Cập nhật mới

Khác [12 chòm sao] Ngày 30

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
363315484-256-k411327.jpg

[12 Chòm Sao] Ngày 30
Tác giả: Oceanus1902
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Để anh kể em nghe, để đổi lấy ngày 30 rực rỡ năm ấy, cha ông ta đã đánh đổi những gì..."

"Họ đánh đổi bằng xương, bằng máu, bằng những năm xa mẹ, bằng những tháng nhớ cha, và bằng những ngày mà bữa cơm gia đình chưa bao giờ trọn vẹn..."



thờichiến​
 
[12 Chòm Sao] Ngày 30
Mở đầu


NGÀY 30

"Để anh kể em nghe, để đổi lấy ngày 30 rực rỡ năm ấy, cha ông ta đã đánh đổi những gì..."

"Họ đánh đổi bằng xương, bằng máu, bằng những năm xa mẹ, bằng những tháng nhớ cha, và bằng những ngày mà bữa cơm gia đình chưa bao giờ trọn vẹn..."

Note:

- Đây là truyện về thời chiến, nên chắc chắn sẽ tập trung vào tình cảm gia đình, tình đồng chí, tình yêu Tổ quốc nhiều hơn là tình cảm yêu đương nam nữ.

Nhưng hãy yên tâm là tớ vẫn cho có đôi có cặp, chỉ là tần suất xuất hiện lâu và ít hơn bình thường thôi.

- Vì đây là truyện về thời kỳ chiến tranh, nên chắc chắn sẽ không thể nào không có người hi sinh được.

Vậy nên, tớ đã quyết định sẽ có 4 cặp không thành và 2 cặp đến với nhau (tất nhiên là cũng không thể lành lặn hoàn toàn), làm ơn đừng buộc tớ rằng cho cả 6 cặp đến với nhau hay cặp này sống, cặp kia chết, vì tớ đã chốt trước rồi.

- 12 con người ở đây không phải là những nhân vật then chốt, có thể xoay chuyển toàn bộ cục diện cuộc chiến, nắm lấy phần thắng trong tay; 12 người họ chỉ là những con người nhỏ bé, góp chút công sức của mình để có được nền độc lập mà thôi.

- Truyện lấy bối cảnh từ trước năm 1975 cho đến khi giành được nền độc lập nước nhà.

- Các sự kiện, nhân vật chủ chốt cho những cuộc chiến hay địa điểm trong đây đều có thật, do tớ tìm hiểu ra.

- Văn phong của tớ có thể không tốt do đây là bộ truyện đầu tiên của tớ, nhưng tớ sẽ cố gắng hết sức.

Vậy nên, nếu cậu cảm thấy tớ viết có chỗ chưa ổn, cứ góp ý đi, đừng ngại, cậu nhé!

Lời cuối cùng, cho tớ cảm ơn cậu khi đã chọn truyện "Ngày 30" để đọc!

Mong rằng bộ truyện này sẽ khiến cậu hài lòng!

Thân ái,

Oceanus
 
[12 Chòm Sao] Ngày 30
Chương 1


- Chị Nữ ơi!

Chị Nữ!

Nắng lung linh rải trên cánh đồng bát ngát – cái nắng ngòn ngọt, lắc rắc, thơm thơm mùi lúa chín bay đi khắp nơi.

- Chị Nữ ơi, chị đâu rồi?

Nắng lấp lánh xuyên qua từng hàng cây, từng luống lúa, và nắng cũng xuyên qua cả mái tóc dài, bay bay trong gió của con bé.

- Chị Nữ ơi!

- Ơi, tao đây.

Gọi gì mà lắm thế!

Một đứa bé khác từ xa đi gần lại.

Đó là một đứa bé có nước da rám nắng, đôi mắt nâu dù đang hơi nheo lại vẻ cau có cũng không che giấu được sự vui sướng, mái tóc được cặp lại vội vàng chốc chốc lại tuột xuống.

Đôi tay của nó đang giữ cái thúng đựng lúa bên hông, và khuôn mặt của nó thì ướt mồ hôi.

- Tại em không thấy chị ấy chứ.

Mà chị vừa đi mót lúa về à? – Con bé vừa chạy tới hơi nhóng cổ lên, nhìn vào cái thúng lúa – Cũng được nhiều phết nhỉ.

Chị mót ở ruộng nhà chị Bình à?

