Cập nhật mới

Khác [ 12 chòm sao - BL ] Vẻ đẹp của tội lỗi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398243766-256-k836300.jpg

[ 12 Chòm Sao - Bl ] Vẻ Đẹp Của Tội Lỗi
Tác giả: Rollerviolet
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ở một góc của thành phố xa xỉ và hoa lệ, người ta tìm thấy một xác chết.

"Hung thủ là một người rất thông minh và cẩn thận, hắn luôn dùng găng tay và xóa sạch dấu vết của mình rất kỹ lưỡng trước khi rời đi."

Thể loại: Trinh thám, phá án, điều tra, kinh dị, đam mỹ, không dành cho phụ nữ đang mang thai và đàn ông đang cho con bú 🤰🙅‍♂️🕵️



điềutra​
 
[ 12 Chòm Sao - Bl ] Vẻ Đẹp Của Tội Lỗi
Profile nhân vật


Ở một góc của thành phố xa xỉ và hoa lệ, người ta tìm thấy một xác chết.

""Hung thủ là một người rất thông minh và cẩn thận, hắn luôn dùng găng tay và xóa sạch dấu vết của mình rất kỹ lưỡng trước khi rời đi."

Thể loại: Trinh thám, phá án, điều tra, kinh dị, đam mỹ, không dành cho phụ nữ đang mang thai và đàn ông đang cho con bú 🤰🙅‍♂️🕵️

_______._______._______

[ Tổ trọng án Cục cảnh sát thành phố Huyên Minh ]



1.

Tổ trưởng tổ trọng án: Tô Bạch Dương

• Tuổi: 30

• Tính cách: nghiêm chỉnh, chính trực, trong giờ làm thì luôn nghiêm túc nhưng tan ca thì lại là một con người khác.



2.

Điều tra viên cấp cao: Vương Song Tử

• Tuổi: 25

• Tính cách: nhạy bén, năng động, hoạt bát, hướng ngoại, gặp ai cũng nói chuyện được.

Thuộc: Tổ đội 2



3.

Giám định viên pháp y: Hàn Xử Nữ

• Tuổi: 26

• Tính cách: kỷ luật, khắt khe, ít nói và ghét ồn ào.



4.

Kỹ thuật viên pháp y: Gia Sư Tử

• Tuổi: 26

• Tính cách: Tự tin, sáng tạo, yêu bản thân, luôn làm việc theo phong cách của mình và rất nhạy bén.



5.

Đội trưởng phụ trách tổ đội 2 của tổ trọng án: Sở Thiên Yết

• Tuổi: 26

• Tính cách: nhạy bén, thông minh, hay để ý tiểu tiết nhưng khá khó gần, các hậu bối và đồng nghiệp không thân thường ít ai dám bắt chuyện với anh.



6.

Kỹ thuật viên phân tích dữ liệu: Đoàn Nhân Mã

• Tuổi: 23

• Tính cách: tinh nghịch, năng động, hướng ngoại, nhanh nhẹn nhưng đôi lúc có chút quậy phá, là "linh hồn" của tổ trọng án.

Thuộc: Tổ đội 2



7.

Điều tra viên cấp cao: Lâm Ma Kết

• Tuổi: 27

• Tính cách: lý trí, thận trọng, sắc bén, bền bỉ và kỷ luật, bình thường thì có thể giỡn với bạn rất vui nhưng một khi đã điều tra sẽ vô cùng năng suất.

Thuộc: Tổ đội 2



8.

Điều tra viên trung cấp: Tạ Bảo Bình

• Tuổi: 23

• Tính cách: độc lạ, sáng tạo, luôn làm việc rất khác người nhưng lần nào cũng có kết quả tốt...

Có trí nhớ siêu phàm và khả năng phân tích cực tốt.

Thuộc: tổ đội 2



9.

Chuyên gia phân tích tâm lý hành vi: Hạ Song Ngư

• Tuổi: 24

• Tính cách: nhạy cảm, thấu đáo, có thể hiểu những gì mà người khác không nói ra, ngại người lạ.

Soft boy được cưng nhất của cả đội.

Thuộc: tổ đội 2



[ Bệnh viện Hoa Các ]



10.

Bác sĩ gây mê: Dương Kim Ngưu

• Tuổi: 26

• Tính cách: điềm đạm, bĩnh tĩnh, luôn kiên định và có tinh thần trách nhiệm cao, là một người uy tín luôn được người khác tin tưởng.



11.

Bác sĩ thực tập khoa ngoại chấn thương cấp cứu: Lưu Cự Giải

• Tuổi: 23

• Tính cách: tốt bụng, hiền lành và dễ mềm lòng nên đi học hay bị bắt nạt, thích tự do yêu hòa bình, là biểu tượng đại diện cho nền hòa bình của thế giới.



12.

Bác sĩ phẫu thuật khoa ngoại chấn thương cấp cứu: Hoàng Thiên Bình

• Tuổi: 26

• Tính cách: điềm tĩnh, kiên nhẫn, lý trí, luôn đưa ra các lựa chọn một cách dứt khoát.



⋆ Fun facts:

- Vì là người lớn tuổi nhất của tổ nên Bạch Dương rất hay bị các cấp dưới (đặc biệt là đội 2) trêu chọc gọi là ông chú.

- Song Tử thường hay bị đồng nghiệp nói là người có số đào hoa vì cứ 2 ngày là có một bó bông từ những người "crush" cậu ta gửi tới văn phòng, đặc biệt là khi mỗi lần đều là 1 người khác nhau gửi...

- Xử Nữ được mệnh danh là "công chúa băng giá" của tổ nhưng luôn được người khác nhắm tới vì vẻ ngoài "ưa nhìn" của mình và anh ghét điều đó.

- Sư Tử tự cảm thấy rằng mình rất đẹp trai nhưng mỗi lần có người gọi tới cho anh thì đều là để xin info của Xử Nữ và Sư Tử ghét điều đó!

- Thiên Yết dù có vẻ ngoài vô cùng lạnh lùng nhưng số người theo đuổi anh trong Sở vẫn nhiều không tả nổi...

- Thiên Yết và Xử Nữ là bạn thân với nhau từ cấp 3.

- Nhân Mã từng đạt giải quán quân của cuộc thi "Giải mã kỹ thuật số" của Mỹ khi cậu đang học lớp 12.

- Bảo Bình từng tham gia "siêu tài năng", một chương trình truyền hình của quốc gia khi chỉ mới 7 tuổi với tài năng ghi nhớ hết nội dung của một cuốn sách tài liệu chỉ trong năm phút.

- Song Ngư có thể đọc được suy nghĩ của tất cả mọi người thông qua hành vi của họ, chỉ trừ Nhân Mã...

- Thiên Bình là bạn học cấp 3 của Kim Ngưu và Thiên Bình đã từng rất thích Kim Ngưu, hiện tại thì không rõ.

