HeyyouPuddin HeyyouPuddin
Vết cắt trong tim luôn là vết cắt sâu mãi mãi...
Chương 11.2: Bữa tiệc của kí ức.
Vào lúc mờ sáng, ngài thủ lĩnh vội vã cùng giáo sư Liston ra ngoài. Có lẽ họ cần bàn bạc với các vị tướng về việc bố trí lại hàng phòng thủ lần nữa trước khi đối mặt với kẻ thù. Mẹ tôi thì cho rằng dù có chuyện gì xảy ra thì tất cả mọi người vẫn nên được hưởng một đêm giáng sinh tuyệt vời và vì vậy chúng tôi sẽ cùng nhau chuẩn bị cho bữa tối, đây không phải là một bữa tối đơn thuần, sẽ có rất nhiều điều cần nói với nhau, có thể…là lần cuối cùng.
Trái ngược với không khí đang nặng nề trên từng phút, Victim là người duy nhất đang sốt sắng trang trí cho cây thông Noel. Tôi không rõ có ai thấy khó chịu vì điều đó không nhưng thực tế mà nói thì tôi lại thích anh ta như vậy hơn. Khuôn mặt hớn hở tới chảy nước mắt khi biết rằng Claire vẫn an toàn, chính xác thì Bristan đã ra lệnh cho cô ấy mau chóng gia nhập vào gia đình chúng tôi một ngày trước khi ông bị chúng giết hại. Đó là những gì còn lại mà ông đã nói với bố John.
Tôi có thể thấy Victim cùng những người bảo vệ tôi hôm nọ đang vác một cây thông chạy thục mạng về đây ngoài cửa sổ. Anh ta và Claire đã trang hoàng cho nó thì không tệ chút nào. Bryan cũng nhanh chóng gia nhập với hai người họ sau khi cốc vào đầu Victim một cái giận dữ.
“Mọi người sẽ không bao giờ có thể biết cây thông tuyệt vời này tới từ đâu.” Victim nói một cách hãnh diện.
“6,7 feet từ gốc tới đỉnh, tán rậm, mười bảy tầng và…” Kyra đáp lại bằng một cái nhíu mày, tôi có thể cảm nhận được những từ cuối cùng phát ra một cách khó khăn. “... buộc nơ ở gốc. Đây là cây thông của trường WoodWorld.”
“Còn điều gì mà em không biết nữa Kyra?” Martin mỉm cười đắc thắng.
“Sao bạn biết điều này?” Tôi hỏi lại.
“Ơ...” Kyra có chút bối rối. “Anh Viktor và mình đã tới cây thông này vào trước bữa tiệc.”
“Ồ, vậy là cái nơ đó là do thằng nhóc đó buộc hả.” Victim đã lấy lại nụ cười đáng ghét của mình. Anh ta đang nhìn tôi một cách chăm chú.
Kyra không đáp, cô nàng chỉ nhún vai một cách gượng gạo. Còn tôi chỉ muốn đá Victim một cái rồi tháo cái nơ đó đi. Trong suốt buổi sáng, cứ khi nào Victim bắt gặp ánh mắt tôi về phía cây thông, anh ta lại mân mê cái nơ như thể đó là tay của chị Claire vậy.
Bực bội, tôi thọc mạnh tay vào túi với hi vọng lấy ra được vật gì đó và ném thẳng vào khuôn mặt đáng ghét của anh ta. Bàn tay đôi khẽ run lên khi chạm phải chiếc đèn pin. Từ hôm đó tới giờ, nó luôn bên cạnh tôi mọi lúc…
“Tuyệt vời!” Crystal kêu lên. Viên đá lọt thỏm vào chiếc đèn pin. “Và giờ thì sao?”
“Chị không biết.” Kyra sốt ruột đáp lại.
Cô nàng tiếp tục xoay tròn nó tìm kiếm một điều gì đó lộ ra. Và sau vài phút chán nản, Kyra đưa nó lại cho Crystal. Con bé nhíu mày vặn vẹo thêm một lúc nữa rồi quẳng cái đèn pin sang một bên và nằm xuống cạnh tôi.
“Ít ra thì chúng ta biết cái lỗ đó dùng để làm gì phải không.” Tôi mỉm cười trấn an.
Nhưng có vẻ như sự hài hước nhợt nhạt của mình đã phản tác dụng. Khi cả hai người họ đều ném cho tôi một cái nhìn chết chóc. Tôi quay mặt về phía chiếc đèn pin, có lẽ nó chỉ đơn thuần là một vật bảo vệ cho viên ngọc này thôi. Tôi thấy giờ cầm nó dễ dàng hơn nhiều đấy chứ.
“Á.” Tôi vội vàng buông tay ra khỏi nó và kêu lên. “Nó chích mình!”
“Nó… cái gì cơ?” Kyra vội vã hỏi.
“Giống như lúc ở căn phòng đó vậy.” Tôi nắm chặt bàn tay tê dại của mình.
“Ồ, có lẽ nào.” Crystal lên tiếng, nó đang mỉm cười một cách đáng sợ. “Cầm nó lại lần nữa đi. Lần này đừng buông tay.”
“Crystal!” Kyra nhìn con bé một cách khó hiểu.
“Em nghĩ rằng, nó chỉ phản ứng lại với anh ấy thôi.” Crystal giải thích.
Tôi há hốc mồm nhìn con bé. Nó đang nghĩ cái gì vậy ?
“Vậy nếu nó giết anh thì sao?” Tôi hỏi.
“Thì em sai.” Crystal nhún vai tỏ vẻ đáng yêu. “Lúc đó em sẽ gửi tới anh lời xin lỗi sâu sắc nhất.”
“Em làm cậu ấy sợ đó.” Kyra khẽ trách móc.
“Anh ấy luôn vậy mà.” Crystal phá lên cười và bỏ đi.
….Đến giờ tôi vẫn thấy lạnh xương sống mỗi khi nhớ lại, và sau đó tôi đã bọc nó lại rồi mang theo mọi lúc. Nhưng con bé có lẽ nói đúng, cái thứ này chỉ phản ứng lại với tôi mà thôi. Đợi chút, tôi nghĩ mình sẽ kiểm chứng lại lần nữa.
“Đẹp quá ta.” Tôi nở một nụ cười thân thiện giả tạo.
Victim hơi bất ngờ nhưng anh ta cũng kịp lấy lại sự đáng ghét của mình.
“Xem ai kìa.” Victim đáp lại. “Cậu có muốn thắt một cái nơ khác không?”
“Không, hãy giữ cái nơ cũ đi.” Tôi trả lời một cách nhã nhặn. “Em có thứ này mà không rõ nó là gì, anh có thể xem qua không?”
“Thứ gì vậy?” Victim nhìn tôi một cách dò xét khi nhìn thấy thứ tôi kéo ra khỏi túi. “Đó không phải một trái bom đấy chứ?”
Tôi không đáp mà chỉ mở nó ra một cách cẩn thận. Victim cau mày suy nghĩ trước khi cầm nó lên ngắm nghía. Tôi nín thở mong chờ anh ta sẽ bị chích một cái đau điếng.
“Một cái đèn pin à?” Victim hỏi lại.
Hoàn toàn không có gì xảy ra cả. Lẽ nào Crystal nói đúng? Tôi giật lại nó và bàn tay tôi ngay lập tức tê dại đi, luồng điện mỗi lúc một mạnh hơn. Chiếc đèn pin lăn về phía Bryan sau khi gây ra một tiếng keng lạnh lẽo.
“Haha, có vẻ như kế hoạch của cậu không thành công rồi.” Victim phá lên cười.
“Có chuyện gì vậy?” Bryan quay sang hỏi và nhặt cái đèn pin lên. “Thứ gì đây?”
“Một món đồ thú vị của Zero.” Victim vẫn chưa ngừng cười.
Tôi giận dữ lấy cái khăn cuốn chặt nó lại rồi bỏ đi.
