Cập nhật mới

Khác (12 chòm sao) Trường học tâm thần

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
117702925-256-k943622.jpg

(12 Chòm Sao) Trường Học Tâm Thần
Tác giả: _Aveugle_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một kẻ đãng trí chuyên dẫn lối mọi người, gặp một gã ma mới chưa bao giờ thua cuộc.

Lật lại hồ sơ bệnh nhân của mười ba kẻ đáng sợ nhất nơi đây...

*

Nơi đây là trại tâm thần.

Nơi những con người lập dị và điên loạn sẽ trình diễn trên sân khấu của chính họ.

Bạn sẽ không biết điều gì xảy ra nếu bạn đắc tội với những nhân vật ở đây đâu.

Hãy nhớ lấy, chỉ có ở nơi này, càng lập dị sẽ càng nổi, càng bình thường thì càng chìm.

Nổi hay chìm, là do chính bạn quyết định.



xunu​
 
(12 Chòm Sao) Trường Học Tâm Thần
Casting [Phần 0. Quá khứ: Zoo]


Tên tác phẩm: Trường học tâm thần.

Tác giả: Bélier Mù.

Thể loại: Học đường, kinh dị, bí ẩn, tâm lý.

Disclaimer: Số phận của họ do tôi quyết định.

Tình trạng: On-going.

Độ dài: Long-fic.

Rating: T

Warning

Mọi địa điểm trong truyện đều là bịa đặt.

Comment xin hình tớ xin không trả lời (tại lâu quá tớ cũng chả nhớ đâu =))) )

Comment bất lịch sự sẽ bị xoá.

"Quá khứ" kể theo ngôi thứ ba, "Hiện thực" kể theo ngôi thứ nhất (lời kể của Ophiuchus, kẻ ngoài cuộc)

Summary

Nơi đây là trại tâm thần.

Nơi những con người lập dị và điên loạn sẽ trình diễn trên sân khấu của chính họ.

Bạn sẽ không biết điều gì xảy ra nếu bạn đắc tội với những nhân vật ở đây đâu?

Hãy nhớ lấy, chỉ có ở nơi này, càng lập dị sẽ càng nổi, càng bình thường thì càng chìm.

Nổi hay chìm, là do chính bạn quyết định.



Ophiuchus - Mèo đen ẩn mình

"Nhìn bọn chúng cấu xé nhau, trong sở thú loài người này.

Âu cũng là một thú vui tao nhã."

---

Rio - Thỏ nhỏ mờ nhạt

"Chẳng phải họ không quan tâm hay chú ý đến tôi.

Chỉ là tôi trong mắt họ không hề tồn tại."

---

Leo - Sói trắng tham vọng

"Tình yêu à?

Ngốc chắc?

Thứ duy nhất ta yêu là hai chữ chiến thắng."

---

Aries - Cánh hồng lụi tàn

"Khi hoa đã nhạt màu, cũng là lúc tình yêu trái cấm đã giam cầm ta bấy lâu kết thúc.

Giờ là lúc để ta tự do.

Tự do tìm đến cái chết."

---

Libra - Báo đen rình rập

"Không có sức tấn công vũ bão như sư tử và hổ, cũng không ranh mãnh như cáo và sói.

Nên loài báo chỉ có thể náu mình trên cây tìm cơ hội cho chính mình."

---

Scorpio - Dơi khát máu

"Không ở đây như một vị thần linh.

Ta ở đây như là loài quỷ dữ, khát khao máu thịt của các ngươi.

Đêm đã đến, dậy thôi, hỡi đồng loại của ta."

---

Virgo - Quạ đen ăn xác

"Nơi nào có xác chết, nơi đó có ta.

Đánh hơi được mùi xác chết chính là bản năng của ta, không phải bản lĩnh."

---

Taurus - Hổ mang tha mồi

"Người ta đã nói nọc của rắn rất độc, độc như phụ nữ.

Thế chắc hẳn tôi chính là hổ mang, vua của loài rắn."

---

Cancer - Hổ dữ lạc đàn

"Hổ dữ không ăn thịt con... nhưng cũng không dám bảo vệ con mình trước bầy đàn hám lợi của mình.

Cuối cùng vẫn đành chọn vứt bỏ con mình.

Cho nên tôi được xem là 'kẻ lạc loài'."

---

Aquarius - Hơi thở của quỷ *

"Kèn của thiên thần, hơi thở của quỷ.

Cùng nhau chơi trò 'Giết người trong vô thức' này nào!"

---

Sagittarius - Nước mắt cá sấu

"Con quái vật xấu xí bị nguyền rủa thành con người tội lỗi.

Mãi mãi cũng chỉ có thể rơi vài giọt nước mắt, thương hại chính mình, thương hại chúng sinh đã bị một con thú đội lốt người trà trộn vào."

---

Gemini - Đại bàng hung hãn

"Đã đến rồi.

Đã đến lúc để kẻ thống trị lên ngôi và thao túng quyền hành như một bề trên thật sự.

Vì lẽ đó, ta đến đây để chơi đùa cùng các ngươi."

---

Pisces - Hồ ly ranh mãnh

"Tham lam.

Mưu mô.

Lừa gạt.

Kiếm chác.

Tham lam.

Xảo trá.

Hại người.

Đổi chác.

Lại tham lam.

Đều là tôi."

---

Capricorn - Cú đòi mạng

"Đền mạng!

Nhắm mắt lại, tối đen.

Mở mắt ra, một màn đêm tĩnh mịch.

Chỉ có tiếng kêu thảm thiết của ta là vang vọng khắp mọi nẻo đường như cái tiền đồ của ta.

Đền mạng!"



Hơi thở của quỷ *: "Kèn của thiên thần, hơi thở của quỷ" là để chỉ hoa loa kèn và độc của nó.
 
(12 Chòm Sao) Trường Học Tâm Thần
Hồi 1. Phần 0. Chương I


Hồi 1.

Cuộc hội ngộ của quỷ dữ

Phần 0.

Quá khứ

Chương I.

Gemini và những người bạn



Những gì đã thuộc về quá khứ, hãy cho nó qua đi?

Đó là một mớ kí ức quan trọng và rối tung.

Thật thất vọng khi tôi đã cho nó trôi dạt vào góc khuất và lãng quên nó từ trong tiềm thức.

Hoá ra nó chưa bao giờ là mất đi, chỉ là nó bị hắt hủi... bởi tôi.

