Cảnh báo: Phần truyện của Thiên Yết có tính chất bạo lực và khá xúc phạm cho vài bạn.
Bạn nào không thích xem thì có thể bỏ qua phần đó.
Các bạn cung Xử Nữ và bạn nào dưới 14 tuổi cần cân nhắc.
(Xin đừng chửi thề bình luận.)
**********************************************
"Xà Phu!
Làm việc tốt lắm!
Trò chơi đột nhiên trở nên rất thú vị!
Bọn 'kẻ chọn' năm nay quả thật rất khác mọi năm!
Vô tình lại tàn nhẫn!
Nhờ cậu mà năm nay LD&WL được nhiều người yêu thích hơn đấy!"
-Vị quản lí mừng rỡ đi đến Xà Phu rồi bá cổ cười, nói chuyện vui vẻ.-"Không ngờ cậu thế mà tài thật!
Chắc cậu cũng là một fan của chương trình này ha?"
"..."
-Xà Phu khẽ nâng cốc cà phê trong tay mà nhấp một miếng, thư giãn và chậm rãi thưởng thức vị đắng của nó đang tan ở đầu lưỡi.
Một lúc sau hắn mới nở nụ cười thường ngày.-"Tất nhiên!
Nếu tôi đồng ý cái gì thì tôi phải cảm thấy yêu thích nó."
"Ha ha ha!
Vậy tại sao cậu lại yêu thích trò chơi này?"
". . ."
-Xà Phu trầm ngâm, ánh mắt đột nhiên dao động nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.-"Còn gì nữa chứ, cũng như những người khác thôi.
Tôi muốn được chứng kiến cảnh người thân giết lẫn nhau, giành lấy sự sống."
"Vậy sao?
Cậu giống tôi đấy!"
"Ha...nhóm người chơi lúc nào cũng chia thành hai loại, một là loại ích kỉ và hai là loại nhân từ.
Lũ ích kỉ thì cứ cố giết người, tìm cách để sống trong khi bọn nhân từ thì vùng vẫy cố gắng cứu, hy sinh cho bạn của mình.
Ha ha ha!
Nhìn chúng nó trở mình đau đớn trong sự ăn năn và hối hận của chính mình tạo nên luôn khiến tôi cảm thấy thoải mái, hào hứng!"
-Xà Phu như lên cơn điên, ôm bụng, gục đầu cười khúc khích mãi, bả vai cứ run run liên hồi.
"Anh bạn, cậu thật là một tiềm năng trẻ, không thất vọng cho đất nước này chút nào."
-Vị quản lí càng trở nên hăng hái, ông cười rộng rồi vỗ vài cái vào lưng của Xà Phu trước khi bỏ đi.-"Cứ thế mà cố gắng nhé."
Không ngẩng đầu, Xà Phu chỉ đứng đó im lặng, trầm ngâm.
Không gian bỗng chốc trở lại tĩnh lặng như ban đầu.
"Anh là một tên nói dối tệ đấy."
"...ha, cô còn muốn trêu chọc tôi sao?"
-Xà Phu không buồn ngước lên, chỉ khẽ thều thào nói.-"Nếu cô đến đây để trêu chọc tôi thì đi đi, tôi không có tâm trạng đâu..."
"Đừng nói thế chứ ông anh, anh đang tổn thương sự tốt bụng muốn động viên của em gái mình đấy."
"..."
"Thôi đừng buồn nữa, rồi chúng ta sẽ có cách để loại bỏ cái trò chơi quái đản này thôi."
"..."
-Xà Phu mím môi rồi vội ngẩng đầu lên, nói với đầy quyết tâm.-"Không chỉ loại bỏ, mà phải để cho nó không còn được tồn tại lần nào nữa trên Trái Đất này!"
.
.
.
.
.
************************************
"...."
-Thiên Bình khẽ thở dài ngao ngán.-"Này, đủ rồi đấy.
