Vào cuối thế kỷ 19, London là trung tâm của Đế quốc Anh, nhưng phía sau ánh đèn khí vàng vọt và những đại lộ hoa lệ là một khu vực bị lãng quên mang tên Whitechapel.
Đây là nơi nghèo đói, tệ nạn, thất nghiệp và bạo lực tụ hội.
Những con hẻm hẹp, tối, luôn ẩm ướt vì sương mù và rác thải.
Ban đêm, tiếng bước chân vang lên trên mặt đường đá nghe như tiếng thì thầm của thành phố.
Chính tại nơi này, một trong những vụ án bí ẩn và ám ảnh nhất lịch sử nhân loại đã bắt đầu.
Năm 1888, Whitechapel là nơi sinh sống của hàng nghìn người lao động nghèo.
Phần lớn là phụ nữ không có việc làm ổn định, phải sống lay lắt bằng những công việc tạm bợ.
Cảnh sát khi đó quá tải, thiếu nhân lực, và xã hội Anh mang nặng tư tưởng phân biệt giai cấp.
Tội phạm xảy ra thường xuyên, nhưng hiếm khi được điều tra đến cùng.
Không ai ngờ rằng, trong chính sự thờ ơ ấy, một kẻ sát nhân sẽ xuất hiện và thách thức toàn bộ hệ thống pháp luật của nước Anh.
Nạn nhân đầu tiên thường được nhắc đến là Mary Ann Nichols.
Rạng sáng ngày 31 tháng 8 năm 1888, thi thể của bà được phát hiện trong một con hẻm nhỏ.
Cảnh sát lúc đầu cho rằng đây chỉ là một vụ án bạo lực thông thường, bởi những cái chết tương tự không hiếm ở Whitechapel.
Tuy nhiên, khi xem xét kỹ hiện trường, các điều tra viên bắt đầu nhận ra những điểm bất thường.
Cách gây án cho thấy hung thủ có sự bình tĩnh, không hoảng loạn, và dường như biết rõ mình đang làm gì.
Dù vậy, vụ việc vẫn chưa gây chấn động lớn.
Chỉ hơn một tuần sau, ngày 8 tháng 9 năm 1888, nạn nhân thứ hai là Annie Chapman được phát hiện.
Lần này, mức độ nghiêm trọng khiến cảnh sát không thể coi nhẹ.
Các dấu hiệu cho thấy hung thủ quay lại cùng khu vực, cùng khung giờ, và có cách tiếp cận nạn nhân rất giống nhau.
Báo chí bắt đầu vào cuộc.
Những tờ báo lá cải khai thác vụ án theo hướng giật gân, tạo nên làn sóng hoang mang lan rộng khắp London.
Cảnh sát mở rộng điều tra, nhưng gặp vô vàn khó khăn.
Không có nhân chứng rõ ràng.
Không có manh mối cụ thể.
Whitechapel đông đúc nhưng cũng vô cùng im lặng.
Người dân sợ hãi, nhưng đồng thời không tin tưởng cảnh sát.
Nhiều người cho rằng nếu nạn nhân thuộc tầng lớp giàu có, vụ án đã được xử lý khác.
Cuối tháng 9, sự việc leo thang nhanh chóng.
Ngày 30 tháng 9 năm 1888, hai vụ án xảy ra chỉ cách nhau chưa đầy một giờ.
Elizabeth Stride và Catherine Eddowes trở thành nạn nhân tiếp theo.
Lần đầu tiên, cảnh sát chắc chắn rằng đây không phải những vụ việc riêng lẻ, mà là hành động của một kẻ sát nhân hàng loạt.
Cái tên Jack the Ripper bắt đầu xuất hiện sau khi cảnh sát và báo chí nhận được những bức thư ký tên như vậy.
Không ai biết liệu những bức thư này có thực sự do hung thủ gửi hay chỉ là trò đùa ác ý, nhưng cái tên ấy nhanh chóng trở thành biểu tượng của nỗi kinh hoàng.
Những bức thư được viết với giọng điệu thách thức, đôi khi chế nhạo cảnh sát.
Điều này khiến công chúng tin rằng hung thủ không chỉ giết người, mà còn muốn được chú ý.
Hắn dường như tận hưởng sự sợ hãi mà mình gây ra.
Báo chí liên tục đăng tải suy đoán, từ việc hung thủ là bác sĩ, đồ tể, cho đến một quý ông có học thức cao.
Mỗi giả thuyết lại khiến dư luận thêm rối loạn.
Nạn nhân cuối cùng thường được nhắc đến là Mary Jane Kelly, được phát hiện vào ngày 9 tháng 11 năm 1888.
Khác với các vụ trước xảy ra ngoài đường, lần này hiện trường là trong phòng riêng.
Điều đó cho thấy hung thủ đủ tự tin để hành động trong không gian kín, hoặc nạn nhân đã tin tưởng cho hắn vào.
Sau vụ việc này, chuỗi án đột ngột chấm dứt.
Jack the Ripper biến mất khỏi lịch sử, để lại vô số câu hỏi không lời đáp.
Cảnh sát đã thẩm vấn hàng trăm người.
Từ người vô gia cư, công nhân, cho đến bác sĩ, quý tộc.
Nhiều nghi phạm được đưa ra, nhưng không ai bị kết tội.
Hồ sơ điều tra dày lên theo năm tháng, nhưng sự thật vẫn nằm trong bóng tối.
Một số người tin rằng hung thủ đã chết, bị giam vì tội khác, hoặc rời khỏi nước Anh.
Số khác cho rằng hắn chưa bao giờ tồn tại như một cá nhân cụ thể, mà là sản phẩm của sự hoảng loạn tập thể và báo chí.
Điều khiến vụ Jack the Ripper trở nên đặc biệt không chỉ là sự tàn ác của các vụ án, mà là bối cảnh xã hội xung quanh nó.
Sự nghèo đói, bất bình đẳng, nỗi sợ cái chết và sự mất niềm tin vào pháp luật đã biến Whitechapel thành mảnh đất màu mỡ cho một huyền thoại đen tối ra đời.
Jack the Ripper không chỉ là một kẻ sát nhân, mà là tấm gương phản chiếu mặt tối của xã hội thời Victoria.
Cho đến ngày nay, hơn một thế kỷ trôi qua, hàng trăm cuốn sách, phim ảnh, nghiên cứu đã cố gắng giải mã danh tính của Jack the Ripper.
Công nghệ hiện đại như phân tích DNA cũng được áp dụng, nhưng kết quả vẫn gây tranh cãi.
Không có kết luận chính thức.
Không có lời thú tội.
Chỉ có những giả thuyết chồng chéo lên nhau.
Jack the Ripper vì thế trở thành biểu tượng của cái ác vô hình.
Một kẻ không tên, không mặt, nhưng tồn tại dai dẳng trong trí tưởng tượng con người.
Vụ án này không kết thúc bằng một bản án, mà kết thúc bằng sự im lặng.
Và chính sự im lặng đó đã khiến nó sống mãi trong lịch sử, như một cơn ác mộng chưa bao giờ thực sự tan biến.