới bức tượng, nhíu mày nhưng lại nhanh chóng dãn ra.

    Ba người tiếp tục kiểm tra bức tượng một cách tỉ mẩn và nhẹ nhàng hết mức .

    Cuối cùng, không tìm kiếm được gì, ba người cúi đầu chào cha xứ và quay về phòng.

    Bấy giờ, ánh mắt của các cha xứ mới giảm bớt sự khó chịu và lịch sự cúi đầu chào.

    Ba người quay đi nhưng vẫn không khỏi cảm thấy nhức nhối khi ánh mắt của các cha xứ vẫn còn đuổi theo họ cho tới khi bóng họ khuất khỏi tầm mắt.

    Ba người tập trung tại phòng Bạch Dương, họ cần tham luận một chút.

    Bạch Dương giơ ra một lọ đựng thứ chất lỏng trong suốt, theo lời cậu ta thì đó chính là "nước mắt của bức tượng Rosario".

    Thiên Yết rất tự nhiên lấy ra một cuộn giấy quỳ tím, xé một mảnh và Bạch Dương nhỏ một ít thứ nước đó vào.

    - Giấy quỳ tím không đổi màu...

    - Song Ngư nói.

    - ... không có phản ứng, chất lỏng có độ mặn bằng không.

    Nước mắt của bức tượng đó chỉ là nước thường thôi.

    Bạch Dương thấy không thu được gì khác từ "nước mắt" liền lên tiếng:

    - Bọn mày có nhận ra thứ gì bất thường ở bức tượng không?

    - Có,...

    - Song Ngư nói.

    - nhiệt độ của bức tượng khá kì lạ, phần thân lạnh bất thường nhưng phần chân nhiệt độ lại khá cao, có lẽ là do nến đặt gần đó.

    - Ừ.

    - Bạch Dương gật đầu.

    - Tao không rõ nhiệt độ bình thường của một bức tượng ra sao nhưng phần thân bức tượng Rosario này lại thấp một cách đáng quan ngại.

    Tao tin chắc đó là lí do xuất hiện dòng nước mắt đó.

    - Ồ...

    - Thiên Yết nói, khoanh tay: - Ý mày là hiện tượng xảy ra bởi nước trong không khí lạnh đi và đọng lại trên bề mặt.

    Hay nói cách khác là "sự ngưng tụ"...

    - Đúng là vậy.

    - Bạch Dương gật đầu.

    - Còn gì khác nữa không?

    - Tao đoan chắc tiếng tù và phát ra từ phía dưới chân của bức tượng Rosario.

    - Thiên Yết tiếp tục nói.

    - Có vẻ như phía dưới chân bức tượng có cất giấu thứ gì đó chăng?

    - Tối nay lại thức khuya rồi...

    Bạch Dương thở dài và nhanh chóng đẩy hai người kia ra khỏi phòng.

    Có lẽ..., Bạch Dương tự hỏi bản thân có nên đi ngủ ngay bây giờ để bù cho khoảng thời gian tối hôm nay phải thức hay không.

    Thiên Yết ra khỏi phòng của Bạch Dương và lững thững đi xung quanh xem xét nhà thờ.

    Tuy nhà thờ Rosario tọa lạc tại một vùng quê nhưng vật chất lại không hề tầm thường, ít ra cũng khá đắt đỏ.

    Thiên Yết không khỏi thắc mắc họ kiếm số tiền này từ đâu ra để xây dựng lên một nhà thờ toàn thứ đồ mà nhân dân có làm lụng vất vả cả năm cũng chẳng thể làm được.

    - Ồ, xin chào?

    Một giọng nói từ phía sau truyền đến, Thiên Yết liền quay người lại, một người con trai đang đứng phía sau.

    Thiên Yết miễn cưỡng nở một nụ cười tiêu chuẩn:

    - Xin chào, làm phiền cậu sao?

    - Ồ, không, không, thưa cha...

    - Cậu trai luống cuống xoa rối mái tóc vàng của mình, gò má ửng hồng vì bối rối.

    - Là Joseph.

    - Vâng, cha Joseph.

    Con là Miriim Hauer, con nghe nói cha từ Vatican tới?

    Người vừa nói là một chàng trai tuổi còn khá nhỏ, khoảng mười hai tuổi hoặc hơn thế, thân hình có phần mảnh khảnh và nổi bật với mái tóc vàng dài được buộc cao.

    Miriim mặc bộ đồ màu nâu sậm với những đường chỉ màu vàng, cổ đeo thánh giá và tay cầm một quyển sách tiếng Đức: Mein Kampf.

    Thiên Yết tiếp tục đánh giá cậu bé trong khi ngoài mặt vẫn nở nụ cười tươi:

    - Đúng vậy, tôi và hai người khác được cử đến để điều tra về "phép lạ" mà người dân vẫn thường hay nói đến.

    Còn con đang làm gì ở đây?

    - Con là con nuôi của cha xứ Roger, con vừa mới từ thư viện ra thôi.

    Cha đang làm gì vậy?

    Con có thể giúp cha không?

    - Nếu vậy thì thật tốt quá!

    Cha đang tìm hiểu về lịch sử xây dựng nhà thờ Rosario, con có biết điều gì hay không?

    Người con trai tên Miriim vui vẻ gật đầu.

    Cậu ta nói với Thiên Yết bằng giọng phấn khởi, nhà thờ Rosario được dựng nên bởi cha xứ Michael Focest.

    "Ngài ấy là một con người nhân hậu đã cứu giúp những đứa trẻ mồ côi, không có nhà cửa sau khi Thế Chiến thứ I kết thúc".

    Ngài ấy quyết định xây dựng nhà thờ này như một nơi trú ẩn cho những đứa trẻ ấy.

    Sau Thế Chiến thứ II, nhà thờ đã hư hỏng nặng nhưng cha Arthur Focest - người tiếp quản nhà thờ thứ ba, đã cho xây dựng và tu bổ lại nhà thờ.

    Arthur Focest bắt đầu xây dựng trường học và dạy tất cả những đứa bé ông mang về kiến thức mà mình biết.

    Cha xứ tiếp theo nhận tiếp quản nhà thờ Rosario là một người Đức, tuy lúc đầu không chiếm được lòng tin của mọi người nhưng lại được cha Arthur vô cùng tin tưởng.

    Cha xứ đó tên Heinrich Hidolf, cũng chính Heinrich cho dựng bức tượng Rosario.

    Miriim được nghe cha Roger kể rằng ông nội của ông từng là người thân cận của Heinrich Hidolf, Max Switser.

    Max Switser đã kể rất nhiều câu chuyện về Heinrich cho Roger và bây giờ Roger lại kể lại cho Miriim.

    Heinrich từng là một người lính của Đức quốc xã, ngày 6/5/1937 (Miriim rất tự tin khi nói rằng trí nhớ của cha Roger rất kém nhưng ông lại có thể nhớ chính xác mốc thời gian này).

    Khi Heinrich mới bước sang tuổi mười sáu, ông ta đã "cưỡi một con thuyền khổng lồ bay từ Đức đến Lakehurst, New Jersey, Hoa Kì", nhưng trước khi đến nơi, "con tàu đã bốc cháy khiến hàng chục người thiệt mạng" (Miriim nói rằng cha Roger đã từng tin chuyện này là nhảm nhí).

    Sau đó Heinrich không thể nào quay về Đức quốc xã, ông ta đã phải lang bạt khắp nơi trên nước Mỹ và được Arthur Focest cứu giúp.

    Heinrich đã tả lại với Max hình dáng của con tàu, nó có kích thước khổng lồ, dài gần 250 mét, đường kính hơn 41 mét.

    Heinrich mong muốn được đi trên "chiếc thuyền" đó thêm một lần nữa.

    Khi Thiên Yết hỏi về cuốn sách mà Miriim đang cầm trong tay, cậu ta chỉ ngây thơ trả lời rằng đây chính là cuốn sách luôn được giảng dạy trong trường học ở làng, chính Heinrich Hidolf đã quyết định đưa cuốn sách này vào chương trình giảng dạy.

    Theo Miriim nói, cậu khá thích cuốn sách này.

    Thiên Yết thầm nghĩ, có vẻ như cha Heinrich không hề nói cho lũ trẻ biết tác giả cuốn sách là ai cũng như việc xóa bỏ tên tác giả trên từng cuốn sách.

    Miriim thổ lộ rằng cậu thực sự muốn gặp người đã viết lên cuốn sách này nếu có thể.

    Thiên Yết phát hiện trong lòng bàn tay của Miriim có một vết sẹo hình thánh giá.

    Miriim tự hào trả lời rằng vết sẹo đó chính là thánh tích mà Chúa đã để lại trên người cậu.

    Cha Roger đã nói với cậu ta rằng chỉ có những con chiên sùng đạo và trong sáng mới có thánh tích đó.

    Miriim cũng nói khoảng năm tháng trước vết sẹo này bắt đầu xuất hiện và khiến cậu chảy rất nhiều máu, nhưng sau đó nó lành lại rất nhanh, kể từ đó cậu được tôn sùng như là "ý chỉ của thần linh".

    Có một số lần Chúa đã "triệu tập" cậu bằng việc nhập hồn, Chúa đã thông báo cho toàn thể cha xứ và nhân dân trong làng về việc bức tượng Rosario sẽ xảy ra "phép lạ", cũng chính Chúa đã tiên đoán về cái chết của người phụ nữ người Mỹ tên Stieg Hyusson.

    Thiên Yết hoàn toàn thỏa mãn với những thông tin mình thu thập được, mang cảm giác vui vẻ mà vẫy tay chào tạm biệt Miriim.

    Sau khi bóng Miriim đi khuất, Thiên Yết mới để lộ nụ cười vặn vẹo đến xấu xí của mình, thầm kinh bỉ sự lạc hậu của ngôi làng này.

    Dù ngôi làng thuộc tiểu bang Maine nhưng trình độ về thông tin lại hạn hẹp vô cùng.

    Cuốn sách mà Miriim cầm là cuốn Mein Kampf, "Cuộc đấu tranh của tôi " là tên tiếng Đức của cuốn sách do Adolf Hitler viết năm 1924 trình bày tư tưởng và cương lĩnh của ông về một khi ông ta lên nắm quyền.

    Trong quyển Mein Kampf, Hitler diễn giải tư tưởng của ông ta và áp dụng đặc biệt vào vấn đề không những phục hồi một nước Đức bị thất trận và nhiễu nhương đến một vị thế chưa từng đạt được bao giờ trước đây, mà còn tạo nên một quốc gia thuộc loại mới, một quốc gia dựa trên chủng tộc và quy tụ mọi người Đức lúc này còn đang sống bên ngoài biên giới Đức.

    Trong quốc gia đó sẽ thiết lập chế độ độc tài tuyệt đối dưới quyền một Lãnh tụ – chính là ông ta – để ban hành mệnh lệnh cho một tầng lớp lãnh đạo nhỏ hơn, rồi những người này sẽ truyền lệnh xuống bên dưới.

    Và cuối cùng, ngày 6/5/1937, chỉ có duy nhất một sự kiện khiến cả thế giới phải rúng động khi nhận một "ngọn lửa khổng lồ" từ trên trời hạ xuống gần Lakehurst, New Jersey (Mỹ) - Thảm họa Hindenburg.

    Ngày 6/5/1937 chính là ngày chiếc khinh khí cầu huyền thoại mang tên Tổng thống Đức dưới chế độ Hitler là Hindenburg bốc cháy trước khi hạ cánh tại Lakehurst, New Jersey (Mỹ).

    35 người đã thiệt mạng trong tổng số 97 người lên tàu.

    Và điều khiến Thiên Yết lưu tâm chính là vết thánh tích trên lòng bàn tay Miriim, cậu cần phải điều tra thêm về việc này...

    Nhưng trước tiên phải kể thông tin mới cho hai người kia, bình thường Thiên Yết chắc chắn sẽ không chia sẻ đâu nhưng hiện tại đang làm việc nhóm, không giải quyết nhanh chắc chắn sẽ rất phiền.

    Nửa đêm, nhân lúc tất cả mọi người đều đã chìm sâu vào giấc ngủ, Bạch Dương, Thiên Yết và Song Ngư mới khẽ khàng rời khỏi phòng.

    Ba người họ nhanh chóng chạy tới sảnh và đứng trước bức tượng Rosario.

    - Giờ thì...

    - Song Ngư nhỏ giọng nói.

    - ...chúng ta cần nhanh chóng và nhẹ nhàng hoàn thành công việc này, không được để mấy người kia biết.

    - Đầu tiên chính là,...

    - Thiên Yết nhìn bức tượng Rosario.

    - ... nâng bức tượng này xuống...

    Trông có vẻ nặng.

    Nhường công việc này cho mày đấy, Bạch Dương.

    Chúc may mắn.

    Bạch Dương mặt đầy hắc tuyến, khó chịu vòng tay ôm lấy thân và với sự giúp đỡ của Thiên Yết và Song Ngư, bức tượng khẽ dịch chuyển và được đặt xuống một cách vô cùng nhẹ nhàng.

    Bạch Dương thầm nghĩ, bức tượng này thật ra không nặng như cậu ta nghĩ.

    Bên trên bệ đỡ của bức tượng lộ rõ một cơ quan bí mật với một hàng chữ để nhập mã, từ cổ ngữ đến chữ latin và không hề có gợi ý cho đáp án.

    Bạch Dương khó chịu suýt chút nữa phun ra cái câu mà Bảo Bình hay nói, một câu chửi thề.

    Không có gợi ý, cũng không thể mở ra bằng vũ lực, cả ba người chỉ đứng yên nhìn chằm chằm vào cơ quan mật đó.

    Họ không có thông tin gì về cơ quan này, cũng không có gợi ý nào giúp ích cho việc này.

    Tại sao từ một tên sát thủ chuyên đi giết người lại trở thành một tên trộm kiêm một tên thám tử vậy?, Song Ngư tự hỏi bản thân.

    Đúng lúc mọi chuyện tưởng như đang rơi vào bế tắc, điện thoại rung rung trong túi quần Song Ngư.

    Cậu nhanh chóng lấy điện thoại và đọc dòng tin nhắn vừa mới gửi tới, từ Song Tử:

    "Có một thứ mà Ma Kết vô tình tìm thấy trong nhật kí của Stefano Kstancy.

    Cái dòng chữ được chúng ta thấy trên bề mặt sau của mặt nạ Dante ấy, Ma Kết đã vô tình phát hiện cách giải mật mã.

    Đại khái, dòng chữ đó có nghĩa là: "Chỉ có thể chiếm đất ở miền Đông...

    Nếu cần đất ở châu Âu thì chỉ có thể chiếm lấy đất của Nga."

    Vậy thôi, thông tin mới đã được cung cấp.

    Có lẽ khoảng lúc sau Bảo Bình sẽ cung cấp thêm thông tin về Stefano, anh em Bloody và thông tin về nhà thờ Rosario.

    Có vẻ cô ấy vừa tìm được thông tin mới bị giấu kín."

    - ...

    Cái câu "Chỉ có thể" này nghe quen quen.

    - Bạch Dương nghiêng nghiêng đầu.

    - Từ Mein Kampf của Hitler.

    - Song Ngư lên tiếng trả lời.

    - Mà tao nhớ rằng Heinrich là người của Đức quốc xã, ông ta chắc chắn là người ủng hộ Hitler, cũng là người cho dựng bức tượng Rosario.

