Cập nhật mới

Khác [12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
160042191-256-k423705.jpg

[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
Tác giả: Last-Judge
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Nếu như một ngày nào đó, tôi lạc vào một thế giới lạ lẫm và có thể không bao giờ trở lại được.

Bạn sẽ đi tìm tôi chứ ?"

12 con người và 2 thế giới, những con người lầm đường lạc lối đi tìm kiếm giấc mơ của bản thân mình.

Rồi bỗng mọi thứ trở nên điên cuồng, tất cả phải giằng xé nhau để sinh tồn trong thế giới khác.

Một cuộc chiến tưởng chừng như không có kết thúc.

Cuối cùng, những kẻ mạnh nhất sẽ chiến thắng.

Họ là ai?



12chomsao​
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
GTNV


NỮ

Scoprio Sarphie

Đau đớn thay cho một kiếp người

Sống không được, chết không yên

Thời gian kể câu chuyện tàn khốc

Kẻ như cô, quyết được gì?

Pieces Opicas

Trong thế giới của cô ta

Không có nụ cười và nước mắt

Chỉ ước được làm kẻ săn đuổi

Vì phải sống như con mồi quá lâu.

Aries Mageret

Cô gái mang biệt danh "Tử thần"

Dù đôi tay chưa lần nhuốm máu

Họ gọi cô là "Hoa hồng có gai"

Dù cô là bông bách hợp trắng muốt.

Capricorn Lamort

Nợ máu phải trả bằng máu

Đừng ngạc nhiên, đó là lẽ thường tình

Giờ có sám hối cũng đã muộn

Mạng sống này chẳng còn là của ngươi.

Virgo Plusfort

Kẻ chiến thắng là kẻ mạnh hơn

Kẻ mạnh hơn dĩ nhiên được tôn sùng

Biết mình yếu thì nên câm miệng

Cái chết không thể gần hơn đâu.

Taurus Glacefroid

Sợ thế giới này lạnh lẽo

Ta phải sưởi ấm nó lên

Nếu ta mang Mặt Trời trở lại

Xin mọi người hãy nhớ về ta.
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
GTNV


NAM

Saggitarius de Jossanovich

" Tha thứ cho kẻ thù của mình

Thế giới này thật độ lượng làm sao

Nhưng nếu nó nhân từ đến vậy,

Sao không chấp nhận một kẻ lạc lối là ta?"

Cancer Voslki

" Nếu tính mạng được cân đo

Bằng chính lời nói

Đến lúc đó, kiến thức có là vũ khí

Biết nhiều có còn tốt hay không?

Leo Opicas

" Quá khứ đã trôi qua

Không nhất thiết phải ngoái đầu

Ngắm nhìn tương lai rực rỡ

Mỉm cười trước những bi thương."

Aquarius de Jossanovich

" Đau đớn cũng như bất hạnh

Mà ta dành tặng cho người ấy

Để khi ngoảnh đàu nhìn lại rồi

Mới biết kẻ đau chính là ta."

Gemini Risking

" Dù cho quyết định này có sai

Tôi vẫn sẽ đâm đầu tiến tới

Gạt lí trí qua một bên đi

Bởi tôi chỉ là kẻ liều lĩnh."

Libra Overdeath

" Cho dù đôi cánh này không nhuốm máu

Cũng chẳng ai công nhận nó thuộc về ta

Cho đến khi trắng đổi thành đen

Cội nguồn của tội lỗi sẽ bắt đầu từ đó."

******************************

Nguồn ảnh: pinterest

Vui lòng comment nếu mọi người muốn xin link ảnh

Xin cảm ơn các bạn độc giả!

By_Last Jugde
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
Lời cảnh báo cuối cùng


Con hươu nhỏ trốn chạy nơi rừng sâu tăm tối

Nhưng gã thợ săn đã bị giết tựa hôm nào

Duy chỉ còn lại một tiếng cười yếu ớt

Đang vọng lại từ thế giới

bên kia

Loanh quanh trốn tìm nơi vực sâu thăm thẳm

Như các chiến sĩ thuở

ngày xưa

Trút hơi thở cuối trong trận chiến sống còn

Lấy đi nước mắt phải trả bằng máu tươi

Khi hai thế giới hợp

thành một

Sống và chết cũng sẽ

như nhau

Đổi thay quy luật của

cuộc sống

Sợ hãi trò chơi của chính

ta

***

Cô ta chiến đấu vì giấc mơ

Hắn ta chiến đấu vì bình yên

Họ chiến đấu vì sự thật.

