Khác [12 Chòm Sao] _ Giữa Chúng Tôi Không Phải Là Tình Bạn!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,179
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
176154032-256-k445473.jpg

[12 Chòm Sao] _ Giữa Chúng Tôi Không Phải Là Tình Bạn!
Tác giả: duongnhathaaa
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chúng ta thường quen với khái niệm thanh xuân là dang dở, tình đầu là dở dang.

Tuy nhiên, mỗi con người là một số phận, mỗi con người là một cuộc sống, một tương lai khác nhau.

Có những người đau khổ vì tình đầu, có những người trót dại trao yêu thương cho kẻ không xứng đáng.

Nhưng cũng có những người có mối tình thanh xuân rất đẹp.

Họ đã ở bên nhau từ khi còn khoác lên mình chiếc áo trắng của học sinh, cùng nhau trải qua những vui buồn, khó khăn, gian khổ trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất của đời người.

Để rồi cùng nhau hoàn thiện bản thân và trưởng thành.

Yêu thương không chỉ là cho đi, mà còn được nhận lại.

Tình yêu đó giúp họ vững tin để tiến bước đến tương lai.

Ai bảo tuổi học trò rất đơn giản chỉ việc ăn, ngủ rồi học?

Ai bảo tuổi học trò chỉ cần cố gắng để đậu đại học?

Ba năm cấp 3 là để ước mơ và phấn đấu cho cả tương lai.

Không chỉ riêng việc học, con người có thể phấn đấu vì rất nhiều thứ khác.

Phấn đấu vì bạn bè, vì tình yêu.

Cùng nhau trải qua những giây phút của tuổi trẻ để vun đắp cho tình yêu vĩnh cửu sau này!



xunu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [12 Chòm Sao] Phá Kén.
  • [12 cung hoàng đạo/ bl] Ở bên nhau
  • [12 cung hoàng đạo] Lật ...
  • [12CS] Tìm kiếm tương lai
  • [12 Chòm Sao] _ Giữa Chúng Tôi Không Phải Là Tình Bạn!
    Chap 105: Ly chanh nóng buổi sáng


    Song Ngư mệt mỏi thoát khỏi cơn mê man.

    Mí mắt cậu nặng trịch, đầu thì đau như búa bổ.

    Có ngu cậu cũng biết bản thân lại bệnh rồi.

    Cậu cứ cảm giác cơ thể cậu dạo này yếu yếu sao ấy nhỉ?

    Ngày xưa thì trâu bò ghê lắm, giờ thì đụng cái là bệnh, chạm cái là sốt.

    Rõ là mệt!

    Song Ngư xoay người, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi đầu Cự Giải.

    Cậu còn phải mau mau uống thuốc hạ sốt, nếu không cô nàng Cua tỉnh dậy mà phát hiện cậu nóng, không khéo lại lo đến rối cả lên.

    - Ưmm...

    Song Ngư...

    - Tao đây!

    Không sao đâu!

    Ngủ đi!

    Cái đm!

    Giọng mình bị cak gì vậy???

    Đến Song Ngư còn hốt hoảng khi nghe thấy tông giọng lạc đi 8,9 phần của mình thì Cự Giải tất nhiên là tỉnh người ngay lập tức.

    - Giọng mày bị cái lol gì thế?

    Lại đây tao xem nào!

    - Không sao...

    - Đã giọng mũi lại còn khàn như thế mà bảo không sao à?

    Lại đây xem nào!

    - ...

    - Đó đcm sốt nữa rồi!

    - Không sao!

    Uống thuốc hạ sốt là được mà!

    - Không được!

    Đi vào đánh răng, thay đồ đi!

    Chúng ta đi bệnh viện!

    - ... không được...

    - Đứng lên mau!

    Cự Giải hùng hổ quyết định mặc kệ sự phản đối yếu ớt của Song Ngư, giải cứu người bệnh!!!

    Lăn lộn, đàn áp nhau 1 hồi thì cả 2 đứa cũng đã cưỡi được con xe máy đến hầm gửi xe của bệnh viện.

    - Hôm nay là Giáng sinh đó!

    Mày không thể dẫn tao đi hẹn hò ở bệnh viện được!

    - Đừng có lắm mồm, không khám bệnh xong thì đừng mong đi hẹn hò!

    - Uống thuốc là nó tự hết thôi cần gì khám!

    - Im lặng đi cái đồ con Cá sợ bệnh viện kia!

    Đéo ai tính thi Y mà như mày cả!

    - Tao ghét việc bản thân đi khám bệnh ở bệnh viện, chứ không có sợ vô bệnh viện nhá!

    - Như nhau thôi!

    Vẫn phải trị chứng sợ bệnh viện của mày thì mới thành bác sĩ được!

    - Không muốn mà Cua à~~

    - Bé Ngư ngoan ngoãn nghe lời, tối nay chị Giải sẽ dẫn em đi chơi nhé!

    - Có con cak!

    - 1 là ngoan ngoãn nghe lời sẽ được đi chơi!

    - Còn 2?

    - Còn 2 là không ngoan ngoãn vẫn phải nghe lời, còn không được thưởng!

    - ...-,-...

    - Người thông minh, chọn đi!

    Song Ngư híp mắt hoài nghi nhìn con người trước mặt.

    Cô gái này là đang cho cậu chọn lợi ích dùm cô ấy à???

    - Thế tao có 1 điều kiện!

    - ?

    - Nếu là khám tổng quát, chúng ta khám cùng nhau.

    Cả 2 đứa cùng khám!

    - Nhưng tao không có bệnh!

    - 6 tháng cũng nên khám tổng quát 1 lần.

    Hiếm lắm mới có cơ hội vào bệnh viện, mày cũng phải khám.

    - Nhưng...

    - Tao phải xem bệnh dạ dày của mày như nào rồi!

    - Tao ổn rồi mà!

    - Không đồng ý thì cả 2 đứa đi về!

    - Được!

    Cự Giải đắn đo suy nghĩ xong cuối cùng vẫn phải đồng ý với điều kiện của Song Ngư.

    Quả thật cô cũng nên kiểm tra lại bệnh tình của mình.

    Với cả nếu cô không đồng ý, Song Ngư cũng không chịu khám bệnh mất.

    Song Ngư mang bạn Cua của mình đến quầy đăng kí thủ tục, lấy sổ và lấy số rồi kéo cô nàng đi lần lượt các phòng khám được yêu cầu trong giấy.

    - Má!

    Đúng là tra tấn!

