Cập nhật mới

Khác (12 chòm sao) Ta yêu nàng, chỉ đơn giản vậy thôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
67036625-256-k944186.jpg

(12 Chòm Sao) Ta Yêu Nàng, Chỉ Đơn Giản Vậy Thôi
Tác giả: yurro_desu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

6 nàng pháp sư thiên tài, 6 chàng học trưởng tài năng đến với nhau trong 1 cuộc tình rối rắm và nhiều chông gai

- Tại sao chàng lại hôn ta?

- Ta yêu nàng, chỉ đơn giản vậy thôi!!!!

(đây đã là fic thứ 4 của Yu nhưng lại là lần đầu tiên Yu viết về tất cả 12 chòm sao nên gạch đá Yu xin nhận hết để rút kinh nghiệm.

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ Yu ^.^ Mà quên, văn án ở phía trên chỉ mang tính minh họa)



bíẩn​
 
(12 Chòm Sao) Ta Yêu Nàng, Chỉ Đơn Giản Vậy Thôi
Phần 1: Định mệnh sắp đặt ta gặp nhau


Vương quốc Pháp thuật Phong Sương, học viện Kim Long:

Sáng sớm, khuôn viên học viện chật ních người đăng kí dự tuyển.

Kim Long học viện là nơi đào tạo tốt nhất cả vương quốc, đặc biệt chỉ nhận học viên là những thiên tài pháp sư, không nhận phế vật

- Vù!

Gió đột ngột thổi mạnh, ai nấy bỗng cảm thấy rét run người, nhanh chóng triệu hồi vòng bảo vệ.

Từ trên không trung, một thân hồng y nữ tử lãnh đạm bước tới chính giữa khuôn viên học viện, lạnh lùng đảo mắt nhìn quanh một lượt.

Mọi người tự động đứng dẹp sang hai bên, không ít kẻ phải ngây ngất trước vẻ đẹp lạnh lùng của nữ tử nọ

- Lãnh Huyết Bảo Bình!!

Vị chủ trì cuộc thi bắt đầu xướng tên, hồng y nữ tử bước lên sảnh chính kiểm tra thực lực

- Thuộc tính: Thuỷ.

Cường đại - Thiên tài.

Thông qua!!!!

Vị chủ trì hài lòng công bố kết quả.

Thật bất ngờ, trong vòng năm năm gần đây chàng chưa từng thấy một thiên phú nào lớn tới vậy.

Xem ra học viện ta năm nay đã nhặt được thỏi đá quý rồi

- Vĩnh Luân Xử Nữ!!

Chủ trì tiếp tục xướng tên nhưng kì lạ là không có một kẻ nào có phản ứng gì cả.

Người người bắt đầu nhốn nháo, quay ngang quay dọc tìm xem người được gọi là ai

- Vĩnh Luân Xử Nữ!!

Chủ trì kiên nhẫn nhắc lại lần nữa.

Thật tình, tâm trạng vừa tốt hơn một chút đã có chuyện không vui rồi, làm ta thật mất hứng.Chàng tỏ ra tức giận, định vứt luôn đơn ghi danh của học viên vừa gọi tên thì một áp lực đã truyền tới, tay chàng hoàn toàn đóng Băng

- Có ta!

Một giọng nói lãnh khốc vang lên.

Trên sảnh chính đột ngột hiện ra một bạch y nữ tử diễm lệ không kém hồng y nữ tử kia nhưng có phần lạnh lẽo hơn rất nhiều.

Mắt phượng màu ngọc bích như một viên đá quý, toả ra vô vàn hàn khí và sát khí ngút trời

- Thuộc tính: Băng.

Cường đại - Thiên tài.

Thông qua!

Giọng chủ trì có phần hơi run run và sững sờ.

Hôm nay là ngày đặc biệt gì vậy?

Lắm thiên tài xuất hiện thế này?

- Xin cho hỏi, đến Vũ Nguyệt Cự Giải chưa vậy?

Chủ trì đang hắng giọng định đọc tiếp thì một lam y nữ tử rất đáng yêu tinh nghịch chạy tới hỏi

- Tiểu cô nương xin hãy xuống dưới chờ tới lượt

- A.

Đến ta rồi, tên ta kìa

Lam y nữ tử hồn nhiên bước lên sảnh chính, bỏ ngoài tai lời khiển trách vừa nãy

Nhân Mã (vị chủ trì) thở dài, lắc đầu nhẹ.

Tiểu cô nương này thật khiến chàng hoài niệm, cái vẻ nghịch ngợm kia thật giống với chàng khi xưa.

Nhưng tiếc là... quá khứ vẫn chỉ là quá khứ, hoài niệm xét cho cùng cũng chỉ là hoài niệm.

Tất cả...

đều đã tan biến theo thời gian

Chủ trì đơ người ra một lúc khá lâu, đôi mắt cà phê của chàng thoáng một chút khói sương mơ màng.

Tóc nâu hạt dẻ bị gió đùa giỡn có phần hơi lộn xộn.

Nè, Hoàng Diệp Nhân Mã, chàng biết không, chàng là một cực phẩm nam nhân đó!

- Sao không thấy gì vậy?

Cự Giải chờ lâu bắt đầu cảm thấy mỏi chân, liền ngó đông ngó tây xem có phải mình đứng sai chỗ rồi không

- À, xin lỗi...

Nhân Mã chợt tỉnh.

Chàng xoay người về phía tiểu cô nương nọ, bắt đầu công việc của mình:

- Thuộc tính: Hoả.

Cường đại.

Thiên tài - Thông qua!!!

Chủ trì chính thức bị đả kích mạnh mẽ.

Có phải có điều gì đó sai rồi không?

Hay hôm nay sắp xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì?

Lắm thiên tài thế này, không phải quá nghịch lí hay sao?

Chàng day day trán cố lấy lại bình tĩnh, nhìn vào tên học viên tiếp theo.

Trong 1 giây 1 khắc, đôi mắt cà phê trở lại vẻ u sầu.

Chàng biết mà... vị cô nương ấy quả nhiên cũng đã đến đây

- Tuyết Ngọc Song Ngư

Giọng nói của vị chủ trì có phần trầm đi

Một lục y nữ từ kiều diễm xuất hiện.

Nàng ta không tinh nghịch cũng chẳng lãnh khốc lạnh lùng như ba nữ tử trước.

Trái lại, từ nàng toả ra khí chất thanh cao của những vị tiểu thư khuê các, mắt nàng đẹp và dịu dàng đến vô cùng.

Từng bước đi của nàng tựa như lông hồng, rất nhẹ, nhưng đủ để khiến vạn kẻ ngước nhìn

- Mã, đừng chấp niệm nữa.

Nàng đã không sao rồi mà

Một mỹ nam tử đột ngột xuất hiện thân thiết choàng tay qua vai Nhân Mã.

