Một cơn gió lớn được tạo ra khi đôi cánh đen dập dềnh trên lâu đài Ainsworth rồi đáp ngay trước cửa nhà chính.
Gemini cởi áo choàng, gác lên cánh tay và để con quạ đậu lên vai, sau đó cùng với nó tiến về phía Sagittarius đang đứng chờ sẵn.
Thông thường để tránh gây chú ý, các Thiên thần không mấy sử dụng đôi cánh của mình, sẽ kỳ lạ lắm nếu một ai đó bay lượn trên bầu trời.
Xem ra Gemini rất gấp, hôm nay hắn cũng không mang theo bọn thú hay đi cạnh hắn.
Sagittarius đẩy cửa cánh cửa già cỗi rồi quay lưng vào trong nhà, cằm hất nhẹ ý kêu Gemini đi theo sau.
Ánh sáng tù mù của vài ngọn nến cháy dở trên bờ tường chỉ dẫn họ đến sảnh, cái sảnh rộng, lót gạch bóng, đủ sức chứa trăm người nhưng từ lâu đã chẳng còn ai ghé thăm.
Tiếng bước chân và tiếng thở trở thành âm thanh duy nhất cho tới khi Sagittarius mở lời cùng với một nụ cười.
- Thế, đến đây có việc gì?
Chắc không phải để thăm tao đâu nhỉ?
- Ừ.
Nhìn mày vẫn khỏe chán.
- Gemini đáp lại bằng một điệu cười ba lơn.
- Còn mày thì có vẻ gầy hơn dạo trước đấy.
Sagittarius nói khi ngồi xuống chiếc ghế bọc lụa, Gemini quăng bừa áo choàng lên chiếc ghế đối diện rồi cũng ngồi xuống.
Một cô gái nhỏ nhắn tiến ra từ trong bóng tối như bóng ma, đứng sau lưng Sagittarius, Gemini có thể nhận ra đó là Pisces, dẫu sao trong lâu đài này cũng còn người hầu nào khác đâu.
Và chị ta cũng đủ thân thiết với Sagittarius, ở cùng cậu đủ lâu để hắn nhớ tên.
Sagittarius quay sang Pisces.
- Nhờ chị lấy giúp em một ly rượu vang nhé.
- Nói đoạn, cậu chỏ ngón cái về phía Gemini.
- Còn tên này thì vài bông hoa hồng.
Pisces gật đầu thay cho tiếng "Vâng.", sau đó rất nhanh đã lần nữa hòa vào bóng tối.
Để mà nói về người khách này thì ta có thể tóm gọn:
Không có trái tim và không ăn uống.
Hai cái đều liên quan đến nhau.
Việc Gemini không ăn uống gì khác ngoài hoa hồng, không phải do ghét mà là sợ.
Hắn sợ nếm tất cả mọi thứ bỏ vào mồm mình, thịt, gạo, khoai, lương khô, nước...
Tất cả đều làm hắn buồn nôn.
Chuyện này bắt đầu kể từ khi hắn ăn phải một chiếc bánh tẩm độc và bị trộm mất trái tim.
Trộm thật sự, khoét một lỗ trên ngực, moi thẳng ra từ những mạch máu đang đập.
Thiên thần vốn dĩ sở hữu sinh mệnh rất dài, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn năm, họ có thể tha hồ bơi trong cuộc đời gần như vô hạn kể cả không ăn gì, việc dùng bữa chỉ cho bỏ cái thèm, tuy nhiên, nếu không có trái tim thì sinh mệnh ấy chỉ còn lại vỏn vẹn chưa đến một năm, và nếu trái tim bị đâm thủng, họ sẽ chết ngay tức khắc.
Xui xẻo thay cho Gemini, hắn không biết ai đã lấy trái tim của hắn, ngoại trừ một hình bóng nữ có cánh mơ hồ, lòe nhòe, với giọng nói trong trẻo như sương sớm dễ dàng tan vào thinh không.
Chính vì thế, khi bọn Thiên thần đang tìm cách tiêu diệt mầm mống tai họa thì Gemini lùng sục quả tim của mình.
Hắn không còn nhiều thời gian nữa cho đến cái lúc tất cả bọn họ bị quét sạch.
Và cũng bởi thế mà Sagittarius tiếp tục duy trì tình bạn được với Gemini, dù hắn biết thừa Aries đang ở đây.