    Song Ngư cực kì quan ngại sau khi đi 7749 căn phòng, gặp biết bao nhiêu bác sĩ từ ngoại khoa đến nội khoa.

    Và vì mối quan hệ của bản thân với cái bệnh viện này mà Song Ngư còn phải gật đầu chào vô số người khác.

    - Than vãn cái gì!

    Người bị bệnh có ai sung sướng à?

    Đến khi cả 2 đến trước cửa phòng siêu âm thì lại vô tình gặp được ba mẹ Song Ngư từ hướng đối diện đi tới.

    - 2 đứa đi đâu đây?

    Ba mẹ Cá thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy 2 đứa từ nhỏ đã khám bệnh tại nhà mà giờ đây lại có mặt ở bệnh viện.

    - Chào cô chú!

    Tụi con đi khám tổng quát ạ!

    Cự Giải ngoan ngoãn cuối đầu chào, không quên nhấn đầu Song Ngư đứng bên cạnh xuống cùng.

    - Gì cơ?

    Khám bệnh á?

    Lạ lẫm nha!

    Ba Song Ngư thích thú nhìn thằng con trai mặt nhăn như khỉ.

    - Ba vui vẻ khi thấy con trai mình đau khổ à?

    - Vui chứ!

    Không cần tốn sức vẫn có người khiến 1 đứa như con ngoan ngoãn nghe lời như vậy, ba còn đang tính chuyển tên sổ đỏ nhanh đây!

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Xử Nữ ngắm nhìn mình trong gương lần cuối rồi hí hửng chạy xuống nhà.

    Cậu vui vẻ đến mức vừa đi cầu thang vừa nhảy chân sáo cơ.

    - Mở mắt ra nhìn đường đi ông tướng ạ!

    Té một cái có mà răng môi lẫn lộn đấy!

    Ba Xử Nữ đang ngồi đọc báo thấy cậu con trai yêu dấu bị quá khích thì cũng đành nhắc nhở yêu thương, chứ đợi nó té chắc con trai ông lại vô bệnh viện mà hẹn hò mất.

    - Con bất cẩn thế bao giờ?

    - Sắp rồi đó!

    - Không nói với ba!

    Con ra ngoài đây!

    Nói mẹ dùm con với!

    Xử Nữ vừa nói vừa suy ngẫm chọn giày cho phù hợp với outfit hôm nay.

    - Muốn nói gì với mẹ à?

    Nghe tiếng con trai nhắc đến mình, mẹ Xử Nữ cũng từ trong bếp đi ra.

    - À!

    Tối nay Tiểu Ngưu muốn làm bánh nên chắc tụi con đi xem phim xong sẽ về nhà cậu ấy luôn.

    Mẹ dặn dì Ngân khỏi nấu cơm cho con nhá!

    - Tối nay ba mẹ của con bé có về không thế?

    Nếu không thì hai đứa về nhà mình nấu luôn cho nó ấm cúng.

    - Cái bà này!

    Nhiều khi người ta muốn có không gian riêng đấy!

    - Để con nói Kim Ngưu, chắc cũng được ạ!

    Xử Nữ nói xong thì vội vội vàng vàng phóng ra ngoài lấy xe.

    Tuy bây giờ vẫn chưa trễ so với giờ hẹn, nhưng mà cậu vẫn muốn đến nhà cô sớm một chút, thiệt là nhớ em bé nha!

    Bên phía bên đây, Kim Ngưu đang vừa make up, vừa phải trấn an sự hoang mang của Nhân Mã.

    Sau khi bị mẹ gọi dậy và báo tin chấn động, Nhân Mã đã ngay lập tức mở điện thoại call cho group chị em, nhưng mà khổ nỗi giờ này có mỗi Kim Ngưu rảnh tay bắt máy của cô nàng.

    Thế là bạn Ngựa đọc thoại liên tục từ nãy đến giờ.

    - Hiểu rồi!

    Cơ mà con nhỏ đó làm vậy để làm gì nhỉ?

    Nó không phải là đang mang lại lợi cho mày sao?

    Mang Song Tử về nhà cũng không tệ!

    - Con nhỏ đó rõ ràng là đang muốn chơi khâm tao!

    Nó đã kể ông bà của tao nghe về việc Song Tử đánh thằng bạn trai nó đấy.

    Con chó đó muốn gieo tiếng xấu cho anh yêu tao!

    - Thế mày tính thế nào?

    - Tính thế nào nữa!

    Nó đã muốn thì tao sẽ mang Song Tử về.

    Sau đó chứng minh cho mọi người thấy anh yêu của tao tuyệt vời gấp mấy trăm nghìn lần thằng khốn đó!

    - Vậy sao còn gọi cho tao với vẻ ỉu xìu đó?

    - Hời!

    Mày cũng biết mà, Song Tử không giỏi giao tiếp chút nào, cậu ấy sẽ không thể nói mấy lời ngon ngọt để lấy lòng người khác đâu.

    Đã vậy trong mắt gia đình tao, tên Khôi đó đã thể hiện quá trời ưu điểm rồi.

    Còn anh yêu tao chỉ mới hiện lên là một tên bạo lực đánh người thôi.

    Tao sợ...

    - Gia đình mày cứ như cái sân khấu hài kịch ấy!

    Vừa hài hước, vừa kịch bản!

    - Chính nó!

    Tao không muốn về chút nào đâu!

    Huhu!

    Lẽ ra ngày hôm nay tao với Song Tử phải đi chơi công viên mới đúng chứ...

    - Thế nếu đã không ngoan ngoãn được, hay 2 đứa bây quậy một trận cho đã đi rồi dắt nhau bỏ trốn?

    - Nghe cũng vui tai, vậy chắc phải rút quân sớm quá...

    - Khi nào tẩu thoát thành công thì báo tụi tao một tiếng nhá!

    Vinh danh...

    - Vinh danh gì thế?

    Kim Ngưu đang cười cười với Nhân Mã thì bên tai bỗng vang lên một giọng nói trầm ấm quen thuộc.

    Từ sau lưng cũng cảm nhận được hơi ấm, người nào đó đang sấn tới ôm lấy cô từ phía sau.

    - Sao anh vô nhà được?

    Kim Ngưu giật mình quay lại nhìn gương mặt tỉnh bơ của người bên cạnh.

    Rõ ràng cậu chưa gọi cô để mở cửa mà nhỉ?

    - Cô quản gia mở cửa cho anh đấy!

    Cô đi vứt rác thì thấy anh đứng chờ em rất đáng thương cho nên...

