Cả đám bị đuổi ra ngoài chỉ biết đi lanh quanh, phòng hờ có chuyện.
Sau khi lâu người cho Bảo Bình và cho cậu uống thuốc, các sao nữ mới đi ra
-nè sao mấy cậu biết bọn tớ ở đó mà xuống vậy- Bạch Dương vừa cởi áo khoác ra uống một chai nước rồi quay sang hỏi đám con trai, thật sự cô đã rất tò mò khi thấy họ xuống đó cứ tưởng là phải ôm nhau mà sưởi ấm chờ tới sáng chứ
-à cô ấy đã đi nói cho bọn tớ, sau khi lấy dây thừng xong thì lập tức chạy đi cứu mấy cậu nè- Nhân Mã chỉ tay về phía Thúy Uyên
-cảm ơn bạn rất nhiều, à bạn tên gì vậy-Kim Ngưu ôm lấy cô mà không hề biết tên người ta
-à mình tên Thúy Uyên tên đầy đủ là Hắc Phan Thúy Uyên-cô mỉm cười, nhưng cả đám lại tối mặt lại khi nghe thấy cái tên ấy
-cô nói cô tên Hắc Phan Thúy Uyên- Thiên Yết lạnh giọng
-đúng vậy
-cha cô là Hắc Phong Đạt đúng chứ- Ma Kết cũng lạnh không kém, làm cho cô thấy sợ, ánh mắt này cô từng thấy rồi, thấy khi Bảo Bình đứng trước linh cửu của ba mẹ cô ấy.
-nè hai cậu vừa phải thôi cô ấy mới cứu chúng tớ đó, có gì thì cứ nói có cần phải làm mặt như vậy không- Song Ngư ôm lấy cô ấy cố gắng an ủi nhưng chỉ cố bé ngày càng sợ hơn thôi
-xin lỗi- hai người đồng thanh xin lỗi rồi chui vào lều coi Bảo Bình
-kệ bọn họ đi đừng sợ có bọn mình đây- Xử Nữ lại gần xoa đầu cô như người mẹ hiền, cô biết chứ Hắc Phong Đạt là kẻ thù không đội trời chung của họ, cô thành cô nhi cũng vì hắn nhưng con của hắn thì không có tội, không chuyện "đời cha ăn mặn đời con khát nước" đâu.
Cả đám kéo vào lều, vì chỉ là lều sáu người, nên các sao nữ đã yên vị trong lòng các sao nam.
Còn Bảo Bình bây giờ mặt cậu đã hồng hơn rồi, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
-nè hay là bọn mình xin thầy về ký túc xá đi chứ ở đây có chơi được gì đâu- Sư Tử tay nghịch tóc của Bạch Dương làm cho người trong lòng mặt đỏ như trái cà chua.
-đúng đó bây giờ về ký túc xá mai đi siêu thị như vậy có được không- Thiên Bình hào hứng đưa ra ý kiến của mình
-được đi dọn đồ đi, rồi về nhà- Thúy Uyên bây giờ đã về lều nên không biết cả đám dọn đồ về trường.
Cả đám sau khi được thầy đồng ý liền chạy hết về trường bằng xe riêng, Thúy Uyên sau khi nấu một tô cháo nóng hổi cho Bảo Bình thì mới biết rằng lớp 11SS đã xin phép thầy về nhà, cô đành ngậm ngùi ăn hết tô cháo.
Về đến nhà bọn họ đặt Bảo Bình xuống ghế sa lông rồi đi tắm rửa nấu cơm (Sa: ớ hay, con người ta bệnh phải vào phòng mà nằm chứ, ai lại nằm sa long, Sao: quên) bọn họ làm xong việc của mình rồi tập trung lại phòng khách, nhìn lại cái ghế lúc họ đặt cậu nằm như thế nào thì cậu vẫn còn y sì không trở mình cũng không rơi xuống đất.
-chết bọn mình quên là cậu ấy còn chưa tỉnh thôi thì Thiên Yết cậu đưa cậu ấy lên phòng giúp chúng tớ nha- Bạch Dương nhìn sang Thiên Yết giọng như ra lệnh.
-vì sao tôi phải đưa cậu ta lên.
-vì hai người cùng phòng- cả đám đồng thanh hét vào mặt Thiên Yết, rồi phủi mông đi siêu thị chứ không ở lại sẽ làm bạn với diêm vương liền.
Thấy họ đi rồi, anh cúi xuống ôm ngang người cậu đi lên lầu, trông họ bây giờ chẳng khác hoàng tử đang bế "hoàng tử".