Mái tóc chàng màu nâu hạt dẻ, khuôn mặt trẻ, đẹp như được một nghệ nhân tài hoa điêu khắc lên vậy.

Lục Hiên Song Tử - chàng ta đang là một trong số những thiên tài hiếm gặp của học viện Kim Long

- Ừm...

Nhân Mã trả lờ bâng quơ, xong quay ra mau chóng tiến hành kiểm tra

- Thuộc tính: Thuỷ.

Cường đại - Thiên tài.

Thông qua!

Chàng đọc công bố kết quả, mắt lơ đãng nhìn về phía lục y nữ tử nọ, ngập nét u sầu

- Mã, chấp niệm quá là không tốt

Bên cạnh chàng tiếp tục đột ngột hiện ra một nam tử có nét gì đó rất nghiêm túc và lạnh lùng.

Mái tóc chàng ta màu nâu hơi tối, đôi mắt cùng màu rất đẹp cũng rất đặc biệt.

Cũng là một trong số những mỹ nam nổi bật của nơi đây, tên chàng là Vương Nhật Ma Kết

- Ma Kết, Song Tử, mấy huynh đang gây náo loạn trật tự rồi đó

Quả nhiên, khắp khuôn viên học viện Kim Long đột ngột trở nên rầm rộ.

Mỹ nhân, thực là nhiều mỹ nhân nha!

Tam vị nam tử thật hết mức soái nha.

Tứ vị nữ tử cũng đẹp không kém phần a.

Lấy hết máu mũi của dân lành à

- A...

Xin lỗi, muội có tới muộn không?

Thêm một tiểu cô nương đáng yêu tiến tới sảnh chính.

Mái tóc mượt có vẻ hơi rối, cho thấy cô nương này đã rất vội vã đến đây thì phải

- Tiểu muội muội, muội đến đúng lúc lắm.

Đến lượt muội rồi này

Nhân Mã cười dịu dàng với muội muội ngốc của mình, đồng thời tiếp tục với công việc chủ trì đang dang dở:

- Hoàng Diệp Kim Ngưu!!

- Có, thưa ca ca đại nhân

Nữ tử nhỏ bé nhanh nhẹn lên kiểm tra.

Kết quả đúng như Mã đã dự đoán

- Thuộc tính: Ánh sáng.

Cường đại - Thiên tài.

Thông qua

Hôm nay quả là một ngày đặc biệt.

Có 6 lá đơn dự tuyển học viện thì 5 người đã được tham gia, toàn bộ đều sở hữu pháp thuật cường đại và đều có khả năng trở thành tuyệt đỉnh thiên tài.

Thật làm cho người khác nhớ đến 6 vị công tử 5 năm về trước cũng y hệt như vậy

- Triệu Thương Thiên Bình!

Người cuối cùng, vẫn là 1 nữ tử.

Một vị cô nương có thể nói thoạt nhìn có 1 chút trầm tính, cũng có 1 chút hoạt bát, 1 chút duyên dáng của thiếu nữ 16.

Đôi mắt trong veo không gợn sóng, làn môi mỏng mềm mại, dễ thương.

Ồ, chúng ta lại có thêm 1 cực phẩm nữ nhân và một cực phẩm thiên tài

- Thuộc tính: Mộc.

Cường đại - Thiên tài.

Thông qua!

- Ồ, Triệu Thương Thiên Bình sao?

Nghe thật giống Sư Tử của chúng ta nhỉ

Vừa thoáng nghe tên mình, nam tử sôi nổi với mái tóc đỏ rực đã ngay lập tức có mặt, chen ngang vào:

- Ai dám nói xấu bổn đại nhân ta?

Theo ngay sau chàng Triệu Minh Sư Tử là một nam tử có khuôn mặt tròn rất dễ mến: Liễu Mạc Bạch Dương.

Chàng ta có vẻ như rất mệt mỏi vì phải chạy đua với Sư suốt cả ngày.

Tên đó quả thực là kẻ nghịch ngợm nhất thế gian mà

Vậy là sáu nàng công chúa và năm chàng hoàng tử đã lên sàn.

Chỉ còn thiếu 1 người nữa thôi

~0~0~0~0~

Xử Nữ muốn thư giãn nên đi dạo một chút trong hoa viên của học viện.

Bạch y lướt đi trong gió, khuôn mặt nàng kiều diễm mà lãnh khốc.

Chợt...

Mi mắt của nàng từ yên tĩnh bất giác có chút chuyển động.

Nằm lặng trên thảm cỏ xanh rờn là một chàng trai đẹp như tranh vẽ.

Mái tóc đen tuyền, mũi cao thẳng, môi mỏng khép hờ, mỗi một hơi thở đều phả ra những đợt khó lạnh lẽo

Đây, nhân vật số mười hai còn thiếu của chúng ta đây.

Băng sơn mỹ nam: Hàn Tử Thiên Yết!

Vậy là vòng quay định mệnh đã an bài tất cả, giăng một tấm lưới tình lớn chuẩn bị tóm gọn 12 vị pháp sư thiên tài

(12 chòm sao đã lên sàn, còn đất diễn thì chia không đều lắm, xin lỗi mọi người nha)
 
(12 Chòm Sao) Ta Yêu Nàng, Chỉ Đơn Giản Vậy Thôi
Phần 2: Những nụ cười hiếm có


- Đừng quấy rầy ta!

Mỹ nam lạnh lùng bỗng lên tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền.

Chàng cảm nhận xung quanh đang có ai đó, liền ngay lập tức tỉnh, mày kiếm nhíu lại vẻ không vui

- Xoẹt

Xử Nữ vừa định khen thầm nam tử này cư nhiên lại mỹ lệ tới vậy thì nghe được giọng nói mà theo nàng là vô cùng cao ngạo và khinh thường kia.

Nàng dùng phi tiêu băng nhanh nhẹn chém đứt một nhành cây trên đầu hắn

Thiên Yết cũng không tồi.

Chàng ta nhanh nhẹn mở mắt phán xét tình hình, xong vội né người sang 1 bên.

Trong thâm tâm chàng bây giờ có bực bội và có cả hiếu kì.

Trong học viện chàng đâu phải là hư danh?

Kẻ nào lại to gan động đến Hàn Tử Thiên Yết chàng?

Thật làm người khác hiếu kì mà

Chàng vẫn với tư thế nằm, ngước mắt nhìn người đã tấn công mình, chợt nhận ra người này lần đầu tiên chàng gặp mặt.

Nàng ta có chút gì đó rất bá khí, kiêu ngạo và phần lớn rất lạnh lùng.

Đôi mắt ngọc bích như viên pha lê quý nhất trần gian, gan góc nhìn thẳng vào mắt chàng không chút e dè và sợ hãi.

Một nữ nhân ngông cuồng!

Quá mức ngông cuồng!

- Mau đi đi, không đừng trách ta

Thiên Yết gằn giọng, một tay vắt lên trán mệt mỏi, tay kia buông thõng nghỉ ngơi.