    Xử Nữ được đà bất đầu vùi mặt vào hõm cổ Kim Ngưu rồi kể khổ.

    - Ê ê đủ rồi nha!

    Tao chưa có tắt điện thoại đâu đấy!

    Gớm chết đi được!

    Nhân Mã thể hiện sự chán ghét rất rõ ràng qua điện thoại.

    - Hì hì, quên mất còn mày!

    Cô nàng Kim Ngưu bấy giờ mới quay lại với cuộc điện thoại còn đang dang dở.

    - Thế mày với Song Tử chuẩn bị xong chưa?

    - Tao đang trên đường qua nhà anh ấy đây, hi vọng là Song Tử sẽ không sốc đến ngu người!

    - Mày tính làm gì anh em tao thế?

    Xử Nữ không buông Kim Ngưu ra nhưng cũng cũng ngước mặt lên nhiều chuyện.

    - Nhân Mã sẽ dẫn Song Tử về ra mắt gia đình đấy!

    - Đù!

    Thật luôn?

    - Chứ chả lẽ đùa?

    - Tiểu Ngưu!

    Anh cũng muốn được em dẫn về ra mắt!

    - Giỡn mặt hả Xử Nữ?

    - Ba mẹ em nhìn anh đến chai mặt rồi còn gì?

    Còn cần ra mắt à?

    - Tiếc thế!

    Không được trải qua cảm giác anh chị em trong nhà đấu đá rồi.

    Biết làm sao được, tao với Ngưu đều là con một mà!

    - Đồ điên!

    Chắc tao không phải con một hả?

    Còn cái mồm mày hay quá, không đấu không đá thế ai tự nhiên vào viện nằm đấy-.- phát ngôn như đấm vào tai-,-

    Nhân Mã không thương tiếc mà xoáy thẳng vào vết thương lòng của hai đứa bạn.

    Trêu ngươi người khác thế thôi chứ 2 đứa này mà bình yên thì thế giới chả ai gặp sóng gió cả.

    - Nè!

    Không được ăn hiếp anh iu của tao.

    Đi mà lo cho Song Tử của mày đi.

    Cẩn thận lúc đó cái mỏ nó hỗn quá lại khổ đấy!

    - Với vai trò anh em chí cốt, dặn nó đừng làm gì ngu ngốc đấy nhá!

    Đêm nay anh em đi chơi với người yêu hết rồi, không ai ngồi coi nó khóc huhu đâu!

    Bíp!

    Bíp!

    Bíp!

    - Tắt luôn rồi!

    - Giờ thì em tập trung vào anh được rồi đấy!

    Xử Nữ vừa nói, vừa siết chặt vòng tay đang ôm Kim Ngưu, mới không gặp có một đêm mà cậu cảm tưởng cả năm không đấy.

    Cũng do hôm qua đuối quá nên về tới nhà là ai nấy gục luôn trên giường, thế nên Xử Nữ mới không thể gọi điện tâm sự với người yêu đấy.

    - Anh tránh ra!

    Em còn đang đánh khối mũi!

    Kim Ngưu có chút khó chịu, tay khó khăn lắm mới tách được đầu bạn trai ra khỏi cổ mình.

    - Đánh làm gì?

    Xinh lắm rồi!

    - Anh đừng có phá em, tí nữa khối mũi của em lệch em sẽ đánh lệch mũi anh đấy!

    Bị mấy lời đe dọa cùng ánh mắt sắc bén do đã được kẻ của Kim Ngưu liếc sang, Xử Nữ cũng đành cam chịu, buông tay.

    Cậu chàng ngã người trên giường, mặt úp xuống gối và giọng nói lại chứa nhiều ủy khuất.

    - Hôm nay em khó chịu với anh!

    Rõ ràng lúc nãy nói chuyện với con Ngựa còn vui vẻ lắm mà, sao vừa gặp anh lại như thế...

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    - Con chào cô!

    Ma Kết ngoan ngoãn cúi đầu với người phụ nữ còn đang ngái ngủ trước mặt.

    - Tiểu Kết đến tìm Bảo Bảo hả con?

    Đêm qua cô có nghe nó nói sẽ đi chơi với con, mà nó thức khuya coi đá banh với ba nó, chắc ngủ quên rồi.

    Mẹ Bảo Bình tên Thùy Chi, vốn là người cực kì thân thiết với Ma Kết và cả 3 đứa còn lại, nên khi cô nghe con trai yêu "mập mờ thương yêu" với con gái của bạn thân cô thì cũng không giấu nổi thích thú.

    - Không sao đâu cô!

    Tại con đến sớm hơn giờ hẹn 1 tí!

    - Sao không để nó qua rước con?

    Làm con mới sáng sớm phải chạy qua rước nó thế?

    Cái thằng lười biếng này!

    - Tại con cũng quen dậy sớm rồi mà, để Bảo Bảo ngủ thêm một chút cũng được ạ!

    - Con cứ suốt ngày chiều chuộng nó, riết nó sắp coi mình như công chúa rồi!

    Ngày đầu đi hẹn hò đã để con gái người ta phải chờ, nếu không phải là Tiểu Kết, cô cũng không hình dung ra thằng con trai mình sẽ quen được ai.

    Câu nói bông đùa của mẹ Bảo Bình khiến Ma Kết giật thót tim.

    Má ơi, cô với Bảo Bình chính thức quen nhau từ khi nào thế?

    Cái tên nhóc đó đã kể gì vậy?

    Hay là người cô thân yêu này vốn đã tự mặc định chuyện đó rồi à?

    Ma Kết nghĩ tới đâu, mặt lại đỏ ngây đến đó, cô nàng đang mông lung suy nghĩ xem mình nên giải thích hay cười trừ cho qua chuyện nhỉ?

    - Thôi, không ghẹo con nữa.

    Con cứ lên thẳng phòng mà lôi đầu nó dậy đi, chứ ngồi chờ chắc hết Giáng sinh mất!

    - Dạ!

    Thở phào thật sự!

    Cô nàng cảm thấy may mắn vì mẹ Bảo Bình cũng không hỏi xoáy đáp xoay nhiều, nên cô nàng cũng gật đầu một cái rồi nhanh chóng quay người đi về phía căn phòng ở cuối hành lang.

    - Lục Bảo Bình!

    Dậy đi nào!

    Trời sáng rồi!

    Ma Kết đóng cửa phòng lại rồi tiến đến nắm góc chăn giựt ra.

