Dư Sinh Mộ Yên

Chương 74: Hôn lễ (Hoàn)



Hôn lễ của Tần Hàm Yên và Ngạn Bách Hàm tổ chức tại một hòn đảo tư nhân thuộc sở hữu của Ngạn Bách Hàm. Đây là món quà mà Ngạn Bách Tùng tặng cho nàng khi nàng vừa tròn 18 tuổi. Thế nhưng nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nàng đặt chân đến đây.

Trang trí của buổi lễ lấy tông màu trắng làm chủ đạo, khắp nơi được phủ bằng hoa hồng mang trực tiếp từ Pháp về. Khách khứa là những người vô cùng quen thuộc với cả hai bao gồm ba mẹ hai bên, nhà ngoại Ngạn Bách Hàm, Đổng Duyệt, Diệp Kha Lâm, Trương Nguyệt, Hứa Mộng, Đặng Chân, Đinh Mễ, Trần Mãn Chi, Cảnh Huy cùng người của Liên Hoa bang. Tất cả đều được Ngạn Bách Hàm dùng máy bay tư nhân từng người đón đến.

Lần này váy cưới cũng do Ngạn Bách Hàm lựa chọn, là đặt may từ nhà thiết kế nổi tiếng thế giới khá quen thuộc với nàng. Tuy nói vậy nhưng giá cả cũng vô cùng đắt đỏ. Ngạn Bách Hàm nói nàng cùng Tần Hàm Yên sau này cứ mỗi lần kỷ niệm 10 năm lại may một bộ mới, bây giờ liền đặt trước kẻo đến đó lại phải chờ đợi.

Mộ Đông Du cùng Liên Chỉ Nguyệt lần đầu gặp cháu gái liền vui mừng khôn xiết. Hai ông bà già đầu tóc bạc phơ, nụ cười nhăn nheo nhưng khí thế cùng ngọc cốt đã ăn sâu vào xương tủy, nhìn thế nào cũng vô cùng uy nghiêm. Ngạn Bách Hàm rất nhanh đã rất được lòng hai ông bà, một phần vì dung mạo mười phần giống với Mộ Liên Hoa, một phần vì tài ăn nói và phong thái bất phàm do thời gian tôi luyện nên.

Về phần Tần Hàm Yên cũng vậy, vừa trông thấy cô hai ông bà đã tấm tắc khen ngợi. Đúng là huệ chất lan tâm* như lời Ngạn Bách Tùng miêu tả. Càng nhìn lại thêm mấy phần an tâm cùng tin tưởng.

*Huệ chất lan tâm: Cao nhã thanh khiết

Mộ Đông Du tặng cho hai người một căn biệt thự cổ nằm tại Sơn Thành. Giá trị thì khỏi phải bàn cãi, dù có tiền cũng không mua được.

Liên Chỉ Nguyệt tặng mỗi người Tần Hàm Yên và Ngạn Bách Hàm một chiếc vòng bạch ngọc lâu năm, ngụ ý tốt đẹp, viên mãn.

Mộ Liên Thưởng cũng tặng cháu gái cùng cháu dâu một chiếc du thuyền bọc thép, để hai người có thể dùng nó đi hưởng tuần trăng mật. Mộ Thiên Dung cũng góp một quầy bar trên du thuyền, xem như giúp hai người tăng thêm mấy phần tư vị.

Hôn lễ diễn ra trong bầu không khí ấm áp và lãng mạn cùng sự chúc phúc của tất cả mọi người. Ánh hoàng hôn buông xuống ôm trọn không gian tiệc cưới cũng tạo nên những màu sắc khiến người ta phải động lòng.

Tần Hàm Yên tự mình đàn một bản nhạc, phiêu bồng trước sóng biển cùng những ánh mắt chứa đầy niềm vui sướng. Đây là bản nhạc do chính cô sáng tác, chỉ dành riêng cho nàng. Tần Hàm Yên đặt tên bản nhạc này là là Augenstern, có nghĩa là: Ngàn vạn vì sao trong đôi mắt người yêu.

