Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện!

Diễn Đàn Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Full Tinh Tế Bán Thú Nhân

admin

Thiên Ngoại Phi Tiên
Đại Thần
Cấp
0
 
Tham gia
11/6/23
Bài viết
696,026
VNĐ
1,000,499
[Diendantruyen.Com] Tinh Tế Bán Thú Nhân

Tinh Tế Bán Thú Nhân
Tác giả: Nguyệt Cầm Ỷ Mộng
Tình trạng: Đã hoàn thành




Bạn đang đọc truyện Tinh Tế Bán Thú Nhân của tác giả Nguyệt Cầm Ỷ Mộng. Thỏ Hamster là một giống loài đáng yêu được sinh ra từ sự kết hợp giữa thỏ và hamster.

Thân là một người mang trong mình loại gen mà hiện tại được liên bang xem là độc nhất vô nhị này, Bạch Kỷ tỏ vẻ cậu thật sự không hiểu tại sao hai giống loài nhát gan này lại có thể được đặt chung ở một chỗ. Là họ tò mò muốn biết tổ hợp giữa hai loài này có thể cho ra một loài còn nhát gan hơn nữa được hay không sao?
 
Chương 1: Thỏ Và Sói


Thỏ Hamster là một giống loài đáng yêu được sinh ra từ sự kết hợp giữa thỏ và hamster.

Thân là một người mang trong mình loại gen mà hiện tại được liên bang xem là độc nhất vô nhị này, Bạch Kỷ tỏ vẻ cậu thật sự không hiểu tại sao hai giống loài nhát gan này lại có thể được đặt chung ở một chỗ. Là họ tò mò muốn biết tổ hợp giữa hai loài này có thể cho ra một loài còn nhát gan hơn nữa được hay không sao?

Humzz... Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ Bạch Kỷ mới không có gan đi hỏi hai vị phụ huynh của mình tại sao lại yêu đương với nhau đâu rồi sinh cậu ra đâu. Lại nói, cha của cậu thân là một người mang trong mình gen loài thỏ nhưng tính tình lại không giống tổ tiên của ông chút nào hết. Nếu phải dùng một cách để hình dung về ông thì cậu sẽ dùng câu nói "con thỏ nóng nảy cũng sẽ biết cắn người"... À không, có câu hay hơn, "sói đội lốt thỏ". Nói nôm na tóm lại là con thỏ hắc hóa rồi, thành con thỏ tâm đen đương nhiên sẽ quên mất cái gì gọi là sợ. So với ba của cậu bất cứ lúc nào nhìn vào cũng nhìn thấy là một người rất đáng yêu giống như cái gen của ông vậy thì cha Bạch thật sự là đáng để nói.

Nhưng không thể không nói, cậu thật lòng rất cảm ơn sự khác thường này của cha Bạch. Nếu chỉ thừa hưởng mỗi cái sự nhát gan của ba Kỷ, cậu nhất định là sẽ không dám ra đường cho mà xem. Nói đến chỗ này rồi thì không thể không nói, cậu thật sự là không hiểu tại sao một người suốt ngày không dám ra đường như ba lại có thể quen cha được.

Ừm thì... Vấn đề này chúng ta nên nói sau đi. Hiện tại Bạch Kỷ chỉ nghĩ làm sao để đến được trụ sở Dục Anh Nhi mà thôi. Đó là nơi cậu sẽ bắt đầu làm việc từ ngày hôm nay, cũng xem như là lần đầu tiên tiếp xúc với thế giới bên ngoài trừ trường học.

Lần đầu đó! Nhưng hai cha đã có thể ném cậu ra đường mà không thèm trông coi rồi. Là cảm thấy cậu không có nhát gan như ba cậu à…

Thì cậu cũng không có cảm thấy đi ba bước run rẩy một cái thật. Nhưng mà nhìn người trên đường cho dù là mang gen của những loài ăn cỏ thì bộ dáng vẫn cao lớn hơn mình… Bạch Kỷ lần thứ một ngàn lẻ một lần khẽ cúi đầu bày tỏ bản thân không có hâm mộ họ đâu.

Lúc cậu cúi đầu, hai chiếc tai thỏ mềm mại màu trắng lộ hồng nhưng ngắn hơn loài thỏ bình thường cũng khẽ rũ xuống. Vừa mang theo sự đáng yêu nhưng cũng thể hiện sự bất lực cùng với chấp nhận số phận tội nghiệp vô cùng. Nhưng bởi vì cúi đầu nên Bạch Kỷ không có nhìn thấy những ánh mắt mang theo tâm tư khiến người run sợ không ngừng lướt trên người mình.

À thật ra không phải không biết, nhưng Bạch Kỷ đã sớm quen, cũng đã luyện cho mình thứ năng lực chống chịu với những ánh mắt lang sói này rồi. Nói ra thì không có đáng sợ như vậy đâu. Đó chỉ là biểu hiện của gen, không phải bản chất nhân loại thâm căn cố đế. Sẽ không có chuyện họ bỗng nhiên nhào ra cho cậu một ngụm vào cổ đâu, thật đó.

Vừa cúi đầu nhìn xem bản đồ trên tay… Ừm… Thật ra có xem cũng vô dụng. Bản thân thừa hưởng năng lực mù đường hạng nhất của ba Kỷ, Bạch Kỷ tỏ vẻ cho dù mình có nhìn thủng một lỗ trên đó vẫn là xem không hiểu mà thở dài quyết định đem bản đồ khép lại không xem nữa. Nhưng cậu còn chưa kip ngẩng đầu tìm kiếm sự trợ giúp khác thì cả người đã đụng vào một bức tường cứng như đá khiến toàn thân cậu đều có cảm giác muốn rã ra đồng thời còn dội ngược về phía sau.

Bạch Kỷ vừa chịu đựng đau đớn vừa cố gắng ngừng lại bước chân lảo đảo. Trong lòng cậu lại nghĩ may mắn bản thân đi chậm, nếu không cậu nhất định là sẽ bị ngã dập mông cho xem. Nhưng cậu vô thức tỏ vẻ bản thân không hiểu tại sao cậu đang đi trên đường lại đụng vào tường cho được... Suy nghĩ này vừa hiện lên Bạch Kỷ đã cảm thấy sai sai, cậu lập tức định hồn đi chú ý tình huống xung quanh.

Thật ra không phải sai bình thường mà là quá sai. Rõ ràng trên đường đang náo nhiệt như vậy nhưng lúc này bên tai cậu giống như không hề có chút âm thanh nào. Cứ như không gian mười mét xung quanh cậu đều bị phong ấn, đến gió cũng thổi không lọt. Còn cả... Cái bóng đen to lớn mang theo áp lực ngập trời đang phủ từ trên đỉnh đầu cậu xuống này, Bạch Kỷ cố nén run sợ từ trong huyết mạch đang muốn dâng trào từ từ ngẩng đầu nhìn lên.

Thật ra lúc cúi đầu cậu đã được chứng kiến một đôi chân vừa lớn vừa vững chắc hơn cậu gấp mấy lần rồi. Theo tầm mắt dần dần dời lên, Bạch Kỷ không ngoại lệ nhìn thấy một vòng eo cậu phải dùng toàn thân ôm mới hết được. Nhưng đó không phải là thứ khiến đôi đồng tử màu hắc diệu thạch của cậu co lại mà là...

"Thời điểm đi đường không cần cúi đầu."

Bạch Kỷ vô thức run lên khi nghe thấy âm thanh trầm khàn lại hùng hậu từ đỉnh đầu truyền tới.

Sói.

Trong đầu Bạch Kỷ lúc này chỉ còn lại mỗi chữ đó. Nó lại còn không ngừng oong oong vang dội khiến cậu cảm thấy toàn thân choáng váng.
 
Chương 2: Đã biết mà vẫn cố làm


Trong lúc nhất thời Bạch Kỷ không khống chế nổi đầu óc có chút quay cuồng, cái gì cũng không nghĩ được. Mãi cho đến lúc có người đụng vào vai đồng thời lây tỉnh cậu thì Bạch Kỷ mới giật mình hoàn hồn.

Sau đó cậu mê mang nhận ra không gian xung quanh mình đã trở lại bình thường từ lúc nào. Đỉnh đầu ngập tràn ánh sáng, tiếng bước chân của người qua đường nhộn nhịp... Ảo giác?

Bạch Kỷ vừa nghĩ đến đây bên cạnh đã có âm thanh mạnh mẽ đem ý tưởng của cậu xé bỏ: "Này cậu gì ơi, người đã đi rồi, cậu đừng sợ. Aiz aiz cũng không thể trách cậu được, đổi lại là người nào gặp phải thiên địch của mình đều sẽ sợ tè ra quần thôi."

"..."

Gen! Là gen! Làm ơn nói cho hết! Trong đầu Bạch Kỷ không ngừng hò hét muốn đối phương đính chính lại cách nói của mình, dù nó có hơi cả v.ú lấp miệng em. Bạch Kỷ suy sụp lại không thể không công nhận lời nói của đối phương. Nhưng mà... Tè ra quần... So sánh có hơi chọc vào tự ái của họ nhà thỏ bọn cậu đó được không!!!

Được rồi, thực chất cậu đã sợ đến không suy nghĩ được gì cả.

Dù người ta chẳng hề làm gì mình.

Khẽ đưa tay nhỏ vuốt nhẹ trái tim mình, lúc này Bạch Kỷ mới đưa mắt lên nhìn người bên cạnh. Như một bản năng, thứ Bạch Kỷ nhìn trước tiên là đôi tai trên đỉnh đầu của đối phương.

Hươu.

Trong tầm mắt của cậu lúc này là một đôi cành cây bằng nhung trơn nhẵn đáng yêu chứ không hề khí khái. Là gen hươu cái.

Bạch Kỷ chậm chạp khẽ dịch tầm mắt xuống khuôn mặt của đối phương, không ngoại lệ đối diện với một đôi mắt nai to tròn linh động.

"Cảm ơn cậu. Tôi không sao."

Đối phương lập tức xua tay: "Tôi có làm được gì đâu."

"Mà cậu cũng đừng sợ, nhìn họ hung dữ vậy thôi chứ không có ăn cậu được đâu."

"..."

Cái này cậu cũng cần người nhắc sao… Sao? Sao??

Được rồi, cậu nghĩ bản thân không cần đi thảo luận với đối phương cái chuyện bản chất nhân loại này đâu đúng không.

"Cậu có biết Dục Anh Nhi ở hướng nào không?"

Bạch Kỷ dứt khoát vứt chuyện mới nãy sang một bên, lại vô thức mở to đôi mắt tròn xoe dù không cố gắng vẫn có thể chạm đến điểm mềm mại của bất cứ sinh vật mẫu tính nào đối người trước mặt hỏi.

"Dục Anh Nhi sao?"

Ai biết đối phương lại có vẻ ngạc nhiên khi nghe cậu hỏi như vậy. Sau đó ánh mắt nhìn cậu trở nên nhiệt tình hơn dù nó đã rất thân thiện rồi vừa nắm cổ tay cậu kéo đi. Vừa đi hắn vừa nói: "Khéo ghê. Tôi cũng phải đến đó này. Chúng ta đi chung thôi."

Bạch Kỷ nửa vui, nửa lại có chút bất đắc dĩ đối với sự tự nhiên thân thiện hào sảng của đối phương. Nhưng cậu cũng không có vùng ra mà để mặc cho đối phương kéo cậu đi.

Chỉ là có một chuyện cả hai người Bạch Kỷ đều không hề hay biết. Đó là từ thời điểm bắt đầu, ở phía sau họ lại cách họ không xa luôn hiện diện một tầm mắt cố chấp dừng ở trên người họ. Đối phương dùng những người xung quanh làm vật che chắn cho sự hiện diện của mình rồi vẫn luôn dùng một cặp mắt sắc bén như đang quan sát con mồi nhìn chằm chằm bóng lưng của Bạch Kỷ.

"Thỏ à..."

Âm thanh tựa như thì thầm này rất nhanh đã tan vào trong không khí, nếu phía sau nó không mang theo một cái đuôi khiến người nghe phải run rẩy: "Tôi thích..."

Bạch Kỷ không hiểu bỗng nhiên đánh một cái rùng mình, đôi tai nhỏ nhắn cũng không khỏi rung động rung động. Cậu vô thức đưa mắt hướng về phía sau lưng mình cảnh giác nhìn xung quanh. Thế nhưng trời đã định cái gì cậu cũng không thấy, khắp nơi chỉ toàn là bóng dáng của người đi đường vội vàng xuyên qua xuyên lại, càng chẳng có ai ngừng lại nhìn mình. Bạch Kỷ không khỏi tự cười chính mình một cái nhưng lại không cho rằng đó là do bản thân nhát gan.

Có những thứ gọi là bản năng mà chúng ta không thể coi thường nó được. Bởi vì nó sẽ giúp chúng ta nhanh chóng nhận thấy được nguy hiểm đang tìm cách tiếp cận chính mình mà tìm cách thoát thân. Dù rằng đứng trước sức mạnh tuyệt đối, có cảnh giác cũng vô dụng.

Tựa như lúc này.

"Hức... Ngài... Ngài có gì cần tôi giúp đỡ sao?"

Bạch Kỷ cố gắng thu mình lại mặc dù phía sau đã là ngõ cụt. Đó là tường đất cứng rắn, chẳng có lối thoát nào cho cậu cả. Âm thanh của cậu không khỏi run run còn mang theo tiếng nức nỡ nhưng vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt luôn mang theo một tia nguy hiểm của người trước mặt mà lễ phép dùng kính ngữ để dò hỏi.