Làm như mỹ nữ trước mặt chàng căn bản không làm chàng để tâm, không làm chàng dao động

- Không đi thì sao?

Xử Nữ là một người rất ghét phải chịu thua.

Nàng ta tới ngồi xuống chiếc ghế gần chỗ chàng, liếc mắt lạnh lẽo khiêu khích.

Thiên Yết uể oải ngồi dậy, vô tình nở 1 nụ cười nhẹ: "Nữ nhân này là ai?

Thật khiến cho ta cảm thấy thích thú"

Mười chín năm, hôm nay... chàng ta không hề nhận ra rằng: đây là lần đầu tiên chàng cười!

~0~0~0~0~

Nhân Mã sau khi chủ trì xong mọi việc cũng đi dạo quanh các phòng học.

Chàng mong sao mình có thể được gặp lại vị cô nương ấy để nói lời xin lỗi.

Một Hoàng Diệp Nhân Mã luôn năng động, vui vẻ bây giờ lại trở nên thâm trầm, khó gần kể từ lần chàng gặp mặt cô nương ấy và vô tình làm tổn thương nàng quá nặng

- Học trưởng đại nhân, cười lên nào!

Một lam y nữ tử quen thuộc đột ngột xuất hiện, đem tâm hồn chàng trở về với thực tại.

Cô nương ấy rất hồn nhiên cười nói, làm cho Mã có cảm giác nhẹ lòng hơn... như được trở về là chính bản thân ngày trước

- Học trưởng đại nhân không biết cười sao?

Giải ngây ngốc hỏi lại.

Thật tình, từ lúc gặp nhau đến bây giờ quả thực học trưởng vẫn chưa cười lần nào, toàn tỏ ra trầm tư u ám không à

- Không, chỉ là quên cách cười

Mã lắc đầu ảm đạm, hình ảnh của Song Ngư cô nương lại hiện lên rất rõ ràng, sinh động làm chàng cảm thấy áy náy, muốn kết liễu bản thân mình ngay tức khắc

- Vậy, để ta chỉ cho huynh!!

Cự Giải nhanh nhẹn tiến tới gần hơn, lấy tay tự nhiên chạm vào khoé môi chàng, điều khiển nó nhích lên thành hình trăng khuyết.

Xong, cô nàng vui vẻ ngắm tác phẩm của mình, mặt đột nhiên tối sầm lại, cô nương đáng yêu phán:

- Đúng là huynh cười xấu quá à

Đến đây, Nhân Mã dường như không kìm được nữa liền lấy tay gỡ tay của lam y nữ tử kia ra, sau đó thì ôm bụng cười phá lên:

- Tiểu học muội, muội làm vậy mặt ai chẳng xấu chứ?

Mã giải thích, không ngừng cười vui vẻ.

Chà, chàng Mã ơi liệu chàng có biết, đã 3 năm dài chốn nhân gian vắng bóng nụ cười chàng?

- Học trưởng đại nhân, huynh cười rất đẹp đó!!!

Lam y nữ tử cười nhẹ.

Nàng ta không ngờ học trưởng cười lại đẹp tới như vậy, làm tim nàng lỡ mất một nhịp.

Đúng, nụ cười của học trưởng đẹp và ấm áp như mặt trời vậy, khiến bất kì nữ nhân nào khi nhìn thấy có lẽ đều phải ngã gục mất thôi

~0~0~0~0~

- Học muội, muội tên Triệu Thương Thiên Bình sao?

Một cái tên thật hay!

Sư Tử vẫn không bỏ qua tính đào hoa của bản thân ngày thường, tiến hành công cuộc nói chuyện cùng những mỹ nhân.

Trong số những mỹ nhân tụ họp ngày hôm nay đây, chàng đặc biệt chú ý đến vị cô nương tên hao hao với tên chàng

- Đa tạ học trưởng đã khen ngợi

Nàng nho nhã đáp lời, nở một nụ cười nhẹ cho có lệ

- Học muội, có nhất thiết phải lạnh lùng như vậy với ta không?

Sư Tử nở nụ cười tuyệt chiêu đẹp mê hồn, đồng thời nâng bàn tay ngọc ngà của Triệu Thương cô nương lên hôn nhẹ một cái

Thiên Bình không nhanh không chậm rụt tay lại, mặt có phần hơi ửng đỏ.

Nàng ta tuy biết thế gian không thể toàn những thứ tốt đẹp như nàng mong muốn nhưng ít ra cũng không thể trơ trẽn như tên công tử này được.

Thật đáng ghét!

- Học trưởng, thỉnh tự trọng

Nàng khó chịu tiếp lời

Nhưng chàng ta đâu có chịu thua dễ như vậy.

Chàng tiếp tục buông lời ong bướm dịu ngọt trong vài giờ đồng hồ tiếp theo.

Đến lúc mỏi miệng và cảm thấy nữ nhân này thật khó đối phó, chàng mới ngưng lại dựa đầu vào tường nghỉ ngơi đôi chút:

- Thật cứng đầu!

Chàng nhận xét

- Đa tạ học trưởng đã khen ngợi

Thiên Bình đột nhiên cảm thấy khá buồn cười vì những hành động của nam nhân này.

Thoát khỏi sự căng thẳng, giả tạo lúc mới vào học viện, tâm trạng nàng thoải mái hơn rất nhiều

- Haha, thật là thú vị.

Ta ngày càng hứng thú với muội rồi đấy!

Sư Tử cười một cách tự nhiên và vô tư, không hề để ý gương mặt xinh đẹp của vị cô nương kia đỏ lựng trước nụ cười của chàng.

Một nụ cười giống như hơi ấm của không khí len lỏi vào trái tim ai.

Triệu Minh Sư Tử, không ngờ nụ cười của hắn lại có 1 ngày đánh thức được trái tim ta (lời của Thiên Bình sau này)

~0~0~0~0~

Cũng vào thời điểm đó:

Ma Kết đang đi chọn sách ở Phù Thư Các của học viện, không thèm để tâm đến những bằng hữu tốt của mình đang ở đâu và làm gì.

Niềm đam mê của chàng là sách, tình yêu của chàng là sách, tình thân cũng là sách.

Tóm lại, chàng chính là 1 con mọt sách đẹp trai!

- Học trưởng Ma Kết, thật trùng hợp, bọn muội cũng vừa đến

Một nhóm nữ nhân xinh đẹp không biết từ đâu đột ngột xuất hiện.

Kết nhíu mày tỏ vẻ khó chịu, suốt ngày không được yên thân, thật làm chàng tức chết mà



Một đợt cuồng phong chợt ập tới, cuốn sách bị gió cuốn bay tứ tung, rất kì lạ là cuốn nào cũng rơi vào đám nữ nhân nọ.