    Bảo Bình lúc ngủ có thói quen mở máy lạnh cực thấp rồi cuộn tròn trong chăn, nên cách nhanh nhất để đánh thức cậu chàng là giựt chăn ra, người nào đó đột nhiên bị lạnh sẽ lập tức bò dậy ngay.

    - Ưm... không muốn...

    Bảo Bình mơ màng siết chặt cái chăn khiến cô nàng Dê cũng không thể kéo tiếp được.

    Cô nàng đành đổi sang một kế hoạch khác dứt khoác hơn.

    - Lục Bảo Bình!

    Còn không dậy thì hôm nay mày khỏi đi chơi với Ma Kết nhá!

    Ma Kết hét thẳng vào đôi tai đang ửng đỏ vì lạnh của Bảo Bình khiến cậu chàng như bị điện giật mà bật dậy ngay.

    - Ma...

    Kết...?

    - Mới một đêm không gặp mà không nhận ra luôn à?

    - Không có!

    Không phải vậy!

    Chỉ là tao...

    - Mau vào đánh răng đi rồi còn thay đồ nữa, không phải mày hẹn tao đi ăn sáng à?

    - Phải ha!

    Bảo Bình vẫn còn ngơ ngác, ánh mắt mang vẻ khù khờ dõi theo từng hành động của Ma Kết.

    - Thế còn không mau lên?

    - A... tao đi ngay!

    Cậu chàng nhanh chóng nhảy xuống giường, gấp đến nổi chân không thể sỏ trúng vào đôi dép đi trong nhà, bàn chân mới rút trong chăn ra lại tiếp xúc trực tiếp với nền gạch lạnh lẽo khiến cậu có chút rùng mình.

    - Đã dặn đừng mở máy lạnh thấp quá bị lạnh rồi chứ gì?

    - Chỉ hơi hơi thôi...

    - Ngày nào ngủ cũng để 17, 18 độ.

    Vừa tốn điện lại vừa bị lạnh có thấy không?

    Ma Kết vừa bất mãn vừa bất lực bước đến cầm remote bấm tắt máy lạnh, cô nàng cũng không quên dùng ngón tay chọt chọt vào trán Bảo Bình để giáo huấn cậu.

    - Tao biết rồi!

    Lần sau sẽ không như thế nữa!

    - Ngoan!

    Đi đánh răng đi!

    Bảo Bình quả thật là người rất dễ bảo, cậu chàng không để Ma Kết nói 2 lời đã vội vàng bay ngay vài nhà vệ sinh để chỉnh trang lại bản thân.

    Ma Kết ngồi đợi cũng hơi chán nên cô nàng cũng tiện tay mở tủ rồi chọn luôn cho cậu bạn ngủ dậy muộn kia 1 bộ đồ cùng tone với bộ váy trên người mình.

    - Hmmm...

    - Chuyện gì?

    Nàng Dê bị khó chịu cực mạnh với thái độ ậm ừ từ khi bước ra và nhìn thấy bộ đồ mình chọn của Bảo Bình.

    - Chê xấu à?

    - Không có!

    Chỉ là...

    - Hửm?

    Hơi bị mất kiên nhẫn rồi nhá tên nhễu sự kia-,-

    - Ma Kết mê tao đến phát điên rồi đúng không?

    - Cút!

    Ma Kết thẹn quá hóa giận, cô nàng mạnh tay cầm gối đập thẳng vào gương mặt đang nở nụ cười đểu của Bảo Bình.

    Sao mà cứ hay hỏi mấy chuyện hiển nhiên ấy nhỉ?

    - Tao xuống nhà đây, thay đồ nhanh lên đi!

    - Không ở lại canh tao thay đồ à?

    Bảo Bình dường như không cảm nhận được cơn đau của cái đấm vừa nãy, điệu bộ vẫn vô cùng nhỡn nhơ.

    Cô nàng Ma Kết sau cùng vẫn quyết định bỏ ngoài tai mấy lời nhảm nhí của người trong phòng, cô đi thẳng xuống phòng khách để ngồi chờ cho thanh bình.

    Mà thanh bình đâu chưa thấy, vừa đặt được tấm thân ngọc ngà xuống ghế thì điện thoại đã nhảy tin nhắn liên tục.

    Đầu tiên phải kể đến vụ việc hot nhất ngày là Nhân Mã mang Song Tử về ra mắt gia đình, con nhỏ này soạn 1 sớ tâm thư lo sợ gửi vào group, mà mọi người con chưa kịp đọc xong đã thấy 2 đứa nó đăng ảnh make up, lên đồ lồng lộn rồi.

    Không biết là có thật sự lo sợ không nữa.

    Chuyện thứ 2 khiến Ma Kết phải bận tâm là việc con Cua với thằng Cá mới sáng sớm đã có hình check in ở bệnh viện rồi.

    Từ sau vụ cãi nhau ở Đà Lạt vì con Cua giấu bệnh, 5 đứa cô đã thống nhất nếu có vấn đề gì phải báo cho nhau đầu tiên, thế là sáng sớm mở lên thấy 2 đứa kia gửi cái ảnh gồm 2 bộ hồ sơ khám bệnh, kèm hình ảnh nhiệt kế đo thằng Cá đang sốt hơn 38 độ.

    Mà nhỏ Cân nhắn hỏi "Đi khám sao rồi?" thì chưa thấy ai trả lời.

    Ma Kết quan ngại sâu sắc.

    - Xem gì mà chăm chú thế?

    Bảo Bình cuối cùng cũng thay quần áo xong.

    Đứng trước mặt Ma Kết giờ đây không còn lại chàng trai lôi thôi lúc nãy nữa, mà đã thay thế bằng 1 diện mạo rất chỉnh chu và cuốn hút rồi.

    Bảo Bình đặt ly nước chanh ấm vào tay Ma Kết, còn cậu cũng rất tự nhiên ngồi xuống cạnh cô nàng.

    - À!

    Thằng Ngư bị bệnh đấy, mày biết chưa?

    - Lại bệnh à?

    Dạo này thằng đó yếu đuối thế?

    - Chả biết nữa!

    Sáng sớm đã thấy 2 đứa đèo nhau vào bệnh viện rồi.

    - 2 đứa nó chăm nhau kiểu gì mà cứ thay phiên nhau bệnh ấy.

    - Nói người ta làm gì?

    Mày cũng có tự chăm sóc được mình đâu?

    Ma Kết đưa ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn cậu bạn bên cạnh.

    - Này này!

    Mày còn chưa thấy tao chăm sóc ai mà sao đánh giá tao vậy-.- uống nước chanh nhanh đi, uống chanh nóng buổi sáng tốt lắm đấy!