Sagittarius đồ rằng hôm nay Gemini đến gặp cậu cũng vì việc này.
Quả nhiên, ngay sau đó hắn không ngần ngại hỏi:
- Vậy, mày có nghe ngóng được gì về cô ả không?
Nhìn đôi mắt xanh mạ đầy mong chờ của Gemini mà Sagittarius phải thở dài.
- Đáng tiếc là không.
Mấy kẻ lảng vảng quanh lâu đài chẳng ai như thế, tao đã nhờ Pisces ra ngoài thăm dò nhưng cũng không có kết quả.
Mày biết đấy, bọn tao chưa từng nghe giọng ả, chỉ nghe miêu tả thôi thì khó tìm lắm.
- Thế à...
Mặt Gemini tỏ rõ thất vọng, hắn khum lưng về trước, đan những ngón tay xương xương vào nhau.
Đúng lúc này, Pisces trở lại cùng chiếc khay trên tay, chị đặt ly rượu và hoa xuống bàn rồi đứng nép vào một góc chờ nếu chủ có sai bảo gì thêm.
Sagittarius bảo chị ngồi xuống cùng họ nhưng chị từ chối, cậu đành lắc nhẹ ly rượu đỏ tươi sóng sánh như mặt biển những buổi chiều tà.
Sagittarius thích uống rượu chẳng phải vì mùi vị, cậu thích chỉ vì màu của nó giống tóc Aries.
Trái với Sagittarius đã bắt đầu đụng tay và nhấp một ngụm đồ Pisces mang đến, Gemini chẳng buồn chạm bông hoa, hắn nhìn mông lung dưới sàn, chau hai hàng mày rậm cùng màu tóc, xanh lá mạ, luôn xụp, mỗi khi rầu rĩ sẽ trông như cún.
- Nếu có thêm điểm nhận dạng thì dễ hơn đúng không?
- Gemini hỏi vu vơ mà không nhìn vào Sagittarius.
- Mày nhớ thêm gì à?
- Hừm...
Cô ta có vẻ rất xinh đẹp?
Đang kề môi bên vành ly, Sagittarius suýt nữa thì phun toẹt rượu vào mặt Gemini, cũng may kịp giữ lại.
Bị trộm tim mà còn để ý cô ta đẹp hay không cơ đấy.
Nhưng hình như Gemini không nhận ra vấn đề nên vẫn thản nhiên trơ trơ.
Chỉ có con quạ giật mình, rời khỏi vai hắn mà đậu lên mặt bàn.
Sagittarius cảm thấy có chút nguy hiểm với vật mình đang cầm trên tay, cậu đặt ly xuống bàn nốt, cười cười.
- Chắc là mày đang đùa?
- Nhìn tao giống đang đùa lắm à?
- Ờ, không.
- Trông gương mặt đanh lại của Gemini, Sagittarius buộc nghiêm chỉnh trở lại.
Cậu cụp mắt, gật nhẹ đầu để xác nhận với chính mình.
- Vậy tao sẽ nhớ thêm chi tiết này.
Giọng trong, xinh đẹp.
Gemini thấy có gì đó trong câu nói ấy châm chọc mình, hẳn là Sagittarius nghĩ hắn khen ả vì trót lỡ si mê ả.
Nhưng đời nào như vậy, làm như ai cũng điên khùng yêu kẻ sẽ giết mình giống cậu không bằng.
Gemini bảo thế chỉ vì trong ký ức của hắn có một mùi hương chui tuột vào mũi rất thơm, như chocolate nóng chảy kết hợp với sữa.
Gemini dám khẳng định đó là mùi của ả chứ không phải từ chiếc bánh đã ăn, bởi bù lại cho việc nhìn không mấy tốt thì hắn đánh hơi giỏi, nghe cũng nhạy.
Tuy trong trạng thái mê man, mũi và tai hắn vẫn rất tỉnh táo, so với chó, hắn không thua tẹo nào.
Để làm chứng cho điều ấy, hiện tại Gemini có thể bắt được tiếng lộp cộp khô khốc vọng từ cầu thang ở hai tầng trên, mà Sagittarius lẫn Pisces đều chưa phát giác gì.
Một chốc sau, tiếng động ấy trở nên gần hơn, Sagittarius mới đứng bật dậy, còn Pisces thì ngóng cổ theo.
Khi Gemini ngẩng đầu về hướng nguồn phát, hắn nhác thấy một cô gái với mái đầu đỏ rực tựa lửa cháy.