    Khả năng rất cao việc ông ta trích một câu nói để làm mật mã lắm chứ.

    - Thiên Yết nhỏ giọng phân tích.

    Bạch Dương gật đầu đồng tình, nhưng vẫn tiếp tục suy xét.

    - Nên viết bằng tiếng Đức hay tiếng Anh, hay Pháp, hay...?

    - Bạch Dương lên tiếng hỏi.

    - Nên viết thử bằng chữ Runes?

    - Thiên Yết nói.

    - Nhưng nên dựa theo bảng chữ cái nào?

    Elder Futhark hay Anglo-Saxon Futhorc?

    Younger (Scandinavian) Futhark?

    Medieval runes hay Armamen?

    - Có lẽ là Elder Futhark.

    - Song Ngư vẫn tiếp tục nhìn vào cơ quan mật.

    - Dù sao thì bảng Elder Futhark cũng là khởi đầu cho tất cả các bảng biến thể còn lại còn gì.

    - ...

    Nhưng tao đang hỏi về phần nghĩa!

    - Bạch Dương gắt.

    - Phần nghĩa nên dịch ra là tiếng Anh hay tiếng Đức, hay thứ tiếng khác?!

    - Có lẽ là tiếng Đức, dù sao Heinrich cũng là người Đức mà.

    Không để Bạch Dương nói thêm, Thiên Yết đã nhanh tay nhấn hàng chữ.

    Cơ quan mật vang lên tiếng píp píp bé xíu, chữ Open lờ mờ hiện lên, tay cầm cũng từ đâu trồi lên.

    Song Ngư đưa tay định cầm tay nắm nhưng nhanh chóng dừng lại, có người đang đến gần!

    Ba người không nói với nhau một lời, nhanh chóng khiêng bức tượng đặt lại chỗ cũ và nấp gần đó quan sát.

    Người vừa bước vào sảnh là gã bảo vệ của nhà thờ, một tên vô công rỗi nghề, lười biếng, đổ đốn và nhếch nhác dù đã bước sang cái tuổi 60 - Ronald Ludorwood.

    Bình thường gã chẳng bao giờ làm công việc một cách cẩn thận, thường xuyên trốn đi lang thang khắp mọi nơi, gã cũng trốn cả việc tuần tra ban đêm.

    Chính vì vậy, có phần hơi kì lạ khi đêm hôm ấy, gã lại đi tới sảnh đường, tay cầm đèn pin và khuôn mặt nghiêm túc như sẵn sàng bắt bất cứ người nào.

    Ba người thu khí tức của mình tới mức thấp nhất, thầm lặng mà quan sát.

    Ronald Ludorwood nhìn quanh quất như thể tìm kiếm thứ gì đó, cuối cùng lại dừng trước một chiếc ghế trống gần hàng cuối cùng.

    Mặt gã như thể tìm được thứ gì đó vô cùng quý báu, nhanh chóng cầm lên và chạy biến.

    Đợi khi gã chạy khuất bóng khỏi sảnh đường thì ba người mới lặng lẽ đi ra khỏi chỗ nấp.

    Song Ngư là người đầu tiên tiến đến hàng ghế cuối cùng để xem xét.

    Ở trên ghế, có chút thứ bột trắng trắng, đưa lên mũi ngửi thử thì ngay lập tức có thể phán đoán được.

    - Là heroin.

    - Song Ngư nói.

    - Tại sao trong nhà thờ lại có heroin ở đây?

    - Bạch Dương hỏi.

    Việc có heroin trong nhà thờ là một việc bất thường, việc theo đạo và tôn thờ Chúa thì việc mang vào cũng là một việc cấm kị không thể tha thứ.

    Nhưng nếu có người sử dụng heroin, không chỉ là vi phạm luật cấm của đạo mà còn vi phạm luật lệ nhà nước tàng trữ heroin trái phép.

    Ba người họ cũng không nói quá nhiều, nhanh chóng quay trở về, cũng đã khoảng ba giờ sáng, không mau chóng quay về thì rất nhanh sẽ bị phát hiện.

    Hôm nay họ cũng đã có được kha khá thông tin quý giá.

    Tin nhắn từ Bảo Bình:

    "Một số thông tin mới tao vừa tìm được, có lẽ sẽ dùng được.

    "Bloody Caesar" và "Bloody Mary" là anh em nhưng không hề được nuôi dưỡng bởi chính cha mẹ ruột mà được nuôi dưỡng bởi một người khác, Jinmora Ah Yeon.

    Tất nhiên Jinmora Ah Yeon là tên giả và tao khá bất ngờ khi tên thật của người đó chính là "Janus" Stefano Kstancy.

    Ông ta đã nhận nuôi hai anh em khi họ mới khoảng ba tuổi và cũng là người mở đường cho họ đến với Thế giới ngầm.

    Một thông tin khác chính là sự loạn luân của hai anh em nhà đó.

    Các mày không đọc nhầm đâu, chính xác là loạn luân đấy.

    Tao đã tìm thấy một số hình ảnh chứng minh cho việc đấy, hai người họ đã có những hành động vượt qua mức bình thường của tình anh em.

    Và cũng tìm thấy một bức ảnh thấy "Bloody Mary" đã phải đi phá thai một lần và một bức ảnh khác cho thấy bụng cô ta một lần nữa to thêm. (Có vẻ hai người họ hoạt động khá xung đấy).

    Và bức ảnh bụng lần nữa to cũng là bức ảnh lần cuối thấy cô ta ở nơi cũ trước khi rời đi.

    Thông tin tiếp theo chính là về nhà thờ Rosario, tao đã tìm được một số thông tin liên quan đến ngân quỹ của nhà thờ.

    Tao đã tìm thấy một tài khoản ngân hàng ở Thụy Sĩ với tên tài khoản là Lucifer.

    Khi lần theo nguồn gốc tài khoản thì phát hiện nguồn gốc đó chính là bắt nguồn từ nhà thờ Rosario và tổng tài khoản lên tới ít nhất vài triệu đô.

    Tao không rõ nguồn gốc của đống tiền này ở đâu, thông tin đều là thông tin bảo mật cấp độ cao nhất, sẽ tốn kha khá thời gian để có thể xử lí được.

    Cuối cùng chính là việc Thiên Bình và Cự Giải sẽ tới làng ngay ngày mai, đề nghị bọn mày ngăn Song Ngư lại không thì nó sẽ ngay lập tức mà đi tìm Thiên Bình đấy."
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương XIII


    Vẫn trên chiếc giường cứng như đá của nhà thờ Rosario, Bạch Dương thức dậy với sự đau đớn của thân mình vì không thể ngủ ngon giấc trên giường.

    Cậu cứng nhắc ngồi dậy, biết chắc ngày hôm nay là thứ năm chết tiệt và biết chắc cậu vẫn chưa được quay về Nhật Bản.

    Uể oải vơ lấy chiếc áo của cha xứ mà thức tiện khoác lên người, hôm qua lại là một đêm thiếu ngủ của Bạch Dương.

    Liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ cách giường, thần chửi rủa khi giờ cầu nguyện của tất cả mọi người trong nhà thờ chính là khoảng bảy giờ sáng.

    Bạch Dương mở cửa phòng mình, nhanh chân tiến về phía sảnh, vẫn không quên cười chào hỏi những người khác.

    Thiên Yết vẫn dửng dưng và bình thản ngồi trong sảnh đường như hôm qua, Song Ngư vẫn ngồi vị trí cũ với tinh thần... không như bình thường, có phần phấn khích.

    Có thể thấy rõ khuôn mặt cậu ta không giấu nổi sự nôn nóng khi phải chờ đợi, thiếu điều muốn nhanh chóng ra khỏi sảnh để đi tìm người.

    Song Ngư có tâm trạng như vậy khiến Bạch Dương càng tin chắc rằng nó là tác dụng của tin nhắn mà Bảo Bình đã gửi hôm qua, cô ấy đã nói hôm nay, ngày 11 tháng 1, Thiên Bình và Cự Giải đã đến Maine.

    Được rồi, Bạch Dương thừa nhận sự bám nhau của hai con người này, cậu thắc mắc tại sao họ còn chưa làm đám cưới đi cho nhanh.

    Ngày hôm nay, "hiện tượng" lại tiếp tục xảy ra và ngoại trừ sự thắc mắc về những thứ phía bên dưới chân bức tượng ra thì ba người hoàn toàn không phát hiện thêm bất cứ điều gì.

    Cả ba cũng quan sát xem có bất cứ ai có dấu hiệu của việc phê thuốc hay những triệu chứng do heroin gây ra những vẫn không thu được thông tin gì có ích.

    Kết thúc "hiện tượng", Thiên Yết lại trưng ra nụ cười đầy tính chuyên nghiệp của mình để nói với các cha xứ rằng họ muốn xuống làng, thăm từng nhà để thu thập thêm thông tin (Mặc dù sự thật là cái tâm trạng như muốn xé nát mặt bất kì ai ngăn cản con đường đi gặp Thiên Bình của Song Ngư).

    Thật may mắn khi lần này các cha xứ đều không chút câu nệ mà ngay lập tức đồng ý cho ba người họ rời đi.

    Thiên Yết tự ngủ thầm trong lòng trường hợp họ còn cấm ba người đi xuống làng, nếu việc đó thực sự xảy ra thì cậu sẽ không ngần ngại mà cho những kẻ đó không xuống khỏi giường bệnh trong vòng vài ngày.

    Song Ngư nhanh chân bước trên đường làng hại Thiên Yết và Bạch Dương phải hụt hơi để bắt kịp.

    Cự Giải và Thiên Bình được sắp xếp gặp nhau tại một thành phố nhỏ thuộc bang Columbus, và bằng một cách "tình cờ" nào đó mà "Emilia" Thiên Bình và "Alive" Cự Giải trở thành bạn bè.

    Vì hai người đều có mục đích là đến ngôi làng ở Maine nên đã nhanh chóng đặt phòng tại một quán trọ nhỏ gần với nhà thờ Rosario, phòng 201.

    Ba người đường hoàng bước tới quán trọ, Thiên Yết nhăn mày khi nhìn căn nhà cũ kĩ chẳng có gì đẹp đẽ, chỉ đơn giản là nơi để ngủ.

    Quán trọ tên Hann, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ để người khác biết chỗ nghỉ này sẽ khó có khả năng được phục vụ chu đáo, có khi còn thua kém mấy khách sạn hai sao vô danh.

    Được in bằng chữ thật to ở trên cùng dòng chữ RƯỢU BIA, THỨC ĂN NGON, CHỖ NGHỈ CHÂN.

    Được viết bằng tay ở dưới cùng là dòng chữ nguệch ngoạc Nhiều phòng cho thuê nhưng đã gạch đi chữ nhiều, còn lại phòng cho thuê.

    Bạch Dương chép miệng, điều kiện sống thật tệ.

    Ba người nhanh chóng bước vào, hướng tới ông chủ quán đang chán nản nằm ườn trên bàn, cũng tốn kha khá tiền giấy để hắn đồng ý không cho bất cứ ai đến căn phòng.

    Ba người âm thầm vượt qua những tên nát rượu còn đang say xỉn để lên cầu thang, tiếng cọt kẹt của gỗ vang vọng cũng không khiến những tên đó chú ý.

    Song Ngư nhanh chân bước tới phòng 201, gõ nhẹ cửa, từ đằng sau vọng ra:

    - Se credi in una bugia...

    - Un giorno si avvererà...

    - Song Ngư nhẹ giọng đáp.

    Tiếng cửa được mở ra, kêu kèn kẹt đầy ghê rợn.

    Người đứng sau cánh cửa là Cự Giải, sắc mặt cô trông có phần uể oải, đôi mắt lộ rõ quầng thâm, có lẽ do chuyến đi hoặc do...

    - Song Ngư!

    Mày đây rồi!

    - Cự Giải hơi cáu kỉnh gắt lên, cả ba người lâu lắm mới thấy dáng vẻ bực bội này của cô, có phần hoài niệm.

    Song Ngư gật đầu, nhẹ "ừ" một tiếng, họ sống đủ lâu để biết được đối phương cảm thấy khó chịu về điều gì.

    Nhìn sắc mặt khó coi này của Cự Giải, tám đến chín mười phần có lẽ là do lỗi của người đi cùng cô gây nên, hay nói cách khác chính là Thiên Bình.

    Cự Giải đã bình tĩnh lại một chút nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi vẻ gắt gỏng:

    - Tuyệt thật đấy, Song Ngư!

    Tôi biết từ trước hai người đã bám dính lấy nhau rồi nhưng lần này mới được thực sự chiêm ngưỡng.

    Mới có xa nhau vài ngày thôi mà tâm trạng của Thiên Bình đã suy sụp một cách đáng kinh ngạc!

    Tôi thấy bất ngờ khi cô nàng lại chính là người mạnh nhất nhóm Chronos đấy, quá bất ngờ là đằng khác!

    Song Ngư cúi đầu để có thể nhìn rõ khuôn mặt đang khó chịu của Cự Giải, nhìn cô với ánh mắt mà cậu cho rằng "vô cùng vô tội".

    Cự Giải ít khi tức giận nhưng một khi cô không thể chịu nổi thì lời nói cô cũng sắc bén như Xử Nữ, khí tức cũng áp đảo người đối diện một cách đáng sợ.

    - Cậu đã hiểu hay chưa vậy, Song Ngư?

    Tôi chẳng quan tâm hai người các cậu bị bệnh quái gì về tâm lí nhưng làm ơn đi, tôi là một người thích ngủ, dù không hay biểu lộ ra, nhưng cậu cũng phải biết rõ điều này...

    Chứng mất ngủ đôi khi nghe vô cùng bình thường nhưng lại là một trong số nguyên nhân dẫn tới những căn bệnh về tâm l--- Ưm...

    ư...

    Cự Giải khó chịu dùng lực đánh bồm bộp vào cánh tay của người đang chặn họng cô, giữ sự khó chịu đã lâu, giờ mới được phát tiết mà chưa nói được bao nhiêu đã bị tên Thiên Yết chặn họng.

    Không thấy khó chịu mới là vấn đề đấy!

    - Nhỏ giọng lại Cự Giải.

    - Bạch Dương đứng sau lưng Song Ngư nhẹ nói.

    - Đây là nơi công cộng đấy.

    Song Ngư, có vẻ Thiên Bình đang ở ngay sau Cự Giải đấ--.

    Chưa đợi Bạch Dương nói xong, Song Ngư đã ôm lấy cô gái từ đầu đến cuối vẫn đứng sau Cự Giải nhìn mọi thứ diễn ra.

    Bạch Dương nhìn thấy một cảnh đầy hường phấn không khỏi cảm thấy nhức mắt, miệng không khỏi than vãn:

    - Hai bọn mày dính nhau như thế sao không cưới nhau luôn đi cho rồi?

    Cưới rồi thì lúc nào mà chẳng được ôm ôm ấp ấp.

    - Tao không nghĩ hai đứa nó muốn làm như thế đâu.

    Một giọng nói khác vang lên phía bàn uống trà.

    Nhân Mã - người con gái với mái tóc đen đã được vấn gọn lại trên đầu và người mặc bộ thường phục đầy thanh lịch khác với vẻ luộm thuộm thường ngày, đang nhâm nhi thưởng trà, cười nửa miệng nói.

