Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh

Chương 8: Mình hợp nhau đến như vậy sao không phải yêu?



Ra khỏi phòng sinh, Gia An tiến về phía người nhà bệnh nhân, chu đáo dặn dò vài điều cần lưu ý.

– Có gì cứ liên hệ với y tá trực ban, nếu cần thiết cũng có thể gọi cho tôi.- Nàng bắt tay người nhà rồi lại quay người rời đi.

Mấy ngày nay, bác sĩ An bận không kịp thở, cứ chạy đi chạy lại giữa phòng khám và phòng sinh.

Bác sĩ An ở HOPE rất có tiếng, hầu như sản phụ nào có điều kiện cũng muốn chọn nàng làm bác sĩ phụ trách riêng trong suốt quá trình mang thai và sinh con. Nhiều bác sĩ cùng khoa phải ghen tị đỏ cả mắt, ước được như nàng. Khi được bệnh nhân đích thân chọn, bác sĩ được chỉ định phụ trách sẽ có thêm một khoản hoa hồng kha khá. Tiền thì ai không ham đây?

Bởi vì danh tiếng và khả năng tạo ra tiền của bác sĩ An, nhiều bệnh viện chuyên khoa Sản đã ra hết yêu sách này đến yêu sách khác để mời Gia An về làm cho họ, nhưng vẫn không có cái gật đầu từ nàng. Nàng cảm thấy môi trường ở HOPE rất tốt, đồng nghiệp thân thiện vui vẻ, đa chủng tộc, đãi ngộ cũng hậu hĩnh, cấp trên của nàng lại là các bác sĩ đầu ngành đầy kinh nghiệm, dạy nàng không ít điều hay. Tuy HOPE là bệnh viện đa khoa, nhưng chất lượng mỗi khoa đều tốt và đồng đều nhau.

Gia An vừa thay áo blouse, đi ra khỏi phòng thay đồ liền gặp một nữ y tá từ khoa Nhi chạy đến.

– Bác sĩ An, giúp em với, đứa bé đó lại khóc không ngừng rồi! Em chịu thua.

Gia An nghĩ đến bé con đáng thương đó, liền nhanh chân đi theo nữ y tá, mấy hôm nay bận quá nên nàng chỉ ghé qua nhìn được vài lần, không bầu bạn với bé con như ngày thường. Nàng cảm thấy nhớ…

Lúc bác sĩ An đến nơi, phòng chăm sóc đặc biệt như thể nháo nhào lên, có cả y tá lẫn bác sĩ.

– Khiếp, mấy hôm nay chị không đến thì bé như thiếu hơi ấy, cứ gào khóc. Bọn em khổ tâm ghê gớm.- Uyên Hà, bác sĩ khoa nhi phụ trách bé con than thở. -Xem ra bé đã nghĩ chị là mẹ bé á, quen hơi chị rồi.

Đứa bé này đặc biệt cần họ chú ý, nói không chừng còn là người thừa kế tương lai của bệnh viện này đấy chứ, vậy nên họ đâu dám lơ là.

Bác sĩ An nghe đồng nghiệp nói, chỉ cười rồi rửa tay, khử trùng để vào phòng. Vừa vào liền nghe thấy tiếng khóc thất thanh, Gia An nhanh chóng chạy lại.

– Ơi, bé con sao lại khóc? Cô đây… cô đây…Sang cô bế nha.- Gia An dịu dàng nhận đứa bé từ trên tay y tá.

Đứa bé vừa qua tay nàng liền im bặt, đôi mắt nhỏ xíu trong veo liền chăm chú nhìn Gia An, như thể nhìn thấy thứ bé yêu thích nhất vậy.

Mọi người xung quanh trầm trồ.

– Đúng là bác sĩ An, gặp người người yêu, gặp hoa hoa nở.- Bác sĩ Hà trêu chọc.

Gia An chỉ tủm tỉm cười, nàng vừa bế đứa bé trên tay vừa vỗ nhẹ lưng.

– Chuẩn bị giúp chị ít sữa nha.

– Đây chị.- Một y tá nhanh nhẹn đưa bình sữa đến.

Sữa đã chuẩn bị sẵn sàng rồi đó chứ, chỉ là, đứa bé không chịu uống mà thôi.

– Cảm ơn em.- Đôi mắt cười của Gia An cong lên.