Họ tức giận định dùng pháp thuật đẩy lui cơn gió khủng khiếp kia thì không hiểu sao càng cố thi triển pháp thuật, gió lại càng mạnh hơn.

Cả nhóm hối hả chạy ra khỏi Phù Thư Các, trả lại không gian yên bình cho chàng "mọt sách" nọ, ngay tức thì, các quyển sách tự động bay về chỗ cũ

Ma Kết thoạt đầu có hơi bất ngờ, xong chàng cũng bình tĩnh lại suy xét tứ phía, phát hiện ra cách bản thân không xa là một hồng y nữ tử với đôi mắt xám tro u buồn, lạnh lẽo

- Tại sao lại giúp ta?

Chàng nhìn thấy nữ nhân mỹ lệ mà lạnh lùng đó, không tự chủ tiến đến gần đặt câu hỏi

- Ồn ào!

Bảo Bình ngắn gọn đáp lời, sau đó thì thân hồng y nữ tử ngay lập tức biến mất, bí hiểm y như lúc nàng xuất hiện

Ma Kết chợt đơ người:

- Ồn ào?

Chưa có một nữ nhân nào thẳng thắn đến vậy, làm chàng muốn nói một câu Cám ơn mà cũng khó quá.

Nàng hình như là học viên mới của học viện thì phải, làm chàng cảm thấy thích thú vô cùng

Vương Nhật Ma Kết chàng ta khẽ cười, đặt cuốn sách trên tay lên kệ, chàng rời khỏi Phù Thư Các

"Làm ta hết hứng thú với sách rồi, nữ nhân đó thật làm ta thấy rạo rực mà"

Nụ cười của chàng tuy chỉ rất nhẹ thoáng qua, nhưng vô cùng ấm áp và hiếm có

~0~0~0~0~

- À, học muội, cho hỏi muội có nhìn thấy một nam nhân tóc đỏ, cao, trên trán có một vết sẹo nhỏ không?

Song Ngư đang đi tìm viện trưởng thì một giọng nói hớt hải đã khiến nàng phải chú ý.

Chàng ta, Liễu Mạc Bạch Dương đang vất vả đi khắp nơi trong học viện để tìm người bạn tốt của chàng: Triệu Minh Sư Tử

- Xin lỗi, huynh có phải muốn tìm Triệu Minh học trưởng không?

Song Ngư vội đến hỏi chuyện, nàng vừa nhìn thấy người mà Bạch Dương muốn tìm nên cũng muốn giúp đỡ đôi chút

- Đúng vậy, học muội!

Muội biết huynh ấy ở đâu sao?

Chàng trai nọ tỏ ra mừng rỡ.

May quá, chàng tìm từ nãy chẳng ai biết Sư ở đâu cả, với... với lại... chàng bị Mù đường!!!!!!!

Ngư cười nhẹ, học trưởng thật đáng yêu

- Huynh ấy đã tới phòng luyện pháp thuật rồi

Lúc nãy, Sư Tử được phó viện trưởng nhờ tới đó lấy đồ gì đó, nàng đi qua nên vô tình nghe được.

Bạch Dương vui vẻ định đi tìm đường nhưng khi biết Song Ngư nàng ta định đến văn phòng hiệu trưởng, chàng đã quyết định sẽ cùng đi cùng nàng luôn vì nơi đó cũng khá gần phòng luyện pháp thuật

30 phút sau, tại một nơi nào đó của học viện:

- Xin lỗi, vì muội mà ta đã bị lạc

Ngư tỏ ra vô cùng hối lỗi khi không biết thực ra mình và học trưởng rốt cuộc đang ở đâu.

Nàng ta... cũng Mù đường!

- Không sao, không sao, vậy là Bạch Dương ta không cô đơn rồi.

Cứ tưởng ta là kẻ duy nhất lạc đường trong học viện chứ

Chàng rất tự nhiên xoa đầu học muội mà mình vừa quen, cười sảng khoái.

Song Ngư khi đón nhận nụ cười ấy mặt nàng bỗng chốc đỏ ửng cả lên.

Biết làm sao đây?

Tại nó đẹp quá mà

~0~0~0~0~

Cũng tại thời điểm đó, tại phòng viện phó học viện:

- Song Tử ca ca, huynh có thấy Mã ca ca đâu không?

Kim Ngưu dáo dác nhìn quanh nhưng trong cả căn phòng rộng thênh thang, nhìn kĩ thế nào cũng chỉ thấy độc một nam nhân trong đó

- Ngưu nhi, muội tìm Mã làm gì?

Song Tử nhanh nhẹn kéo thanh mai trúc mã của mình xuống ngồi bên cạnh, ân cần hỏi han

- Mã ca ca vẫn còn chấp niệm, muội lo huynh ấy lại tự trách mình

Kim Ngưu chống cằm uể oải, đưa mắt nhìn về phía xa xăm không có điểm dừng.

Ca ca của nàng, một ca ca luôn năng động, hoạt bát tới vậy mà bây giờ sao lúc nào cũng trầm ổn và khó gần đến thế?

Thực làm nàng lo lắng không nguôi mà

- Được rồi, Ngưu nhi, muội chắc cũng tìm lâu rồi, nghỉ chút đi

Song Tử khẽ choàng tay qua vai nàng, nàng ngả vào vai chàng một cách tự nhiên mà lòng vẫn canh cánh lo cho Mã.

SongTử chàng ta chỉ còn biết cười khổ, tay vuốt ve mái tóc mượt của nàng

"Tuy ta và nàng là thanh mai trúc mã, nhưng liệu trái tim nàng có thật là dành cho ta không?"

Nụ cười của chàng tuy đẹp nhưng lại toát lên vẻ ưu thương đến vô cùng, khiến cho thời gian như ngưng đọng vì xúc động, hoa úa tàn vì buồn bã, định mệnh lắc đầu vì xót xa.

Chàng - rất đẹp, nhưng tại sao nụ cười ấy lại giống như hoàng hôn đẫm màu thê lương, khiến cho không gian xung quanh chàng bắt buộc phải lắng đọng lại đôi chút...

(Đất diễn chia không đều, mọi người thông cảm.

Yu mỏi tay quá hà T.T Mọi người comment nhìu vô, gạch đa Yu xin nhận hết)
 
(12 Chòm Sao) Ta Yêu Nàng, Chỉ Đơn Giản Vậy Thôi
Phần 3: Nhiệm vụ của 6 chàng pháp sư


- Học trưởng đại nhân, huynh có biết khi nào muội nhận lớp không?

Sau một hồi vui đùa, Cự Giải chợt nhớ ra lí do chính nàng cần tìm học trưởng.

Nàng đã vượt qua kì kiểm tra của học viện, theo lí mà nói thì bây giờ phải có lệnh triệu tập rồi chứ, sao vẫn chưa thấy động tĩnh gì nhỉ?

- Aiz, ta quên mất, tại muội đấy!

Mã cười vui, rất tự nhiên nhéo má nữ tử tinh nghịch nọ.