- Cự Giải luôn bị Thiên Bình hành cho ra bã khi phải trực đêm hết 6 ngày trong một tuần và hết 5 đêm là có ca phẫu thuật...



CP chưa chốt nên từ giờ cho tới khi có CP có ai vote thì mình sẽ ghi nhận ý kiến nha ~



Vẻ đẹp của tội lỗi: ❛ Vén màn sự thật ❜

Hồi I: Đồng Hồ Đen

Ngày bắt đầu: 0:55, 19/7/2025

Written by Charlotte.
 
[ 12 Chòm Sao - Bl ] Vẻ Đẹp Của Tội Lỗi
(I) Đồng Hồ Đen: Chương 1


Đã hơn 1 giờ sáng rồi mà ở tầng 2, tòa nhà B của bệnh viện trung ương thành phố vẫn còn đang sáng đèn.

Tiếng bước chân dồn dập và tiếng kêu của những y tá và bác sĩ vang vọng khắp hành lang đông nghẹt người.

"Bác sĩ Dương với bác sĩ Hoàng đâu!?

Gọi bác sĩ Dương và bác sĩ Hoàng tới đây!"

"Mau gọi Hoàng Thiên Bình và Dương Kim Ngưu tới đây!"

Nghe xong một đoàn y tá nam lẫn nữ liền nhanh chóng chạy xuống tầng 1, ở phòng nghỉ chung số 4 của các bác sĩ.

Từng giọng nói chồng chất lên nhau thay phiên vang vọng khắp căn phòng.

"Bác sĩ Hoàng!

Bác sĩ Dương!

Hai người mau dậy đi!

Đêm nay lại có một ca đang trong tình trạng nguy kịch!"

Hoàng Thiên Bình đang nằm gục trên bàn ngủ vừa nghe thấy xong liền đứng phắt dậy cầm lấy chiếc kính gọng vàng đeo lên, đi tới cốc một cái thật mạnh vào đầu tên Dương Kim Ngưu đang ngủ kia rồi vớ lấy áo blouse trắng đang treo ở trên giá kia của mình, chạy thật nhanh lên lầu 2.

"Bệnh nhân sao rồi?"

Hoàng Thiên Bình vừa đi tới vừa cầm hồ sơ bệnh án của bệnh nhân hỏi.

"Hiện trong tình trạng nguy kịch, vẫn đang hôn mê, nhịp tim đập yếu đi sau mỗi phút.

Là một người phụ nữ, thể chất của người này vốn đã rất yếu bây giờ lại còn yếu hơn."

Cô y tá nữ vừa chỉnh máy đo nhịp tim vừa nói.

"...đưa vào đi, và...chúc may mắn."

Câu sau có lẽ là đang nói với bản thân.

Cậu nhanh chóng đi thay đồ, sát trùng kĩ lưỡng rồi sau đó cũng biến mất sau cánh cửa phòng phẫu thuật đang dần đóng lại trước sự lo lắng của mọi người.

Ba chữ đang phẫu thuật vẫn còn đang sáng đèn.

Sau 1 tiếng đồng hồ, người nhà bệnh nhân và cảnh sát bây giờ đều đã tập trung hết ở bệnh viện.

"Cô gái lúc nãy sao rồi?"

Một vị cảnh sát trẻ tuổi hỏi một cậu y tá đứng gần đó.

"Lúc nãy khi được đưa vào đang ở trong tình trạng nguy kịch, đã phẫu thuật được một tiếng rồi."

Cậu y tá nói.

"Một tiếng rồi?

Lâu tới vậy sao?"

"Anh đừng mất kiên nhẫn, người thực hiện ca phẫu thuật hôm nay là bác sĩ Hòang.

Vị bác sĩ dù trẻ tuổi nhưng đã được viện trưởng của chúng tôi công nhận là giỏi hơn tất cả bác sĩ ở đây."

"Ồ."

Trong lúc đó, tại phòng làm việc của tổ trọng án Cục cảnh sát thành phố Huyên Minh.

"Có manh mối gì chưa?"

Một cậu trai tóc nâu đeo gọng kính vàng mỏng đang đứng bên bàn làm việc của mình uống cà phê, lên tiếng hỏi người đang điên cuồng nhấn bàn phím ở bên cạnh.

"Song Tử này, anh có thể đừng có vừa uống cà phê vừa làm việc nữa được không?

Lần nào uống xong anh cũng bị say cà phê mà vẫn chưa chừa hả?"

Người kia ngóc đầu lên nói.

"Yah Tạ Bảo Bình, anh nói cho mày biết.

Chú em còn nhỏ lắm không hiểu được nỗi khổ của người lớn đâu, biết không?

Nên là chú mày cứ làm việc tiếp đi, không lát anh kêu anh Tô Bạch Dương tới thỉnh mày đi bây giờ."

Tạ Bảo Bình nghe xong chỉ biết tặc lưỡi rồi cúi xuống tiếp tục đánh máy, mặc kệ Vương Song Tử vẫn còn đang đứng cạnh bàn làm việc mà nhâm nhi ly cà phê của mình.

Không khí im ắng trong căn phòng đột nhiên bị phá vỡ bởi tiếng gọi lớn từ ngoài hành lang, xuyên qua cửa gỗ vọng vào phòng.

"Vương Song Tử!

Tạ Bảo Bình!"

Một thanh niên mặc đồ cảnh sát hớt hải chạy tới mở của xông vào làm cả hai giật cả mình.

"Uầy ui!

Gì vậy anh Kết?"

Vương Song Tử mém xíu nữa là quăng luôn ly cà phê vừa mới pha xong của mình, khó hiểu nhìn Lâm Ma Kết đang đứng ngay cửa chống tay thở hổn hển.

"Hộc...hộc...em...hộc...biết..."

Lâm Ma Kết vừa thở vừa nói làm cả hai không nghe ra được chữ nào cho ra hồn.

Tạ Bảo Bình nhăn mặt cố gắng lắng nghe, sau cùng vẫn phải chịu thua mà nói.

"Anh này, anh có thể thở xong rồi mới nói được không?

Anh vừa thở vừa nói kiểu đó có ma nó cũng chẳng nghe ra chứ nói chi là tụi em."

Vương Song Tử bình tĩnh uống cà phê, nhìn hai người một nói một thở trông buồn cười thật sự.

"Thiết nghĩ hai người nên đi thử việc một lần ở rạp xiếc."

"Hả-"

"Được rồi, hai đứa có biết Trần Vũ Kha là ai không?"

Lâm Ma Kết hình như đã thở xong rồi, ngước lên nói cắt ngang hai đứa một lớn một nhỏ đang đứng ngồi tám xàm với nhau.

"Trần Vũ Kha?

Ai zạy?

Lạ hoắc, em không biết."

Vương Song Tử nói.