Cậu lại không biết dáng vẻ này của mình ở trong mắt người đối diện là cỡ nào dụ người phạm tội. Với một người rõ ràng là biết hành vi của mình không đúng đắn cùng biến thái cỡ nào nhưng vẫn cứ tìm cách tiếp cận, vừa có cơ hội là lập tức nhảy ra ngoạn cổ con thỏ nhỏ nào đó mang đi thì hắn chẳng ngần ngại nào mà làm thế hết.

Hắn đè nén nội tâm hưng phấn khẽ áp sát lại, cúi đầu ngậm lấy lông xù vẫn luôn không ngừng phe phẩy, trêu chọc trên đầu quả tim của mình vừa trầm giọng dụ dỗ: "Đúng là cần em giúp, bé thỏ..."
 
Chương 3: Tôi sao nỡ dọa em


"Ưm..."

Vành tai nhạy cảm bỗng nhiên bị người liếm nhẹ một cái, cùng với hơi thở tràn ngập tính xâm lược không ngừng quanh quẩn khiến Bạch Kỷ vừa thẹn vừa sợ vừa không khỏi nhũn người, lại tựa như chủ động ngã vào lòng con sói lớn.

"Đừng mà..."

Bạch Kỷ khẽ thút thít cầu xin, nhưng chỉ nhận được một tiếng cười trầm thấp lại mang theo trêu chọc của người đàn ông: "Hư... Em xác định này là cầu xin sao? Không phải là làm nũng? Hay dụ dỗ?"

Lúc nói chuyện hắn còn không quên đem cái eo nhỏ của cậu khóa chặt trong ngực hắn, một tay lại không chút khách khí đem đôi tai mềm mại vẫn luôn không ngừng rung động, giống như muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của hắn nắm lấy, liên tục xoa nắn. Ít nhất là nó thành công rồi, hắn cảm thấy mình như tên biến thái nghiện lông xù vậy. Rõ ràng trước kia hắn không có như vậy. Bởi nếu có, hắn đã sớm thành gia lập thất rồi.

"Tôi đã nói cảm xúc nhất định rất tốt kia mà. Nhưng có hơi nhỏ thì phải."

Hắn vừa nói vừa đem Bạch Kỷ đang run rẩy nhấc bỗng lên, để cậu ngồi trên cánh tay của hắn, dùng thân hình cao lớn ép cậu lên tường ngẩng đầu nhìn cậu hỏi: "Nói tôi nghe, gen em là loài gì?"

Bạch Kỷ đầu óc vốn đã liên tục bị mấy cái hành động của hắn làm cho choáng váng, cứ như vậy lại bị đôi mắt màu nâu đỏ tựa như đang thôi miên kia mê hoặc, vậy mà thật sự ngoan ngoãn đáp lại: "Em em... Em là thỏ hamster hức... Ngài hức... Đừng dọa em..."

Mà quả nhiên trạng thái này của cậu đã khiến con sói kia không nhịn được càng thêm thích thú.

"Thỏ hamster à... Đây là sự kết hợp gì thế này..."

Dù vậy hắn vẫn là bị cái chủng tộc này chọc cho bật cười. Nhưng cũng chẳng sao, hắn chính là thích cái sự đặc biệt này của cậu. Mấy hôm nay âm thầm quan sát cậu, hắn lại càng thêm chắc chắn với suy nghĩ muốn đem cậu chiếm làm của riêng. Còn gấp không chờ được mấy ngày...

"A!"

Bạch Kỷ bỗng nhiên bị người mạnh mẽ thúc lên một cái theo bản năng vội vàng ôm chặt cổ của hắn, hoảng hốt còn chưa tan bên tai lại nghe hắn nói: "Yên tâm đi, tôi sao nỡ dọa em."

Không hiểu tại sao lúc này rồi mà Bạch Kỷ còn có cảm xúc muốn trề môi khinh bỉ người này. Tự nhiên từ đâu chui ra còn áp cậu vào một góc, hết dò hỏi còn sàm... Thế mà nói không dọa cậu. Nhưng không biết tại sao, dần dần cậu không có cảm thấy quá sợ nữa. Chỉ là cậu vẫn biết hiện tại mình nên làm gì, không có thật sự bị người làm cho lú lẫn. Việc quan trọng lúc này là để hắn buông cậu ra.

"Ngài là ai... Có thể thả em xuống được không..."

Cậu cẩn thận nhìn sườn mặt của người đàn ông, tầm mắt lại vừa lúc đối diện với đôi tai nhọn vẫn luôn đối cậu thể hiện một cách rõ ràng chủng tộc của người này vừa nhỏ giọng thương lượng. Mặc dù cậu biết đối phương sẽ không ăn thịt cậu vì ý thức của phần người, gen chỉ là một cách biểu hiện nhưng ở trong tiềm thức cậu vẫn cảm thấy sợ cùng bản năng thuần phục. Cậu càng cảm thấy không được tự nhiên khi bị đối phương dán vào như vậy. Đối phương nhìn cũng không giống lưu manh côn đồ đi... Có lẽ sẽ không làm khó cậu...

Ừm... Đúng là không làm khó. Nhưng rõ ràng sẽ không có chuyện Hoắc Mạt buông tha cho con thỏ nhỏ cậu rồi.

"Hoắc Mạt, em có thể gọi tôi như vậy."

Hắn chỉ nói có thế, hoàn toàn không có ý cùng cậu cân nhắc đề nghị phía sau của cậu. Hắn cứ thế mang cậu rời khỏi con hẻm nhỏ mà hắn vừa dùng làm nơi phục kích con thỏ đang trên đường về nhà này. Ừm... Hiệu quả rất tốt.

Nhưng ai đó lại không có biết số phận sắp tới của mình vào thời điểm bị con sói xám chặn đầu ở đây. Cậu vẫn còn ấp ủ ý tưởng chạy thoát thân mà nhỏ giọng gọi: "Hoắc... Tiên sinh..."

"Hoắc Mạt."

Hắn chỉnh lại.

Sau đó lại nhìn thấy con thỏ nhỏ có vẻ không còn quá sợ nữa, lúc này còn có thể đối với hắn bẹp môi không vui khi bị sửa lời, dù có hơi bất ngờ nhưng hắn vẫn là vui vẻ chấp nhận. Cậu càng đặc biệt hắn càng vừa lòng không phải sao.

"Hoắc Mạt..."

Bạch Kỷ mân miệng một hồi vẫn là gọi ra cái tên này. Rõ ràng họ chỉ mới quen biết thôi, gọi như vậy có phần quá mức thân mật. Thế nhưng những suy nghĩ vẩn vơ của cậu nhanh chóng bay đi mất khi thấy người đàn ông thản nhiên mang cậu chui vào một chiếc xe ở bên đường. Cậu cho dù sợ vẫn không thể không hoảng hốt lên tiếng gặn hỏi: "Ngài đây mà muốn mang em đi đâu!?"

"Nhà tôi."

Đối với cậu gấp gáp, người đàn ông vẫn ung dung đáp lại vừa vững vàng ôm cậu trong lòng ngay khi ngồi xuống ghế sau. Tài xế không hỏi tiếng nào, nhanh chóng khởi động xe chạy đi, hoàn toàn không nhìn tới sự bối rối của Bạch Kỷ.

"Ngài đây... Đây là bắt cóc!"

"Ha..."

Bạch Kỷ hoảng đến sợ lại bị tiếng cười của người đàn ông chọc cho đỏ bừng cả mặt. Trong lúc vừa bối rối vừa thẹn cậu đã mạnh mẽ đem cái đuôi xấu xa nào đó đang quấy rối trên eo mình cho đập rớt.

Bộp!

Một tiếng vang dội như vậy vang lên trong không gian chật hẹp có vẻ quá mức thể hiện sự tồn tại. Bạch Kỷ còn là bị chính hành động của mình dọa cho cứng người.
 
Chương 4: Từng bước đạp vào trong bẫy


Nhưng lúc nhìn thấy nụ cười đáng đánh của người đàn ông cậu lại mạnh mẽ đem sự chột dạ này ép xuống, sợ hãi lại giống như bay đi đâu mất mà mở miệng lên án hắn: "Ngài... Ngài như vậy là phạm pháp."

"Không phải, tôi là công dân lương thiện, biết tuân thủ pháp luật của liên bang, không thể có chuyện đó."

Cậu chẳng ngờ cái người lớn hơn cậu gần gấp đôi này lại còn có thể nghiêm túc phản bác cậu. Nghĩa chính liêm từ, nghĩa vô phản cố như thế. Hắn không chột dạ chút nào cả à?

Bạch Kỷ ngây thơ dù cảm thấy không đúng lại không biết nên làm sao để đáp trả lại. Mãi cậu mới ném ra được một câu: "Vậy ngài đây là làm sao a?"

"Chủng tộc của em có vẻ gan dạ hơn tôi tưởng nhỉ?"

"..."

Con thỏ nóng nảy cũng biết cắn người đấy. Tự nhiên cậu thấy ngứa răng dễ sợ luôn. Nói chuyện thôi không cần phải đem tính gen của người ta ra mỉa mai như vậy chứ. Đó là không lễ phép, không lễ phép biết chưa!!!

Nhưng giống như đã trêu chọc đủ, người đàn ông lại bỗng nhiên trở nên nghiêm túc lên. Chỉ là lời nói lại không thể tưởng tượng nổi, tựa như sấm sét giữa trời quang: "Tôi muốn em làm bạn đời của tôi, đương nhiên là phải mang em về nhà rồi."

Bạch Kỷ ngốc luôn.

Cậu cứ thế mở lớn đôi hắc diệu thạch của mình, đôi tai mềm mại đều dựng thẳng, có cảm giác lông trên người cũng xù hết lên rồi. Cậu không thể tin được mà nhìn người đàn ông một bộ tôi đúng tình tôi hợp lý khi bất ngờ tỏ tình với mình, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng thế nào mới đúng. Người này... Người này...

So với cậu thì tài xế lái xe cũng chấn kinh không kém gì đâu. Nhưng hắn cật lực đem sự hãi hùng của mình đè xuống, làm như bản thân là không khí chứ không dám phát ra tiếng nào cả.

Ngược lại là người nào đó vừa nói ra lời kinh người còn không thèm để ý, lại xấu xa đem tay đi giày vò đôi tai mềm mại của con thỏ nhỏ nữa. Ừm... Xù lên lại càng thêm đáng yêu chết đi được.

"Ngài... Nhất định là nói đùa đi."

Mãi một lúc Bạch Kỷ mới từ trong chấn động tỉnh lại. Dù việc đầu tiên mà cậu làm là đem cái tai của mình cứu ra thì sau nó đó vẫn lại tiếp tục bị người bắt lấy. Bạch Kỷ cứu không được, chỉ đành nén lại cảm giác muốn mềm nhũn kia đi giải quyết chuyện khác trước. Nhưng quan trọng là, tuy cậu có lòng muốn nhưng đối phương lại không có nguyện ý.

"Tôi không nói đùa. Càng chưa từng nói đùa."

Hoắc Mạt lúc nói lời này vẻ mặt có chút nghiêm nghị, nhất thời khiến cho ngũ quan vốn đã như đao khắc của hắn lại càng trở nên sắc bén. Nó vừa khiến người ta bất giác tin tưởng vào những gì hắn nói vừa kinh sợ không dám phản bác. Nhưng làm sao Bạch Kỷ tin tưởng được. Cậu cũng yếu ớt muốn cứu vãn tình thế từ đầu đến cuối đều không hợp lẽ thường này.

"Nhưng nhưng ngài là... Tôi lại là..."

"Em năm nay bao nhiêu tuổi?"

Bạch Kỷ đang rối rắm bị câu nói chẳng ăn nhập vào đâu của hắn chọc cho ngây ngẩn. Trong lúc vô tình chút dũng khí mà cậu tích góp được lại bị ánh mắt nghiêm túc của hắn làm giật mình bay đi đâu mất, vô thức đáp lại: "Mười... Mười tám."

"Nói vậy là em cũng đã thành niên, còn học qua đẩy đủ chương trình phổ cập giới tính?"

Bạch Kỷ ngây ngốc không hiểu sao tại sao hắn lại bỗng nhiên nghiêm túc cùng cậu bàn luận chuyện này, thế nhưng thời điểm nhìn vào đôi mắt kia cậu vẫn là cắn răng gật đầu.

Bởi vì một vài lý do mà liên bang không yêu cầu công dân sau khi học xong cao trung phải đi học đại học mà có thể giống như Bạch Kỷ chọn một công việc thích hợp để công tác. Nhưng những thứ cần học, chỉ cần là một công dân của liên bang thì đều sẽ được học hết, trước khi thật sự bước chân vào xã hội. Chỉ là... Chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện họ đang nói chứ...

Liên quan. Tại sao không liên quan. Quá liên quan luôn ấy chứ.

"Nếu vậy em phải biết gen của chúng ta không quyết định bạn đời của mình?"

Bạch Kỷ đang lơ mơ lập tức giật mình, nhưng cậu cũng đã hiểu ý mà hắn muốn nói rồi.

Chỉ là... Nếu hắn đã nói đến đây rồi thì...

"Liên bang cũng yêu cầu đôi bên phải tình nguyện, càng không cho phép người có gen ăn thịt cưỡng ép gen ăn cỏ hoặc là loài nhỏ yếu hơn."

Bạch Kỷ đôi mắt bất giác trở nên sáng rực lên, lời nói cũng hùng hồn không kém. Bởi vì cậu cho rằng mình chiếm được lý rồi.