Thật là, tại cô nương cả đấy, làm ta quên mất nhiệm vụ của mình, sao ta lại đãng trí vậy nhỉ?

Có cảm giác... ta được là chính bản thân khi ở bên cô nương, thật kì lạ...

- Học trưởng đại nhân, huynh cười rất đẹp!

Cự Giải cười dịu dàng, khen.

Nàng ta không biết rằng, vẻ đẹp hiện hữu quanh đây đâu chỉ có nụ cười từ lâu đã vắng bóng của chàng mà còn có cả nụ cười thiên thần đã giúp chàng tỉnh mộng nữa.

Vũ Nguyệt cô nương - nàng đã làm ra điều không thể rồi đấy, đó là đánh thức trái tim đang ngủ say của chàng - Hoàng Diệp Nhân Mã

- Muội thật vô tư!

Mã phán lên một câu, rồi mau chóng đi tập hợp những thành viên còn lại của S - nhóm học viên ưu tú của học viện Kim Long

~0~0~0~0~

Vài phút sau, tại phòng viện trưởng

Thiên Bình và Sư Tử là hai người đến sớm nhất.

Triệu Thương tiểu thư có vẻ chẳng ưa gì tên ong bướm đi cùng nàng nãy giờ.

Trong mắt nàng, hắn ta vô cùng xấu, lăng nhăng và đáng ghét.

Nhưng chẳng hiểu sao nàng lại cảm thấy rất thoải mái và tự do khi ở bên hắn, lại cảm thấy nụ cười hắn ấm áp đến vô cùng, lại cảm thấy... hắn rất thú vị...

- Học muội, muội thật xinh đẹp

Sư Tử uể oải nằm xuống bàn, ngả đầu quay về phía nàng tiểu thư cứng đầu nọ, cười dịu dàng buông lời ong bướm.

Nàng thật làm cho Sư Tử ta nhọc quá, nhưng cũng thật làm ta hưng phấn quá.

Nữ nhân kiêu ngạo, ta không tin Triệu Minh Sư Tử ta không thuần phục được nàng

- Học trưởng, thỉnh tự trọng!

Nàng - vẫn là câu nói ấy, nhẹ nhàng từ tốn đến nỗi làm người ta phát bực

"Có thuần phục, cũng là ta thuần phục chàng, chưa đến lượt chàng thuần phục ta" (lời của Thiên Bình sau này)

Cạch

Cửa mở, kế đó hai con người thở dốc vội vàng bước vào: một nam nhân và một nữ nhân.

Riêng Mã, vừa nhìn thấy vị cô nương quen thuộc nọ mặt chàng đã trở nên trầm ổn và lạnh lùng hơn rất nhiều, nụ cười đẹp thoáng chốc vụt tắt, thay vào đó là một nụ cười gượng gạo ngập nét u sầu

Cự Giải hồn nhiên tới bên nữ tử nọ, giới thiệu

- Tỷ tỷ xinh đẹp, muội tên Cự Giải, Vũ Nguyệt Cự Giải.

Sau này mong tỷ tỷ giúp đỡ muội nha

Nhân Mã bất giác cười.

Nữ tử này, nàng ta thật ngây ngô quá, thật khiến cho chàng có cảm giác muốn ở bên, dạy dỗ và bảo vệ nàng

- Ta là Song Ngư, Tuyết Ngọc Song Ngư.

Cũng mong từ nay về sau muội giúp đỡ ta nhé!

Ngư cười thân thiện đáp lại lời giới thiệu của Cự Giải, trong lòng tràn ngập hạnh phúc vì bản thân có được một tiểu muội - một bằng hữu mới

- Mã ca ca!!!!!

Phòng viện trưởng càng náo nhiệt thêm khi có Kim Ngưu và Song Tử góp mặt.

Cô nàng vừa thấy Nhân Mã đã nhào đến ôm ghì lấy, vui vẻ gọi tên chàng

Mã xoa xoa đầu tiểu muội, nghịch ngợm trêu đùa:

- Kìa, Song Tử đánh ta bây giờ!

- Không đâu!

Song Tử ca ca rất tốt, không bao giờ đánh huynh đâu

Ngưu không chịu lép vế, đáp lại khôn khéo.

Chợt, nàng nhận ra...

đã bao lâu rồi ca ca của nàng không trêu chọc nàng như vậy?

Nàng theo phản xạ ngước mắt lên ngơ ngác nhìn nụ cười dịu hiền lâu nay vắng bóng của nam nhân trước mặt, có cảm giác tim lỗi mất một nhịp.

Cuối cùng cũng tìm thấy huynh rồi, Hoàng Diệp Nhân Mã của 3 năm về trước

- Học tỷ xinh đẹp.

Muội tên Vũ Nguyệt Cự Giải, gọi là Giải nhi cũng được.

Mong sau này được học tỷ giúp đỡ nhiều hơn

Kim Ngưu chưa kịp phản ứng gì thêm thì Cự Giải đã lon ton chạy ra bắt chuyện.

Mã phì cười, tiến tới xoa xoa đầu nàng, mắng:

- Tiểu học muội, muội chỉ làm quen với các học tỷ thôi à?

Còn các học trưởng như huynh thì sao?

Ngưu ngạc nhiên nhìn ca ca của mình tự do cười nói.

Đã bao lâu rồi huynh gần gũi với nữ nhân khác như vậy?

Mặt nàng hơi tái, tim chợt nhói.

Xin đừng cười... ta không thích...

Soạt

Đột ngột, một cánh tay lạ choàng qua cố ý che lấp tầm nhìn của nàng, giọng nói ai vang lên dịu dàng nhưng có chút gì đó run rẩy

- Đừng nhìn

Là chàng, Song Tử.

Chàng đau đớn cười khổ nhìn nàng, ghé tai an ủi nàng, ôm nàng vào lòng mà tim đau từng chút.

Hay cho bốn chữ "Thanh mai trúc mã", hay cho ba chữ rằng "Huynh yêu muội", hay cho trái tim giờ như không chủ, đau, đau, rồi lại nối tiếp đau...

- Học muội, ta ngồi thôi!

Bạch Dương không để ý tình hình trước mắt, hồn nhiên tiến tới nắm tay Song Ngư đến chỗ ngồi làm cho mặt nàng trong chốc thoáng ửng đỏ.

Chàng thật dễ thương, cũng rất thân thiện và vô cùng dễ gần, làm nàng phải ngượng ngùng xấu hổ, khi được nắm lấy bàn tay của người đã làm tim nàng đánh rơi một nhịp

Về phần Bạch Dương, chàng ta không hiểu tại sao bản thân lại thấy rất khó chịu khi ánh mắt nàng hướng về nam nhân khác, trong lòng chàng dấy lên một cảm giác ghen tị không đáng có.

Thật là khó chịu mà

- Dương huynh cũng quan tâm đến tân học viên của học viện sao?