"Trần Vũ Kha, người đang nổi lên gần đây vì trước đó là nghi phạm số một của vụ án Đồng Hồ Đen năm 2010 vì cũng giết người rồi xoay cho kim của mọi cái đồng hồ gần đó thành 3 giờ 15 phút, bây giờ anh ta cũng là nghi phạm số một của vụ án giết gia đình bốn người vừa nãy."

Lâm Ma Kết vừa dứt lời căn phòng liền chìm trong im lặng, chỉ duy nhất có tiếng điều hòa đang mở là dấu hiệu cho biết không phải thời gian đang bị ngừng lại.

"Đồng Hồ Đen?

Cái vụ mà chỉ mới 5 ngày mà đã có 5 nạn nhân ấy hả."

Tạ Bảo Bình hoảng hốt nói.

"Ừ đúng rồi, vì lần này lại có một chứng cứ ở hiện trường khiến cho cảnh sát nghi ngờ anh ta nên bọn anh nghi hai vụ đều do một hung thủ gây ra."

Ma Kết nói tiếp.

"Dù đây mới chỉ là giả thiết vì mới chỉ có hai nạn nhân, nhưng mà những phát hiện tối nay đã làm gia tăng độ chính xác cho giả thiết 2 vụ đó là do 1 người làm khiến cho cả phòng anh đang không biết phải làm sao..."

"Tăng độ chính xác?

Vụ án lúc nãy thì có liên quan gì?"

Vương Song Tử bỏ ly cà phê xuống, quay lại bàn làm việc khởi động máy tính để xem lại tài liệu vụ án lúc nãy vừa được soạn xong.

Lâm Ma Kết hơi khựng lại một chút, anh cùng Tạ Bảo Bình đi tới bàn của Vương Song Tử đang ngồi.

"Điểm chung là vì 2 vụ giết đều nhắm vào phụ nữ, cách gây án cũng rất giống nhau khi đều gây mê nạn nhân trước rồi đâm thẳng vào tim."

Anh mở một file tài liệu trong máy ra, lướt chuột đọc lại báo cáo mô tả về vụ án ban nãy.

"Khoan đã."

Đột nhiên Vương Song Tử lên tiếng, cậu cầm lấy con chuột, trượt lên phần video được lấy từ camera giám sát ở sảnh chung cư của căn hộ, nơi xảy ra vụ án.

"Đây là..."

Cậu chỉ tay vào góc tường trên màn hình, nơi mà có một góc bóng của hung thủ hiện lên.

"..."

Tạ Bảo Bình suy nghĩ một lúc rồi quay lại bàn máy tính của mình, mở tập hồ sơ về thông tin của nạn nhân và lời khai nghi phạm vừa được sàng lọc 20 phút trước và những nghi phạm được cho là đã tới nhà của nạn nhân trước đó.

"Người cuối cùng được cho là đã vào trong căn hộ của nạn nhân là... anh trai hả?"

"Người nhà hả?"

Vương Song Tử đi lại hỏi.

"Đúng rồi anh, Trần Vũ Kha đã tự nói như vậy."

Tập giấy dày cộp được kẹp trong cuốn hồ sơ được Tạ Bảo Bình đem ra xếp thành từng đống nhỏ, đây chính là một năng lực đặc biệt của cậu.

Nhìn vào một vật liền có thể nhớ ngay từng chi tiết nhỏ, trí nhớ siêu phàm của Tạ Bảo Bình cực kì có ích cho những vụ án trong tổ điều tra vì dễ dàng phân loại thông tin.

"Anh, vụ Đồng Hồ Đen năm 2010 tại sao Trần Vũ Kha lại bị nghi ngờ vậy?"

"Hả?

Anh nghe nói là do... hàng xóm của nạn nhân luôn bắt gặp cậu ta lảng vảng dưới khuôn viên chung cư và trước cửa phòng, nhà của các nạn nhân và cậu ta là bạn trai của nạn nhân đầu tiên."

Lâm Ma Kết vừa khó hiểu vừa nói.

"Theo dõi sao?

Rõ ràng quá rồi còn gì!

Vậy tại sao khi đó cảnh sát lại không bắt cậu ta?"

Vương Song Tử khó tin đến trợn tròn mắt.

"Hình như là do..."

"Chúng ta không có đủ chứng cứ."

Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ ngoài cửa khiến cả 3 người giật thót quay ra.

"T-tổ trưởng..."

Tô Bạch Dương?

"Làm sao?

Nhìn anh mày đáng sợ lắm à?"

Bạch Dương thong dong đi vào ngồi lên chiếc ghế xoay ở bàn của Song Tử.

"Kh-không có, à lúc nãy anh nói không có đủ chứng cứ là sao?"

Bảo Bình nói.

"Lời sao ý vậy.

Hung thủ là một người rất thông minh và cẩn thận, hắn luôn dùng găng tay và xóa sạch dấu vết của mình trước khi rời đi."

Bạch Dương bình thản nói.

Vương Song Tử: "Hở?"

"Theo lời khai của một người hàng xóm lúc đó cho thấy đã có một người đeo chiếc cặp nhỏ đi vào nhà nạn nhân, và đi ra với chiếc cặp y hệt.

Ban đầu cảnh sát cũng đã qua nhà của Trần Vũ Kha để kiểm tra xem chiếc balo này, nhưng lần đó tới nhà thủ phạm thì chẳng có gì cả."

Tô Bạch Dương đi lại tủ đựng tài liệu ở trong góc phòng, lấy chìa khóa mở ngăn tủ ở dưới cùng góc bên trong ra, cầm một tập tài liệu cũ kĩ đã đóng bụi lên đưa cho 3 người.

"Đây là báo cáo ghi chép về vụ án năm đó, anh mày đã cho người điều tra rồi, vụ này không đơn giản đâu."

Nói xong Bạch Dương liền quay đầu đi ra khỏi phòng, trước khi đi còn để lại câu nói.

"Thực sự liên quan." khiến cho cả 3 đứa đều nghệt cả mặt ra.

"Sao tự nhiên ổng xuất hiện rồi đưa tài liệu cho tụi mình vậy?"

Vương Song Tử hỏi.

"Ai biết.

Chắc là...quý nhân phù trợ?

"

Trong khi Lâm Ma Kết và Vương Song Tử vẫn còn đang ngơ ngác trước một loạt hành động của vị tổ trưởng kia thì em út Tạ Bảo Bình đã bắt đầu đọc tập tài liệu rồi phân tích.

"Những thông tin này có một chút kỳ lạ."

Một câu nói của Tạ Bảo Bình đột nhiên thu hút sự chú ý của hai con người kia.

"Hả?"

Hai người đồng thanh kêu lên.

"Ở đây ghi là giờ gây án là vào lúc 3 giờ 15 phút sáng nhưng mà trong tập tài liệu ở thư phòng..."

Bảo Bình mở cặp ra lấy một cuốn sổ.

"...thì lại ghi là vào lúc 3 giờ 15 phút chiều."