    - Cưới à?

    - Thiên Bình nhẹ giọng hỏi.

    - Có vẻ hay đấy,...

    Ánh nhìn của tất cả mọi người dồn hết về phía cô.

    - ... nhưng mà, khi kết hôn không phải là sẽ rất phiền sao?

    Nào là sinh con đẻ cái, còn một số vấn đề khi mang thai, còn cái gì nữa?

    - Chăm sóc con cái nữa...

    - Song Ngư nhẹ giọng bổ sung.

    - Ừ, đúng là vậy.

    Nếu là như vậy thì nhiệm vụ làm sao có thể thực hiện một cách hoàn thiện.

    Nếu có thể thì tao không muốn có con và cũng chẳng muốn kết hôn, nhiệm vụ vẫn quan trọng hơn mấy cái việc như là "hạnh phúc" hay "gia đình" gì gì đó.

    - Nếu vậy thì tao cá chắc mày sẽ sẵn sàng giết cả con mình nếu nó làm vướng đường mày ấy hả?

    - Thiên Yết ngồi xuống ghế, cầm tách trà lên đúng chuẩn quý ông.

    - Tất nhiên.

    Thiên Bình vẫn giữ nguyên khuôn mắt không cảm xúc ngày thường, những lời nói lạnh lùng đó được thốt ra từ đôi môi mỏng nhạt màu.

    Nhân Mã đặt tách trà xuống có phần hơi mạnh bạo, cô đứng dậy và tiến về phía cửa chính, nhanh chóng rời đi chỉ để lại một câu nói bâng quơ: "Tao đi bắt chuột.".

    - Vậy thì...

    - Cự Giải ngồi xuống ghế, hậm hực nói.

    - Bọn mày đến đây làm gì?

    Nếu để hai cái đứa bám dính nhau như sam kia gặp nhau thì bọn mày đã hoàn thành rồi đấy.

    Về được hay chưa?

    - Đáng tiếc là chưa được rồi.

    - Thiên Yết ngáp một cái.

    - Bọn này tới đây một phần để cho hai đứa kia gặp nhau, tiện thể để mắt cẩu bị mù, bọn tao còn đến để ngồi chơi và thưởng trà.

    Tao sẽ rất vui nếu mày sẵn sàng pha cho tao "Earl Grey" hoặc "Ahmad Tea".

    À, tao còn muốn ngủ nữa.

    Mặc dù trông cái giường tàn tạ của mình là biết chắc phải hàng tốt gì nhưng hẳn cũng phải êm hơn cái giường đá ở nhà thờ.

    Tao sẽ khắc ghi công ơn to lớn này của mày.

    - Mày cút đi được rồi.

    Cự Giải nghiến răng ken két, tay nắm chặt quai cốc tưởng chừng muốn vỡ.

    Cô cố gắng giữ cho bản thân mình bằng cách nhấp một ngụm trà Darjeeling.

    - Này Cự Giải, trà Earl Grey mày để đâu rồi?

    - Bạch Dương từ bao giờ đã vào trong căn bếp nhỏ xíu bẩn thỉu lục tìm trên kệ.

    - Ở đâu vậy?

    Không thì ít nhất cũng phải có cà phê chứ mày?

    Ồ, tao thấy chanh Bergamot này, thế nghĩa là có Earl Grey đúng không?

    - Bọn mày cút cho tao!

    Trà của tao chứ không phải của bọn mày!

    Lạy chúa trên cao!

    Trà thượng hạng của tao đấy!

    - Im lặng nào Cự Giải.

    - Song Ngư lơ đãng lướt lướt điện thoại.

    - Có vẻ Bảo Bình đã xử lí xong "con chuột" rồi đấy.

    Thật may khi "Con chuột" đó chưa báo với tổ của nó về cuộc đối thoại của ba bọn mày đấy.

    Tiện thể, Nhân Mã nó còn rảnh rỗi chụp hình với "con chuột" đó đấy.

    Song Ngư giơ điện thoại của mình lên, hiện rõ ảnh Nhân Mã cười sáng lạn giơ ngón tay hình chữ V, đằng sau hiện rõ một thân người đang nằm ngửa.

    Không cần quan sát kĩ càng cũng thấy được vũng máu đỏ rực phía sau lưng.

    Phía dưới bức ảnh có một dòng chữ: "Chuột bự."

    - Hừm...

    - Thiên Bình vui vẻ nhấp một ngụm cà phê vẫn còn đang bốc khói.

    - Tất nhiên là nó sẽ hoàn thành tốt rồi, không thì quả thật hơi phí khoảng thời gian kiềm chế của nó đấy.

    - Máy nghe lén đã được tháo ra rồi đúng không?

    Máy nghe lén trong phòng cho thuê này ấy.

    - Cự Giải vừa nói vừa đánh mạnh vào đầu Bạch Dương, tên vẫn còn mặt dày lục lọi phòng bếp để tìm kiếm trà đen.

    - Ừ, Bảo Bình nhắn rằng nó đã hack và phá hủy những chức năng của máy nghe lén rồi.

    Giờ chỉ còn được trưng bày để đỡ bớt nghi ngờ bởi bên giấu mặt kia thôi.

    - Được rồi...

    - Song Ngư đứng dậy rời khỏi phòng, không quên xoa đầu Thiên Bình.

    - Bọn tao đã có thêm thông tin về cái ở bên dưới bức tượng kia, tối nay nên hành động nhanh.

    Tao muốn về sớm lắm rồi...

    Thiên Bình nheo mắt vẫy tay bái bai, miệng còn nói vọng theo:

    - Tao đã nhìn qua cái bức tượng thiên thần lúc đêm đi ngang qua nhà thờ rồi.

    Rất đẹp đúng không?

    Rất giống một thiên thần đúng không?

    Nhưng sự thật về bức tượng đó lại chẳng hay ho tí nào đâu.

    Ba người quay lại nhìn cô.

    - Trong một bản dịch hiện đại từ tiếng Hê-bơ-rơ ban đầu, đoạn văn trong đó được viết như sau: "Người đã từ trời sa xuống, ngôi sao sáng, là con của bình minh!

    Hắn đã bị quăng xuống đất, Hắn từng là kẻ hạ thấp đất nước của Chúa Trời, hắn nói trong lòng rằng: Ta sẽ lên trời, ta sẽ nâng Ngai của ta lên trên các ngôi sao của Đức Chúa Trời, ta sẽ ngồi trên đỉnh núi, trên đỉnh cao của Núi Zaphon, ta sẽ cao hơn mọi đám mây, ta sẽ trở nên như Chúa.

    Nhưng hắn đã bị ném xuống vương quốc của người chết, xuống dưới đáy vực thẳm, họ suy nghĩ về số phận của hắn: "Có phải người này đã làm rúng động mặt đất và làm cho các vương quốc run sợ, người đã làm Thế giới trở nên hoang tàn, người đã lật đổ các thành phố của và hắn sẽ không thể trở về nhà?"

    Cự Giải đẩy ba người họ ra khỏi phòng phẩy phẩy tay đuổi đi và đóng sập cửa phòng.

    - Alo?

    - Chào buổi tối, chủ nhân.

    - Chào buổi tối.

    Hôm nay sao giọng ngươi nghe lạ vậy?

    Hơn nữa ngươi cũng đâu có bao giờ gọi ta là "Chủ nhân" đâu?

    - Đừng để ý tiểu tiết nhỏ làm gì, Chủ nhân.

    Tôi đến chỉ để báo cáo với ngài vụ quan sát hai người phụ nữ mới đến thôi.

    Sáng nay có ba cha sứ đến hỏi chuyện, đại khái chỉ hỏi mấy thứ về hiện tượng ở nhà thờ.

    Sau khoảng chục phút thì quay trở về.

    Báo cáo, hết!

    - Ừ, cảm ơn.

    - La partita è iniziata? (Tiếng Ý: Trò chơi đã bắt đầu chưa nhỉ?)

    Chú thích:

    Chanh Bergamot: Là một loại trái cây thơm có kích thước bằng quả cam, nhưng có màu vàng xanh tương tự chanh.

    Cashc gọi là "Cam Bergamot" hoặc "chanh Berrgamot" đều được chấp nhận.

    Loại quả này thường không được tiêu thụ để ăn, mà được dùng để lấy tinh dầu.

    Trà Earl Grey là một loại trà đen có hương vị của trái Bergamot.

    Chào, các bạn, lâu lắm chưa đăng truyện có phải rằng đã bị lãng quên rồi hay không?

    Dù sao thì tôi cũng chẳng thể hiểu nổi tôi đang viết cái gì ở chương này.

    Chương này thật ra cũng là gợi ý một chút cho bức tượng và vài cái linh tinh khác :v nhưng chính ra cũng không có ý nghĩa gì mấy :v
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương XIV


    Cùng khoảng thời gian sáu người đang nói chuyện với nhau ở căn phòng xập xệ của Cự Giải và Thiên Bình, ở Nhật Bản, Ma Kết đã phát hiện ra một sự thật thú vị, về Boss của bọn họ.

    Ông ta... là người đồng tính.

    Ma Kết nở nụ cười tự mãn khi nhìn đoạn video đầy sắc xuân vừa quay được từ phòng của Boss.

    Mọi chuyện diễn ra khi Ma Kết lượn lờ xung quanh khu lớp A để kiếm trò vui, dù sao thì đánh nhau vẫn tốt hơn việc phải ngồi lì trong phòng chờ đợi một cái nhiệm vụ từ tên Boss khốn nạn nào đó (Ma Kết mơ ước một ngày nào đó cậu có thể đường đường chính chính mà nói thẳng vào mặt Boss Shoyo rằng "Ông đúng là tên khốn nạn").

    Tất nhiên, để tới gian lớp A, cậu phải vượt qua phòng riêng của Boss.

    Ma Kết tự khen một ngày may mắn của bản thân, đi ngang qua phòng đúng lúc cánh cửa được hé nhẹ và những tiếng hoan ái đậm sắc xuân lọt qua khe cửa.

    Tiếng rất khẽ nhưng làm ơn đi, Ma Kết là ai cơ chứ?

    Cậu là một tên sát thủ ẩn nấp trong bóng tối với đôi tai đủ thính để nghe được những âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu.

    Mà dù thế nào, Ma Kết cũng không nghĩ Shoyo hay nói một cách cung kính là Boss lại là một người như vậy (dù ông ta không có chút biểu hiện nào của việc thích thú với phụ nữ).

    Ma Kết tin chắc mình không hề kì thị việc này, trái lại còn cảm thấy chút hứng thú về nhu cầu của ông ta, mà cậu thì lại rất cần một người để chia sẻ thông tin mới lấy được này.

    Tất nhiên, những người đầu tiên nghĩ đến chính là Bảo Bình, Song Tử và Kim Ngưu.

    - Ô hô hô.

    - Tiếng cười khẽ của Song Tử nhẹ vang khi cậu ta nhìn vào màn hình đang chiếu video không dành cho trẻ dưới mười tám, dù họ vẫn chưa đến ngưỡng cửa của sự trưởng thành (Bảo Bình năm nay mười bảy và Song Tử mới sắp bước sang tuổi mười tám).

    - Mày quay cái này ở phòng Boss đấy hả?

    - Kim Ngưu hỏi.

    - Ờ.

    - Ma Kết tự mãn trả lời.

    - Có bị phát hiện không?

    - Có chứ!

    - Ma Kết cười tít mắt như thể tự hào với việc bị phát hiện này.

    - Nhưng không phải Boss phát hiện, là người tình cơ.

    Ông ta vẫn đang rất say mê với vị Boss nhưng lại có thể phát hiện ra tao.

    Và bọn mày biết ông ta làm gì không?

    Ông ta chỉ nhìn và lơ luôn tao!

    Có nghĩa là cái người tình nhân đó chẳng hề ngại ngùng gì nếu tao phát tán cái video đó ra khắp nơi!

    - Mày chắc chắn chẳng biết tên tình nhân này là ai đâu đúng không?

    - Bảo Bình hỏi lại.

    - Tao thấy chứ!

    Mặc dù hắn không lộ mặt nhưng tao biết hình xăm trên người hắn đó.

    Tao từng nhìn thấy một lần rồi, là Bianco, tay sát thủ đơn độc mạnh nhất thế giới ngầm đó.

    Bianco là một sát thủ nhưng lại chẳng hành động theo nhóm như Chronos mà lại hành động đơn lẻ.

    Hắn nổi tiếng với việc sử dụng súng một cách điêu luyện cũng như cách xử lý nhiệm vụ vô cùng hoàn hảo.

    Khác với ý nghĩa cái tên của y (Bianco tiếng Ý nghĩa là màu trắng), Bianco luôn không để lộ mặt, có lời đồn ông ta là người Châu Á với mái tóc đen cắt ngắn, lời đồn khác lại nói rằng ông ta có đôi mắt xanh lục bảo hơi cụp xuống có phần ôn nhu, lại có một lời đồn rằng ông ta là một kẻ thô kệch và cao ngạo,...

    Nói cách khác lời đồn có dăm bảy loại, là một người đẹp có, một người vô cùng quyến rũ hay ôn nhu cũng có, thậm chí lời đồn là một người phụ nữ chuyển giới cũng có nốt.

    Ông ta chưa từng lộ mặt với bất kì ai, ngoại trừ Boss.

    - Mày có định gửi bản video này cho mấy người kia không?

    - Song Tử thỏa mãn với góc khuất của chủ nhân, không ngần ngại mà vui vẻ hỏi.

    - Có chứ.

    - Ma Kết gật đầu chắc nịch.

    - Tao cũng là một kẻ không thích giữ bí mật mà.

    Xem này, tất cả Chronos đã nhận được đoạn video của tao rồi, chỉ là vấn đề thời gian cho họ xem hết thôi.

    He he he...

    Ma Kết vui vẻ nhìn màn hình, không ngờ hôm nay lại có việc thú vị như vậy...

    Phía bên nước Mỹ, trời đã về đêm, không gian tĩnh mịch bao trùm cả làng nhỏ.

    Nhà thờ Rosario chìm vào tĩnh lặng, mang lại cảm giác có chút u ám giá lạnh.

    Hành lang dẫn đến sảnh tối đen như mực, thấp thoáng ba bóng người cao gầy, nhẹ nhàng bước đi.

    Ba người im lặng như vậy, di chuyển không gây chút tiếng động, nếu không để ý sẽ còn nghĩ rằng có người ở đó.

    Ba bóng người nhanh chóng tới sảnh đường, đi tới gần bức tượng thiên thần, nhấc lên và đặt xuống bên cạnh.

    Một người trong số họ nhấn nhấn vào phía kệ, tiếng "píp" khẽ vang, rồi tiếng mở ra của một thứ đồ tự động.

    Ba người nhanh chóng biến mất bên dưới chiếc kệ.

    Khỏi nói cũng biết, ba người họ chính là những "cha sứ" được cử tới từ Chronos.

    - Có ai theo dõi không, Thiên Yết?

    - Bạch Dương ngẩng đầu hỏi Thiên Yết vẫn đang đứng bên trên.

    - Không có ai hết, bên dưới thế nào hả Bạch Dương?

    - Tối mù.

    - Một giọng nói lanh lảnh, rè rè của máy móc vang lên khẽ khàng.

    - Nghe rõ, Nhân Mã.