Và đó là tất cả.
Bởi rất nhanh đã có người chắn ngang tầm mắt hắn.
Chẳng khó để Gemini biết cô gái kia là Aries - con nhỏ Ác quỷ đang làm chủng loài của hắn dậy sóng.
Con nhỏ chỉ vừa xuất hiện, thái độ của Sagittarius liền thay đổi, trở nên cảnh giác hơn.
Có lẽ Aries đối với cậu là một kiểu chiếm hữu điên cuồng nào đó, hoặc trong thâm tâm cậu vẫn luôn tồn tại mối lo sợ người khác bắt gặp Aries rồi làm hại nhỏ, dù là với Gemini - bạn thân lâu năm - cậu vẫn không thể quá lơ là.
Dẫu sao hắn cũng là Thiên thần, rất có thể hắn sẽ sản sinh lòng căm ghét Ác quỷ và nổi máu anh hùng vào phút nhất thời.
Gemini hiểu điều đó, cơ mà hắn vẫn cảm thấy điều ấy thừa thãi.
Trong tình cảnh hiện tại, Sagittarius thừa sức bóp chết hắn như bóp chết một con bọ, hắn chẳng còn đủ khả năng đấu tay bo với cậu như ngày xưa nữa rồi.
- Khi nào có được thông tin gì tao sẽ báo cho mày.
- Sagittarius vạch ra một nụ cười gượng gạo.
- Thế tao cảm ơn.
- Biết cậu bạn đang đuổi khéo mình, Gemini vớ cái áo choàng, rời ghế.
Dù gì chuyện cần nói cũng đã xong, hắn cũng không có lý do gì để lằng nhằng ở đây nữa.
- Pisces sẽ hướng dẫn mày ra ngoài.
Sagittarius quay sang giao tiếp ánh mắt với chị hầu gái.
Liền sau đó, Pisces di chuyển khỏi nơi đang đứng mà tiến lại gần Gemini.
Chị hơi cúi nhẹ đầu.
- Mời ngài đi theo tôi.
Gemini gật đầu.
Đoạn, hắn liếc mắt về phía Aries lần nữa, vô tình mắt họ chạm nhau.
Và Gemini ngoảnh đi, tiếp tục rảo bước.
Kể ra nhỏ may mắn vì có được Sagittarius làm đồng minh, phần lớn cho việc thuyết phục cậu chắc hẳn đến từ nhan sắc, phải công nhận rằng con nhỏ rất xinh, thuộc kiểu người như bước ra từ tranh.
Chỉ là, chẳng có gì đáng quan tâm nếu Aries không phải là người giữ trái tim của hắn.
***
Sau khi Gemini cùng Pisces khuất mất dạng, Sagittarius bỗng thấy vô cùng áy náy với người bạn thân, nhưng cậu cũng chẳng biết phải làm gì khác hơn, bởi Aries là ưu tiên hàng đầu với cậu.
Giữa cái khoảng lặng như tờ, Sagittarius xoay gót chân hướng lên cầu thang, cùng lúc Aries cũng đi từ trên xuống, ngược chiều với cậu.
- Đó là bạn cậu à?
Nghe nhỏ hỏi, cậu dừng bước chân, rồi theo cái nhìn của nhỏ mà phóng mắt ra cửa, nơi lần cuối cậu thấy Gemini.
Sagittarius lại quay về phía nhỏ, bấy giờ trong lòng cậu đã hình thành một cơn nhộn nhào, vì sao nhỏ lại chú ý đến hắn.
- Ừ, tên cậu ta là Gemini Freeman.
- Cậu ta không có vẻ thù địch với tôi nhỉ?
Hóa ra đó là lí do.
Sagittarius thấy yên tâm hơn mà trả lời rành rọt.
- Cậu ta không còn sống được bao lâu nữa, nên cũng không quan tâm đến lời sấm truyền.
- Ra là vậy.
Aries kéo chân váy lên cao trong khi tiếp tục bước xuống bậc thang rồi lướt qua Sagittarius.
Ngồi vào ghế, Aries nhìn rượu và hoa vẫn để trên bàn.
Nhỏ rơi vào trầm tư, cho đến khi cậu tiến tới đứng kế bên nhỏ.
- Sagitt.
Aries gọi trước khi ngẩng đầu.
Thế rồi lời vụt khỏi khuôn miệng xinh xắn không khỏi khiến cậu sững sờ.