Về phòng của mình và nằm lăn ra giường một cách thô bạo, khung cảnh trong căn phòng trở về đồng cỏ thảo nguyên ấm áp, mượt mà. Nhưng thực tế thì lúc này tôi chẳng có tí tâm trạng nào để thưởng thức chúng cả. Cái thứ chết tiệt này thực sự chỉ phản ứng với tôi, lẽ não… nó muốn giết tôi? Thật nguy hiểm khi nó rơi vào tay ai đó, ví dụ như thằng Fasmict chẳng hạn, sẽ chẳng có gì thích thú bằng việc nhìn thấy tôi quằn quại trên nền đất. Nhắc tới nó, tôi tự hỏi vị thế của nhà Faust hiện giờ, ngài Lennox ắt hẳn mong chờ thời gian này biết bao, khi được phục sự Chúa tể của ông ta. Nhưng Fasmict và Viktor thì sao, hai người họ sẽ thích thú hay sợ hãi vì điều này? Đặc biệt là Viktor, khi anh ấy là một đứa con nuôi? Mà việc gì tôi phải lo nghĩ cho anh ta cơ chứ…
Tôi thở dài. Đưa bàn tay phải lên ngắm nghía những đường vân, tôi phải làm gì đây? Tôi không biết nữa, chỉ thấy một thứ gì đó thật đau trong suy nghĩ….
Chiếc đèn pin lăn lại phía tôi. Ngồi thẳng dậy và nhìn chằm chằm vào thứ đó một lúc, tôi gỡ nó ra khỏi tấm vải bọc. Nó là thứ gì vậy? Tại sao nó lại chỉ phản ứng với tôi? Và nếu tôi giữ chặt nó thì chuyện gì sẽ xảy ra?... Trong thoáng chốc, một suy nghĩ kì quái xảy ra trong đầu, tôi mỉm cười nhưng dù sao thì nó vẫn khiến tôi muốn thử làm điều gì đó.
Hít một hơi thật dài, tôi đưa bàn tay của mình ra một cách sợ hãi, lẩm nhẩm trong đầu đếm đến ba một cách run rẩy trước khi dùng hết sức mình nắm chặt vào nó. Ngay lập tức luồng điện lan toả, đau đớn và choáng váng, chiếc đèn pin bắt đầu thiêu đốt bàn tay tôi... Đèn vụt tắt, xung quanh chìm vào bóng tối một cách đáng sợ, tiếng bước chân, sợ hãi vang lên xung quanh,… một cột sáng mạnh mẽ phóng thẳng lên bầu trời phía bên ngoài. Toàn thân tôi đóng băng hoàn toàn trước những gì đang diễn ra. Đồng tử mở rộng, cổ họng nghẹn lại, chuyện gì đang xảy ra vậy! Gió lạnh tràn vào phòng như muốn hất tung tôi ra ngoài, lạnh buốt và đau đớn... Chiếc đèn pin đập mạnh xuống đất khiến tôi bừng tỉnh. Cùng lúc đó, cột sáng biến mất, mọi thứ trở lại bình thường...
Tôi vội vã chạy ra ngoài tìm mọi người. Họ vẫn đang tiếp tục công việc trang trí mà chẳng hề nhận ra chuyện gì vừa xảy ra. Cây thông đang được treo nốt những quả cầu thuỷ tinh trang trí cuối cùng. Tôi đứng chết trân nhìn ngó xung quanh để tìm kiếm một ai đó chú ý ra bên ngoài.
“Hey, có chuyện gì vậy cậu Zero?” Victim vỗ vào vai khiến tôi khẽ nhảy dựng lên. “Trông cậu kinh quá. Vừa gặp ma hả?”
“Anh... anh có thấy thứ gì ở bên ngoài không?” Tôi hỏi lại. Victim nhíu mày nhìn tôi đang thở dốc một cách khó khăn.
“Gì vậy?” Victim đưa mắt ra phía cửa sổ. “... Cậu đã thấy gì sao?”
“ Ánh sáng... cột ánh sáng đó!”
“Nếu cậu nói những chiếc đèn to bự choảng mà ‘ngài’ Fill trang trí để chào đón kẻ địch ngoài kia thì, có, tôi có nhìn thấy.”
Cơ thể tôi đóng băng. Tôi cố tua lại mọi thứ vừa diễn ra, chuyện gì thế này? Không thể nào, bàn tay tôi vẫn đau rát bởi thứ đó, mọi cảm giác tôi vừa trải qua,... không thể nào là mơ được, nó là thật...
“Cậu ổn đấy chứ?” Victim lên tiếng. Giọng điệu anh ta đã trùng xuống đôi chút.
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ bỏ đi. Chạm vào trán, hoàn toàn lạnh ngắt, sự lạnh lẽo đó lan dần theo từng ngón tay. Cơ thể run lên từng chút một, lảo đảo bước đi một cách vô định, những lời nói văng vẳng chết chóc đang cuốn lấy trí não của tôi...
“Zero, tới đây nào.” Giọng nói ấy vang lên kéo tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ như mê cung.
Kyra kéo tôi lại ngồi xuống gần cô nàng. Trước mắt tôi là ánh sáng lung linh đầy phép màu của cây thông mà Victim mang về. Trong một giây phút nào đó, tôi có thể cảm nhận được sự ấm áp đang lan toả trong cơ thể mình, những hình ảnh này, chúng thật tuyệt diệu!
Bốn đứa tôi lục tung mọi thứ trong nhà mà cả bọn cho rằng có thể mang ra để trang hoàng cho cây thông. Những ánh đèn điện được nghỉ ngơi nhường chỗ cho hàng trăm ngọn nến. Sự mờ ảo của các quả cầu thuỷ tinh trang trí đu đưa trên cây thông khi hắt lại ánh nến lan toả và ôm lấy chúng tôi.
“Tuyệt quá phải không?” Martin hớn hở quay sang bọn tôi.
“Không tệ chút nào.” Crystal vui vẻ đáp lại.
Với tôi, vẫn còn một điều nữa... Tôi cúi xuống và tháo đi chiếc nơ màu đỏ thắm đó rồi quay sang nhìn Kyra. Hai má cô nàng khẽ hồng lên một nụ cười nhẹ nhàng.
“Dũng cảm quá ha.” Crystal lên tiếng. “Martin, đi nào!”
“Nhưng anh vẫn muốn ngắm nó thêm lúc nữa.” Anh chàng kêu lên một cách khó khăn, tất nhiên là Martin không hề muốn thoát khỏi cánh tay của Crystal lúc này.
“Im đi.” Con bé cảnh cáo.
Chỉ còn lại hai chúng tôi ngồi cạnh nhau. Nhìn thẳng vào mắt Kyra, tôi không hề còn cảm giác sợ hãi hay ngượng ngùng. Tôi không biết. Nhưng ở cô bạn toả ra một điều gì đó an toàn, nó mách bảo tôi rằng không có gì phải lo lắng cả. Đó là khoảnh khắc mà cả tôi và Kyra đều tự hiểu rằng, đừng bỏ lỡ… Mùi thơm nhè nhẹ từ Kyra đang siết chặt lấy tôi, ánh sáng lung linh càng khiến cô bạn trở nên đáng yêu hơn nữa. Đôi môi ấy thật gần... mềm mại và ngọt ngào... Một luồng sáng loé lên khiến cả hai đứa giật mình tách nhau ra.
“Đồ ngốc! Em đã bảo anh tắt nó đi mà!” Crystal và Martin vẫn ở đó.
Nhưng lần này thì khác, không chỉ có hai người họ…Giờ thì tôi ước mình lạnh lẽo như cũ. Tôi cũng ước những người trong cái nhà này sẽ thiếu mặt một ai đó nhưng không, họ đều đang đứng đó, im lặng và toe toét cái miệng một cách đáng sợ trước khi vỡ oà ra thành tiếng.
“XUẤT SẮC!” Victim cố gắng gào lên. “Claire! Claire!... Có ai thấy cô ấy ở đâu không? Claire! Anh cũng muốn........!” (Đôi môi của anh chàng bị chặn lại bởi cú đấm của Bryan).
“Tặng hai người này.” Crystal nở một nụ cười hiền lành.