Lấp lánh ngàn vạn tinh tú nơi đáy mắt,

Hoạ lên em tình khúc dịu dàng.

Bản nhạc kết thúc cũng là lúc hai cô dâu tiến hành làm lễ trong những tiếng vỗ tay không ngớt. Người phụ trách đưa nhẫn lần này là một cặp bồ câu trắng được thắt hai chiếc nơ màu đỏ vô cùng xinh đẹp.

Đây là cặp nhẫn làm từ kim cương đỏ được Ngạn Bách Hàm đặt hàng nửa năm nay. Bên trên có khắc tên riêng của hai người lồng vào nhau, nhìn từ những chiều khác nhau sẽ cho người ta một cảm nhận khác, rất đặc biệt. Đó chính là ý tưởng của Ngạn Bách Hàm.

“Ngạn tiểu thư. Không có lời hoa mỹ, chị chỉ muốn nắm lấy tay em, cùng em đi hết quãng đời còn lại. Em có nguyện ý làm bà Tần không?”

“Em đồng ý.”

Tần Hàm Yên lấy một chiếc nhẫn đeo vào tay Ngạn Bách Hàm.

“Tần Hàm Yên, quãng đường còn lại rất dài. Chị có hối hận không?”

“Không hối hận.”

Ngạn Bách Hàm cũng học theo động tác của Tần Hàm Yên, lấy chiếc nhẫn còn lại đeo vào ngón áp út của cô. Kể từ hôm nay họ chính là vợ của nhau, mãi không chia lìa.

“Hôn đi, hôn đi.”

Tiếng hò reo vang lên, tất cả đều đã được men rượu đưa đường, không còn phân biệt vai vế hai cấp bậc, đồng điệu vang lên những âm thanh khiến người ta muốn sa đọa.

Tần Hàm Yên chủ động cúi người, nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi mà cô yêu thích. Những chùm pháo hoa trên bầu trời bắt đầu nở rộ mà trái tim hai người cũng theo đó nở hoa.

Sau khi hôn lễ kết thúc, khách khứa cũng thay nhau trở về nhằm trả lại không khí riêng tư cho hai người Tần Hàm Yên và Ngạn Bách Hàm.

Buổi tối sau khi tắm rửa xong, Tần Hàm Yên ôm Ngạn Bách Hàm tựa vào cửa sổ, ngắm nhìn những ngôi sao trên bầu trời.

“Tiểu Hàm, chị rất hạnh phúc.”

Ngạn Bách Hàm nghe Tần Hàm Yên rót mật vào tai, tâm bắt đầu ngứa ngáy: “Em cũng vậy.”

Nàng xoay người đối diện cô, tầm mắt rơi vào sợi dây chuyền vẫn được đeo trên cổ Tần Hàm Yên: “Ngày trước tặng chị dây chuyền, không ngờ hôm nay lại đem cả bản thân tặng luôn cho chị.”

Tần Hàm Yên mỉm cười, cọ cọ mũi mình vào mũi của nàng: “Chưa gì đã tiếc nuối rồi sao Tần phu nhân?”

Ngạn Bách Hàm véo mặt Tần Hàm Yên: “Không có nha Ngạn phu nhân. Em đây còn phải bám theo chị cả đời, từ từ khiến chị không thể rời khỏi em.”

“Bây giờ đã không thể rời khỏi rồi.” Tần Hàm Yên phản bác.

Tâm Ngạn Bách Hàm lại lần nữa được tắm trong mật ngọt.

“Phải rồi Hàm Yên, hòn đảo này còn chưa được đặt tên, chị có ý tưởng gì không?”

Dù sao thì ngày trọng đại của hai người tổ chức ở đây, vẫn nên cho địa điểm vô danh này một tên gọi.

Tần Hàm Yên suy nghĩ một chút: “Vẫn nên theo ý em.”

“Vậy gọi là Mộ Yên đi.”