"..."

Ma Kết nhìn tập tài liệu.

"Em, mày lấy tài liệu ở trong thư viện đem ra đây à?

Đã xin phép Song Ngư chưa đấy?"

"...Bây giờ cái đó không quan trọng."

Bảo Bình ngại ngùng lật tài liệu.

Sau đó Song Tử và cả Ma Kết đều đứng như trời trồng.

Phức tạp rồi đây.

"Nhưng không phải vụ gần đây nhất là gây án vào buổi sáng à?"

Vương Song Tử khó hiểu.

"Hai ghi chép này rất mâu thuẫn, nó trái ngược nhau."

Tạ Bảo Bình nói.

"Trong tập tài liệu anh Bạch Dương đưa cho em ghi nạn nhân là bạn gái cũ của nghi phạm, còn trong ghi chép ở thư phòng mà em đã đọc thì lại ghi nạn nhân chỉ là đồng nghiệp cũ của nghi phạm Trần Vũ Kha."

"Không lẽ những ghi chép này lại có sự can thiệp?"

Ma Kết đi tới chỗ Bảo Bình, cầm lấy tập tài liệu rồi anh bắt đầu xem xét lại chất liệu giấy và phân tích.

"Sao thế?"

Song Tử nghiêng đầu hỏi.

"Giấy này đã lâu rồi, không thể nào lại bị can thiệp được."

"Vậy nếu bản ở thư phòng mới là bản bị can thiệp?"

"Cũng có khả năng..."

"Vậy nghĩa là tài liệu trong thư phòng là bản sao giả?"

"Cũng không loại trừ khả năng đó, nhưng ai có thể..."

Đột nhiên Ma Kết do dự, anh vân vê tờ giấy một hồi lâu, khi đã chuẩn bị sẵn sàng để nói lên suy nghĩ của mình thì đột nhiên một cảnh sát gấp gáp chạy tới phòng của họ mở cửa làm cả ba ai cũng giật mình, thiếu điều còn mỗi trái tim nó muốn nhảy ra ngoài luôn.

"Hộc...hộc....anh...anh Kết..."

Nam cảnh sát chạy tới cửa phòng lại đứng thở hổn hển, Ma Kết, Bảo Bình và Song Tử lại phải kiên nhẫn ngồi chăm chú đợi anh ta thở xong.

"Chuyện gì vậy?"

Ma Kết lên tiếng hỏi.

"Hộc...hộc..."

Cuối cùng cũng thở xong, viên cảnh sát ngước mặt lên nói.

"Anh Yết kêu em tới gọi anh với Song Tử cùng Bảo Bình tới bệnh viện.

Để tài liệu cho mấy người còn lại xử lí, ba người đi lên xem nạn nhân...

À còn nói anh Song Tử kêu anh Nhân Mã đi nữa!"

"À...ừ, bọn anh biết rồi.

Mà thông báo thôi mà mắc gì chạy dữ vậy?"

Ma Kết khó hiểu nhìn người cảnh sát kia.

"Hả...à...tại anh Yết kêu là nếu như mọi người không tới đó nhanh thì ảnh sẽ kêu cục trưởng trừ lương em nên..."

"..."

SỞ THIÊN YẾT ÁC VÃI!

Đúng là đội trưởng ác ma...

"Rồi bọn anh sẽ tới đó ngay thôi, cưng đi đi."

"Rõ!"

Nói xong nam cảnh sát liền quay đầu đi.

_________

Mọi người ơi hãy vote và bình luận thật nhiều để mình có động lực đẩy chap nha 😭
 
[ 12 Chòm Sao - Bl ] Vẻ Đẹp Của Tội Lỗi
🔊 Thông báo nhỏ về CP 🔊


Về chuyện CP, vì có rất nhiều bạn cmt, mà mỗi người là một CP khác nhau nên mình quyết định sẽ chọn CP dựa trên cmt có lượt tim nhiều nhất nha!!!

Vậy nên là mọi người ơi, mau kêu bạn bè anh em cô dì chú bác gì của mình dô tim cmt của mình (nhớ vote cả truyện nữa nhé 🥺) đi nào!!!
 
[ 12 Chòm Sao - Bl ] Vẻ Đẹp Của Tội Lỗi
(I) Đồng Hồ Đen: Chương 2


Tòa nhà B, bệnh viện Hoa Các thành phố Huyên Minh.

Hoàng Thiên Bình bước ra khỏi phòng phẫu thuật, còn chưa kịp cởi bỏ khẩu trang ra liền nghe thấy vô vàn tiếng hỏi thăm của gia đình nạn nhân.

"Con gái tôi sao rồi bác sĩ?"

Người (nhìn giống như là) bố bình tĩnh nhất lên tiếng.

"Nó còn sống không bác sĩ ơi..."

Người mẹ với khuôn mặt đẫm nước mắt nắm lấy cổ tay cậu hỏi.

Lần nào cũng là khung cảnh này, nhưng không phải lúc nào cũng là cảm giác này.

Khi nhìn thấy mặt của người nhà bệnh nhân, nếu như ca phẫu thuật ấy thành công, thì tâm trạng lúc ấy chính là vui, rất vui, vừa vui vừa tự hào như mình đã đánh thắng một vị tướng lớn trên một chiến trường khốc liệt vậy.

Còn nếu như không, thì cảm xúc lúc ấy có thể nói là tuyệt vọng...và còn hơn thế nữa...

Nhưng hôm nay không phải là trường hợp thứ 2, hôm nay Hoàng Thiên Bình lại một lần nữa thành công đuổi tên thần chết phiền toái đi bằng con dao phẫu thuật của mình.

"Ca phẫu thuật rất thành công, người nhà không cần lo lắng quá nhiều.

Bệnh nhân đã được đưa đến phòng hồi sức, một lát nữa là mọi người đã có thể đến thăm."

Hoàng Thiên Bình lại bước đi, trong tiếng vỡ òa của người nhà bệnh nhân, cậu hít vào một hơi thật sau qua lớp khẩu trang rồi thở ra.

Thật tốt... thần may mắn đã phù hộ cậu rồi!

Cậu đi được mấy bước lại bắt gặp Sở Thiên Yết - Đội trưởng đội điều tra của cục cảnh sát đang đứng chăm chăm nhìn mình.

"...xin cho hỏi..."

"À, xin lỗi cậu, tôi hay có thói quen nhìn chăm chú vào một người khi đang suy nghĩ.

Xin chào bác sĩ Hoàng, tôi là Sở Thiên Yết đến từ tổ trọng án của cục cảnh sát trung ương ở thành phố Huyên Minh."

Nói xong anh đưa một tay ra trước, ý muốn bắt tay với cậu.

"Không sao, đội trưởng Sở đã vất vả rồi, vụ án lần này có vẻ rất khó."

Hoàng Thiên Bình gật nhẹ đầu, cậu chìa tay ra bắt tay với anh.