“Cám ơn!” Tôi mỉm cười đáp lại, không tệ chút nào. Nhận lấy chiếc dây chuyền tôi đưa lên ngắm nghía mặt đá nhỏ bằng bạc trong có hình bông tuyết, nó thật đẹp.
“Thực tế thì sợi dây chuyền này có một chức năng đặc biệt.” Crystal nói thêm đầy ẩn ý.
“Chức năng đặc biệt?”
“Cái bông tuyết này sẽ ghi lại khoảnh khắc mà hai người muốn và hiện lên mỗi khi chạm vào nó. Tất nhiên là chỉ có duy nhất hai người mới có thể kích hoạt nó thôi. Và em đã giúp hai người ghi lại khoảnh khắc đó rồi!”
Khuôn mặt tôi tái nhợt, thật đúng là không bao giờ có thể đề phòng cô em gái đáng sợ của mình. Rõ ràng là tôi đã quên mất Crystal nhanh tay thế nào lúc trước. Tôi quay sang Kyra, cô bạn đang đặt ngón tay lên mặt bông tuyết. Một hình ảnh vụt hiện lên nhỏ nhắn, đó là khoảnh khắc vừa xảy ra chỉ cách đây vài phút thôi. Hai má Kyra bỗng ửng đỏ một cách rõ ràng.
Ai nấy đều chọn vị trí ngồi cạnh những người mà họ muốn nhất, không còn thứ tự hay phân biệt điều gì nữa. Tất cả chúng tôi là một gia đình thực sự. Tôi xun xoe đẩy Victim qua một bên để ngồi cạnh Claire và giành chỗ bên trái của mình cho Kyra, anh chàng hậm hực tranh giành với Bryan ngồi phía còn lại của cô nàng. Nếu Claire không lên giọng thì có lẽ hai anh chàng đã lôi nhau ra ngoài tỉ thí. Claire đành phải nhượng bộ ngồi vào giữa cả hai. Nhưng điều đó cũng không ngăn cản được Victim giả bộ một cách khéo léo làm văng nước sốt thịt vào mặt Bryan. Và tất nhiên điều đó tương đồng với việc bị Claire nhéo tai một cái đau điếng.
Chúng tôi đợi bố John, ông đang nói chuyện với những-lãnh-đạo-cấp-cao-về-quân-sự ở bên ngoài, có lẽ ông sẽ về sớm thôi, tôi không ưa những ông già tóc bạc với bộ quân phục gắn đầy huy chương ấy, tôi thích những người như tướng Fill hơn. Ít ra thì ông còn cho chúng tôi thấy những hành động cụ thể vào lúc này. Tôi đưa nhanh ánh mắt về phía Kyra, khi cô bạn đang cùng Crystal và cô July tiến tới. Kyra mặc một chiếc váy len màu tím, mái tóc màu nâu nhạt được uốn lại một cách điệu đà cùng chiếc dây chuyền hình bông tuyết ngay ngắn trên cổ, đôi mắt sâu thẳm ấy như đưa tôi đến những bãi cát trắng ấm áp.
“Gì vậy?” Cô bạn nở một nụ cười dò xét.
“Ơ,… không… có gì.” Tôi đáp lại một cách vụng về.
“Vậy mà mình cứ nghĩ bạn sẽ bị ấn tượng bởi kiểu tóc này cơ, Crystal đã nói với mình như vậy.” Kyra nói, giọng cô bạn thất vọng thấy rõ.
“Đúng vậy!” Tôi đáp lại mà chẳng cần suy nghĩ.
Cô bạn nháy mắt với tôi. Tai tôi đang bắt đầu nóng lên.
Cánh cửa chính mở toang một cách mạnh mẽ kèm theo những cơn gió lạnh buốt. Ngài thủ lĩnh đang đi vào cùng giáo sư Liston. Râu tóc của hai người vương đầy mưa tuyết trắng xóa. Đôi mắt bố John khẽ sáng lên một điều gì đó le lói khi tiến lại gần chỗ chúng tôi, một cái nhìn đầy ấm áp và an lòng.
“Tôi đã bỏ lỡ điều gì chăng?” Ông lến tiếng và tiến tới chiếc ghế được dành sẵn ở đầu bàn cho mình.
“Anh bỏ lỡ nhiều điều quá rồi!” Mẹ lên tiếng châm chọc khi đưa ánh mắt về phía tôi.
“Bọn con đều nghĩ rằng chúng ta xứng đáng được hưởng một bữa ăn tuyệt vời trước khi chết cóng bởi cái thời tiết này.” Crystal chen ngang. “Ít ra con muốn mình thật xinh đẹp trước khi…” (Crystal bỏ lửng câu nói của mình và thay thế vào bằng một ngón tay cái quét ngang cổ)
Mọi người bật cười thoải mái và bắt đầu rót rượu. Bố John nâng cốc rượu của mình lên, thứ chất lỏng đỏ tươi ấy đã được thay thế bằng màu tím nhạt ngọt ngào thường lệ.
“Một chút để nghĩ tới những người bạn, người anh em, một phần của gia đình chúng ta đã ngã xuống… Vì Bristan!” Bố nốc cạn cốc rượu của mình đầu tiên.
“Vì Lolyta!” Mẹ tôi nói.
“Vì Will!”
“Vì Ledin!”
“Vì Muder!”
Tất cả mọi người đều uống vì một ai đó mà họ yêu thương, quan tâm sẽ mãi mãi không còn tồn tại nữa. Và tôi sẽ uống vì điều gì? Tôi tự hỏi điều đó mỗi khi một cái tên khác được xướng lên trong đêm tối. Kyra đăm chiêu nhìn vào chiếc cốc của mình. Cô bạn sẽ uống vì ai? Ước gì tôi được biết…
“Đến lượt tôi rồi,… thực tế mà nói thì,… thật khó để nói rằng tôi sẽ uống vì ai đó.” Giáo sư Liston nói. “Tôi là con của một người mà chẳng ai có thể tha thứ. Nhưng tôi vẫn được ở đây, như một gia đình,…”
“Chúng tôi đều hiểu điều đó, Liston.” Bố John nói và nhìn mọi người một cách trìu mến. “Ông luôn là một phần của gia đình này. Như bất kì ai đang có mặt ở đây.”
“Cám ơn anh, thật là tử tế…” Giáo sư Liston khẽ sụt sùi. “Tôi… tôi uống vì tất cả chúng ta!”
Những tiếng vỗ tay cất lên mạnh mẽ, có lẽ trong chuyện này thì tôi tự hào là mình sẽ không mau nước mắt như vậy đâu. Nhưng cái sự tự mãn này của tôi chẳng thể qua mắt được Crystal. Sau khi nó vừa uống vì ước mơ làm diễn viên nổi tiếng nhất thế giới thì nó hướng cho tôi một cái nhìn đầy ma mãnh.
“Zero, anh sẽ uống vì điều gì?” Crystal lên tiếng. Điều này khiến mọi người quay sang nhìn tôi và chờ đợi.
“Anh,… ơ,…” Tôi lắp bắp. Tôi có thể thấy ánh mắt bố John đang nhìn mình một cách đợi chờ câu trả lời khiến ông thấy mãn nguyện. “Con uống vì… vì… vì… ngày hôm nay sẽ không bao giờ kết thúc.”
“Ôi, cục cưng.” Mẹ tiến tới hôn tôi một cái. Bà choàng hai tay ôm lấy cổ tôi một cách nhẹ nhàng, âu yếm.
“Ngày hôm nay sẽ không bao giờ kết thúc!” Bố John khẳng định. “Nó sẽ tiếp tục trong mỗi chúng ta. Trong những kí ức đẹp nhất…”
Thực tế thì tôi không thấy vui với những gì ông vừa nói, nó khiến tôi lo sợ nhiều hơn là an lòng. Kí ức, đó không phải điều tôi muốn, vì kí ức chỉ dành cho những thứ không bao giờ có thể lập lại một lần nữa. Nhìn vào ánh nến hắt vào chiếc nĩa vàng óng, lấp lánh dòng suy tư của tôi được kéo ra xa hơn nữa. Tôi thấy sợ, sợ phải đối mặt với những gì sắp tới.