- Chứ sao? – Xử Nữ nói vẻ tự hào – Tao mà mót lúa thì nó phải khác chứ, đâu như mày, lúc đi lúc về cái thúng nó vẫn vậy, chả được cái tích sự gì!

- Ai bảo mọi người cứ nhanh thoăn thoắt ấy! – Song Ngư phụng phịu – Em làm sao nhanh bằng cái Hồng nhà bà Hào được, loáng một cái nó đã lấy được bao nhiêu rồi!

- Thì mày cứ chậm như rùa ấy!

Đúng là "trâu chậm uống nước đục"!

Mà sao lại chạy ra đây rồi?

Tao tưởng mày nhận ở nhà nấu cơm? – Xử Nữ hỏi.

-U bắt em ra đây gọi chị, bảo chị về chứ sao.

Không thì lại như hôm trước, mải chơi quá đến tận chập tối mới về, làm thầy u lo sốt vó cả lên. – Song Ngư nói.

- Thế hôm đấy ai bắt tôi phải chơi thắng trò Ô ăn quan của mấy đứa nhà bà Nụ cho bõ tức hả cô Song Ngư? – Xử Nữ đáp trả.

- Vâng vâng vâng, là lỗi của em hết, em xin lỗi chị, được chưa? – Song Ngư vừa nói vừa cúi đầu, hai tay vái lấy vái để khiến Xử Nữ bật cười.

- Tạm tha, quân tử không chấp kẻ tiểu nhân.

Cặp lại hộ tao cái tóc cái, nó tuột từ nãy đến giờ rồi.

- Em cặp xong thì được gì? – Song Ngư mắt chớp chớp, hỏi – Chị từ nhà chị Bình về, có mang về cái kẹo nào không?

Cái kẹo xanh xanh đỏ đỏ ngọt ơi là ngọt hôm trước mình ăn ý?

- Mày đúng là chỉ có đòi kẹo là nhanh.

Có, trong túi áo tao ấy.

Đầy, cả đống. – Từ trong túi áo, Xử Nữ móc ra khoảng chục cái kẹo be bé, bằng khoảng hai đốt ngón tay, đủ các màu khác nhau.

Nó giấu nhanh đống kẹo lại vào túi áo trước khi Song Ngư kịp chộp lấy một cái – Mày làm nhanh lên tao còn cho...

- Đây, xong rồi đây! – Chưa kịp để Xử Nữ nói hết câu, Song Ngư đã cặp tóc lại thật gọn gàng và nhanh chóng cho con bé.

Nở nụ cười tươi roi rói, Song Ngư chìa tay ra – Nào, kẹo của em đâu, đưa cho em cái kẹo màu xanh dương ý, kẹo đấy vị gì ấy nhỉ, ăn ngon dã man.

Và rồi, trước sự chưng hửng của Song Ngư, Xử Nữ chuyển cái thúng của nó từ bên hông ra, đặt vào đôi tay đang chìa ra đòi kẹo của con bé.

Quệt giọt mồ hôi trên cái trán bóng nhẫy, Xử Nữ nở nụ cười vô cùng đắc ý.

- Chị bảo cho em kẹo cơ mà! – Song Ngư ngơ ngác.

- Tao bảo thế bao giờ. – Xử Nữ tỉnh bơ.

- Chị bảo là "mày làm nhanh lên tao còn cho..." còn gì nữa! – Song Ngư ấm ức.

- Tao đã nói hết câu đâu – Xử Nữ lại cười vẻ đắc ý – Tao định bảo là "...cho mày cầm thúng lúa." mà. – Nói rồi nó quay người, vừa chạy vừa vẫy tay – Tao về trước đây.

Cầm thúng lúa về một mình đi nhé!

- Chị Nữ!

Chị về chị sẽ biết tay em!

Ơ chị Nữ ơi!

Đợi em với! – Song Ngư í ới, cầm cái thúng lúa chạy một mạch về nhà.

Sau lưng hai đứa bé, nắng vẫn rực rỡ, vẫn thơm ngát, rải đầy trên con đường làng, theo chân hai đứa bé về nhà.
 
[12 Chòm Sao] Ngày 30
Chương 2


Vừa về đến nhà, "phịch" một tiếng, Song Ngư đã đặt thúng lúa xuống, mặt đỏ bừng bừng, nhễ nhại mồ hôi.