*

Hôm đó là ngày đầu tiên đi học, cũng là ngày bắt đầu một cuộc đời bị ràng buộc với chốn tâm thần của Ophiuchus, dẫu bây giờ vẫn đang là một ngôi trường bình thường.

Trường có khuôn viên rộng và phòng học lớn, học phí xem chừng ở mức khá, rẻ, có thể bàn bạc và thương lượng để đưa ra mức giá hợp lý nên nơi này phù hợp với bất kì loại học sinh nào, dẫu có gia cảnh ra sao.

Vì thế, học sinh ồ ạt kéo đến ghi danh và hồ sơ nhập học thì chất đống.

"Khá khen cho danh hiệu Trường học nổi tiếng bật nhất tại thành phố La schizophrénie."

Ophiuchus thầm nghĩ.

Cậu nhìn khắp căn phòng được sơn mới màu trắng, cũng may bàn ghế ở đây là màu sắc khác.

Ophiuchus từng nghe kể về một hình thức tra tấn con người cực kì tàn khốc và dã man, mang tên là "tra tấn trắng", nhưng cậu chưa bao giờ tưởng tưởng khi bị rơi vào tình huống đó cậu sẽ phát điên hay không và như thế nào.

Cậu nghiêng đầu, thấy bên cạnh là cô gái khá xinh xắn với bộ móng tay sơn màu hồng nhạt khiến cho nhìn vào có sức sống hơn, những ngón tay thon dài lật những trang sách đã bị ố vàng, chắc có lẽ là thứ sách lịch sử đã được mượn từ thư viện, đôi môi chúm chím đỏ hồng như đóa hoa e thẹn muốn nở, sống mũi cai cùng gò má ửng hồng, nhìn kĩ có thể thấy rõ lông tơ trên đó và đôi mắt màu tím mê hoặc như thứ rượu vang sóng sáng dưới ánh đèn pha lê trắng, đẹp đẽ mà tinh tế.

Nhưng không vì thế mà cậu say mê thứ nhan sắc đó, cậu nhíu mày, vẻ dò xét, hỏi với giọng ồm ồm khó nghe:

- Người mới ư?

Cậu.

- Thế cậu không phải hay sao?

Cô nàng gật đầu, ánh mắt như biết cười nhìn chăm chăm vào khuôn mặt khó coi của cậu, giọng vui tươi.

Cậu càng cau mày hơn, đằng hắng mấy lần mới chịu nói:

- Không.

Tôi ở đây...

đã lâu rồi.

- Lâu sao?

- Cô gái hỏi với vẻ ngập ngừng suy nghĩ, giọng một lúc nhỏ đi - Chẳng phải trường chỉ mới xây thôi sao?

Hừ.

Cậu quay mặt đi, không thèm nói với cô gái kì lạ ấy nữa.

Rồi một lúc sau, cô đứng dậy rời đi.

Ophiuchus nhìn theo, hình như cô không được mọi người quan tâm, hay nói đúng hơn, trông có vẻ cô bị cô lập.

Nhưng sao có thể như thế khi đây là ngày đầu nhập học chứ?

Ophiuchus tự hỏi rồi trầm mặc thật lâu.

Mãi sau ngẩng đầu lên, cậu đã bị giật mình trước sự xuất hiện đột ngột của một cậu bạn nam.

Cậu ta có mái tóc bạch kim, khuôn mặt hơi đểu cáng một chút nhưng bù lại nhìn rất thân thiện chứ không phải loại người hay giấu đi cảm xúc của mình giống như cậu.

- Chào!

Tao là Lion*.

Cậu ta nhoẻn miệng cười như là một tên nhóc hòa đồng.

Nhưng cách cậu ta nói chuyện lại khiến Ophiuchus khó chịu mà nhăn mặt lại.

Không một ai gặp mặt người lạ lại có thể nói chuyện sỗ sàng và thô lỗ như thế.

Nên cậu phớt lờ sự hiện diện đó và đẩy ghế đứng dậy.

- Này, bất lịch sự thế?

- Lion vẫn cười cười, tay nắm lấy vai Ophiuchus mà giữ lại, nhưng theo suy đoán của cậu thì có lẽ tận sâu trong lòng cậu ta đã dấy lên sự bực tức vì bị làm ngơ

- Ophiuchus.

Giờ thì bỏ tay ra.

Cậu gằn từng tiếng.

Không đợi Lion phản ứng rụt tay về, chính Ophiuchus đã lấy tay hất tay cậu ta ra rồi đi thẳng.

Phía sau vẫn còn vọng lại giọng nói tuy rất khẽ nhưng cậu lại có thể nghe được rõ ràng của Lion:

- Xem thường tao ư?

Khốn nạn.

Tiếng đấm xuống bàn nghe rất lớn, Ophiuchus cũng không quay lại nhìn xem khuôn mặt cậu ta thế nào.

Bầu không khí đang náo nhiệt bỗng yên áng hẳn vì tiếng động đó.

Có vài học sinh ngoái đầu chú ý, đa phần là nữ sinh.

Lion chỉ cười trừ, nụ cười tỏa sáng như vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.

Rồi cậu vác cái bàn bị lõm đó lên vai, vui vẻ rời khỏi lớp đi đến phòng Học sinh vụ.

Bầu không khí căng thẳng ấy cũng không duy trì được lâu, lại ồn ào nói chuyện như trước.

Cả lớp được chia làm hai nửa.

Một bên là các nam sinh vây quanh duy nhất một nữ sinh.

Một bên là các nữ sinh quây quần túm tụm thành một nhóm riêng nói chuyện.

Vì lớp, trường lớp tương đối rộng và để việc học có hiệu quả nên một lớp chỉ có khoảng mười ba học sinh.

Một con số không may mắn gì cho lắm.

Thật ra thì những lớp học khác có thể lên đến bốn mươi học sinh.

Mức học phí khác nhau sẽ học ở các lớp khác nhau, gặp gỡ, quen biết những tầng lớp khác nhau, cùng những loại người khác nhau và những giáo viên với trình độ khác nhau.

Vì lẽ đó mà các giáo viên dù đã vào tiết vẫn chưa hề vào lớp giảng dạy.

Học sinh cứ thế mà ồn ào, xôn xao để tự giới thiệu và tìm hiểu về bạn bè.

Hoặc không...

- Sao cô ta có thể quấn quýt bên bọn đàn ông mãi thế nhở?