Nhiều khi tôi tự hỏi, liệu đây có phải một giấc mơ, rồi tôi sẽ tỉnh dậy vào một ngày nắng đẹp ấm áp, sẽ lại được nghe những tiếng cằn nhằn của Crystal, được nhận những nụ hôn và cái xoa đầu nhẹ nhàng của bố mẹ, được ngồi với Martin bàn luận tới những tựa game mới đầy thú vị,… Tôi khẽ quay sang ngắm nhìn Kyra, cô bạn đang tươi cười nói chuyện với mọi người, điều đó kéo tôi trở lại với thực tại tàn khốc!
Bristan đã không còn nữa, tôi thường gọi vị thủ lĩnh đó là chú một cách thân thiết. Ông đã mang tới cho tôi những lời khuyên hữu ích để trở thành một thủ lĩnh tương lai.
Quý bà Lolyta đỏm dáng, đáng mến, bà là người duy nhất nói với tôi rằng: “Con là đứa bé đẹp nhất mà ta từng gặp”.
Giờ họ vĩnh viễn rời xa tôi, rời xa thế giới này. Ai là người tiếp theo? Những con người đang ngồi ở đây. Victim? Bryan? Bố John?... không, tôi không muốn ai cả. Tôi có thể làm được gì để chấm dứt những thứ này... Một cơn gió lạnh kì lạ đang bám lấy tôi. Bàn tay tôi đang nắm chặt lại… Không gì cả, tôi không thể làm được gì… Nó đang ngày càng siết chặt hơn nữa… tôi là kẻ thua cuộc…
…Định mệnh của mi là cái chết…
“ Zero!” Kyra nắm chặt lấy bàn tay tôi.
Tôi thở hắt một cách sợ hãi. Nhìn xuống bàn tay đang gần như kéo chiếc đĩa của mình rơi xuống đất, tôi nhận ra mình vừa chìm quá sâu vào dòng tưởng tượng. Kyra đưa tay lên trán tôi một cách lo lắng.
“Có chuyện gì vậy, Zero?” Kyra hỏi. “Trông bạn xanh quá.”
“Mình ổn.” Vội vàng lau đi một chút nước ở khóe mắt, tôi đáp. “Đừng lo, Kyra, mình ổn!”
“Nhìn mặt mình xem có tin điều đó không?” Kyra lên giọng. Tất nhiên, tôi biết đó không phải là một câu hỏi. Hai hàng lông mày của cô nàng đang nhíu lại một cách rõ rệt. “Có chuyện gì vậy?”
Tôi im lặng suy nghĩ một hồi trước khi quyết định nói sự thật: “Mình sợ…”
Ánh mắt cô bạn đầy thông cảm, nhưng đó không phải điều tôi muốn.
“Mình lại thấy hắn.” Tôi nói tiếp. “Mình có thể cảm nhận sự lạnh lẽo của hắn đang hiện diện quanh đây.”
“Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi…” Kyra nắm lấy bàn tay tôi. Sự ấm áp mau chóng lan tỏa và cơn giá lạnh tan biến như thể nó chưa từng xuất hiện.
“Tôi có một món quà nhỏ gửi tới mọi người!” Giáo sư Liston lên tiếng trước khi đẩy ghế ra sau để cúi chào kiểu cách như để phô diễn một vở kịch vậy.
Ông đưa tay vào túi áo choàng và lấy ra một nắm gì đó kì lạ có màu vàng óng ánh rồi tung nó về phía chúng tôi. Thật kì lạ, chúng không rơi xuống mà lơ lửng trong không trung. Giáo sư tiếp tục đưa tay vào túi và ném lên những hạt màu xanh biếc. Chúng bắt đầu di chuyển quện dần vào nhau. Những hạt màu tím cuối cùng xoắn lại với nhau bay lượn vòng quanh căn phòng, len lỏi qua người chúng tôi như những dòng nước đẹp đẽ trước khi hòa vào với hai màu còn lại. Chúng bắt đầu nhảy múa, tôi có thể nghe thấy những âm thanh phát ra nhẹ nhàng sâu lắng như thể nó dành riêng cho tôi vậy. Những ngọn nến đã tắt để nhường chỗ cho những sắc màu tuyệt diệu này. Chúng trôi chậm chạp đan xen vào nhau tạo nên một dải ngân hà rộng lớn và ma mị.
Sự cuốn hút này thật kì lạ, trước mắt tôi dường như là những cánh đồng xanh mát và tôi đang nằm ở đó yên bình, thư thái. Tiếng nhạc thay đổi đột ngột thành những tiếng chuông ngân vang làm mọi người bừng tỉnh. Trước mắt chúng tôi là cỗ xe trượt tuyết của ông già Noel đang lướt đi với cánh tay vẫy chào cùng nụ cười sảng khoái. Cây thông của Victim cũng được những hạt nhỏ đầy màu sắc đó trang hoàng thêm lộng lẫy hơn trước. Ông già Noel dừng lại và lấy ra một hộp quà to nhất. Từng chiếc nơ được tháo ra, ông liên tục lấy ra những chùm sáng li ti và rải chúng xuống chỗ chúng tôi đang ngồi. Đó là một trong những điều đẹp nhất mà tôi từng được thấy.
Tôi nhìn ngó xung quanh. Từng người đang trao nhau những lời yêu thương, an ủi,..tình yêu, tình anh em,… một gia đình… Tôi có thể thấy Victim đang cố gắng nói với Claire điều gì đó thật khó khăn qua cái kẹp cổ của Bryan. Martin thì chỉ dám liếc trộm Crystal và thở dài. Tôi đưa tay mình nắm lấy tay Kyra. Cô bạn mỉm cười, má lúm đáng yêu hiện lên một cách rõ ràng. Ước gì khoảnh khắc này kéo dài vô tận. Ước gì…
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi tiếng động mạnh từ phía cửa ra vào. Những hạt ánh sáng sợ hãi chui tọt vào áo khoác của giáo sư Liston. Đèn được bật trở lại. Mọi người lao nhanh về phía trước. Ôi không, đến lúc rồi…
“John, chúng ta bị tấn công.” Tướng Fill gầm gừ.
“Ở đâu?” Ngài thủ lĩnh hỏi lại.
“Phía bắc! Tôi đã phái người của mình tới đó… Chúng đã bắt đầu rồi.”
“Đó là điều tôi mong đợi! Hãy để chúng tới.” Bố John đáp lại. “Giáo sư Liston, tôi cần ông trở về nhà ngay lúc này.”
“Tôi hiểu rồi.” Giáo sư Liston vội vã bước đi vào đêm tối.
“Bryan, Victim và… Claire, tôi biết cô mong chờ điều này như thế nào.”
“Tất nhiên rồi thưa ngài!” Claire nghiêng mình đáp lại. Victim trông thật khó xử, anh biết mình không thể nào ngăn nổi mong muốn trả thù của người yêu.
“Ba người tới các vị trí mà tôi đã nói. Ngay lập tức!”
Họ chìm vào mưa tuyết bên ngoài một cách nhanh chóng. Tôi biết những điều này sẽ phải tới và không có gì khác ngoài đối mặt với nó một cách rõ ràng.
“Những người còn lại hãy ở yên trong tòa nhà. Đây là nơi duy nhất an toàn vào lúc này.” Bố John trấn an.
“Con muốn ra ngoài đó và chiến đấu cùng mọi người.” Crystal lên tiếng. Giọng con bé thật mạnh mẽ.
“Hãy chờ tới lúc con sẵn sàng.” Mẹ ôm chặt lấy Crystal. Hai vai bà khẽ run lên. “Zero, hãy bảo vệ em gái con nhé.”
Tôi không đáp, chỉ gật đầu cứng nhắc. Thật khó để phát ra bất kì lời nào lúc này, tôi đang cố để cứng cỏi. Tôi không biết nữa…
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, con trai của ta.” Bố John đặt tay lên vai tôi. Ánh mắt ông chứa đựng một nỗi buồn man mác.