Một giọng nói từ tốn vang lên, thêm một nhân vật nữa xuất hiện.

Chàng ta bước vào, nở nụ cười nhẹ thay cho lời chào rồi mở lời hỏi Bạch Dương khi thấy chàng ta có vẻ rất quan tâm đến nữ nhân nọ

- Kết huynh, huynh đến muộn!

Mã lên tiếng chỉ trích (thực ra là để giải cứu cho Dương thôi).

Chàng biết Kết rất thích trêu chọc Dương mỗi lần có cơ hội nên liền đứng ra giải vây.

Ai bảo Dương ngây ngô nhất nhóm, toàn bị các huynh đệ bắt nạt mà

- Mã, đừng tính toán với ta.

Hình như tới sau ta còn nhiều người nữa mà

Ma Kết đảo mắt một lần quanh phòng, đáp trả lại.

Chàng cứ tưởng tới đây sẽ gặp được nữ nhân đó, ai ngờ nàng vẫn chưa có mặt, thật làm tâm chàng nhộn nhạo không yên mà

Cạch

Đang suy nghĩ mông lung thì cánh cửa phòng lại bật mở lần nữa khiến Kết có phần giật mình, theo phản xạ quay lại nhìnThân hồng y nữ tử hiện ra làm tim ai lỗi nhịp, đôi mắt xám tro lạnh lùng có chút chuyển động.

A, là người đó, người ở Phù Thư Các.

Nàng thầm nghĩ, lại thầm đánh giá nam nhân này.

Khi ở Phú Thư Các quả thật không nhìn kĩ, giờ mới thấy hắn đúng là cực phẩm nam nhân.

Khuôn mặt anh tú như được kết tinh từ những gì tinh tú nhất của tạo hoá.

Thật đẹp!

- Tỷ tỷ thật xinh đẹp, cũng thật lạnh lùng a.

Muội là Vũ Nguyệt Cự Giải, về sau xin nhờ tỷ giúp đỡ nhiều hơn

Cự Giải lại lon ton ra làm quen làm Mã phải cố nín cười.

Nhóc này, muội đừng đáng yêu quá như vậy chứ!

Khác với dự đoán của Ma Kết, Bảo Bình cười dịu dàng đáp lại nữ tử dễ thương nọ, không một chút xa cách, khó gần như lần chàng bắt chuyện

- Ta cũng vậy, ta tên Lãnh Huyết Bảo Bình.

Về sau nhờ muội giúp đỡ thêm

Vừa dứt lời, hiện ra ngay chính giữa căn phòng là một người ăn mặc rất đứng đắn, có mang đôi cánh màu nâu sau lưng - viện trưởng học viện Kim Long - Dương Mặc Lâm - Dương viện trưởng.

Ngài nhã nhặn lên tiếng chào đón:

- Vậy là mọi người đều đã đến đủ rồi.

Ta sẽ nói trọng điểm luôn

- Khoan đã, viện trưởng, còn thiếu 2 người

Mã vội vàng lên tiếng.

Thật là, chàng đã thông báo rồi mà còn đến muộn được, đúng là phong cách của Thiên Yết mà

Viện trưởng cười ôn hoà, tiếp lời:

- Không sao, Yết đã biết kế hoạch, vậy để nó ghép cặp với học viên mới đó cũng được

Mọi người biết là viện trưởng đã sắp xếp tất cả nên cũng không hỏi gì thêm, ai nấy đều im lặng chờ lệnh của ngài

Theo lời ngài nói, 12 con người đã được ngài triệu tập là 12 vị pháp sư có thiên phú và tài năng nhất học viên nên 12 người này sẽ lập thành nhóm S, nhóm đứng đầu học viện Kim Long.

Các pháp sư lâu năm như Bạch Dương, Song Tử, Nhân Mã, Sư Tử, Ma Kết, Thiên Yết có nhiệm vụ dẫn dắt các học viên mới để S trở thành nhóm pháp sư ưu tú nhất của vương quốc pháp thuật

Chia cặp:

Nhân Mã - Kim Ngưu

Thiên Bình - Bạch Dương

Sư Tử - Song Ngư

Song Tử - Cự Giải

Ma Kết - Bảo Bình

Thiên Yết - Xử Nữ

~0~0~0~0~

Sâu trong hoa viên học viện lúc bấy giờ:

- Ngươi không đi đến phòng viện trưởng nghe thông báo sao?

Thiên Yết chàng ta lúc này đã ngồi dậy, uể oải nhìn vị nữ nhân cứng đầu trước mặt, cảm thấy trong lòng có một chút gì đó rất vui vẻ.

Đã lâu rồi chàng không gặp một kẻ thú vị thế này, lại còn là một nữ nhân nữa chứ

- Ngươi đi thì ta đi

Xử Nữ nhẹ nhàng gối đầu lên tay nhàn nhã, nói khích.

Tên này, không chỉ có gương mặt yêu nghiệt mà tính cách cũng băng lãnh quá thể, làm nàng cảm thấy hứng thú vô cùng

Trong hoa viên, trên nền cỏ xanh, giữa một vùng hoa nở trắng xoá.

Một kiều diễm cô nương ngồi đó, đầu tựa lên tay, mắt ngọc đôi lúc chớp chớp, nụ cười trên cánh hoa anh đào dù rất nguy hiểm nhưng cũng đẹp đến mê hồn

Thiên Yết hơi đỏ mặt, không thể phủ nhận nàng ta thật đẹp

Hàn Tử đại nhân, Băng Lãnh đại nhân, Cao Ngạo đại nhân Thiên Yết à, chấp nhận đi, chàng đã yêu nàng bắt đầu từ giây phút ấy
 
(12 Chòm Sao) Ta Yêu Nàng, Chỉ Đơn Giản Vậy Thôi
Thông báo (facebook)


Rất xin lỗi những bạn nào đang mong chờ chap mới của Yu.

Thật ra Yu muốn nói với mọi người: Yu vừa lập một page mới trên Facebook tên là: Gió thủy tinh - pha lê của bầu trời nên rất mong được nhiều người ủng hộ

Ở page đó, tất cả mọi ý kiến về oneshot hay shotfic đều sẽ được chấp nhận và hoàn thiện.

Không chỉ riêng Fanfiction, mình còn nhận cả về Ngôn tình hay Đam mỹ

Có 2 ad chính ở page.

Mong mọi người ủng hộ Yu *làm ơn nha*

Dưới đây là link page


Cám ơn mọi người *cúi*
 
(12 Chòm Sao) Ta Yêu Nàng, Chỉ Đơn Giản Vậy Thôi
Phần 4: Nhận nhiệm vụ


Việc ghép cặp coi như đã ổn thỏa, nhóm S cũng chính thức được thành lập.

Tại học viện này, nếu hoàn thành được càng nhiều nhiệm vụ thì cấp độ sẽ càng tăng lên tùy theo mức độ khó dễ.

