Cập nhật mới

Khác [12 chòm sao] Khi quái vật ăn chanh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
300272169-256-k697895.jpg

[12 Chòm Sao] Khi Quái Vật Ăn Chanh
Tác giả: ShuYiNghi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một AU khác của dàn nhân vật "Bình minh máu".

Cre banner: https://www.pexels.com/vi-vn/@shvets-production



zodiac​
 
[12 Chòm Sao] Khi Quái Vật Ăn Chanh
0: Giới thiệu


Title: Khi quái vật ăn chanh.

Author: Sói Sặc Sỡ.

Category: Mystery, Fantasy, Supernatural, Psychological, Tragedy...

Rating: 16+

Status: On - going (Dự kiến 20 - 25 chương)

Summary:

Để tôi kể bạn nghe một câu chuyện, về những con quái vật trong lốt người.

Warning:

- Nhân vật thuộc về "Bình minh máu" (một truyện mà Sói hợp tác cùng 2 bạn, được đăng tại luumanh2021).

Tuy nhiên ở đây đã được Sói phóng tác, thay đổi tính cách cho phù hợp cốt truyện, nên có thể xem "Khi quái vật ăn chanh" là một thế giới khác.

- Ngoài ra để đảm bảo tính hấp dẫn của câu chuyện, giới thiệu nhân vật sẽ rất hạn chế.

- Những địa danh trong truyện hoàn toàn không có thực, nếu có chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

- Truyện chứa nhiều cảnh bạo lực, giết người, máu me.

- Không có yếu tố lãng mạn, tuy nhiên vẫn có hint nhẹ giữa các cặp đôi đã được gán ghép sẵn bên "Bình minh máu".

Định mệnh thì sao dứt qua một kiếp được nhỉ?

- Thủ sẵn một cái nón bảo hiểm để chống sốc, chống va đập, và dùng mũ phang luôn cái màn hình phòng khi Sói bẻ lái...

Cái cuối này đùa thôi...

Mà cũng có thể là thật.

Cám ơn vì đã ghé xem.

Thân: Sói.

---

Hồ sơ mật

"Hãy cẩn thận, biết đâu được trong số họ có quái vật."

Trích một trong 12 người.

*

| Aries |

- Nữ, 17 tuổi.

- Học sinh cấp ba.

"Thế giới có hóa sắc hồng đi nữa, nhỏ cũng chỉ thấy đen trắng."

*

| Taurus |

- Nam, 17 tuổi.

- Học sinh cấp ba.

"Thế giới rõ ràng nhiễm đen rồi, cậu vẫn chỉ thấy màu hồng."

*

| Gemini |

- Nam, 16 tuổi.

- Học sinh cấp ba.

"Hiện tại chưa có biểu hiện xấu."

*

| Cancer |

- Nam, 25 tuổi.

- Nhà tâm lý tội phạm.

"Từng tốt."

*

| Leo |

- Nữ, 15 tuổi.

- Hiện tại không đi học.

"Nhờ ơn thiên nhiên (con bé tin thế), nó vẫn ổn"

*

| Virgo |

- Nữ, 28 tuổi.

- Chủ nhà hát.

"Từng bị cướp mất ánh sáng."

*

| Libra |

- Nam, 29 tuổi.

- Kinh doanh quán cafe.

"Chưa rõ tình trạng."

*

| Scorpio |

- Nữ, 16 tuổi.

- Học sinh cấp ba.

"Một bên đã vô dụng."

*

| Sagittarius |

- Nam, 17 tuổi.

- Học sinh cấp ba.

"Hết sức bình thường."

*

| Capricorn |

- Nữ, 15 tuổi.

- Nhân viên ở nhà hát.

"Dù không khóc, mọi thứ xung quanh em vẫn nhòe."

*

| Aquarius |

- Nam, 27 tuổi.

- Vô gia cư.

"Khỏe mạnh."

*

| Pisces |

- Nữ, 26 tuổi.

- Giáo viên cấp một.

"Thỉnh thoảng bị dị ứng."
 
[12 Chòm Sao] Khi Quái Vật Ăn Chanh
|Hồi I| 1: Sát nhân.


|Hồi I| THỨC GIẤC

Chương 1

Sát nhân.

Tên của cô bé là Scorpio Waller, một đứa trẻ vừa tròn mười sáu tuổi, vẫn còn đang đi học.

Theo camera ghi được, hôm ấy Scorpio mặc đồ bình thường, một chiếc áo sweater và một chiếc váy dài trên đầu gối đơn giản.

Cô bước lên tàu điện như những người khác, thậm chí cô đã hòa vào dòng người mà chẳng ai mảy may, nếu có cũng chỉ là những tên con trai cùng trang lứa chú ý đến gương mặt xinh xắn của cô.

Scorpio không gây gổ hay va chạm với bất kỳ ai.

Khi tàu bắt đầu di chuyển, cô ngó quanh trong lúc mọi người đang cắm đầu vào điện thoại hoặc ngủ, hoặc trò chuyện với người ngồi cạnh.

Thế là trong lúc chẳng một ai hay như thế, Scorpio đã lấy nó ra khỏi túi xách.

Nó, con dao với cái cán đen nhẵn và lưỡi bén ngót.

Hiển nhiên chẳng ai nghĩ cô sẽ lấy ra thêm một thứ quả gì đó mà gọt ở đây.

Con dao trong tay Scorpio thu hút vài ánh mắt, sau đấy vài ánh mắt đã tăng thành gấp đôi khi cô sử dụng nó lên gã xấu số gần nhất.

Một cách bất ngờ, một cách dứt khoát.

Không thể đếm được số nhát dao Scorpio đâm xuống gã đàn ông, thực tế thì chẳng ai bình tĩnh để đếm cả.

Tiếng hét nhanh chóng lan khắp toa tàu, đánh thức những kẻ đang chìm trong giấc mộng.

Có ai đó đã chạy đi đập cửa toa trước, có ai đó đã chết trân nhìn vũng máu chảy tràn dưới sàn như nước mưa đọng.