Còn ngươi,

Ngươi sẽ chiến đấu

hay buông xuôi?
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
CHƯƠNG I: Lạc Lối


Tôi đang chạy trốn.

Chạy trốn khỏi cái gì tôi cũng không biết nữa.

Tôi chỉ biết chạy và chỉ có thể chạy mà thôi.

Hành lang của dinh thự Jossanovich như đang trêu ngươi tôi vậy.

Nó cứ kéo dài mãi, cứ như một mê cung không hồi kết.

Tôi cố nhớ lại tấm bản đồ mà cha đã đưa cho tôi.

Cuối cùng, cũng đã có một ngã rẽ.

Ơn trời.......

Tôi rẽ vào đó và dừng lại.

Ngoái lại phía sau, chỉ còn lại một cái hành lang trống trơn.

Hắn không còn ở đó nữa sao..

Cảm thấy yên tâm, tôi dừng lại để thở.

Chợt, một bàn tay chạm vào vai tôi

- Aries...

Tôi hốt hoảng quay lại phía sau, mặt cắt không còn một giọt máu.

- Cô đang làm gì ở đây vậy?

Tôi sững người, tuy trong lòng đã chút an tâm nhưng tôi vẫn lùi lại một bước, nói:

- Tôi chỉ đi loanh quanh thôi, để gợi nhớ chút kí ức ấy mà.

- ....

Hắn im lặng một hồi, rồi nói:

- Vậy sao cô lại thở hổn hển như vậy?

- Có gì đâu, tôi cứ tưởng là mình bị lạc rồi chứ!

Hắn không nói gì nữa, quay mặt đi và lầm bầm một thứ không rõ ràng.

Tôi thở phào nhưng rồi tôi chợt nhớ lại.

Trước khi quay đi, hắn đã ném cho tôi một cái nhìn kì lạ.

Nó vẫn là cái ánh mắt ra vẻ ta đây thừa biết mà hắn thường dùng để nhìn mọi người.

Nhưng lần này thì khác, có một cái gì đó không đúng.

Phải, một cái gì đó không đúng.

Saggitarius đã biết được điều gì rồi sao.....

Ta sắp thành công rồi......

Taurus đang loay hoay với đống thần chú còn dang dở của cô ta.

Trong căn phòng lạnh giá đó là những linh hồn đang bị giam cầm để phục vụ cho các câu thần chú của Taurus.

Chúng đang kêu thét lên cầu cứu, nhưng vô vọng, không một ai có thể nghe thấy chúng cả.

- Im lặng!!!

Taurus hét lớn, cô ta đập tay xuống bàn một cách giận dữ.

" Không được, ta đang mất kiểm soát."

" Cơn tức giận sẽ thiêu cháy trái tim của Mặt Trời.

Còn nỗi sợ hãi sẽ đóng băng nó." nhà tiên tri đã bảo thế...

Cô ta quay mặt vế phía một bức ảnh cũ chụp một cô bé có nụ cười như ánh nắng ban mai.

" Chị xin lỗi em, Tauris.

Chị đã không thể bảo vệ mặt trời một cách trọn vẹn...".

Cô ta vừa lẩm bẩm vừa liếc nhìn chiếc lồng Sunny- trái tim của thế giới này- đã bị đóng băng một nửa.

Một giọt nước mắt rơi xuống, nhưng trước khi nó kịp chạm đất, giôt lệ đó đã hoá thành băng và tan vỡ ngay khi chạm đất.

" Em đừng lo, chị sẽ sửa chữa mọi thứ."

Cô ta quệt nước mắt đi và quay trở lại với mớ lộn xộn của mình.

Ta phải tìm lại ký ức và giấc mơ của Tauris....

Ngoài kia, một cơn gió lạnh chợt thổi qua- cánh cửa đến thế giới bên kia đã được mở bởi một con quỷ dữ....

Còn tiếp.....
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
CHƯƠNG 2: KÝ ỨC BỊ MẤT


10 năm về trước...

- Em đi đâu thế, Genny?

- Đừng lo, em đi gặp bạn rồi sẽ về.

-...

" Con bé này có bạn sao?"

- Gemmy?

Em có thể đi chứ?

- À...