Mấy y tá khoa nhi liền cảm thán, mấy hôm trước vừa nghe khoa ICU đồn bác sĩ An rất đáng sợ, có cái khỉ mốc! Bác sĩ An đáng yêu xinh đẹp thế này, sao lại có thế đáng sợ được? Đúng là bọn ghen ăn tức ở mà!

Gia An ngồi xuống ghế, đặt cục cưng đúng tư thế, tỉ mỉ kiểm tra nhiệt độ của sữa lại lần nữa mới cho vào miệng của bé con. Bạn nhỏ nhìn nàng, cái miệng nhỏ chúm chím bặm bặm vài cái.

– Ồ, con đói rồi chứ gì, cô cho con măm sữa nha.

Gương mặt nhỏ nhắn dụi dụi vào ngực nàng vài cái rồi lại há miệng đón nhận núm sữa.

Bé con gặp bác sĩ An như thể nắng hạn gặp mưa rào, bao nhiêu sự khó chịu lúc ở với mấy người khác liền bay sạch sành sanh. Bé con uống xong no căng bụng, ngoan ngoãn tựa đầu lên vai bác sĩ An mà thiếp đi.

Gia An vỗ vỗ lưng cho đến khi bé ợ rồi mới dám bỏ xuống giường. Sau đó, nàng ra hiệu cho bác sĩ Hà ra ngoài.

– Tình hình dạo này thế nào? Có gì bất thường không em?- Gia An tựa vào tường, chờ đợi nghe người em đồng nghiệp thân thiết nói.

– Ngoại trừ khóc nhiều với tính khó chiều ra thì ổn. Em là ai chứ chị? Em là thiên tài khoa Nhi đó!- Bác sĩ Hà nháy mắt, dùng giọng nghịch ngợm trêu đùa Gia An.

Gia An mỉm cười hiền, bó tay với cô đồng nghiệp này. Nhưng nàng không phản bác, Uyên Hà cũng là một trong những bác sĩ trẻ ưu tú tại HOPE, cũng là một “hot pick” tại khoa Nhi.

– Rồi rồi, chị biết bác sĩ Hà ra tay thì mọi chuyện sẽ xong ngay. Có gì thì báo chị nha.- Gia An nói rồi lại hướng ánh mắt xuyên qua lớp kính, nhìn bé nhỏ nằm trên giường. Tuy nàng không giúp được nhiều, nhưng nàng vẫn luôn muốn dành sự quan tâm đặc biệt cho bạn nhỏ này.

– Coi bộ chị đối với đứa bé này quan tâm không ít nha!- Bác sĩ Hà nhìn Gia An đầy tò mò. Máu bà tám trỗi dậy.

– Ừm, Chủ tịch lúc trước là sản phụ chị phụ trách, chị nghĩ mình cũng có phần trách nhiệm.- Gia An nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, vỗ vai bác sĩ Hà.

– Chị biết là hơi khó, nhưng bạn nhỏ thích nhất là được vỗ lưng, lúc dỗ em chịu khó nói ngọt một chút, cười nhiều một chút, bé chắc chắn sẽ thích.

Bác sĩ Hà nghe bác sĩ An dặn dò thế nào thì nghe như vậy thôi, chứ nội tâm cũng đang gào khóc. Cô cũng cười cả buổi mà bé không chịu, có chăng là nó thích đôi mắt trăng khuyết của chị An khi cười thì đúng hơn!

Huhu, bi thương bác sĩ Hà mang, trời xanh nào thấu.

Nhưng nữ bác sĩ không phủ nhận rằng Gia An thật sự tốt bụng, sẵn sàng giúp một đứa bé xa lạ, khi nhắc đến, ánh mắt cười của nàng còn long lanh như chứa cả dải ngân hà, đẹp làm sao.

– Ừm, có gì cứ gọi chị, hỗ trợ được chị sẽ giúp ngay.- Gia An nâng tay xem đồng hồ, nhận thấy cũng có chút muộn.

– Bé con ngủ hay bị giật mình, không có ai bên cạnh lúc bé ngủ là không được, em chịu khó phân công mấy bạn chăm sóc nha.

Nàng dặn dò thêm một chút rồi cũng rời đi.