Đặt cậu lên giường bây giờ anh mới có thời gian ngấm cậu ở khoảng cách gần như vậy.
Khuôn mặt như được điêu khắc một cách tỉ mỉ, mái tóc đen được cắt sao cho làm lộ các góc cạnh của gương mặt, làn da trắng nõn, môi đỏ như đào, thật sự muốn ăn quá (Sa: ế không được thừa nước đục thả câu nha, mà có thả cũng phải công khai chứ*mặt gian*, Thiên Yết: Sa nói rất đúng*mặt gian không kém*, Sa: Sa mà lị, ở một nơi khác, Bảo Bình: *hắc xì* sao mình thấy lạnh dữ vậy nè).
Lập tức loại bỏ ý nghĩ trong đầu anh bỏ xuống lầu đi tắm.
"Bây giờ mà họ còn chưa chịu về sao" bây giờ đã là 11 giờ đêm mà cái đám loi choi kia vẫn chưa chịu về, anh đành lủi thủi ăn cơm một mình (Sa: nghe tội gì đâu á), vào phòng anh thấy cậu đã đổi tư thế lưng quay về phía cửa mà ngủ, không nghĩ ngợi gì nhiều leo lên giường và ôm cậu ngủ, mùi hương trên người cậu thật dễ chịu nó đã nhanh chóng ru anh vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau, chim ríu rít trên cành, ánh sáng lan tỏa khắp nơi, lan đến một căn phòng nhỏ, có hai người con trai đang ôm nhau ngủ ở trên giường.
Ánh sáng làm cho anh tỉnh lại, trong lòng anh bây giờ là một thiên thần đang say ngủ, tay đang ôm chắc lấy eo anh, anh cảm thấy ấm áp lắm nhưng hình như vẫn còn một rào cản nữa, vì cậu là con trai sao, nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra đi làm vệ sinh cá nhân.
Xuống lầu anh thấy một đống hổn độn: giày dép thì văng tứ tung, trên ghế là Thiên Bình và Nhân Mã đang ôm nhau ngủ còn có nước miếng nữa (Sa: gớm quá đi), Sư Tử thì ở trong Bạch Dương mà ngủ (ĐG: có cái gì đó sai sai, Sa: không sai đâu là cậu ấy nằm trong lòng cô ấy), Kim Ngưu thì đang ăn mấy gói bimbim dưới chân còn có mấy gói ô xi đã bị ăn hết, Cự Giải thì đang trong bếp nấu đồ ăn sáng, lúc này đi ngang phòng Xử Nữ và Ma Kết thấy họ đang ôm nhau ngủ anh không dám kêu họ dậy dù gì hôm nay cũng được nghỉ, nên anh đã đi xuống lầu, giờ anh thấy mình đã sai rồi phải đi gọi Xử Nữ giáo huấn đám này mới được
-Thiên Yết cậu dậy rồi hả, vào ăn cơm đi, còn đám đó để cho Xử Nữ cậu khỏi lo- đang tính lên lầu anh bị Cự Giải kêu lại, thôi thì kệ họ đi chuẩn bị cái tai nghe rồi xuống ăn cơm.
-MẤY CẬU DẬY HẾT CHO TÔI- anh mém sặc khi nghe thấy tiếng hét đó, không ai khác ngoài Xử Nữ cả, sau lưng cô là Ma Kết đang còn buồn ngủ nghe xong tiếng hét anh đã tỉnh hẳng, nhanh chóng đeo tai nghe vào "mọi lần toàn là cậu ấy đeo cho mình" anh cảm thán rồi tiếp tục ăn cơm, còn cái đám kia thì được ngồi bài ca con cá hơn 3 tiếng đồng hồ
-thôi được rồi tha họ đi cậu cũng phải giữ giọng chứ đúng không- Song Ngư tay vuốt lưng Xử Nữ vừa đưa nước cho cô
-tạm tha, mấy cậu còn tái phạm nữa tớ cho đi dọn vệ sinh trường một tháng- Xử Nữ mặt hầm hầm ngồi xuống bàn ăn cơm, ngồi xuống thì thấy Thiên Yết đang ngồi cười, một cái nhếch môi nhẹ cũng đủ khiến cho cô dựng tóc gáy, hắn cười sao chuyện lạ.
Chuyện là anh ấy tối hôm qua đã chụp lén Bảo Bình lúc ngủ (Sa: hai vợ chồng y chang nhau) bây giờ đang ngồi ngắm lại, thấy mọi người ngồi xuống bàn nhìn mình với con mắt kinh ngạc lấy lại vẻ lạnh lùng anh uống hết ly cafe trong tay anh đi ra ngoài ghế rồi lấy mấy tờ báo ra đọc.
