[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 120,868
- 0
- 0
[Edit] Dẫn Đường Thật Sự Không Muốn Cuốn Theo Chiều Gió*
Chương 59: Con gián nhảy freestyle còn nhịp nhàng hơn anh!!
Chương 59: Con gián nhảy freestyle còn nhịp nhàng hơn anh!!
Editor: lnc | Beta-er: spring ^^
Trước khi tiết học chiến đấu đối kháng chính thức bắt đẩu, giảng viên hướng dẫn bọn họ làm động tác khởi động.
Lục Tẫn Triêu cùng các bạn học làm động tác giãn cơ và chạy bộ hai vòng, cảm thấy chân và đầu gối đều không có vấn đề gì.
Cơ thể vốn đã quen với lối sống lành mạnh ngủ sớm dậy sớm, hậu quả của giấc ngủ không ngon tối hôm qua liền hiện lên rõ ràng.
Lục Tẫn Triêu không mở nổi mắt, đầu óc cũng mơ mơ màng màng.
Phải biết là trước kia anh có thể ban ngày phẫu thuật ban đêm cấp cứu, là một người đàn ông sắt đá có thể thức liền hai ngày một đêm!
Chỉ mới qua hai tháng ngắn ngủi, đời sống với công việc bận rộn ở hành tinh Nam Thiên đã trở nên xa xôi như chuyện kiếp trước vậy.
Bây giờ ở học viện, anh đang rất vui vẻ, nếu không có cái chân bị thương thì lại càng tốt hơn.
Các bạn học khác đã học lớp chiến đấu đối kháng được một tháng, nhưng tiến độ của Lục Tẫn Triêu vẫn dừng ở con số không tròn trĩnh.
Giảng viên cũng biết Lục Tẫn Triêu thức tỉnh muộn, chưa từng học tập tại Thánh Sở, nên đặc biệt kèm riêng cho Lục Tẫn Triêu sau khi hướng dẫn các bạn học khác tự luyện tập.
Thoạt nhìn Lục Tẫn Triêu không phải là người thường xuyên luyện tập thể dục, trước kia anh rèn luyện thân thể cũng chỉ vì để mình có thể đứng suốt nhiều giờ liền trên bàn mổ mà thôi.
Giảng viên hỏi: "Trước kia em đã từng tham gia bất kỳ khóa huấn luyện liên quan nào chưa?"
Lục Tẫn Triêu lắc đầu.
Giảng viên mỉm cười: "Được rồi, trông em cũng không giống vậy.
Đến đây, chúng ta sẽ bắt đầu từ đầu nhé.
Trước tiên em thử làm theo động tác này của tôi, dồn trọng tâm cơ thể xuống, tách hai chân ra một chút – thêm một chút nữa."
Lục Tẫn Triêu bắt chước tư thế chiến đấu của giảng viên, giảng viên đứng chắp tay sau lưng xem anh, chợt không khỏi cau mày, đột nhiên tung ra một cú đá.
Lục Tẫn Triêu còn chưa kịp phản ứng đã ngã chổng vó.
"Sức mạnh cơ cốt lõi của em quá yếu, phần thân dưới cần phải vững chắc hơn."
Thầy chìa tay ra kéo anh đứng dậy: "Chúng ta thử lại nhé."
Mười giây sau, Lục Tẫn Triêu vừa mới đứng dậy lại nằm đo ván một lần nữa.
Anh thậm chí còn không biết mình ngã xuống như thế nào.
Những bạn học đang huấn luyện bên cạnh rối rít nhìn sang bên này, cố gắng túm tụm che giấu tiếng cười khúc khích, ngay cả Victoria cũng không nhịn được che miệng lại, trong mắt tràn đầy vẻ thích thú.
Chỉ sau hai lần thử, giảng viên đã nhận ra vấn đề, không để Lục Tẫn Triêu tiếp tục nữa, ông chỉ thực hiện một động tác phối hợp rất cơ bản.
"Đến làm cái này nào."
Lục Tẫn Triêu đứng tại chỗ, hơi chần chừ, động tác này thật ra rất đơn giản, anh nhìn là biết, nhưng đấy là đầu óc anh biết thế, chứ không có nghĩa là cơ thể cũng biết.