    Bảo Bình gãi đầu ngại ngùng, mắt cũng không dám nhìn thẳng vào người bên cạnh.

    Biết sao giờ, ánh mắt phán xét của Ma Kết khiến cậu chột dạ quá.

    - Uống chanh tốt thật, cảm ơn Bảo Bảo nhá!

    Ma Kết cảm thấy có chút buồn cười, cô đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc vừa được chải chuốt tỉ mỉ của cậu bạn.

    - Không... không có gì!

    Bảo Bình ngại ngùng gì?

    Đáng yêu thật!
     
    [12 Chòm Sao] _ Giữa Chúng Tôi Không Phải Là Tình Bạn!
    Chap 106: Quà từ tâm nên làm từ tay


    - Dẫn anh về ra mắt gia đình em!

    - ...

    - ...

    Song Tử?... anh im lặng vậy?

    - Em nói lại được không?

    - Em muốn dẫn anh về ra mắt gia đình em!

    Sao vậy?

    Anh đồng ý rồi, không được đổi ý nha!!!

    Nhân Mã bỏ dở hành động thoa kem để nhìn chằm chằm Song Tử.

    Cậu chàng như kiểu đang load không kịp, muệng thì mở ra như muốn nói gì đó nhưng lại không biết nói gì.

    - Em... sao đột nhiên lại gấp gáp vậy?

    Nhân Mã chạy lại ngồi vào lòng Song Tử, để cậu chàng đưa tay ôm lấy mình, rồi mới nhẹ nhàng trả lời.

    - Gia đình em hôm nay có tiệc gặp mặt.

    Đan Chi dẫn thằng chó Khôi về, đã vậy còn mách lẽo chuyện em đã có bạn trai, lại còn hôn hít chụp hình đăng lên mạng.

    Ông Nội nổi trận lôi đình bắt em hôm nay nhất định phải dẫn anh về.

    Nhân Mã kể lại câu chuyện, tay chân không quên minh họa sự bực tức của mình.

    - Thế nên em muốn anh phải đẹp trai hơn mọi ngày à?

    Song Tử hỏi 1 câu nhìn thì rất là không liên quan đến câu chuyện nhưng lại chọt đúng chỗ ngứa mà Nhân Mã cần gãi.

    - Phải đó!

    Đợt trước mấy bác trong nhà khen thằng khốn nạn đó nhiều lắm.

    Anh tuyệt vời như vậy phải đá văng 2 đứa đó ra chuồng chó cho em!

    - Còn cay chuyện cũ quá nhỉ?

    - Không phải!

    Chỉ là... có đồ tốt thì ai mà không muốn khoe!

    - Được!

    Em make up cho xinh đẹp đi, anh đi chuẩn bị ngay, để xem hôm nay sàn diễn là của ai!

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    SaNhma

    Redamancy ♡

    @sotu-gem

    350,123♡ 0cmt

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Bình luận đã bị khóa~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    tau_nguu: má nó chơi sang cái ngôn ngữ gì luôn rồi🙂)

    aquabbinh: sao từ điển lại dịch nó thành nghĩa khác ấy nhỉ🙂)

    thbinhlir: cháy phố quá!!!

    Dập chetme 2 đứa nó đi chị ơi=))

    ketket_cap: hời ơi xinh đẹp vậy mà từng bị cắm sừng 🙁(

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    sotu-gem

    Sweetheart

    @SaNhma♡

    350,321♡ 0cmt

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Bình luận đã bị khóa~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    aquabbinh: nghe bạn bị dẫn về ra mắt cái tui tỉnh người liền🙂)

    suleo_tu: nhìn ngu ngu ngơ ngơ thế mà cũng nhanh nhẹn phết🙂)

    -thienyettt-: còn chẻ châu như này mà ra mắt ai 🙁((

    _songngu_: sao người yêu bạn nhắn với chúng tôi là bạn đang hoảng loạn lắm mà🙂)

    _cugiai_: Song Tử không phát tính hiệu giải cứu, Song Tử phát tính hiệu "khoái, khoái"🙂)

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Sau khi lên đồ và lên hình hoàn hảo thì Song Tử và Nhân Mã đã lên đường di chuyển về nhà Nội của đằng gái bằng xe cũng Song Tử, tức nhiên là có tài xế vì cả 2 bạn trẻ chưa đủ tuổi đi ô tô.

    - Chú Hải lái xe đi kiếm gì ăn rồi chờ đón tụi con luôn nhá!

    Chắc cũng không lâu lắm đâu ạ!

    Song Tử đỡ Nhân Mã xuống xe rồi quay lại dặn dò chú tài xế thật kĩ.

    Cậu còn nhớ lần trước cô đã đau khổ chạy khỏi nơi này, dù cậu không biết rõ các mối quan hệ trong gia đình cô, nhưng nếu cô đã khó chịu như vậy 1 lần, thì lần này quay lại cậu thật chẳng muốn để cô ở đây lâu chút nào.

    - Anh sẵn sàng chưa?

    Nhân Mã căng thẳng đưa bàn tay trắng nỏn về phía Song Tử.

    Lúc sáng cô khí thế vậy thôi nhưng 1 phần cũng do điên tiết cái hành động hèn hạ kìa, còn bây giờ thật sự dẫn bạn trai về ra mắt, nói không rén là xạo chó chắc luôn!

    - Anh sẵn sàng cho điều này từ trước khi em đồng ý quen anh cơ!

    Song Tử nở nụ cười tươi nhìn bạn gái, tim cậu đập bình bịch bình bịch như mới chạy marathon về đây, nhưng mà bạn gái hỏi "sẵn sàng chưa" chứ đâu có hỏi "có sợ không" đâu nhỉ.

    Nói là nhà vậy thôi chứ nhà Nội Nhân Mã thật sự là 1 căn biệt thự hoành tráng nha.

    Lúc trước gia đình cô toàn đi sớm hoặc đi đúng giờ nên gặp các bác khác còn ngoài cổng tiếp đón.

    Hôm nay cô đi cùng Song Tử đã trễ tận 20p nên ngoài cổng chỉ còn lại vài người vệ sĩ đứng canh.

    - Lần đầu ra mắt nhà người yêu mà anh đã đi trễ rồi, sẽ không sao chứ?

    Tuy cảm thấy không vui vẻ lắm với 1 vài người trong gia đình cô nhưng mà đã gọi là ra mắt thì Song Tử cứ thấy mình sai sai như nào ấy.

    - Không sao đâu!