- Chào anh hai em đi!

Genimi cố nở một nụ cười tươi rói, cô không biết nên tạm biệt hay vĩnh biệt anh trai mình.

Cô lê những bước chân nặng nề trên con đường nhộn nhịp, đông đúc với con gấu bông và chiếc đồng hồ cát ba cô tặng.

Lần cuối cùng ba dự sinh nhật mình......

Từ sâu thẳm trong tâm trí của Genimi, có một cái gì đó đang dần dần chết đi.

Cô cố gắng đi từng bước một, lặng lẽ khóc thầm.

Xin lỗi anh, Gemmy.

Em không thể tự mình quyết định giây phút phải nhìn thấy tử thần...

Cảnh vật trước mắt Genimi đang dần mờ nhạt đi, cô ngã xuống đường.

Lúc đó ngoài trời đang đổ một cơn mưa lớn.

Gemini lo lắng nhìn ra ngoài đường.

Em gái anh đã ra ngoài hơn 5 tiếng đồng hồ.

Đã xảy ra chuyện gì sao?

Đing Đoong....

Đing Đoong....

Chiếc chuông ở ngoài nhà thờ lại điểm lên một lần nữa.

Gemini sốt ruột nhìn đồng hồ, đã tròn mười giờ đêm rồi mà Genny vẫn chưa trở về.

Anh thắp đèn lên và đóng sầm cửa nhà lại.

Ngoài kia, mưa vẫn chưa ngớt.

" Con bé này, đừng xảy ra chuyện gì đấy nhé!"

Gemini lẩm bẩm khi anh chạy một mạch về phía đại lộ.

Gemini vẫn tiếp tục chạy khắp các con hẻm, hối hận vì đã cho em gái mình ra ngoài.

Genimi vốn dĩ không có bạn bè.

" Mình phải nhận ra là con bé đang nói dối chứ."

Anh tiếp tục lẩm bẩm, anh không cho phép mình bỏ cuộc.

Genny rất sợ bóng tối.

Những người đi đường nhìn anh với một vẻ ái ngại.

Trước mắt họ là một cậu bé tóc trắng gầy gò chừng 9,10 tuổi đang chạy trong kiệt sức.

Và rồi Gemini ngất lịm đi, trong một khoảng khắc, anh thấy cái bóng nhỏ nhoi của cô em gái mờ mờ ảo ảo hiện ra.

Genimi....

Genny.....

Gen....

Cái bóng khuất dần trong hàng người đông đúc, cái ảo ảnh đó biến mất một cách lặng lẽ như lúc nó xuất hiện, mang theo lời nhắn đầy nước mắt của Genimi.

Em xin lỗi, anh hãy tiếp tục sống bình an....

*******

Tác giả đã sửa lại hình ảnh của Libra theo một số ý kiến của các bạn cùng lớp thuộc cung này.

Nếu có thời gian rảnh, các bạn xem lại giúp mình nhé.

Judge chân thành cảm ơn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Thân mến

Last Judge
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
CHƯƠNG 2: KÝ ỨC BỊ MẤT(2)


Ánh trăng mờ nhạt chiếu xuyên qua màn đêm, rọi xuống phòng của Cancer.

Hắn đang ngủ gật bên bàn học.

Giấc mơ của hắn, à không....

đúng hơn ác mộng, luôn dày vò hắn mỗi ngày.

Hắn chưa làm điều gì sai cả.

Mà chính là cô ta.....

Trong ác mộng của hắn luôn xuất hiện cô gái đó.

Cô bạn gia sư mà hắn thầm thương trộm nhớ, con ác quỷ đã tạo nên bi kịch của gia đình hắn.

Một bi kịch thảm khốc.....

2 năm về trước.....

Tại đại học Zodiac...

- Hôm nay chúng ta có một người bạn mới.

Em hãy vào đây, đừng ngại.- Cô Christina đưa tay về phía cửa.

Cả lớp nhìn theo hướng giáo viên chỉ, trừ một người...

Chính là hắn- Cancer.....

Ngoài cửa lớp, một cô gái tóc nâu đang đứng thập thò ngoài đó.

Cô ta nhìn vào trong lớp với ánh mắt rụt rè.

Nhưng khoang.....

"Cô ta đang lườm mình ư?

Không, không phải.

Ánh mắt đó hình như mang một ý nghĩa khác..."

- Cancer thầm nghĩ.