"Đúng vậy, đã có hai người chết trong hai ngày ngày, nạn nhân thứ hai là cô gái cậu vừa cứu thì bị thủ phạm tấn công vô cùng nặng nề, khó mà có thể hồi phục nhanh được, nghi phạm thì ai cũng có thể vượt qua bài kiểm tra nói dối một cách dễ dàng...haizz..."

Sở Thiên Yết đưa tay day day huyệt thái dương, anh chau mày vừa nói vừa lắc đầu.

"Nhưng may là nạn nhân vẫn còn sống."

"Chậc, làm cảnh sát khó khăn lắm nhỉ?"

"Nghề nào mà chẳng khó, cả bác sĩ cũng vậy.

Cảm ơn cậu đã cứu sống nạn nhân nhé bác sĩ Hoàng, cậu có lẽ cũng đã cứu luôn cảnh sát chúng tôi một mạng rồi đó."

Sở Thiên Yết nhìn cậu cười nhẹ một cái.

"Haha anh cứ đùa, đây là nhiệm vụ của một bác sĩ như tôi mà.

Thôi anh làm việc tiếp đi nhé, tôi đi nghỉ một lát, có gì cấp bách thì cứ đến tìm tôi."

Hoàng Thiên Bình đưa tay đặt lên vai Thiên Yết vỗ nhẹ mấy cái rồi đi.

"Được, cậu nghỉ ngơi cho thật tốt."

Nói xong Sở Thiên Yết cũng quay đi, anh đi thẳng tới phòng hồi sức đặc biệt của nạn nhân đầu tiên và duy nhất còn sống sót kia.

Đó là một cô gái, 23 tuổi, có vẻ như là đang làm công việc văn phòng.

Ngay bây giờ, trong khoảnh khắc này có rất nhiều câu hỏi đang chạy ngang qua trong đầu anh.

Tại sao hung thủ lại phạm một sai lầm lớn như vậy?

Vì chủ quan sao?

Hay vì hắn còn một mục đích nào khác?

Sở Thiên Yết day day hai bên thái dương của mình, anh đứng ở bên cửa kính nhìn nạn nhân một hồi, tới một lát sau khi nghe thấy tiếng kêu của Lâm Ma Kết thì mới rời đi.

"Em kêu bọn anh có việc gì thế?"

Ma Kết đợi Thiên Yết đi ra, đóng cửa phòng lại rồi mới kéo anh sang một chỗ vắng người hỏi.

Sở Thiên Yết hơi cúi đầu nói, "Khi nãy trong lúc nạn nhân đang được cấp cứu, em đã nghe Hàn Xử Nữ của viện pháp y gọi điện thông báo về tình trạng cơ thể của các nạn nhân."

Lâm Ma Kết gật gù, "Em ấy đã nói gì?"

Sở Thiên Yết ngước lên nhìn ba người, "Hai nạn nhân đều bị tấn công và giết chết chỉ với một nhát đâm vào tim mà không hề có dấu hiệu phản kháng, đây là thông tin trước đó, thông tin mà Hàn Xử Nữ thông báo cho em đó là trong người của nạn nhân đầu tiên có dấu hiệu tiếp xúc với Isoflurance, có vẻ như là đã hít phải một lượng lớn."

"Chất gây mê?"

Tạ Bảo Bình ngơ ngác.

Sở Thiên gật nhẹ đầu, "Ừm."

"Vậy là cũng giống như với vụ án đó rồi!"

Vương Song Tử giật mình la lên.

Sở Thiên Yết thắc mắc nhìn Vương Song Tử.

"Vụ án gì?"

"Vụ Đồng Hồ Đen năm 2010 đó, anh có biết vụ án đó không?"

Song Tử vừa trả lời vừa cầm điện thoại lên search báo về vụ án năm xưa rồi đưa cho Thiên Yết xem.

Sau khi đọc xong bài báo mà Song Tử đưa, Thiên Yết cũng gật đầu đồng ý với ba người.

"Có từng nghe qua, đúng là cũng có điểm tương đồng, cả nghi phạm nữa."

"Nhỉ?"

"Ừm, à mà phải rồi, Nhân Mã đâu?"

Sở Thiên Yết đang đọc thì nhớ tới gì đó, quay sang hỏi ba người.

Vừa nghe Thiên Yết nhắc tới Đoàn Nhân Mã thì Song Tử và Bảo Bình liền xịt keo cứng ngắc, cả hai đều không hẹn mà cùng đóng băng, không ai lên tiếng nói gì cả một lúc khiến cho Thiên Yết dần mất kiên nhẫn.

"Gì thế?

Cậu ta đâu rồi?"

"Nhân Mã..."

Lâm Ma Kết nhìn thấy Bảo Bình và Song Tử không ai dám nói gì thì chỉ thở dài một hơi rồi nói thẳng.

"Thằng nhóc đó lại tới chỗ của Viện trưởng rồi."

Quả nhiên ngay khi Ma Kết vừa nói xong, cả ba người bọn họ liền cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc ngang sóng lưng của mình.

Tạ Bảo Bình cẩn thận nhìn qua chỗ của Sở Thiên Yết một cái thì liền bị dọa sợ, anh đang cố kìm nén tức giận đến run tẩy, gân tay và mạch máu cũng đều hiện lên hết rồi...

"A-anh Yết à...

Anh bình tĩnh đi mà...

Em lúc nãy đã cố ngăn nó lại mà không được nên em đã dặn nó là đừng làm gì liên lụy tới anh rồi..."

Tạ Bảo Bình bị sự tức giận của Thiên Yết dọa cho sợ đến nói lắp.

"Cái thằng nhóc đó..."

Thiên Yết tức giận chau mày, đưa tay cố đỡ lấy đầu của mình, không để cho cơn giận làm mất kiểm soát.

Vương Song Tử thấy cảnh này liền sợ không biết nói gì nữa, Lâm Ma Kết thì chỉ biết thở dài.

Người trong đội 2 ai mà không biết cuộc quậy phá huyền thoại của Đoàn Nhân Mã chứ.

Ở một vụ án trước đó không lâu, khi cả đội đang rơi vào đường cùng và bế tắc vì bên Viện kiểm sát không chịu cấp lệnh khám xét nhà của một người bị nghi ngờ là hung thủ thì đột nhiên một hôm, Đoàn Nhân Mã lại từ đâu ra nói rằng mình muốn đi gặp Viện Trưởng.

Ngạc nhiên thay vào buổi chiều mà Nhân Mã quay về, đội 2 đã nhận được lệnh khám xét và thủ phạm đã bị bắt một cách vô cùng thuận lợi.