    Mẹ em đã nói Nội rồi, kêu anh có hơi gấp nên Nội không trách đâu!

    Nhân Mã đã nhì thấy sự bối rối trong mắt người yêu, cô cũng không biết phải nói gì, chỉ nhẹ nhàng siết chặt tay cậu rồi cùng bước vào.

    - Tiểu thư đến rồi ạ!

    - Mọi người đã đến đủ rồi chứ?

    - Vâng ạ!

    Đều đang ở phòng tiệc!

    - Tiệc đã bắt đầu chưa?

    - Mọi người đều đang chờ tiểu thư!

    - Được!

    Giờ tôi đến đó ngay!

    Nhân Mã nắm tay Song Tử đi trên dãy hành lang dài dẫn đến phòng tiệc.

    Cả 2 đều đang theo đuổi những suy nghĩ riêng nên đều rất im lặng.

    Hành lang này Nhân Mã đã đi rất nhiều lần, chả hiểu sau lần này đột nhiên lại cảm giác được áp lực lớn như vậy.

    Cả 2 dừng lại trước cửa lớn cửa phòng.

    Tâm trạng quả thực là rối bời nha!!!

    - Song Tử!

    - Hửm?

    - Anh phải nhớ kĩ điều này.

    Anh tuyệt vời như vậy, chắc chắn sẽ được mọi người yêu quý!

    - An ủi anh sao?

    - Ừm!

    Em biết anh cũng rất sợ!

    - ...

    - Nhưng mà em cũng vậy!

    Nên em sẽ luôn bên cạnh anh!

    Song Tử đưa tay ôm cô gái trước mặt vào lòng.

    Đầu cậu dụi nhẹ vào hõm cổ của cô.

    - Ừm!

    - Tạm thời bỏ qua tất cả mọi chuyện đi nhé!

    Anh đến đây vì anh là bạn trai của Tô Nhân Mã này!

    - ...

    - ... không phải vì sự tức giận hay ghen ghét ai cả ...

    - Được!

    Cùng vào thôi!

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    - Thế sáng sớm anh kéo tôi đến tiệm đồ gốm làm con cak gì?

    Anh nứng cak thì cút đi kiếm gái mà đụ, anh làm anh tôi hơi bị lâu rồi đấy-,-

    Nhật Vy bực nhọc hét thẳng vào mặt Sử Tử.

    Mới sáng sớm đã qua dựng đầu người ta dậy rồi lôi đi, make up không kịp đã đành, còn đéo để cô tha được 1 miếng kem chống nắng nữa.

    Thằng anh mất nết này, cô phải tuyệt giao với nó!!!

    - Đừng có khó chịu nữa!

    Tại không còn ai đi chung nên tao mới phải kéo mày đi chứ bộ, mày cũng làm gì có bạn trai để đi chơi Giáng sinh, coi như anh mày tốt bụng dẫn mày đi chơi!

    - Cút đi!

    Bạn gái anh đâu?

    Đêm qua vừa mới thấy clip tỏ tình xong mà-,- bị đá rồi à?

    Nhật Vy dùng tay che miệng rồi ngáp dài 1 tiếng, giọng điệu khinh bỉ tột cùng thằng anh họ hàng kia.

    - Phát ngôn linh tinh thêm câu nữa xem-,-

    - Tôi không phải người thay thế của anh nhe!!!

    - Mày không thể dừng phát ra mấy câu vô tri đó à?

    Người ta nhìn vào cứ như tao thiếu đứng đắn lắm ấy-,-

    - Anh đứng đắn à?

    - Không cãi nhau với mày!

    Ngoan ngoãn 1 chút bố dẫn mày đi ăn 1 bữa!

    - Quá ít, không chấp nhận.

    Cút về với chị Thiên Bình đi-,-

    - Chuyện này cực khổ như vậy không thể mang tiểu Cân theo được!

    - Thế anh mang tôi theo làm gì?

    Bị khùng hả Sư Tử?

    - 2 vé đi Vinpearl Nha Trang, mang con bạn thân mày theo!

    - Ok chốt kèo!

    Nể tình anh em 16 năm, em đồng ý chịu khổ cực cùng anh!

    - Mỗi thế là nhanh-,-

    Sau khi tạm thời bịt được mỏ của con em gái, Sư Tử mang nó vào tiệm để đăng kí 1 khóa làm gốm.

    - Làm gì bây giờ?

    - Ai chỉ anh đi làm gốm tặng người yêu thế?

    Dù đang bị Sư Tử xách áo bắt làm theo nhưng Nhật Vy vẫn vô cùng thắc mắc.

    - Xử Nữ bảo tặng quà từ tâm thì nên làm từ tay!

    - Nên anh đi nặn gốm bằng tay?

    - Ừa!

    - Hay!

    Rất thông minh!

    - Không cần xỉa!

    Cút đi mà chọn mẫu mình thích đi-,-

    - Em không có ai để tặng thì làm chi?

    - Người cô đơn cũng cần ly uống nước!

    Fuck you Tạ Sư Tử-,- anh em cái đầu anh-,- tôi nhất định phải tuyệt giao!!!

    Nhật Vy đen mặt nhìn thằng anh trai đang bị háo hức quá độ.

    Có phải lần đầu anh ta có người yêu đâu nhỉ?

    Làm gì mà kích động kinh thế.

    Đúng là sức mạnh của từ "chị dâu" nó khác hẵn từ "người yêu của anh trai" nhỉ?

    Mà đứng suy ngẫm 1 hồi thì cô nàng bỗng nhiên đỏ mặt.

    Nói phải lắm Sư Tử, em cũng nên làm 1 cái!

    Em cũng muốn tặng quà cho "người đó" của em!!!

    Nhật Vy chọn mẫu xong quay lại đã thấy Sư Tử đang chăm chú nhìn chị chủ tiệm hướng dẫn sử dụng bàn xoay với nặn cục đất.

    Cậu chàng đang dùng đến 200% sự tập trung của mình cho cái thứ mềm mềm, ẩm ẩm trước mặt.

    Phải chi đi học mà cũng tập trung như này có khi bạn Mèo Bự leo được lên top 7 hay top 8 gì đó luôn ấy chứ.

    2 anh em bắt tay thực hiện tác phẩm nghệ thuật của mình, Sư Tử căng thẳng đến mức chẳng mở miệng nói thêm được câu nào.

    Lúc bắt đầu cậu nhìn hướng dẫn cảm giác nó cũng khá dễ, thế quái nào làm hư tới 5 lần mà còn chưa tìm ra được cách sửa sai.