Và Scorpio, tựa hồ tận hưởng khung cảnh, cô bé chỉ nhắm mắt, ngửa cổ hít thở.

Khi gã đàn ông đã chết, Scorpio chừng như vẫn thấy không đủ, lần nữa đứng dậy nhìn những hành khách khác.

Giả sử người chết biết nói, hẳn họ sẽ nói rằng khoảnh khắc mà Scorpio quay sang nhìn họ, họ bị gợn cả tóc gáy bởi con ngươi sáng quắc tựa thú săn mồi kia.

Scorpio đã túm lấy họ, từng người, từng người một.

Lưỡi dao được thoải mái liếm láp máu người hơn bao giờ hết.

Cô moi nội tạng họ như đang nghịch một món đồ chơi mới được tặng.

Cô sải bước qua những cái xác với với nụ cười nhẹ nhàng như kẻ mộng du mơ giấc mơ đẹp nhất.

Cuối cùng khi cánh cửa toa tàu mở, người ta thấy chỉ mỗi mình Scorpio bước ra.

Nhiều hành khách chứng kiến kể rằng cô bé tựa vừa trở về từ địa ngục, toàn thân đỏ lợm không khác gì tạt sơn, thứ sơn tanh ngòm xộc vào mũi làm người ta choáng váng.

Và họ ước họ có thể xóa sạch trí nhớ mình.

Đó là tất cả những gì Cancer được nghe, được đọc.

Còn giờ đây, cô bé mười sáu tuổi giết người hàng loạt ấy cách anh chỉ bằng một cánh cửa.

Vừa vặn lúc Cancer đến, một người đàn ông từ bên trong mở cửa bước ra.

Đó là ông Murray, viên cảnh sát lâu năm mà anh quen biết.

Ông Murray có dáng người cao nhưng vẫn thua Cancer khoảng một gang tay, chiếc lưng hơi còng trông già hơn tuổi thật của ông và khuôn mặt vuông vắn.

Hình như buổi thẩm vấn chẳng mấy tốt đẹp khiến ông phải cau cả mày.

Rồi khi nhận ra Cancer, ông trút ra thành tiếng thở dài.

- Con bé ấy chẳng chịu nói gì cả.

- Thật sự không nói gì ạ?

- Cancer chớp mắt.

- Nó thậm chí không mở miệng xin ăn uống cơ.

- Ông Murray chậc lưỡi, lắc đầu.

- Tôi suýt tưởng nó bị câm đấy nếu như người nhà nó không đến thăm.

Cơ mà cậu biết gì không?

Khi anh trai nó đến nói chuyện, nó phun toẹt cả nước miếng vào mặt anh nó.

Lại còn nói cái gì mà "Nếu tôi không ở đây thì chắc chắn anh sẽ là người tiếp theo." làm tôi phát ớn.

- Xem ra con bé cũng chẳng có quan hệ tốt với người nhà.

- Tôi nghĩ lần này hơi khó với người mới như cậu đấy, cố lên nhé cậu Cancer.

Ông Murray vỗ vai Cancer trước khi rời đi.

Cancer nghe lời nói mang tính nửa cảnh báo nửa động viên ấy, dằn xuống những cảm xúc phức tạp đang bừng nở trong mình.

Anh đưa tay mở cánh cửa.

Một căn phòng nhỏ hẹp tù mù hiện ra và Scorpio đang ngồi trên ghế, cúi người thắt lại dây giày.

Mái tóc đen ngắn của cô rũ xuống che cả nửa mặt.

So với hình ảnh sát nhân trên camera, trông Scorpio ở ngoài khá bình thường.

Nhưng Cancer nghĩ điều đó chỉ càng chứng minh sự bất thường trong trí não cô bé khi đã làm chuyện như thế mà vẫn tỏ ra không có gì.

Hẳn là với Scorpio, dây giày còn quan trọng hơn mạng người.

Theo Cancer tìm hiểu, các nạn nhân trong toa tàu hoàn toàn không quen biết gì nhau, càng không có mối liên hệ với Scorpio.

Điều này như thể cô căm ghét với toàn thể nhân loại, vì thế miễn là ai cũng được, dù sao cô cũng muốn xóa sổ tất cả.

Lẽ ra Cancer sẽ dành sự ghê tởm nhất cho Scorpio, bất ngờ thay, ừ chính anh cũng bất ngờ, anh còn chẳng thấy cô đáng ghét chứ đừng nói là ghê tởm.

Thay vào đó là một sự thương cảm mà đáng lý không nên tồn tại.

- Xin chào.

- Cancer vừa mở lời, vừa kéo ghế, ngồi xuống đối diện Scorpio.

- Tôi là Cancer Moraes, chuyên gia tâm lý tội phạm, mong em sẽ hợp tác.

Thoạt đầu, lời giới thiệu không nhận được sự chú ý từ Scorpio, phải mất khoảng chục giây sau, cô mới ngồi thẳng lưng lại mà hờ hững liếc nhìn anh.

Và chẳng rõ tại sao, Scorpio lại ngạc nhiên, ngạc nhiên hơn cả sự bất ngờ Cancer dành cho chính mình vừa rồi.

Tay cô ngập ngừng muốn đưa lên chạm mắt song cuối cùng lại thôi.

Cancer chợt để ý thấy bên mắt phải Scorpio.

Nó trống rỗng, đục ngầu như hồ nước bẩn, với một vết sẹo dài nói lên quá khứ từng bị vật nhọn rạch qua.

- Mắt phải của em không thấy được à?

Anh đặt sổ tay lên bàn, sẵn sàng ghi chú chi tiết quan trọng.

Đổi lại chỉ là cái nhìn chằm chằm không khác nào muốn dùng ánh mắt lột da mặt anh.

Cancer rõ mình đang bị soi xét dẫu cô mới là người cần bị soi xét ở đây.

- Có chuyện gì à?

Cancer lại hỏi với giọng mềm mỏng.

Scorpio tiếp tục giữ im lặng, cơ mà lần này không duy trì lâu.

Miết nhẹ vạt váy, Scorpio cử động cánh môi vốn tưởng đã bị khâu lại của cô.