Khẽ cúi người, gập đầu gối, bước sang bên bằng chân trái trước, sau đó đưa chân phải đến gần chân trái, rồi lại bước sang bên phải bằng chân phải, chân trái đến gần chân phải, và cuối cùng bước sang bên bằng chân phải...
Lục Tẫn Triêu cố gắng bắt chước hai động tác chân của thầy giáo, nhưng hoàn toàn không bắt được nhịp, thậm chí còn suýt tự làm chính mình vấp ngã.
Hai tay anh nắm chặt, không biết phải làm gì, anh lặng lẽ đếm bước chân trái phải, gian nan hoàn thành động tác tiến về phía trước.
...
Chờ chút đã, tiếp theo là chân phải hay chân trái?
Các bạn học vây xem xung quanh phát ra tiếng cười ồn ào, bầu không khí lớp học tràn đầy vui vẻ.
Không một ai có thể làm động tác lắc người sang hai bên đồng thời bước những bước ngắn nhỏ thành ra như vậy.
Khóe miệng Trương Cấp Nguyệt giật giật, cậu giơ tay che mặt.
Giảng viên bày ra biểu cảm không nỡ nhìn thẳng, ông cố nén khóe miệng sắp nhếch lên, quay lại và hét lớn với đám sinh viên vây quanh: "Các em luyện tập xong hết chưa mà đứng đây xem đấy hả?
Ai không đạt yêu cầu thì ở lại luyện tập thêm cho tôi!"
Các bạn học nhao nhao đáp lời, tự giác luyện tập bài tập của mình, chẳng qua vẫn không nhịn được liếc về phía Lục Tẫn Triêu.
Khuôn mặt Lục Tẫn Triêu càng ngày càng nóng lên, anh vốn cho rằng buổi kiểm tra thể chất nhập học đã là lần quê độ nhất rồi, sự thật chứng minh, anh vẫn còn quá non.
Giảng viên trầm ngâm một lát, hỏi: "Khi còn bé em không thích ra ngoài chơi phải không?"
"Đúng vậy, em thường hay ở nhà."
Bởi vì khi còn nhỏ, những đứa trẻ khác hùa nhau bắt nạt anh, Lục Tẫn Triêu sợ bọn chúng, nên toàn một mình ở nhà đọc sách.
Giảng viên hiểu ra, quả đúng như ông nghĩ, đây không phải là vấn đề do bẩm sinh, nên tình trạng thiếu khả năng phối hợp vận động* ở mức độ này chỉ có thể là do tác động trong quá trình trưởng thành.
Nếu trẻ tập đi quá sớm mà thiếu giai đoạn bò, hoặc nếu trẻ quá ngoan ngoãn, không chịu chạy nhảy lăn lộn trong thời thơ ấu, thì rất dễ dẫn đến tình trạng thiếu khả năng phối hợp vận động.
*Khả năng phối hợp vận động là sự điều phối nhịp nhàng, chính xác giữa não bộ và các nhóm cơ, khớp để thực hiện các động tác từ đơn giản đến phức tạp.
Đây là quá trình tích hợp thông tin cảm giác (thị giác, tiền đình) để điều khiển cơ thể di chuyển mượt mà, đúng thời điểm và không gian.
"Em vụng về quá rồi, phải bắt đầu tập luyện từ những bài phối hợp cơ bản nhất.
Lúc kiểm tra thể chất mà ngã nặng như thế chắc cũng liên quan đến chuyện này."
Thầy mở tính năng quay video của vòng tay trí năng lên: "Em làm lại động tác vừa rồi một lần nữa, để tôi quay lại cho em xem."
Lục Tẫn Triêu thật ra còn rất muốn biết mình thiếu khả năng phối hợp vận động ở mức độ nào, vậy nên anh làm lại một lần nữa.
Trái, phải, phải, trái, phải, phải, trái, trái, phải, trái...
Anh cố gắng nhảy xa năm sáu mét, khi nghe thấy giảng viên bảo dừng lại, anh hít thở một hơi thật sâu để bình tĩnh, tiến về phía chỗ thầy.
Thiết bị ghi lại dáng vẻ "oai hùng" của anh một cách chân thực.
Trong màn hình, "người đó" nhảy từ bên này sang bên kia, cơ thể lắc lư không vững.