Một cô gái có mái tóc vàng nhạt màu nắng cắt ngắn và không vô nếp cứ rối tung lên, và cái đầm trơn trắng xòe, dài ngang đầu gối, đôi giày bệt màu trắng như dành cho các cô, các dì công sở.

Tuy vẻ ngoài không được gọn gàng nhưng bù lại khuôn mặt cô nàng thập phần xinh xắn, thế mà lời nói lại như chứa ngàn kim chích, giọng đay nghiến cô gái bên phía đối diện đang huyên thuyên với nhóm toàn là con trai.

Hai cô gái khác, một có mái tóc đen dài chấm gót, đầm hoa, giày cao gót trắng, một có mái tóc hạt dẻ bồng bềnh, dợn sóng phủ qua lưng, đầm xanh lam, cao gót trắng, có vẻ đều là bạn của cô gái tóc vàng kia, lên tiếng khinh miệt Chậc, chậc!

- Cũng không biết chừng lại là đàn bà rắn rết!

Gemini?

Một cô gái khác với mái tóc màu đỏ rượu ôm sát khuôn mặt.

Cô nàng mặc một áo thung đen, áo khoác ngoài cũng màu đen nốt, váy ngắn qua đầu gối một khoảng với đôi vớ lưới cá tính và đôi bốt cổ cao.

Cô quay sang nhìn cô gái bên kia xem xét.

Mái tóc ngắn nhưng phồng nhẹ, đôi mắt sáng lanh lợi, sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi đỏ mọng nói không ngừng, luôn luôn cười, cử chỉ vui vẻ hoạt náo mà mọi đàn ông đều thích.

Cô nàng tóc vàng cũng nhìn kĩ lại hơn, vẻ mặt xét nét:

- Vậy thì lại là thứ người nham hiểm.

- Ôi, đàn bà là những niềm đau.

- Cô nàng tóc hạt dẻ khóe miệng nhếch lên thành hình bán nguyệt, nếu là người điếc sẽ thấy cô thật đẹp và giống như một thiên sứ làm sao

- Hồng nhan có bao giờ mà không họa thủy?

- Cô gái tóc đen dài chêm vô

- Hồng nhan?

Họa thủy?

- Cô nữ sinh tóc đỏ ngờ vực hỏi

- À, đây là một câu từ thời xa xưa của quốc gia láng giềng quê mẹ tôi, là Trung Quốc.

Câu ấy nghĩa là đàn bà đẹp thì hại nước, hại dân đấy Taurus.

- Cô nàng cười nhẹ, đôi mắt dường như cũng đang cười theo khi khóe miệng cong lên

- Cậu là người Việt Nam?

- Taurus có vẻ gì đó rất ngạc nhiên, hỏi

- Đúng vậy, Gemelli* là người Ý gốc Việt.

Còn Gémeaux* là người Pháp.

Bọn họ đều là du học sinh ở nhờ nhà tôi.

- Gemini tươi cười trả lời thay, và cô nàng lại bắt về chủ đề cũ để tiếp tục, dường như rất thích thú với điều đó.

- Đẹp gì chứ?

Mái tóc xấu tệ!

Rồi nhóm các nữ sinh ấy cứ không ngừng nói về những thứ mà bọn họ không thích, có thể là váy, tóc, mặt mũi của các nữ sinh trong trường.

Về vấn đề đó thì Gemini là giỏi nhất, cô cứ mãi nói về những điều đó và luôn có được sự phụ họa từ Gemelli và Gémeaux.

Taurus không có bạn ở đây, cho nên cũng đành nghe tai này lọt tai kia, miệng cười mỉm, không biết là chán nản, mỉa mai hay thật sự cảm thấy nực cười.

Trong khi đó, nhóm những nam sinh vẫn cười đùa cùng cô gái xinh đẹp kia.

Cô mặc một bộ đồng phục trông hơi kì quặc.

Không phải vì nó là đồng phục của vùng Đông Á mà trông kì quặc.

Vì sự thật, cô nàng mặc một cách kì quặc.

Không biết có phải do cô quá ốm và nhỏ bé không hay do bộ đồng phục quá rộng mà cô trông như một bộ xương xinh đẹp đang cố mặc quần áo.

Thế nhưng nhóm những nam sinh không ai để ý điều đó, họ đều chú tâm nghe cô nàng nói, lâu lâu là vỗ tay hay gật gù đồng tình.

Bỗng có một cậu nam sinh, mái tóc dày đen nhánh, lên tiếng.

Tiếng nói như thì thầm tự hỏi mình:

- Cậu con trai khi nãy thật kì lạ...

Cô gái hơi nhíu mày, cặp mắt phượng sắc bén như xoáy sâu vào tâm hồn cậu con trai ấy, đôi mày ngài cau lại rồi chợt nhận ra điều gì đó mà trở về trạng thái vui vẻ:

- Chắc có lẽ là cậu ấy chưa thân với ai nên khó chịu chăng?

- Scorpio thật thông minh!

Một cậu con trai khác tóc xanh, mũi nhỏ, môi mỏng bạc tình, bù lại cặp mắt đa tình phong lưu, đôi lông mày rậm nhưng không thô, dưới cằm cậu đeo một cái khẩu trang trắng.

Có lẽ chỉ cần kéo cái khẩu trang ấy lên cao, qua mũi, chỉ để lại đôi mắt thì sẽ có vô vàn thiếu nữ say mê nhan sắc này.

Trong đó có lẽ có Scorpio này, nhưng cũng không thể chắc rằng phải chăng liệu có thể nào chính cậu ta mới là người bị Scorpio, với khuôn mặt nữ sinh mười lăm tuổi xinh xắn, mê hoặc không.

- Có lẽ tôi nên đi gặp Cancer, anh trai tôi.

Chắc anh ấy sẽ cô đơn nếu thiếu tôi.

Cancer?

Trong khi mọi người vẫn bình thản khi cậu con trai tóc đen ấy đứng bật dậy thì Scorpio lại quay phắt sang phía cậu ta.

Giọng cô ngạc nhiên, dường như là thảng thốt:

- Cậu nói sao?

Anh trai cậu tên gì?

- Cancer.

- Cậu nam sinh dường không mấy để ý, trả lời với vẻ ngạc nhiên không kém

- Cậu tên gì?

- Scorpio càng thêm ngờ vực

-...

- Một thoáng im lặng và cậu ta trầm mặc.

- Cancer.