- Tôi nghĩ mình cần phải ra ngoài một chuyến.
***
Kể từ khi gặp chàng, Virgo đã nghĩ sẽ chẳng bao giờ nàng thấy cái gì đẹp hơn thế cả.
Chàng đẹp đến phi thực, phi thực hơn cả một Thiên thần như Virgo, những câu từ mỹ miều nào đủ sức miêu tả.
Tim nàng đập rộn, mắt nàng hoa lên và nàng quên mất cả thở vào lần đầu tiên thấy chàng.
Virgo chưa từng lường trước được sẽ có ngày mình như thế, bởi với nàng, không ai và cái gì được phép hơn nàng.
Nàng luôn đố kỵ với bất cứ thứ gì đe dọa niềm kiêu hãnh của nàng, loại trừ chẳng phải một cái gì đó xa lạ.
Ấy thế nhưng với chàng thì không.
Làm sao Virgo dám?
Nhan sắc ấy không còn là điều mà cảm xúc đố kỵ có thể chen chân nữa.
Cũng không thể gọi là yêu.
Tình yêu quá tầm thường so với tình cảm của nàng dành cho chàng.
Nàng sùng bái chàng như con người sùng bái Chúa.
Chẳng ngoa khi gọi chàng là tín ngưỡng của Virgo, là tượng đài tôn kính nhất.
Đáng tiếc thay, chàng chỉ là một con người, thứ sinh vật tầm thường dễ dàng bị thời gian bào mòn.
Và tín ngưỡng của nàng cũng không tài nào thoát khỏi số phận già đi với lụi tàn.
Nhưng Virgo chưa từng có ý định sẽ từ bỏ.
Chẳng cần biết là bao nhiêu lần hay hy sinh nhiều thế nào, bằng mọi giá phải giữ lại vẻ đẹp của chàng.
Mạng của những kẻ bẩn thỉu sẽ lấy làm vinh hạnh khi hiến dâng cho chàng, máu của bọn hạ đẳng nên biết ơn vì chẳng phải đem đi tưới cho vườn hoa của tên lừa đảo dưới phố.
Virgo lấy máu vẽ hai vòng tròn lồng vào nhau, một hình tam giác bọc ngoài ngôi sao sáu cánh ở trung tâm.
Số còn lại, nàng rưới lên cơ thể già nua trước mặt khiến làn da nhăn nhúm chìm trong sắc đỏ như một miếng thịt sống.
Đau lòng lắm, mới hôm nào nó còn căng mịn là thế, ấy vậy mà...
Không, không cần phải đau lòng nữa.
Sớm thôi, mọi thứ sẽ lại như cũ, chỉ cần nàng mau chóng thực hiện nghi thức này.
Dưới sự chứng kiến của bốn bức tường kín bưng, Virgo rạch tay mình nhỏ thêm vài giọt vào miệng chàng, đổ sáp nến chảy quanh vòng tròn tạo thành chữ cổ, cẩn thận không để chàng phỏng.
Xong xuôi, nàng bắt đầu đọc thần chú, đều đặn, ngang phè như mọi lần.
Có tiếng rì rầm đáp lại, mặt đất dưới chân chợt rung tựa sợ hãi, gió lại ngông cuồng, nổi phần phật cố gắng xới tung căn phòng trống huơ chỉ có những ngọn nến phập phồng thoi thóp.
Phụt một tiếng, hàng loạt ngọn nến dập tắt, rồi, mọi thứ trở nên im lìm.
Và lòng Virgo hân hoan, bởi nàng biết rằng:
Một lần nữa, nàng đã lội ngược dòng thời gian thành công.
Nàng đã mang chàng trở lại, bất chấp mọi quy luật mà làm sống lại tín ngưỡng đời mình.
Lướt ngón tay lên gương mặt chàng, Virgo không sao ngăn nổi bản thân mỉm cười.
Giờ thì nàng sẽ chờ chàng tỉnh, trong lúc đó Virgo cần đi tắm rửa, sửa soạn thật lộng lẫy để chào đón Chúa của riêng nàng.
***
- Thưa cô chủ, có cậu Aquarius đến giao hoa ạ.
- Aquarius ư?
Virgo đang đứng ở ngưỡng cửa phòng tắm thì một cô đày tớ chợt lên tiếng.
Cảm thấy không có gì quan trọng, nàng phẩy tay, quay ngoắt đi.