- Anh thực sự là người?

Rõ ràng đó không phải câu trả lời cho câu hỏi của anh.

Nhưng ít nhất thì cô cũng chịu nói.

Chỉ có điều...

"thực sự là người"?

Ý của Scorpio là gì?

Cứ như cô tin vào những câu chuyện giả tưởng trong phim ảnh vậy, rằng còn có những sinh vật khác mang hình thù con người tồn tại.

Là một kẻ theo ngành khoa học, Cancer chỉ tin vào những gì khoa học chứng minh, nếu có gì khoa học chưa chứng minh được thì cũng chỉ là cần thêm thời gian mà thôi.

Nhưng để tìm hiểu tâm trí Scorpio, anh cần tiếp nhận cuộc đối thoại này, mặc cho có hư cấu đến đâu đi chăng nữa.

- Nếu không phải là người thì em nghĩ là gì?

- Vậy anh có phải người tốt không?

- Scorpio thay một câu hỏi khác.

Câu hỏi ngây thơ như những đứa trẻ mới mười tuổi.

Cancer tựa cằm giữa hai tay đang đan cài vào nhau, bỗng thấy hơi buồn cười khi tự dưng vai vế giữa họ bị tráo đổi từ lúc nào không hay.

- Khái niệm tốt của mỗi người khác nhau, với người khác có thể anh không tốt, nhưng với anh, anh nhìn nhận bản thân mình không xấu.

- Cancer rướn thẳng lưng, hơi nghiêng người về trước.

- Còn em thì sao?

Em có phải người tốt không?

Điệu bộ anh vô cùng thoải mái, nhưng lời nói lại mang sức nặng vô hình.

Cancer hy vọng mình sẽ chạm được đến lương tri của Scorpio, song cô chỉ đáp nhẹ tênh.

- Tôi là người tốt.

- Vậy tại sao em lại giết người?

Scorpio cụp mắt, vẻ đang cân nhắc gì đó.

Rồi có lẽ đã có quyết định cho mình, cô hơi cong khóe môi.

- Anh sẽ không tin đâu.

Chắc chắn đấy, trừ khi chính anh thấy.

Những từ cuối được Scorpio cố ý nhấn mạnh.

Chợt, cô ngửa lòng bàn tay trắng nõn.

- Cho tôi mượn bút và sổ được không?

Cancer dời điểm nhìn từ tay Scorpio sang vật dưới tay mình, rồi lại hướng mắt về phía cô.

Anh nghiêm mặt, xoáy thẳng vào mắt cô, con mắt còn có thể đón ánh sáng và phản chiếu tia mưu tính kỳ lạ.

Cancer có hơi chần chừ vì thứ anh đọc được, nhưng qua cái nhướng mày của Scorpio, anh biết nếu mình không đồng ý thì sẽ chẳng còn cơ hội tìm lời giải nào cả.

Kẹp bút bi vào giữa cuốn sổ, anh đóng sổ lại rồi đẩy nhẹ về trước.

Đón lấy món đồ, Scorpio chậm rãi mở ra rồi bắt đầu viết.

Lưng cô thẳng tắp, nghiêm chỉnh như học sinh ngoan đang học bài.

Trông thế này ai mà ngờ cô bé đã cướp hơn mười mạng người không gớm tay.

Sau khi xong, Scorpio cứ thể để sổ mở mà trả cho Cancer.

Anh vươn tay ra, thầm đoán mò cô đã viết gì.

Đột nhiên, Scorpio trườn người tới.

Cancer chỉ kịp thấy bóng cô phủ xuống, đầu bút nhọn hoắt kề sát ống kính quan sát thế giới của anh, rồi, một bên mắt trở nên tối sầm như ai tắt mất đèn.

Cảm giác đau buốt chạy dọc đến tận óc, giày xéo các dây thần kinh Cancer kịch liệt khiến anh phải cắn chặt răng để không bật lên tiếng hét nào.

Nửa thân trên gần như đổ xuống bàn, Cancer đưa một tay ôm lấy bên mắt, vô vọng chặn cơn mưa đỏ lòm đã nhiễu hạt.

Một giọt, hai ba giọt, rồi bốn năm giọt,... mưa đỏ rơi lộp bộp xuống trang giấy, in lên nét chữ uốn cong nắn nót.

Vô thức, anh ngẩng đầu về kẻ đã ghi nó.

Trong tầm mắt mờ nhòe, Cancer thấy Scorpio quẳng chiếc bút bi bám máu lên bàn.

Những đường nét trên gương mặt người thiếu nữ vốn ưa nhìn giờ đây lại tạo ra một vẻ thản nhiên đến đáng sợ, như thể cô tin rằng: mình đã làm một việc vô cùng đúng đắn.

Miệng Scorpio mấp máy, Cancer có thể đọc được nó, khớp với những gì nằm trên sổ.

"Chúng ta là đồng loại."

***

Những chuyện Cancer còn nhớ của ngày hôm ấy là anh bước ra khỏi căn phòng mà không gặp trở ngại gì, nhưng ông Murray và mọi người đã hết sức hốt hoảng đưa anh đến bệnh viện.

Sau khi tỉnh lại trên giường bệnh, Cancer thấy đầu mình bị bông băng bắt chéo.

Bác sĩ chẩn đoán anh bị chấn thương nhãn cầu nặng nề, e rằng về sau không sử dụng mắt phải được nữa.

Cancer không sốc vì điều đó, thật ra ngay từ lúc cảm nhận cái đau anh đã biết mắt mình không giữ nổi rồi.

Điều khiến anh băn khoăn hơn cả là dòng chữ Scorpio viết.

Liệu cô bé có hàm ý gì khi nhắc đến từ đồng loại?

Đồng loại mà cô viết mang nghĩa gì?

Thật điên rồ khi thắc mắc những thứ này, bởi dĩ nhiên họ đều là con người.

Đó là điều không thể chối cãi, kể cả hành động của cô y hệt ác quỷ đi chăng nữa.

"Có lẽ mình cần thêm một chuyến ghé thăm Scorpio."

Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, Cancer vừa suy tư vừa băng qua cánh cửa tự động.

Gió mùa xuân mát rười rượi, bầu trời xanh ngắt, không chút gợn mây.

Bệnh viện này tương đối lớn, cây cỏ trồng quanh mọi lối đi, lá vàng rụng trải dài trên những phiến gạch đường.

Dường như những người làm ở sở cảnh sát đã chọn nơi tốt nhất nhì cho Cancer.

Vốn dĩ anh không còn cha mẹ, cũng không có anh em, bù lại anh rất được lòng mọi người xung quanh.

Hôm nay xuất viện, vài đồng nghiệp có ngỏ ý đến đón Cancer, tuy nhiên anh biết hôm nay không phải ngày nghỉ và họ thì còn công việc nên anh đã khéo léo từ chối.

Bỗng dưng, một cô gái đi ngược chiều thu vào mắt Cancer khiến anh phải quay đầu lại.

Ban đầu do chưa quen với thị lực bị hạn chế, cộng thêm chiều cao của đối phương rất chi là khiêm tốn, Cancer đã không nhận ra ngay.

Chỉ đến khi họ gần lướt qua nhau, anh mới biết đó là cô chị hàng xóm lớn hơn anh hai tuổi.

- Chị Pisces!

- Anh gọi.

Đang ngắm một góc nào đó, Pisces lúc này cũng mới nhận ra Cancer.

Đôi mắt màu bình minh của Pisces hơi mở to và chị gọi lại với tông giọng trầm mọi khi.

- Cậu Can?

Pisces là cô chị gái sống tầng trên cùng nhà trọ với Cancer.

Hiện chị đang làm giáo viên ở một trường cấp một, cách đâu đó chỗ trọ tầm ba ki-lô-mét.

Pisces thường gợi nhớ đến hình ảnh chim ruồi xanh, vì mái tóc dài màu lam luôn buộc thấp.

Điểm nổi bật ở chị là giọng nói trầm đục trái ngược với diện mạo đáng yêu.

Lần đầu gặp Pisces, Cancer đã vô cùng bất ngờ về điều này.

Và tuy không cao nhưng hình thể chị cân đối với đôi chân thon thả.

Gương mặt Pisces cũng nhỏ nhắn, làn da căng mịn trẻ trung.

Lúc đi dạy, chị rất hay mang giày đế cao để tránh bị nhầm lẫn thành học sinh.

Hôm nay là lần hiếm hoi Cancer thấy Pisces mang giày đế bằng.

- Ôi Chúa, mắt cậu sao thế?

- Điểm nhìn của chị rơi vào đống băng trắng quấn trên mặt Cancer.

Anh chạm nhẹ băng mắt, cười xuề xòa.

- Tai nạn nghề nghiệp ấy mà.

Thật xấu hổ làm sao khi để Pisces thấy bộ dạng này.

Anh thọc hai tay vào túi áo khoác, chuyển chủ đề.

- Chị đến đây làm gì thế?

- À, tôi có hẹn đến khám.

- Chị bị gì ạ?

Pisces vừa dứt lời, Cancer liền lo lắng.

Giọng anh cũng vì thế mà nâng cao hơn.

Học ngành tâm lý đã lâu, lại còn tốt nghiệp loại giỏi, bản thân Cancer vốn được tôi rèn khả năng giữ bình tĩnh.

Nhưng ở trước mặt Pisces, chẳng bao giờ anh bình tĩnh nổi cả.

Chị luôn có sức ảnh hưởng nhất định đến tâm trạng anh, thậm chí niềm vui một ngày mới của Cancer được tính bằng việc tình cờ gặp Pisces.

Hình như Cancer làm Pisces ngạc nhiên, chị ngây ra mất một lúc.

Rồi chị khịt mũi, tay gãi nhẹ chóp mũi.

- Cậu lạ quá, thường người ta sẽ nói tôi mà cũng biết mắc bệnh cơ.

- Vậy...

Vậy à.

Cancer không biết mặt mình đang như thế nào, chắc là gượng gạo lắm.

Thật ra ở Pisces còn một điểm đặc biệt nữa, ấy là chị rất khỏe.

Chủ nhà từng bảo chị từng học kiếm đạo, hôm mới đến ở trọ chị cũng một thân một mình vận chuyển đồ đạc mà không cần sự giúp đỡ nào.

Lại thêm giọng nói nên có lẽ vì thế mà nhiều người nghĩ Pisces nằm ngoài dạng con gái bình thường.

Tuy Cancer không tiếp xúc nhiều với Pisces, thỉnh thoảng chỉ gặp khi đi làm hoặc sau tan làm, anh vẫn cho rằng chị cũng có mặt nữ tính, dịu dàng hơn bất kỳ cô gái nào.

Và mạnh mẽ không đồng nghĩa là chẳng cần một ai quan tâm, hơn ai hết, anh rất muốn quan tâm chị.

- Nhưng ai cũng có thể bệnh mà.

Cancer cụp mày có chút buồn bã.

Thế rồi tới phiên ai kia líu lưỡi, gò má còn thoáng ửng hồng.

- Thế...

Thế à?

Trái tim bé nhỏ của Cancer được dịp nảy thịch một cái.

Chúa ơi, nếu người có tồn tại làm ơn hãy thực hiện ước muốn ích kỷ của Cancer.

Hãy chỉ để mình anh thấy được vẻ mặt này của chị thôi.

Và còn chưa biết Chúa có đáp ứng nguyện vọng của Cancer hay không, Pisces bỗng nhìn đồng hồ đeo tay, áy náy nhìn anh.

- Xin lỗi, sắp tới giờ khám của tôi rồi...

Cancer hụt hẫng trong lòng.

Song anh quyết định giấu nhẹm nó.

- Vậy hẹn chị hôm khác mình nói chuyện tiếp nhé.

- Vâng.

Cậu nhớ nghỉ ngơi đầy đủ.

- Cám ơn chị.

- Cancer gật đầu.

- Mà...