    - Song Ngư chạm tay vào vành tai, nơi đặt máy liên lạc.

    - Nghe rõ rồi...

    - Thiên Yết lên tiếng ngắt lời Nhân Mã.

    - Giờ chỉ đường đi.

    - Tiếp?

    Nhân Mã luôn miệng nói, ba người kia nhanh chân tiến bước.

    Ở bên ngoài kia, hai người khác đã lẻn vào nhà thờ, đích đến của họ cũng là sảnh đường nhưng không phải phía bức tượng, là nơi dàn thánh ca mỗi sáng đều cất giọng hát.

    - Thiên Bình, rốt cuộc thì tại sao lại phải đến đây?

    - Một người nhỏ giọng hỏi, không giấu diếm vẻ khó chịu.

    - Thôi nào, Cự Giải, tao chỉ muốn nhìn thấy nơi mà người người cất lên giọng hát để ca ngợi Thiên chúa.

    Hết rồi.

    Hai người họ, Thiên Bình và Cự Giải, vốn dĩ hôm nay sẽ chỉ định ở trong phòng trọ nhưng cô nàng tóc đen ngắn kia lại nổi hứng muốn tới nhà thờ.

    Rốt cuộc, Cự Giải vẫn phải lết thân để chiều theo ý muốn ích kỉ của con người kia.

    Hai người nhanh chân tiến tới, vô tình sao, một người khác lúc đó cũng đã bước vào.

    Một chàng trai tuổi đời vẫn còn khá trẻ, mảnh khảnh và nổi bật nhất chính là mái tóc suôn mượt mang ánh nắng buổi sớm.

    Cậu chàng có lẽ là một người sống trong chính nhà thờ này nên mới mặc bộ đồ ngủ để đi ra bên ngoài.

    Hơn nữa, cậu hết ngó ngang lại ngó dọc, bộ dạng bất an vô cùng, điều này thu hút sự chú ý của Thiên Bình và Cự Giải.

    Nhanh chóng tìm một chỗ nấp kín đáo, an toàn quan sát cậu bé vừa tiến vào.

    Cậu bé đó nhìn phía dàn thánh ca thường đứng, khuôn mặt bất an nhanh chóng được thay bằng khuôn mặt vui vẻ.

    Cậu nhanh chóng chạy tới phía đó, nơi một người đàn ông đang đứng.

    Đó là một người cao lớn, có lẽ đã gần tới tuổi tứ tuần, mặt nạ che khuất khuôn mặt của người đó.

    Cậu bé vui vẻ nói liến thoắng với người đàn ông bằng tiếng Anh, đôi mắt tỏa sáng rực rỡ.

    Hai người vui vẻ nói chuyện, rồi cùng nhau cất tiếng hát thật khẽ như không muốn bất kì một ai nghe thấy.

    Thỉnh thoảng người đàn ông kia sẽ xoa đầu cậu bé, thỉnh thoảng câu hát sẽ ngừng lại để người đàn ông ân cần chỉ ra lỗi sai của cậu bé, hay thỉnh thoảng người đàn ông sẽ im lặng và nhìn cậu bé một mình cất tiếng hát.

    Tất cả đều đem lại thứ cảm giác bình yên và nhẹ nhàng.

    Chuông đổ mười hai tiếng, người đàn ông xoa đầu cậu bé lần nữa, tay đưa một gói màu trắng, rồi đi mất, để lại cậu bé vui vẻ cười rồi cũng biến mất về phía nơi phòng ngủ.

    Thiên Bình và Cự Giải lặng lẽ bám theo nơi người đàn ông đó vừa biến mất, ngay phía sau bục đứng dàn thánh ca.

    Bỗng chốc, hai người họ lạc vào một nơi tối tăm lạnh ngắt, một gian hẹp được một cái đèn nến nhỏ xíu chiếu thứ ánh sáng lập lòe.

    Không trao đổi với nhau một lời, hai người thận trọng chạy.

    Sau khi leo xuống nhiều cầu thang, hai người đến trước một cái gương, đúng vậy, một cái gương...

    Thiên Bình nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu, rồi ấn mạnh lên tấm gương:

    - Hình như cái mẹo vặt này, tao đã nghe Song Ngư nói một lần rồi.

    Cái gì mà "nhả đối trọng" hay cái gì từa tựa thế, rồi bằng cách gì mà nó sẽ quay quay...

    Thiên Bình nói với vẻ không chắc chắn.

    Chính xác hơn, Song Ngư đã nói với Thiên Bình trong khi đọc cuốn Le Fantôme de l'Opéra như thế này: "Mày nhớ kĩ cái này nhé Thiên Bình, trong cuốn này có nói: 'Việc nhả đối trọng, khi ta tác động lên lò xo ở phía trong phòng, có tác dụng chậm hơn một chút.

    Nó có tác dụng hoàn toàn khác khi ta ở sau bức tường và khi ta có thể tác động trực tiếp lên đối trọng.

    Thế nên, tấm gương quay tức khắc, và bị cuốn đi nhanh như chớp...' Hay nói đơn giản hơn thì giống cửa xoay thường lắp trong mấy cái siêu thị ấy!".

    Quả như Song Ngư nói với Thiên Bình những lời trong cuốn sách đó, tấm gương quay nhanh như chớp, khiến hai người đang nhìn vào chiếc gương cũng bị quấn đi.

    Ngã đau điếng.

    Đến khi hai người nhận ra mình đang ở một trong nhà kho cũ kĩ không hề có mái nhà, ngay phía sau nhà thờ, thì người đàn ông vừa nãy cũng mất hoàn toàn dấu vết.

    Thiên Bình lầm bầm chửi thề, Cự Giải cũng không kém, chỉ là cô chửi thề trong đầu.

    - À,...

    - Cự Giải lên tiếng.

    - Bài hát hai người kia song ca vừa nãy, là bản Othello và cậu bé kia đóng vai Desdémone, người vợ của Othello, có lẽ vì tuổi nhỏ nên cậu bé mới có thể hát được ở giọng Soprano.

    Tiện thể nói luôn, người đàn ông kia cũng là người trong vai Othello đấy.

    - Tuyệt vời...

    - Thiên Bình nói.

    - ...

    Nhưng tao quan tâm cái gói trắng trắng mà tên kia đã trao cho cậu bé đó hơn.

    Một là heroin, hai là cần sa.

    - Tao nghĩ mai hẵng suy nghĩ về việc đó, còn không mau quay về?

    Nhờ mày mà quần áo tao bị bẩn hết rồi.

    Lạy chúa, tao cần tắm rửa lại và thay đồ ngay lập tức!

    Trong khi hai người nhanh chóng rời khỏi chỗ, phía bên dưới bức tượng, ba người vẫn đang tiếp tục lần mò vị trí được chỉ định.

    - Nhân Mã nói với giọng vui vẻ, thật may vì công việc này kết thúc nhanh hơn cô tưởng.

    Ba người nhanh chóng xem xét xung quanh căn phòng trống vừa mới bước vào, không khỏi cảm thán những thứ đồ công nghệ được đặt xung quanh phòng.

    Ở chính giữa, một khối sắt nhỏ được đặt trong máy giã đông, kiểm tra nhiệt độ thì có thể thấy, máy giã này cùng lắm cũng có nhiệt độ -20.

    Đây chắc hẳn là vấn đề đã khiến cả bức tượng Rosario trở nên lạnh toát.

    Bạch Dương cầm tờ giấy được đặt bừa bộn trên bàn, tỉ mẩn đọc từng chữ, không xót chút nào.

    - Xem tao tìm được gì này.

    - Bạch Dương đảo mắt vẻ chán nản, thu hút sự chú ý của hai người con lại.

    - Một bản thiết kế một chất khí độc được chất trong một quả tên lửa loại nhỏ được thiết kế bởi Đức quốc xã.

    Vỏ tên lửa được làm bằngloại polyme tổng hợp Polytetrafluoroethylene PTFE, và chất độc à không, chính xác là một loại axit.

    Một loại axit mạnh gấp 10 lũy thừa 16 (10 triệu tỷ) lần cả axit sulfuric đậm đặc 100%, độ pH là -31.

    Axit Fluoroantimonic H2FSbF6.

    Và bọn mày biết thứ gì bên dưới loại axit khốn nạn này được dùng như là ngòi nổ mạnh nhất không?

    Azidoazide azide (C2N14) hay còn gọi AA.

    - Này này...

    - Thiên Yết nhìn chăm chú vào bản thiết kế, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

    - ...

    Thế này thì...

    đây gọi là sự kết hợp kinh khủng nhất rồi còn gì, giữa loại axit mạnh nhất và loại chất "không chạm cũng nổ".

    Không lẽ Đức định lấy cái này để đối chọi với phe đối địch.

    Hiện nay tình thế chính trị của Đức không hề ổn định, hơn nữa còn rơi vào vòng bế tắc.

    Vấn đề chính trị và chiến tranh thế giới cũng đang trong tình trạng không ổn định khi vẫn diễn ra nhiều cuộc bắn phá của các nước.

    Đức sẽ càng lâm vào thế khó khi không thể giải quyết được tình hình chính trị cũng như củng cố lực lượng.

    Các nước khác đều không ngừng lớn mạnh, đẩy mạnh phát triển vũ khí hạt nhân.

    Nếu Đức quốc xã có được thứ vũ khí này, không sớm thì muộn, cả thế giới đều sẽ phải dè chừng, mở rộng đường lối phát triển rộng rãi hơn.

    Đồng thời, nếu thứ vũ khí này rơi vào tay Liên Bang Nga hoặc những nước đối địch với Quốc Xã, mọi chuyện lại chuyển hướng xấu đi.

    Sự tồn tại của vũ khí này nếu được công bố khắp thế giới thì dự rằng sẽ xảy ra Thế Chiến thứ III.

    Nhưng Boss của họ, một người Nhật chính gốc, lại muốn mang thứ vũ khí này về.

    Có lẽ phía Đức quốc đã nhờ, nhưng theo trí nhớ của họ, những chiến binh của Đế quốc cũng không thiếu những kẻ chuyên nghiệp sẵn sàng vào sinh ra tử để mang được bản thiết kế này về.

    Ba người để lại tập thiết kế và trốn đi khi nghe tiếng mở cửa khe khẽ, người bước vào là một người đàn ông vừa song ca với cậu bé tóc vàng kia.

    Người đàn ông tiến tới, cầm bản thiết kế, đứng yên như vậy một lúc rồi lại đặt nó xuống, rời đi.

    - Hiểu rồi...

    - Thiên Yết đáp lại khe khẽ, nhanh chóng và cẩn thận bước tới gần nơi đã đặt tấm bản đồ.

    - Chúng ta cần chụp lại một bản.

    Bạch Dương lấy máy ảnh từ trong túi, chụp lại một bản rồi mới an tâm đi về.

    Ở nơi nào đó, trên mái của nhà thờ, bóng người to lớn nọ đang hát, bài hát nghe sao thật não nề.

    Người đó hát bằng giọng soprano, chẳng hiểu sao lại u ám và nặng nề đến vậy.

    Song Ngư chợt nhớ ra câu chuyện cậu loáng thoáng nghe thấy từ những người dân trong làng.

    Đó là một câu chuyện về một con ma hằng đêm vẫn ca hát nơi cao kia, nó có một quá khứ buồn thật buồn.

    Con ma đó chẳng ra nam cũng chẳng ra nữ, nhưng đừng để ai nghe có người bảo mình là ác quỷ, nó sẽ giết người đó.

    Nó thích được gọi là thiên thần, một thiên thần phù hộ cho nhà thờ này tiếp tục phát triển.

    Nó có kí ức buồn của riêng mình, nó yêu một tiểu thiên sứ với mái tóc vàng như nắng ban mai.

    Nhưng thật đáng buồn, tiểu thiên sứ đó lại là một tồn tại không bao giờ có thể với tới, bài ca nó hát là để dành tặng cho tiểu thiên sứ đó, với hy vọng ngày nào đó tình cảm của nó sẽ được đáp lại.

    Song Ngư thở hắt ra, cậu chẳng bao giờ tin tưởng vào câu chuyện nhảm nhí này nhưng có lẽ, sau khi giải quyết việc này xong xuôi, đi tìm hiểu một phen cũng vui.

    Ở nơi nghỉ chân của Nhân Mã, cô đang nằm ngủ trên giường, tay vẫn cầm chiếc iPad sáng đèn, cô lại ngủ quên rồi...

    Tiếng chuông báo tin nhắn tới khiến Nhân Mã không khỏi khó chịu, bàn tay lờ đờ lướt đến tin nhắn mới gửi, là của Ma Kết: "Xuân sắc xuân tình~~~~" kèm theo một đoạn video.

    Nhân Mã rất tự nhiên mà nhấn xem, không thèm đeo tai nghe, chỉnh âm lượng đến mức lớn nhất, một loạt tiếng động khiến người khác không khỏi đỏ mặt.

    Nhân Mã sau một hồi im lặng xem, tự bản thân cảm thán khả năng thu hút bí mật của Ma Kết, cậu ta luôn là người rất nhạy cảm với những bí mật của người khác.

    Ví dụ nổi bật nhất chính là đoạn video của Boss và sát thủ đơn Bianco, hay một ví dụ khác chính là đầu mối về quá khứ thật giả lẫn lộn của Thiên Bình, Song Ngư và Sư Tử.

    Nhân Mã thầm cầu mong tên tóc trắng thích đội vương miện đó sẽ không bới móc ra được bất cứ một bí mật nào của cô.

    Cô lại bất iPad một lần nữa khi chợt nhớ ra có một điểm vô cùng quái lạ.

    Nhân Mã nhíu mày, cô nhận ra Bianco và Boss của họ có phần nào đó giống nhau, nhất là đôi mắt.

    Hai người họ có vóc dáng gần giống nhau, mái tóc đều màu đen, khác biệt nhất chính là hình xăm trên lưng Bianco.

    Dù không nhìn được rõ khuôn mặt của Bianco nhưng nếu nói với Bảo Bình thì hẳn sẽ có được đáp án chính xác thôi.

    Nhân Mã thầm nghĩ, ngày mai cô phải hẹn gặp năm người kia, một là về đoạn video này, thứ hai là bản thiết kế bên dưới bức tượng và thứ ba chính là danh sách dân số của ngôi làng nhỏ này.

    Cô nằm vật xuống giường, chìm sâu vào giấc ngủ lần thứ hai.

    iPad lại lần nữa sáng đèn nhưng lần này không có ai đọc, là tin nhắn từ Bảo Bình: "Thông tin đầy đủ về làng XXXX."

    Ngoại hình một đứa trẻ đặc biệt nổi bật trong số hình ảnh đó với mái tóc vàng như nắng ban mai: Miriim Hauer.

    Chú thích:

    Othello là một vở bi kịch được viết vào khoảng 1603 dựa theo cốt truyện ngắn của có tên "Un Capitano Moro" (Thuyền trưởng Maroc) viết bởi , một tông đồ của xuất bản lần đầu năm 1565.

    Tác phẩm xoay quanh bốn nhân vật trung tâm: Othello, một vị tướng người Maroc trong quân đội ; Desdemona, vợ chàng; Cassio, phó tướng của Othello; và hiệu úy lago.

    "Việc nhả đối trọng, khi ta tác động lên lò xo ở phía trong phòng, có tác dụng chậm hơn một chút.

