[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 120,868
- 0
- 0
Lãnh Chúa: Kỳ Tích Vũ Trụ (4)
Chương 48: Quyền Ưu Tiên
Chương 48: Quyền Ưu Tiên
Ngoài vòng bảo hộ số một của lãnh địa (là cái vòng bảo hộ néu tính từ thần thụ thì nó là số một, còn vòng bảo hộ chặn ma thú là vòng số hai), nơi rìa khu chiến đấu, những trạm gác cao hơn hai mươi mét dựng lên như những chiếc gai thép đâm thẳng chặn lấy nguy hiểm.
Trạm gác không chỉ để phòng thủ.
Nó là... công cụ kiếm tiền mới của lãnh địa.
Cánh cửa vòng bảo hộ luôn được mở và đóng liên lục.
Không phải mở cho bất cứ sinh linh nào.
Mà mở cho ma thú.
Chỉ cần đi vào chính là ngày tàn của những ma thú cấp thấp.
Ma thú 0 giai, màu xám trắng lục — không đủ trí tuệ để suy nghĩ được những việc phức tạp như vậy chỉ cần có được khí tức sinh linh là lao vào mà thôi.
Chúng bước vào trong khu chiến đấu.
Và đó là lúc cung binh ra tay.
Trên đỉnh trạm, những cung binh 1 giai màu trắng đã nhận được lệnh từ bộ chỉ huy.
Không hò hét.
Không phô trương.
Chỉ chờ khoảnh khắc đi vào.
"Bắn."
Mũi tên lao xuống từ độ cao hơn hai mươi mét, lực xuyên phá gia tăng theo trọng lực.
Tên không nhằm vào đầu, không nhằm vào tim.
Mà là ma hạch.
Phập.
Một tia sáng trắng yếu ớt nhưng mà xuyên qua ma thú, quy tắc len lỏi vào theo vết thương và năng lượng tan vào không khí sau đó trở thành năng lượng của lãnh chúa, phần còn lại là cho hậu cần binh để dọn xác thú mà thôi, vứt vào một chỗ để bộ tài nguyên môi trường xử lý chuyện này.
Năng lượng kiếm được từ ma thú 0 giai này không nhiều.
Chỉ vài đơn vị năng lượng.
Nhưng ở nơi này, đó là tiền.
Mỗi trạm gác hoạt động như vậy hàng giờ liền.
Không săn đuổi, không mạo hiểm.
Chỉ dụ — bắn quái— thu tiền.
Chỉ có ai hiểu cảm giác nghiền ép nó vui vẻ như thế nào.
Nhưng mà ma thú đi vào nhiều thật khiến cho hăn không nghỉ ngơi được nhiều lắm.
Tích tiểu thành đại.
Từ trên cao, cung binh có thể nhìn rõ hai đội nhóm đang chiến đấu cách nhau chưa tới năm mươi mét.
Tiếng va chạm, tiếng gầm rú, ánh sáng kỹ năng chớp nháy giữa màn đêm ở trong nơi này.
"Chuẩn bị có quái" Thông tin từ mạng nội bộ bắt đầu được gửi đến.
"Biết, tọa độ nơi nào?"
Giọng nhàn nhã từ cung binh này vang lên.
"Hướng bắc 100 mét"
Sau đó cung binh nhìn vào và giơ mũi tên lên bắn "Viu" một phát tiễn xuyên qua ma hạch nhiều lắm.
Hắn và các phân thân khác đã luyện vô cùng nhiều lần, không biết bao nhiêu nhưng mà hơn triệu lần rồi, với thiên phú thì kỹ năng của ngươi chính là của ta khiến cho ai cũng là kỹ thuật siêu thần.
Còn ở khu chiến đấu chưa bao giờ yên tĩnh.
Bên trong vòng bảo hộ, khung cảnh lại khác hẳn.
Gần sát khu an toàn, những căn nhà gỗ và đá được dựng lên san sát.
Không phải nhà dân.
Mà là nhà hậu cần.
Công binh ngày đêm xây dựng, mở rộng, gia cố.
Thiếu gì — phát nấy.
Hỏng gì — thay nấy.
Vũ khí, cung tên, dây cung, giáp da, thuốc cầm máu, lương khô, nước sạch... chất thành từng khu phân loại rõ ràng.
Đây mới là huyết mạch thật sự của tiền tuyến.
Và cũng là nơi dễ sinh lòng tham nhất bởi các phân thân khác.
Một nhóm tinh nhuệ từ tuyến ngoài vừa trở về.
Trên áo giáp vẫn còn vệt máu đen chưa khô.
Họ không vào khu nghỉ.
Không báo cáo.
Họ đi thẳng đến kho vật tư.
"Đội ta tổn thất vật tư, lấy thêm hai bó tên và ba bộ áo."
Giọng nói bình thản, nhưng mà cả lũ đã vào tìm và láy luôn hàng loạt đồ cần thiết.
Hậu cần binh đứng gác chỉ nhìn lấy được bao nhiêu ma thôi.
"Lấy phải để cho những đội khác nữa."
Ánh mắt hai bên chạm nhau.