Tôi sợ điều đó. Tôi muốn sự tự tin như ông vẫn luôn làm. Tôi muốn ông nói rằng chỉ là chuyện nhỏ thôi, rồi chúng tôi sẽ thắng, rồi tất cả sẽ chỉ là một giấc mơ… Nhưng hình bóng họ đang xa dần, xa dần cho tới khi không còn gì nữa ngoài những làn gió đang gào thét lạnh lẽo.
Trái ngược với không khí đang nặng nề trên từng phút, Victim là người duy nhất đang sốt sắng trang trí cho cây thông Noel. Tôi không rõ có ai thấy khó chịu vì điều đó không nhưng thực tế mà nói thì tôi lại thích anh ta như vậy hơn. Khuôn mặt hớn hở tới chảy nước mắt khi biết rằng Claire vẫn an toàn, chính xác thì Bristan đã ra lệnh cho cô ấy mau chóng gia nhập vào gia đình chúng tôi một ngày trước khi ông bị chúng giết hại. Đó là những gì còn lại mà ông đã nói với bố John.
Tôi có thể thấy Victim cùng những người bảo vệ tôi hôm nọ đang vác một cây thông chạy thục mạng về đây ngoài cửa sổ. Anh ta và Claire đã trang hoàng cho nó thì không tệ chút nào. Bryan cũng nhanh chóng gia nhập với hai người họ sau khi cốc vào đầu Victim một cái giận dữ.
“Mọi người sẽ không bao giờ có thể biết cây thông tuyệt vời này tới từ đâu.” Victim nói một cách hãnh diện.
“6,7 feet từ gốc tới đỉnh, tán rậm, mười bảy tầng và…” Kyra đáp lại bằng một cái nhíu mày, tôi có thể cảm nhận được những từ cuối cùng phát ra một cách khó khăn. “... buộc nơ ở gốc. Đây là cây thông của trường WoodWorld.”
“Còn điều gì mà em không biết nữa Kyra?” Martin mỉm cười đắc thắng.
“Sao bạn biết điều này?” Tôi hỏi lại.
“Ơ...” Kyra có chút bối rối. “Anh Viktor và mình đã tới cây thông này vào trước bữa tiệc.”
“Ồ, vậy là cái nơ đó là do thằng nhóc đó buộc hả.” Victim đã lấy lại nụ cười đáng ghét của mình. Anh ta đang nhìn tôi một cách chăm chú.
Kyra không đáp, cô nàng chỉ nhún vai một cách gượng gạo. Còn tôi chỉ muốn đá Victim một cái rồi tháo cái nơ đó đi. Trong suốt buổi sáng, cứ khi nào Victim bắt gặp ánh mắt tôi về phía cây thông, anh ta lại mân mê cái nơ như thể đó là tay của chị Claire vậy.
Bực bội, tôi thọc mạnh tay vào túi với hi vọng lấy ra được vật gì đó và ném thẳng vào khuôn mặt đáng ghét của anh ta. Bàn tay đôi khẽ run lên khi chạm phải chiếc đèn pin. Từ hôm đó tới giờ, nó luôn bên cạnh tôi mọi lúc…
“Tuyệt vời!” Crystal kêu lên. Viên đá lọt thỏm vào chiếc đèn pin. “Và giờ thì sao?”
“Chị không biết.” Kyra sốt ruột đáp lại.
Cô nàng tiếp tục xoay tròn nó tìm kiếm một điều gì đó lộ ra. Và sau vài phút chán nản, Kyra đưa nó lại cho Crystal. Con bé nhíu mày vặn vẹo thêm một lúc nữa rồi quẳng cái đèn pin sang một bên và nằm xuống cạnh tôi.
“Ít ra thì chúng ta biết cái lỗ đó dùng để làm gì phải không.” Tôi mỉm cười trấn an.
Nhưng có vẻ như sự hài hước nhợt nhạt của mình đã phản tác dụng. Khi cả hai người họ đều ném cho tôi một cái nhìn chết chóc. Tôi quay mặt về phía chiếc đèn pin, có lẽ nó chỉ đơn thuần là một vật bảo vệ cho viên ngọc này thôi. Tôi thấy giờ cầm nó dễ dàng hơn nhiều đấy chứ.
“Á.” Tôi vội vàng buông tay ra khỏi nó và kêu lên. “Nó chích mình!”
“Nó… cái gì cơ?” Kyra vội vã hỏi.
“Giống như lúc ở căn phòng đó vậy.” Tôi nắm chặt bàn tay tê dại của mình.
“Ồ, có lẽ nào.” Crystal lên tiếng, nó đang mỉm cười một cách đáng sợ. “Cầm nó lại lần nữa đi. Lần này đừng buông tay.”
“Crystal!” Kyra nhìn con bé một cách khó hiểu.
“Em nghĩ rằng, nó chỉ phản ứng lại với anh ấy thôi.” Crystal giải thích.
Tôi há hốc mồm nhìn con bé. Nó đang nghĩ cái gì vậy ?
“Vậy nếu nó giết anh thì sao?” Tôi hỏi.
“Thì em sai.” Crystal nhún vai tỏ vẻ đáng yêu. “Lúc đó em sẽ gửi tới anh lời xin lỗi sâu sắc nhất.”
“Em làm cậu ấy sợ đó.” Kyra khẽ trách móc.
“Anh ấy luôn vậy mà.” Crystal phá lên cười và bỏ đi.
….Đến giờ tôi vẫn thấy lạnh xương sống mỗi khi nhớ lại, và sau đó tôi đã bọc nó lại rồi mang theo mọi lúc. Nhưng con bé có lẽ nói đúng, cái thứ này chỉ phản ứng lại với tôi mà thôi. Đợi chút, tôi nghĩ mình sẽ kiểm chứng lại lần nữa.
“Đẹp quá ta.” Tôi nở một nụ cười thân thiện giả tạo.
Victim hơi bất ngờ nhưng anh ta cũng kịp lấy lại sự đáng ghét của mình.
“Xem ai kìa.” Victim đáp lại. “Cậu có muốn thắt một cái nơ khác không?”
“Không, hãy giữ cái nơ cũ đi.” Tôi trả lời một cách nhã nhặn. “Em có thứ này mà không rõ nó là gì, anh có thể xem qua không?”
“Thứ gì vậy?” Victim nhìn tôi một cách dò xét khi nhìn thấy thứ tôi kéo ra khỏi túi. “Đó không phải một trái bom đấy chứ?”
Tôi không đáp mà chỉ mở nó ra một cách cẩn thận. Victim cau mày suy nghĩ trước khi cầm nó lên ngắm nghía. Tôi nín thở mong chờ anh ta sẽ bị chích một cái đau điếng.
“Một cái đèn pin à?” Victim hỏi lại.
Hoàn toàn không có gì xảy ra cả. Lẽ nào Crystal nói đúng? Tôi giật lại nó và bàn tay tôi ngay lập tức tê dại đi, luồng điện mỗi lúc một mạnh hơn. Chiếc đèn pin lăn về phía Bryan sau khi gây ra một tiếng keng lạnh lẽo.
“Haha, có vẻ như kế hoạch của cậu không thành công rồi.” Victim phá lên cười.
“Có chuyện gì vậy?” Bryan quay sang hỏi và nhặt cái đèn pin lên. “Thứ gì đây?”
“Một món đồ thú vị của Zero.” Victim vẫn chưa ngừng cười.
Tôi giận dữ lấy cái khăn cuốn chặt nó lại rồi bỏ đi.