9:00 sáng cái nắng gắt làm cho mọi người không ai dám ra khỏi nhà, trừ những bác nông dân chăm chỉ, bọn họ thì ở trong nhà chơi.
Cự Giải, Kim Ngưu và Xử Nữ đang dọn phòng bếp, Ma Kết ngồi trên bàn đọc báo ngắm Xử Nữ, Thiên Yết ngồi ngoài ghế làm việc, mấy người còn lại đang dí nhau chạy quanh nhà chỉ vì mấy chiếc vòng đeo tay của Bạch Dương và Song Ngư, trên tay Xử Nữ cũng có một chiếc y chan vậy.
Chiếc vòng được khắc một cách rất tinh xảo, ở giữa được đính 12 viên đá nhỏ nhưng rất sáng, nếu ai nhìn thật kỹ thì phía sau chiếc vòng còn có dòng chữ AVPA.
Bảo Bình từ trên lầu đi xuống tóc tai còn bù xù, quần áo chưa nghiêm chỉnh mà cứ bới móc xung quanh nhà như đang tìm đang tìm một thứ gì đó
-nè cậu, bệnh mới khỏe thì đừng có đi lung tung, chóng mặt chết được- Thiên Yết mặt đầy sát khí khi Bảo Bình đi đến ghế mà anh đang ngồi, cứ khéo lên rồi thả xuống đi qua rồi đi lại mệt ghê nha
-tôi đang tìm đồ mà anh có thấy một chiếc vòng nhỏ đâu đây không- cậu không thèm quan tâm đến gương mặt của anh tiếp tục qua mấy chiếc ghế khác mà tìm, lúc này các đám trẻ trâu kia đã chạy vào nhà miệng cứ la lên đau hết cả đầu
-trả lại cho bọn tôi- Bạch Dương và Song Ngư cố gắng níu tay Sư Tử và Song Tử lại để lấy chiếc vòng, nhưng đáng tiếc bọn họ cao hơn mấy người một cái đầu có níu cũng chỉ là bị đám kia ăn đậu hũ thôi
-không trả, có ngon thì tự lấy lại nè- Sư Tử trêu tức Bạch Dương làm cho giận tím mặt, cô lập tức hạ thủ vào chỗ yếu của anh làm cho anh nằm xuống sàn khóc không ra tiếng, trong nhà được một trận cười sảng khoái bỗng dưng im bặt không một tiếng động.
Chả là lúc đang giành lại chiếc còng từ tay Song Tử Song Ngư bị vấp phải Sư Tử, nhào tới phía trước đẩy Bảo Bình đang kiếm đồ ngay Thiên Yết, làm cho cậu môi chạm môi với anh.
Mọi người chỉ biết đứng nhìn mà không dám động đậy.
Cậu là người lấy lại bình tĩnh nhanh nhất, nhìn xuống vật nầm dưới chiếc gối, cậu lấy nó ra đeo vào tay rồi bỏ lên phòng không nói một lời mặt hiện lên một tầng hồng rồi cũng nhanh chóng biết mất.
Mặt Thiên Yết tối sầm lại lên xe rồi bỏ ra ngoài, không ai biết anh đi đâu mà đã hơn 10 giờ đêm rồi cũng chưa chịu về, buổi tối cậu cũng không chịu xuống ăn cơm.
Bóng đêm bao trùm cả thành phố, ký túc xá của họ cũng đã tắt đèn mà đi ngủ.
Có một chiếc xe phóng trên đường với tốc độ như tên bắn, người đó đã say rồi.
Vào ký túc xá anh mang một luồn sát khí muốn đóng băng đi lên phòng mở cửa, rồi lôi người con người con trai đang say giấc ngủ ở trên ghế mà xổ một tràng
-tôi không phải gay, tôi không có yêu cậu, cậu đừng có mà quyến rũ tôi, tôi khinh những người như cậu- cậu dùng tay bịt lấy mũi mình, tay còn lại đưa ra sau cổ anh dùng một lực thực mạnh đánh vào gáy anh làm anh bất tỉnh ngả vào lòng cậu
-đó là do anh suy nghĩ lung tung chứ chẳng ai quyến rũ anh nhé, nhưng hình như tôi cũng có thích anh một chút rồi Yết Yết- cậu mỉm cười rồi ôm anh như anh đã từng ôm cậu, đặt anh lên giường rồi đấp mền cho anh khóa cửa phòng cẩn thận rồi cũng ngủ.
CHAP THỨ BA (2079 CHỮ)