Nhưng cậu lại không hề hay biết bản thân đã sớm từng bước đặt chân vào cái bẫy của hắn rồi. Cậu càng đắc ý như vậy, thông minh lanh lợi như vậy thì ở trong mắt ai đó chỉ khiến cho d.ục vọng chiếm hữu của hắn lại càng cao hơn. Nếu Bạch Kỷ chịu quan sát một chút thì có thể dựa vào biểu hiện của gen trên thân người đàn ông kia để nhận thức một chút tình thế của mình. Dù nó cũng chẳng thay đổi được gì nhưng ít nhiều cậu cũng không có bị động như bây giờ.

Xem, hai cái tai nhọn kia đã dựng thẳng lên một cách đầy hưng phấn rồi. Cái đuôi tuy rằng đã nổ lực ẩn giấu nhưng vẫn vô thức giật giật. Tất cả đều đang thể hiện một điều, rằng đối phương đã sắp siết dây thu lưới rồi.
 
Chương 5: Quy định của liên bang


Cậu không biết rằng cái người nào đó bởi vì bỗng nhiên có hứng thú với con thỏ nhỏ gặp được trên đường là cậu mà bỏ bê công việc, sớm chiều đi quan sát cậu một thời gian. Mà để bắt được cậu, cái chuyện gì cần thiết chuẩn bị để hắn có thể hoàn mỹ đem người bắt về cũng đều được hắn xử lý thỏa đáng, kỹ lưỡng hết. Cho nên ngay từ đầu trời đã định sẽ không có chuyện hắn sẽ bị cậu nắm thót... Mà không, là hắn định. Bởi vì từ lúc hắn ra đời đến nay còn chưa có ai nắm thót được hắn rồi, huống chi là một con thỏ nhỏ. Ở trong mắt hắn cậu chính là vật trong túi hắn.

Mà Bạch Kỷ không hề ngốc, ngược lại cậu còn rất nhạy bén. Cho nên thời điểm Bạch Kỷ nhìn thấy người đàn ông kia cười cười thì cậu đã cảm thấy đại sự không ổn rồi. Cậu lại không ngờ lời sau đó của hắn có uy lực lớn đến vậy, triệt để khiến cậu ngốc luôn, lại không làm sao tiếp thu được ngay lập tức những lời hắn nói.

"Liên bang cũng đã quy định, chỉ cần hai gen tương thích với nhau, chỉ số tương thích còn vượt quá tám mươi phần trăm thì đôi bên sẽ bị cưỡng ép trở thành bạn đời của nhau. Hiệu lực sẽ được thành lập ngay thời điểm báo cáo xuất hiện trong cục quản lý gen liên bang."

Lịch sử liên bang đã trải qua bao lâu có lẽ đến cả những người còn sống hiện tại đều không thể xác định được, bởi vì trong khoảng thời gian nào đó nhân loại đã trải qua không biết bao nhiêu là thảm họa khiến cho phần lớn tư liệu lịch sử đều bị tiêu hủy. Nhưng những con dân của liên bang ngàn năm nay đều biết, bởi vì năng lực duy trì hậu đại của nhân loại giảm xúc thảm trọng nên sau khi trải qua bao nhiêu năm tháng, nhân loại đã bắt đầu kết hợp bản thân với gen của sinh vật với mục đích chỉ để tăng cao tỷ lệ này lên. Bởi vì sự thay đổi này mà liên bang đã không ngừng sinh ra rất nhiều điều luật bắt buộc công dân phải nghiêm chỉnh thực hiện. Tỷ như cái điều mà Hoắc Mạt vừa mới nói kia.

Nhân loại hiện tại không phân chia nam nữ mà phân theo gen. Biểu hiện của gen thể hiện ở hình thái bên ngoài của họ, chính là tai và cái đuôi. Gen cũng quyết định giới tính của họ dựa trên nhu cầu duy trì nòi giống. Mà thứ dễ thấy nhất chính là biểu hiện trên mặt hình thể. Giống đực thường sẽ cao lớn khỏe mạnh vượt trội, đầu óc thông minh cùng tài năng lãnh đạo hơn người. Giống cái ngược lại sẽ nhỏ bé xinh xắn hơn, có thể kích phát bản năng bảo vệ của giống đực. Muốn biết một người giới tính, trước nhìn biểu hiện của tai và đuôi, sau nhìn hình thể. Nếu cả hai thứ này đều không thể nhìn ra thì chỉ có thể thông qua thông tin của gen để phán định.

Vốn dĩ định luật từ thuở sơ khai là hai chủng tộc khác nhau không thể kết hợp với nhau thì sau khi trải qua ngàn vạn năm phát triển thứ họ nhìn vào là gen, giới hạn chủng tộc không còn là thứ ngăn cách ở giữa nữa. Tuy rằng giữa nội bộ công dân của liên bang luôn có những quy tắc kỳ quái do đẳng cấp giữa những tầng lớp trong xã hội quy định ra thì vẫn không thiếu những sự kết hợp do công dân tự mình nhận định hoặc do thượng đế an bài.

Cái thứ Hoắc Mạt vừa nói đúng thật là một phần trăm ít ỏi do thượng đế an bài kia. Phải biết rằng giữa những gen chủng tộc giống nhau cũng rất khó có tình huống tương hợp đến tám mươi phần trăm. Chỉ cần là năm mươi phần trăm thôi cũng sẽ khiến người ta phát cuồng rồi. Còn trên tám mươi... Đó là chuyện hiếm đến không thể hiếm hơn chứ chưa nói nó còn có vách ngăn chủng tộc ở giữa.

Lời người đàn ông vừa nêu ra lại chẳng khác nào đang nói giữa họ có sự tương thích từ gen mà tỷ lệ vượt quá tám mươi phần trăm cả.

Từ bao giờ thì giữa hai người khác chủng tộc lại có thể có sự tương thích này chứ?

Điều này không phải là đang nói đùa?

Hơn nữa...

"Làm sao ngài biết được chúng ta tương thích với nhau?"

Bạch Kỷ sau một lúc ngất ngây thì vẫn không thể không tỉnh táo mà nhìn thẳng vào vấn đề. Đụng phải chuyện hoang đường thế này cậu dù không muốn cũng không thể không dẹp những chuyện khác qua một bên để hỏi cho rõ ràng.

"Đương nhiên là đến cục quản lý gen yêu cầu kiểm tra độ tương thích rồi."

Hoắc Mạt đạm nhạt nói. Bạch Kỷ lại khó hiểu cảm nhận được một tia khinh bỉ của người này đối với cậu. Giống như cậu đã hỏi cái câu gì đó ngu xuẩn lắm vậy.

Có sao?

Hoắc Mạt nhìn hai lỗ tai đang khẽ phe phẩy vì cử động của chủ nhân nó mà trong lòng không khỏi ngứa ngấy. Hắn lại không phải người sẽ ủy khuất bản thân, đương nhiên đã muốn làm gì thì sẽ làm ngay.

Bạch Kỷ đang nghiêng đầu suy nghĩ bị cảm giác ướt át ở tai chọc cho mềm cả người. Suy nghĩ gì đó, cút cái quỷ đi!

"Ngài đừng như vậy ưm..."

Bạch Kỷ cố gắng đè nén cái cảm giác khó tả kia, dù trong lòng đặc biệt khó hiểu tại sao thời điểm đụng đến người này bản thân lại trở nên nhạy cảm như vậy nhưng cậu vẫn nổ lực đem khoảng cách giữa hai người kéo dài ra. Dù quả thật là không làm sao làm được. Cảm giác k.ch thích ở bên tai lại khiến cậu càng thêm mất lực, càng ngày càng muốn bị trêu chọc đến mức bật khóc. Hức, không nên như vậy...
 
Chương 6: Độ tương thích 93%


Giống như cảm nhận được sự kháng cự của cậu, người đàn ông còn tốt bụng vạch trần mọi thứ cho cậu xem: "Em nhìn đi, lại tự cảm nhận một chút độ tương thích giữa hai chúng ta. Chắc em không đến mức vừa học xong đã quên hết kiến thức đấy chứ?"

Bạch Kỷ thật muốn đánh cho hắn một trận. Phải biết rằng tai là chỗ đặt biệt mẫn cảm của mỗi giống loài, cậu có phải là thánh đâu mà không có cảm giác. Nhưng không thể không nói, lời hắn nói cậu không phản bác được.

Bởi vì là bộ phận được giữ lại sau khi gen được bộc lộ vào thời điểm ấu tể sinh ra được một tháng nên khó tránh khỏi ở trong quá trình trưởng thành không ngừng bị đụng chạm. Có lúc là cha mẹ, có khi là thầy cô bạn bè, cho dù liên bang có không ít quy định về hành vi quấy rối giữa người với người thế này thì nó vẫn sẽ vì rất nhiều lý do mà bị chạm đến. Nếu ai chạm vào cũng khiến người ta mềm eo nhũn chân như vậy thì sống làm sao được. Ít nhất, với những người có độ tương thích thấp thì có làm cái gì cũng sẽ không có cảm giác với nhau.

Nếu tự nhiên bạn thấy ghét người đó ghê lắm dù chỉ mới gặp lần đầu, vậy thì đừng nghi ngờ gì nữa mà chủ động cách xa nhau ra, chớ đừng cưỡng cầu chi.

"Tôi... Tôi cũng chưa gặp ngài bao giờ... Sao có thể..."

Bạch Kỷ cật lực giúp mình thoát khỏi sự trêu chọc của người đàn ông, lại cố gắng yếu ớt bày tỏ khó hiểu của chính mình. Mặc dù nó chỉ là biểu hiện của sự giãy giụa một cách vô nghĩa.

"Em chưa từng gặp không có nghĩa là tôi cũng vậy."

Nói tới chuyện này đến Hoắc Mạt còn cảm thấy thần kỳ. Ngày đó vô tình chạm nhau trên đường Hoắc Mạt đúng thật là có hứng thú với bộ dáng đáng yêu của tiểu bạch thỏ lại không giống thỏ này. Thế nhưng bởi vì thân là một người bất kể là làm hay chơi đều có nguyên tắc, còn thảo phạt quyết đoán, Hoắc Mạt làm cái gì cũng sẽ làm đến nơi đến chốn. Mà chuyện đầu tiên hắn làm sau khi nhận ra mình để ý con thỏ kia chính là để người liên hệ với phòng gen của liên bang, đem gen của hai người họ đi kiểm tra độ tương thích. Vốn dĩ cái chuyện này không phải cứ có ý là có thể tự mình làm được, nhưng hắn là ai chứ, tự nhiên có thể trong lúc Bạch Kỷ không hay biết gì đi kiểm tra gen của hai người.

Kết quả không ngờ lại khiến hắn chấn kinh rồi.

Độ tương thích của hai người họ vậy mà lại đạt đến chín mươi ba phần trăm. Này là cái khái niệm gì, đến cả người của phòng gen lúc đó đều bị sự tình kinh động đến hoảng sợ. Nếu không phải hắn đe dọa lại uy hiếp các kiểu, khả năng chuyện này đã lên mạng tinh tế của liên bang trong tình huống hắn còn chưa bắt được con thỏ về rồi.

Tuy rằng chẳng phải trăm phần trăm hay chín mươi chín, nhưng chỉ cần tám mươi phần trăm thôi là đã đủ để quyết định tất cả rồi. Rất rõ ràng, Bạch Kỷ chính là bạn đời được chỉ định dành riêng cho hắn. So với tất cả những người gia tộc tìm kiếm, hi vọng hắn kết hôn cùng đối phương đều không bằng, thậm chí là kém xa.

Có lẽ Hoắc Mạt không đến mức dựa vào cái này để quyết định bạn đời, thế nhưng từ đó Hoắc Mạt cũng đã quy tất cả những cảm giác hắn đối với Bạch Kỷ thành đều là do gen tương thích dở trò quỷ. Nếu không hắn làm sao có thể thuyết phục bản thân rằng chính mình lại dễ dàng yêu thích một người trong khi hắn vốn nổi danh là một kẻ lãnh cảm được. Mặc dù một kẻ đã quen đứng trên đỉnh cao nhân sinh như hắn không thích bị người an bài nhưng hắn lại không ghét cái sự sắp đặt này của thượng đế. Cho nên hắn quyết định thuận theo tự nhiên.

Người như hắn, một khi đã thuận theo rồi thì hắn nhất định sẽ dùng tốc độ sét đánh để đem người trói về, buột chặt bên cạnh mình càng sớm càng tốt. Cho dù hắn đã nghĩ đến khả năng con thỏ sẽ kháng cự cho dù biết được độ tương thích giữa họ thì hắn vẫn có tự tin có thể khiến cậu đem cả thân lẫn tâm của mình giao ra cho hắn.

DÀNH CHO BẠN

Uống 1 cốc mỗi tối và giảm 18 kg trong 30 ngày!

Thêm...

731

183

244

Hoắc Mạt hắn chính là bá đạo như vậy đó.

Trong lúc hai người giằng co, lại còn chưa có giải quyết xong chuyện gì xe đã dừng lại trước một căn biệt thự xa hoa đến mức khiến người ta kinh hãi.

Bạch Kỷ đầu óc loạn lên nhìn thấy cảnh này lại càng không bình tĩnh được. Nhưng cậu chỉ có thể để mặc cho người ôm ra ngoài, toàn thân mềm nhũn dựa đầu vào vai người đàn ông, lại càng thêm bất lực với sự cường thế của hắn. Cậu bàng hoàng nhìn tòa nhà lớn trước mặt, thật lâu cũng không nói được nên lời.

Nên là… Cậu vẫn là bị người đàn ông này mang đến nhà của hắn thật ư…

"Ngài…"

"Yên nào. Cái tai của em cứ quyến rũ tôi mãi như vầy tôi sẽ không nhịn được ăn em bây giờ đấy."

"..."

Vậy rồi anh mang tôi về nhà không phải là để ăn tôi sao?