    Nhật Vy nhìn đống đất nặn của thằng anh lại 1 lần nữa quệnh thành 1 cục bự thì lắc đầu ngao ngán.

    Với tính cách thằng anh cô từ nhỏ đến giờ, cô cứ tưởng nó sẽ tức điên lên, chửi thề rồi bỏ cuộc sớm thôi.

    Thế đéo nào nó vẫn im lặng bắt đầu lại từ đầu.

    Thậm chí Sư Tử còn rất từ tốn nhờ chị chủ tiệm hướng dẫn lại từ đầu.

    Cmn đây chắc chắn không phải Sư Tử real rồiii!!!

    Ôi sức mạnh của tình yêu!!!

    Thiệt ra là Sư Tử cũng tức giận chứ, cậu muốn bùng nổ tới nơi rồi!!!

    Thế quái nào cái cục đen đen ướt ướt này nó cứ trượt khỏi tay cậu 1 tí là nó dính lại với nhau ấy nhỉ?

    Đùa giỡn à???

    Sư Tử không được tức giận!

    Đây là quà tặng Thiên Bình!

    Tiểu Cân nhỏ cần được nâng niu và kiên nhẫn!!!

    Chả biết ra ngô ra khoai như nào nhưng trò đem tên của người yêu đặt cho cục đất nặn đó khiến Sư Tử bình tĩnh hẵn.

    Cậu hừng hực khí thế bắt tay làm lại từ đầu.

    Sư Tử tập trung với đống đất hơn 2 tiếng đồng hồ, đến cuối cùng thì nó cũng ra được hình dạng của 1 chậu cây nhỏ.

    Tuy không được như ý lắm nhưng mà đây là tác phẩm tốt nhất mà cậu chàng có thể tạo ra rồi.

    Cậu cẩn thận đặt thành quả của mình lên 1 cái khây rồi ngồi chờ cho nó khô 1 tí để trang trí.

    Rảnh rỗi quá nên anh chàng cũng lướt lướt điện thoại 1 tí thì nhận được tin sốc: Song Tử - bạn thân cậu ra mắt gia đình người yêu.

    Má nó sốc!

    Sư Tử yêu đương không biết bao nhiêu lần nhưng lần đầu tiên nghe đến cụm từ đó.

    Đối với cậu cái việc hệ trọng đó chỉ xảy ra khi cả 2 đủ mặn nồng và chắc chắn về tương lại thôi chứ.

    Vậy mà thằng bạn cậu hôm qua còn khờ khờ ngu ngu, sáng hôm nay đã bị lôi về ra mắt, bộ chuẩn bị sẵn sàng để làm chồng người ta rồi à!!!

    Đang còn sốc chưa nuốt trôi cái tin chấn động đó thì Sư Tử đã thấy Thiên Bình rep lại tin nhắn trong group lớp.

    "Không khéo 2 khứa này cưới sớm nhất luôn ấy chứ!"

    Uầy!

    Cô nàng này cũng hóng chuyện phết!

    Cậu phải rất khó khăn mới kiềm được lòng mình không nhắn tin mè nheo với cô.

    Thiên Bình đã nói rõ buổi sáng cô nàng còn phải đi mua sắm với mẹ nên cả 2 phải hẹn hò vào buổi chiều, mém tí thì Sư Tử đã giẫy đành đạch lên ăn vạ rồi.

    May mà cuối cùng vẫn kiềm lại được, chỉ nhắn hỏi cô vài câu rồi dặn cô nhớ ăn sáng thôi.

    Nuốt nỗi nhung nhớ vào trong bụng, Sư Tử quay trở lại với sự nghiệp làm gốm của mình.

    Vì để nãy giờ gốm cũng khô bớt nước rồi nên cậu chàng cũng bắt tay ngay vào trang trí để còn đem đi nung.

    Sư Tử thì tất nhiên không giỏi trong mảng miếng mỹ thuật cho lắm nhưng để vẽ vào hình thù đơn giản thì không thành vấn đề.

    - Nè Sư Tử!

    - Nói!

    - Không ai nói anh làm gốm gần từ 3 đến 5 ngày mới ra được thành phẩm sử dụng được à?

    - Có nghe qua review workshop rồi!

    - Vậy sao vẫn muốn làm gốm vậy?

    Anh cũng đâu thể tặng chị Bình đúng ngày được đâu?

    Sư Tử hơi đơ trước câu hỏi của con em nhưng sau cùng vẫn mỉm cười rất tươi.

    - Tặng quà cần phải đúng ngày à?

    Đâu nhất thiệt phải vậy chứ!

    - Nhưng hôm nay là Giáng sinh mà, không tặng hôm nay thì chờ khi nào?

    - Tặng quà thì ngày nào chả được chứ, quan trọng là ý nghĩa của món quà.

    Còn ngày thì ... tặng những món quà đơn giản vào nhưng ngày đơn giản, không vì điều gì cả lại chính là gia vị tốt nhất cho tình yêu!

    - ???

    - Bởi vì ngày đặc biệt thì người bình thường ai chả tặng quà.

    Còn ngày thường mà anh mày tặng quà, thì anh mày là người đặc biệt!

    - Hừm!

    Mỏ dẻo phết!

    - Quá khen!

    Chắt chiu hơi bị lâu đấy!

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    - Cần anh đút em ngay tại đây không?

    - Xía!

    Cái đũa này cùng với cọng mỳ tròn thì tự ăn còn khó ấy chứ ở đó mà đút-,-

    - Ai nói anh đút bằng đũa.

    - Chứ bằng gì được-,-

    - Bằng miệng!

    - Anh dám?

    - Hình như... anh chiều em quá nên em quên mất anh từng là ai, như thế nào à?

    Bạch Dương lập tức im bặt và cắm mặt bắt đầu ăn.

    Vẫn là không nên chọc tên Bọ Cạp này!

    - Mẹ có dặn mua vài thứ để nấu bữa tối đó, ăn xong anh chở em đi siêu thị nhá?

    - Bác tính nấu gì thế?

    - Mẹ nói sẽ nấu món em thích, chắc sẽ có lẩu.

    Thiên Yết mở điện thoại xem lại ghi chú về những gì cần mua để đưa ra suy đoán.

    - Được!

    Vậy em sẽ ăn nhanh rồi mình đi!

    Bạch Dương gắp 1 đũa mỳ lớn đưa vào miệng, nước sốt cũng vì vậy mà dính lên vùng xung quanh miệng cô nàng.