Về phòng của mình và nằm lăn ra giường một cách thô bạo, khung cảnh trong căn phòng trở về đồng cỏ thảo nguyên ấm áp, mượt mà. Nhưng thực tế thì lúc này tôi chẳng có tí tâm trạng nào để thưởng thức chúng cả. Cái thứ chết tiệt này thực sự chỉ phản ứng với tôi, lẽ não… nó muốn giết tôi? Thật nguy hiểm khi nó rơi vào tay ai đó, ví dụ như thằng Fasmict chẳng hạn, sẽ chẳng có gì thích thú bằng việc nhìn thấy tôi quằn quại trên nền đất. Nhắc tới nó, tôi tự hỏi vị thế của nhà Faust hiện giờ, ngài Lennox ắt hẳn mong chờ thời gian này biết bao, khi được phục sự Chúa tể của ông ta. Nhưng Fasmict và Viktor thì sao, hai người họ sẽ thích thú hay sợ hãi vì điều này? Đặc biệt là Viktor, khi anh ấy là một đứa con nuôi? Mà việc gì tôi phải lo nghĩ cho anh ta cơ chứ…
Tôi thở dài. Đưa bàn tay phải lên ngắm nghía những đường vân, tôi phải làm gì đây? Tôi không biết nữa, chỉ thấy một thứ gì đó thật đau trong suy nghĩ….
Chiếc đèn pin lăn lại phía tôi. Ngồi thẳng dậy và nhìn chằm chằm vào thứ đó một lúc, tôi gỡ nó ra khỏi tấm vải bọc. Nó là thứ gì vậy? Tại sao nó lại chỉ phản ứng với tôi? Và nếu tôi giữ chặt nó thì chuyện gì sẽ xảy ra?... Trong thoáng chốc, một suy nghĩ kì quái xảy ra trong đầu, tôi mỉm cười nhưng dù sao thì nó vẫn khiến tôi muốn thử làm điều gì đó.
Hít một hơi thật dài, tôi đưa bàn tay của mình ra một cách sợ hãi, lẩm nhẩm trong đầu đếm đến ba một cách run rẩy trước khi dùng hết sức mình nắm chặt vào nó. Ngay lập tức luồng điện lan toả, đau đớn và choáng váng, chiếc đèn pin bắt đầu thiêu đốt bàn tay tôi... Đèn vụt tắt, xung quanh chìm vào bóng tối một cách đáng sợ, tiếng bước chân, sợ hãi vang lên xung quanh,… một cột sáng mạnh mẽ phóng thẳng lên bầu trời phía bên ngoài. Toàn thân tôi đóng băng hoàn toàn trước những gì đang diễn ra. Đồng tử mở rộng, cổ họng nghẹn lại, chuyện gì đang xảy ra vậy! Gió lạnh tràn vào phòng như muốn hất tung tôi ra ngoài, lạnh buốt và đau đớn... Chiếc đèn pin đập mạnh xuống đất khiến tôi bừng tỉnh. Cùng lúc đó, cột sáng biến mất, mọi thứ trở lại bình thường...
Tôi vội vã chạy ra ngoài tìm mọi người. Họ vẫn đang tiếp tục công việc trang trí mà chẳng hề nhận ra chuyện gì vừa xảy ra. Cây thông đang được treo nốt những quả cầu thuỷ tinh trang trí cuối cùng. Tôi đứng chết trân nhìn ngó xung quanh để tìm kiếm một ai đó chú ý ra bên ngoài.
“Hey, có chuyện gì vậy cậu Zero?” Victim vỗ vào vai khiến tôi khẽ nhảy dựng lên. “Trông cậu kinh quá. Vừa gặp ma hả?”
“Anh... anh có thấy thứ gì ở bên ngoài không?” Tôi hỏi lại. Victim nhíu mày nhìn tôi đang thở dốc một cách khó khăn.
“Gì vậy?” Victim đưa mắt ra phía cửa sổ. “... Cậu đã thấy gì sao?”
“ Ánh sáng... cột ánh sáng đó!”
“Nếu cậu nói những chiếc đèn to bự choảng mà ‘ngài’ Fill trang trí để chào đón kẻ địch ngoài kia thì, có, tôi có nhìn thấy.”
Cơ thể tôi đóng băng. Tôi cố tua lại mọi thứ vừa diễn ra, chuyện gì thế này? Không thể nào, bàn tay tôi vẫn đau rát bởi thứ đó, mọi cảm giác tôi vừa trải qua,... không thể nào là mơ được, nó là thật...
“Cậu ổn đấy chứ?” Victim lên tiếng. Giọng điệu anh ta đã trùng xuống đôi chút.
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ bỏ đi. Chạm vào trán, hoàn toàn lạnh ngắt, sự lạnh lẽo đó lan dần theo từng ngón tay. Cơ thể run lên từng chút một, lảo đảo bước đi một cách vô định, những lời nói văng vẳng chết chóc đang cuốn lấy trí não của tôi...
“Zero, tới đây nào.” Giọng nói ấy vang lên kéo tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ như mê cung.
Kyra kéo tôi lại ngồi xuống gần cô nàng. Trước mắt tôi là ánh sáng lung linh đầy phép màu của cây thông mà Victim mang về. Trong một giây phút nào đó, tôi có thể cảm nhận được sự ấm áp đang lan toả trong cơ thể mình, những hình ảnh này, chúng thật tuyệt diệu!
Bốn đứa tôi lục tung mọi thứ trong nhà mà cả bọn cho rằng có thể mang ra để trang hoàng cho cây thông. Những ánh đèn điện được nghỉ ngơi nhường chỗ cho hàng trăm ngọn nến. Sự mờ ảo của các quả cầu thuỷ tinh trang trí đu đưa trên cây thông khi hắt lại ánh nến lan toả và ôm lấy chúng tôi.
“Tuyệt quá phải không?” Martin hớn hở quay sang bọn tôi.
“Không tệ chút nào.” Crystal vui vẻ đáp lại.
Với tôi, vẫn còn một điều nữa... Tôi cúi xuống và tháo đi chiếc nơ màu đỏ thắm đó rồi quay sang nhìn Kyra. Hai má cô nàng khẽ hồng lên một nụ cười nhẹ nhàng.
“Dũng cảm quá ha.” Crystal lên tiếng. “Martin, đi nào!”
“Nhưng anh vẫn muốn ngắm nó thêm lúc nữa.” Anh chàng kêu lên một cách khó khăn, tất nhiên là Martin không hề muốn thoát khỏi cánh tay của Crystal lúc này.
“Im đi.” Con bé cảnh cáo.
Chỉ còn lại hai chúng tôi ngồi cạnh nhau. Nhìn thẳng vào mắt Kyra, tôi không hề còn cảm giác sợ hãi hay ngượng ngùng. Tôi không biết. Nhưng ở cô bạn toả ra một điều gì đó an toàn, nó mách bảo tôi rằng không có gì phải lo lắng cả. Đó là khoảnh khắc mà cả tôi và Kyra đều tự hiểu rằng, đừng bỏ lỡ… Mùi thơm nhè nhẹ từ Kyra đang siết chặt lấy tôi, ánh sáng lung linh càng khiến cô bạn trở nên đáng yêu hơn nữa. Đôi môi ấy thật gần... mềm mại và ngọt ngào... Một luồng sáng loé lên khiến cả hai đứa giật mình tách nhau ra.
“Đồ ngốc! Em đã bảo anh tắt nó đi mà!” Crystal và Martin vẫn ở đó.
Nhưng lần này thì khác, không chỉ có hai người họ…Giờ thì tôi ước mình lạnh lẽo như cũ. Tôi cũng ước những người trong cái nhà này sẽ thiếu mặt một ai đó nhưng không, họ đều đang đứng đó, im lặng và toe toét cái miệng một cách đáng sợ trước khi vỡ oà ra thành tiếng.
“XUẤT SẮC!” Victim cố gắng gào lên. “Claire! Claire!... Có ai thấy cô ấy ở đâu không? Claire! Anh cũng muốn........!” (Đôi môi của anh chàng bị chặn lại bởi cú đấm của Bryan).
“Tặng hai người này.” Crystal nở một nụ cười hiền lành.
“Cám ơn!” Tôi mỉm cười đáp lại, không tệ chút nào. Nhận lấy chiếc dây chuyền tôi đưa lên ngắm nghía mặt đá nhỏ bằng bạc trong có hình bông tuyết, nó thật đẹp.
“Thực tế thì sợi dây chuyền này có một chức năng đặc biệt.” Crystal nói thêm đầy ẩn ý.
“Chức năng đặc biệt?”