    Nó có tác dụng hoàn toàn khác khi ta ở sau bức tường và khi ta có thể tác động trực tiếp lên đối trọng.

    Thế nên, tấm gương quay tức khắc, và bị cuốn đi nhanh như chớp..."

    Đây là lời thoại của lão Ba Tư đã nói với chàng Raoul trong truyện Bóng ma trong nhà hát (Le Fantôme de l'Opéra) của Gaston Leroux.

    Azidoazide azide (C2N14) hay còn gọi AA, là hợp chất dễ nổ nhất từng được con người chế tạo.

    Một nguyên tử nitrogen có khuynh hướng bắt cặp với một nguyên tử nitrogen khác thông qua liên kết ba, và kiểu liên kết N≡N là một trong những liên kết mạnh nhất trên Trái đất, nên thông thường trong tự nhiên cặp nguyên tử nitrogen chỉ bị tách rời khi có sét đánh.

    Nhưng chính độ bền này cũng cho thấy rằng nguồn năng lượng khi 2 nguyên tử Nitrogen gắn vào nhau sẽ rất lớn.

    Còn đối với AA, có tới 14 nguyên tử nitrogen nhưng không có nguyên tử nào có liên kết ba, khiến phân tử ở trong trạng thái năng lượng cao và liên kết lỏng lẻo.

    Tính chất này dẫn đến AA có cả hai đặc điểm là: vô cùng dễ nổ và nổ mạnh.

    Theo các quy tắc hóa học, fluoroantimonic acid có tính acid mạnh gấp...

    10 triệu tỉ (10 mũ 16) lần so với sulfuric acid (H2SO4), loại acid được xem là mạnh nhất trong các acid thông thường.

    Do nguyên tử flo trong fluoroantimonic acid có khuynh hướng thích lên kết với canxi nên sau khi đã phá hủy các mô trong da và cơ bắp thì fluoroantimonic acid sẽ tiếp tục đốt cháy xuyên qua xương.

    Acid này mạnh đến mức vàng cũng phải tan chảy trong đó.

    Để biết thêm chi tiết: http://cafebiz.vn/day-la-5-loai-hoa-chat-kinh-khung-khiep-nhat-trong-lich-su-20160425114209075.chn

    Soprano là một loại giọng nữ và có âm vực cao nhất trong tất cả các loại giọng.

    Âm vực của loại giọng này trải dài từ nốt trung (C4) tới nốt cao (A5) trong dàn hợp xướng, hoặc tới nốt "C soprano" (C6) hoặc cũng có thể cao hơn trong các buổi opera.
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương XV


    Một buổi sáng mưa lất phất, bầu trời u ám và gió se se lạnh.

    Nhân Mã đặc biệt thích thời tiết như thế này, nó khiến cô cảm thấy khoan khoái và vui vẻ hơn bình thường, sẵn sàng có thể giết người bằng cách nhẹ nhàng nhất, hay tha thứ cho một tên ngu gây sự với cô.

    Đặc biệt là trong hoàn cảnh phải chịu đựng sự khó chịu tức muốn giết người, điển hình như việc phải giả như bị bắt cóc và bị trói hai tay chẳng hạn.

    Đúng vậy, hiện tại Nhân Mã đang ở trong một cái tình huống mà cô cực kì căm ghét: Giả như một đứa con gái yếu đuối và phải chịu cảnh bắt cóc.

    Hiện tại cô đang ở đâu ấy hả?

    Ở một căn phòng trống nào đó của một căn nhà không người ở, người đi qua lại cũng ít ỏi một cách đáng hận.

    Cô tự nhiên nhớ tới lần Xử Nữ - cô nàng đội trưởng thích đọc ngôn tình dù nó cẩu huyết như thế nào - đã than vãn về việc dạo này trong truyện xuất hiện nhiều cảnh bắt cóc quá, "đi làm bị bắt cóc, đi chơi bị bắt cóc, đi dạo bị bắt cóc, thậm chí ở nhà cũng bị bắt cóc!

    Bắt cóc giờ là mốt hả?!

    Lạy chúa!".

    Nhân Mã không rõ về cái ý kiến này nhưng hình như dạo gần đây cô thấy kha khá vụ bắt cóc ở nơi nhỏ bé (như lỗ mũi) này ấy chứ.

    Quay lại lí do vì sao Nhân Mã lại bị bắt, chính là khi cô nhận thấy có những kẻ luôn lén đi theo cô, từ khu nghỉ dưỡng cho tới gần nhà thờ.

    Ấy mà nhà thờ nổi tiếng là chưa xảy ra vụ bắt cóc nào, vậy tại sao cô còn chưa kịp bước chân vào mà đã bị bắt cóc?!

    Đây là cái thể loại quái gì vậy?

    À, mấy tên đó lại còn thể loại vừa mặc vest vừa đeo mặt nạ, ăn diện chỉ để đi bắt cóc.

    Mốt mới đi cùng với mốt bắt cóc chăng?

    Quả là cái mốt thú vị.

    Chúng còn lấy cả túi xách để iPad của cô nữa, dù sao bên trong cũng chẳng có thông tin gì đáng quý, mà nếu có thì cũng chỉ là cảnh xuân sắc của Boss thôi.

    Đó đó, nhìn bọn chúng cuống cuồng như thế nào khi xem cái video đó kìa, da mặt mỏng quá đi.

    Uầy, chúng còn mạnh tay tắt iPad của Nhân Mã, thật đau lòng mà, nó mà vỡ là phải đền đó.

    Chúng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh kìa, cái video đấy đủ khiến chúng sốc như thế cơ à?

    - Con khốn!

    Tên cầm đầu lên tiếng, hắn cao to đen, không hôi nhưng cũng đủ để khiến người đứng gần hắn bị áp lực bởi cơ thể quá mức đồ sộ.

    Nhân Mã cố gắng nặn ra khuôn mặt ngây thơ nhất, trong sáng nhất, trong đôi mắt còn lấp lánh ánh nước mà hỏi:

    - Vâng?

    - Mẹ kiếp!

    Mày giấu số thông tin ấy ở đâu?

    - Thông tin?

    Thông tin... nào ạ?

    Một điều đã được xác định, những kẻ này bắt Nhân Mã không phải ngẫu nhiên, chúng đã nhắm tới cô ngay từ đầu.

    Không rõ chúng muốn tìm thông tin gì nhưng đã tìm tới cô thì có khả năng chính là thông tin về những gì Chronos có trong việc tìm kiếm thông tin về nhà thờ.

    Vậy có hai khả năng, hoặc là chúng là người của nhà thờ đến để lấy những thông tin bất lợi về chúng (khả năng cao chính là thứ vũ khí kia); hoặc là của phe khác đến để nắm bắt nhược điểm của nhà thờ Rosario.

    Lũ người kia tiếp tục lớn tiếng:

    - Mày còn giả ngu?!

    - N... nhưng tôi thực sự không biết gì!

    Ngài muốn nói đến thông tin gì?

    - Nhân Mã nước mắt lưng tròng, rưng rưng nói.

    - Mày... mày giấu thông tin về tên thiên thần đó ở đâu?!

    Còn cả số tiền của Đức đã viện trợ cho cái nhà thờ chết tiệt đó!

    Mặt nạ người chết Dante nữa!

    - "Thiên thần"?

    - Nhân Mã nhíu mày, cô chưa từng nghe kể về vụ này, giọng nói tăng thêm phần ủy khuất.

    Vậy là không chỉ có thứ vũ khí bên dưới nhà thờ, "thiên thần" cũng là một đối tượng khác cần phải điều tra.

    - Đúng!

    Tên thiên thần với giọng hát có thể giết người!

    Kẻ đã chạy trốn tới cái làng khỉ ho cò gáy này!

    - Ồ..., vậy thì, "thiên thần" đó là nam hay nữ nhỉ?

    - Tất nhiên là na---...

    - Tên đang tức giận nói bỗng ngừng lại, quay mặt về phía Nhân Mã mà nặn ra một nụ cười vặn vẹo - Mày... mày đang cố moi tin tức từ tao?!

    Nhân Mã cười hềnh hệch nói:

    - Ô chao, bị phát hiện rồi sao?

    Chính ra ngươi cũng rất là nhạy bén đấy chứ, chỉ tiếc rằng không nhạy đúng lúc là mấy thôi.

    Những kẻ bắt cóc này có kẻ chỉ là những tên tay mơ, mới ra tay được vài ba lần, lợi dụng thế đông và cơ thể cường tráng để dọa nạt nạn nhân.

    Chúng được thuê tới, chắc chắn không phải bởi những kẻ có quyền thế, Nhân Mã nghĩ kẻ đứng sau bọn chúng là người trong làng này.

    Tên bắt cóc nghiến răng ken két, giơ chân mà đá mạnh vào bụng Nhân Mã.

    Chỉ tiếc rằng, cô đã nhanh tay mà tháo bỏ cuộn dây từng được dùng để trói và nắm lấy chân tên kia, quật hắn xuống đất.

    Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì đã cảm thấy hơi lạnh của dao đang kề cận cổ mình cùng với hơi thở của đứa con gái mà hắn vừa định đánh cho bầm dập.

    Nhân Mã cười tươi:

    - He he he, thôi nào, đừng sợ hãi thế chứ.

    Các ngươi có một, hai, ba,... năm tên cơ mà, sợ gì một đứa con gái yếu đuối tay chỉ có một con dao.

    Nào nào, sao không xông lên?

    Sợ rằng tên đang nằm này sẽ bị giết sao?

    Cần quái gì cái sợ hãi đó, mau mau lên mà đánh bại ta đi nào, đánh xong ta sẽ cho các ngươi thông tin.

    Giá hời quá mà đúng không?

    Nhân Mã vẫn giữ nụ cười man rợ đó trên môi, nhẹ liếm con dao đang cầm, đôi mắt nâu của cô đảo nhẹ.

    Những tên áo đen kia vẫn đứng đó như trời chồng, khó tin mà nhìn đứa con gái vài giây trước còn lưng tròng nước mắt, giây sau liền thay đổi thành một đứa đầy sát khí như vậy.

    Không khỏi có chút lạnh sống lưng.

    Gã áo đen nằm bên dưới khó khăn di chuyển tay trái, định nắm lấy chân của Nhân Mã mà quật cô ngã xuống.

    - Aaaaaaaaaa!

    Tiếng dao sắc xuyên qua da thịt, tiếng máu tươi phun ra khiến hắn thét lên đau đớn, đôi mắt trợn trừng.

    Nhân Mã lại dùng sức mạnh hơn vào con dao, nụ cười không đổi:

    - Nằm yên đi được chứ?

    Nếu không thì...

    - Cô rút con dao ra, vỗ vỗ nhẹ nó vào má của hắn, vết máu nhuộm đỏ một phần má.

    - ... ta không chắc rằng đầu còn yên vị trên đầu đâu.

    Hãy ngoan ngoãn mà làm một cậu bé nghe lời đi, được chứ?

    Hắn ta bị đau đớn chi phối, chẳng thể cảm nhận được gì ngoài cái đau từ đôi bàn tay bị đâm và hơi lạnh từ con dao kề cận.

    Năm tên mặc áo đen kia tức giận xen lẫn sợ hãi, nắm đấm quận tròn, tiếng nghiến răng rõ ràng.

    Nhân Mã quan sát vẻ mặt của bọn chúng.

    Nếu là đám gà mờ được thuê, lẽ ra lúc này chúng đã chạy trốn chứ không phải đứng nguyên ở đó, nhìn cô với ánh mắt không cam lòng.

    Nhân Mã suy nghĩ thật nhanh, có thể kẻ đã thuê chúng biết điểm yếu của năm kẻ này, lợi dụng điểm yếu và sử dụng những tên này.

    Một điểm yếu quan trọng tới mức không ngần ngại bị thương.

    Bốn kẻ còn lại xông lên cùng lúc, ba kẻ cầm súng, một kẻ cầm dao, một kẻ tay không.

    Súng lên nóng, nhắm Nhân Mã mà bắn.

    Cùng lúc đó cũng là cú đâm thẳng của kẻ cầm dao, cú đấm dồn sức của tên còn lại.

    Nhân Mã cười thành tiếng, điểm yếu đó có lẽ là người thân của chúng, cô vừa nghĩ vậy vừa nâng người kẻ vẫn bị cô chế trụ lên mà ngăn chặn tất các đợt tấn công.

    Tức giận cùng sợ hãi đã khiến những kẻ này trở thành mấy tên đần độn, che mờ lí trí, tới mức bọn họ chẳng hề nghĩ đến việc đồng đội của chúng có thể bị lấy làm khiên chắn.

    Hay việc Nhân Mã sẽ lợi dụng lúc chúng bất ngờ mà tấn công, tiêu diệt cùng lúc năm tên.

    Một mũi tên trúng hai đích.

    Cả năm tên bắt cóc đều chịu đựng cơn đau đớn tới tận não, nghe thấy nụ cười vang vọng và nhìn thấy khuôn mặt thỏa mãn của đứa con gái với mái tóc đen.

    Để rồi một cơn đau khác ở cổ khiến họ chẳng thể còn cảm nhận được gì, chẳng thể nào nhìn thấy ánh sáng một lần nữa.

    Nhân Mã với tâm trạng cực kì vui vẻ mà bỏ từng cái mặt nạ của sáu cái đầu rời thân, ngắm nhìn thành quả của mình.

    Cô bỗng phát hiện một khuôn mặt vô cùng quen thuộc: "Bloody Caeser" - Rudy Bloom, anh trai của "Bloody Mary" Anna Bloom.

    - He he he.

    - Nhân Mã cười.

    - Xem tao đã phát hiện được gì đây?

    Kẻ đã loạn luân với chính em gái mình và chạy trốn khỏi tội lỗi.

    Thông tin quả là quá mức quý giá.

    Cô nhặt lấy cái đầu rồi cất vào một cái túi không biết lấy từ đâu ra, tự điểm lại trong óc những thông tin mới tiếp nhận: Đầu tiên chính là "thiên thần với giọng hát có thể giết người" bổ sung thêm giới tính nam, đã chạy trốn.

    "Số tiền viện trợ của Đức" cũng là một thông tin không thể thiếu được, hình như Bảo Bình cũng tìm được mấy cái như kiểu ngân hàng ở Thụy Sĩ hay Thụy Điển gì đó nữa.

    Ồ, phải rồi, mặt nạ Dante cũng dính dáng đến vụ này.

    Nhân Mã bắt đầu lùng sục quần áo của sáu kẻ kia, phát hiện hình xăm từng xuất hiện trên lưng "Janus" Stefano: biểu tượng của hội Tam Điểm.

    - E he he, coi nào coi nào, sau vụ này phải bắt lũ "đồng đội" kia làm cái gì mới được.

    Thông tin mới như thế này mà lại cung cấp miễn phí cho chúng thì lãng phí quá.

    Lại lục lọi túi đồ của chúng, Nhân Mã thấy một xấp giấy tờ được viết bằng tiếng Đức (cô chửi thề với trời với đất, tại sao cô lại dốt tiếng Đức như vậy?!) và cuối cùng, vài tờ giấy đã hóa tro.

    Cô lấy từ trong túi xách ra một cây kẹp rồi cẩn thận gắp từng miếng giấy ra, nhìn chằm chằm vào chúng.