Đàn ông, con trai gì mà ẻo lả thế này?"
"Nhưng--"-Song Tử cất giọng nói, nước mắt rưng rưng rồi lại ôm chầm lấy Thiên Bình mà khóc ngon lành.
Thiên Bình và Song Tử đang ngồi trong một tựa lưng vào một hòn đá lớn, gió vẫn thổi yên lành.
Cảm giác thư thái, nhẹ nhàng khiến Thiên Bình có phần nào bình tĩnh hơn.
Cô thở hắt ra, trong đầu nhớ lại chuyện xảy ra vài phút trước.
Sau khi bức ảnh khi nãy xuất hiện, cả hai đều rất sốc, kinh hãi khi chứng kiến cảnh tượng mà bạn mình phải chịu, một cái chết đau đớn, một cái chết mà không bao giờ có thể tìm được sự thanh thản.
Thiên Bình đưa tay lên bụm miệng đầy đau buồn, nước mắt ngập khoé mi, đang chực chờ rơi thì đột nhiên tiếng khóc của một-con-người-nào-đó đã vang òa lên, nước mắt rơi ngon lành như thác nước đổ, còn lợi dụng "giây phút yếu lòng" mà nhào vào lòng của Thiên Bình.
Thiên Bình sốc đến không thể cử động, quên luôn cả việc mình chuẩn bị khóc mà bất đắc dĩ trở thành bảo mẫu cho một "đứa trẻ lên ba", cô còn chưa kịp chảy một giọt nước mắt thì xem ra Song Tử còn nhanh hơn cô nữa.
"...Khóc đủ chưa?"
-Thiên Bình nhìn bạn mình đang trong lòng bản thân mà muốn đưa tay lên quất một phát vào cái đầu đang cựa quậy này, trong mắt cô như nhìn thấy cái sừng với cái đuôi nhọn hoắc đang chầm chậm, chầm chậm mọc lên trên đầu và thắt lưng của Song Tử.-"Cậu biết cậu còn nhanh mồm hơn tớ nữa không?
Tớ còn chưa kịp thốt lên một tiếng thì hàng loạt tiếng la, tiếng khóc, tiếng nói của một hành tinh nào đó đã vang lên từ miệng cậu rồi.
Nước mắt nước mũi tùm lum, nói thì vừa nhanh lại vừa cao, nghe một từ cũng không ra nữa."
"Đừng tàn nhẫn thế chứ Thiên Bình~!"
-Song Tử nũng nịu nói, vô thức chu môi lên giận dỗi, giọng cậu nghe như bong bóng vừa vỡ vậy, hai tay vội vòng quanh người Thiên Bình mà siết chặt.-"Là do tớ có một tâm hồn yếu đuối của trẻ thơ~!"
"À vậy đó hả?"
-Thiên Bình nở nụ cười vờ dịu dàng, nhân từ cho đến khi Song Tử ngẩng đầu lên nhìn cô một cách mừng rỡ thì ngay lập tức, nụ cười giả tạo đó bị đá đi ngay lập tức, thay vào đó là đôi mắt chết người, một ánh nhìn như bắn ra laze.-"Thế thì cảm phiền một người có tâm hồn 'yếu đuối' như cậu mau đi tìm một bảo mẫu khác, cậu dựa vào tớ nãy giờ mỏi lắm rồi!"
"Thiên Bình~ cậu thật vô tình với tớ~!
Cái tính công bằng, đối xử người khác tận tình đâu rồi?"
"Với cậu thì tớ thà rút súng ra tự tử còn hơn ở đó mà lải nhải công với chả bằng!"
"Hứ!!!!"
-Song Tử không phục, nước mắt bỗng chốc biến mất, cậu ngồi thẳng dậy, sau vài giây hờn dỗi thì khẽ nở một nụ cười bỉ ổi, cậu liếc liếc đầy ý đồ một lúc thì đưa tay đẩy ngã Thiên Bình rồi khoá cổ tay của cô xuống nền đất.-"Thế thì tớ cũng không cần phải hành động một cách...nói sao nhỉ, lịch sự?