“Cái bông tuyết này sẽ ghi lại khoảnh khắc mà hai người muốn và hiện lên mỗi khi chạm vào nó. Tất nhiên là chỉ có duy nhất hai người mới có thể kích hoạt nó thôi. Và em đã giúp hai người ghi lại khoảnh khắc đó rồi!”
Khuôn mặt tôi tái nhợt, thật đúng là không bao giờ có thể đề phòng cô em gái đáng sợ của mình. Rõ ràng là tôi đã quên mất Crystal nhanh tay thế nào lúc trước. Tôi quay sang Kyra, cô bạn đang đặt ngón tay lên mặt bông tuyết. Một hình ảnh vụt hiện lên nhỏ nhắn, đó là khoảnh khắc vừa xảy ra chỉ cách đây vài phút thôi. Hai má Kyra bỗng ửng đỏ một cách rõ ràng.
Ai nấy đều chọn vị trí ngồi cạnh những người mà họ muốn nhất, không còn thứ tự hay phân biệt điều gì nữa. Tất cả chúng tôi là một gia đình thực sự. Tôi xun xoe đẩy Victim qua một bên để ngồi cạnh Claire và giành chỗ bên trái của mình cho Kyra, anh chàng hậm hực tranh giành với Bryan ngồi phía còn lại của cô nàng. Nếu Claire không lên giọng thì có lẽ hai anh chàng đã lôi nhau ra ngoài tỉ thí. Claire đành phải nhượng bộ ngồi vào giữa cả hai. Nhưng điều đó cũng không ngăn cản được Victim giả bộ một cách khéo léo làm văng nước sốt thịt vào mặt Bryan. Và tất nhiên điều đó tương đồng với việc bị Claire nhéo tai một cái đau điếng.
Chúng tôi đợi bố John, ông đang nói chuyện với những-lãnh-đạo-cấp-cao-về-quân-sự ở bên ngoài, có lẽ ông sẽ về sớm thôi, tôi không ưa những ông già tóc bạc với bộ quân phục gắn đầy huy chương ấy, tôi thích những người như tướng Fill hơn. Ít ra thì ông còn cho chúng tôi thấy những hành động cụ thể vào lúc này. Tôi đưa nhanh ánh mắt về phía Kyra, khi cô bạn đang cùng Crystal và cô July tiến tới. Kyra mặc một chiếc váy len màu tím, mái tóc màu nâu nhạt được uốn lại một cách điệu đà cùng chiếc dây chuyền hình bông tuyết ngay ngắn trên cổ, đôi mắt sâu thẳm ấy như đưa tôi đến những bãi cát trắng ấm áp.
“Gì vậy?” Cô bạn nở một nụ cười dò xét.
“Ơ,… không… có gì.” Tôi đáp lại một cách vụng về.
“Vậy mà mình cứ nghĩ bạn sẽ bị ấn tượng bởi kiểu tóc này cơ, Crystal đã nói với mình như vậy.” Kyra nói, giọng cô bạn thất vọng thấy rõ.
“Đúng vậy!” Tôi đáp lại mà chẳng cần suy nghĩ.
Cô bạn nháy mắt với tôi. Tai tôi đang bắt đầu nóng lên.
Cánh cửa chính mở toang một cách mạnh mẽ kèm theo những cơn gió lạnh buốt. Ngài thủ lĩnh đang đi vào cùng giáo sư Liston. Râu tóc của hai người vương đầy mưa tuyết trắng xóa. Đôi mắt bố John khẽ sáng lên một điều gì đó le lói khi tiến lại gần chỗ chúng tôi, một cái nhìn đầy ấm áp và an lòng.
“Tôi đã bỏ lỡ điều gì chăng?” Ông lến tiếng và tiến tới chiếc ghế được dành sẵn ở đầu bàn cho mình.
“Anh bỏ lỡ nhiều điều quá rồi!” Mẹ lên tiếng châm chọc khi đưa ánh mắt về phía tôi.
“Bọn con đều nghĩ rằng chúng ta xứng đáng được hưởng một bữa ăn tuyệt vời trước khi chết cóng bởi cái thời tiết này.” Crystal chen ngang. “Ít ra con muốn mình thật xinh đẹp trước khi…” (Crystal bỏ lửng câu nói của mình và thay thế vào bằng một ngón tay cái quét ngang cổ)
Mọi người bật cười thoải mái và bắt đầu rót rượu. Bố John nâng cốc rượu của mình lên, thứ chất lỏng đỏ tươi ấy đã được thay thế bằng màu tím nhạt ngọt ngào thường lệ.
“Một chút để nghĩ tới những người bạn, người anh em, một phần của gia đình chúng ta đã ngã xuống… Vì Bristan!” Bố nốc cạn cốc rượu của mình đầu tiên.
“Vì Lolyta!” Mẹ tôi nói.
“Vì Will!”
“Vì Ledin!”
“Vì Muder!”
Tất cả mọi người đều uống vì một ai đó mà họ yêu thương, quan tâm sẽ mãi mãi không còn tồn tại nữa. Và tôi sẽ uống vì điều gì? Tôi tự hỏi điều đó mỗi khi một cái tên khác được xướng lên trong đêm tối. Kyra đăm chiêu nhìn vào chiếc cốc của mình. Cô bạn sẽ uống vì ai? Ước gì tôi được biết…
“Đến lượt tôi rồi,… thực tế mà nói thì,… thật khó để nói rằng tôi sẽ uống vì ai đó.” Giáo sư Liston nói. “Tôi là con của một người mà chẳng ai có thể tha thứ. Nhưng tôi vẫn được ở đây, như một gia đình,…”
“Chúng tôi đều hiểu điều đó, Liston.” Bố John nói và nhìn mọi người một cách trìu mến. “Ông luôn là một phần của gia đình này. Như bất kì ai đang có mặt ở đây.”
“Cám ơn anh, thật là tử tế…” Giáo sư Liston khẽ sụt sùi. “Tôi… tôi uống vì tất cả chúng ta!”
Những tiếng vỗ tay cất lên mạnh mẽ, có lẽ trong chuyện này thì tôi tự hào là mình sẽ không mau nước mắt như vậy đâu. Nhưng cái sự tự mãn này của tôi chẳng thể qua mắt được Crystal. Sau khi nó vừa uống vì ước mơ làm diễn viên nổi tiếng nhất thế giới thì nó hướng cho tôi một cái nhìn đầy ma mãnh.
“Zero, anh sẽ uống vì điều gì?” Crystal lên tiếng. Điều này khiến mọi người quay sang nhìn tôi và chờ đợi.
“Anh,… ơ,…” Tôi lắp bắp. Tôi có thể thấy ánh mắt bố John đang nhìn mình một cách đợi chờ câu trả lời khiến ông thấy mãn nguyện. “Con uống vì… vì… vì… ngày hôm nay sẽ không bao giờ kết thúc.”
“Ôi, cục cưng.” Mẹ tiến tới hôn tôi một cái. Bà choàng hai tay ôm lấy cổ tôi một cách nhẹ nhàng, âu yếm.
“Ngày hôm nay sẽ không bao giờ kết thúc!” Bố John khẳng định. “Nó sẽ tiếp tục trong mỗi chúng ta. Trong những kí ức đẹp nhất…”
Thực tế thì tôi không thấy vui với những gì ông vừa nói, nó khiến tôi lo sợ nhiều hơn là an lòng. Kí ức, đó không phải điều tôi muốn, vì kí ức chỉ dành cho những thứ không bao giờ có thể lập lại một lần nữa. Nhìn vào ánh nến hắt vào chiếc nĩa vàng óng, lấp lánh dòng suy tư của tôi được kéo ra xa hơn nữa. Tôi thấy sợ, sợ phải đối mặt với những gì sắp tới.
Nhiều khi tôi tự hỏi, liệu đây có phải một giấc mơ, rồi tôi sẽ tỉnh dậy vào một ngày nắng đẹp ấm áp, sẽ lại được nghe những tiếng cằn nhằn của Crystal, được nhận những nụ hôn và cái xoa đầu nhẹ nhàng của bố mẹ, được ngồi với Martin bàn luận tới những tựa game mới đầy thú vị,… Tôi khẽ quay sang ngắm nhìn Kyra, cô bạn đang tươi cười nói chuyện với mọi người, điều đó kéo tôi trở lại với thực tại tàn khốc!