- Cô cứ ra lấy rồi trả tiền cho gã.
- Nhưng cậu ta muốn được gặp cô ạ.
- Vậy cô nhắn gã đợi ngoài vườn, tắm xong tôi sẽ ra.
- Vâng, thưa cô chủ.
Cô đày tớ đáp máy móc rồi rời đi.
Aquarius là tên bán hoa ở dưới phố, có hẳn một khu vườn riêng đồ sộ đáng nể.
Và dù tính tình khó ưa (nghe đồn xuất phát từ thiếu ngủ) nhưng vì hoa gã trồng luôn tươi và sặc sỡ, lại còn thơm nức với tuổi thọ lâu nên rất được lòng mọi người.
Virgo cũng là mối quen của Aquarius, nhưng chẳng phải vì lý do tầm phào giống bọn người kia, mà vì nàng biết mánh khóe của gã, những bông hoa ấy sở hữu công hiệu tuyệt vời trong việc dưỡng da chỉ bằng cách ngâm nước tắm, do vậy mỗi ngày nàng đều yêu cầu Aquarius mang đến.
Thế đấy, mối quan hệ giữa cả hai cũng chỉ có thế, không biết vì lý do gì mà hôm nay gã lại muốn gặp nàng?
Dẫu sao Virgo cũng phải tiếp chuyện với Aquarius nhanh, nàng không có thời gian cho gã.
Sau khi cả người đã sạch sẽ, Virgo ra thẳng vườn mà chẳng cần đèn.
Ngồi chờ ở bàn trà là một gã trai đang đưa lưng về phía nàng, đôi cánh với mái tóc đen của gã như lẫn cùng màn đêm.
Lúc Virgo bước đến, gã không buồn quay lại, nhưng thân người đang khum về trước nọ chợt ngả ra sau ghế rất đúng lúc đã mách cho nàng rằng, gã biết nàng đang đến.
- Chào buổi tối.
- Virgo vừa nói vừa bước ra trước mặt gã.
Sau khi được người hầu kéo ghế hộ, nàng ngồi xuống.
- Chào cô.
- Aquarius hơi cong khóe môi, song đôi mắt thâm quầng như cú vọ của gã chẳng có nét gì là cười.
- Không biết dạo này hoa của tôi có làm cô hài lòng không?
- Chúng vẫn rất tốt.
Học theo gã, Virgo cười xã giao.
Thật ra địa vị giữa các Thiên thần cũng có sự chênh lệch như cách thế giới loài người vận hành, có kẻ cao, có kẻ thấp, mạnh và yếu.
Ấy vậy mà Aquarius rất suồng sã, không có vẻ gì là lép vế trước Virgo.
Có thể do gã thuộc dạng người thoải mái, hoặc cũng có thể do gã ngạo mạn cho rằng cánh gã to nên ngang hàng với nàng, dù là cái nào thì cũng không khỏi khiến Virgo thôi khó chịu, chỉ muốn đuổi gã về sớm.
- Thế cậu muốn gặp tôi có việc gì?
- Chà...
Đột nhiên, Aquarius trườn người về trước, khoanh hai tay trên bàn.
Nụ cười treo trên mặt gã lúc này giống mấy tay buôn hơn.
- Cô biết có một Ác quỷ trong lời sấm truyền đang ở nhà Ainsworth chứ?
- Tôi biết.
Virgo thản nhiên đáp, thầm nghĩ cuộc trò chuyện xem ra sẽ còn dài.
Thật ra câu hỏi của Aquarius quá hiển nhiên, bởi từ khi lộ thông tin thì các Thiên thần từ khắp nơi đã nháo nháo nhào rồi, Virgo không tin là có tên nào không biết.
Nếu gã hỏi vậy tức có nghĩa đây chưa phải chủ đề chính.
- Tôi có chút tò mò vì sao cô không xử đẹp con quỷ ấy.
- Aquarius tiếp lời.
- Điều này không phải quá rõ sao, Sagittarius đang bảo vệ nó, đã có rất nhiều kẻ chết vì dám bén mảng đến đó rồi.
- Quý cô Dermont đây khiêm tốn quá.
Chẳng phải cô là Thiên thần tối cao sao?
Nhà Ainsworth làm gì được cô.
Không thể phủ nhận, Thiên thần tối cao là định nghĩa của quyền lực mà tất cả phải kính nể, xem trọng.