Rồi cậu đi thẳng ra khỏi lớp.



Chú thích:

Lion, Gemelli, Gémeaux, Cancer*: Lion là chòm sao Sư Tử (cũng có nghĩa là sư Tử nốt nhưng đọc khác tiếng Anh) bên tiếng Pháp, Gemelli, Gémeaux là Song Tử tiếng Ý và Pháp, Cancer là Cự Giải tiếng Pháp (nhưng cách đọc khác, cũng có nghĩ là bệnh ung thư như bên Tiếng Anh vậy á, thì khúc này sẽ giải thích sau).
 
(12 Chòm Sao) Trường Học Tâm Thần
Hồi 1. Phần 0. Chương II


Hồi 1.

Cuộc hội ngộ của quỷ dữ

Phần 0.

Quá khứ

Chương II.

Ophiuchus và ngõ nhỏ tăm tối



Scorpio còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì cậu ta đã đi xa mất.

Cô ngồi xuống, nhủ rằng không nên tự làm rối mình nữa.

Rồi như đã lấy lại tinh thần, Scorpio trở về với trạng thái vui vẻ của mọi khi, cô nàng vuốt lại mái tóc phồng mềm mại của mình và tiếp tục nói chuyện cùng bốn chàng trai như chưa hề có gì xảy ra.

Theo những những gì cô biết trước khi đến đây và sau khi tìm hiểu lại mọi thứ thì bọn họ chẳng tốt lành hay được cha mẹ quan tâm gì cho cam.

Đầu tiên từ trái qua là Virgo, tóc đen, điển trai, có vẻ là người sùng đạo, con nhà giàu nhưng cuối cùng bị phá sản, vơ vét hết tiền của mới vô được cái lớp tồi tệ nhất nơi đây.

Bề ngoài lạnh lùng bên trong nhà nghèo nên Scorpio cũng không dư hơi mà tìm hiểu sâu hơn.

Tiếp theo là Pisces, tóc vàng, điển trai nhưng mặt mũi đểu giả, trông như là kẻ xảo quyệt, không có cha, mẹ bị xâm hại nên mới có thai, vì lẽ đó nên ít bạn, cưỡng cầu có bạn bè, nhưng cuối cùng lại là tên phản bội, hại bạn, hại bè, cụ thể thì chưa rõ, sẽ tìm hiểu thêm.

Mẹ hắn sợ quá tống cổ hắn vào đây.

Nơi này đáng ra không nên là lớp học, lớp học gì mà thể loại nào cũng có thế cơ chứ?

Đó là những thông tin mà Scorpio moi được từ bạn thân hắn, Poisson.

Poisson, tên khốn đeo khẩu trang, bạn của Pisces, khốn nạn y hệt nên mới chơi được với nhau và cũng là bạn trai hiện tại của cô.

Tên ăn mày đầu đường xó chợ, trước đây hắn tên Poison cơ, nhưng sau khi được nhận nuôi và bỏ đi thì đổi tên thành Poisson, cả mái tóc màu nâu đen trước đây cũng đi nhuộm lại thành xanh dương, chắc hắn nghĩ cô không nhận ra điều đó.

Scorpio cười nửa miệng.

Chuyện về tên khốn nạn đó thì dài như một bảng báo cáo cuối năm, cho nên Scorpio không muốn nhắc đến nhiều.

Chỉ cần biết, cô ở đây để trả thù hắn cùng những kẻ liên quan đến hắn và cả những con ả mà cô ghét, như là bốn đứa con gái đang xì xầm về cô sau lưng vì chúng nghĩ cô đã không nghe thấy.

Cuối cùng là Sagittarius, tóc xanh lá, có lẽ cũng là nhuộm, mặt mũi bặm trợn, da bọc xương, gầy gò, cơ thể nhiều vết cắt sâu nhưng không trúng chỗ hiểm nên vẫn bình an, vẻ mặt trông có vẻ thấu hiểu và cảm thông cho người khác nhưng hoàn toàn là giả vờ giả vịt.

Trong cặp toàn là dụng cụ phẫu thuật, có lẽ là ba mẹ cho hoặc là lén mua, cũng có thể là ăn trộm.

Vì gia cảnh hắn vẫn là một dấu chấm hỏi.

Sau khi ngồi ngẫm lại mọi thứ, vẫn thấy có chút tò mò với mái tóc màu xanh lá của Sagittarius nên Scorpio bèn hỏi:

- Này Sagit, tóc cậu là nhuộm sao?

- Không?

Cậu ta không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên vì câu hỏi đó nhưng câu trả lời lại nhàn nhạt và không có vẻ gì là hòa đồng với mọi người, lại còn như hỏi lại Scorpio nữa chứ.

Nhưng Scorpio cũng chẳng mấy bận tâm với vẻ ngoài lãnh đạm đó, cô vẫn tiếp tục săm soi mái tóc đó, vẻ mặt không cam tâm:

- Sao có thể thế được chứ?

Người bình thường mấy ai có mái tóc màu xanh lục như vậy?

- Thế cậu nghĩ tại sao tôi phải nói dối cậu?

Sagittarius có vẻ nổi nóng thật rồi.

Cậu ta giống muốn nuốt tươi Scorpio nếu cô nàng còn tiếp tục hỏi thêm câu nào nữa.

Ấy thế mà cô vẫn chẳng để tâm chút nào, càng lúc càng lấn lướt:

- Làm sao tôi biết...

Đúng lúc này, Poisson nhanh chân nhảy ra chặn miệng cô để cô không nói lung tung nữa.

Nhưng cô nàng ấy, vốn dĩ là một kẻ không sợ trời, không sợ đất, chưa biết chừng trời đất lại phải sợ cái miệng nhanh nhảu hoạt bát này của cô.

Scorpio cắn mạnh vào bàn tay đang thít chặt lấy miệng của mình, nhay mãi cho đến khi tên đó đau đến phải buông tay ra:

- ...được?

- Không biết thì đã nói cho biết rồi!

- Sagittarius triệt để cáu gắt, đứng dậy bỏ đi, không quên bỏ lại vài chữ bị gằn từng tiếng muốn không nghe rõ nữa.

- Với, cả, đừng, có, gọi, tắt, tên, đây, như, thế.

Scorpio khó chịu, nhìn theo hướng cậu ta đi bằng nửa con mắt.

Sau đó, cô lại dịch chuyển ánh mắt về nơi đốt tay trỏ của Poisson, đang ứa máu.