Đằng sau, Xử Nữ thong thả vừa đi vừa cười, miệng ngoác ra tận mang tai:

- Có nặng không?

Lần sau tao cho mày cầm tiếp nhá?

- Tại chị lừa em thì có! – Song Ngư ấm ức

- Hai đứa về rồi đấy à?

Vào rửa chân tay cho sạch sẽ đi. – Từ trong nhà, một người phụ nữ bước ra.

Dù trên người chỉ là cái áo tứ thân đã phai màu, sờn chỉ, tuy nhiên nó chẳng thể nào che giấu được vẻ đẹp của người thiếu phụ mới ngoài đôi mươi: cái nhanh nhẹn của đôi mắt bồ câu, cái đỏ hây hây của đôi gò má, cái mịn màng của làn da đã lặn lội ngoài đồng theo thời gian,...; tất cả những điều đó như chỉ để tôn lên nụ cười hiền hậu của bà khi nhìn thấy hai đứa trẻ.

- U! – Song Ngư phụng phịu – Chị Nữ bắt nạt con!

- Làm gì có! – Xử Nữ phản bác – Tao đi mót lúa rồi thì mày phải cầm thúng lúa chứ!

Đúng không u? – Nói đoạn, con bé quay sang cười toe toét – Mà u thấy con giỏi không?

Con mót được bao nhiêu đấy nhé!

- Ừ, giỏi, giỏi.

Con với cái Ngư có đói không?

U còn củ khoai trong bếp đấy. – Bà cười hiền.

- Không, bọn con không đói đâu.

Con với con Ngư đi chơi luôn đây. – Loáng một cái, Xử Nữ với Song Ngư đã vội rửa qua loa chân tay rồi chạy đi chơi, bỏ lại câu nói sau lưng. – Bọn con sang nhà con Bình, tí nữa bọn con về.

- Nhớ về sớm để thổi cơm nhé!

- Dạ vâng!

Con Ngư này, chạy nhanh lên!

- Ơ này!

Chị đợi em với! – Song Ngư hớt hải, ba chân bốn cẳng chạy vụt lên.

_________________________________________________________

Theo như Song Ngư được nghe u nó kể, thì từ ngày xưa, dòng họ Nguyễn đã là một dòng họ rất giàu có.

Không ai còn nhớ được người đầu tiên của dòng họ Nguyễn đến đây lập nghiệp, chỉ biết rằng từ khi người ta mới đến sinh sống tại cái làng này thì nhà ông Nguyễn Phúc đã là địa chủ giàu nứt đố đổ vách khét tiếng một vùng.

Cứ thế, từ đời này qua đời nọ, dòng họ Nguyễn đã giàu lại còn giàu hơn, đến đời ông Nguyễn Văn Đại thì quả thực không còn từ nào miêu tả độ giàu có của nhà ông nữa.

U nó kể rằng, hồi u nó còn nhỏ, vào mỗi mùa gặt, trong khi nhà ông bà nó phải khó khăn lắm mới có bát cơm trắng cùng nồi thịt kho be bé thơm lừng để ăn rồi đi gặt ấy, thì ở nhà ông, thóc lúa cứ càng lúc càng chất cao như núi, bồ thóc nặng trịch đến mức một người lớn to khỏe cũng phải vất vả lắm mới bê được, thậm chí nhà ông nhiều thóc gạo đến mức phải bán bớt đi vì không còn chỗ để nữa.

Nói là địa chủ, nhưng thật ra nhà ông lại rất tốt bụng.

Nhà có người hầu người hạ, nhưng không vì thế mà ông bà ăn không ngồi rồi.

Ngược lại, mỗi khi có việc gì, ông bà đều đi làm cùng người ở.

Mùa gặt đến, ông không những hào phóng tăng số gạo cho nhà nó từ ba đấu thành năm đấu gạo trắng, mà ông còn cho cả làng vào mót ruộng nhà ông.

Vợ chồng ông sống rộng lượng, quan tâm đến làng trên xóm dưới, chứ không chỉ chăm chăm giữ của như mấy người nhà giàu khác.

Vậy nên cả làng quý nhà ông lắm, bảo ông bà sống tốt như vậy, chắc chắn sẽ có phước lớn.

Khổ nỗi, ông có tiền, có tiếng nhưng lại hiếm muộn, đến cái tuổi tứ tuần rồi mà vẫn chưa có nổi một mụn con.