Mọi người ở trong đội ai cũng đều rất tò mò Nhân Mã đã làm cách nào, cho tới một hôm khi Thiên Yết đang ngồi trong phòng đọc hồ sơ của vụ án mới thì Viện trưởng của Viện Kiểm Sát gọi tới mắng anh một trận khiến cho Sở Thiên Yết muốn tẩu hỏa nhập ma và nói rằng anh phải dạy dỗ người của đội mình cho thật kỹ, đừng để hắn đi làm phiền Viện trưởng nữa.

Cả cuộc đời Sở Thiên Yết chưa bao giờ phạm lỗi lầm nào để bị mắng mỏ tới như vậy cả, một phần là do hắn không làm gì sai, phần còn lại là do không ai dám mắng hắn.

Vậy mà cái tên Viện trưởng béo ục ịch kia lại dám mắng anh điên tiết tới như vậy, Sở Thiên Yết hận không thể tới đó trả thù ngay.

Đúng lúc đó, Đoàn Nhân Mã lại vừa mới đi mua cho anh một ly cà phê lại xuất hiện, khiến cho Sở Thiên Yết không cách nào không điên tiết lên, mắng cậu một trận mà không thèm để cậu giải thích.

Hai người giằng co qua lại một hồi mới biết là ngày hôm đó Nhân Mã đã tự tiện hack vào điện thoại của Viện trưởng và biết được tin nhắn của ông ta với cô tình nhân, cậu đã dùng thông tin này để đe dọa là sẽ gửi cho vợ ông ta thì lúc đó hắn mới chịu cấp lệnh khám xét cho đội.

Sở Thiên Yết nghe lý do xong vẫn không thể chịu được nổi cái ly do chết tiệt này, anh đùng đùng đi lại gần nắm lấy cổ áo của cậu rồi cảnh cáo.

"Từ bây giờ cậu không được phép tự tiện hành động nữa, nếu như không được sự cho phép của tôi."

Đoàn Nhân Mã nhếch mép nhìn Thiên Yết.

"Làm sao chứ?

Anh có thể làm gì được tôi sao?"

Rõ ràng là hành động này của Nhân Mã đã khiến Thiên Yết tức muốn điên lên, anh gằn giọng nói.

"Tôi sẽ đề nghị với Tổ trưởng, chuyển cậu qua đội khác."

Có vẻ như lời nói này thật sự đã tác động tới Nhân Mã, là con cưng của một gia đình giàu có, bản thân cũng là một cá nhân tài giỏi, Đoàn Nhân Mã chưa bao giờ gặp một người nào mà không cần cậu tới như cậy.

Nhân Mã nghe xong thì hậm hực giãy ra khỏi tay của Thiên Yết, lớn tiếng nói.

"Tôi không thèm ở lại cái đội 2 chết tiệt này của anh đâu!

Đồ ác quỷ!"

Nói xong Nhân Mã liền quay đầu chạy thật nhanh ra khỏi phòng, ly cà phê còn chưa kịp đưa vì bị giằng co mà rớt đổ hết xuống sàn.

Từ đó chiến tranh lạnh giữa Đội trưởng Sở và Chuyên viên kỹ thuật Đoàn bắt đầu, khi ấy đang là mùa hè nhưng mặc dù không mở điều hòa, người ở trong Sở khi đi ngang văn phòng của một trong hai cũng thấy lạnh tới đổ mồ hôi hột...

Mặc dù lần đó chỉ sau 1 tuần là cả hai làm hòa, không ai biết rõ làm hòa kiểu gì nhưng ai cũng mừng rỡ khi biết tin Thế chiến thứ II diễn ra trong đội 2 đã dừng lại!

Nhưng mà bây giờ...

Có vẻ như là quá khứ lại sắp lặp lại nữa rồi đây...

Tạ Bảo Bình và Vương Song Tử thật sự sợ cái cảnh mà sáng hôm nào đi làm trễ 1 phút cũng bị Sở Thiên Yết trừ lương, trong giờ làm có hứng tia gái nhờ Nhân Mã tra in4 dùm thì bị cậu lườm cho một ánh mắt sắc lẹm.

Ôi...

đừng có quay lại mà khoảng thời gian kinh khủng ấy...

Lâm Ma Kết nhìn cảnh tượng trước mắt mà chỉ thấy bất lực, đi lại đặt tay lên vai Thiên Yết nói.

"Nhóc, bình tĩnh đi, Nhân Mã đã hứa rồi, em đừng lo."

Cũng may là hành động của Lâm Ma Kết thật sự khiến cho Sở Thiên Yết bình tĩnh lại được một chút, anh thở hắt ra một hơi, đưa tay day day mi tâm đang muốn rú lên đau nhức.

"Thôi được rồi, mặc kệ cậu ấy.

Ba người, Bảo Bình thì đi qua bên pháp y mang hồ sơ tài liệu về đây, còn Song Tử với anh Ma Kết thì đi cùng với tôi tới hiện trường để xem xem có thêm manh mối nào không?"

"Rõ."

Cả ba người cùng đồng thanh nói, Vương Song Tử và Tạ Bảo Bình cuối cùng thì cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng qua được cửa ải này thì sẽ còn một cửa ải khác.

Bước tiếp theo của cả hai chính là cầu nguyện cho Đoàn Nhân Mã đừng làm gì dại dột...
 
[ 12 Chòm Sao - Bl ] Vẻ Đẹp Của Tội Lỗi
(I) Đồng Hồ Đen: Chương 3


11 giờ đêm tại khách sạn 5 sao Hoa Lệ, Đoàn Nhân Mã một mình thong dong bước vào tòa nhà to lớn được đặt giữa trung tâm thành phố, đi đến trước quầy lễ tân, một cô gái lên tiếng hỏi anh.

"Thưa quý khách, xin cho hỏi là quý khách đã có đặt trước chưa ạ?"

Đoàn Nhân Mã gật đầu, hơi nhếch môi nhìn sang người đàn ông trưởng thành mặc vest với khí thế bức người, anh ta bước ra từ thang máy rồi đi về phía cậu.

"À... xem ra là đã có người xuống đón tôi, làm phiền cô rồi."

Nói rồi Nhân Mã quay đầu đi về phía người đàn ông kia, cậu cúi đầu lịch sự.

"Anh Thẩm."

Thẩm Tịch Thiên là bạn thân từ nhỏ của anh trai của Nhân Mã, anh từ nhỏ đã rất hiểu tính cậu, ở trường ngoại trừ lúc đang trong giờ học ra thì Thẩm Tịch Thiên luôn kè sát bên cạnh Nhân Mã, anh nói rằng do cô (mẹ của Nhân Mã) dặn anh phải bảo vệ cậu.

Cho tới bây giờ, Thẩm Tịch Thiên cũng vẫn luôn nói như vậy mỗi khi cậu thắc mắc tại sao anh lại quan tâm cậu đến thế.

Thẩm Tịch Thiên gật đầu với Nhân Mã rồi sau đó đưa mắt nhìn cậu một lúc lâu, không rõ đang nghĩ gì.