Scorpio nuốt nước bọt.

- Này em làm anh đau rồi.

Không định bồi thường sao?

Poisson ra vẻ đáng thương hơn là đáng trách.

Nhưng ngược lại với mong muốn, Scorpio chỉ nhìn anh chàng với ánh mắt khinh khỉnh, còn chẳng thèm quan tâm, không quên phun ra mấy chữ qua kẽ răng một cách đầy chán ghét, "Bồi cái quần."

- Em càng như thế anh lại càng thấy em đáng yêu.

Scorpio nhìn vẻ mặt háo sắc của hắn, ánh mắt càn thêm phần khinh thường.

Nhưng cũng vì hắn là người điều tra mọi thứ rồi tuồn thông tin mà hắn biết được cho Scorpio nên cô vẫn chưa thể xử lý hắn ngay được.

Nhớ trước đây, hắn lạnh lùng ít nói, lại đem đến cho cô bao nhiêu là cảm xúc yêu mến của một người con gái vừa mới lớn.

Thế mà giờ đây, hắn sến súa và trơ trẽn không ai bằng.

Khiến Scorpio nghe tóc thì tóc gáy, lông 5ow đều dựng đứng.

Poisson xoa đầu Scorpio, mỉm cười:

- Mà em làm gì cứ quan tâm mái tóc của tên nhóc Sagittarius ấy thế?

Anh cũng có nhuộm tóc đâu này?!

Scorpio lại cười khinh.

Chắc là cô sẽ tin một tên khốn chuyên nói láo có một gã bạn thân cũng nói dối không kém ấy nhỉ?

Cô chẳng buồn vạch mặt hắn, nhưng cứ thế chằm chằm nhìn hắn như đang xoáy sâu vào bản ngã đầy tội lỗi của hắn.

Vậy mà tên Poisson đó vẫn cứ đứng cười hề hề pha trò.

*

Ophiuchus đã đi lạc.

Nơi đây quá lớn nên cậu không còn có thể tìm lại lớp học.

Dù chính cha cậu là hiệu trưởng của ngôi trường này.

Cậu không được lòng cha cho lắm vì tình cảm của họ hay bị chia rẽ bởi tên anh trai cùng cha khác mẹ.

Cậu không biết mình đã đi bao lâu rồi, cho đến khi nhìn thấy ở kế bên một ngã rẽ, có một đôi nam nữ đang ân ái.

Nói ân ái thì có hơi quá, vì họ thật chất chỉ đang tình tứ với nhau bằng mấy câu nói sến súa, mật ngọt của bọn đang yêu.

Nghe qua thì có vẻ như Ophiuchus đang cay cú, nhưng đây thật chất chỉ là cảm xúc bình thường của đám người cô đơn thôi.

Cô gái mặc một cái đầm đỏ dài đến mắt cá chân, có đính những đóa hoa hồng trên đó.

Cô nàng có mái tóc màu nâu hạt dẻ, xoăn nhẹ, trùng với màu của một nữ sinh lớp Ophiuchus đang học.

Cô đi đôi giày cao gót màu đỏ, trông rất hợp với cái đầm của mình.

Đối diện cô là một cậu chàng có mái tóc màu bạch kim, khuôn mặt hơi đểu cáng chút...

Chờ đã...

Đây không phải tên Lion lớp cậu, khi nãy đã gây sự và cùng cậu lớn tiếng sao?

Lion dường như cũng trông thấy Ophiuchus, hắn ta còn chẳng thèm đếm xỉa tới cậu, chỉ xì một tiếng rồi tiếp tục quay sang nói chuyện với cô nàng áo đầm đỏ.

Đúng là bất lịch sự vẫn mãi bất lịch sự thế đấy!

Ophiuchus cũng chẳng quan tâm để ý tên điên đó làm gì cho phiền lòng, lại sợ cản trở chuyện yêu đương của hai người họ, cậu quyết định đi thẳng đến dãy nhà tiếp theo.

Nếu Ophiuchus biết chỉ cần đi hết ngã rẽ bên cạnh cặp đôi đó sẽ về lại lớp, chắc có lẽ dù đó là anh trai cậu và người yêu anh ta đứng đó chặn thì cậu vẫn sẽ xông vào.

Và nếu cậu biết rằng phía trước là khu kí túc xá thì chẳng đời nào cậu đi về phía đó.

Cứ đi thẳng như thế không biết bao lâu, Ophiuchus lại đi ngang qua phòng học vụ.

Lần này cậu phải đứng lại dụi mắt ba lần, khi trước mặt lại là Lion, kẻ đáng lẽ ra vẫn đang ở đằng xa kia tâm sự với cô nàng đầm đỏ.

Không lẽ cậu ta lại đi nhanh hơn cậu?

Nhưng nếu vậy thì cậu phải nhìn thấy cậu ta chạy qua mới phải.

Lẽ nào mắt của Ophiuchus lại kém đến thế sao?

Không thể nào.

Vừa đúng lúc Lion bước ra, vác trên vai là cái bàn gỗ mới toanh.

Nhưng trông cậu ta có vẻ khệ nệ và khó khiêng nó lắm, cuối cùng thì đâm vào người của Ophiuchus.

Cậu đoán cậu ta sẽ lại xì một tiếng rồi tiếp tục khệ nệ khiêng chiếc bàn đó đi.

Nhưng không, không hề như Ophiuchus nghĩ, cậu ta loay hoay rồi ái ngại liên tục nói xin lỗi, xin lỗi.

Lần này thấy cậu ta có thiện chí hơn nên Ophiuchus cũng tỏ ra thân thiện lại:

- Này, cậu vẫn nhớ đường về lớp chúng ta chứ?

Cậu ta hơi cười, nhưng lại như không cười, ngượng ngập hỏi, giọng lắp bắp:

- Chúng ta?

Chúng ta cùng lớp ư?

- ...?

*

Ophiuchus vừa đi vừa suy nghĩ lại về chuyện khi nãy.

Xem nào.

Cậu "Lion vác bàn" lại không phải là "Lion đấm bàn" cùng lớp mà thật ra là Leo.

Và "Lion đấm bàn" là anh trai của "Lion vác bàn" còn tại sao "Lion vác bàn" lại đi vác bàn cho anh trai mình thì Ophiuchus không có hỏi.

Có điều tình cảm hai anh em họ không tốt nên hai người ở hai lớp khác nhau.