Nếu không khỏe chỗ nào, chị đừng ngại nói với tôi.

Pisces chỉ trả lời bằng một nụ cười ngọt ngào rồi nhanh chóng rời đi.

Cancer nghiêng người, dõi theo bóng hình nhỏ nhắn bước lên dãy cầu thang.

Bất chợt, có cái gì chắn ngay mắt anh làm thế giới phút chốc mờ căm, kể cả Pisces cũng trở nên nhạt nhòa.

Ban đầu Cancer nghĩ trời đổ mưa, nhưng rồi anh thấy áo quần mình khô ráo.

Sau đó anh mới biết không phải từ ngoại cảnh tác động mà từ chính bản thân.

Cancer thử chớp mắt rồi dụi nhưng không có gì thay đổi.

Anh thử dụi lần nữa, và lần này có vẻ đã chạm đến công tắc tiềm ẩn nào đấy.

Mắt phải anh thình lình nóng hừng hực chẳng khác nào bị bỏ than nung vào.

Giờ đây cảnh vật cũng không còn thấy nữa, chỉ có những đường xẹt ngang đủ màu như tivi nhiễu sóng.

Rẹt rẹt.

Rẹt rẹt.

Cancer nghe rõ mồn một âm thanh ấy bên tai nhưng chẳng cách nào chuyển kênh được.

Anh cứ hứng chịu nó như thế, với cơn đau khủng khiếp và...

Hoặc là Cancer mất trí rồi, hoặc là...

Không, cả tai mắt anh còn hỗn loạn thế này thì có thêm gì khác cũng chẳng có gì đặc biệt.

Cancer ngửi thấy mùi chanh.

Phải, mắt anh nóng gần như cháy khét lẹt nhưng lại ra mùi chua lè.

Nó lấp đầy mũi anh, quá quắt ngấu nghiến mũi anh như một loài vật gặm nhấm.

Thế đấy, quằn quại trong mùi chanh và cái đau cùng một lúc, cho đến khi Cancer nghĩ mình không trụ vững trên đôi chân được nữa thì đột nhiên, mọi thứ trở về như cũ.

Trước mặt Cancer vẫn là bệnh viện, còn Pisces đã khuất mất dạng tự khi nào.

Bản thân Cancer đang loạng choạng nhưng chưa ngã.

Mọi thứ đã lại bình thường.

Ừ, đó là điều mà Cancer thầm mong.

Có thứ gì đó đi ngang qua sau lưng anh.

Tức thì, sống lưng Cancer lạnh toát như thể đang đứng giữa Nam Cực.

Rồi anh cứng đờ.

Toàn thân lẫn não, đều cứng, giống bị quẳng về một chiều không gian khác để lý giải thứ nằm ngoài tầm hiểu biết của nó.

Đến khi Cancer lấy lại ý thức, anh giật mình quay ra sau.

Thứ vừa đi qua là một con người.

Một con người... không có mặt.

[Hết chương 1]

P/s: Đọc tới đây chắc mọi người cũng đoán được phần giới thiệu nói về điểm gì của nhân vật rồi ha U v U
 
[12 Chòm Sao] Khi Quái Vật Ăn Chanh
|Hồi I| 2: Lạc loài.


Cần phải xác nhận một điều rằng, Cancer hoàn toàn tỉnh táo.

Mắt anh đang mở, đầu anh còn xây xẩm nhưng chắc chắn có đủ nhận thức lý tính.

Cancer nhớ rất rõ ngày hôm nay diễn ra như thế nào, kể cả cái đau khủng khiếp mới đây thôi.

Vậy mà, những gì anh chứng kiến lại cứ như trong cơn mơ.

Thực tế Cancer cũng nghi ngờ mình nhầm, song sau khi đuổi theo người đàn ông lạ mặt ra đến đường lớn, không, đúng hơn thì Cancer còn chẳng thấy gì trên gương mặt ông ta để biết là lạ hay quen, thì anh phát hiện, không chỉ một, mà rất nhiều, rất rất nhiều những kẻ giống nhau.

Phải, một sự giống nhau quái đản khi tại vị trí mà đáng lẽ có mắt, mũi, miệng lại nhẵn nhụi, trống huơ, trống hoác.

Từ ở góc chờ đèn đỏ bên kia đường, toán người ùa xuống xe buýt tại bến đỗ bên cạnh, người ra vào bệnh viện, già, trẻ, lớn, bé,...

Tất cả bọn họ đều không sở hữu khuôn mặt, như thể đây là mốt thời trang mới của năm vậy.

Dù đã khẳng định rất chắc chắn nhưng Cancer cũng chẳng tin bản thân thật sự đang tỉnh táo hay không nữa.

Cancer cảm thấy mặt đất như chao nghiêng đi.

Trong nhịp tim đập dồn dập, anh cố tìm quanh mình một vật có thể soi.

Và thông qua tấm kính của một cửa hàng tiện lợi, Cancer thấy mặt anh vẫn hệt bao lần anh nhìn trong gương hay ảnh chụp.

Nhưng, họ thì không.

Lông trên da tay anh vô thức dựng đứng, máu trong cơ thể anh như ngừng lưu thông.

Một hiện tượng phi lý đang diễn ra, mọi người đều hoạt động bình thường, chỉ mỗi Cancer là không bình thường.

Thậm chí khi anh nhìn chòng chọc vào họ, họ còn chỉ trỏ, thầm thì vẻ như anh mới là tên kỳ lạ.

Liệu có phải anh đã lỡ lạc vào một vùng đất của những kẻ vô diện?

Liệu có phải anh đã lỡ rơi xuống một hành tinh xa xăm chẳng phải trái đất?

Hay là hỏng một con mắt nên tác động đến dây thần kinh nào đó của anh rồi?

Hẳn là vậy, nào có lời giải hợp lý hơn thế nữa.

Rất có thể anh mắc chứng Prosopagnosia, một chứng rối loạn thần kinh không nhận diện được mặt người.

Cancer bỗng thấy an tâm hơn.