Cả con người dường như cũng cảm nhận được hào quang của họ mà tỏ ra khiêm nhường, quý ông ngả mũ, quý bà nghiêng mình.
Tuy nhiên, Virgo lại thấy với Aquarius thì đó chẳng là gì, lời lúc này của gã bất quá mang tính nịnh bợ hòng đạt được gì đó thôi.
Vì thế, Virgo chỉ đưa tay che miệng cười khúc khích, uyển chuyển nói:
- Tôi đâu có khiêm tốn.
Ý tôi là việc đấy không phải của tôi.
Hơn hết, nàng không thể, cũng không muốn đụng chạm đến.
- Giờ thì vào vấn đề chính đi, chắc đây không phải là lý do cậu muốn gặp tôi hôm nay đâu nhỉ?
Lời nhắc nhở của Virgo buộc Aquarius ngừng lôi thôi.
Trong một khắc, gã ngừng cười.
Ánh nhìn gã găm trực diện vào Virgo, thẳng một đường.
- Cô có thể biết được chính xác ai đang nói dối không?
Aquarius vừa dứt lời, Virgo liền ngạc nhiên, rồi chỉ một giây sau nàng đã bật cười.
Và nếu không phải vì cái gọi là ý tứ, rất có thể nàng sẽ cười như điên.
- Một kẻ chuyên lừa phỉnh con người như cậu lại muốn kiểm chứng lời nói dối à?
- Tức là cô biết?
- Aquarius nhướng một bên mày.
- Hổ thẹn nhưng tôi phải nói rằng không, tôi không quyền năng đến thế.
- Virgo khe khẽ lắc đầu trong khi miệng vẫn không ngớt cong.
Nhằm chặn gã kì kèo thêm, nàng dằn trước.
- Thật đấy.
Im lặng một thoáng, Aquarius gãi gãi đầu khiến mái tóc đen vốn đã rối bù càng thêm lộn xộn.
- Giá mà tôi có khả năng ấy để xem bây giờ cô nói thật hay không.
- Đoạn, gã đứng dậy.
- Thế thôi, đó là tất cả những gì tôi cần.
Cám ơn cô đã dành thời gian.
Đó là lời cuối cùng Aquarius dành cho Virgo.
Trông theo dáng người gã có vẻ mệt mỏi tưởng chừng ù lì nhưng lại nhanh nhẹn lạ thường, thoắt cái đã ra đến cổng, nàng nheo mắt, có chút hiếu kỳ về gã.
Nhưng rồi cũng thôi.
Âu cũng may mắn vì Virgo không cần phải đuổi gã thẳng thừng, thế thì thiếu tao nhã lắm.
***
Libra không nhớ nổi mình đã làm thanh thiếu niên bao nhiêu lần.
Ba lần?
Bốn lần?
Hay năm lần?
Có thể là sáu, bảy gì đó, chẳng nhớ nổi nữa.
Luôn luôn là vậy, tới một thời điểm nhất định, cuộc sống cũ sẽ kết thúc với câu: "Ôi không được, Libra.", và rồi khi mở mắt ra, một vòng đời mới lại bắt đầu.
Lần này cũng vậy, khi hàng mi Libra hé mở, ánh lửa đìu hiu chen vào mắt chàng không sao soi nổi không gian tối mịt.
Bốn bề rơi vào khoảng tĩnh lặng như thể ai đấy đã cắt mất âm thanh.
Libra biết mình đang nằm gần như trần truồng chính giữa một vòng tròn quái lạ, chỉ có một tấm vải vắt ngang eo, và người bết dính trên một tảng đá bởi thứ chất lỏng đỏ lợm.
Thật ra thì Libra chẳng nhìn ra nó màu đỏ, ánh sáng yếu lắm, nhưng chàng quen rồi nên dễ dàng nhớ được từng chi tiết.
Tóc, mặt, chân, tay, ngực, cả trong vòm họng Libra đều tanh tưởi như một con vật vừa chui ra từ bụng mẹ.
Cuối cùng, khi Libra trở nên tỉnh táo hơn mà ngồi dậy, người phụ nữ với mái tóc vàng ươm, tên Virgo, sẽ liền cúi sát bên chàng rồi nở nụ cười rạng rỡ.
- Chào mừng chàng trở lại, Libra.
Hết chương 2.
P/s: Nửa năm rồi mới ra chương 2, cơ mà rất mong vẫn còn bạn ở đây đọc T v T