Ophiuchus cứ đi mãi đi mãi cho đến đi thấy một biển báo:

"CẤM VÀO"

Một ngõ hẻm với biển cấm treo ngay dưới chân, chắn ngang đường đi.

Có vẻ là đi sai đường rồi nhưng quay lại cũng không biết nên đi đâu, vì thế, cậu giơ cao chân, bước qua tấm bảng và bước vào trong cái hành lang có phầm âm u đó.

Mặc dù là buổi sáng nhưng nơi này vẫn đáng sợ ra hẳn.

Trong khi đó, trời lại bắt đầu mưa lất phất khiến cậu càng thấy hãi hơn.

Cứ thế này chắc cậu chẳng thể đi được bao xa đã phải chạy thục mạng trở về.

Nhưng có một thứ hay một ai đó, một điều gì đó liên tục thôi thúc cậu phải đi tiếp.

Quác...

Quác...

Tiếng quạ kêu bên song cửa sổ làm rúng động cả khu hành lang, tiếng dơi đập mạnh cánh để bay lên bầu trời đen kịt sắp đổ mưa nặng hạt hơn.

Mà một phần cũng là do tiếng bước chân của cậu làm lũ dơi đang ngủ yên đã lâu phải giật mình.

Tiếng gió đập mạnh vào khung cửa sổ, rồi như xuyên qua nó, thổi qua tai cậu như đang kêu cứu.

Cậu hơi rợn người, nhưng vẫn đi tiếp và nép sát vào mép tường đã tróc sơn đầy cũ kỹ.

Trời hơi tối do mưa lớn, mà nơi đây, những cái bóng đèn bị chập mạch cứ liên tục chớp tắt chớp tắt làm cho khung cảnh ngày một kinh dị hơn.

Bên bức tường đối diện, đã bị vật phế liệu chất thành đống, che lấp luôn cả khung cửa sổ đối diện.

Cứ nghĩ mà xem, trong tiếng gió thổi xào xạc thế này, khi mà cậu thử dỡ đống đồ đó xuống, một khuôn mặt bê bết máu hiện ra với nụ cười man rợ và con mắt đỏ mang màu của chết chóc nhìn cậu như đang muốn ăn tươi nuốt sống.

Chắc cậu sẽ chết đứng vì cảnh tượng đó hoặc ngất đi ngay.

Nhưng cũng có thể, cậu sẽ hét lên đê có người đến cứu.

Vì dù đến muộn thì ít ra sẽ có người nghe thấy tiếng hét và kịp thời đến, ít nhất cũng có thể khiêng xác cậu về chứ không phải sẽ bị chôn vùi mãi mãi ở đây cùng hàng ngàn các bí ẩn khác nơi đây.

Nhưng quả thực không ngờ, ngôi trường hàng đầu thế giới lại có một nơi như thế này.

Đúng là điều gì cũng có mặt trái của nó.

Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, rơi lả tả tạt vào khung cửa sổ bên bức tường mà cậu đang đi.

Nếu như bây giờ thực sự có một khuôn mặt bê bết máu xuất hiện thì có lẽ cậu cũng chẳng còn sức mà hét lên thất thanh như những gì khi nãy đã nghĩ.

Liệu có thực sự có chuyện đó xảy ra hay không?

Cậu không biết.

Chỉ biết là cậu đã và đang đứng trước cửa một căn phòng cũ kỹ rồi.
 
(12 Chòm Sao) Trường Học Tâm Thần
Hồi 1. Phần 0. Chương III


(Từ chương này, Cancer (tiếng anh) cũng là người anh trai sẽ ghi như bình thường và Cancer (tiếng pháp) sẽ ghi là Cancer (em trai).

Em trai là người chung lớp với Ophiuchus nhé cả nhà.

Còn Cancer là anh trai thì ở lớp của Leo.

Có thể cách ghi này sẽ hơi khó chịu và rối nhưng mọi người thông cảm nhé.

Vì đây là một plot của tớ 🙂))) )



Hồi 1.

Cuộc hội ngộ của quỷ dữ

Phần 0.

Quá khứ

Chương III.

Cancer or Cancer?



Ổ khóa cũ kỹ và bị rỉ sét móc trước cửa phòng, có vẻ gì đó là đã bị bẻ khoá.

Căn phòng khoá kín lại bằng một loại khoá hiện đại.

Ophiuchus nắm núm cửa, trước khi nắm đã săm soi thật kĩ, vặn qua vặn lại đều không được.

Cuối cùng là bỏ cuộc.

Không có chìa khoá thì làm sao mở được chứ?

Ophiuchus nghĩ vậy rồi bỏ nó ra, dửng dưng bỏ đi.

Từ đằng xa, có một bóng người đang tiến về phía cậu.

Đó là Rio, một cô gái kì lạ và bị bỏ rơi.

Cô mặc một cái đầm đỏ dài đến mắt cá chân, có đính những đóa hoa hồng trên đó, đi cùng là đôi giày cao gót màu đỏ, trông rất hợp với cái đầm của mình.

Cô cất tiếng, giọng trong trẻo hơn bao giờ hết:

- Sao cậu lại ở đây?

- Còn cậu, ở đây làm gì?

Ophiuchus đã không tỏ ra khó chịu như lúc ban đầu mới gặp nữa, nhưng vẫn còn chút bực dọc trong lúc đặt câu hỏi cho Rio.

Cậu cũng không buồn trả lời câu hỏi của cô nàng.

Ngược lại, Rio rất vui vẻ, đáp lời với hành động nhún vai:

- Đó là phòng tôi và tôi thì không có chìa khoá.

*

Cancer đi vào lớp học của anh mình.

Tuy được gọi là tốt hơn lớp tệ nhất, lớp cậu, nhưng trông có vẻ cũng chẳng khá hơn là bao.

Vì đến giờ này giáo viên vẫn chưa vào lớp và học sinh đa số đều trông rất kì quái, trừ Cancer, anh trai yêu quý của Cancer.

Thế nhưng đảo mắt nhìn kĩ đến mấy, cậu cũng không thấy anh mình ngồi ở đâu.

Cancer đoán chắc rằng anh cậu đã trốn đi chơi.

Không biết từ bao giờ, Cancer lại thay đổi đến nỗi hư hỏng.

Cancer không nhớ và cũng không chắc chuyện đó khiến cho cha bọn họ ghét bỏ Cancer, hay vì bị cha ghét bỏ nên Cancer mới trở nên như thế.