Dù cho vợ chồng ông có cố gắng làm việc thiện thế nào, có hay đi chùa chiền cầu khấn ra sao, thì cái bụng của bà Đỗ Thị Đậu vẫn phẳng lì.

May sao, trời cũng thương cho cái số của ông bà, để rồi vào ngày lành tháng tốt, ông bà chào đón đứa con trai đầu lòng, đặt tên là Nguyễn Thiên Bình.

U nó kể, năm ấy ông bà mừng quá, mở cái lễ đầu tháng to nhất làng Mè và mời bà con làng xóm đến chung vui.

Cả làng ai cũng vui lây cho cái phúc của hai người, bảo trời cao có mắt quả không phụ lòng người; có người còn đùa rằng khéo mấy năm sau ông bà lại được đứa con gái nết na, thùy mị trong nhà.

Ai mà ngờ, ba năm sau ông bà lại có với nhau thêm đứa con gái thật, đặt tên là Nguyễn Bảo Liên; nhưng có ông thầy bói bảo, số con bé này là số khổ, mai sau dễ bị họa sát thân, phải đặt cùng tên với thằng anh để mượn phúc thì may ra mới tránh được.

Thế là ông bà lại lật đật sửa tên thành Nguyễn Bảo Bình.

Hai cậu ấm cô chiêu nhà họ Nguyễn cũng rất thông minh, chăm chỉ, ngoan ngoãn, biết kính trên nhường dưới; cũng thường xuyên đi làm cùng người ăn người ở nên được quý lắm.

Chỉ có điều, anh Thiên Bình thì hiền khô như cục đất, ai nói gì cũng chỉ cười xòa cho qua; còn chị Bảo Bình thì lại đanh đá, ương bướng hơn hẳn, chẳng phù hợp với mấy chữ "thùy mị", "nết na" gì cả, Song Ngư nghĩ thầm.

- Đến nơi rồi! – Xử Nữ quay qua vỗ vai Song Ngư – Mày nghĩ cái gì mà nhìn mặt đần ra thế?

- Ơ đến nơi rồi á? – Song Ngư giật mình ngước lên.

Trước mắt hai đứa bé là một ngôi nhà to lớn, khang trang, đứng sừng sững dưới ánh nắng buổi chiều tà.

Ngôi nhà của ông bà, à không, Song Ngư lắc đầu, phải gọi là "dinh cơ của ông bà" mới đúng, là một không gian rộng rãi, thoáng mát và sạch sẽ vô cùng.

Đi đến nơi, thứ đầu tiên gây ấn tượng với bất cứ ai là cái cổng cao, rộng với những hoa văn cầu kỳ, được xây theo kiểu mái chảy, hai bên khắc mấy chữ Hán được sơn son thếp vàng lấp lánh.

Vào trong sân nhà được lát gạch thất đỏ quạch đã trải qua biết bao lần phơi lúa mùa gặt, Song Ngư vẫn không kìm được sự kinh ngạc của mình trước cái "cơ ngơi" đáng bằng cả đời người của hai ông bà.

Căn nhà ấy gồm năm gian rộng rãi, gian chính để thờ tự, hai gian bên cạnh được kê hai giường ngủ làm chỗ ngủ của ông Đại và anh Thiên Bình, còn hai đầu là hai buồng kín – một là chỗ ngủ của bà Đậu và chị Bảo Bình, một là thư phòng với những chiếc kệ cao ngất ngưởng luôn được chất đầy bằng sách mới của hai anh chị.

Gian nào cũng được làm từ gỗ xoan đào sáng bóng, gian nào cũng thơm nức mùi trầm được bà cất công đi tận nơi xa mua về.

Tất cả những điều ấy như một lời khẳng định chắc nịch về sự giàu có cùng con mắt thẩm mĩ của hai ông bà.

Đột nhiên, nơi góc sân loáng thoáng truyền đến tiếng cười khanh khách trong trẻo của trẻ con.

- Có những ai thế chị Nữ? – Song Ngư hỏi. – Xa quá, em không nhìn thấy rõ.

- Để tao xem... – Xử Nữ nheo mắt, đặt tay ngang trán để che bớt đi cái nắng hanh vàng. – Có anh Thiên Bình, cái Bảo Bình... cả cái Dương nữa...

Ơ, có cả anh Tử với con Mã này?

Uầy, sao hôm nay mọi người tới đông thế?
 
Back
Top Bottom