Thật tốt nếu lý do đến từ phía anh chứ chẳng phải do ai đó đã lấy dao đẽo gọt mặt tất cả bọn họ đi như đẽo gọt một bức tượng.

***

Trong phòng khám, Pisces ngồi yên trên ghế, để mặc vị bác sĩ dùng ngón trỏ và ngón cái kéo căng mắt mình.

Sau hồi kiểm tra cẩn thận, ông buông tay ra, hỏi thăm thêm vài câu về tình trạng sức khỏe rồi chúc mừng mắt chị đã có tiến triển tốt.

Bản thân Pisces cũng thấy rõ sự tiến triển đó, chị không còn bị hành hạ bởi cơn ngứa ngáy hay bỏng rát nữa.

Chẳng là cứ mỗi lần đến mùa xuân thì mắt Pisces dễ bị dị ứng phấn hoa, tuy không gây ảnh hưởng gì lắm đến đời sống chị, nhưng việc nó trở nên đỏ tấy như ma cà rồng khiến bọn nhỏ sợ chết khiếp.

Người bác sĩ nhích mình để di chuyển mấy cái bánh xe của chiếc ghế xoay ra sau bàn, tay nhanh nhẹn rút một tờ giấy rồi kê đơn thuốc cho chị.

Đoạn, Pisces bỗng để ý đến màn hình máy tính ông đang mở.

Chị nghiêng đầu xem kỹ hơn thì biết đó là hồ sơ của bệnh nhân.

- Anh cũng là bác sĩ khám cho Cancer à?

Nghe Pisces hỏi, người bác sĩ ngước đầu lên.

- Cancer?

- Cancer Moraes ấy.

- À à.

Cô quen biết cậu ta hả?

- Vâng, tôi là hàng xóm của cậu ấy.

Mắt cậu ấy bị sao thế?

- Bị đồ vật đâm, e là không giữ được nữa.

Nói đến đây, ông trở nên bối rối, dù...

Pisces chẳng thấy gì trên gương mặt người bác sĩ này cả.

Hoàn toàn không.

Nhưng qua giọng điệu của ông, chị có thể đoán được cảm xúc.

- Cơ mà cậu ta lạ thật đấy.

Thường thì nghe mình bị mù sẽ rất suy sụp hay thảng thốt, đằng này cậu ta điềm nhiên như thể chẳng có chuyện gì cả.

- Ông phì ra một tiếng cười.

- Chắc cậu ta nghĩ vẫn còn một mắt nên chả sao.

Pisces biết đó là câu đùa.

Song dù không vui, chị vẫn vẽ ra một nụ cười xã giao.

Bởi Pisces biết, mình không thấy mặt ông ta nhưng ông ta thì có.

Sau đó, Pisces ra về.

Trên đoạn hành lang trắng toát, giữa cái không khí lành lạnh, Pisces lướt qua vô số người.

Mà nói là người chứ họ nào phải người đâu.

Nhưng họ không màng đến sự hiện diện của kẻ lạc loài như chị, chị cũng không màng đến sự quá giống nhau của họ.

Pisces đã quen rồi, quen và tập cách giả vờ, tỏ ra chẳng biết gì tựa trước khi bị dị ứng phấn hoa lần đầu tiên.

Chị chẳng quan tâm đến khuôn mặt họ nữa, vì nhìn bao lần thì nó vẫn trống rỗng, thay vào đó, chị phân biệt họ qua tóc, hình dáng, trang phục với giọng nói phát ra ngay đúng vị trí miệng con người.

Thêm cả một điểm... như của kẻ bất thình lình xuất hiện ở cuối hành lang đây.

Màu đen.

Nổi bật hơn tất thảy, gương mặt của mụ đàn bà kia nhuốm một sắc đen tựa cột nhà cháy.

Xin đừng hiểu nhầm đó là màu da toàn thân, mà chỉ mỗi gương mặt bà ta bị ịn cái màu ấy thôi.

Người bà thì chẳng có gì đặc biệt ngoài toát mùi hôi rình như cá ươn.

Không phải Pisces chưa từng gặp qua ai giống bà ta, rất nhiều là đằng khác, nhưng bà ta vẫn khiến chị phải dừng lại, thôi hẳn các dự tính mình sẽ làm trên đường về mà không chút cân nhắc.

Cổ họng Pisces nhờn nhợn muốn nôn.

Chị hít thở thật sâu, và ánh mắt nhoáng cái đã sắc lẻm hơn cả dao mài.

***

Cancer bị mất ngủ.

Rất hiếm khi anh xảy ra tình trạng này.

Anh đã nằm lăn lộn ba tiếng rồi, sau khi tắm rửa, đánh răng và sẵn sàng cho một giấc nghỉ ngơi thì anh không tài nào nhắm mắt nổi.

Hàng chục, hàng trăm suy nghĩ vẩn vơ trong đầu anh tựa chạy đua với kim đồng hồ đặt cạnh đầu giường.

Cancer chắc mẩm dây thần kinh anh bị tổn thương nên mới nhìn ra hiện tượng siêu nhiên kia, vậy mà vẫn có gì đó lấn cấn, giống như xuất hiện một sợi dây làm bằng chì quấn chặt lấy bộ óc anh, và khi anh càng cố gỡ thì nó càng rối hơn.

Biết không thể chợp mắt, Cancer đành uể oải ngồi dậy.

Anh bất động một lúc rồi lết người rời khỏi giường, chui vào nhà tắm soi gương.

Hiện ra trong gương là một thanh niên khoảng chừng hai mươi lăm, một bên mắt bị bông băng che, một bên mắt nhìn anh chăm chăm.

Mái tóc vàng ươm như nắng hạ bù xù chẳng khác nào tổ quạ, Cancer đưa tay chạm nhẹ con mắt mù lòa của mình, thấy hình ảnh phản chiếu cũng đang làm theo.

Anh từ từ trượt nhẹ xuống gò má, môi, sau đó lại vuốt ngược trở lên sống mũi, chân mày, trán.

Anh sờ khắp mặt mình, cảm nhận bằng tất cả giác quan, kéo nặn đủ kiểu, cho đến khi chắc rằng chẳng mất bộ phận nào mới thôi.