Bác sĩ Hà ngậm ngùi nhìn theo, ước gì bác sĩ An thuộc khoa Nhi, chắc cô sẽ không đau đầu như thế này rồi! Nếu vậy cái case khó nhai này cũng sẽ không tới tay cô!!!

– PHẠM HẠ BĂNG!!! Thôi ngay nha!

Nguyệt Minh bị đẩy sang một bên giường bệnh, Hạ Băng xinh đẹp thì đang tự nhiên chiếm một nửa còn lại. Gì thế này, nói về độ trở mặt không ai đua nỗi nhỏ bạn thân này của Nguyệt Minh mà, giây trước còn cảm động trực trào, giây sau thì lại nhây khiến người ta muốn đập cho một trận.

– Người ta muốn ôm cậu ngủ mà.- Hạ Băng oan ức nói, lại còn khịt khịt mũi.

Hạ Băng dùng chất giọng dụ dỗ hay nói với mấy cô tình nhân bé nhỏ làm Nguyệt Minh nổi hết cả da gà. Cô tự hỏi lỗ tai mấy cô nàng kia có phải hỏng rồi hay không mà lại thích cái giọng nhão nhẹt này!?

Trời ạ, Nguyệt Minh thề nếu có cái xiên ở đây, cô sẽ xiên ngay vào cuống họng Hạ Băng rồi.

– Cậu xem, bây giờ tớ mà đi book khách sạn là bị dì Hương của cậu túm về, trói lại, vĩnh viễn ở cái đất nước này làm búp bê cho bà ấy. Uầy, xong sẽ bị bắt cưới chồng sinh con, làm công cụ kinh doanh…

Hạ Băng kể ra 7749 điều đáng thương mà nàng nghĩ rằng mình sẽ trải qua nhằm muốn lấy lòng thường hại của bạn thân. Nhưng Nguyệt Minh nghe chỉ có đen mặt

– Lại tới giờ than khóc rồi đó.- Nguyệt Minh đẩy mặt Hạ Băng ra xa.

Hai mẹ con nhà này đều thích chơi mèo vờn chuột. Nếu Hạ Băng dễ nhai thì Thiên Hương đã không “thả rông” nàng như vậy. Về cơ bản thì đúng thật là có thể bắt, có thể trói, nhưng không thể ép buộc, với tính khí của Hạ Băng thế này, hai mẹ con liền ngọc đá gì cũng nát bét. Vậy nên Thiên Hương vẫn đang ngấm ngầm chờ đợi thời cơ. Theo như bản tính của bà ta mà nói đã không làm thì thôi, một khi làm phải tuyệt đối thành công, hay nói cách khác, Thiên Hương hẳn đang tính cách để Hạ Băng ngoan ngoãn tự quay về.

Hạ Băng hai mắt long lanh nhìn Nguyệt Minh, nàng đang buồn ngủ muốn chết, lại không quen nằm sofa, trong phòng này chỉ có cái giường này là êm nhất. Nguyệt Minh ích kỷ không chịu khai ra người bác sĩ kia là ai thì thôi đi, đến cho nàng nằm cũng không nữa là sao? Giường to như vậy mà!

Thấy mình đã xuống nước mà Nguyệt Minh còn không thèm thỏa hiệp, lại còn nhìn mình bằng ánh mắt kì thị, Hạ Băng liền lóe lên một ý tưởng. Nàng đưa tay đặt lên eo Nguyệt Minh xoa xoa rồi kéo cô vào lòng, lại nhắm nghiền mắt lại ra chiều hướng sắp ngủ.

– Ngủ thôi.- Đúng vậy, làm như lúc thơ bé đánh động tâm cang của Nguyệt Minh.

Nguyệt Minh chỉ đành thở dài bó tay thỏa hiệp share giường.

– Ngủ thì ngủ, nhưng buông tớ ra đi chứ!?

– Xì, người ta với cậu còn gì mà chưa thấy qua? Bày đặt ngượng là sao!?

– Này cậu thử bị người khác luồn tay vô áo xoa xoa xem coi có bực hay không?

Hạ Băng nghe tới đây liền cười ha hả, hai mắt sáng lấp lánh, ôm chặt Nguyệt Minh hơn. Mà chính bản thân Nguyệt Minh nói xong cũng thấy mình ngu ngốc thật sự. Ai lại đi hỏi trap girl yêu thích giường chiếu câu này?