Bristan đã không còn nữa, tôi thường gọi vị thủ lĩnh đó là chú một cách thân thiết. Ông đã mang tới cho tôi những lời khuyên hữu ích để trở thành một thủ lĩnh tương lai.
Quý bà Lolyta đỏm dáng, đáng mến, bà là người duy nhất nói với tôi rằng: “Con là đứa bé đẹp nhất mà ta từng gặp”.
Giờ họ vĩnh viễn rời xa tôi, rời xa thế giới này. Ai là người tiếp theo? Những con người đang ngồi ở đây. Victim? Bryan? Bố John?... không, tôi không muốn ai cả. Tôi có thể làm được gì để chấm dứt những thứ này... Một cơn gió lạnh kì lạ đang bám lấy tôi. Bàn tay tôi đang nắm chặt lại… Không gì cả, tôi không thể làm được gì… Nó đang ngày càng siết chặt hơn nữa… tôi là kẻ thua cuộc…
…Định mệnh của mi là cái chết…
“ Zero!” Kyra nắm chặt lấy bàn tay tôi.
Tôi thở hắt một cách sợ hãi. Nhìn xuống bàn tay đang gần như kéo chiếc đĩa của mình rơi xuống đất, tôi nhận ra mình vừa chìm quá sâu vào dòng tưởng tượng. Kyra đưa tay lên trán tôi một cách lo lắng.
“Có chuyện gì vậy, Zero?” Kyra hỏi. “Trông bạn xanh quá.”
“Mình ổn.” Vội vàng lau đi một chút nước ở khóe mắt, tôi đáp. “Đừng lo, Kyra, mình ổn!”
“Nhìn mặt mình xem có tin điều đó không?” Kyra lên giọng. Tất nhiên, tôi biết đó không phải là một câu hỏi. Hai hàng lông mày của cô nàng đang nhíu lại một cách rõ rệt. “Có chuyện gì vậy?”
Tôi im lặng suy nghĩ một hồi trước khi quyết định nói sự thật: “Mình sợ…”
Ánh mắt cô bạn đầy thông cảm, nhưng đó không phải điều tôi muốn.
“Mình lại thấy hắn.” Tôi nói tiếp. “Mình có thể cảm nhận sự lạnh lẽo của hắn đang hiện diện quanh đây.”
“Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi…” Kyra nắm lấy bàn tay tôi. Sự ấm áp mau chóng lan tỏa và cơn giá lạnh tan biến như thể nó chưa từng xuất hiện.
“Tôi có một món quà nhỏ gửi tới mọi người!” Giáo sư Liston lên tiếng trước khi đẩy ghế ra sau để cúi chào kiểu cách như để phô diễn một vở kịch vậy.
Ông đưa tay vào túi áo choàng và lấy ra một nắm gì đó kì lạ có màu vàng óng ánh rồi tung nó về phía chúng tôi. Thật kì lạ, chúng không rơi xuống mà lơ lửng trong không trung. Giáo sư tiếp tục đưa tay vào túi và ném lên những hạt màu xanh biếc. Chúng bắt đầu di chuyển quện dần vào nhau. Những hạt màu tím cuối cùng xoắn lại với nhau bay lượn vòng quanh căn phòng, len lỏi qua người chúng tôi như những dòng nước đẹp đẽ trước khi hòa vào với hai màu còn lại. Chúng bắt đầu nhảy múa, tôi có thể nghe thấy những âm thanh phát ra nhẹ nhàng sâu lắng như thể nó dành riêng cho tôi vậy. Những ngọn nến đã tắt để nhường chỗ cho những sắc màu tuyệt diệu này. Chúng trôi chậm chạp đan xen vào nhau tạo nên một dải ngân hà rộng lớn và ma mị.
Sự cuốn hút này thật kì lạ, trước mắt tôi dường như là những cánh đồng xanh mát và tôi đang nằm ở đó yên bình, thư thái. Tiếng nhạc thay đổi đột ngột thành những tiếng chuông ngân vang làm mọi người bừng tỉnh. Trước mắt chúng tôi là cỗ xe trượt tuyết của ông già Noel đang lướt đi với cánh tay vẫy chào cùng nụ cười sảng khoái. Cây thông của Victim cũng được những hạt nhỏ đầy màu sắc đó trang hoàng thêm lộng lẫy hơn trước. Ông già Noel dừng lại và lấy ra một hộp quà to nhất. Từng chiếc nơ được tháo ra, ông liên tục lấy ra những chùm sáng li ti và rải chúng xuống chỗ chúng tôi đang ngồi. Đó là một trong những điều đẹp nhất mà tôi từng được thấy.
Tôi nhìn ngó xung quanh. Từng người đang trao nhau những lời yêu thương, an ủi,..tình yêu, tình anh em,… một gia đình… Tôi có thể thấy Victim đang cố gắng nói với Claire điều gì đó thật khó khăn qua cái kẹp cổ của Bryan. Martin thì chỉ dám liếc trộm Crystal và thở dài. Tôi đưa tay mình nắm lấy tay Kyra. Cô bạn mỉm cười, má lúm đáng yêu hiện lên một cách rõ ràng. Ước gì khoảnh khắc này kéo dài vô tận. Ước gì…
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi tiếng động mạnh từ phía cửa ra vào. Những hạt ánh sáng sợ hãi chui tọt vào áo khoác của giáo sư Liston. Đèn được bật trở lại. Mọi người lao nhanh về phía trước. Ôi không, đến lúc rồi…
“John, chúng ta bị tấn công.” Tướng Fill gầm gừ.
“Ở đâu?” Ngài thủ lĩnh hỏi lại.
“Phía bắc! Tôi đã phái người của mình tới đó… Chúng đã bắt đầu rồi.”
“Đó là điều tôi mong đợi! Hãy để chúng tới.” Bố John đáp lại. “Giáo sư Liston, tôi cần ông trở về nhà ngay lúc này.”
“Tôi hiểu rồi.” Giáo sư Liston vội vã bước đi vào đêm tối.
“Bryan, Victim và… Claire, tôi biết cô mong chờ điều này như thế nào.”
“Tất nhiên rồi thưa ngài!” Claire nghiêng mình đáp lại. Victim trông thật khó xử, anh biết mình không thể nào ngăn nổi mong muốn trả thù của người yêu.
“Ba người tới các vị trí mà tôi đã nói. Ngay lập tức!”
Họ chìm vào mưa tuyết bên ngoài một cách nhanh chóng. Tôi biết những điều này sẽ phải tới và không có gì khác ngoài đối mặt với nó một cách rõ ràng.
“Những người còn lại hãy ở yên trong tòa nhà. Đây là nơi duy nhất an toàn vào lúc này.” Bố John trấn an.
“Con muốn ra ngoài đó và chiến đấu cùng mọi người.” Crystal lên tiếng. Giọng con bé thật mạnh mẽ.
“Hãy chờ tới lúc con sẵn sàng.” Mẹ ôm chặt lấy Crystal. Hai vai bà khẽ run lên. “Zero, hãy bảo vệ em gái con nhé.”
Tôi không đáp, chỉ gật đầu cứng nhắc. Thật khó để phát ra bất kì lời nào lúc này, tôi đang cố để cứng cỏi. Tôi không biết nữa…
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, con trai của ta.” Bố John đặt tay lên vai tôi. Ánh mắt ông chứa đựng một nỗi buồn man mác.
Tôi sợ điều đó. Tôi muốn sự tự tin như ông vẫn luôn làm. Tôi muốn ông nói rằng chỉ là chuyện nhỏ thôi, rồi chúng tôi sẽ thắng, rồi tất cả sẽ chỉ là một giấc mơ… Nhưng hình bóng họ đang xa dần, xa dần cho tới khi không còn gì nữa ngoài những làn gió đang gào thét lạnh lẽo.