Cập nhật mới

Khác 1000 Năm Đợi 1 Lần Nắm Tay

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
395218243-256-k503607.jpg

1000 Năm Đợi 1 Lần Nắm Tay
Tác giả: mikaikota
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

📌 MÔ TẢ TRUYỆN - "Nếu kiếp sau vẫn là anh"

💔 Một mối tình kéo dài suốt 1000 năm.

Mười lần gặp là mười lần chia ly.

Mỗi lần cô chết đi, là một mảnh ký ức anh giữ lại.

⚔️ *Từ kiếp chiến tranh đẫm máu, cô bé hét lên giữa làn đạn:

> "Cậu phải sống thật tốt!

Hẹn cậu... kiếp sau..."*

⏳ Sợi chỉ đỏ luân hồi cứ siết chặt hai người lại với nhau,
để rồi mỗi kiếp, cô đều ra đi trước.

Anh chẳng còn ai ngoài cô, chỉ biết ôm tro cốt sống lặng lẽ
🩶 Và rồi, ở kiếp thứ mười, định mệnh có cho họ được trọn vẹn...?

---



nguoc​
 
1000 Năm Đợi 1 Lần Nắm Tay
CHƯƠNG 1 ( Nhìn thấy anh...1 lần nữa)


Gió rít qua từng kẽ lá, cuốn theo những âm thanh rùng rợn từ rừng núi hoang vu.

Tiếng bạn học đã xa dần như một giấc mơ, chỉ còn lại tiếng bước chân loạng choạng của Lâm Tiểu Hạ trên con đường mòn chưa từng thấy trên bản đồ.

> "Lạc rồi… mình thật sự lạc rồi…"

Mồ hôi chảy dọc lưng, tay cô siết lấy quai balo nặng trĩu, thở dốc.

Không sóng điện thoại, không biển chỉ đường.

Chỉ có những tán cây xám xịt lặng thinh nhìn xuống như chứng nhân của điều gì đó sắp xảy ra.

Rồi… một vệt nắng xuyên qua tán lá, chiếu thẳng vào một vật thể lặng lẽ ẩn sâu sau rêu phong:

Một bức tượng đá.

> "...Ở đây có người từng sống sao?"

Nó cao khoảng hơn mét rưỡi, tạc hình một chàng trai trẻ.

Đôi mắt nhắm hờ.

Đôi môi khẽ mím.

Khuôn mặt an yên đến dị thường.

Nhưng… làn da đá lại tái xám như từng chết đi.

> "Sao nhìn quen quá… mình đã từng thấy khuôn mặt này ở đâu rồi thì phải…"

Cô rùng mình.

💧Và rồi—cô thấy nó.

💧Khóe mắt bức tượng có hai vệt đỏ nâu kéo dài xuống má.

Không phải vết rạn.

Mà là máu.

Giống như… nó từng khóc.

Và vẫn đang khóc, vì điều gì đó chưa thể buông bỏ.

> "Không thể nào… chỉ là tượng thôi mà… phải không?"

Cô bước lùi một chút, vô tình chạm chân vào một vật gì đó dưới tượng.

Một chiếc hộp gỗ, cũ kỹ, phủ rêu và bị thời gian cắn mòn từng mép.

Trên nắp, có dòng chữ, mờ nhòe nhưng vẫn đọc được dưới ánh sáng hắt xuống:

> < Lâm Tiểu Hạ >

> "...Là... tên mình?!"

Cô như bị kéo thẳng vào hư vô.

Ngón tay run run chạm vào nắp hộp.

Một luồng khí lạnh xuyên dọc sống lưng.

Cô mở nó ra.

> "Đừng là thứ mình nghĩ... làm ơn đừng là..."

Bên trong là… một chiếc bình sứ nhỏ, tro bụi vẫn còn vương vấn quanh nắp.

> "...Tro cốt...?!"

Đầu cô ong lên.

Cảm giác như từng hơi thở đều nghẹn lại.

Rồi đột nhiên — một hình ảnh lóe lên trong tâm trí:

Một chiến trường nhuốm máu.

Một chàng trai ôm chặt cô gái đã ngừng thở, khóc nấc.

Anh nói:

> "Nếu kiếp sau còn gặp nhau… xin đừng chết nữa."

Tiểu Hạ bật lùi lại, hoảng sợ.

> “Mình đã… chết ư?”

Lưng cô đập vào tượng.

Bàn tay vô thức chống lên phần chân đá lạnh ngắt.

Và rồi—

Đôi mắt khép hờ của bức tượng…

Khẽ mở.

> "Lâm...

Tiểu Hạ."

Giọng nói ấy vang lên, nhẹ như gió, nhưng lạnh như lời nguyền.

Tim cô thắt lại.

Bóng tối bủa vây.

Một tiếng thì thầm rất khẽ, rất buồn, phát ra từ tượng đá:

> “Anh đã đợi em... một nghìn năm rồi.”

Đầu cô mờ mịt ong ong từng đợi..rồi tiếp đi

* đùng đoàng *

Tiếng súng vang vọng người dân chạy toán loạn trong sự sợ hãi nhưng có lẽ như không ai thấy cô cả , họ xuyên qua người cô 1 cách rất tự nhiên

>( hả ...?

Sao có thể ? ..)

Rồi cô thấy 2 người chạc tuổi 18 cầm tay nhau chạy đi trong sự hoảng loạn.

Cô giật mình nhìn 2 người trước mắt vẻ mặt hơi tái đi

>" sao..cô bé đó giống tôi đến chín mười phần ..còn cậu bé đó giống bức tượng kì quặc đó vậy ..."

Bỗng nhiên cô bé hét lên thật lớn

>( Trần Tử Tiêu chúng ta chỉ còn chỗ cho một người thôi )

Cậu bé nói tiếp

>( Hạ Hạ đừng nói thế chúng ta phải cùng nhau sống sót chứ )

Nước mắt của 2 đứa trẻ bắt đầu tuôn rơi từng giọt một .

Lúc đó cô bé tên Hạ Hạ liền đẩy Tử Tiêu lên chỗ ngồi cuối cùng .

Cậu bé gào khóc trong tuyệt giọng như bị bóp nghẹt lại .

Đoàn xe bắt đầu di chuyển chia cắt 2 bàn tay đang nắm lấy nhau nảy giờ

>" Hạ Hạ đừng...ĐỪNG ĐỪNG CHẠY NỮA BẠN CỦA CHÁU BẠN CỦA CHÁU CHƯA LÊN DỪNG LẠI "

Cô bé tên Hạ Hạ vẫn đứng đó nhưng nở một nụ cười mãn nguyện nhưng tiếc nuối mà chua xót..Cô bé hét lại

>" NÀY SỐNG TỐT NHÉ , SỐNG THAY PHẦN CỦA HẠ HẠ NHÉ TỬ TIÊU "

Tiếng hét của 2 đứa nhỏ dần lặng đi mọi thứ như dừng lại trong khoảng khắc đó .

Trái tim của cô như bị bóp nghẹt khi nhìn thấy cảnh đó , 1 cảm giác khó thở dày đặc len vào lồng ngực.

Cô cứ nghĩ khi hòa bình 2 đứa nhỏ sẽ gặp lại nhau nhưng không

Một tên lính bước tới nhìn thấy cô bé liền bắn vào đầu cô một phát súng

Không do dự , không lằng nhằng ..chỉ một phát súng mà dừng lại tất cả

Máu bắn tung tóe cô bé nhỏ ngã xuống ...

---

🥀 Hết chương 1 🥀

---
 
Back
Top Bottom