Dẫu sao thì đến lúc Cancer hiểu được thì mọi chuyện đã không còn có thể thay đổi được nữa.

Nói sơ về hoàn cảnh gia đình của hai anh em.

Cả hai sinh cách nhau hai năm, nhưng Cancer bị ở lại lớp hai năm nên mới học chung khối với Cancer.

Gia đình ba người trước đây rất nghèo, thường sống trong khu ổ chuột dưới gầm cầu, bên cạnh bãi rác thành phố.

Nhưng từ khi Cancer ra đời, tất cả như mở ra một trang mới.

Cha cậu trúng số liên tiếp ba lần trong năm, mua nhà mua xe và trở thành một trong những người giàu có nhất trong khu phố.

Từ đó, Cancer được xem như là vị thần may mắn của gia đình.

Nhưng đáng tiếc, năm mà cha họ lên đỉnh cao của sự nghiệp, vào ngày sinh nhật lần thứ sáu của Cancer thì xảy ra hỏa hoạn, cuối cùng vì để cứu cả hai mà mẹ cậu bị cháy toàn thân.

Không lâu sau đó thì qua đời.

Người ta nói đó là vì mẹ Cancer là "cừu đen" (1).

Bà phải gánh nghiệp cho gia đình.

Nhưng cha Cancer lại không nghĩ vậy ổng cho rằng "cừu đen" phải là Cancer mới phải.

Theo ông định nghĩa, "cừu đen" thường là kẻ nổi loạn, tai tiếng, ương ngạnh, bốc đồng, rất khó kiểm soát, và có những hành động hay lời nói gây ảnh hưởng tiêu cực cho tập thể.

Và kẻ đó được xem là "mầm mống của tai họa", là nguyên nhân gây nên sự bất ổn, chia rẽ, mất đoàn kết nội bộ, khiến mọi người phải chịu đựng (2).

Và trên thực tế, Cancer không có bạn, chỉ rong ruổi khắp các ngõ nhỏ trong xóm làng để đập lộn.

Nhưng Cancer biết anh cậu không phải "cừu đen", còn vì lý do gì để chắn chắn điều đó là đúng thì Cancer không thể nhớ nổi.

Có lẽ vì mãi đến năm mười tuổi cậu mới biết đồng nghiệp của cha mình chính là nguồn cơn khiến cha ghét bỏ Cancer.

Nhưng không gặp được Cancer thì cũng không đến nỗi tệ.

Vì Cancer đã phát hiện ra một sự thật thú vị.

Lớp học này được gọi là lớp tệ thứ nhì không phải vì chất lượng dạy học hay trình độ và gia cảnh học sinh tốt hơn lớp của cậu mà là vì ít học sinh hơn.

Lớp của Cancer hiện theo như cậu đếm chỉ có khoảng sáu học sinh, tính cả anh cậu đã đi đâu mất biệt, thì chỉ bằng một nửa học sinh lớp Cancer (mười ba người, theo danh sách lớp).

Chắc đó là lý do học phí của lớp này đắt gấp đôi lớp cậu.

Tất nhiên không loại trừ khả năng có học sinh khác trà trộn vào để gặp bạn bè hay người yêu, ví dụ như cặp đôi trước cửa lớp trong đó người con trai là Lion cũng chính là bạn học của của cậu, và cũng có khả năng học sinh trong lớp trốn đi đâu đó, điển hình là anh cậu.

Nếu không phải Cancer biết anh trai mình học ở đây thì chắc cũng không dám chắc chắn đếm số học sinh của lớp.

Nói về cặp đôi trước cửa lớp, Cancer không biết họ tình tứ như thế trong bao nhiều lâu rồi, nhưng cậu biết, cậu con trai tóc trắng đó là học sinh lớp cậu, vừa gây ồn ào và làm hư hại tài sản nhà trường là cái bàn học cơ.

Cancer tự hỏi, không biết cậu ta làm cách gì mà có thể nhanh như thế đã đến được được phòng học vụ?

Vì theo cậu biết thì căn phòng ấy ở rất xa lớp học.

Có lẽ cậu ta đã vứt cái bàn hỏng ấy ở góc xó nào và chạy đến đâu để gặp người yêu.

Đúng vậy, Cancer gật gù, chắn chắn là thế.

Đang định rời khỏi vì một chuyến đi vô ích thì đột nhiên có người đập vào bả vai Cancer cùng giọng nói thân thuộc vang lên:

- Cancer? [kāser] (3)

Một cậu con trai trông già dặn hơn so với tuổi mười lăm bước vào lớp, khí thế bừng bừng hệt như các dũng sĩ vừa trở về sau chiến tranh.

Khuôn mặt nhiều vết sẹo, thân hình cao lớn, vạm vỡ, nhưng nhìn thế nào vẫn có nét giống Cancer.

Cả lớp đang nói chuyện ồn ào đều bất giác yên lặng nhìn về phía họ.

Nhưng Cancer lại chẳng có vẻ gì là quan tâm ánh nhìn người đời, lập tức lên tiếng trách móc:

- Tên ngốc này, lại đọc sai tên mình nữa phải không?

- Ặc, sao anh biết chứ?

Cancer có một khuyết điểm là không đọc đúng được tên mình.

Cậu luôn đọc tên mình hệt như tên của anh, dù Cancer đã cố sửa cho cậu bao nhiêu lần.

Có lẽ vì từ nhỏ đã đi theo và luôn miệng gọi tên anh, nên chỉ cần nhìn thấy chữ "Cancer", Cancer sẽ bất giác đọc là [ˈkansər] (4).

Ngay cả khi có người gọi đúng tên Cancer thì cậu cũng sẽ không nhận ra người đó đang gọi cậu.

Và chỉ duy nhất Cancer gọi thì cậu mới biết anh đang gọi tên mình.

Chuyện thế này đã xảy ra từ rất lâu đến nỗi trở thành một căn bệnh tâm lý của cậu.

- Còn tại sao nữa!

Anh mày đang đi trên đường thì có con nhóc tóc đen kì lạ bổ nhào ra kêu anh giải thích tên mình.

Đấy còn không phải do mày à?

Cancer cười hề hề.

Vì cậu thừa biết Cancer tuy ăn nói cọc cằn và khó nghe nhưng rất thương yêu cậu.

Cancer cũng biết các vết sẹo mà anh cậu phải gánh chịu là do những tên bạo lực học đường gây ra.