    Lại quay người lấy từ trong túi xách một đèn cồn và cây kẹp thứ hai.

    Cô luôn mang theo những dụng cụ có thể giúp cho công việc yêu thích của cô: giết người và việc thẩm định.

    Nhân Mã cẩn thận kẹp vào một tờ giấy đã hóa tro, lấy cây còn lại kẹp vào một đầu từ giấy rồi giữ cho liền lạc, đưa tất cả ra dưới ngọn lửa đèn cồn.

    Đôi kẹp bằng kim loại bắt đầu nóng đỏ lên.

    Bất chợt, những dòng chữ mờ nhạt xuất hiện một cách rời rạc, nó hiện lên chậm chạp - những từ ngữ của lửa:

    "Thiên thần biến m---"

    Có vẻ nó được cắt ra từ một tờ báo, cô có thể thấy lờ mờ dòng số "năm 198?", vậy là vụ này diễn ra khoảng những năm 80 của thế kỉ XX.

    "Về Mirii..."

    Nhân Mã gãi gãi đầu, khó hiểu nhìn những từ ngữ ấy dần biến mất, cô cầm cái bao đựng đầu của Rudy Bloom, chậm rãi nhấc máy gọi Bảo Bình:

    - A lô, a lô?

    [Lại chuyện gì nữa đây?] - Từ đầu bên kia, giọng nói uể oải của Bảo Bình vang lên rõ ràng.

    - Ừm ừm, tao cần mày tìm hiểu cho tao về thiên thần có giọng hát có thể giết người và đã biến mất vào khoảng những năm 80 của thế kỉ XX.

    À, "thiên thần" đó là nam nhé.

    Còn nữa, tìm cho tao về đứa nào đấy có năm chữ đầu là "Mirii", mấy chữ sau thì tao không biết, chắc là cũng ở trong cái làng này.

    Và nói với Xử Nữ một tin vui, tao tìm thấy Rudy Bloom rồi.

    [Hiểu...]

    ---------------------------

    11:28

    04/01/2022
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương XVI


    Bảo Bình nhìn vào màn hình máy tính dày đặc chữ mà không khỏi thở dài.

    Cô chửi thề trong lòng, đứa nào bảo việc kiếm thông tin là rảnh rỗi, là dễ dàng.

    Con mẹ nó, cô đã gần một tuần rồi chưa ngủ chỉ vì cái việc "rảnh rỗi, dễ dàng" đó đấy!

    Bảo Bình mắt thâm quầng, người như thể ma đói, khuôn mặt lờ đờ đến dọa người.

    Nếu chỉ đơn giản là thức cả tuần không làm gì thì đó có thể là chuyện nhỏ, nhưng thức bảy ngày liên tiếp chỉ để tìm kiếm thông tin thì lại là một vấn đề khác.

    Đúng vậy, sau hôm cái nhóm người kia di chuyển đến ngôi làng nhỏ ở Maine, việc tìm kiếm thông tin cứ nhiều dần theo cấp số mũ, không chừa lại cho Bảo Bình chút thời gian để nghỉ ngơi.

    Thông tin đã khan hiếm nhưng công việc lại nhiều vô kể, hại cô mất ăn mất ngủ.

    Và cái việc Nhân Mã nhờ cô tìm kiếm thông tin của kẻ cái gì mà thiên thần gì đấy lại thuộc dạng cực kì hiếm.

    Nói không ngoa chứ, đây là mấy thông tin của vài thập kỉ trước, là thông tin của thế kỉ trước đó.

    Hơn nữa thông tin lại quá ít ỏi, chỉ một cái tên và năm phát hành tờ báo.

    Tại sao đang thế kỉ XXI đầy hiện đại lại phải nhảy đi tìm cái kẻ không rõ danh tính của những năm 80 của thế kỉ XX?

    Mà báo của những năm 80 nhiều tới vô kể, nói trắng ra thì một năm có lẽ nó còn có hơn vài nghìn tờ báo từ các nhà sản xuất khác nhau và vài triệu các bản in khác nhau.

    Đây là một công việc cực - kì - khốn - nạn!

    Nói là vậy nhưng Bảo Bình đâu có thể từ chối công việc này, ít ra thì đó là nhiệm vụ của cô trong lần hành động này của cả nhóm.

    Ít nhất, cái danh hiệu "thiên thần" của kẻ lạ mặt kia cũng có thể liệt vào dạng cực nổi tiếng của khoảng thời gian ấy.

    Ban đầu, người lạ mặt được mang danh "thiên thần" là bởi giọng hát trời phú, dù là nam nhưng lại có thể hát giọng nữ cao Soprano một cách dễ dàng.

    Dù đã qua khoảng thời gian vỡ giọng nhưng giọng hát vẫn có thể trong và cao đến như vậy.

    Đó là chỉ mới bàn đến giọng hát chứ chưa nói đến kĩ thuật hát điêu luyện của anh ta.

    Hai yếu tố để tạo nên một "thiên thần" đó chính là kĩ thuật và giọng hát.

    "Thiên thần" đó có thể hát được hầu hết mọi loại giọng, biến đổi sao cho phù hợp với tất cả các bài hát: Giọng nam cao Tenor, giọng nam trung Baritone, giọng nam trầm Basso.

    Đến cả giọng nữ cao Soprano, giọng nữ trung Mezzo hay giọng nữ trầm Cotralto.

    Khoan bàn đến lí do tại sao từ cái danh hiệu mĩ miều "thiên thần" rồi lại biến thành "thiên thần với giọng hát chết người", gốc gác của anh ta cũng thực sự khiến người khác cảm thấy hứng thú và phần lớn khác là hốt hoảng.

    "Thiên thần" được sinh ra tại một đảo nhỏ tên Chamberlins thuộc thành phố Auckland, New Zealand.

    Sinh năm 1969, là con út trong một gia đình năm người nghèo khó, phải làm việc quần quật quanh năm.

    Số tiền mà gia đình kiếm được chỉ đủ ăn và trang trải cho cuộc sống của họ.

    Không nợ nần nhưng cũng gặp kha khá khó khăn vì số tiền kiếm được không đủ để cho những đứa con của họ học đến cấp II.

    Từ nhỏ, anh ta đã có một tình yêu mạnh liệt với Opera - một loại hình biểu diễn, cũng là một dạng của kịch.

    Đúng vậy, một loại hình biểu diễn đầy tính nghệ thuật, nơi những giọng hát thăng hoa.

    Và cuộc đời của "thiên thần" đã bước sang trang mới khi gia đình của anh ta quyết định di chuyển đến tiểu bang Vermont, Hoa Kì vào năm 1979, khi anh mới bước sang ngưỡng cửa mười tuổi.

    Cũng tại nơi này, anh gia nhập vào dàn hợp xướng của một nhà thờ nhỏ của tiểu bang và nhanh chóng trở thành người tài năng nhất.

    Và cũng nhanh chóng như cách anh trở thành người tài giỏi nhất, năm 1981, một người đàn ông đi du lịch đã phát hiện ra tài năng của anh.

    Cùng năm 1981, anh bắt đầu hát tại những nhà hát, rồi dần dần có tiếng tăm.

    Kĩ năng của anh ngày càng được cải thiện, giọng hát cũng ngày càng hoàn chỉnh hơn so với ban đầu.

    Năm 1982, mọi người bắt đầu gắn cho anh biệt danh hoa mĩ "thiên thần", họ tin rằng anh là thiên thần đã rơi xuống trần gian.

    Từ đó, một "thiên thần" đã xuất hiện với giọng ca tuyệt vời được phát hiện.

    Anh ta bắt đầu trở nên nổi tiếng, được mời đến những nhà hát lớn để biểu diễn với số tiền cao ngất ngưởng.

    Chẳng ai có thể chối từ khả năng cũng như sự cuốn hút từ giọng ca của anh.

    Lúc đó, anh ta mới chỉ bước sang cái tuổi 13.

    Tiền vào như nước, danh tiếng tăng lên một cách chóng mặt, gia đình có một cuộc sống sung sướng hơn nhiều so với những năm trước đó.

    Anh ta chỉ mất chưa đầy năm năm để trở thành một nghệ sĩ hàng đầu với số tài sản lên tới vài triệu đô la.

    Năm 1985, một sự kiện thảm khốc đã xảy ra, là một bước ngoặt thay đổi hoàn toàn cuộc sống nổi tiếng và đầy sung sướng của "thiên thân".

    Trong một buổi hòa nhạc lớn do quản lí của "thiên thần" tổ chức, một vị khách đã chết ngay màn biểu diễn của anh.

    Khám nghiệm tử thi cho thấy vị khách chết vì lên cơn đau tim.

    Mà kì lạ hơn, vị khách đó chưa từng có dấu hiệu gì về việc gặp vấn đề về tim mạch.

    Sau buổi hòa nhạc đó một tháng, trong màn biểu diễn của anh tại nhà hát lớn nào đó của Mỹ, một vị khách khác lại chết.

    Và thật trùng hợp, vị khách này cũng chết vì lên cơn đau tim; cũng thật trùng hợp rằng, vị khách đó không hề có dấu hiệu cho thấy gặp vấn đề về tim.

    Chẳng ai lên án "thiên thần", họ nghĩ đó là sự trùng hợp đơn thuần và "thiên thần" chỉ xui xẻo mà thôi, anh cũng nghĩ như vậy.

    Nhưng, chỉ trong năm 1985 đó, có đến hàng chục mạng người đã mất chỉ vì nghe những bài hát anh biểu diễn.

    Mọi lời đồn thổi được dấy lên, họ nói "thiên thần đã bị nguyền rủa", họ nói anh "đã bị tội ác vấy bẩn nên mới bị nguyền", họ nói rằng thiên thần ngày nào đã sa ngã rồi.

    Ban đầu chỉ là những lời nói truyền tai, không ai để tâm, có người nghe nhưng cũng chỉ coi là một câu chuyện vui giết thời gian.

    Thế những lời đồn đó ngày càng được lan rộng và ngày càng trở nên ác ý và có những dị bản khác nhau.

    Những sinh mạng đã mất đó bỗng chốc khiến anh hứng chịu tội lỗi không đáng có.

    Năm 1986, "thiên thần" biến mất, không chút tung tích, như thể đã bốc hơi khỏi thế giới này cùng với gia đình của anh.

    Tin đồn "thiên thần" và gia đình đã chết bắt đầu dấy lên.

    Và cùng lúc đó, họ đặt cho anh một biệt danh khác, hoa mỹ theo hướng tiêu cực "thiên thần giết người" và "thiên thần có giọng hát chết người".

    Năm đó, "thiên thần" 17 tuổi.

    Bảo Bình lật sáng trang thông tin khác.

    Vào năm 1989, một cậu bé đã chuyển đến Maine, một cậu trai 19 tuổi với mái tóc vàng và tính tình khảng khái.

    Cậu chăm chỉ làm việc và được mọi người yêu quý, cậu sống một cuộc sống giản dị, không khá giả nhưng lại khiến cậu cảm thấy vui vẻ.

    Chỉ có điều, cậu sống một mình, không cha không mẹ, không người thân.

    Năm 1991, tin đồn về việc nhà thờ Rosario có ma lảng vảng xung quanh, con ma đó luôn hát những khúc ca nghe sao thật não nề, nghe sao thật đau buồn.

    Dân chúng sợ hãi con ma, và chẳng ai dám lại gần nhà thờ mỗi khi đêm về.

    Nhưng có những người đã vô tình lắng nghe con ma hát, họ đều nói rằng: "Đó là bài hát hay nhất tôi từng được nghe trong đời!".

    Năm 2001, cha Roger mang về một đứa bé cực kì xinh đẹp nhưng lại có phần hốc hác.

    Mái tóc như nắng sớm, nụ cười như hoa nở, tính tình cực kì tốt bụng, đôi mắt xanh trong như suối, cậu mới 3 tuổi.

    Nghe cha Roger nói thì có vẻ cậu bé là một đứa trẻ không cha không mẹ, sống lay lất ở khu ổ chuột.

    Tên cậu là Miriim Hauer.

    Bảo Bình tin rằng người mà Nhân Mã nhờ tìm hiểu đến chính là cậu bé này, bởi chăng, trong ngôi làng này không hề có một người nào khác có năm chữ cái đầu là M - I - R - I - I.

    Cậu bé càng lớn càng đẹp, giọng hát cũng thanh cao dù đã qua tuổi dậy thì nhưng kĩ năng lại cực kì yếu kém, cậu dễ hát lạc giọng, những câu hát của cậu khiến người nghe cảm thấy khó chịu.

    Cậu chẳng thể hát để có thể phô ra chất giọng trong trẻo đặc trưng đó, cậu chẳng thể góp giọng trong những bài thánh ca của nhà thờ.

    Ai cũng an ủi rằng khi cậu lớn lên, kĩ năng sẽ được cải thiện, chắc chắn cậu sẽ thành công thôi.

    Nhưng dù có như thế nào, dù đã bước qua tuổi 15, kĩ năng của cậu vẫn yếu kém như vậy.

    Cậu buồn tủi, mọi người thất vọng và thương tiếc.

    Thất vọng vì Chúa đã ban tặng giọng hát hiếm có đó cho một đứa trẻ không có đến một chút kĩ thuật.

    Thương hại vì dù cậu bé đó có cố gắng đến đâu thì cậu cũng chẳng thể hát thành công.

    Và bất ngờ làm sao, năm 2017, khi cậu mới 16, mọi chuyện bước sang trang khác.

    Chỉ trong một buổi sáng mùa thu đẹp trời, cậu có thể hát được một cách hoàn hảo, một cách mê hoặc lòng người.

    Ai ai lắng nghe bài hát cậu hát cũng phải cất lời, khen ngợi rằng "bài hát đó như thể là Thánh ca do chính thiên thần hát".

    Nếu có đi hỏi bất cứ ai có nghe bài hát đó, tất cả bọn họ đều đã công nhận bản thân đã khóc.

    Họ khóc vì xúc động, họ khóc vì chính tín ngưỡng của mình, họ khóc vì sự thần thánh trong từng câu hát.

    Chẳng ai biết cậu làm thế nào để thay đổi triệt để như vậy, chỉ biết rằng, giọng hát của cậu giờ không ai trong làng là không biết.

    Mọi người bắt đầu tin rằng cậu chính là thiên thần do chính Thượng đế gửi xuống ngôi làng nhỏ bé ấy.

    Giống như "thiên thần" sa ngã năm nào.

    Bảo Bình nhíu mày.

    Đây không thể là sự trùng hợp được.

    Có tin đồn rằng con ma trong nhờ thờ đã dạy Miriim cách hát, nhưng có vẻ chẳng có tin tức nào chứng thực điều đó.

    Nhưng Bảo Bình tin rằng có sự liên hệ với nhau, giữa chàng trai chuyển đến Maine năm 1989, con ma trong nhà thời và cậu bé tên Miirim.

    Như vậy, theo báo cáo của Thiên Bình và Cự Giải, cậu bé mà hai người họ đã gặp vào đêm đó chính là Miriim, còn kẻ nói chuyện với cậu là con ma đó.

    Con ma đó là ai?

    Là cậu trai năm 1989?

    Bảo Bình nhíu mày viết xuống giấy "người năm 1989", rồi nối với tên của Miriim.

    Hay cậu trai này và con ma không phải là một?