Người ngoài nhìn vào thấy Cancer dở hơi, anh cũng thấy bản thân anh ngớ ngẩn.

Nhưng sẽ chẳng có vấn đề gì nếu ngoài kia tồn tại một lũ đánh mất mặt mũi.

Sẽ chẳng có vấn đề gì nếu anh là kẻ lạc loài duy nhất.

"Kẻ lạc loài duy nhất..."

Cancer lặp lại cụm từ ấy trong đầu.

Liệu có phải anh là kẻ lạc loài duy nhất?

Bất chợt, lời Scorpio nói vào hôm hai người gặp nhau trỗi dậy trong tiềm thức anh.

"Chúng ta là đồng loại."

Cancer tự vấn, nó có liên quan gì đến hiện tượng đang diễn ra với anh không?

Nghĩ rồi, Cancer lục tìm quyển sổ trong bộ đồ cũ chưa giặt.

Anh giở nhanh đến trang Scorpio đã đặt bút viết.

Khi đầu ngón tay anh vô tình chạm vào vết máu của chính mình ngày hôm ấy, vốn đã khô và chuyển sang màu sẫm, cũng là lúc những con chữ lần nữa tẩm vào đầu Cancer.

Như mấy nhà thẩm định đồ cổ, anh xem xét cẩn thận, nghiền ngẫm kỹ lưỡng, song chỉ bấy nhiêu đó từ khiến anh chẳng rút ra được kết luận gì.

Giờ thì không chỉ là "có lẽ" nữa, mà Cancer chắc chắn phải gặp Scorpio vào ngày mai.

Và trước hết, anh cần phải trở lại giường.

Cancer lần nữa leo lên giường, gối một tay sau đầu.

Được đôi ba phút, anh lại lần nữa bật dậy.

Không thể ngủ được.

Cancer xem đồng hồ, đã một giờ sáng.

Hình như thức khuya làm anh đói.

Anh lưỡng lự tới lui, cuối cùng quyết định bước xuống giường, vớ lấy áo khoác treo trên móc rồi rời khỏi nhà.

Ngoài đường trời đổ mực đen, không có lấy một bóng người, chỉ có gió lạnh thỉnh thoảng vờn qua mấy ngọn cây kêu lạo xạo.

Ánh đèn rưới lên mặt đường một màu vàng hiu hắt.

Cancer nhờ nó chỉ dẫn, đi bộ dọc con phố, ngang qua các ngôi nhà kế nhau san sát.

Đêm khuya là cạm bẫy nguy hiểm, nhưng với Cancer lúc này thì thoải mái hơn nhiều lúc anh trằn trọc ở phòng trọ.

Anh thích cái khoảng thoáng đãng, tự do tự tại này, thích như đồng cỏ ở quê mà anh vẫn thường nô đùa lúc thuở bé.

Sau chuỗi cánh cửa đóng kín tối thui, quầng ánh sáng từ cửa hàng 24/24 giờ cũng hiện ra trước mắt.

Cancer vừa vào trong đã nhận được lời chào từ người nhân viên đứng tại quầy.

Và như một điều hiển nhiên, hắn ta cũng không có mặt.

Có lẽ đã bắt đầu thích nghi với việc ấy, anh không hoang mang nữa.

Chọn nhanh món mì ly yêu thích, Cancer ra quầy tính tiền rồi ra bàn dùng.

Anh vừa ăn vừa quan sát tên nhân viên nọ.

Nếu nửa tiếng trước anh là nhà thẩm định, thì giờ anh là nhà nghiên cứu khoa học, mang trong mình nỗi hiếu kỳ lớn hơn đại dương.

Đầu tiên, hình dáng tên kia khá nặng nề, thừa cân.

Hành động thì như một người có đầy đủ bộ phận giác quan.

Hắn ta có thể giao tiếp được bình thường, cũng thấy anh đến cửa hàng để chào bình thường, thậm chí lướt điện thoại bình thường (vì lẽ đó mà Cancer bỗng thấy con mắt thui chột của mình vô dụng cùng cực).

Ngoài ra, ở hắn còn hai điểm đặc biệt đáng chú ý.

Thứ nhất là gương mặt tối đen khác với những vô diện anh đã gặp.

Mặt hắn đen xì như màn đêm ngoài kia, và bởi một lý do gì đó, Cancer lại thấy không ưa.

Cái sự không ưa đó âm thầm gieo trong Cancer, ban đầu chỉ tựa hạt mầm nhưng dần dà, nó trở nên nảy nở, đơm hoa kết trái đến mức làm anh phải chán ghét đảo mắt khắp cửa hàng rồi mới lại có thể tiếp tục quan sát hắn.

Thứ hai là thẻ nhân viên đeo trước ngực.

Hắn trên ảnh thẻ cũng giống hắn bên ngoài, không thể thấy.

Song, đó không phải điểm đáng chú ý với Cancer, mà là tên của hắn.

Grus Waller.

"Grus Waller...

Waller..."

Cancer nhẩm đi nhẩm lại cái tên ấy, có vẻ anh đã bắt gặp tại một thời điểm nào đó.

Rồi Cancer chợt nhớ, nhớ đến Scorpio.

Scorpio Waller.

Waller là một họ không phổ biến, phải chăng trùng hợp khi hai người mang cùng họ?

Cancer nhớ ông Murray cũng từng đề cập đến anh trai Scorpio, song anh không thể kiểm chứng qua cách thông thường như ngoại hình.

Cancer dễ dàng phác họa mặt Scorpio trong trí tưởng tượng đấy, mà Grus thì anh đã ngó lần nào đâu mà so giữa cả hai.

Cuối cùng, Cancer rời khỏi cửa hàng mà vẫn không biết chính xác được gì.

Thật tệ khi hỏi người nhà về người thân đã biến thành tội phạm, nhất là với Scorpio - một sát nhân hàng loạt, và có thể mắc chứng rối loạn phản xã hội.

Là một kẻ cần tỏ tường tâm trí cô, rồi cũng đến lúc Cancer phải gặp anh trai của cô thôi.