Cô ta muốn một thứ khác....

- X...xi..xin chào mọi người- cô ta ấp úng- T...tôi là...

Iserus Diaz.

Rất vui được làm quen với mọi người.

Cancer ngạc nhiên, lớp của hắn đang ở một trạng thái yên lặng chưa từng có.

Không một tiếng động nào cả.

Là do cái gì?

Do cái vẻ ngây thơ kia, hay bởi vì những cái gai bên trong đó?

Cancer không quan tâm, hắn vẫn nhìn chăm chú vào bài làm, chuẩn bị cho kì thi sắp tới.

Hắn đâu biết, bắt đầu từ cái giây phút này, hắn sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy hạnh phúc nữa.....

Sau giờ học....

- Này Voslki, cô gái mới đến xinh nhỉ?

-.....

- Này?

Có chuyện gì vậy?

Cancer!

Cancer đứng hình, hắn vừa nhớ ra một chuyện rất quan trọng.

Nhưng muộn rồi.......

Cancer thức giấc.

Hắn ngáp một cái uể oải rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ.

Chỉ có điều thứ hắn sắp gặp lại không còn là giấc mơ nữa....

Máu....

Nhuộm đỏ cả sàn nhà, Cancer bàng hoàng.

Không thể nào.

Ba... mẹ...?

Tỉnh dậy đi ba mẹ.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đã xảy ra chuyện gì?

Muộn rồi.....

Chẳng còn ai có thể trả lời hắn....

Hắn gào thét lên trong cơn điên dại....

Lúc đó, hắn nhìn thấy một bóng người phía sau cửa sổ...

Cancer quằn quại trong cơn ác mộng của hắn....

Iserus......?

Cô gái đó, đã giết gia đình hắn sao?

Tại sao chứ....?

Đáp lại câu hỏi trong tiềm thức của Cancer, Iserus nở một nụ cười.

Hai thế giới đã cách biệt...

Cancer giật mình tỉnh giấc.

Mồ hôi nhễ nhại, chưa hết đau khổ, hắn ngước lên bầu trời qua cửa sổ.

Bầu trời nhuộm màu đỏ y hệt ngày hôm đó.....

Ngoài kia, ở đâu đó rất xa, một tiếng khóc yếu ớt đang đến gần....

Còn tiếp...
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
CHƯƠNG 3: KẺ CANH GÁC VÀ NGƯỜI ĐI LẠC


" Có những thứ rất huyền bí và siêu nhiên.

Chúng vượt qua những giới hạn về sự hiểu biết của tất cả chúng ta...."

Đó chính là câu đầu tiên mà Leo hay dùng để mở đầu câu chuyện của anh ấy.

Leo thường hay kể chuyện cho muông thú, cây cối.

Chuyện này nghe có vẻ hoang đường nhưng đó là sự thật.

Leo là một người canh gác khu vườn cho Thần Rừng Rosa.

Một kẻ canh gác đầy cô độc......

Ngoài khu vườn xinh đẹp của mình, Leo chưa từng đi tới một nơi nào khác.

Anh luôn ước mong được đi chu du khắp nơi.

Leo thường ngồi đợi những con thú tới và kể cho anh nghe về những thứ mà chúng thấy.

Bù lại anh kể cho chúng về những câu chuyện mà anh đã từng nghe kể từ Thần Rừng.

Những câu chuyện lúc nào cũng thú vị và đầy mới mẻ.

Cho tới một ngày nọ, các Hunter- tên mà họ thường dùng để gọi những con bán quỷ khát máu- tới " viếng thăm" khu rừng của họ.

Những con thú hoảng sợ tột cùng.

Giờ đây, những câu chuyện mà Leo được nghe lúc nào cũng bao trùm sự khiếp đảm và lo âu về sự tàn bạo của chúng.

Leo rất bất bình về chúng.

Anh liên tục tìm cách gặp nữ thần Rosa, tìm cách để những câu chuyện này tới tai của nữ thần.

- Khu rừng thực sự đang gặp nguy hiểm, chúng ta không thể chỉ đứng yên được, thưa người.

Bọn chúng quá ác độc, chúng sẽ giết hết tất cả.

- Ta biết điều đó chứ...

- Vậy tại sao người không làm gì?

- Con không có lí do gì để được biết.

- Từ trước tới giờ, người luôn coi con là con trai của người.