Lục Tẫn Triêu chưa bao giờ biết rằng mình có thể làm ra những động tác kỳ lạ như vậy.
Tay, eo và chân anh dường như không ở trên cùng một cơ thể, mỗi bộ phận như có suy nghĩ riêng vậy.
...
Đây có thật sự là tay chân của anh không vậy?
Sao lại kỳ lạ thế này?
Con gián nhảy freestyle còn nhịp nhàng hơn anh!!
Bệnh nhân tập luyện phục hồi chức năng trong bệnh viện có khi làm động tác này trông còn đẹp mắt hơn cả anh nữa!!!
Lục Tẫn Triêu cảm thấy ngạt thở, anh đã nghĩ rằng có thể anh sẽ tụt hậu so với cả lớp trong môn chiến đấu đối kháng, nhưng không ngờ tình huống lại nghiêm trọng như vậy.
Thậm chí anh còn có linh cảm rằng mình sẽ không đủ điểm vượt qua bài thi cuối kỳ mất.
Thầy vỗ vỗ vai anh, an ủi: "Không sao, khả năng thiếu phối hợp có thể cải thiện thông qua tập luyện, trước tiên em cứ bắt đầu từ bước cơ bản nhất, luyện tập cho tay chân phối hợp nhịp nhàng, rồi chúng ta sẽ học chiến đấu đối kháng."
Lục Tẫn Triêu đồng ý, dưới sự hướng dẫn của giảng viên, anh bắt đầu luyện tập khả năng phối hợp từ bước cơ bản nhất, cố gắng hết sức để huấn luyện tứ chi mà mình vừa mới mua trở thành một phần của bản thân.
Trong lúc nghỉ ngơi, Victoria đặc biệt đến bên cạnh Lục Tẫn Triêu.
Anh đang dựa lưng vào vách tường, ngồi vắt tay qua đầu.
"Thực ra anh không cần để ý quá đâu, lúc em mới bắt đầu cũng không thể phối hợp tay chân được, luyện tập sẽ giúp cải thiện rất nhiều, chẳng phải bây giờ em cũng làm được tốt như này đấy thôi?"
Lục Tẫn Triêu gật đầu, cười khổ nói: "Chỉ là anh cảm thấy có hơi mất mặt, giờ thì trông giống người già thật rồi."
Buổi học chiến đấu đối kháng kéo dài một tiếng rưỡi.
Khi kết thúc lớp học, luyện tập động tác phối hợp suốt cả giờ học xong, Lục Tẫn Triêu cuối cùng cũng làm quen lại với tay và chân của mình.
Bộ đồ tập trên người anh ướt đẫm mồ hôi, trông anh tã tượi hơn hẳn những bạn học khác.
Giảng viên đặc biệt dặn dò anh có thể tìm một phòng tập có gương, vừa luyện tập vừa nhìn bản thân trong gương, như vậy sẽ có hiệu quả hơn.
Lục Tẫn Triêu thực ra không muốn nhìn thấy bộ dáng bản thân lúc luyện tập cho lắm.
Sức tàn lực kiệt trở lại ký túc xá, tắm nước nóng một trận, Lục Tẫn Triêu thậm chí còn không thèm sấy tóc đã nhảy lên giường nằm.
Thật may là lớp học chỉ có bốn mươi người, coi như là không có quá nhiều người thấy anh quê độ như vậy đi.
Nghĩ đến đây, Lục Tẫn Triêu miễn cưỡng tự trấn an bản thân, anh không muốn bản thân lại trải qua cái chết xã hội* một lần nữa.
*Cái chết xã hội (social death): là một từ lóng trên mạng, có nghĩa là bị mất mặt trước công chúng, xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào để gặp người khác, chỉ muốn có một cái lỗ trên mặt đất để chui xuống, được gọi là "cái chết xã hội", có ý nghĩa khá giống với một từ lóng khác trên mạng là "xử tử công khai".
Nhưng Lục Tẫn Triêu có chết cũng không ngờ rằng video ghi lại tư thế oai vệ của mình lại xuất hiện trên diễn đàn ẩn danh.
[Góc tám chuyện] Bấm vô để xem những tư liệu quý giá về quá trình thuần hóa tứ chi của loài người thời kỳ đầu.