Nhưng không vì thế mà cha họ đưa họ đến đây, mãi cho đến một ngày, cha vì bị quở trách bởi giáo viên quá nhiều và sau khi mẹ cậu mất cũng không còn tiền của bao nhiêu nữa nên ông mới quyết định đưa họ đến đây.

Ban đầu ông để Cancer học lớp áp chót và anh cậu học lớp tệ nhất, nhưng sau đó, cậu lại phải lừa anh mình để anh có thể học ở một lớp tốt hơn chút ít.

Thề có trời rằng tôi sẽ bảo vệ anh ấy hết lòng như anh đã từng bảo vệ tôi.

*

Leo đi về phía lớp học với cái bàn học nặng trịch ghi chữ Lion 10 - Omega.

Cứ đi được một quãng cậu lại phải ngừng lại để nghỉ mệt.

Leo không có sức mạnh tuyệt vời như anh trai mình.

Chắc đó là lý do tên hắn có nghĩa là con sư tử.

Còn Leo ư, cậu cũng không rõ tên mình nghĩa là gì.

Nhưng nếu có thì chắc là con sói.

Một con sói trắng tham lam.

Thật ra Leo không tham lam, cậu chỉ muốn có được tình thương của mẹ.

Nhưng tình thương ấy đều đổ dồn vào Lion và không thương sót cho cậu một chút, dù chỉ là ít ỏi.

Leo dần trở nên tham lam muốn cướp lại mọi thứ từ anh mình, vì chính hắn cũng coi cậu là kẻ thua cuộc để hắn giẫm đạp.

Hắn giành mọi điều tốt đẹp mà Leo trân trọng từng chút, và rồi hủy hoại tất cả như một trò chơi dành riêng cho hắn.

Ngay cả cô gái mà Leo thầm thích là Aries, cũng trở thành người yêu hắn, và bạn bè của cậu đều nhầm hắn là cậu mà đến chơi với hắn.

À, đừng nghĩ rằng cậu đang tiếc mối tình thầm lặng hay tình bạn thân thiết.

Leo chỉ nghĩ thật đáng ghét khi bị giật mất phần mãi như thế!

Nhưng phần ăn đã bị cướp thì cứ mặc cho cướp, dù có cướp lại thì cũng đã bị người khác nếm thử trước rồi!

Thật ra Leo còn có cha, cha rất thương Leo và ông cho rằng vì Lion đã được mẹ thương rồi nên ông sẽ thay phần mẹ thương Leo, ông cũng nói Lion không ngoan ngoãn như mẹ cậu nghĩ.

Leo cũng tin chắc là vậy.

Và từ đó cậu cũng không thích gã anh trai kia cho cam.

Nhưng Leo không bao giờ thể hiện ra.

Cậu luôn phục tùng mọi mệnh lệnh mà Lion đưa ra hệt như một đầy tớ.

Nhưng Leo ấp ủ và biết sẽ có một ngày mình sẽ lật ngược ván cờ và trở thành người chiến thắng.

Giờ thì, tiếp tục khiêng bàn về nào!

Kẻo lại bị nhục nhã bởi tên đầu to ấy.

Nhưng chờ đã, Leo có nên suy nghĩ về đề nghị của Lion không chứ?

Một đề nghị tráo đổi thân phận và đến học ở cái lớp tệ hại nhất.

Nghe sơ qua thì có vẻ như không có lợi gì cho cậu cả, nhưng nếu nghĩ kĩ lại thì đúng thật là không có lợi ích gì thật.

Không, sẽ không có tráo đổi thân phận gì ở đây hết.

Thật kinh tởm khi phải mang trên mình cái tên Lion mà sống qua ngày.

Và nếu trước đó Lion đã gây sự với một ai đó thì Leo lại càng khó mà yên ổn hơn.

Đúng vậy!

Leo cậu sẽ trở nên cứng rắn hơn bao giờ hết và sẽ từ chối cái đề nghị ngu xuẩn này.

Nào, phải nhanh về lớp 10 - Omega thôi!

Kẻo lại trễ học.



Chú thích:

(1) Có hai cách lý giải về "cừu đen mà Mù tìm được trên mạng.

Thứ nhất:

Trong mỗi gia đình thường có một đứa con cá biệt.

Dân gian còn gọi là "cừu đen".

Bao nhiêu thứ xui xẻo xấu xa đều dồn hết vào đứa con này.

Hầu hết các gia đình coi "cừu đen" là của nợ, mà ông trời bắt mọi người trong nhà phải chịu đựng.

Có thể "cừu đen" đang phải trả nghiệp cho tiền kiếp của mình.

Nhưng cũng có thể, "cừu đen" đang gánh nghiệp cho cả gia đình dòng họ ở chính kiếp này.

Và trong khi bị mọi người coi là của nợ, có thể, "cừu đen" đang gánh nghiệp thay cho tất cả.

Thứ hai:

Trong tiếng Anh, từ "cừu đen" (black sheep) dùng để ám chỉ một thành viên nào đó trong gia đình, trong công ty, trong đội bóng... có tính cách khác biệt, nếu không muốn nói là dị biệt, so với các thành viên còn lại, giống như một con cừu đen vô tình lọt vào giữa bầy cừu trắng.

Những con "cừu đen" này thường là thành viên nổi loạn, tai tiếng, ương ngạnh, bốc đồng, rất khó kiểm soát, và có những hành động hay lời nói gây ảnh hưởng tiêu cực cho tập thể hoặc chính bản thân họ.

Họ được xem là "mầm mống của tai họa", là nguyên nhân gây nên sự bất ổn, chia rẽ, mất đoàn kết nội bộ, khiến mọi người phải chịu đựng.

Những con "cừu đen" này thường bị xem là của nợ, bị xa lánh, coi thường, ghét bỏ, hắt hủi, đôi khi còn bị loại bỏ không thương tiếc dù đôi khi họ sở hữu cá tính và tài năng hơn người.

Và hiểu theo cách thứ nhất thì mẹ của Cancer là "cừu đen", còn hiểu theo cách thứ hai thì Cancer là "cừu đen".

(2) Thông tin được copy trên google đã qua chỉnh sửa.

(3) Phiên âm của từ "Cancer" trong tiếng pháp.

(4) Phiên âm của từ "Cancer" trong tiếng anh.

P/s: Thằng nhỏ Leo nó lươn lẹo gớm :
 
Back
Top Bottom