Cùng một lãnh địa.
Một bên là full tím, một bên thì chỉ là màu xám mà thôi.
Nhưng mà khác vị trí tạo nên sự khác biệt.
Rồi những tinh nhuệ binh này lấy thừa đồ hơn một tý sau đó nằm xuống lại nơi này luôn.
Tinh nhuệ chiến đấu trực diện với ma thú, quyền ưu tiên cao hơn những nơi khác.
Hậu cần binh không ra trận, nhưng giữ kho sống còn nên không kém gì với những người khác.
Nếu để cướp một lần... lần sau sẽ không còn gì để phát cho đội khác.
Có tên đi vào mò nồi đang nấu ăn sau đó chia cho nhau những chiếc bánh đặt ở trên bàn.
Hậu cần binh vô cùng bất đặc dĩ bọn hắn chỉ tạo cái kho này để thuận tiện hơn ai ngờ thành luôn nhà kho của quân tinh nhuệ, tài sản là của chung chờ người thay phiên mới là chân lý.
Chỉ cần biết được hướng đi là nhiệm vụ của hắn hoàn thành.
Đồ ăn, cái này hắn cho ca sau làm, hiện tại bọn hắn còn đang bận chém quái kìa.
Nếu như mà yêu cầu thống kê thì cam đoan những tên lấy sẽ không bao giờ trung thực, còn những người có trách nhiệm với vật tư như hắn chỉ cần biết hướng đi là được rồi.
Hắn chỉ là người mới mà thôi, được phát cho một bình dược dịch mới lên được 1 giai màu xám.
Những tên kia là người cũ hậu cần trưởng chỉ là tiểu binh mà thôi hắn cũng chỉ là màu tím 1 giai, nhiều người mới như hắn chỉ là màu xám mà thôi.
Những tên lấy cả khối mũi tên sau đó thay áo hỏng và mang cả đống đồ ăn chia cho những tên đang nằm chữa thương, chưa đầy 10p lại đi ra chiến trường vì ở nơi xa có được đội đi vào rồi.
Lại tình trạng cũ thường lấy nhiều hơn, vứt bỏ những thứ hỏng cho hắn và lấy đồ nhiều hơn.
Và rồi ngồi ngáp bắt đầu chỉnh sửa lấy đồ hỏng và bắt đầu lại nấu đồ ăn, hắn giấu vào trong một phần vào nhẫn của hắn và rồi để những phần còn lại lên gần nồi.
"Sắp xong chưa, để ta đánh quái".
Một giọng nói từ người mới vang lên trong mạng nội bộ của công binh.
"Cút, ngươi cái 1 giai xám phẩm thì ở trông nhà cho bọn ta đều đánh 1 giai xám trắng ngươi có đánh được không mà đòi lên.
0 giai bị bọn bồi dưỡng tiền tuyến thầu rồi người đánh cái gì."
"*** có tin ta bỏ nhà không?"
"ngươi bỏ nhà hậu cần trưởng hỏi tội ngươi"
Rồi trong nơi này hậu cần trưởng bảo rằng hắn cứ tu luyện lên được màu trắng đi rồi có được.
Nhưng mà lên được màu trắng thì cũng tốn thời gian và cách nhanh nhất chính là tài nguyên,"tài nguyên của ta đâu" Giọng nói tức giận vang lên trong đám người.
"Hết rồi, bọn ta đây là đánh cho vui vẻ chứ có phải kiếm được tài nguyên đâu, cho các ngươi lên 1 giai để làm thay công việc cấp thấp cho bọn ta thôi"
Nhiều phân thân mới bắt đầu tức điên lên, sau đó nhiều tên bắt đầu có được cảm xúc vui vẻ ở trong linh hồn, đây là cảm xúc khi mà đánh quái của cao cấp hậu cần.
"chờ có tài nguyên lại tuyển thêm trâu ngựa mới"
Lúc này cả đám hậu cần binh bắt đầu im lặng nhiều hơn và làm việc của mình, có tên chờ tài nguyên, có tên thì tu luyện để cho hết thời gian nhưng mà vẫn phải làm việc nhiều hơn.
Hiện tại hậu cần binh hơn 100 người nhưng mà chỉ 20 người là màu trắng trở lên mà thôi, còn lại là cấp xám từ trợ cấp bởi chỉ huy mà thôi vì nhiều xác ma thú lắm, phải dọn căn nhiều việc lắm.
Hậu cần trưởng đánh quái vì cảm xúc vui vẻ của mình và cũng vì có được cái cớ đi nghiền ép tiểu quái.
Hắn hậu cần tiểu binh bây giờ chỉ làm trâu ngựa tạm thời cho cấp cao mà thôi, vì vậy sau này hắn cần phải cố gắng luyện hoặc chờ tài nguyên xuống.
Hắn quyết định chờ a, tu làm gì mệt lắm.
Ai thích tu thì tu có được tự động tu luyện là vui vẻ rồi, cắn đan ngồi chờ, đồng bộ mắt, nấu ăn cho mình... bao nhiêu việc ai rảnh mà làm chứ.