Tử tế?
Đàng hoàng?
Hay...trong sáng?"
Song Tử cong môi lên nói với một nụ cười rồi lồm cồm dùng tay và đầu gối để chống dậy, giữ Thiên Bình nằm dưới cơ thể bản thân và bên trong hai bức tường mà cậu đã tạo lên bằng tay và đôi chân của mình để chắc chắn cô không thể trốn thoát được.
"..."
-Thiên Bình trợn mắt lên khi Song Tử nở nụ cười nửa đùa nửa nghiêm túc ra nhìn cô, còi báo động ngay lập tức vang lên ầm ĩ trong đầu cô khi mùi nguy hiểm đang gần kề.
"Sao?
Im lặng là đồng ý?"
-Song Tử bỡn cợt nói, cậu tự hào đưa tay lên vuốt lấy mái tóc của mình ra vẻ đẹp trai.-"Hay là quá sốc vì nhan sắc này rồi?"
"...ha, tức cười."
-Thiên Bình hừ giọng.
Sau vài giây, một suy nghĩ thâm hiểm đột nhiên xuất hiện khiến cô vô thức nở nụ cười nửa miệng.
"..."
-Song Tử nhìn biểu cảm của Thiên Bình mà không khỏi lạnh sống lưng, đôi mắt dè chừng nhìn con người bên dưới mình, bây giờ thì đến lượt đèn đỏ trong đầu cậu bật lên, cứ lập đi lập lại chữ 'nguy hiểm'-"....Cái mặt đó là sao?
Chuyện gì vừa xảy ra trong cái đầu mưu mô của cậu vậy?"
"À cũng đâu có gì...chỉ là tớ thắc mắc, có phải cậu đã sẵn sàng lãnh hậu quả cho việc làm đen tối và đồi bại này của cậu chưa?."
-Thiên Bình nở một nụ cười ngọt ngào.
".....Thiên Bình, cậu muốn làm g--"
Bốp!!
Trước khi Song Tử kịp hoàn thành câu hỏi của mình thì Thiên Bình đã không một chút nhân từ mà đưa phăng chân lên, dùng hết lực của bản thân mà đá thẳng vào nơi ở chính giữa cặp chân thon dài, hoàn hảo của Song Tử khi thấy cậu ta để dang chân không một chút phòng bị.
Đáng đời, ai mượn dám kẹp mình ở giữa mà còn để lộ sơ hở.-Thiên Bình cười hạnh phúc trong lòng trong khi ngoài mặt thì bình tĩnh, vô cảm quan sát Song Tử chầm chậm lăn qua một bên, run run dùng tay chế ngự cơn đau nơi vừa lãnh đạn củ mình, đôi môi mỏng mím lại thật chặt, khuôn mặt hiện rõ chữ 'thốn' khi cậu co rúm người lại.
"..."
-Cậu đau tới nói không nên lời, nước mắt rưng rưng đọng lại ở khoé mắt, miệng mấp mấy nhưng chẳng có tiếng nào phát ra cả.
"Chừa chưa hả?
Còn xem thường con gái không hả?"
-Thiên Bình nheo mắt nhìn, đắc ý nói.-"Mai mốt đối xử người khác cho công bằng nhá.
Nam nữ đều bình đẳng, đừng ỷ bản thân là nam thì cho rằng bản thân có quyền đối xử với nữ như thế nào cũng được."
"..."
-Song Tử vẫn không thể nói được gì, nước mắt nghẹn ngào rơi thay cho chủ khi cậu vừa mím môi vừa cười đau khổ, lăn qua lăn lại điên cuồng.
Sau một lúc, cậu mới nghiến răng, gồng người lắp bắp nhả ra hai chữ.-"...a-ác...độ-độc..."
"Ha!
Tớ sẽ coi đó là một lời khen."