– Tất nhiên là không rồi, thích muốn chết!- Hạ Băng ngả ngớn nói.- Nào, cho cậu ôm lại tớ, sờ sờ tớ. Không sao, không sao…~ Người ta thích muốn chết luôn á.

Nguyệt Minh khinh thường đánh vào tay Hạ Băng, nhưng vẫn không ngăn được nàng tiếp tục táy máy tay chân.

– Ô ô, sao nhạy cảm vậy? Lẽ nào con Phương đến việc này cũng chưa làm!? Đừng nói bạn tôi hai mươi tám tuổi còn là gái zin dù quen bạn gái hai năm nha… Trời trời, Phương dân chơi mà không động cậu à? Ăn chay gì ghê dzậy?…

Hạ Băng thích thú trêu chọc, nhìn cái mặt từ đỏ sang trắng của Nguyệt Minh hài muốn chết.

Nguyệt Minh nghe thấy tên Thanh Phương, mặt liền xụ xuống. Đùa không vui.

– Nè, cậu nói xem, mình hợp nhau đến như vậy sao không phải yêu?- Hạ Băng ghé sát vào tai Nguyệt Minh mà hát lời tâm tình, những lúc thế này, chỉ có mặt dày pha trò mới khiến tâm trạng tốt hơn thôi thôi.

– Chia tay Phương đi, hai đứa mình quen nhau. Chị đây bảo đảm làm cưng thỏa mãn, hí hí.

Nguyệt Minh nghe xong liền đẩy cái mặt đang cười nham nhở ra, véo eo Hạ Băng khiến nàng la oai oái.

– Sao cậu suốt ngày nghĩ mấy chuyện đó vậy? Có gì vui đâu chứ?

– Tại cưng chưa thử chưa biết, thử rồi bảo đảm nghiện!- Hạ Băng dụi dụi đầu vào vai Nguyệt Minh.

– Không thèm.- Nguyệt Minh lại tiếp tục đẩy nàng ra.

Tuyệt nhiên, từ khi còn bé, cả hai người đều ăn ý dành tặng riêng cho đối phương một vị trí độc nhất, tri kỷ. Họ cùng nương vào nhau nơi đất khách quê người, hiểu tâm tư cũng như những bí mật nhỏ của nhau, tôn trọng ý nghĩ của người kia. Khi một trong hai gặp khó khăn, người còn lại luôn sẵn sàng giúp đỡ hết sức có thể, nhưng vẫn tránh dấn quá sâu vào thế giới riêng của nhau.

Họ vui vì điều đó, vui vì cuộc đời có một người bạn tuyệt vời như thế.

Nếu có ai hỏi, hai người có phải quan hệ yêu đương hay không, Nguyệt Minh sẽ nghiêm túc nói rằng “Không”, sau đó Hạ Băng sẽ ăn ý mà gật gù: “Nhìn bọn tôi ở chung có xẹt miếng lửa nào không mà yêu?”

Một người luôn cho rằng tình yêu là không cần thiết, một người lại cho rằng tình yêu chỉ toàn là giả dối. Vậy nên, họ là bạn thân chí cốt.

– Hai đứa mình mà yêu nhau thì không biết cậu sẽ đâm tớ trước hay tớ chôn cậu trước đây?- Nguyệt Minh nhớ đến “tài năng” thay bạn gái của Hạ Băng đây liền rùng mình, mà có phải gọi là bạn gái không nhỉ? Chắc là không, Hạ Băng hay dùng từ FWB để nói về những người con gái qua đời nàng.

– Haha, chắc tớ sẽ đâm cậu trước vì người đâu mà cứ như cục băng, vô cảm.- Hạ Băng xoa cằm suy nghĩ. Nguyệt Minh chán nàng về chuyện trăng hoa, nàng hiển nhiên cũng không ưa gì cái trạng thái chẳng hiểu phong tình gì của bạn thân, nhìn thì đẹp mà lãnh cảm, không gây kích thích thì lên giường phải làm sao bây giờ?

– Không đâu, trước khi cậu kịp nhận ra, chắc tớ đã chôn cậu vì mỗi ngày ngủ với một cô.- Nguyệt Minh chắc nịt khẳng định.

– Ơ, thế là Selina cục cưng ghen vì tớ sao~.- Hạ Băng đưa tay chọt vào hai bên hông Nguyệt Minh khiến cô vùng vẫy vì thật là nhột.