Anh không nhất thiết phải phá hỏng giờ làm việc của Grus ngay bây giờ, dẫu anh chẳng ưa hắn gì cho cam.

Men theo con đường dẫn về nhà, Cancer dần bỏ lại phía sau cửa hàng 24 giờ.

Bên ngoài lần nữa làm anh dễ chịu, người nhẹ nhõm như thể vừa trốn thoát khỏi thứ gì ghê gớm lắm, dù anh biết thừa chẳng có gì rượt bắt mình.

Cancer tưởng những chuyện kỳ lạ này, bao gồm mất một mắt, chẳng ảnh hưởng đến anh, ấy vậy mà thực tế đã có những tác động nhất định.

Và Scorpio chính là khởi nguồn của tất cả.

Thốt nhiên, anh thắc mắc cô bé có trở thành "vô diện" không.

Cả ông Murray nữa, sếp, các đồng nghiệp ở sở cảnh sát, cả... chị Pisces.

Sẽ thế nào nếu chiều hôm nay là lần cuối anh được thấy mặt chị?

Ý nghĩ đó bất chợt bóp chặt trái tim Cancer.

Càng bóp chặt hơn khi nó được lấn lướt, rằng anh sẽ chẳng còn cơ hội nào để được nhìn vẻ mặt đáng yêu của Pisces.

Cancer lắc đầu xua đi, nhưng rồi anh thấy khổ sở không thở nổi, như thể quả tim đã bị moi theo ý nghĩ đó rồi.

Cancer chưa từng muốn oán trách hay hận thù Scorpio, nhưng nếu đây là thật, anh thề sẽ rủa cô hết cuộc đời, tới khi xuống nấm mồ thì thôi.

Bấy giờ, Cancer chỉ bận tâm có thế.

Anh đã không hay, chỉ vài giây nữa, không, giây kế tiếp theo đây thôi, sẽ là khởi đầu cho chuỗi ngày trở thành kẻ thù của toàn thể nhân loại.

Và những điều anh biết, không còn là những điều anh biết.

Tiếng động ấy sở dĩ rất nhỏ, nên giả như tai anh kém hơn một chút, giả như anh bước vội hơn một chút, anh đã chẳng nghe.

Nhưng Cancer đã nghe rồi, anh đã nghe tiếng người rên rỉ và tắt ngúm sau tiếng dao đâm liên hoàn.

Mặc chuông cảnh báo nguy hiểm reo vang trong đầu, Cancer đưa mắt lần theo nguồn phát, cuối cùng dừng tại một con hẻm vắng vẻ.

Anh thấy hai bóng người, một nằm dựa tường, một ngồi xổm.

Vì trời quá tối nên khó khăn lắm Cancer mới soi được mặt mũi họ.

Ừ, một trong hai có mặt, gương mặt mà anh thường quắp vào giấc mơ.

Tức thì, oxi xung quanh Cancer như loãng đi, chẳng thể hít vào.

Đến khi hít vào được, lại như khí độc khiến cổ họng anh nghèn nghẹn, cố lắm cũng chỉ kêu lên được the thé:

- Chị...

Pisces?

Dù một phần góc mặt chị bị che bởi mũ trùm đen, nhưng làm sao Cancer nhầm được, khi đó là người mà anh thầm thương?

Pisces chẳng phải đang nằm, chị đang ngồi, giật thót khi nghe anh gọi và mở tròn đôi mắt từng là vì sao đẹp nhất đối với Cancer.

Chẳng đợi khí quản anh kịp lưu thông, chị hối hã kéo kín mũ trùm, quay người bỏ chạy như lũ chuột nhắt.

Lập tức, Cancer đuổi theo.

Nhưng vừa chui vào con hẻm, mùi hôi liền cản bước anh.

Cái mùi tởm lợm đó đâm sầm vào mũi, làm anh choáng váng đến độ sửng sốt.

Ly mì mới tống vào bụng cách đây không lâu cũng vì thế mà muốn trào ngược trở ra.

Cancer đánh mắt về phía người đang nằm, nhận ra đó là một phụ nữ trung niên.

Máu từ ngực bà ta chảy ồ ạt như khóa van bị hỏng.

Anh tính lại đỡ bà, sau rốt anh đứng im.

Bởi lạ lùng làm sao, trong chớp mắt, bà ta chỉ còn là một khối thịt.

Một khối thịt mang hình thù con người.

Cancer chẳng rõ vì cớ gì mình lại nhìn nhận vậy, rõ ràng da thịt người phụ nữ còn đó, chưa lở loét, song tiềm thức anh khẳng định rất chắc chắn: Nó đang thối rữa rồi, và Pisces đã giết một cái xác quỷ quái gì đấy.

Mà một cái xác đi chăng nữa thì có mặt ở đây cũng quá vô lý.

Suy nghĩ đó hoàn hảo lôi Cancer khỏi cơn mơ hồ.

Dẫu vậy, anh vẫn không muốn rớ đến người phụ nữ.

Nghiến răng, Cancer xoay gót giày, chạy sâu vào con hẻm.

Anh hèn nhát chọn ưu tiên tìm Pisces.

Cơ mà việc lừng khừng vài giây đã đủ để chị bỏ xa anh.

Khi Cancer đi hết đường, anh dáo dác trái phải vẫn không thấy bóng dáng chị đâu, chỉ có một dãy phố im lìm say giấc nồng.

Nắm chắc mất dấu chị, Cancer đứng lại thở dốc, toan mắng bản thân quá sức vô dụng thì bỗng nhiên, anh rờn rợn.

Liền sau đó, một thứ gì đập mạnh vào sau gáy anh.

Để mà nói thì nó chẳng đau, vì rất nhanh ý thức của Cancer đã lả đi trước khi cảm nhận được cái đau.

Rồi cứ thế, anh ngã xuống đất như một khúc gỗ bị đốn.

Chẳng còn tí sức sống.

[Hết chương 2]

P/s: Tính 1 tuần sau mới up mà thôi đăng luôn 💪
 
Back
Top Bottom