    Theo lời miêu tả sơ qua của thiên Bình và Cự Giải, một người đàn ông với đôi mắt hơi trũng, cơ thể không vạm vỡ mà lại có phần mảnh khảnh, khoảng 50 tuổi, giọng khi nói khá trầm nhưng khi hát thì tông giọng khá cao và thân thủ khá là nhanh nhẹn.

    Nhưng nếu vậy thì cậu con trai năm 1989 chắc chắn không phải là bóng ma, tuổi tác không phù hợp với nhau, thân hình có vẻ cũng không giống cho lắm.

    Về câu hỏi này, Bảo Bình chỉ có thể ngửa mặt lên trời mà than "Trên đời này quả nhiên là không gì không có thể xảy ra".

    Nhờ vào những thông tin cung cấp mơ hồ đó, phạm vi đã được thu lại một cách đáng kể.

    Cũng dựa vào danh sách dân số của làng khá ít nên đã nhanh chóng lựa được một đối tượng đáng bận tâm nhất: Alfred Fudge.

    Và, cực kì trùng hợp, tên của "thiên thần" kia cũng tên Alfred Fudge, biệt danh của thiên thần từng là "Miriim".

    Nhưng "thiên thần" Alfred này có gia đình nhưng Alfred Fudge kia lại không có người thân thích.

    Và cũng không thể áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác khi chưa có đủ bằng chứng, đó không phải là một quyết định đúng đắn.

    Bảo Bình nhấn cho nhóm người đang ở làng, mọi quyết định, dù đúng hay sai cũng phụ thuộc hầu hết vào bọn họ, cô chỉ là một đứa ngồi trong phòng làm công việc "rảnh rỗi, dễ dãi" đó thôi.

    ----------------

    Chú thích:

    Giọng nam cao - Kim nam - Tenor: Đây là giọng ca cao nhất của đàn ông, trải rộng từ nốt Sì (B2) đến nốt Đố (C5).

    Giọng nam trung - Kim Nam Hạ – Baritone: Đây là giọng ca có cao độ ở mức trung bình của nam giới, nằm trong khoảng từ nốt Sòn (G2) đến nốt Mí (E4).

    Chất giọng dày, ấm áp, mạnh mẽ và nam tính, có thể xuống tới những nốt thấp của quãng tám thứ 2

    Giọng Nam trầm – Thổ Nam – Basso: Giọng Nam trầm là giọng ca thấp nhất của nam giới, nằm trong khoảng từ nốt Mì (E2) đến nốt Đố (C4).

    Chất giọng rất dày, ồm, thể sự sự già cỗi kinh nghiệm.

    Giọng Nam trầm thuộc loại hiếm.

    Giọng nữ cao - Soprano: là một loại giọng nữ và có cao nhất trong tất cả các loại giọng.

    Âm vực của loại giọng này trải dài từ nốt C trung (C4) tới nốt A cao (A5) trong dàn hợp xướng, hoặc tới nốt "C soprano" (C6) hoặc cũng có thể cao hơn trong các buổi opera.

    Nữ trung - Mezzo: là loại giọng nằm giữa nữ trầm (contralto) và nữ cao (soprano).

    Có thể hát quãng trầm tốt hơn nữ cao và hát quãng cao tốt hơn nữ trầm.

    Màu giọng thường tối và nặng hơn nữ cao nhưng nhẹ và sáng hơn nữ trầm.

    Tessitura thường nằm trong quãng trung và cận cao.

    Nữ trầm - Contralto: là giọng được tạo bởi contre (trầm) và alto (cao) do trước đây alto là thiếu niên nam hoặc castrato.

    Đây là giọng nữ trầm nhất, hát chủ yếu bằng giọng ngực.

    Giọng dày, trầm ấm.

    Quãng giọng cơ bản từ G3 đến G5.
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương XVII


    Nhấn tắt màn hình máy tính, Xử Nữ khẽ ngả người về phía sau ghế, mệt mỏi thở ra một hơi thật dài.

    Cô vừa tóm tắt lại tất cả các sự việc diễn ra trong mấy ngày gần đây, từ sự việc của "Janus" Stefano Kstacy.

    Đầu tiên là việc Stefano nhờ Chronos trộm mặt nạ người chết Dante từ nơi ở của tỉ phú Brown.

    Mười hai người đã thành công trộm lấy nó và đưa tận tay cho Janus nhưng sau đó, một kẻ bí ẩn đã giết Stefano và lấy cắp chiếc mặt nạ.

    Thông tin khác: Một mảnh gỗ gãy khắc bốn chữ "Rich".

    Sau vụ đó một thời gian khoảng một tháng, Boss Akatsuki Shoya đã cử sáu người trong số họ đến điều tra tại nhà Thờ Rosario tại một làng quê nhỏ ở Maine, Mỹ.

    Thông tin khác: Hoàn tất việc ghép mảnh gỗ thành chữ "Heinrich".

    Mười hai người họ di chuyển đến Saint-Brieuc, tỉnh lỵ của tỉnh Côtes-d'Armor, thuộc vùng hành chính Bretagne của nước Pháp.

    Họ đã gặp một toán người xâm nhập vào phòng trong khách sạn, phát hiện còn có một bên khác nhúng tay vào.

    Thông tin khác: Tên bartender của quán "Orchius" đã ẩn ý về hai người thông qua tên của cocktail Bloody Mary và Bloody Ceaser.

    Ban đầu chỉ là phỏng đoán nhưng đã được chứng thực khi 3 người "cha xứ" phát hiện ra "Bloody Mary" Anna Bloom.

    Điều cần chú ý chính là tên Bartender, suy đoán của Xử Nữ chính là có một bên thứ ba nhúng tay vào việc này.

    Tên bartender thuộc bên thứ ba kia.

    Sáu người được cử đến làng chia thành hai nhóm: Dân thường và Cha xứ với những cái tên giả.

    Đồng thời vào khoảng thời gian đó, phát hiện xác của em gái "Bloody Mary" Anna Bloom.

    Thông tin khác: Hai anh em họ có quan hệ loạn luân với nhau.

    Em gái tìm ra xác, chưa rõ tung tích anh trai.

    Ngày 9 tháng 1 năm 2018, Kim Ngưu và Song Tử nghe lệnh Boss nhận nhiệm vụ tiêu diệt một gián điệp Nga.

    Địa điểm được chỉ định: Lớp 11B, trường tư thục Daisy, Ikebukuro, Nhật Bản.

    Gián điệp "Spi" tên thật là Natalia Orkivlast, 23 tuổi.

    Kim Ngưu và Song Tử phát hiện quả bom được giấu đâu đó trong nhà thờ Rosario.

    Những sự trùng hợp liên tục xuất hiện, Xử Nữ nhíu mày.

    Ngày 10 tháng 1 năm 2018, nhóm "Cha xứ" đã tận mắt chứng kiến cái gọi là "phép lạ" của nhà thờ Rosario.

    Lí giải cho phép lạ chính là hiện tượng xảy ra bởi nước trong không khí lạnh đi và đọng lại trên bề mặt: "sự ngưng tụ".

    Thiên Yết phát hiện ra phương trình giảng dạy của nhà thờ chính là lấy từ cuốn sách Mein Kampf, "Cuộc đấu tranh của tôi " do Adolf Hitler viết năm 1924, được Heinrich quyết định đưa vào.

    Phát hiện rằng Heinrich là người Đức, từng có mặt trong Thảm họa Hindenburg.

    Và một chi tiết cần lưu ý, trên lòng bàn tay của Miriim Hauer có một vết thánh tích.

    Đêm ngày hôm đó, nhóm "Cha xứ" thành công phát hiện lối vào vào bên dưới bức tượng nhưng chưa thể thâm nhập do bị gián đoạn.

    Ronald Lundorwood - bảo vệ của nhà thờ bị ba người họ phát hiện việc dùng heroin.

    Chưa rõ kẻ cung cấp.

    Thông tin khác: Stefano chính là người đã nhận nuôi anh em nhà Bloom, ngân quỹ nhà thờ Rosario cũng nhiều một cách bất thường.

    Ngày 11 tháng 1 năm 2018, Thiên Bình và Cự Giải thành công di chuyển tới Maine.

    Nhờ lời gợi ý của Thiên Bình, danh tính của bức tượng thiên thần đó đã rõ: Lucifer - Là cái tên trước khi sa ngã của quỷ Satan.

    Hắn được coi là một trong những đứa con đầu tiên được tạo ra bởi Thiên chúa nhưng sau đó trở thành một thiên thần sa ngã.

    Nhân Mã hạ sát thành công kẻ quan sát, liên lạc được với kẻ giật dây.

    Hiện đang trong quá trình xác định danh tính.

    Đêm ngày 11, nhóm "Cha xứ" thành công thâm nhập vào bên dưới bức tượng.

    Phát hiện bản thiết kế của quả bom: Vỏ tên lửa được làm bằng loại polyme tổng hợp Polytetrafluoroethylene PTFE, và chứa Axit Fluoroantimonic H2FSbF6, bên dưới loại axit là Azidoazide azide (C2N14) hay còn gọi AA.

    Suy đoán sức công phá của quả bom còn mạnh hơn bom Sa Hoàng, vẫn đang trong quá trình nghiên cứu và sản xuất.

    Đây cũng là lời giải thích cho "phép lạ" của bức tượng.

    Đồng thời, Thiên Bình và Cự Giải khi lẻn vào nhà thờ đã thấy được "bóng ma" và cậu bé với mái tóc vàng.

    Tạm xác nhận đó là Miriim Hauer.

    Ngày 12 tháng 1 năm 2018, Nhân Mã giả bị bắt, thu thập thông tin của lũ bắt cóc.

    Suy đoán đám bắt cóc thuộc bên thứ ba, hoặc trường hợp khác chính là còn một phe phái khác cũng tham gia.

    Phát hiện anh trai "Bloody Ceaser" Rudy Bloom.

    Nhân Mã phát hiện thông tin về "thiên thần có giọng hát chết người" và một người có năm chữ đầu là M - I - R - I - I, có vẻ đó là Miriim Hauer.

    Cùng ngày 12, Bảo Bình thành công xác định về tờ báo mà Nhân Mã đã tìm ra.

    "Thiên thần" tên thật là Alfred Fudge, trùng tên với một người ở làng nhỏ Maine.

    Nhưng kẻ đó đã chuyển khỏi làng.

    Nghi vấn "thiên thần" cũng chính là bóng ma trong nhà thờ Rosario.

    Còn cậu bé kia, tên đầy đủ là Miriim Hauer, vừa là người lũ bắt cóc nhắc tới, cũng là người mà đêm ấy Thiên Bình và Cự Giải nhìn thấy.

    Số người thiệt mạng: mười hai kẻ xâm nhập, ông bartender, kẻ quan sát.

    Không có thiệt mạng gì đáng kể.

    Câu hỏi đặt ra:

    - Câu hỏi thứ nhất, tại sao Boss của họ - Akatsuki Shoya, là một người Nhật mà lại muốn có thứ vũ khí của Đức?

    Rõ ràng đây chỉ là cuộc đối đầu của Đức và Nga nhưng Boss lại nhúng tay vào.

    Bình thường Boss đều sẽ báo trước với bọn họ bên thuê là ai nhưng nhiệm vụ lần này không lại không nói rõ.

    Vậy thì có khả năng, đây là nhiệm vụ do chính Boss giao cho, hoặc đây là một nhiệm vụ tuyệt mật.

    Cả hai vế đều rắc rối như nhau.

    Giả thuyết thứ nhất: Một bên, hoặc là Đức hoặc là Nga nhờ ông trộm lấy bản thiết kế.

    Nhưng rõ ràng Nga đã cử gián điệp đi, Đức cũng cử người đến bắt, không có chuyện họ lại nhờ Chronos hoặc bất cứ sát thủ nào.

    Giả thuyết tạm thời bị bác bỏ.

    Giả thuyết thứ hai: Một bên thứ ba nhờ Akatsuki để sở hữu bản thiết kế vũ khí đầy nguy hiểm đấy.

    Bên thứ ba có thể là những kẻ máu mặt đã nghe nghe về thông tin thứ bom đấy, hoặc một kẻ nào đó đã tuồn thông tin nội bộ cho chúng.

    Giả thuyết tạm thời được chấp nhận.

    Giả thuyết thứ ba: Boss muốn tự mình sở hữu thứ vũ khí ấy.

    Không rõ mục đích.

    Phá hủy thế giới?

    Thống trị thế giới?

    Xóa một đất nước ra khỏi bản đồ?

    Giả thuyết tạm thời được chấp nhận.

    - Câu hỏi thứ hai, Chronos đã phát hiện ra một bên khác nhúng tay vào nhiệm vụ của họ, không chỉ một lần mà là rất nhiều lần.

    Vậy thì bên đó là ai?

    Giả thuyết thứ nhất: Là một kẻ muốn ngăn chặn việc thực hiện nhiệm vụ của Chronos.

    Nhưng chúng đã gợi ý về anh em Bloom, cũng không hề làm ngáng đường của nhóm.

    Giả thuyết tạm thời bị bác bỏ.

    Giả thuyết thứ hai: Là một bên muốn giúp Chronos.

    Nhưng giúp việc gì?

    Muốn tìm hiểu việc gì hay muốn lợi dụng họ?

    Giả thuyết tạm thời chưa được xác định.

    - Câu hỏi thứ ba: Alfred chính là "Bóng ma"?

    Giả thuyết thứ nhất: Đúng vậy, hai người họ là một.

    Nhưng chưa thể khẳng định, chưa chắc Alfred có thể hát được như "Bóng ma", cần thực hiện một cuộc điều tra.

    Đồng thời, tuổi tác của họ có phần không hợp lí.

    Giả thuyết chưa được xác định.

    Giả thuyết thứ hai: Hai người họ là hai người khác nhau.

    Giả thuyết chưa được xác định.

    - Câu hỏi thứ tư: "Bóng ma" và "thiên thần" liệu có phải là cùng một người hay không?

    Giả thuyết thứ nhất: Hai người họ không cùng một người.

    Hai người họ có thể trùng tên với nhau nhưng không chắc chắn có thể là một.

    Giả thuyết tạm thời chấp nhận.

    Giả thuyết thứ hai: Hai người họ là một.

    Bởi vì chưa thể chắc chắn điều này nên vẫn chưa thể khẳng định.

    Giả thuyết tạm thời bị bác bỏ.

    - Câu hỏi thứ năm: Mặt nạ Dante thì có liên quan gì tới vụ việc này hay không?

    Giả thuyết thứ nhất: Có liên quan.

    Trong bức ảnh chụp bản thiết kế quả bom, Bạch Dương đã tự mình xác nhận rằng phải có một chiếc chìa khóa để khởi động vũ khí.

    Xử Nữ có linh tính rằng mặt nạ chính là chiếc chìa khóa.

    Giả thuyết tạm thời chưa được xác định.

    Giả thuyết thứ hai: Không hề có liên quan, nó có thể chỉ là một món đồ quý giá mà bên thứ ba phải có được nó.

    Giả thuyết tạm thời được chấp nhận.

    - Câu hỏi thứ sáu: Nhà thờ Rosario có liên hệ hay quan hệ gì với Đức hoặc Nga hay không?

    Giả thuyết thứ nhất: Nhà thờ có quan hệ với Đức.

    Bằng chứng là việc Heinrich là người Đức, nhà thờ cũng có bản thiết kế của quả bom ấy.