1L: Chủ post
[GIF động]
2L: Há há há há há há há há!
3L: Trời ơi, thần thánh phương nào vậy?
Trông tay chân lạc quẻ đến đỉnh cao vậy.
4L: Buồn cười quá, tui cười nhiều đến nỗi bị cảnh sát bế đi rồi
5L: Đỉnh, là sinh viên trường mình à?
Không ngờ ở trường mình vẫn tồn tại loại chuyện này đấy.
Vị bạn học này vượt qua kì kiểm tra nhập học bằng cách nào thế?
...
32L: Chờ một chút, sao dáng người này trông quen quen vậy ta.
33L: Phải Lục Tẫn Triêu không vậy.
34L: Tui cũng thấy giống giống...
35L: Chân ảnh khỏi chưa vậy?
41L: Tuần trước thấy ảnh không còn ngồi xe lăn nữa rùi, trông dáng người này giống quá, có quay rõ mặt không?
62L: Khỏi đoán, chính là ảnh đó, tư liệu từ lớp chiến đấu đối kháng sáng nay đấy.
65L: Vãi thật, trường mình năm nay trúng số độc đắc hả, nhìn ảnh mà tui cười chết lun rồi.
68L: Dẫn đường thiên tài + Bác sĩ y khoa + Bồ tát nam sống + Diễn viên hài.
Trường học năm nay nhặt được của quý rồi.
74L: Tui xem lại phát nữa, trông cứ như ma-nơ-canh trưng bày trong trung tâm thương mại bị phát điên vậy.
75L: Ma-nơ-canh trung tâm thương mại phát điên đây à?
Trông hay nhỉ
76L: Cười chết.
83L: Tui kiến nghị mang tấm ảnh này sang bài post thắp nến cầu nguyện kia kìa, để xem còn ai muốn thắp nến nữa không ha ha ha ha ha
91L: Làm thế chỉ khiến người ta thắp nến nhiều hơn thôi, sự tương phản này đáng yêu lắm đó chớ.
Hôm đó, Lâm Khiếu Minh cũng nhìn thấy tấm ảnh động của Lục Tẫn Triêu.
Cậu đã sớm biết khả năng vận động của Lục Tẫn Triêu không tốt.
Hồi còn ở hành tinh M342, bọn họ lần theo dấu vết của Eve ra ngoài hầm mỏ và phát hiện một đường hầm khả nghi.
Lục Tẫn Triêu chật vật mãi mới xuống được, rồi lao vào đánh nhau với Moore theo kiểu trẻ mẫu giáo.
Có điều, sau khi trải qua một tháng ngồi xe lăn, sự thiếu hụt khả năng vận động này càng trở nên trầm trọng hơn.
Karasawa Ryutaro đang ngồi đối diện ăn cơm, ngước lên thì thấy khóe môi Lâm Khiếu Minh cong lên, cậu ta sửng sốt: "Cậu cười kìa, cười cái gì đấy!
Có gì hay cho tôi xem ké với?"
"Tự lên diễn đàn xem đi."
Karasawa Ryutaro lập tức mở diễn đàn lên xem, một phút sau, cậu ta phát ra tiếng cười rung trời chuyển đất.
Mỗi lính gác đều là một chiến binh thiện chiến, huống chi là những người ở học viện đào tạo lính gác hàng đầu này.
Karasawa Ryutaro cười đến chảy nước mắt: "Không thể nào, chuyện này quá lố rồi!
Thảo nào anh ấy lại vấp ngã khi đang chạy.
Tay chân anh ấy có thực sự là một thể không vậy?"
Lâm Khiếu Minh từ chối cho ý kiến, thật ra cậu có hơi lo lắng cho thành tích chiến đấu đối kháng của Lục Tẫn Triêu.
Tình huống này không thể hoàn toàn cải thiện trong thời gian ngắn được, nhất định cần phải dành rất nhiều thời gian ngoài giờ lên lớp tập luyện chính thức mới được.
Nhưng nghĩ lại những gì đã xảy ra tối qua, cậu không chắc mình có nên chủ động gửi tin nhắn hay không.