    Thiên Yết nhíu mày, cậu tắt điện thoại rồi rút miếng khăn, với tay lau miệng cho cô nàng.

    - Em ăn chậm 1 chút, nghẹn bây giờ!

    Mới có hơn 3h chiều thôi, mẹ anh cũng chưa nấu cơm tối đâu!

    Tuy Thiên Yết đã trên dưới 5 lần kêu cô cứ chậm rãi ăn.

    Nhưng mà hỡi ơi có ai nghe chuẩn bị được mẹ của bạn trai nấu cơm cho ăn mà lại chả khẩn trương.

    Bạch Dương cũng đã gặp mẹ Thiên Yết nhiều lần rồi, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên mẹ cậu chủ động nhờ vả cô chuẩn bị 1 điều gì đó, chứ bình thường toàn là mẹ cậu lo lắng cho 2 đứa từ a đến z thôi.

    Cũng bởi vì cô nàng bận suy nghĩ về buổi tối nên Thiên Yết cũng bị cô nàng hối thúc và rối rắm theo.

    Cậu vốn dĩ còn tính mang cô đi coi phim 1 chút, bộ phim hoạt hình mới ra chỉ khoảng 90 phút thôi.

    Thế mà dù cậu có năn nỉ ỉ ôi cỡ nào cũng không thể làm lay động được tâm hồn sắc thép muốn nhanh nhanh về nhà của nàng Cừu.

    - Anh nhanh tay lên 1 chút, lấy cả cái rau bên cạnh nữa kìa!

    - Cái này à?

    Thiên Yết vô cùng bất mãn nhưng không có khả năng phản kháng.

    - Anh xuống quầy kia lấy dùm em chai tương nữa.

    - ...

    - A chết, lúc nãy em quên lấy nấm rồi, anh quay lại lấy đi.

    - ...

    - Anh đi lẹ lên coi, bò lâu như thế khi nào mới về được nhà!

    -...

    Cậu chàng thực sự muốn bùng nổ!!!

    Rõ ràng là cậu muốn hẹn Bạch Dương đi chơi Giáng Sinh cơ mà, thế quái nào sáng giờ còn chưa kịp chơi trò gì đã phải chạy vặt cho mẹ sấp mặt vậy???

    Và để thể hiện sự không cam tâm của mình, Thiên Yết quyết định cứng rắn đứng lại 1 chỗ và không đẩy xe đi nữa.

    Lần này cậu dỗi thật đấy nhá!!!

    - Anh lại làm sao đấy?

    Bạch Dương thì đang gấp muốn chớt, cô cứ thấy cả 2 trễ trễ thế nào á, mà đi giữa chừng còn gặp phải sự khó ở bất ngờ của thằng bạn trai nữa.

    - Này!

    Anh bị sao thế?

    Có khó chịu ở đâu không?

    - ...

    - Thiên Yết!

    Nói chuyện coiii!!!

    - ...

    - Anh ... dỗi à?

    - ...

    - Nàyyy!

    Anh có thể dỗi lúc khác được không?

    Em đang gấp cơ mà!

    - Nhưng em cứ không quan tâm anh ấy!

    Thiên Yết cảm thấy ấm ức vô cùng tận.

    - Nhưng...

    Còn nàng Cừu thì lại cảm thấy khổ sở cực kì.

    Mỗi lần Thiên Yết chủ động dỗi cô là sẽ khó dỗ vô cùng.

    - Hôm nay anh muốn đi hẹn hò mà em còn không quan tâm đến anh.

    Rốt cuộc là em yêu đương với anh hay yêu đương với mẹ anh?

    - Hở?

    Sao anh có thể hỏi 1 câu vô lý như vậy nhỉ?

    - Em cứ để tâm đến việc mẹ anh muốn cái gì trong khi anh đang ở cạnh em luôn á.

    - ...

    Bạch Dương bỗng thấy nhức nhức cái đầu, cô nàng đưa tay đỡ trán trước những lời thoại khó đỡ của bạn trai.

    Thiên Yết mà đã không nói lý lẽ thì chuyên văn còn không nói chuyện được chứ nói chi là Bạch Dương.

    - Em có biết anh buồn thế nào không?

    - Em... em xin lỗi!

    Em không cố ý đâu mà!

    Giờ chắc chỉ còn khổ nhục kế may ra mới cứu bạn Cừu nổi.

    - Em chỉ muốn làm tốt việc mẹ anh giao thôi, tại trước đó lúc nào cô cũng lo đầy đủ cho em hết, em thấy áy náy lắm luôn.

    Em không cố tình lơ anh đâu, tại em căng thẳng quá.

    Bạch Dương kéo Thiên Yết vào một góc ít người trong siêu thị, cô đưa tay nắm hai bên góc áo cậu rồi bắt đầu giở giọng nũng nịu.

    - ...

    Bạn Bò Cạp nào đó đang dặn lòng phải cứng rắn thêm chút nữa.

    - Tại vì yêu anh nên em mới quan tâm đến gia đình anh mà, em muốn dùng cách yêu thương gia đình để thể hiện tình yêu với anh, cũng vì yêu anh nên em muốn coi gia đình anh như gia đình mình.

    Em...

    Gia đình của Bạch Dương vốn rất nghiêm khắc, cô lúc nào cũng phải gồng mình để làm theo ý người ba gia trưởng và người mẹ hay đi công tác của mình.

    Điều này vô tình hình thành nên nét tính cách "muốn làm hài lòng người khác" của cô nàng.

    Đối mắt với sự nhiệt tình và quá mức dễ chịu của gia đình Thiên Yết, cô nàng quả thực cảm thấy bối rối và chỉ muốn hoàn thành thật tốt nhiệm vụ mà mình được giao.

    Thiên Yết không để Bạch Dương nói hết liền vội vàng cuối đầu xuống hôn lên môi cô nàng.

    Cậu biết cô không quen nói ra mấy câu về tình cảm gia đình.

    Vì dù sao 2 từ đó cũng là điểm yếu lớn nhất của cô mà.

    - Anh xin lỗi!

    Xin lỗi em vì anh vô lý.

    Lần sau anh không như thế nữa đâu.

    Cậu vòng tay ra sau lưng cô nàng, vừa ôm vừa nhấc nhẹ người cô lên.

    - Thôi mà!

    Sao lại xin lỗi em?

    Em đang cảm thấy rất vui mà.

    - Ừm!

    - Yết ơi!

    Em muốn chơi gấp thú, mua đồ xong mình đi gấp nha!

    - Được!

    Anh dẫn em đi!
     
    Back
    Top Bottom