Mặc dù cảm thấy suy nghĩ của mình rất không đúng nhưng Bạch Kỷ trong lòng vẫn là sâu sắc bày tỏ một núi khinh bỉ đối với cái người đàn ông chỉ mới quen biết này.
 
Chương 7: Anh mới nguy hiểm đấy


Giống như đọc được ý nghĩ trong lòng Bạch Kỷ, người đàn ông vừa nhẹ nhàng mang cậu đi vào tòa biệt thự vừa tỏa ra nghiêm túc đến đáng đánh nói: "Nếu em muốn thì tôi vẫn có thể thỏa mãn em. Dù sao em đã thành niên rồi, chưa tính độ tương thích gì đó thì tôi có ăn em cũng sẽ không bị liên bang cho ra tòa vì tội cường bạo trẻ vị thành niên đâu."

Hoắc Mạt vừa nói xong đã cảm nhận được người trong ngực vô thức co rút lại, có xu hướng càng chui vào lòng hắn hơn thì không khỏi thỏa mãn nhếch lên khóe môi. Con thỏ mà, thật ra hắn cảm thấy nên nhút nhát chút mới vui.

"Vậy ngài đưa em đến đây là…"

Bạch Kỷ ôm một bụng hoảng sợ vì sự dọa dẫm như thật của hắn vẫn cố gắng cẩn thận hỏi. Ai biết người kia lại thản nhiên nói: "Sau này em sẽ ở đây."

"Hả?"

Bạch Kỷ nghĩ mình nghe lầm rồi. Nhưng người đàn ông rất nhanh đã chứng thực cho cậu hắn chưa từng có chuyện sẽ nói nhầm: "Tôi đã cho người chuyển đồ của em từ nhà trọ đến đây rồi. Tôi biết em đang sống một mình, không cần nghĩ lừa tôi. Mà tôi sẽ không để em sống một mình, quá nguy hiểm."

"..."

Tôi thấy anh mới nguy hiểm nhất đấy.

Anh cảm thấy một con sói với một con thỏ, còn là thỏ hamster còn nhỏ hơn cả chủng tộc của nó ở chung với nhau là an toàn đấy hả? Anh nói mà không biết ngượng mồm gì hết!

"Tôi sẽ không cường bách em trừ khi em chủ động muốn. Nhưng em là bạn đời của tôi, tôi sẽ lo cho em. Tôi không muốn trong lúc tôi không biết em lại bị con sói nào ngoạn đi."

"..."

Anh đang nói anh đấy hả???

Bạch Kỷ tiếp tục cạn lời, chỉ còn biết co rúm trên ghế sofa sang trọng trong căn phòng ngủ còn lớn hơn phòng khách nhà cậu, cam chịu số phận bản thân đã bị bắt vào ổ sói, cứ thế mở to đôi mắt nhìn người đàn ông đang đi tới đi lui mà trong đầu loạn cả lên.

Thật sự mà nói thì Bạch Kỷ không có quá nhiều kháng cự đối với việc tự nhiên được an bài đối tượng chỉ vì độ tương thích.

Bởi vì được nuôi dạy trong một gia đình có cuộc sống ấm áp, tư tưởng chọn bạn đời của Bạch Kỷ cũng rất đơn giản. Nói ra thì chỉ cần người ta đối tốt với cậu, thật lòng với cậu giống như hai cha với nhau, cậu mới không cần phải trải qua một quá trình quá mức kích thích nào đó, cứ chậm rãi mà sống với nhau là được rồi. Mà độ tương thích cao đối với cuộc sống của hai người trong tương lai thật ra có ý nghĩa rất lớn. Nó quyết định sự hòa hợp giữa đôi bên, khiến cho họ giống như cái nồi và cái vung vậy, sinh ra là để giành cho nhau. Cuộc sống mai sau sẽ không có một chút lấn cấn nào như không tâm ý tương thông mà hiểu lầm gì gì đó. Đương nhiên cũng sẽ không sợ có một ngày đôi bên tìm được người có độ tương thích cao hơn mà rời bỏ nhau.

Nhưng chưa nói đến những cái khác, chỉ đùng một cái đã bị người mang về nhà thế này, cậu thật sự cảm thấy không thể ngay lập tức tiếp nhận được.

Chỉ là... Cái người này nhìn kiểu nào cũng không giống kiểu nhân vật dễ dàng thương lượng được đúng không… Nghĩ đến đây, đôi hắc diệu thạch ướt sũng của con thỏ nhỏ không khỏi mang theo rầu rĩ cùng bất lực. Nhưng hình ảnh này ở trong mắt con sói bự nào đó thì nó càng thỏa mãn cái tâm thích chiếm hữu của hắn hơn. Cái đuôi to trong lúc chủ nhân không để ý đều điên cuồng quẫy loạn như vừa cắn đá.

Thế là dưới sự cường bách nửa uy hiếp nửa dụ dỗ của con sói đuôi to nào đó, Bạch Kỷ ù ù cạp cạp ở lại biệt thự nhà Hoắc tổng đại nhân rồi.

Đêm đến, sau khi cả hai đều tắm rửa sạch sẽ thơm tho chuẩn bị đi ngủ.

"Anh…"

"Yên tâm, tôi đã nói thì sẽ thực hiện được."

"..."

Con thỏ nhỏ nào đó biểu thị bản thân có chút không tin tưởng lấy lời nói của con sói xám nào đó. Nhưng cậu lại thật sự không biết phải nói gì vào thời điểm hiện tại.

Lúc này, bên trên chiếc giường rộng có phải hai mét có hơn, có thể nằm được bốn cá nhân trưởng thành, cậu bị người đàn ông chỉ mặc độc mỗi một cái quần cọc mạnh mẽ ôm vào lòng. Toàn thân hắn liên tục tỏa ra hormone nam tính không ngừng hướng cậu bao trùm... Là muốn khảo nghiệm xem độ tương thích của hai người họ có đủ nhiều đủ dữ hay không đấy à?

Chưa nói chuyện khác, phải biết rằng thỏ là loài có tỷ lệ động d.ục rất cao. Cho dù cậu là một con thỏ hamster, trong gen đã mất đi một nửa huyết mạch loài thỏ thì bù lại chuột hamster vẫn là giống loài có khả năng sinh sản mạnh mẽ. Cho nên cái thuộc tính kia của cậu vẫn là được chuẩn bị đầy đủ như vậy a!! Mặc kệ mười tám năm nay cậu có băng thanh ngọc khiết cỡ nào thì cậu vẫn có nhận thức của một con thỏ... À không, con người mang gen loài thỏ. Còn là một con thỏ cái, sinh ra, lớn lên rồi tương lai sẽ để lại thật nhiều thật nhiều hậu đại aaa...
 
Chương 8: Chỉ có thể nhìn mà không thể ăn


Vốn nghĩ chẳng đợi người đàn ông làm gì với cậu, cậu cũng không thể ngủ nổi trong tình huống thế này. Không vì bản năng thì xưa nay cậu có từng ngủ chung với ai ngoài hai cha. Đương nhiên lúc nhỏ ngủ cùng bạn bè trong trường mẫu giáo sẽ không tính rồi. Không vì lạ giường thì cũng vì sự tồn tại của người bên cạnh mà mất ngủ. Nhưng có lẽ là do trước đó đã chịu quá nhiều kí.ch thích hay bởi lòng ngực của người bên cạnh quá ấm áp, rốt cuộc Bạch Kỷ lại ở trong lòng người đàn ông chỉ mới quen biết chưa đến mười hai tiếng đồng hồ kia ngủ mất rồi. Còn ngủ đến là thơm ngọt, nửa đêm còn chủ động rút vào lòng hắn ngủ say sưa.

Đổi lại là con sói đuôi to nào đó vốn ấp ủ ý đồ đen tối, thế mà cả đêm ôm con thỏ nhỏ mềm mại thơm tho đến mức đáy lòng nhộn nhạo lại chỉ có thể nhìn không thể ăn thật sự là bị bức đến điên. Nhưng lời đã nói ra sao Hoắc Mạt hắn có thể lật lộng cho được.

Nên này gọi là tự làm tự chịu đúng không…

Không thể thừa nhận!

Vì vậy hắn chỉ có thể oán trách cái con thỏ nào đó lúc trước còn tỏ ra kháng cự, hiện tại đã thoải mái dụi vào lòng hắn ngủ mất. Vô tâm vô phế đến đáng hận.

Hắn thề, nếu được làm lại lần nữa hắn nhất định sẽ đem con thỏ ra ăn đến xương cũng không còn rồi sau đó mới tính tiếp.

Sau khi hung hăng gặm một cái lên cái tai mềm mại chọc người kia, con sói to oán hận cưỡng ép bản thân chìm vào giấc mộng. Hắn quyết định sẽ ở trong mộng đem con thỏ nhỏ ra đại chiến ba trăm hiệp mới bù đắp được nội tâm khó chịu của hắn.

Bạch Kỷ không hiểu mơ mơ hồ hồ thoát được một kiếp buổi sáng lại mém chút bị ai đó chọc cho độn.g tình.

Nhìn bản thân hoàn toàn bị người ép vào trong ngực, tay chân đan chéo vào nhau đến không có kẻ hở, Bạch Kỷ vừa bàng hoàng vừa cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại. Nhưng vừa nhớ ra được tình huống hiện tại của mình cậu lại bị thứ gì đó vừa nóng vừa cứng không ngừng đâm chọt đến bỏng cả mặt. Còn cả bàn tay đang làm loạn trên da thịt trơn bóng nữa, Bạch Kỷ thật sự là sợ bản thân sẽ bị người này bức ra kỳ động d.ục luôn.

Nhưng cái chuyện này không phải cứ cậu muốn chạy là chạy được liền chứ chẳng nói sức lực của cậu so với người ta cách nhau như hồ với biển.

Con thỏ nhỏ đáy lòng hoảng đến sợ vô thức nỉ non: "Hoắc tiên sinh ngài…"

"Em gọi tôi là gì?"

"..."

"Hoắc Mạt…"

"Ừm."

Giọng người đàn ông lúc sáng sớm thật sự là quyến rũ không chịu được. Hắn không cường thế thì thôi, một khi đã dịu giọng xuống là có thể khiến đáy lòng người ta nhộn nhạo. Nếu hắn còn chủ động dụ dỗ... Bạch Kỷ không ý thức được mà động động hai lỗ tai nhỏ xù xù của mình, hai má bất giác trở nên nóng bỏng.

Có lúc cậu thật sự không thể không công nhận người đàn ông này mị lực quá lớn. Bạch Kỷ trước nay đều rất hâm mộ những người như vậy, mặc dù cậu biết ngay từ khi sinh ra cậu đã không thể có được những cái này. Nhưng đổi một cách nói khác, những người như vậy mới có sức hấp dẫn trí mạng đối với cậu nhất. Khó mà nói không phải là một trong những nguyên nhân này khiến cậu ngay từ đầu đều không có nhiều phản kháng đối với hắn. Nói thế là đây... Này là nghiện mà còn ngại đúng hay không... Thật là đáng khinh mà!!

Trải qua một đêm ngon giấc đến không tường, Bạch Kỷ gần như đã chấp nhận hiện thực từ giờ có lẽ cuộc sống của mình sẽ bước sang một trang mới.

Nếu thật sự độ tương thích của mình và hắn cao đến vậy, bao nhiêu người hâm mộ ghen tị hận lại không có được, cậu còn đắn đo nhiều như vậy có phải là quá không biết tốt xấu. Mà người này... Trông còn không phải là người thuộc tầng lớp thường dân. Tương lai có thể một bước lên trời, đạt được nhân sinh viên mãn người người ao ước...

Nhưng đối với cậu liệu có phải là tốt nhất không?

"Nghĩ cái gì vậy?"

Âm thanh của người đàn ông khó nén nổi sự buồn bực đánh động Bạch Kỷ đang hồn du thiên ngoại.

Làm sao có thể không buồn bực cho được! Mĩ vị hấp dẫn như thế này ở bên người mà con thỏ nhỏ kia còn thất thần được. Có phải hắn nên cảm thấy có lẽ mị lực của mình đã giảm sút nhiều rồi hay không?

Bạch Kỷ lại không biết suy nghĩ trong lòng hắn, lúc này cậu còn chưa nghĩ xong tương lai sau này nên đi thế nào, nào có tâm tư lý giải nội tâm tự kỷ của hắn. Nhưng như đã nói, cậu trước là không có tâm kháng cự như vậy, sau là nghĩ phản đối cũng không được. Cậu lại không phải người có tâm tư phức tạp, cho nên nghĩ không thông thì thôi, đến đâu hay đến đó vậy. Bạch Kỷ sau khi cảm thấy bản thân đã làm xong công tác tư tưởng cho mình rồi thì cố gắng từ trong lòng ngực của người đàn ông chui ra, đối với hắc mâu của sói lớn nghiêm túc hỏi: "Ngài nói… Độ tương thích là thật sao?"
 
Chương 9: Giúp tôi giải quyết nó đã


Hoắc Mạt bị đôi thỏ mâu hắc bạch phân minh không chút tạp chất kia nhìn, h.am muốn gì đó thoáng chốc bị ép xuống, còn có cảm giác như bị nó hút lấy, không thoát ra được. Nhưng hắn không có giãy giụa, cứ vậy cùng cậu đối mặt một lúc, đến khi nó thoáng hiện một tia bối rối hắn mới lên tiếng: "Chín mươi ba phần trăm. Nếu em không tin hôm nay tôi có thể đưa em đi kiểm tra lại lần nữa."

Chưa nói không tin, Bạch Kỷ trước tiên là bị phần trăm độ tương thích kia dọa cho mở lớn đôi mắt. Ở trong cái nhìn của ai đó biểu tình kinh ngạc này của cậu thật sự là quá đáng yêu. Nhưng hắn cảm thấy lúc này hắn không nên động cái gì tâm tư đi trêu chọc cậu mới tốt.