Thất Sóc khiến mặt mũi cậu mất hết, lúc ấy cậu không hề có ý gì khác, cậu căn bản không biết tại sao Thất Sóc lại đột nhiên chui vào chăn nhào bột, lại còn chọn vị trí kỳ lạ như vậy.
Sau đó Lục Tẫn Triêu còn vuốt ve chú báo tuyết, xúc cảm thông qua liên kết tinh thần truyền đến trọn vẹn trên người cậu.
Cho dù linh hồn đã trải qua muôn vàn thăng trầm, thì cơ thể này vẫn chỉ là cơ thể tuổi mười tám sung sức.
Lâm Khiếu Minh đã có phản ứng khi nằm cùng giường với Lục Tẫn Triêu, cậu kìm nén ham muốn, trèo ngược trở lại qua cửa sổ rồi băng qua tường.
Khi trở lại, nằm trên giường ký túc xá một hồi lâu vẫn không hết, cậu đành phải vào nhà vệ sinh tự giải quyết.
Dù vậy, đêm hôm qua cậu vẫn chẳng thể ngủ ngon.
Mà ngược lại, tên thủ phạm lại cuộn mình dưới chân giường ngủ say sưa, hoàn toàn không hay biết gì về mớ hỗn độn gây ra bởi hành động của mình cho chủ nhân.
Lục Tẫn Triêu hiển nhiên cần rèn luyện thêm, Lâm Khiếu Minh có thể đảm đương huấn luyện viên cho anh, nhưng cậu không chắc có nên mở lời đề cập đến chuyện này hay không.
Lâm Khiếu Minh suy tư một hồi, vẫn quyết định hỏi anh một câu, cũng không thể chỉ vì sự cố đêm qua mà ngừng nói chuyện với Lục Tẫn Triêu được, nếu không, mọi chuyện lại từ không trở thành có.
Vậy nên vào buổi chiều hôm đó, đoán Lục Tẫn Triêu đã ngủ trưa dậy, Lâm Khiếu Minh chủ động nhắn tin cho anh.
"Buổi học chiến đấu đối kháng thế nào rồi?"
Trên giao diện trò chuyện, tin nhắn trước đó vẫn là tin nhắn Lục Tẫn Triêu hỏi cậu có sang hay không từ tối hôm qua.
Cậu chờ đến khi màn hình tự động tắt, Lục Tẫn Triêu vẫn chưa trả lời.
Lần đầu tiên trong đời Lâm Khiếu Minh cảm thấy lo lắng vì chuyện này.
Cậu không biết Lục Tẫn Triêu bên kia đang thế nào, anh không thấy tin nhắn, hay đã thấy tin nhắn nhưng không muốn trả lời?
Ngày hôm qua cậu không trả lời tin nhắn của Lục Tẫn Triêu, tâm trạng của đối phương cũng như thế này sao?
Việc Lâm Khiếu Minh liên tục nhìn màn hình vòng tay trí năng trong tiết lý luận quân sự đã thu hút sự chú ý của mọi người, Ludwig ngồi phía sau cũng không nhịn được liếc mắt nhìn cậu.
Phải biết trước giờ Lâm Khiếu Minh luôn là người học hành nghiêm túc nhất, hơn nữa không hề nghiện thiết bị điện tử như hầu hết các bạn đồng trang lứa.
Rốt cuộc là chuyện gì khiến Lâm Khiếu Minh liên tục mất tập trung như vậy?
Trong lúc giảng viên chỉnh lại màn hình trình chiếu, Karasawa Ryutaro ngồi cạnh cậu khẽ hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì."
Sắc mặt Lâm Khiếu Minh vẫn như thường, tắt vòng tay: "Tập trung nghe giảng đi."
Ai mới là người không tập trung nghe giảng vậy?
Karasawa Ryutaro không nhịn được mà trừng mắt nhìn cậu.
Còn trong lòng Lâm Khiếu Minh đã có quyết định, nếu anh vẫn không trả lời, tối nay cậu sẽ lại ghé qua xem sao.
---------------------
Password chương 60: Tên editor chương 58 + tên tổ chức tình báo của Lâm Khiếu Minh + số giường của bệnh nhân xuất hiện đầu tiên trong truyện.
Bao gồm 16 ký tự, có cả số và chữ, viết liền, viết thường, không dấu.
Gợi ý: ******g*******1*