Đoàn Nhân Mã khó hiểu nghiêng đầu.

"Anh Thẩm?

Không lên phòng hả?"

Giọng nói của Nhân Mã như đánh thức anh, Thẩm Tịch Thiên không nói gì, quay người rồi sải chân bước vào thang máy khiến cho Đoàn Nhân Mã ở phía sau chả hiểu cái mô tê gì.

"Cô và chú đã gọi điện cho anh."

Sau khi cửa thang máy đóng lại, Thẩm Tịch Thiên đột nhiên lên tiếng.

Đoàn Nhân Mã nghe vậy thì không nói gì, một lúc lâu sau mới "ừm" nhẹ một tiếng.

"Em không thắc mắc họ đã nói gì với anh sao?"

"Không thắc mắc...

Dù sao thì họ cũng chỉ lại muốn anh kéo em về thôi mà..."

Thẩm Tịch Thiên nhìn cậu thở dài không nói gì nữa, đúng lúc đó cửa thang máy mở ra.

Đoàn Nhân Mã như được cứu rỗi, nhảy ra khỏi thang máy nhanh như sóc.

Thẩm Tịch Thiên nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ bất lực, nhưng cuối cùng cũng không nói gì về vấn đề này nữa.

Anh biết Đoàn Nhân Mã là người như thế nào, chuyện mà cậu ấy muốn làm, sẽ không ai có thể ngăn cậu ấy lại được.

Đoàn Nhân Mã nhanh thoăn thoắt chạy đến trước cửa phòng 879, cậu đứng trước cửa phòng thở phào một hơi.

'Phù... thoát rồi.'

Không lâu sau Thẩm Tịch Thiên cũng đã đi tới, anh dùng chiếc thẻ từ trong tay mình mở khóa cửa rồi để cậu đi vào trước.

"Anh, thật sự Viện trưởng chịu giúp chúng ta hả?

Ông ta không lừa chúng ta đó chứ?"

Đoàn Nhân Mã như không thể tin được nhìn người ngồi đang trên sofa, ngoái đầu lại hỏi Thẩm Tịch Thiên.

"Ông ta dám?"

Thẩm Tịch Thiên chắc nịch nói với cậu.

Đây là... chuyện này dễ vậy sao?

Nếu sớm biết Thẩm Tịch Thiên có thể khiến cho tên Viện trưởng này hợp tác nhanh như vậy thì lần trước cậu đã tìm tới anh rồi.

Tên Viện trưởng kia có vẻ như sớm đã bị khí thế của Thẩm Tịch Thiên dọa sợ, hắn co rúm người trên sofa nhìn anh và Nhân Mã ngồi xuống đối diện.

"Ngài Thẩm...

Lục Châu tôi có thể giúp gì cho ngài đây?"

"Ngài hở?"

Đoàn Nhân Mã tay bụm miệng như muốn cười, mắt lại cố né đi không dám nhìn vào mắt anh.

Thẩm Tịch Thiên vốn dĩ đã quen với việc đối tác gọi anh với danh xưng là "ngài", nay nhìn thấy phản ứng của Nhân Mã thì lại khiến anh không chịu được mà giơ tay lên, cốc đầu cậu một cái.

"A!"

Ngài Thẩm tàn nhẫn!

Nhân Mã sau khi bị cảnh cáo thì ngoan ngoãn ngồi im một bên cho người lớn nói chuyện, cậu thì cầm điện thoại nhắn tin cho Hàn Xử Nữ.

@_bedoandoan

Anh Xử Nữ, đã có kết quả giám định chưa?

@_hanxunam

Đã có rồi, nhưng mà Nhân Mã này...

@_bedoandoan

Dạ?

@_hanxunam

Sau này mà muốn giám định ADN...

THÌ ĐI MÀ TÌM BÁC SĨ DÙM ANH!!!

PHÁP Y NGƯỜI TA BẬN MUỐN CHẾT CÒN KÊU ĐI GIÁM ĐỊNH NỮA!!!

@_bedoandoan

Dạ!!!!

ಥ ‿ ಥ Đoàn Đoàn đã nhớ thưa anh!

Cất điện thoại đi, Đoàn Nhân Mã lại quay lên nhìn Viện trưởng Lục và Thẩm Tịch Thiên đang bàn bạc ở trước mặt.

À không...

Cảnh tượng này thì phải nói là Thẩm Tịch Thiên đang giao nhiệm vụ cho Viện trưởng Lục thì đúng hơn...

"Ngài Viện trưởng có thể giúp tôi gọi một kiểm sát viên đã về hưu của các người lên được không?"

Thẩm Tịch Thiên nhàn nhã nói.

Lục Châu xoa xoa tay, gật đầu lia lịa nhìn Thẩm Tịch Thiên.

"Đương nhiên là được rồi thưa ngài Thẩm, ngài muốn gọi ai tới, chỉ cần tôi nói một tiếng, bọn họ sẽ đều không dám chậm trễ."

Thẩm Tịch Thiên gật nhẹ rồi nói ra một cái tên.

"Trần Minh."

Lục Châu có hơi sững người khi nghe thấy cái tên này, nhưng sau đó ông đã nhanh chóng khôi phục lại vẻ nịnh nọt.

Một màn này đã được Thẩm Tịch Thiên thu vào tầm mắt, ngón tay phải đang gõ nhẹ lên mu bàn tay trái của anh cũng dừng lại.

Thẩm Tịch Thiên đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt Lục Châu.

"Ngài Viện trưởng, tôi biết mối quan hệ của ngài và Trần Minh..."

Quả nhiên khi nghe xong câu này, Lục Châu đã sững sờ nhìn anh.

"Anh... anh làm sao..."

"Viện trưởng gọi tôi là ngài, vậy mà còn không biết tôi như thế nào ư?"

Giọng nói Thẩm Tịch Thiên trầm ổn, nhưng ẩn sâu bên trong là một chút khí thế dọa người.

"Cho nên, tôi tin rằng một người đảm nhiệm chức Viện trưởng đã 10 năm như ông sẽ có thể phân biệt được đâu mới là phe mình nên theo."

Viện trưởng Lục bất đắc dĩ gật đầu, hắn biết nếu hôm nay hắn không đồng ý với Thẩm Tịch Thiên thì có lẽ cái chức Viện trưởng này cũng sẽ không cần hắn nữa.

Dù cho Trần Minh có là một kiểm sát viên ưu tú tới đâu thì hắn cũng không thể bao che cho ông ta được nữa...

"Ngày mai tôi sẽ kêu Trần Minh tới."

"Tốt lắm."

Thẩm Tịch Thiên dựa lưng vào sofa, hất tay về phía cửa.

"Anh có thể đi được rồi."

"Cảm ơn ngài."

Nói rồi Lục Châu liền thẳng chân, chạy nhanh ra khỏi phòng.