-Thiên Bình cười tự hào trước khi đứng, phủi mông và choàng cặp lên vai.-"Bây giờ thì đi thôi.
Cứ ở lại một chỗ thì chết như chơi đấy."
"K--...khoan..."
"Nếu cậu không đi mau thì tớ bỏ cậu lại đây."
-Thiên Bình lườm Song Tử một cái trước khi xoay người, bỏ đi vô tình.
"..."
-Song Tử mím môi đầy uất ức, nước mắt lại đọng trên khoé mắt khi miệng lại nở một nụ cười gượng đầy đau khổ.
Cậu bấu chặt lấy những cọng cỏ, cố chống tay đứng dậy, cơn đau khi nãy dường như vẫn chưa đỡ được mấy.-"...Chết tiệt...!!
Đau thấu xương luôn!!"
.
.
.
.
.
*********************************
Ma Kết bàng hoàng nhìn trên màn ảnh, nãy giờ đã khá lâu nhưng cậu dường như vẫn không thể phục hồi cảm giác ngạc nhiên và sửng sốt của mình.
Những gì mà cậu có thể nghĩ đến bây giờ chỉ là:
Cậu ta giết Xử Nữ rồi!
Cậu ta giết chết Xử Nữ rồi!
Dòng suy nghĩ cứ lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần, khiến Ma Kết bỗng dưng cảm thấy đau đầu như có một chiếc búa đang đóng mạnh từng đợt vào đỉnh đầu.
Cậu quỳ rập xuống, cơ thể không còn chút sức sống nào để gượng dậy nữa.
Ánh mắt thất thần, hãi hùng nhìn xuống nền cỏ xanh nhưng biểu cảm, suy nghĩ đều như đang nhìn thấy xác chết.
Sau vài giây trấn tĩnh, cậu bắt đầu cắn răng uất ức, căm phẫn và tội lỗi chiếm lấy cảm xúc của cậu, nắm tay vô thức bấu chặt lại.
Là tại mày cả Ma Kết.
Tại mày mà Xử Nữ phải chết.
Tại mày vô dụng!
Tại mày chậm chạp!
Tất cả là tại sự ngu xuẩn ẩu tả của mày cả!-Từng dòng suy nghĩ cứ lũ lượt tràn vào não Ma Kết, cậu đưa tay lên vò mái đầu đến rối bời, khuôn mặt đáng thương thật khiến người ngoài nhìn vào phải ray rức.
Cậu trách mình, trách bản thân vì không thể cứu Xử Nữ nên cứ mãi quỳ đó.
Đến khi cậu đột nhiên khẽ khựng lại, đôi mắt đau đớn nhận ra khi suy nghĩ cuối cùng đọng lại trong tâm trí của Ma Kết.-...Mày là kẻ sát nhân.
Mày đã giết một mạng người rồi.
Ma Kết, mày không phải là người mà là quỷ.
Mày không đáng sống.
Cả đời này có bị đày xuống mười tám tầng địa ngục thì mày cũng không thể đền bù mạng sống của bạn mày, người chết...đáng ra phải là mày.
Ma Kết chững chạc và hiểu chuyện.
Cậu luôn cảm thấy có trách nhiệm về mọi thứ dù cho đó không phải lỗi của mình, bản tính độc lập lại thông minh, cần cù khiến người khác phải nể phục.
Chuyện lần này cũng thế.
Cậu đã muốn cứu Xử Nữ nhưng cuối cùng lại không thể làm được, trách nhiệm trong thâm tâm trỗi dậy làm cậu cảm thấy bản thân thật ngu ngốc và đáng chết.
Nếu cậu không để mất dấu...nếu cậu chạy nhanh hơn...nếu cậu dũng cảm hơn...thì cậu đã cứu được Xử Nữ rồi.
Nói đúng hơn là Xử Nữ đã có thể sống tiếp thay vì phải bị giết một cách tàn nhẫn như thế.