Quả thật, trực giác của loài sói vốn không phải là để trưng. Khi đối diện với con mồi của mình, thứ cảm giác kia lại càng phát ra nhuần nhuyễn hơn, cũng đáng để coi trọng mười vạn lần.

Sau đó hắn nghe con thỏ nói: "Ngài nói vậy thì trước khi em đi làm chúng ta kiểm tra lại thử xem."

"Sau đó thì sao?"

Con sói lớn vừa nghe đã nhướng mày lên, chăm chú nhìn chằm chằm con thỏ nhỏ. Ánh mắt lập lòe không ngừng.

"...Sau đó…"

Bạch Kỷ khẽ cúi đầu né tránh ánh mắt nóng rực của người đàn ông, lí nhí nói: "Sau đó nghe theo sự an bài thôi."

"..."

Con sói to khó hiểu lại nhất thời không nói được nên lời.

Hoắc Mạt đã từng thử tưởng tượng rất nhiều tình huống về một ngày nào đó Bạch Kỷ sẽ cam tâm tình nguyện chấp nhận ở bên hắn. Nhưng nói thật là hắn chưa từng nghĩ đến việc mọi chuyện có thể suôn sẽ đến thế này. Trong lúc nhất thời hắn có chút không kịp phản ứng.

Mãi đến khi con thỏ trong ngực bồn chồn bất an hắn mới ép sát lại nguy hiểm nói: "Con thỏ nhỏ em… Em có phải quá dễ dãi rồi không? Em có biết bản thân càng như vậy tôi càng muốn đem em ra ăn sạch sẽ liền bây giờ?"

Bạch Kỷ vốn cho rằng bản thân nghĩ thông suốt rồi thì hẳn nên đúng ý người đàn ông kia mới đúng. Sao phản ứng của hắn lại không giống như vậy chút nào hết. Tự nhiên bị âm thanh có phần dọa dẫm này chọc cho run rẩy, mới đầu cậu còn sợ đến ngây người. Thế nhưng sau khi cậu hiểu được ý tứ của hắn thì ngoài việc không cảm thấy sợ nữa, cậu còn có chút xấu hổ mà nhỏ giọng đáp lại: "Em... Em không có khả năng từ chối sự an bài của cục quản lý mà... Em... Em biết ngài có khả năng, nhưng chính ngài đã bày tỏ bản thân muốn thuận theo cái sự an bài này, vậy thì cứ thế đi. Chỉ cần ngài không hối hận, em cũng sẽ không có ý kiến. Đương nhiên có những chuyện vẫn cần hai người ngồi xuống nói rõ ràng, em còn cần thông báo chuyện này cho người thân của mình nữa."

"Có... Có những chuyện có thể từ từ rồi mới..."

Nói đến đây hai cái tai trên đỉnh đầu của con thỏ đã muốn bốc cháy đến nơi rồi. Âm thanh từ nhỏ hóa không, cuối cùng cái đầu nhỏ kia đều muốn dúi vào trong ngực hắn, không thèm ra nữa.

Hoắc Mạt từ lúc nhìn con thỏ nhỏ nghiêm túc bày tỏ bản thân đã suy nghĩ rõ ràng chứ không phải là lỗ mãng chấp nhận hắn, cho đến lúc này xem cậu ngượng ngùng trốn tránh, toàn thân ửng hồng mê người... Ánh mắt hắn tối sầm, đầu lưỡi lại bất giác li.ếm liế.m răng nanh. Rất nhiều ý nghĩ hiện lên trong đầu lại không ngừng bị hắn đè xuống khiến cái nhìn của hắn ẩn giấu một tia nguy hiểm nhượng người run rẩy. Mãi đến lúc con thỏ từ ngượng ngùng đến bất an hắn mới lên tiếng.

"Em muốn sao cũng được."

Âm thanh có chút trầm còn mang theo một tia đè nén. Nhưng như vậy không phải nói tạm thời cậu có thể an tâm, không sợ bị người ăn sạch khi chưa chuẩn bị xong hay sao. Chỉ là khi Bạch Kỷ chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm thì đã bị hiện thực đập cho một cái choáng váng: "Nhưng mà em phải giúp tôi giải quyết nó cái đã."

Nói thôi chưa đủ, hắn còn sợ cậu không hiểu mà đem hai tay nhỏ của cậu kéo xuống, mạnh mẽ phủ lên vật to lớn nơi hạ thân của hắn kia.

Phừng!

Bạch Kỷ cảm thấy nếu lúc này cậu đưa tay chạm vào mặt mình, nhất định sẽ cảm giác được độ nóng kinh người của nó cho xem. Nhưng trong chốc lát cậu lại cảm thấy thứ bản thân đang chạm vào có khi còn nóng đến phỏng tay hơn. Chỉ là cậu muốn giãy ra lại không giãy được.

"Em không dùng tay thì cho tôi mượn cái khác."

Đầu Bạch Kỷ như muốn bốc cháy lên, trong lúc nhất thời lại không hiểu được cái khác mà hắn nói là cái gì.

Cho đến lúc hai tay cậu mỏi nhừ ra mà người đàn ông này vẫn chưa chịu bắn, hắn lại đem thứ to lớn đến không hợp thói thường kia kẹp ở giữa hai đùi cậu mãnh liệt ma sát thì Bạch Kỷ mới hiểu cái khác mà hắn nói là cái gì. Rồi kết quả của một trận ma sát đầy s.ắc tình vào sáng sớm này là bản thân cậu cũng bị hắn ép cho bắn tận hai lần, toàn thân đều muốn mềm nhũn ra, vách đùi trong còn bị hắn mài đến nóng bừng, tê tê dại dại.
 
Chương 10: Ngon mắt không?


Nhìn đôi tai của người dưới thân đều đã trở nên rũ rượi không có sức sống nhưng toàn thân lại ửng hồng ngon miệng, con sói to rốt cuộc thỏa mãn rời khỏi giường.

Hoắc Mạt hắn là ai chứ, không ăn được món chính thì hắn vẫn phải ăn cho được món phụ mới chịu. Nếu không hắn cũng không phải là Hoắc Mạt.

Chỉ đáng thương con thỏ nhỏ Bạch Kỷ, còn chưa nói rõ ràng đã bị người mơ mơ hồ hồ chiếm hết tiện nghi rồi. Mãi đến lúc ngồi trên bàn ăn sáng cậu mới hoàn toàn thoát khỏi trạng thái đầu óc mông lung kia. Cậu lại không khỏi nói bản thân quả thật là quá ngây thơ, vậy mà đơn thuần đem suy nghĩ của người thường áp đặt lên người con sói bự kia. Chịu thiệt cũng là đáng đời cậu thôi.

Ủ rủ một hồi, lúc này cậu lại không nhịn được cẩn thận quan sát người đàn ông đang ngồi ở đối diện.

Không thể không nói, người này quả thật có đủ những điểm cậu yêu thích nếu không tính vấn đề chủng tộc xung khắc quá mức kia. Nhưng nếu bình tĩnh phân định lại, gen cũng không đại biểu người đó sẽ hoàn toàn kế thừa tập tính của giống loài, thật sự trở thành động vật máu lạnh, không có nhân tính thì chỉ với một đôi tai sói nhọn hoắc màu xám đen kia sẽ càng thêm kích thích người ta không nhịn được mà hướng hắn tìm tòi. Bất kể là ở đâu, loài ăn thịt vẫn luôn là mắc xích cuối cùng trong chuỗi thức ăn, là đỉnh cao của kim tự tháp. Đó là một cái khoảng cách cùng chiều cao mà những chủng tộc tầng thấp như cậu ao ước nhưng không thể có được.

Ở trong xã hội hiện tại tỷ lệ công dân tinh anh là loài ăn thịt vẫn chiếm số lượng lớn, lại càng không thể chối cãi rằng nó là phần mấu chốt nắm giữ mạch máu của liên bang. Cho nên cho dù là loài ăn cỏ, trong mình thừa hưởng sự kinh sợ đại biểu cho giống loài thì cũng sẽ hướng họ truy cầu bạn tình hoàn mỹ nhất. Chẳng nói đâu xa, cứ nhìn bạn làm chung Bạch Kỷ mới quen cách đây không lâu gen là con hươu kia thì biết. Đối phương đối với gen loài ăn thịt thật sự là có sự sùng bái nói không hết. Cũng không biết cậu ta lớn lên thế nào nữa.

Người trước mặt cậu đây từ chiều cao một mét chín có hơn, có thể nâng cậu bằng một tay không chút áp lực nào, cho đến khuôn mặt tuấn mỹ có thể nói là tinh anh trong tinh anh, thân hình hoàn hảo đến không thể tinh mỹ hơn… Thật sự có thể khiến cho người khác điên cuồng hướng hắn truy cầu. Bạch Kỷ tự nói bản thân không phải ngoại lệ trong đám người rồi. Thật sự thì có nằm mơ cậu cũng không dám mơ sẽ có ngày mình tiếp cận được một người như vậy chứ chưa nói đối phương vẫn luôn dùng đôi mắt muốn nuốt trọn cậu để nhìn cậu. Thử hỏi thỏ nào chịu cho nổi.

"Ngon mắt không?"

"Khụ khụ khụ!!!"

Bạch Kỷ mãnh liệt ho khan một tràng sau khi bị nước miếng của mình làm cho sặc. Mãi đến khi bác quản gia trong nhà đưa cho cậu một ly nước, cậu lại mãnh liệt uống vài ngụm mới miếng cưỡng đem cơn sặc dữ dội kia ép xuống. Sau đó cậu không dám nhìn người đàn ông kia nữa.

Còn cái gì mất mặt hơn nhìn trộm người ta mà bị bắt tại trận đâu chứ.

Người này còn không có tiết tháo như vậy. Mặc dù là ngon mắt thật…

"Đúng rồi… Anh biết em từ lúc nào thế?"

Bỗng nhiên Bạch Kỷ nhớ đến chuyện này, nhất thời xấu hổ gì cũng quên mất, cậu không khỏi tò mò nhìn hắn lắm lét hỏi.

"Ngày đầu tiên em đi làm. Trên đường. Tôi đụng vào em."

Bạch Kỷ thật sự là bị những lời hắn nói chọc cho ngốc ra.

Đụng vào cậu… Cậu đã đụng vào loài ăn thịt nào… Vừa tự hỏi đến đây Bạch Kỷ đã lập tức nhớ đến trải nghiệm hôm ấy trên đường vào ngày đầu tiên cậu đi làm, chút ký ức cứ ngỡ đã bị cậu ném vào góc nhỏ nào đó rồi sớm bị lãng quên đi. Trong lúc nhất thời cậu không nhịn được mãnh liệt ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trước mặt. Sau đó cậu nghe mình hỏi: "Sau đó thì sao?"

Cậu hỏi cái gì vậy nhỉ? À…

"Tôi thấy em rất dễ thương nên nghĩ muốn tiếp cận em. Sau đó tôi đi kiểm tra gen của hai chúng ta thử."

"..."

Cái logic gì thế này… Sao cậu nghe không hiểu gì hết.

"Ngài gặp ai cũng làm vậy sao… Ý em là người ngài có hứng thú?"

Rồi tại sao phải đi kiểm tra gen chứ?

Người này có bệnh ám ảnh cưỡng chế à?

"Em không cần nhìn tôi như vậy."

Hoắc Mạt vừa nhắc nhở cậu vừa tao nhã cho một miếng thịt được cắt đến xinh đẹp vào miệng.

Bạch Kỷ bị nhắc khéo không nhịn được cúi đầu úp mặt vào chén súp, nhưng rồi cậu vẫn là lén lút giương mắt lên nhìn tiếp.

Hoắc Mạt bị đôi mắt kia nhìn đến ngứa ngấy, chỉ đành nói: "Hoắc Mạt tôi chưa từng có hứng thú với ai, nên việc đầu tiên tôi nghĩ là tìm cách giải thích cho chuyện này. Sau đó thì… Như em biết đấy. Tuy tôi không tin thượng đế lắm nhưng tôi lại không thể phủ nhận độ tương thích giữa chúng ta được. Ít nhất tôi cảm thấy tôi có cảm tình với em, vậy thì tôi cứ thuận theo thôi."
 
Chương 11: Phát cơm chó ở cục quản lý


Bạch Kỷ không nghĩ được lại nghe hắn bày tỏ lần nữa, vành tai bị lông tơ mịn màng bao trùm cũng không khỏi nóng lên, khiến cậu vô thức đưa tay lên nắn nắn cho bớt ngượng ngùng. Ánh mắt đưa đến đưa đi lại không dám nhìn người đối diện. Cho nên cậu cũng không nhìn thấy con sói giảo hoạt nào đó cái đuôi đắc ý đang lắc đến điên cuồng khi phát hiện bản thân vừa thả thính thành công con thỏ nhỏ cậu. Mặc dù hắn không hề nói sai hay có nửa điểm giả dối. Chỉ đơn giản là vì bản chất của gen khiến người ta không dám tin tưởng hắn thôi. Cũng chỉ có thể trách con thỏ ngây thơ nào đó, cứ lâu lâu lại bị con sói giảo hoạt kia trêu chọc đến quên mất bản chất giả dối có tiếng của nó.

Mà cho dù nó không giả dối thì cũng không thể buông lỏng sự đề phòng đối với nó được. Ai biết sẽ có ngày bị nó gặm đến xương cũng không còn chứ.

Cứ như thế, buổi sáng đầu tiên của một thỏ một sói xem như là suôn sẻ trôi qua. Mặc cho Thôi quản gia của Hoắc gia đã chăm sóc bên người Hoắc Mạt từ nhỏ đến lớn bị dọa cho rớt cằm.