Vậy tại sao con không có quyền được biết?

-........

- Trả lời con đi chứ.

" Ta làm thế chỉ vì muốn bảo vệ con..."

" Nếu người không cho con câu trả lời, con sẽ tự đi tìm nó.

Con sẽ tự hành động một mình"

Leo tìm đủ mọi cách để thoát khỏi khu vườn.

Nhưng anh không thể.

Những lời oán thán ngày càng nhiều và số lượng muông thú cũng dần ít đi.

Từng ngày dần trôi qua trong vô vọng....

Cho tới một ngày nọ......

Trong lúc Leo đang dạo quanh khu vườn, anh phát hiện ra một vết máu.

Một vết máu đỏ tươi chưa kịp khô lại.

Và tất nhiên, nó không phải là của những con thú.

Kẻ nào đã tới đây ?

Leo lần theo vệt máu đó, trong lòng linh cảm có chuyện không lành.

Vệt máu kết thúc ngay dưới chân bồn hoa.

Leo sững người...

Một bé gái ?

Loài người ?

Trong bồn hoa, một bé gái với mái tóc trắng nhuốm đỏ đang nằm trên bồn hoa, người đầy vết thương, hơi thở thoi thóp ngày một yếu...

" Có một bé gái bị săn đuổi."

" Bị săn đuổi ?"

" Vâng, và lạc vào khu vườn của con."

" Bị lạc sao ?"

" Phải..."

_____

" Này, cô bé ?"

" Tôi đang ở đâu đây?"

" Nhóc đã đi lạc vào khu vườn của tôi."

" Của anh ?"

" Phải, người nhóc đầy vết thương đấy.

Đã có chuyện gì sao ?"

" Tôi bị săn"

" Tại sao ?"

"......."

_____

" Vậy giờ con muốn thế nào ?"

" Con sẽ nhận con bé làm em gái."

" Em gái?

Tại sao."

" Vì em ấy không còn nơi nương tựa nữa, mà ngoài kia thì rất nguy hiểm."

" Được thôi, nhưng hãy có trách nhiệm với cô bé."

_____

" Được rồi, nhóc tên gì?"

" Pieces.

Tôi không có họ"

" Vậy từ nay tên của nhóc sẽ là Pieces Opicas."
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
THÔNG BÁO NHO NHỎ =)


Cũng đã lâu lắm rồi mình mới quay trở lại wattpad.

Mình quay lại thực ra là để theo dõi cũng như ủng hộ truyện cho bạn cùng lớp của mình.

Đến khi vào mục tác phẩm của mình mới thấy :" Omg, 161 lượt xem rồi ư!", có là so với những câu truyện nổi tiếng, số lượt xem thế này chẳng là gì, nhưng với mình nó là động lực vô cùng lớn lao.

Bởi lúc đầu mình viết truyện về 12 chòm sao, mình chưa từng nghĩ nghiêm túc về nó *các bạn có thể trách mình về điều này, vì nó là lỗi của mình*.

Nhưng bây giờ, mình đã bắt đầu suy nghĩ lại rồi.

Mình đã viết lại sơ cốt truyện và các sự kiện ra vở nháp và đã tìm cách để xây dựng lại Introduce.

Nếu có thời gian, mong mọi quay lại để xem.

Về thời gian ra chap mới, mình không thể đảm bảo việc này với các bạn.

Vì thời gian lên máy của mình tuỳ thuộc vào ba mẹ mình nên các bạn thông cảm dùm nhé =( .

Mình sẽ cố gắng ra chap nhanh nhất có thể.

Lời cuối cùng, cảm ơn các cậu rất nhiều vì đã bỏ mấy phút cuộc đời để đọc thông báo này.

Mong mọi người đã luôn ủng hộ truyện của mình.

Mình sẽ tiếp nhận mọi ý kiến đóng góp ạ.

14/10/2019,

Last Jugde.
 
[12 Chòm Sao] Hai Thế Giới Cuối Cùng
CHƯƠNG 4: KẺ MẠNH HƠN


- Làm ơn, xin hãy tha cho tôi.

Người phụ nữ vừa quỳ xuống, tay vừa giữ chặt một bé gái.

Đối diện bà ta, một người đàn ông vạm vỡ với nước da nâu chắc nịch cùng bàn tay rơm rớm máu.