– Nếu Selina chịu quen tớ thì tớ thề không để ai và mắt nữa.

– Bớt ảo tưởng đi, cái tính của cậu tớ còn không rõ sao?

Cả hai người mãi đùa giỡn không ngờ cửa phòng liền bị đẩy ra, bác sĩ An sau khi thăm xong bạn nhỏ liền nhớ đến bạn lớn.

Bây giờ cũng mười giờ tối, bình thường nàng ghé qua giờ này thì người kia đã ngủ mất rồi, hôm nay không ngờ vào phòng lại thấy cảnh tượng hai người đẹp trêu đùa nhau… trên giường thế này. Không những vậy, mặt mũi Nguyệt Minh lúc này còn đỏ rần lên, quần áo bệnh viện cũng xốc xếch lộ ra vùng bụng phẳng lì trắng trẻo.

Sáu mắt nhìn nhau.

Gia An im lặng.

Nguyệt Minh cũng im lặng, nụ cười tự lúc nào tắt ngúm.

– Bác sĩ tới khám sao?- Chỉ có Hạ Băng xinh đẹp là giữ vững lý trí, tay vẫn ôm eo của Nguyệt Minh, xoa xoa vùng da trơn mượt rất tự nhiên, chẳng chút chột dạ nào.

– À… xin lỗi, đi nhầm phòng.- Gia An mặt không biểu cảm mà vẫy vẫy tay, lấy lui làm tiến.

Nguyệt Minh thấy cái người đáng ghét mất tích mấy ngày nay tất nhiên là cũng rất bất ngờ, cứ ngỡ cô ta đi luôn rồi, rốt cuộc vẫn quay lại…

Là thăm mình đúng không?

Thăm mình sao không nói thẳng ra, bày đặt nhầm phòng!?

– y, khoan đã.- Hạ Băng nhìn Nguyệt Minh ngây người ra đó, trong đầu có chút suy nghĩ xấu xa.

Chẳng lẽ đây là nữ bác sĩ trong câu chuyện thuốc nhỏ mắt?

Nghĩ vậy, Hạ Băng liền phóng xuống đất.

Nguyệt Minh nhìn bạn mình như mọc thêm chiếc đuôi nhỏ chạy về phía cô bác sĩ mà nắm tay lôi lôi kéo kéo, không khỏi bực bội ngồi dậy, dựa vào thành giường, khó chịu nhìn hai người họ.

Nguyệt Minh lặng lẽ quan sát, bác sĩ nghiêm túc thế này không phải gu của Hạ Băng. Hạ Băng vốn đã rất yêu nghiệt, lại càng thích mấy cô gái quyến rũ lẳng lơ như chính bản thân nàng ta.

– Bác sĩ…- Hạ Băng đánh giá nữ bác sĩ trước mặt, mặt mũi không quá tệ, tiếp đó nhìn xuống bảng tên đính vào áo blouse.- Bác sĩ Gia An, hân hạnh gặp mặt.- Hạ Băng lịch sự đưa tay ra.

– Hân hạnh gặp cô…- Gia An cũng lịch sự mà bắt tay.

– Fuyu Phạm.

– Ừm, hân hạnh được biết cô, Fuyu.

Nguyệt Minh ngồi trên giường nhìn một màn trước mắt không khỏi nhíu mày. Hạ Băng chẳng lẽ là định trêu đùa Gia An?

– Nguyệt bảo không được khỏe cho lắm, bác sĩ có thể khám xem cậu ấy bị gì không?- Hạ Băng hất mặt về phía Nguyệt Minh.

Nguyệt Minh thấy mình trở thành tâm điểm, đôi mày vốn đã nhíu chặt dường như dính vào nhau.

Gia An hết nhìn Hạ Băng, lại nhìn Nguyệt Minh, không khỏe cái gì?

Lẽ nào do vừa rồi hai người này đùa giỡn mà ảnh hưởng tới cơ thể?

– Tôi không bị gì cả, không phải nói nhầm phòng sao, cô đi đi.- Nguyệt Minh lạnh lùng phất tay.

Thấy Hạ Băng vẫn giữ khư khư bàn tay Gia An thì cô chỉ muốn đuổi người đi, để ở đây ai biết được Hạ Băng có bẻ cong người ta hay không?