Đêm qua thiếu gia nhà ông mang người về ông thật sự là không biết, đến sáng hôm nay nhìn thấy trong nhà xuất hiện thêm một người ông mới giật cả mình. Không ngờ chuyện giật mình hơn còn ở phía sau.

Thiếu gia nhà ông đây là… Muốn kết giao tìm bạn đời rồi ư? Này nếu bỏ qua tất cả những vấn đề loạn thất bát tao không đáng kể khác thì thật sự là thiên đại hỉ sự, đáng để chúc mừng. Nhưng mà… Đối tượng này có phải là… Quá đáng yêu rồi hay không?

Thì ra đây là khẩu vị của thiếu gia?

Không được, ông có nên báo lại cho nhà chính bên kia hay không?

Hoắc Mạt cùng con thỏ mới bắt về được ăn sáng xong lại chuẩn bị đưa người đến cục quản lý gen một chút đều không hề hay biết Thôi quản gia nhà mình đang ấp ủ cái ý định gì. Nhưng cho dù có biết thì hắn chắc cũng sẽ không đi để ý. Bởi vì hắn không hề có ý định giấu giếm chuyện này, đương nhiên là không sợ người khác biết rồi.

Sau khi mang theo con thỏ đến cục quản lý, hắn nhìn con thỏ một bộ biểu tình nghiêm túc chờ đợi kết quả kiểm tra độ tương thích, so với lúc sợ hãi lại biểu lộ ra một loại mị lực khác hẳn mà không khỏi ngứa ngấy tay chân động thủ đi nhéo nhéo vành tai mềm mại lâu lâu còn động động của cậu. Cặp tai này đúng là nhỏ quá đi, còn mềm mại không xương, xù xù, luôn luôn ngoan ngoãn chụm lại một chỗ. Thật lòng mà nói hắn thật sự không nghĩ chủng tộc này lại đáng yêu như vậy đó. Hắn chỉ hận không nắm nó ở bên người mỗi giờ mỗi khắc đều nắn nắn chơi.

Mà ai đó bị hắn mang theo ý nghĩ nắn nắn chơi muốn nhanh bị hắn nắn đến mềm nhũn rồi. Mặc cho cậu cầu xin thế nào cũng không chịu buông cậu ra.

Rốt cuộc thì ở sảnh chờ của cục quản lý mỗi ngày đều không thiếu người đến người đi, mục đích đều là kiểm tra đo lường độ tương thích. Hiện tại một đám người cứ thế đều bị hình ảnh một thỏ một sói không ngừng phát cơm chó này chọc cho trố mắt ra.

"Hoắc Mạt…"

Cảm thấy xung quanh càng ngày càng có nhiều người nhìn đến đây, trong âm thanh của Bạch Kỷ cơ hồ là mang theo van xin hướng người đàn ông mềm nhũn gọi.

Cậu lại không biết cậu càng như vậy mới càng khiến người ta muốn bắt nạt đó a.

Nhưng rồi hắn nghĩ đến bản thân cũng không muốn người khác nhìn con thỏ để lộ biểu tình mê người như vậy nên đành bấm bụng quyết định tha cho cậu. Chỉ là...

Bạch Kỷ bất ngờ bị hắn một phát nhẹ nhàng nắm lên, đặt ở trên đùi còn ôm vào lòng thì cũng thuận theo rút mặt vào hõm cổ hắn không dám ngẩng lên nữa. Dù rằng không bị hắn trêu chọc nữa nhưng cũng xấu hổ chết cậu rồi.

Cậu thì như vậy, còn con sói to nào đó lại thỏa mãn với cử chỉ ỷ lại của cậu mà không ngừng nhếch lên khóe môi, khiến cho ngũ quan càng thêm mê hoặc, nhượng người ao ước.

May mà trước đó Hoắc Mạt đã gọi đến cục trước rồi cho nên họ không cần phải đợi lâu đã có được báo cáo kết quả kiểm tra độ tương thích.

Nhiều người thấy họ cũng đến kiểm tra độ tương thích thì nửa tiếc hận, nửa lại ấp ủ may mắn không nên có.

Nhưng tại sao lại tiếc hận?

Này lại phải nói đến việc độ tương thích là một cái gì đó rất hố cha. Có rất nhiều người yêu đến oanh oanh liệt liệt nhưng lúc đi kiểm tra độ tương thích để chuẩn bị kết hôn lại phát hiện độ tương thích thấp hơn suy nghĩ cùng mong muốn của bản thân và gia đình, thế là mười nhóm có hết chín nhóm lập tức chia tay liền. Nghe thì có vẻ tàn nhẫn, thế nhưng độ tương thích đại biểu cho việc tương lai họ có thể có hạnh phúc lâu dài hay không, con đàn cháu đống hay không. Quan trọng nhất là được mấy người bất chấp bỏ qua cái này mà có thể có được hạnh phúc hết. Chín phần mười trong số đó đều giữa đường đứt gánh, hôn nhân tan vỡ vì một trong hai người xuất hiện kẻ thứ ba.
 
Chương 12: Đây là tiết tấu thần thánh gì??? - Kết Hôn???


Cũng chẳng phải ai cũng giống như Hoắc đại tổng tài lãnh tình từ bé, còn phải nhờ vào độ tương thích mới ưu ái người ta. Nói ra thật mất mặt. Nhưng khó nói người như hắn mới sẽ không hoa tâm, nơi nơi để lại hạt giống của chính mình.

Cho nên sau khi họ nhìn xuyên qua bề ngoài, nhìn thấu bản chất tư bản của người đàn ông đẹp trai kia thì nhiều người đều đợi xem phản ứng của hai người họ lúc nhận được báo cáo. Nếu độ tương thích thấp, có khi họ sẽ còn có cơ hội theo đuổi người đàn ông nhìn vào là biết miếng thịt lớn kia rồi đúng không.

Nhưng rõ ràng, ngay từ đầu trời đã định kết quả sẽ phải khiến họ thất vọng rồi.

Hoắc Mạt chưa từng có nói đùa bao giờ.

"Chúc mừng hai vị, độ tương thích này thật sự là ngàn năm khó thấy. Nếu các vị cho phép, cục chúng tôi muốn đem nó công khai, xem như là khích lệ mọi người hãy tin tưởng vào tương lai có thể tìm được người bạn đời có độ tương thích cao, để lại hậu đại càng thêm ưu tú. Mà bởi vì hai vị mang gen thiên địch cho nên ý nghĩa của việc này lại càng thêm lớn. Nhưng nếu các vị muốn che giấu cũng không sao cả, độ tương thích này vẫn sẽ được ghi vào sử sách của liên bang như một kỳ tích dành cho người đời sau."

Người của cục quản lý mặt mày thiếu điều muốn nở ra một đóa hoa vừa đưa kết quả cho Bạch Kỷ vừa hớn hở nói.

Vốn dĩ chuyện này họ đã trải qua một lần vào hôm Hoắc Mạt bí mật lạm dụng quyền lực đi kiểm tra cho hai người rồi, nhưng khi lần nữa được làm lại họ vẫn là kích động như vậy. Đó là còn chưa nói đến vấn đề gen xung đột nhau nữa. Bao lâu nay cục quản lý gen vẫn luôn vận động mọi người không nên để gen làm ảnh hưởng quá trình tìm kiếm bạn đời của mình nhưng hiệu quả không được lớn lắm. Một lượng lớn gen động vật ăn cỏ không thể tìm thấy được bạn đời bởi vì sự phân chia giai cấp trong xã hội dựa trên bản chất của gen. Tình huống này liên bang không hề muốn thấy lại không đủ sức để quản. Nếu chuyện này được công khai thì nhất định có thể mở ra một chương mới cho lịch sử của nhân loại rồi.

Đến lúc đó hai nhóm ăn thịt và ăn cỏ có thể càng thêm hòa hợp, tương lai của liên bang sẽ càng thêm rộng mở, thoát khỏi nguy cơ phải đối mặt với vấn đề tuyệt chủng lần nữa.

"Khi nào chúng tôi kết hôn lại công khai."

Hoắc Mạt nhìn con thỏ nhỏ vẫn đang chăm chú xem xét cẩn thận giấy xác nhận độ tương thích thì lãnh đạm đứng ra đối đáp với nhân viên cục quản lý gen. Đương nhiên là hắn không thể nghĩ sâu xa như người của cục, chỉ đơn giản là vì hắn không cảm thấy chuyện này có cái gì để mà phải giấu. Hiện tại giấu là vì nghĩ cho mối quan hệ vừa mới xác định của họ thôi.

"Được được! Vậy chúng tôi đợi chúc mừng ngày vui của hai vị."

Người của cục đương nhiên là vui không chịu được rồi.

Mà trong lúc họ nói chuyện, rõ ràng đoạn đối thoại của họ đã khiến cả sảnh chờ bùng nổ rồi. Tuy họ rất muốn lại không thể cưỡng ép dò hỏi người ta nói ra phần trăm độ tương thích kia nhưng cũng không ngăn được họ không ngừng bàn tán.

Rốt cuộc thì độ tương thích thế nào mà khiến cho người của cục sinh ra thái độ như vậy? Còn muốn công khai khích lệ? Trên tám mươi ư? Có thể không?

Trong lúc nhất thời cả sảnh đều là tiếng hô hào hỏi thăm cùng không thể tin được.

Bạch Kỷ cũng là ở trong sự xôn xao này được người đàn ông đưa ra bên ngoài.

"Ngài nói… Kết hôn?"

Giọng điệu Bạch Kỷ có phần ngập ngừng, cẩn thận ngẩng đầu nhìn người đàn ông dò hỏi. Nói thật là cậu có chút theo không kịp tiết tấu của người đàn ông này, trong lòng có chút loạn.

"Chẳng lẽ em không định kết hôn với tôi?"

Hoắc Mạt còn rất bình tĩnh nhìn cậu hỏi ngược lại.

Bạch Kỷ bị giọng điệu có phần chỉ trích của hắn chọc cho ngẩng ra. Thật lòng mà nói cậu thì vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi chấn động từ trên kết quả vừa nhận được kia. Dù đã được hắn nói trước cho biết rồi nhưng khi tận mắt nhìn cái con số cơ hồ là giả dối đó cậu vẫn là khó lòng tin nổi. Sau đó lại nghe người đàn ông nói kết hôn, cho dù cậu đã nói sẽ chấp nhận hiện thực nhưng vẫn cảm thấy hoang mang vô hạn.

Ai biết trong lúc cậu còn đang bối rối không biết nên nói thế nào để không khiến người ta tổn thương thì...

"Không cần bối rối. Chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian trong lúc chuẩn bị cho hôn lễ. Trong lúc đó em có thể điều chỉnh lại tâm tình của mình."

"..."

Cậu có ý này sao?

Bạch Kỷ mệt mỏi không muốn đi để ý khả năng suy diễn của người này nữa.

Cậu cảm thấy não cậu đơn giản lắm, không theo lại độ phức tạp của con sói to nào đó. Cậu cũng khờ khạo lắm mới đi nghĩ người này sẽ có cái gì đó gọi là tủi thân hay tổn thương. Hắn không chơi trò cưỡng ép với cậu là mừng lắm rồi.

"Giờ em muốn làm gì?"

Hoắc Mạt nhếch môi khi nhìn thấy biểu tình cạn lời của người trước mặt. Hắn vừa cười vừa đưa tay nhéo nhéo đôi tai nhỏ đang rũ xuống của con thỏ.
 
Chương 13: Dục Anh Nhi


Vành tai con thỏ nhỏ bị hắn nhéo biệt nữu run run mấy cái, sau đó là giọng con thỏ lí nhí nhưng kiên định vang lên: "Em muốn đi làm."

Hoắc Mạt không có lý do từ chối lập tức gật đầu vừa đưa cổ tay lên nhìn vào đồng hồ xem lúc này đã là lúc nào rồi. Tốt, vẫn chưa trễ giờ làm việc mỗi ngày của con thỏ.

Đương nhiên rồi, Hoắc đại tổng tài hắn không thể nào sai sót trong việc khống chế thời gian được. Không những con thỏ nhỏ phải đi làm mà hắn còn phải đến công ty nữa cơ. Là một người thừa kế đúng chuẩn, Hoắc đại tổng tài sẽ không có lý nào xảy ra chuyện bỏ việc được đúng không... Khụ... Đương nhiên là không tính thời điểm cần ưu tiên hơn rồi.

"Ngài thì sao?"

Trên đường đến Dục Anh Nhi Bạch Kỷ mới nhớ đến hỏi thăm hành trình của người đàn ông cậu còn chưa quen đủ hai bốn tiếng đồng hồ này.

"Tôi cũng phải đến công ty. Buổi chiều sẽ đến đón em về."

Hoắc Mạt thản nhiên nói.

Thật ra Bạch Kỷ vẫn còn rất nhiều thứ muốn hỏi nhưng cậu ngẫm nghĩ một chút rồi chỉ gật đầu chứ không hỏi gì nữa.

"Thời gian còn dài, rồi em sẽ biết hết thôi."

Hoắc Mạt tranh thủ chút thời gian trước khi chia tay con thỏ cả ngày trời mà đem cậu đặt lên đùi yêu thương một trận. Nắn nắn tai nhỏ này, xoa xoa đuôi nhỏ xù xù này, chọc cho con thỏ mềm nhũn cầu xin mới chịu thôi. Nói thật là hắn có chút hoài niệm những ngày núp lùm đi rình coi con thỏ rồi.