Tần Hàm Yên dở khóc dở cười nhìn nàng, nhưng nếu nàng đã muốn như vậy thì cô cũng không phản bác. Muốn gọi Mộ Yên thì cứ gọi Mộ Yên. Dù sao cũng chính là gửi gắm tâm tư của nàng.

Một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng, hai người mời nhau một ly rượu giao bôi, sau đó đốt lên bầu không khí ái muội, thay phiên nhau chiếm lấy.

Một đêm triền miên.

Những ngày tiếp theo, Ngạn Bách Hàm cùng Tần Hàm Yên dùng chiếc du thuyền Mộ Liên Thưởng tặng mà du ngoạn đến khắp các vùng biển khác nhau. Đi đến đâu hai người cũng chụp lại rất nhiều ảnh. Ngạn Bách Hàm muốn mang về khoe với mấy vị trưởng bối ở nhà, thúc giục bọn họ cũng ra ngoài một chút, cùng nhìn ngắm thế giới rộng lớn.

Lần nữa trở về nhà đã là chuyện của một tháng sau. Người ta đi hưởng tuần trăng mật, hai người bọn họ chính là tháng trăng mật. Hại bọn thuộc hạ ở công ty thay nhau xử lý công việc muốn mệt bở hơi tai.

Hôm nay Tần Hàm Yên ngẫu hứng muốn chở Ngạn Bách Hàm đi chơi bằng mô tô. Ngạn Bách Hàm đương nhiên là vui vẻ đồng ý. Hai người thay một bộ đồ đơn giản, tóc dài buông xõa nắm tay nhau cùng ra khỏi nhà.

Tần Hàm Yên tay dài chân dài rất dễ dàng điều khiển mô tô, Ngạn Bách Hàm phía sau ôm chặt lấy Tần Hàm Yên, cùng người vượt qua gần trăm cây số.

Khi hai người dừng lại vừa lúc hoàng hôn buông xuống, Ngạn Bách Hàm khó hiểu đi theo Tần Hàm Yên, chỉ thấy càng đi càng xa, cho đến khi ngửi được hương hoa hồng phảng phất trong làn gió, tâm Ngạn Bách Hàm dần ấm lên.

Trước mắt hai người là một cánh đồng hoa hồng rộng lớn được chăm sóc tỉ mỉ, nở rộ vô cùng xinh đẹp. Ngạn Bách Hàm quay sang nhìn Tần Hàm Yên đang đứng đó mỉm cười, vành mắt nhanh chóng không kìm được mà đỏ lên.

“Là chị trồng?”

“Thích không?”

Không ai trả lời người còn lại nhưng từ trong ánh mắt họ đã chứa đựng câu trả lời. Không ngờ câu nói đùa ngày trước của Ngạn Bách Hàm lại được Tần Hàm Yên ghi nhớ rồi bỏ ra bao nhiêu tâm tư như vậy.

Ngạn Bách Hàm thích thú ngửi ngửi mấy bông hoa, sự ngọt ngào len lỏi vào từng tế bào. Tần Hàm Yên dẫn nàng theo con đường mòn đi đến giữa cánh đồng hoa, mười ngón tay đan vào nhau giống như đem từng mạch máu của hai người kết lại.

Ngạn Bách Hàm vui vẻ đặt nụ hôn trên má Tần Hàm Yên: “Lão bà, em cảm thấy ngày hôm nay lại yêu chị nhiều hơn ngày hôm qua.”

Tần Hàm Yên vòng hai tay qua eo nàng, đối diện ánh mắt nàng: “Vậy thì mỗi ngày chị phải cố gắng nhiều hơn một chút.”

Ngạn Bách Hàm chủ động vòng tay qua cổ Tần Hàm Yên trao cho cô một nụ hôn kiểu Pháp giữa ánh hoàng hôn cùng hương thơm đang quanh quẩn.

Mái tóc hai người tung bay trong gió, có mấy sợi quấn vào nhau không phân biệt rõ là của ai. Chỉ thấy một bức tranh thực đẹp, đẹp đến mức làm cho người ta không nỡ rời mắt.

Chính văn hoàn


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A và D để lùi/sang chương.