"..."
-Ma Kết trầm ngâm, đôi mắt đen vô hồn cứ mãi hướng xuống, cậu vẫn đang chất vấn bản thân, tội lỗi như được nhân đôi, trở thành hai hòn đá lớn đè nặng xuống vai cậu.-"...Giết người thì phải chịu quả báo..."
Mấp máy môi, nói khẽ với bản thân, đôi tay của Ma Kết thò vào chiếc cặp của mình và cầm ra cây súng mà trước đó cậu đã hài lòng khi may mắn có được nó.
Nhìn miếng sắt mát lạnh trong tay, Ma Kết không hề do dự mà đưa nó lên ngay thẳng tầm mắt của mình.
"...Sẽ nhanh thôi...Chỉ một phát súng thôi mà...đã thấm tháp gì so với những việc mà Xử Nữ phải chịu..."
-Mỉm cười buồn bã, ánh nhìn hối hận với biểu cảm tội lỗi hiện trên mặt, Ma Kết cuối cùng cũng nhắm mắt lại chấp nhận số phận mà cậu nghĩ rằng đáng ra là của mình, một giọt nước mắt từ khi nào đọng, nhẹ nhàng lăn xuống gò má trắng của cậu.-"...Tạm biệt thế giới."
.
.
.
.
.
****************************************************
"...Hộc hộc...hộc hộc..."
-Thiên Yết thở gấp gáp, mái tóc ngắn thường ngày rủ xuống khiến khuôn mặt anh trở nên tối sầm, không ai có thể biết được biểu cảm của anh.
Trong tay Thiên Yết là một cây dao sắc nhọn bây giờ đã thấm đẫm máu, từng giọt, từng giọt từ lưỡi dao mà rơi xuống tong tỏng.
Quần áo từ sáng vẫn còn sạch thì bây giờ đã trở nên bẩn thỉu, nhơ nhuốt với máu tươi còn ấm.
Thiên Yết đứng không một chút cử động, chỉ thấy bàn tay của anh khẽ siết lấy cán dao.
Anh đứng đó và đưa mắt nhìn về phía Xử Nữ đang nằm vô hồn trên nền đất thật lâu, một nụ cười bệnh hoạn vội xuất hiện trên khoé môi của anh.
"..."
-Thiên Yết đưa tay vuốt mái tóc qua một bên, để lộ khuôn mặt sáng sủa đang giữ một nụ cười gớm ghiếc và biểu cảm đầy phấn khích của bản thân.
Anh chầm chậm đi đến gần cái xác rồi nhẹ nhàng, không chút sợ hãi mà ngồi xuống bên cạnh, nụ cười trên môi vẫn chưa biến mất.-"...chậc chậc chậc...Xử Nữ ơi là Xử Nữ...sao cậu lại chết oan uổng thế này?
Thật đáng tiếc..."
Dù là giả vờ tiếc thương cho bạn mình, Thiên Yết vẫn không thể nào giấu nổi nụ cười đang dần kéo dài ra đến tận mang tai.
Anh nói bài diễn văn của mình được một lúc thì im bặt, cảm thấy bản thân vô cùng ngứa ngáy và khó chịu khi nhìn vào hốc mắt đen bị đâm sâu của Xử Nữ.
Tặc lưỡi một cái, anh thản nhiên đưa tay đặt lên cán dao gỗ, vô tâm giật mạnh nó ra, máu tươi từ đó mà bắn ra vấy bẩn hết cánh tay của anh.
"..."
-Thiên Yết trợn mắt đầy tức giận, khuôn mặt nhăn lại gớm ghiếc trước cái thứ chất lỏng âm ấm đang từ cánh tay mình mà rơi xuống, thái độ từ vui vẻ ngay lập tức trở nên vô cùng tồi tệ, anh nổi trận lôi đình.-"*****!
Má ******* nó!
Mày làm bẩn tay ông rồi!
Mày không vừa lòng vì tao giết mày sao?!