Hoắc đại tổng tài không chút ý thức bản thân đã muốn mắc bệnh làm biếng, suốt ngày chỉ nghĩ dính lấy con thỏ mới bắt về được của mình. Thật ra nếu như có thể thì hắn cực kỳ muốn mang cậu theo bên cạnh. Nhưng hắn biết cậu có cuộc sống của riêng cậu. Mỗi ngày nhìn cậu nghiêm túc đến Dục Anh Nhi chăm sóc những đứa nhỏ, ngẫm đến sau này cậu cũng sẽ chăm lo cho những đứa con của họ, hắn càng không muốn đi tước đoạt những thứ này. Quan trọng nhất là vì hạnh phúc lâu dài, hắn nhất định không thể quá mức chèn ép cậu.

Haizzz... Ai biểu con thỏ quá mức có chủ kiến làm chi.

Bạch Kỷ được người đàn ông thả xuống trước cửa Dục Anh Nhi mà mặt vẫn chưa hết đỏ. Cậu phải ở trước cửa trụ sở mãnh liệt vỗ vỗ cho khuôn mặt bớt đỏ rồi với dám đi vào.

Nhưng dưới con mắt như rada của chàng hươu Lộc Nhung thì cũng như không. Cậu chàng nhìn một cái là phát hiện Bạch Kỷ khác thường liền. Cũng là do con thỏ quá không biết giấu giếm tâm tư, gì đó gì đó chưa nói thiếu điều viết hết lên mặt nhưng cũng không kém đâu. Đã vậy lắm lúc cậu còn tự cảm thấy khó hiểu tại sao đôi mắt trong suốt long lanh kia lại sắc bén như vậy nữa.

Không phải hươu là sinh vật rất ngây thơ hay sao?

Bạch Kỷ muốn hoài nghi thỏ sinh chịu đựng Lộc Nhung không ngừng quấy nhiễum hỏi đông hỏi tay vừa bắt đầu công việc hôm nay của mình. Thật ra công việc ở Dục Anh Nhi không hề nặng nhọc chút nào, ngược lại đối với những loài mang gen động vật không có nguy hiểm như họ, công việc này đặc biệt thích hợp, cực dễ có thể thân cận cùng những ấu tể mới sinh ra không lâu. Nói nôm na là vừa thuần lương vừa mẫu tính.

Dục Anh Nhi ba chữ này đã đại khái khái quát được tất cả tính chất của nó rồi. Đúng vậy, nó xác thực là một nhà trẻ. Nhưng nhà trẻ này lại khác hoàn toàn nhà trẻ bình thường. Nhà trẻ này thứ nhất chỉ nhận trông coi những bé từ mới sinh cho đến một năm tuổi, thứ hai chỉ tiếp nhận những đứa trẻ bị bệnh cần được chăm sóc đặc biệt. Nên nói nó không hẳn là nhà trẻ mà bởi vì nó còn là bệnh viện nhi đồng nữa.

Nhưng không tính những đứa trẻ bị bệnh đi, tại sao đứa trẻ không bị bệnh ở tuổi này lại không được nuôi giữ, để ở nhà chăm sóc mà lại đem đi gửi ở đây?

Này đương nhiên là phải có nguyên nhân của nó.

Đúng là không phải đứa nhỏ nào cũng sẽ được gửi ở đây. Đa số những đứa nhỏ này hoặc là có bệnh từ khi mới sinh cần được theo dõi đặc biệt, hoặc là cha mẹ có lý do không thể nói, không thể chăm sóc mới được đưa đến đây. Trường hợp sau thì không nhiều, còn kiểm duyệt rất gắt gao mới được xếp vô thì trường hợp trước lại chiếm đa số. Cho nên mới Dục Anh Nhi tọa lạc ở bên cạnh bệnh viện trung ương liên bang, hằng ngày đón nhận và chăm sóc những đứa trẻ này, đến khi chúng khỏe mạnh lớn lên, được người thân đón về nhà mới thôi.

Công việc thế này cần người có kiên nhẫn và đầy đủ tình thương với những đứa trẻ, không phải ai muốn vào thì có thể vào.

Bạch Kỷ bởi vì có cha Bạch là bác sĩ bên trong bệnh viện liên bang cho nên cậu mới dễ dàng thông qua xét duyệt của cục. Nhưng đó cũng là do cậu có đủ tiêu chuẩn chứ không phải hoàn toàn là đi cửa sau. Tất cả những bước kiểm tra đều đạt loại ưu mới có thể để cậu thành công bước vào nơi này.
 
Chương 14: Trưởng thành rồi


Tuy chỉ mới vào cục được có mấy ngày nhưng khả năng của cậu ai ai cũng nhìn thấy, dần dần không còn người để ý cậu mới chỉ có mười tám tuổi đã được vào cục đi làm nữa. Tính ra mười tám tuổi không đi học đại học tại liên bang lúc bấy giờ thật sự không có nhiều. Mà hiện tại ở trong Dục Anh Nhi lại chỉ có mỗi cậu và Lộc Nhung. Nhưng trường hợp của Lộc Nhung lại có chỗ đặc biệt không giống cậu. Tạm thời Bạch Kỷ còn chưa rõ ràng nguyên nhân là gì lắm.

Hiện tại Bạch Kỷ đã muốn bị cậu chàng quấy nhiễu đến không thể không bất đắc dĩ phản ứng lại cậu chàng.

Bạch Kỷ đem đứa bé mới năm tháng tuổi với đôi tai và cái đuôi gấu nhỏ đã sớm ngủ ngon lành trong vòng tay của cậu thả vào trong nôi rồi mới theo cậu chàng ra ngoài chỗ quầy nước.

"Được rồi, cậu muốn hỏi gì thì hỏi đi."

Bạch Kỷ thở dài nói.

"Cậu làm như tôi nhiều chuyện lắm vậy."

Lộc Nhung đạt được ý đồ lại còn khoác tay ngạo kiều bày tỏ mình mới không lắm miệng. Bạch Kỷ nghe mà chỉ biết câm nín, lại quyết định không dây dưa chủ đề này với cậu ta.

"Cậu không nói tôi đi đó."

"Ấy ấy! Con thỏ nhà cậu sao không đáng yêu gì cả!"

Bạch Kỷ mắt trợn trắng. Cậu đã nói mình đáng yêu chỗ nào chứ.

Nhưng nói thì nói vậy thôi chứ Bạch Kỷ mà không đáng yêu thì ai đáng yêu nữa. Khuôn mặt thì nhỏ nhắn trắng nõn, đôi hắc diệu thạch lại vừa đen vừa tròn sáng trong linh động. Là cái loại thiện lương chứ không phải hoạt bát đơn giản như kiểu của Lộc Nhung. Đôi tai không dài như họ nhà thỏ mà ngắn ngủn chụm vào nhau, lông mao tinh mịn màu trắng không chút tạp chất, sờ vào thật thích. Thịt bên trong vành tai lại hồng hồng thấy cưng. Cái đuôi nho nhỏ một nhúm đính sau mông nhung nhung mềm mại. Lại thêm cái chiều cao bé xinh kia nữa... Tính ra cậu còn không cao bằng Lộc Nhung chỉ có một mét bảy, cậu thì một mét sáu lăm, thật sự là nhỏ. Nhìn cậu cái gì cũng nhỏ, thật sự là chọc người muốn bắt nạt đó a.

Chỉ mấy ngày thôi mà người trong Dục Anh Nhi đều phải sờ qua cậu một lần rồi nhưng vẫn không đã nghiền.

Cũng chính vì vậy mà nhân duyên của Bạch Kỷ ở trong cục rất tốt, có khi còn tốt hơn cả Lộc Nhung, người từ nhỏ đã sống trong Dục Anh Nhi nữa.

"Có phải cậu có bạn trai rồi không?"

Bạch Kỷ không nghĩ người này vừa há miệng là hỏi thẳng như vậy, hại cậu mém chút là đem ngụm nước trong miệng phun ra. Nhưng cậu cũng không có che giấu mà nhẹ ừm một tiếng.

Không phải cậu không muốn giấu, nhưng nghĩ đến những ngày sau này người đàn ông đều muốn đưa đón cậu đi về, kiểu gì cũng sẽ có người nhìn thấy thôi. Còn tại sao cậu lại không ngăn cản người đàn ông, để cậu tự mình đi… Cậu nghĩ khả năng đối phương đáp ứng cậu là quá xa vời nên không thèm đề cập đến luôn. Hơn hết là cậu không có chống cự hắn đối với cậu lại phủng lại coi trọng. Chung quy ra hai người họ tiếp xúc với nhau thời gian cũng quá là ngắn ngủi đi, cậu đến hiện tại vẫn cảm thấy như đang mơ vậy. Chẳng có yêu đương cuồng nhiệt hay cái gì đảm bảo, còn chẳng có quá trình bồi đắp, nước chảy đá mòn, nếu hắn còn bỏ bê cậu, thiết nghĩ Bạch Kỷ sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như vậy.

Nhưng thấy Lộc Nhung một bộ há to miệng đầy kinh ngạc cậu lại cảm thấy khó hiểu. Không phải người này nãy giờ nói nhiều như vậy thì đã phần nào đoán được rồi sao? Hỏi cậu cũng chỉ là xác định lại... Chẳng lẽ không phải?

Cậu thì khó hiểu vậy đó. Còn Lộc Nhung tại sao lại kinh ngạc như vậy, nhìn thấy biểu tình mờ mịt của con thỏ trước mặt hắn lại không khỏi cười khổ. Hắn không nhịn được đưa tay vuốt vuốt đôi tai thỏ đáng yêu của cậu hòng bù đắp cho tâm linh bất ổn của mình một phen. Nhưng hắn cũng chỉ xoa được một chút đã bị Bạch Kỷ một mặt buồn bực né tránh. Lúc này hắn mới khụ một tiếng rồi nói: "Cậu thấy tôi kinh ngạc không đúng à?"

Bạch Kỷ vuốt lại đôi tai thẳng tắp của mình, mắt long lanh đơn thuần gật đầu.

"Tiểu Bạch này, cậu chỉ mới mười tám thôi đó."

Lộc Nhung bất lực tỏ vẻ. Nhưng lại đổi lấy một câu nghi vấn của Bạch Kỷ: "Mười tám thì sao? Tôi đã trưởng thành rồi."

Nhìn ngây ngô lại nghiêm túc trong đôi mắt kia, Lộc Nhung nhất thời không biết nên nói sao nữa. Đúng là mười tám đã trưởng thành rồi. Nhưng cái sự trưởng thành này là dựa trên mặt sinh lý học để xác nhận, thực chất tuổi thọ của nhân loại sau khi đồng hóa cùng gen sinh vật đã cao hơn nhiều so với lịch sử. Họ có thể sống tới một trăm tuổi là thấp nhất. Có người có thể sống tới hai trăm tuổi nếu không mắc bệnh nan y hay tự bản thân mình tàn phá chính mình. Cho nên cái ngưỡng mười tám đối với họ thật chưa tính là trưởng thành, còn có đủ sự trải nghiệm đối với thế giới này.

Nói ra thì lập luận của Lộc Nhung chỉ là trong giới hạn cách nhìn nhận của chính hắn thôi. Bởi vì nó bị ảnh hưởng bởi quá trình phát triển và tâm tính trưởng thành sớm của hắn, chứ thực chất không nhiều người nghĩ như hắn. Bởi vì xã hội coi trọng việc lưu lại hậu đại, rất nhiều người sau khi đến tuổi trưởng thành đều sẽ được gia đình làm công tác chuẩn bị tìm kiếm bạn đời cho họ. Thanh mai trúc mã hay trúc mã trúc mã gì đó là nhiều vô số kể dựa trên sự tương thích giữa gen. Có gia tộc còn chuẩn bị rất sớm nhằm bồi dưỡng bạn đời cho thế hệ tương lai của nhà họ.
 
Chương 15: Hoắc gia gia chủ đời này


Chính vì Lộc Nhung nghĩ nếu đây nên mới không biết nói sao với Bạch Kỷ nữa. Nhưng một hồi lâu hắn vẫn là nói: "Tôi nhìn cậu không phải là người dễ dàng yêu đương."

Ai biết hắn vừa nói xong đã nhìn thấy con thỏ kia gật gù đồng ý, bỗng nhiên hắn cảm thấy có một luồng bất lực từ dưới đáy lòng dâng lên, khiến hắn bất đắc dĩ không thôi.

"Cậu nói đúng, tôi cũng không nghĩ sẽ yêu đương sớm như vậy."

Cơ bản thì loài ăn cỏ bọn họ bản tính đã mềm yếu nhút nhát sẵn, rất khó có chuyện nhanh chóng thích ứng với hoàn cảnh. Là một con thỏ vừa mới bắt đầu sống độc lập, Bạch Kỷ còn nghĩ mình phải mất vài năm để làm quen với cuộc sống mới tính đến chuyện yêu đương này. Hoặc ít nhất là phải đợi đến lúc hai cha cảm thấy cậu cần phải có bạn đời chăm sóc, ép cậu đi xem mắt thì may ra.

Nhưng duyên phận là một cái gì đó không thể nói trước được. Ngay cả cậu đến hiện tại vẫn còn chưa thể hoàn toàn tiếp thu kia mà.

Trong lúc họ đang quấn quýt cái chuyện này thì trên mạng tinh tế của liên bang lại đang ồn ào náo nhiệt đến không xong.

Nguyên nhân còn không phải là do tình huống vào sáng hôm nay ở cục quản lý gen hay sao. Tuy rằng đám người không thể gặng hỏi nhân viên của cục, càng không biết mức độ tương thích kia là bao nhiêu nhưng chỉ vài lời nói giữa nhân viên và hai người Bạch Kỷ vẫn là đủ để toàn liên bang nổ mạnh rồi.