Nhiệm vụ chia thành 3 loại

Loại A: Nhiệm vụ bình thường (3 đến 5 ngôi sao)

Loại D: Nhiệm vụ trung bình (6 đến 10 ngôi sao)

Loại S: Nhiệm vụ nguy hiểm (20 ngôi sao)

Mỗi học viên sau khi hoàn thành nhiệm vụ đều nhận được số sao phù hợp và có trách nhiệm cất giữ chúng cẩn thận, đến khi một học viên thu thập đủ 500 ngôi sao, tức là học viên đó có quyền tham dự hội thi pháp sư ưu tú do học viện tổ chức, phần thưởng dành cho người chiến thắng là nụ hôn sinh mệnh của nữ thần Stella

Stella là nữ thần được bảo vệ sâu trong học viện, một nụ hôn sinh mệnh có thể làm giảm toàn bộ sức mạnh của nữ thần và có khả năng biến kẻ phế vật thành thiên hạ vô song, vậy nên tranh chấp của hội thi này là rất lớn

6 chàng pháp sư của chúng ta hiện đã thu thập được 110 ngôi sao, tức đã hoàn thành được 5 nhiệm vụ cấp S và 1 nhiệm vụ cấp D, họ vẫn đang tiếp tục nỗ lực để có thể tiến xa hơn

~0~0~0~0~

- Cự Giải học muội, muội cũng đến xem nhiệm vụ sao?

Đang ngắm nghía bảng thông báo, Nhân Mã đột nhiên nhận ra có một tiểu cô nương tinh nghịch ở bên cạnh mình đang cố hết sức rướn chân lên xem các nhiệm vụ

- Học trưởng đại nhân, cái bảng này có thể nào cho thấp xuống không?

Nàng quay sang xị mặt xuống, bĩu môi hỏi.

Cái chiều cao thế này thật là thách thức người ta mà, làm thế nào để xem được nội dung nhiệm vụ bây giờ

- Ta không để ý là muội lại... thấp như vậy, hahaha!!

Nhân Mã đơ ra chăm chú nhìn tiểu cô nương kia một lúc, xong cuối cùng cũng không nhịn được mà cười phá lên.

Sao chàng không để ý chứ?

Tiểu học muội này có một đôi chân thật ngắn mà

Mặt của Cự Giải nóng bừng hẳn lên, không phải vì do tức giận, mà do nụ cười kia sao đẹp quá à.

Học trưởng cười đẹp như vậy mà lúc nào cũng giấu giếm, thật khiến người ta muốn nổ tim mất thôi.

Nàng chợt nhận ra mình có chút lay động, đỏ ửng mặt mày

- Học trưởng....

NGỐC!

Khẽ đánh vào cánh tay của Nhân Mã, Cự Giải cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên đối diện

Thấy nàng như vậy, nụ cười của ai kia càng trở nên lớn hơn, chàng khẽ xoa đầu tiểu cô nương bé nhỏ đằng trước, dịu dàng hỏi:

- Được rồi, không trêu muội nữa.

Bây giờ muội muốn làm nhiệm vụ nào, ta xem hộ cho

~0~0~0~0~

Tại một nơi khác trong trường...

- Song Tử ca ca, Mã ca ca lại đi đâu mất rồi?

Kim Ngưu phụng phịu nhìn nam nhân ngôi kế bên mình, hỏi.

Thật là, nàng và ca ca cùng nhóm mà ngó nghiêng một chút đã chạy đi đâu mất tiêu à, thật đáng ghét

Có điều dạo gần đây Mã ca ca đã cười nhiều hơn rồi, điều đó làm cho nàng cảm thấy rất hạnh phúc, đã 3 năm chàng ta không được là chính bản thân mình.

Chào mừng trở lại, Hoàng Diệp Nhân Mã mà ta thương

- Huynh không biết, muội cùng nhóm với huynh ấy mà

Song Tử nhìn Kim Ngưu, trả lời với một nụ cười tỏa nắng.

Ánh mắt của chàng nhìn sao rất thê lương, như cố nén lại biết bao ưu thương phiền muộn.

Nàng luôn như vậy, trong tâm tư chỉ có hình bóng của Nhân Mã

Mà ta... cũng luôn như vậy... từ đầu đến cuối chỉ có hình bóng nàng ngự trị trái tim ta....

Liệu có phải ta quá ngốc rồi không?

Nhưng không sao, vì ta yêu nàng, nên ngốc cũng được, không sao hết, vì ta quá yêu nàng, nên ngốc cũng không sao

- Nhưng huynh ấy toàn chạy lăng xăng đi đâu không à, muội tìm phát mệt luôn

Kim Ngưu thở dài, trách móc, tỏ ra mệt mỏi sau khi chạy một vòng khắp trường mà không tìm được Nhân Mã

Không phải không tìm được, là không có nhân duyên

- Muội mệt rồi phải không, lại đây, ta cho mượn này

Song Tử cười ôn nhu, đưa bờ vai của mình ra cho nàng ta ngả vào.

Qủa là những thời khắc này, mới luôn là những thời khắc đẹp nhất đối với chàng.

Ước sao, thời gian ngưng đọng lại, cho ta một khoảng không riêng thuộc về chính ta... lâu một chút

~0~0~0~0~

- Muội quyết định làm nhiệm vụ gì?

Trong Phù Thư Các, có hai con mọt sách

Chàng đột nhiên mở lời khi thấy tiểu học muội không có ý định gì về việc hoàn thành nhiệm vụ.

Vị nữ nhân này, quả thật rất khó nắm bắt

- Nhiệm vụ S

Bảo Bình không nhanh không chậm trả lời, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào dòng chữ trong quyển sách, không có một dấu hiệu nào cho thấy sự gần gũi và thân thiện của nàng.

Một nữ nhân khó gần, có cảm giác như nàng sinh ra từ tảng băng ngàn năm vậy

- Nhiệm vụ S cũng có rất nhiều loại, muội không đi xem sao?

Nàng chợt đóng gập quyển sách lại, cũng đúng, có lẽ cũng nên đi xem mấy loại nhiệm vụ một chút.

Lúc ấy nàng mới chợt nhận ra mình đang ngồi gần tên nam nhân kia đến mức nào, thật khó chịu mà.

Không hiểu sao nàng lại ngồi gần hắn nữa

Nhưng... hắn cũng không đến nỗi nào...

Không ồn ào, không lắm chuyện, biết suy nghĩ, có vẻ rất chu đáo...

- Huynh đi cùng ta luôn cũng được

Bước ra khỏi chỗ ngồi, Bảo Bình thấy kẻ kia vẫn yên vị với quyển sách trên tay.

Trong giây lát, bản thân nàng tiểu thư băng lãnh kia đã không tự chủ mà thốt ra một câu, khiến mặt mày hơi ửng đỏ xen lẫn với niềm hối hận trào dâng trong lòng

Chàng nghe được câu này, bất chợt cũng đỏ mặt, xong nở một nụ cười thoáng qua mà chỉ có nàng mới nhìn thấy

- Chúng ta đi!