– Này, cậu sao thế? Rõ ràng lúc nãy còn than với tớ là bị tiêu chảy mà, hình như ra máu đúng không… Cô xem, có phải thuốc ngủ ngấm vào làm hư ruột cậu ấy rồi không?- Hạ Băng tỏ vẻ lo lắng, câu nói nhấn nhá tạo cảm giác đầy nghiêm trọng.

Nguyệt Minh nghe xong thì thiếu điều muốn té xỉu xuống đất, hận không thể chọi thẳng cái gối vào mặt của Hạ Băng.

Tiêu chảy ra máu cái con khỉ!

Gia An lo lắng nhìn Nguyệt Minh. Mấy hôm nay nàng không xem tình hình của người này, dựa vào cái tính kiêu ngạo như Nguyệt Minh, xem chừng có khi trong người không khỏe nhưng lại không báo bác sĩ.

Gia An tốt bụng đi về phía cuối giường bệnh, nhìn xem những ghi chép của bác sĩ thăm khám cho Nguyệt Minh. Đôi mày thanh tú nhíu lại, chốc chốc lại giãn ra. Gia An không có quan tâm hai người kia có phải nói đùa hay không, trách nhiệm của nàng là kiểm tra cho kỹ, dù không cùng chuyên môn, nhưng nàng có thể truyền lời lại cho đồng nghiệp thay con người ghét giao tiếp kia.

– Mấy hôm nay bắt đầu dùng cháo loãng rồi, ăn vào là đau bụng sao?- Bác sĩ vừa xem ghi chép vừa ôn tồn hỏi, kéo chiếc máy siêu âm từ góc phòng lại.- Có cảm giác buồn nôn sau khi ăn không? Hoặc là không tiêu, đầy hơi chẳng hạn?

Hạ Băng ngã người ra sofa, hướng ánh mắt thích thú nhìn về phía hai người này.

Nguyệt Minh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Gia An, lại nhìn Hạ Băng cười toe toét, liền thấy bất lực.

– Thật sự không có gì.- Nguyệt Minh thành khẩn đáp.

Gia An lúc này đã mang khẩu trang cùng bao tay.

– Vẫn là nên kiểm tra một chút, tôi sợ vừa rồi cô đùa giỡn với cô Fuyu gây ảnh hưởng.- Gia An mở nắp lọ gel.- Cô kéo áo lên đi.

– …- Mặt Nguyệt Minh tối sầm lại

– Người ta kêu cậu cởi áo ra.- Hạ Băng lại sợ lửa cháy không đủ to, liền góp vui bằng một xe bồn chở xăng.

– Không cần, chỉ cần kéo áo lên tới ngực được rồi.- Bác sĩ An đã vào chế độ nghiêm túc của bác sĩ.

Nguyệt Minh vẫn là lì lợm không làm theo.

– Tôi nói không có gì. Tôi ổn, hoàn toàn ổn. Hơn nữa cô nên nhớ chuyên khoa của mình là gì!

– …- Bác sĩ An đặt lọ gel xuống, nhìn thẳng vào Nguyệt Minh.- Ừm, vậy thì thôi, dù sao tôi cũng không có phận sự ở đây. Tôi gọi bác sĩ trực vào giúp cô.

Nguyệt Minh không biết mình có nhìn lầm không, nàng nói xong câu đó liền quay đầu đi, lời nói nhẹ tênh là thế nhưng hình như trong ánh mắt chất chứa một tia bất mãn cùng thất vọng.

– Thôi được rồi, dù sao tôi cũng cảm thấy bụng hơi khó chịu.- Nguyệt Minh đột nhiên ngoan ngoãn nói, vạch áo lên để lộ vùng bụng phẳng lỳ, thậm chí còn có thể thấy được cơ bụng 11.

Nhưng mà bác sĩ An cái gì cũng không làm, vừa nhìn thấy cơ bụng của Tổng giám đốc Nguyệt Minh, liền quay mặt đi chỗ khác tháo bao tay thu dọn. Qua mắt Nguyệt Minh thành nàng đang cực kỳ chán ghét cơ thể cô.

– …- Tổng giám đốc Nguyệt Minh còn đang vạch áo cho người ta xem bụng, thoáng chốc bị bơ mặt liền đỏ bừng xấu hổ.