Con *******!
Mày chết cũng là vừa lắm!"
Thiên Yết đứng phắt dậy, chân liên tiếp mạnh bạo đá, đập cái xác không hồn dưới đất.
Đá chán chê, anh dùng dao đâm liên tục đến khi mọi thứ trở nên bầy nhầy, bừa bộn hơn.
Thiên Yết bỗng chốc trở thành một kẻ đáng khinh, một tên điên vừa tìm được thú vui của mình.
"Hứ--!!"
"..."
-Thiên Yết khựng tay lại, não bộ bắt đầu hoạt động trước khi nở một nụ cười quái gở.-"...Hức?...Con chuột nào nữa đây?"
.
.
.
.
************************************
"Nhân Mã này..."
-Bạch Dương đang ngồi tựa lưng với Nhân Mã, cô lơ đễnh đưa mắt lên nhìn trời, những giọt nước mắt khi nãy đã thấm khô vào má cô nhưng dường như cô lại không cảm thấy gì.
"Sao cơ?"
-Nhân Mã nhắm mắt lại thư giãn, khoé miệng nhẹ nhàng nở một nụ cười thoả mái.-"Lại muốn khóc sao?
Nãy giờ cậu khóc nhiều lắm rồi đấy."
"...gì chứ, làm như tớ yếu đuối lắm vậy..."
-Bạch Dương khẽ bật cười khúc khích rồi mới an tâm thả lỏng người tựa vào lưng bạn mình.-"...Cậu là một người bạn tốt, Nhân Mã ạ."
"Hể?"
-Nhân Mã ngạc nhiên trợn mắt lên nhưng cả người vẫn nằm yên, quá lười để cử động.-"Sao tự nhiên lại nói thế?"
"...cậu giúp tớ rất nhiều Nhân Mã ạ..."
-Bỏ qua sự ngạc nhiên trong giọng nói của bạn mình, Bạch Dương thở đều đặn từng nhịp, tâm hồn đột nhiên trở nên thư thái hơn sau màn khóc sướt mướt khi nãy.-"...cậu không chỉ băng bó vết thương giúp tớ mà còn động viên và an ủi.
Ở gần cậu, tớ cảm thấy như mình đang đi cắm trại chứ không phải đang chơi một trận đặt cược mạng sống..."
"Có gì đâu chứ!"
-Nhân Mã ngượng ngùng nói, cô muốn đưa tay lên gãi đầu cho đỡ xấu hổ nhưng cơ thể lười nhác này lại khiến cô phải nằm phì ra, không thể nhấc dậy.-"Chuyện bình thường mà...bạn bè ai chả làm thế."
"Ha ha..."
-Bạch Dương cười với sự trêu đùa vui vẻ, cô biết rằng Nhân Mã hiện giờ đang đỏ như một quả cà chua cho xem.
Cô im lặng suy nghĩ một lúc, nụ cười trên môi dường như không hề tắt.-"...Nhân Mã..."
"Hửm?
Chuyện gì nữa đây?"
"...Lần sau, hãy để tớ là người bảo vệ cậu nhé."
-Bạch Dương nói nhẹ nhàng,dường như tâm trạng bây giờ chỉ có sự thanh thản, không còn sợ hãi nữa.
Cô nói khẽ nhưng chắc nịt từng lời, từng từ.
"..."
-Nhân Mã cuối cùng cũng chịu di chuyển.
Cô nhỏm người dậy rồi quay đầu nhìn vào mặt bạn mình, đôi mắt nhíu lại khó hiểu.-"Cậu có sao không?
Cần thay băng ở vết thương không?
Áo tớ còn dài lắm, đừng ngại, tớ xé cho nha?"
"..."
-Bạch Dương lắc đầu, cô nhìn sâu vào đôi mắt đối diện với sự nghiêm túc và vững vàng, giọng nói ấm áp trước khi nở một nụ cười rạng rỡ.-"Tớ sẽ bảo vệ cậu Nhân Mã."