~0~0~0~0~

- Bạch Dương học trưởng, giúp muội với!!!!

Hai người họ gặp nhau ở chỗ cũ, tại hoa viên của trường, Song Ngư ngân ngấn nước mắt nhìn Bạch Dương đang mặt mày phờ phạc

Cả hai nhìn nhau với ánh mắt của những kẻ đang đứng bên bờ vực của sự chết chóc nhìn thấy vị cứu tinh của đời mình

- Song Ngư muội, giúp ta với!!!!

Hai kẻ cần cứu tự cầu cứu nhau ngoài việc có thêm đồng bọn thì còn có gì hơn được chứ?

Bó tay với cái đôi này, đầu óc thiên tài để làm gì mà cứ lạc đường hoài vậy không biết nữa

- Sư Tử đâu?

Muội cặp với huynh ấy thì sao lại đi một mình?

Sau một hồi tìm đường ra không thành, cả hai cùng kiếm một chỗ nào đó trong hoa viên để nghỉ ngơi lấy sức một chút, Bạch Dương chợt nhớ ra

- Muội...

Muội không biết nữa...

Tự nhiên huynh ấy đi đâu mất, muội đi tìm huynh ấy... không hiểu sao lại ra đây

Chàng thầm trách trong lòng người huynh đệ lâu năm sao có thể dễ dàng để một nữ nhi ngờ nghệch như nàng một mình chứ?

Đi lạc là đúng rồi, quả là tên Sư Tử đấy lại chạy đi chơi đây mà, thật tình, có một tiểu cô nương đáng yêu như thế này bên cạnh....

Nghĩ đến đây, mặt chàng bỗng đỏ bừng

*Đáng yêu*

Chàng đang nghĩ gì vậy, thật đáng xấu hổ mà.

Aizza, Bạch Dương đột nhiên vò đầu bứt tai mình, gương mặt càng ngày càng đỏ lựng lên.

Bất giác, có một bàn tay dịu dàng chạm vào trán chàng làm người chàng bỗng cứng đơ như tượng gỗ

- Học trưởng sao vậy, có mệt quá không?

- Ta không mệt, muội nghỉ chút đi xong chúng ta sẽ tìm đường ra sau

Chàng cười dịu dàng, nhấc bàn tay của nàng ra khỏi trán.

Hai bàn tay chạm nhau làm cho hai con người ngây ngô kia cùng lúc bối rối.

Cuộc tình này rất đáng yêu đây, phải không chàng học trưởng Bạch Dương và nàng học muội Song Ngư?

~0~0~0~0~

Lại nói đến kẻ đã tạo điều kiện cho Song Ngư và Bạch Dương được gặp nhau, chàng ta lúc này vẫn đang tiếp tục công cuộc cưa đổ nàng Thiên Bình như mấy lần trước

- Tiểu khả ái, muội không thích ta thật sao?

Thật sự tên ngốc này đã quên mất đi người đồng đội bây giờ đang mắc kẹt trong hoa viên của mình, chỉ chuyên chú vào mục tiêu

- Không thích!

Thiên Bình từ chối thẳng thừng.

Hắn ta thật dai dẳng mà, dai đến nỗi nàng muốn đạp phăng hắn bay xuống mặt đất.

Nhưng kẻ này không hiểu sao những lời ong bướm của hắn lại thường làm cho nàng cười, ở bên hắn thật sự rất bình yên

- Tiểu khả ái, ta thật lòng với muội mà~~~~~~

Sư Tử làm mặt dễ thương, đôi mắt chớp chớp động lòng người nhìn đến là.... buồn cười

Thiên Bình không kiềm chế nổi bản thân quay qua hướng khác cười khúc khích, cái mặt đó, trời đất ơi, hắn đi làm bảo mẫu coi bộ hợp hơn nhiều so với đi ong bướm đó

- Tiểu khả ái, không được cười!

Đây là lần đầu tiên chàng làm điệu bộ này với nữ nhân, lại nhìn thấy phản ứng này nên đỏ hết cả mặt mày.

Chân tay chàng khua khoắng loạn xạ biểu lộ vẻ:

Ta không đồng ý!

Ta không cho phép!

Không được cười ta!

rất rất là dễ thương

Nàng quay đầu lại, nụ cười vẫn nở trên môi, miễn cưỡng trả lời

- Rồi, rồi ta không cười nữa, ngươi dừng mấy hành động đó lại đi

~0~0~0~0~

- Cục băng ngàn năm sư huynh, có định đi nhận nhiệm vụ không?

Xử Nữ sau một hồi đôi co với kẻ kia cũng mệt lả, nàng đưa ra lời đề nghị, phồng má nhìn ai đó tỏ vẻ chán nản đến tột cùng

- Đừng gán cho ta cái tên dài và xấu như vậy.

Ngươi muốn đi tự đi, ta không đi

Chàng vẫn nằm uể oải tại chỗ đó, đúng là không thể nào mặt đối mặt với nữ nhân này được, nếu không tim chàng sẽ loạn nhịp vì nàng mất, thật đáng ghét mà.

Trái tim này phản bội chàng thật rồi, có khi chính chàng cũng chưa nhận ra nữa

- Không muốn đi cũng phải đi!

Nàng lon ton lại gần tên băng giá nọ, cất giọng uy hiếp

- Ta không đi!

Chàng trẻ con cãi cố lại

- Ngươi phải đi!

Chàng càng cố thì nàng càng cứng đầu, cuối cùng Xử Nữ nhân lúc kẻ kia không một chút phòng bị, chỉ một mực muốn trốn tránh nàng thì dùng băng đông cứng cả con người đó lại

- Ngươi đánh lén!

Chàng chợt phát hiện ra tình thế nguy hiểm, nhưng không hiểu sao một pháp sư cấp cao như chàng lại không phá nổi tảng băng của kẻ vừa mới nhập học

Giờ phút ấy, chàng nhận ra, vị nữ nhân ở trước mặt không phải là dạng dễ đối phó gì

- Cục băng ngàn năm sư huynh, giờ ta cho huynh 2 lựa chọn:

1.

Đi với ta

2.

Ta lôi huynh đi

Hết cách rồi, quả là trên đời này vẫn còn có người có thể trị được Băng Lãnh đại nhân Thiên Yết nhỉ.

Cứ tưởng ngoài viện trưởng ra là hết người rồi chứ.

Xử Nữ cô nương à, rất bá đạo, rất cao tay, khâm phục, khâm phục

(Yu mệt quá a, 2000 chữ đó, nếu đất diễn chia không đều thì xin lỗi nha!

Xin lỗi vì đã chậm chễ, mọi người nghe nhạc nè)

To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.
 
Back
Top Bottom