– Để tôi gọi bác sĩ trực đến đây xem thì hơn.- Bác sĩ An tỏ vẻ thờ ơ, đi đến đầu giường định ấn nút gọi.- Dù sao tôi cũng chẳng biết gì đâu, không phải chuyên khoa của tôi.

Nguyệt Minh bực bội nắm lấy cổ tay Gia An ngăn lại.

– Không cần nữa.- Tổng giám đốc Nguyệt Minh xù lông.

Cả hai người đều không vui vẻ gì, chỉ có Hạ Băng ngồi kia xem diễn trò mà vui đến cười tít mắt.

Lần đầu thấy Nguyệt Minh đối với người lạ như thế, thậm chí đối với Thanh Phương cậu ấy còn như thể muốn ướp đá người ta, nói chi là vạch áo đưa bụng ra?

Thanh Phương mà thấy cảnh này chắc khóc 7749 dòng sông mất thôi!

– Này Selina, cậu phải Selina nhà tớ không? Ai nhập cậu hả? Dù sao ở mấy chỗ bệnh viện này hơi nhiều vong.

Hạ Băng lại bắt đầu trêu chọc, liền nhận được ánh nhìn cảnh cáo của Nguyệt Minh.

– Tổng giám đốc, nếu không có chuyện gì thì cô buông tay tôi ra đi.- Bác sĩ An thờ ơ nói.

Hừ.

Tổng giám đốc Nguyệt Minh da mặt mỏng, thấy người ta lạnh với mình, thế thì mình liền lạnh hơn người ta cho nó cao tay.

Vẫn là Hạ Băng tri kỷ.

Vẫn là Hạ Băng sợ thế giới không đại loạn.

Nàng đứng dậy, đi đến đưa tay khoác lên vai bác sĩ An như thể thân thiết lắm. Gia An giật mình tránh né khiến nàng vồ hụt không khí. Hạ Băng bĩu môi một cái, vỗ hai tay vào nhau chữa cháy, không muốn làm người nhà quê.

– Nè bác sĩ, bác sĩ xinh đẹp thế này hẳn ai cũng muốn làm bệnh nhân của cô, chỉ có đứa ngốc này mới từ chối thôi. Không ấy…cô khám cho tôi đi.- Hạ Băng thậm chí còn làm hành động muốn vạch áo lên.

– Bây giờ tôi tan làm rồi, nếu cô muốn thì ngày mai quay lại tìm tôi.- Bác sĩ An nghiêm túc đáp.

Đứa ngốc trong lời nói của Hạ Băng đang nghi hoặc nhìn Gia An.

Gia An lấy từ túi áo ra một chiếc ví nhỏ, rút ra một tấm card, lịch sự đưa cho Hạ Băng.

Hạ Băng nhận lấy xong liền muốn khóc, lúc nãy còn tưởng là cô nàng này nghiêm túc nói thật, ai dè… không thể xem thường mà. Hạ Băng thì có nhu cầu gì mà đi khám khoa Sản- Phụ sản đây? Hiện tại không có muốn sinh baby, “em gái” cũng rất tốt không bệnh gì. Hạ Băng quay sang, lại thấy Nguyệt Minh nhìn mình đầy châm biếm, như thể cô biết chắc nàng sẽ bị nghiệp quật. Hèn gì nãy giờ hai người cứ “chuyên khoa” “chuyên khoa”.

Hạ Băng đâu để điều đó xảy ra, nàng nhét thẻ vào túi quần, xong lại cười híp mắt mà nói.

– Ừm, sau này tôi sẽ đến để cô khám con chúng ta.

Một câu nói, hai cặp mắt nhìn Hạ Băng đầy khinh bỉ.

Bạn thân của Hạ Băng: Đồ mặt dày. Tôi không quen biết cô!

Bác sĩ An: Từ chối bình luận. Vật hợp theo loài.

*****

Góc tự kỷ của mẹ ruột.

Nguyệt Minh: Sao cậu suốt ngày nghĩ mấy chuyện đó vậy? Có gì vui đâu chứ?

Gia An: Ờm, không có gì vui, xem ra tụi mình không cần làm (^_^;)

Nguyệt Minh: không chị ơi, có đó do em còn trẻ chưa trải sự đời. (‘°̥̥̥̥̥̥̥̥ω°̥̥̥̥̥̥̥̥`)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A và D để lùi/sang chương.