"..."
-Nhân Mã chỉ im lặng nhìn bạn mình chăm chú, cô không muốn cắt ngang lúc người khác đang nghiêm túc.
"Cậu không cần phải đi sau để đỡ tớ khi tớ ngã nữa đâu.
Từ bây giờ chúng ta sẽ sánh vai nhau, cậu giúp tớ, tớ hỗ trợ cậu.
Nhất định tớ sẽ giúp cậu ra khỏi đây an toàn, tớ hứa."
-Bạch Dương gật đầu chắc nịt, ánh nhìn hiện rõ sự quyết tâm của bản thân.
"..."
-Nhân Mã nhìn khuôn mặt quả quyết của Bạch Dương mà khẽ thở dài, nở nụ cười ngao ngán nhưng cô cảm thấy rất vui.-"Đồ đần, gì mà giúp tớ ra khỏi đây an toàn chứ.
Cậu lo thân cậu đi, ở đó mà còn một hai bảo vệ tớ."
Bạch Dương bất mãn nhìn Nhân Mã, cô phồng má lên tức giận, cố làm mặt xấu nhưng lại thất bại khi Nhân Mã đưa tay kẹp mũi cô lại.
Bạch Dương vùng vẫy điên cuồng, Nhân Mã thì chỉ ngồi đó cười lớn mà thưởng thức.
"...Bạch Dương à, muốn ra khỏi đây an toàn thì hai ta cùng đi."
.
.
.
.
*******************************
"..."
-Cự Giải đưa tay lên bóp chặt mặt, gồng mình ngăn bản thân hét lên thất thanh.
Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi cô khiến cô cảm thấy buồn nôn.
Dù thế nhưng Cự Giải vẫn giữ chặt miệng, chỉ đôi mắt là trợn lên kinh hãi, nước mắt bắt đầu ứa ra trong hoảng sợ.
Th-Thiên...Thiên Yết....cậu ta điên rồi!
Cự Giải dù cảm thấy bấn loạn như thế nào vẫn cố thể kiềm lại nước mắt.
Mãi cho đến khi Thiên Yết bắt đầu vung dao và đâm loạn, lúc này cô bắt đầu khóc nấc lên, đôi mắt kinh hãi, khiếp đảm trợn to, hai tay bấu chặt lấy mặt mình, răng cắn lại để không gây ra tiếng động.
Thiên Yết vừa đánh vừa chửi tục, hành hạ Xử Nữ vô hồn không chút thương tâm.
Càng nhìn càng cảm thấy khủng bố tinh thần, Cự Giải quay đầu đi vội vã, đôi mắt nhắm tịt lại.
Khung cảnh buồn nôn khi nãy cứ mãi lập đi lập lại trong suy nghĩ, mỗi lần đều như một cú đấm mạnh vào não và tim, đau đớn đến tột cùng.
Dường như không thể chịu được nữa, cô cảm thấy mình khóc ngày càng nhiều, cơ thể run lên bần bật và miệng bắt đầu không chịu nghe lời, cứ muốn được giải thoát mà hô hấp giữa những tiếng khóc nghẹn.
Bàn tay của Cự Giải trở nên mỏi nhừ, cô gồng mình lên, không muốn bỏ cuộc.
Thế nhưng mọi thứ ngay lập tức sụp đổ khi tiếng nấc vang lên giữa kẽ tay của cô.
"Hứ--!!"
Não bộ dường như chết đi, đến cả thở cũng quên, Cự Giải chỉ sợ hãi dán chặt mắt về phía Thiên Yết khi thấy tay anh khẽ khựng lại trên không trung.
Mọi thứ trước mắt cô dường như tối sầm đi, tai chỉ còn nghe được tiếng ù ù sau khi lời của Thiên Yết vang lên.
"...Hức?...Con chuột nào nữa đây?"
.
.
.
.
.
************************************************