- Chồng của mày đã đánh cho con trai tao sưng bầm cả mắt, sức môi lở miệng thế này mà giờ lại cao chạy xa bay rồi.

Vậy thì tao sẽ giết vợ con nó rồi đốt nhà nó vậy, cho chừa cái tật đá thúng đụng nia.

- Không không, làm ơn hãy tha mạng cho con gái tôi.

Nó có tội tình gì đâu.

- Tội của nó là có một thằng bố hỗn xược thế này...- ông ta ngưng lại:" Khoan đã, cái con nhóc này nhìn kĩ thì da cũng trắng, mắt to.

Bán nó đi, mình cũng nhận được không ít tiền.

Thế thì,..."

- Được thôi, tao tha cho nó vậy.

Nói rồi hắn kéo cô bé 10 tuổi ấy ra khỏi nhà.

Con bé vùng vẫy cố thoát ra, mắt vẫn hướng về ngôi nhà đang bốc cháy.

Người đàn ông tát cho con bé một cái, rồi nói:

- Kẻ yếu đuối như mày thì nên nghe lời người khác đi.- Hắn quát.

" Kẻ yếu thì phải nghe lời người khác."

Đó là điều đầu tiên mà Virgo luôn khắc vào trong đầu mình.

Cô bị bán cho phố đèn đỏ.

Trong suốt những tháng ngày đau khổ ấy, một người phụ nữ đã cưu mang cô. chuộc lại cô với một số tiền cao không tưởng.

Cô tưởng rằng cô đã được cứu, nhưng không, người phụ nữ đó coi cô không bằng một con chó.

Bà ta chuộc cô về chẳng qua chỉ để thay cho con hầu vừa bị bà ta giết cách đây không lâu.

" Kẻ mạnh là kẻ có quyền" cô học được như thế.

Và không lâu sau, bàn tay trắng trẻo của cô lần đầu tiên nhuốm máu.

Cô đã đâm chết bà chủ của mình.

Trong lúc hoảng loạn, cô chạy ra khỏi nhà.

Cuộc đời cô chỉ biết có chạy trốn.

9 năm sau.....

Cô đã trở thành " kẻ mạnh", người ta phải khiếp sợ cô, tuân phục cô.

Dường như việc nhìn thấy nỗi sợ hãi trong ánh mắt của chúng đã trở thành niềm vui sống duy nhất của cô.

Cho tới một ngày, hắn bỗng nhiên xuất hiện.

Sự xuất hiện của hắn đã xáo trộn cuộc đời cô nhiều hơn cô có thể tưởng tượng.

Mọi việc bắt đầu từ lúc hắn đưa ra lời thách đấu với cô, lúc đó là một đêm hoang không có ai xuất hiện.

Cũng may, vì thế đã không có ai chứng kiến việc cô thua cuộc một cách nhục nã thế này.

Hắn đã đánh bại cô, một người tưởng chừng như bất bại mà không cần tốn một giọt mồ hôi nào.

Thế là hết cô lại phải rơi vào cái vòng luẩn quẩn này thêm một lần nữa.

Những gì xảy ra sau đó không hề giống như cô nghĩ.

Anh ta đưa cô tới rất nhiều nơi, cho cô thấy nhiều thứ cô chưa được thấy.

Lần đầu tiên trong cuộc, cô biết mình vẫn còn sống.

Cứ tựa như cô là một đứa trẻ chỉ mới mở mắt nhìn đời.

Duy chỉ có một diều khiến cô băn khoăn:

- Tại sao lại làm những thứ này cho tôi?- cô nói.

- Chỉ là tôi thấy cô rất tội nghiệp, chỉ vậy thôi.- hắn nói

Đó là lần đầu và lần cuối cô hiểu " dao động" nghĩa là gì.

Mọi việc có lẽ sẽ cứ diễn ra tốt đẹp như vậy cho tới khi anh ta biến mất không một dấu vết.

Cô tin rằng anh sẽ không bỏ mặc cô như thế, phải có một lí do nào đó.

Nhưng cũng từ đó, cô quay trở lại cuộc sống của cô, chỉ khác là... cô sẽ luôn tìm kiếm anh cho dù có thế nào đi nữa.

Cô đã bước tới nơi mà người ta gọi là " Thế giới thứ hai".

Chỉ vì anh đã từng nói:

- Cô xứng đáng nhận được nhiều hơn thế này mà, phải không Virgo?
 
Back
Top Bottom