    Giả thuyết tạm thời được chấp nhận.

    Giả thuyết thứ hai: Nhà thờ có quan hệ với Nga.

    Heinrich có thể là gián điệp của Nga, ông lấy trộm bản thiết kế của Đức và mang tới nhà thờ để giấu bên Đức.

    Giả thuyết tạm thời được chấp nhận.

    Giả thuyết thứ ba: Nhà thờ có thể có quan hệ với cả Đức và Nga.

    Hoặc là nhà thờ là gián điệp hai mang, hoặc là nhà thờ có kế hoạch gì đó với nên mới lấy bản thiết kế của Đức.

    Giả thuyết tạm thời được chấp nhận.

    Nhưng nếu nhà thờ không có quan hệ nào với Đức cũng như Nga thì sẽ có thêm giả thuyết thứ tư: Nhà thờ là bên trung lập.

    Giả thuyết tạm thời chưa được xác định.

    - Câu hỏi thứ bảy: Ngân quỹ khổng lồ của nhà thờ Rosario là từ đâu ra?

    Giả thuyết thứ nhất: Do Nga hoặc Đức cung cấp, để tiếp tục nghiên cứu và sản xuất.

    Giả thuyết tạm thời chưa được xác định.

    Giả thuyết thứ hai: Một bên thứ ba đã cung cấp tiền bạc để Nhà thờ có thể tiếp tục nghiên cứu.

    Giả thuyết tạm thời chưa được xác định.

    - Câu hỏi thứ tám: Vết thánh tích trên tay cậu bé Miriim Hauer là gì?

    Giả thuyết thứ nhất: Chỉ đơn giản là vết sẹo.

    Cậu bé nói nó mới chỉ xuất hiện gần đây, tức là từ cuối năm 2017 đến đầu tháng một năm 2018.

    Đồng thời cũng khẳng định đó là vết thánh, chưa rõ nói dối hay không.

    Giả thuyết tạm thời chưa được xác định.

    Giả thuyết thứ hai: Do tác động bên ngoài hoặc do kẻ nào đó đã rạch nó.

    Nhưng nếu rạch ra thì chắc chắn cậu ấy phải biết, hoặc là cậu ấy đang bao che hoặc thực ra chẳng có kẻ nào đã rạch nó.

    Giả thuyết tạm thời chưa được xác định.

    Điều cần lưu ý với câu hỏi: Vết thánh của Miriim Hauer là hình dấu thập tự, cũng chính là dấu vết trên mu bàn tay của Chúa.

    Trong kinh thánh, chúa Jesus vì chịu khổ thay con người mà bị đóng đinh trên thập tự giá, cốt đem những giấu vết này gọi là "dấu yêu".

    Như vậy, vết thánh của Miriim có thể là ám chỉ mình chính là "Thượng Đế".

    - Câu hỏi thứ chín: Liệu hội Tam Điểm có liên quan gì đến nhà thờ Rosario hay không?

    Giả thuyết thứ nhất: Có liên quan.

    Nếu vậy thì có thể trả lời được cho việc có người giết Stefano Kstancy.

    Giả thuyết tạm thời chưa được xác định.

    Giả thuyết thứ hai: Không hề liên quan.

    Nếu xem xét tất cả các sự kiện đã diễn ra, đây là câu trả lời đúng nhất, bản thân Xử Nữ cũng nghiêng theo phía này.

    Giả thuyết tạm thời được chấp nhận.

    Kế hoạch tiếp theo: Ma Kết và Sư Tử sẽ sớm đi chuyển tới làng để thực hiện kế hoạch.

    Nhóm thứ nhất (3 người): Xâm nhập vào nhà Alfred Fudge để tìm kiếm thông tin.

    Cố gắng xác định thân phận.

    Nhóm thứ hai (2 người): Tìm cách vào căn phòng bí mật của Heinrich, có thể tìm thấy những thông tin khác.

    Nhóm thứ ba (2 người): Quan sát xung quanh nơi sản xuất bom.

    Nhóm thứ tư (2 xạ thủ): Một người quan sát quanh nhà của Alfred, một người quan sát nhà thờ.

    Và một người còn lại, âm thầm theo dõi "Bóng ma".

    Kế hoạch không được thất bại.

    ———————————

    Ở chương này tui đã tóm tắt lại từ đầu, các độc giả có lẽ sẽ hiểu hơn về tình tiết truyện.

    Ta thông báo nhỏ, truyện cũng đi được có lẽ khoảng 1/3 hoặc 1/2 chặng đường rồi 🙂.

    1:24

    06/01/2022
     
    12 Chòm Sao Và Thế Giới Ngầm
    Chương XVIII


    Nhà thờ Rosario vẫn bình yên như ngày thường, hiện tượng kì lạ vẫn xảy ra đúng giờ, vẫn những bài thánh ca cất lên.

    Người dân nơi đây vẫn hạnh phúc sống qua những ngày bình dị.

    Hôm nay làng quê lại mở cửa chào đón thêm những vị khách tham quan khác, có vẻ như tin đồn về hiện tượng đã lan truyền dần tới khắp nơi.

    Khách tham quan cũng vì thế mà đến ngôi làng này ngày một đông.

    Cũng không cần phải nói, địa điểm mà họ sẽ đặt thứ nhất trong danh sách tham quan của mình - nhà thờ Rosario.

    Ngoại trừ dân làng, xung quanh đã bắt đầu có những vị khách từ xa tới, tuy không nhiều nhưng đây có vẻ là bước tiến mới với ngôi làng.

    Đây chỉ là một ngôi làng nhỏ, không tới nỗi nghèo đói nhưng cũng không phải dạng giàu có gì.

    Người dân chủ yếu là người già, trẻ nhỏ hoặc trung niên; thành phần khỏe mạnh chủ yếu đã chuyển tới thành phố hoặc những nơi phát triển khác để kiếm sống.

    Dân làng cũng đã cố gắng mời chào để phát triển kinh tế của làng nhưng đều thất bại, cho tới khi "hiện tượng" xuất hiện.

    Thế giới phát triển, tốc độ truyền tin cũng nhanh hơn trước đây.

    Chỉ cần một bài đăng của một người vô tình đi ngang qua cũng đủ thu hút sự chú ý của mọi người trên khắp thế giới.

    Du khách tới đây cốt cũng để chứng kiến "phép lạ" và nếu được, họ muốn tự mình chứng kiến liệu đây là thật hay giả.

    Để tránh việc nhiều người mà làm ảnh hưởng tới bức tượng, các cha xứ trong Nhà thờ đã đặt ra một quy định mới.

    Ngoại trừ các cha và các sơ trong nhà thờ, dân làng và du khách đều phải giữ khoảng cách 1 mét với bức tượng.

    Nếu muốn tham quan xung quanh nhà thờ, du khách bắt buộc phải cầu nguyện với bức tượng, biểu lộ sự thành kính của mình.

    Quan trọng nhất, trong thời gian cầu nguyện, mọi người buộc phải giữ yên lặng hoàn toàn, không được quay phim và chụp ảnh trong khoảng thời gian này.

    Nếu ai không tuần theo quy định sẽ bị mời ra ngoài.

    Sư Tử ngồi lẫn với dân làng trong nhà thờ.

    Cậu đóng vai một du khách tới từ Nhật Bản, đi du lịch cùng một người bạn - Ma Kết.

    Hiện tại là 7 giờ, thời gian cầu nguyện buổi sáng của dân làng.

    Xung quanh đã có một vài du khách tới sớm và ngồi quan sát, Sư Tử và Ma Kết cũng nằm trong số đó.

    Hai người tới khá sớm và ngồi ở hàng cuối cùng, nơi này có tầm nhìn bao quát toàn bộ nhà thờ cùng với bức tượng.

    Tám giờ sáng, Thiên Bình và Cự Giải cùng nhau tiến vào nhà thờ.

    Cả bốn người đều vờ như không quen biết nhau, hai cô gái ngồi ở hàng thứ ba từ dưới lên.

    Cùng lúc này, du khách bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, ghế ngồi trong nhà thờ dần được lấp đầy.

    Mọi người đều ngoan ngoãn giữ im lặng chờ đợi "phép lạ" xảy đến.

    Đúng 8 giờ 30 phút, chuông kêu và tiếng tù và cất lên, trong sảnh đường yên lặng, chỉ có tiếng tù và là ngân vang khắp nơi.

    Không tới mười phút sau, "phép lạ" thật sự đã diễn ra, dòng lệ chảy ra từ đôi mắt của bức tượng.

    Sư Tử nghe rõ tiếng thốt lên khe khẽ xung quanh.

    9 giờ, thời gian cầu nguyện hằng ngày kết thúc.

    Dân làng lục tục rời đi, lại bắt đầu công việc thường ngày, còn du khách cũng rời khỏi chỗ, tham quan xung quanh.

    Trong khi Ma Kết bắt chuyện với Thiên Bình và Cự Giải, Sư Tử rất tự nhiên mà đi loanh quanh nhà thờ.

    Đến cả khu hành lang và phòng nghỉ của các cha xứ cũng không bỏ sót.

    Đi chán chê rồi lại đi tới cả sân sau của khu nhà, tận hưởng làn gió lành lạnh của mùa xuân sớm tại đất nước Hoa Kỳ này.

    Sư Tử tự nhận bản thân mình thực sự là một kẻ may mắn, đôi khi chỉ cần chạy loăng quăng một hồi thì lại phát hiện ra điều gì đó.

    Điển hình như là bây giờ, cậu thấy thằng bé tóc vàng đã từng đọc trong bản báo cáo và tên lọt vào vòng "tình nghi" cần quan sát của Chronos - Alfred thì phải.

    Ha ha, cậu bỗng dưng nhớ đến mối quan hệ của Boss với sát thủ Bianco.

    Tại sao cậu lại nhớ đến hả?

    À à, tại hai người họ đang hôn nhau một cách thắm thiết kìa.

    Với khoảng thời gian khi mà xã hội đang dần phát triển như thế này, Sư Tử hoàn toàn không có lí do để kì thị đồng tính.

    Nhưng vấn đề ở đây chính là cách - biệt - tuổi - tác!

    Nếu người đàn ông tên Alfred kia thực sự là "thiên thần" thì ông ta cũng đã gần 50 tuổi, và cậu bé kia đến năm nay cũng chỉ mới 20 tuổi.

    Cậu tin chắc rằng cậu b--, à không, là chàng trai mới đúng, dù nhìn trẻ măng như vậy nhưng lại lớn tuổi hơn cậu.

    Nhưng 20 tuổi thì đã sao?

    So với người đàn ông kia thì cách biệt tuổi tác của họ cũng lên tới con số 30.

    Sư Tử chép miệng, lấy điện thoại từ trong túi áo khoác của mình rồi chụp vài bức.

    Chậc chậc, thông tin nhỏ hay lớn thì đôi khi cũng rất cần thiết đấy chứ.

    Cậu còn nhìn thấy một cô gái khác cũng ở bên dưới sân sau, chỉ khác rằng cô ngay lập tức chạy đi khi thấy màn hôn nhau đắm đuối của hai con người cách biệt 30 tuổi.

    Ờ, đúng là đáng xấu hổ thật, lại còn thấy rợn hết cả da gà nữa chứ.

    May mà cậu mặt đủ dày.

    Cậu nhún vai rồi nhanh chóng quanh trở lại sảnh, đi lâu quá cũng sẽ bị người khác nghi ngờ.

    Thật khó khăn mà...

    Tối ngày hôm nay đã phải hành động rồi, vừa phải thức dậy lúc sáng sớm để di chuyển tới Maine, ngồi ê đít trên xe cả tiếng để đến cái làng này, rồi tối lại phải làm nhiệm vụ.

    Cậu mệt muốn chết luôn rồi!

    Sư Tử lại bắt gặp cô gái vừa mới xấu hổ chạy đi ở trong sảnh, cô đang bắt chuyện với Ma Kết.

    Cậu lại một lần nữa vô cùng mặt dày lại gần hỏi hai người họ, hướng ánh mắt đầy châm chọc về phía cậu bạn.

    Ồ, quên chưa nói, tiếng Anh của Sư Tử rất tốt đấy.

    - Ôi trời ôi trời, tao mới rời đi một tí là mày đã tìm được gái để tán rồi cơ à?

    Nhanh tay nhanh chân ghê cơ.

    Ma Kết nhíu mày đáp lại: - Tao không tán tỉnh ai hết.

    Cô ấy chỉ hỏi tao rằng tao đến từ đâu thôi!

    - Ồ, vậy mày trả lời ra sao?

    Cô gái kia cười nhẹ trả lời: - Anh ấy bảo rằng anh ấy đến từ Nhật Bản.

    - Vậy còn cô thì sao?

    - À, thật bất lịch sự quá.

    Tôi là Arorua Roy, người Canada chính gốc, tôi đến từ tỉnh Ontario, rất gần với làng này.

    Sư Tử hỏi: - Tại sao cô lại đến làng?

    Vì tin đồn sao?

    - Ha ha, không đâu.

    Cho tới khi bước chân tới đây thì tôi mới hay về hiện tượng huyền bí đó.

    Vốn dĩ tôi tới là để tránh bão cơ. (Nguyên văn tiếng Anh: Ha ha, no.

    Until I came here, I knew about occult phenomena.

    I came to avoid the typhoon.)

    - Ồ,...

    - Ma Kết nheo mắt.

    - Vậy là ở quê cô đang có bão lớn sao?

    - Đúng vậy!

    Ba người trao đổi vài câu rồi mới chia nhau đi về.

    Ma Kết lạnh nhạt nói:

    - Cô gái ấy nói dối.

    - Tao biết.

    Tao nghĩ rằng "bên thứ ba" đã xuất hiện rồi đấy.

    - Hừm, có lẽ cần nói với con Kim Ngưu, dù sao thì ba người chúng ta cũng phải đột nhập vào nhà của Alfred mà.

    Cùng lúc đó, Thiên Yết và Bạch Dương đang nói chuyện với cha Roger.

    Cha Roger nói: - Vậy là hai cậu muốn vào phòng cũ của cha Heinrich để điều tra?

    Tại sao lại như vậy?

    Thiên Yết cười xòa nói: - Cũng vì chúng tôi đã phát hiện được một số điều khá vô lí nên cần điều tra.

    Chúng tôi tin rằng ở trong phòng của cha Heinrich có một số thứ đáng chú ý.

    Trái với suy nghĩ rằng cha Roger sẽ từ chối bọn họ, cha rất vui vẻ cười:

    - Vậy cũng được, chỉ cần hai cha không làm hỏng bất cứ đồ đạc gì của cha Heinrich là được.

    Hai cha muốn vào điều tra lúc nào?

    Bạch Dương nói: - Chắc là khoảng 24:00 thưa cha.

    Đêm ngày 13 tháng 1 năm 2018, đêm 24:05, kế hoạch bắt đầu.

    ----------------

    Tui biết chương này ngắn 🙂 Những điều bất ngờ nên để dành cho chương kế (Thực ra là tui lười).

    Chap sau tui sẽ viết dài hơn nha 🙂.

    Mọi người thử đoán xem tại sao Sư Tử và Ma Kết lại biết được cô gái tên Harshita nói dối 🙂?

    Ahihi

    1:51

    06/01/2022
     
    Back
    Top Dưới