Đoàn Nhân Mã ngơ ngác nhìn Thẩm Tịch Thiên, chỉ vậy thôi... là xong rồi đó hả?

Má!

Biết vậy vụ hôm bữa cũng giao cho Thẩm Tịch Thiên luôn đi, mắc công hack chi rồi bị la vậy không biết!?

"Anh!

Làm sao anh có thể giải quyết dễ dàng như vậy được???"

Thẩm Tịch Thiên nhìn cậu, thản nhiên nói.

"Tại sao lại không?

Công ty của anh là công ty tư nhân lớn nhất cả nước, độ truyền thông và tài sản tới Chính phủ còn phải nhờ vả, một người như Lục Châu, anh búng tay một cái là hắn rớt khỏi cái ghế đó ngay."

"Anh mạnh như vậy!?"

"Đúng."

"Ủa nếu vậy thì sao anh không gọi điện cho hắn là được rồi, sao còn phải gặp trực tiếp nữa?"

"Ừm."

Thẩm Tịch Thiên ngừng lại một chút rồi khẽ cười, anh đưa mắt nhìn cậu.

"Vì muốn gặp em."

Đoàn Nhân Mã nghe xong liền nổi da gà, cậu cảnh giác đứng dậy nhìn Thẩm Tịch Thiên.

"Anh có uống thuốc chưa?"

Thẩm Tịch Thiên bất lực cười, sau đó lại đút tay vào trong túi lấy ra một chiếc thẻ đen.

"Đùa thôi, chú và dì dặn anh phải đưa tận tay chiếc thẻ ngân hàng này cho em."

Nhân Mã nhìn chiếc thẻ đen trong tay anh mà thở phào, cũng may chỉ là giỡn, chứ nếu không bây giờ có muốn cậu cũng chạy không kịp...

Cậu cầm lấy tấm thẻ đen mạ vàng trong tay Thẩm Tịch Thiên rồi nói.

"Cảm ơn anh, để bữa nào em đãi anh một bữa cảm ơn nhá?

Bố mẹ em cứ nhờ anh mãi."

Thẩm Tịch Thiên đứng dậy xoa đầu cậu, nhưng còn chưa kịp nói hết hai chữ "không cần" thì nhạc chuông điện thoại của Nhân Mã kêu lên.

~ Trói em vào tim ta, thì anh phải trói luôn cả nỗi buồn em gây ra ~

Thẩm Tịch Thiên: "..."

Đoàn Nhân Mã: "..."

Cậu nhanh tay rút điện thoại ra nghe máy, ở đầu dây bên kia là Hạ Song Ngư cất tiếng.

"Nhân Mã, em tới hiện trường chưa?"

"Em chưa, sao vậy anh?"

"À không có gì, chỉ là anh đang ở gần hiện trường nhưng mà hơi đói, tính rủ em đi ăn Haidiliao."

Nghe tới lẩu Nhân Mã liền sáng mắt, cậu bịt mic lại, quay qua nói với Thẩm Tịch Thiên.

"Anh Thẩm!

Anh Hạ vừa kêu em mau tới hiện trường rồi."

Thẩm Tịch Thiên vừa nhìn biểu hiện của cậu liền nghĩ có lẽ Đoàn Nhân Mã này lại được rủ đi ăn rồi.

"Ừm, vậy em mau đi đi."

"Vâng!

Em đi trước nhé anh Thẩm!"

Nói rồi, cậu quay qua ôm Thẩm Tịch Thiên như một lời xin lỗi sau đó chạy nhanh đi, tay thì cầm điện thoại lên nói với Hạ Song Ngư.

"Anh Vi Cá đợi em xíu nha, em tới liền nè!"

Hạ Song Ngư: "...VI CÁ CÁI ĐẦU EM!"

Thẩm Tịch Thiên chính thức bị bỏ lại sau cái ôm vội vã của Nhân Mã, anh nhìn cậu đi trong bất lực, quay người đi ra ngoài ban công châm một điếu thuốc rồi lấy điện thoại gọi điện.

Sau mấy hồi chuông, cuối cùng thì đầu dây bên kia cũng đã bắt máy.

"Alo?

Tịch Thiên?"

"Ừm, Xà Phu, mày về nước chưa?"

Thẩm Tịch Thiên hít vào một ngụm khói rồi nhả ra, vị đắng và cay xè quen thuộc khiến cho trái tim của anh như được an ủi phần nào trong khí trời lạnh giá này.

"Sắp rồi, mai là tao ra sân bay, sao thế?"

Trịnh Xà Phu nghe giọng của Tịch Thiên liền biết ngay có chuyện gì, hắn cười khắc khắc hỏi.

"Sao thế?

Lại bị Nhân Mã chọc cho khóc rồi à?"

Thẩm Tịch Thiên hận không thể đấm cho hắn một cái thật mạnh, nghiến răng nói.

"Mày đừng chọc tức tao, có tin là ngay ngày mai tao kiếm đối tượng mai mối cho Song Ngư liền không?"

Xà Phu nghe xong thì cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, vâng dạ với anh.

"Đừng mà anh trai, đợi một chút, hai ngày nữa là em về rồi mà."

Thẩm Tịch Thiên thở dài một cái rồi nói.

"Tao gọi là muốn nhờ mày ở bên đó, hợp tác với Viện trưởng Lục ở bên đây, ngày mai tìm cách mang một người tên Trần Minh vè chung với mày, không được để hắn ta thoát.

Một lát nữa tao sẽ kêu trợ lý gửi thông tin và địa chỉ cho mày, ngày mai liền hành động."

"Ồ...

Có thù lao không?"

"Mày muốn tao mai mối mấy người cho Song Ngư đây?"

"À không không!

Đại ca ơi em giỡn mà..."

Kết thúc cuộc gọi, Thẩm Tịch Thiên đã làm xong việc mà Nhân Mã nhờ.

Hắn dập tắt điếu thuốc trong tay, quay người đi vào bên trong phòng.

Chán thật, người như hắn có tất cả mọi thứ trong tay, tiền tài, quyền lực, danh tiếng và địa vị, nhưng chỉ duy thứ hắn cần nhất thì lại không có.

Haizz...

ông trời thật biết trêu ngươi người ta.

_____ . _____ . _____ . _____ . _____

Chốt couple sau vote (updated):

Cp 1: Thiên Yết x Nhân Mã (22 tym)

Cp 2: Xử Nữ x Song Tử (20 tym)

Cp 3: Ma Kết x Kim Ngưu (12 tym)

Cp 4: Sư Tử x Song Ngư (3 tym)

Cp 5: ?

Cp 6: ?

Còn 2 couple và 4 nhân vật (Thiên Bình, Cự Giải, Bạch Dương và Bảo Bình) mọi người muốn thì vote típ nho hong thì tui sẽ tự set couple cho 4 cung này lun nhớ ~

Có cp nào là OTP của mng hum ạaaaa
 
Back
Top Bottom