"Rốt cuộc độ tương thích này lớn bao nhiêu mà lại có thể khiến nhân viên cục quản lý tỏ ra như vậy. Nhà ai quyền cao thế lớn có thế truy tra một chút rồi thỏa mãn cái tính tò mò của dân chúng hay không?"

"Không được đâu, không biết là do thân phận người kia lớn hay sao nhưng bên cục nhất định không chịu tiết lộ."

"Ghê vậy ư?"

"Chắc gì, sợ rằng nội bộ thượng tầng đều biết rồi nhưng không chịu nói cho chúng ta thôi."

"Thật sự là tò mò a…"

"Tôi lại cảm thấy khó tin hơn là giữa hai loài thiên địch thật sự có thể có độ tương thích cao như thế sao? Dựa vào những lời bên cục nói thì nhất định độ tương thích phải hơn tám mươi phần trăm. Nói như vậy bao lâu nay chúng ta đều vô tri hết rồi à?"

"Có vô tri hay không tôi không biết, nhưng bên cục vẫn luôn khuyến khích mọi người hòa hợp giữa các giống loài. Bình dân chúng ta thì không nói, nhưng bên phía quý tộc liên bang lại sai lệch nghiêm trọng. Người nên nghĩ lại là họ mới đúng."

"Ngẫm lại thì sao lúc đó tôi không chụp lại hình của hai người đó lại nhỉ… Một trong hai người đối phương nhìn còn rất giống tinh anh xã hội hay quý tộc con em, chắc sẽ có người nhận ra đi. Sáng nay có rất nhiều người nhìn thấy, không biết có ai nhận ra người đó không?"

"Phải ha! Không tra được độ tương thích thì ta tra thân phận chứng thôi!"

"Mau mau! Tìm hiểu xem!"

Thời điểm ở trên mạng rầm rộ như vậy nội bộ cao tầng quý tộc trong liên bang lại ầm ỉ không kém. Còn không phải là do những lời bày tỏ đó sao? Nói thật ra thì không phải trong giới quý tộc không có sự kết hợp của hai loài ăn thịt và ăn cỏ. Chỉ là các gia tộc có địa vị cao quý trong liên bang mười cái thì hết tám chín cái là gia tộc có gen ăn thịt rồi. Cho nên cân bằng này từ đầu đã bị lệch rất nghiêm trọng. Mà quý tộc thì sợ hạ thấp thân phận nên không chịu tác hợp cùng bình dân. Bên trong lại bởi vì rất nhiều nguyên nhân mà dần dần việc duy trì nòi giống cũng không được họ coi trọng nữa.

Đây chính là một nguyên nhân rất cốt lõi khiến cho bên cục cực kỳ để ý chuyện lần này. Nếu nói một quốc gia có thời điểm thịnh và suy thì liên bang hiện tại cũng giống vậy, mà còn là đang bước vào thời kỳ suy thoái nữa. Nếu cứ tiếp tục như thế thì tương lai nhân loại sẽ lại đối mặt với nguy cơ diệt vong không kém gì những lần trước. Tuy hiện tại nói ra thì có phần sớm, nhưng thân là những người nhận trách nhiệm trông coi sự hưng thịnh của loài người, sao bên cục có thể không gấp cho được.

Trước đây họ có tâm nhưng không quản được. Hiện tại chưa chắc không giống vậy, chỉ là có tiền đề này đi đầu, trong lúc đám người bên trong liên bang còn chưa hề biết gì bên cục đã làm ra một hành động cực kỳ kinh người.

Mà trong lúc mọi người đang nhốn nháo thì tại một ngôi biệt thự lớn với phong cách cổ điển lại không kém phần sự sang trọng không khí cũng căng thẳng không kém. Dù rằng việc họ nói không phải là chuyện kia nhưng mức độ quan trọng đối với họ lại hơn hẳn.

Đành chịu thôi, bởi vì đối tượng được quan tâm là gia chủ đời này của nhà họ Hoắc cùng với tương lai con đàn cháu đống của Hoắc gia, đương nhiên phải căng thẳng rồi.

Thôi quản gia sau khi cân nhắc kỹ rốt cuộc vẫn là đem sự tình nói cho cao tầng này họ Hoắc.

Sau khi nghe ông nói xong thì cả phòng chỉ có năm con người không ai nói lời nào hết. Không khí thật ra không thể nói là nghiêm trọng nhưng càng về lâu về dài lại càng khiến cho nhóm hạ nhân trong nhà không dám động đậy chút nào, làm cái gì đều phải nhẹ tay nhẹ chân, tránh ảnh hưởng đến dòng suy nghĩ của chủ nhân.

"Nó mang đứa bé kia về nhà?"
 
Chương 16: Cuộc họp gia đình khẩn cấp


Rốt cuộc trải qua một đoạn thời gian như là để tiêu hóa vấn đề cuối cùng đã có người lên tiếng. Người nói là một nữ nhân xinh đẹp đã có tuổi, trên đầu mang theo hai chiếc tai mèo màu đen linh động. Bà đích thị là mẹ của Hoắc Mạt, Hoắc phu nhân của Hoắc gia, Phương Kiều.

"Là phu nhân. Xem ý thiếu gia thì Bạch thiếu gia từ giờ sẽ ở lại biệt thự. Đồ đạc của Bạch thiếu gia đều đã được chuyển tới từ hôm qua."

Nói đến chuyện này, lúc hành lý của Bạch Kỷ được đưa đến Thôi quản gia không phải không biết, nhưng ông không có nghĩ đến nguyên nhân này. Cũng là do thiếu gia nhà ông chưa từng mở ra tiền lệ đưa người khác vào ở cho nên ông mới không có nghĩ sâu xa. Chứ mớ hành lý kia tuy thiếu gia không cho ông đụng tới thì nó cũng được đặt ở trong phòng thiếu gia, thật không khó để phán đoán đâu.

"Ông thấy đứa bé đó trông thế nào?"

Mấy người còn lại vẫn không lên tiếng, chỉ có mỗi Phương thị tiếp tục hỏi.

"Bạch thiếu gia mang gen thỏ, tính tình thật sự là không khó nhìn ra. Nhưng tôi thấy thiếu gia và cậu ấy tương tác với nhau rất là hài hòa."

Tuy ông không nói rõ ràng nhưng thiết nghĩ những người ở đây đều hiểu được. Cái đáng chú ý chính là câu sau của Thôi Cần.

Một con thỏ khi đối mặt với một con sói lại có thể dùng từ hài hòa để hình dung thì thật không đơn giản chút nào đâu.

"Hoắc Mạt đang ở công ty?"

Lần này không phải Phương thị hỏi. Mà âm thanh hùng hồn mang theo sự nghiêm khắc vang lên từ người ngồi bên tay phải Phương Kiều. Chỉ nhìn từ ngũ quan là đủ để xác định được thân phận của ông. Đúng vậy, ông chính là cha ruột của Hoắc Mạt, Hoắc Nghiêm.

Ngoài hai vợ chồng Hoắc Nghiêm ra trong phòng còn có Hoắc lão thái gia, gia gia của Hoắc Mạt, Hoắc Sơn cùng cô nhỏ của hắn, Hoắc Tịnh Nhi. Hoắc Tịnh Nhi là vì công việc nên mới vô tình có mặt tại Hoắc trạch, không nghĩ lại nghe được tin tức không thể ngờ tới có liên quan đến đứa cháu trai giảo hoạt kia của mình. Thế là cô cứ thế ngồi đó không chịu đi. Bản thân cô chỉ nghĩ hóng chuyện cho nên từ nãy đến giờ đều không hề lên tiếng, trong lòng hiện tại lại cảm thấy tò mò vô cùng đối với con thỏ nhỏ Bạch Kỷ này. Đợi có thời gian cô có nên lén lút đi nhìn xem không nhỉ.

"Theo tin tức tôi vừa nhận được thì thiếu gia đưa Bạch thiếu gia đến cục quản lý gen, sau đó lại đưa người đi làm thì đã đến công ty rồi."

Thôi quản gia nói đại khái, không nghĩ lời vừa ra đã khiến không khí trong phòng thay đổi. Bản thân ông còn chưa hiểu rõ, người trong phòng đã nổ mạnh.

"Ông nói cục quản lý!? Cục quản lý gen??"

Giọng điệu của Hoắc Nghiêm bất giác trở nên nghiêm khắc còn liên tục nhắc lại hai lần khiến Thôi quản gia vô thức thẳng lưng đáp "vâng" ngay. Thế nhưng sắc mặt của những người trong phòng khách vẫn không thay đổi mấy, có khi còn trầm trọng hơn.

"Nó đưa người ta đến đó làm gì…"

Hoắc Tịnh Nhi vẫn là không nhịn được thì thầm, nhưng cô chỉ nói một nửa rồi ngưng.

Bởi vì chẳng cần ai đáp lại, câu trả lời thật ra đã có sẵn trong đầu mọi người rồi. Nhưng chính vì vậy nên họ mới chấn kinh. Đến cục quản lý gen thì đương nhiên là để kiểm tra độ tương thích rồi chứ còn gì nữa. Nhưng đó không phải vấn đề cần quan tâm, quan trọng là điều đó chứng minh cho cái gì.

Nói thẳng ra đối với Bạch Kỷ kia Hoắc Mạt là nghiêm túc. Đại biểu cho hắn muốn chọn Bạch Kỷ là bạn đời.

Bạn đời của gia chủ Hoắc gia tương lai, nào phải chuyện đùa đâu. Rõ ràng bắt đầu từ thời điểm này tính chất của sự việc đã hoàn thành thay đổi rồi. Mà họ còn phải thật nghiêm túc đi đối đãi.

"Điều tra chưa?"

Hoắc Nghiêm nghiêm giọng hỏi.

"Đã cho người đi làm rồi thưa lão gia."

Thôi quản gia trước khi đến đây đương nhiên là đã làm tốt công tác để đối đáp với bọn họ rồi. Chỉ là không có nhanh như vậy có được đáp án thôi.

"Hay là gọi cho thằng nhóc kia hỏi thẳng luôn đi."

Hoắc Tịnh Nhi xua tay nói.

Hoắc Nghiêm lại không để ý đến cô mà quay qua nhìn ông lão vẫn luôn không nói gì ngồi kia: "Ba, ngài thấy thế nào?"

Hoắc Mạt tính tình trước giờ ai nấy đều biết. Chính là một bộ không làm thì thôi, đã làm thì làm cho dứt khoát, chẳng chừa lỗ hỏng nào cho người khác phản bác lại. Đối với chuyện này thật ra họ chỉ có thể nhìn trước rồi từ từ bàn tính mới là đúng đắn, chứ có hỏi Hoắc Mạt thì chưa chắc không nhận được một câu trả lời đại thể như "sao mọi người không tự đi mà tìm hiểu" ngông nghênh như vậy đấy. Dám có khi chỉ khiến họ tức chết thêm chứ vui vẻ nổi gì.

Lắm lúc họ đối với người thừa kế Hoắc gia này vừa yêu lại vừa hận. Yêu vì hắn quá ưu tú, hận vì hắn độc lập, có chính kiến, cho dù là lão thái gia cũng không nói được hắn.
 
Chương 17: Khoan, con nói cái gì sói!?


"Tính tình của nó chúng ta đều biết. Chẳng bằng cứ điều tra đi. Có kết quả rồi chúng ta lại tìm nó."

Hoắc Sơn trông không có vẻ gì là bối rối vì sự xuất hiện của một con thỏ. Cái họ cần đối phó là Hoắc Mạt, Hoắc đại tổng tài của chúng ta thôi. Mà lời ông nói càng là nhìn vào bảy tấc của con rắn mà nhắm đến, một phát đánh trúng tính tình khó ưa của hắn. Cho nên không chút nào ngoại lệ giành được số đông sự tán thành của người nhà họ Hoắc.

Lúc không có Hoắc Mạt, mọi quyết định đương nhiên nằm trong tay Hoắc Sơn rồi. Nhưng ai nói họ hận không phải là hận trong vui vẻ chứ. Đời con cháu tốt đời trước không vui thì còn vui cái gì. Hoắc gia trong đám quý tộc liên bang luôn có thể đi đầu còn không phải là vì đời sau tốt hơn đời trước hay sao. Họ mới là cam tâm tình nguyện ngậm cười trong nước mắt đấy.

Những chuyện này Bạch Kỷ đều không biết, cậu còn đang chăm sóc những đứa trẻ tại Dục Anh Nhi vừa phải đối phó với ánh mắt ai oán của Lộc Nhung mà bản thân chẳng hiểu gì cả.

Thời điểm nghỉ trưa cậu tranh thủ thời gian đi gọi điện thoại cho ba Kỷ.

"Ba ba, đi chơi có vui vẻ không ạ?"

Vừa nhìn thấy người trên màn hình Bạch Kỷ đã nở nụ cười ngọt ngào lại ngốc nghếch.

Ba Kỷ của Bạch Kỷ tên là Kỷ Chiêu. Hiện tại ông đang cùng cha Bạch Liêm của cậu đi tham dự hội thảo y học ở hành tinh Mộc, sẵn tiện du lịch luôn. Bạch Kỷ đối với việc hai cha của mình sau khi đem cậu tống ra ngoài thì dắt tay nhau đi chơi thật ra không hề có ý kiến gì cả. Kể cả hiện tại gặp phải nhiều chuyện như vậy, nếu không phải sự việc quá hệ trọng thì cậu cũng không định nói cho họ đâu. Bởi vì trước đó chỉ vì việc cậu phải ra ngoài sống mà ba Kỷ đã rất lo lắng, lo sợ Bạch Kỷ không quen thuộc cuộc sống độc lập, sẽ ra sự cố. Nhưng chuyện lần này vừa không đơn giản, mà Bạch Kỷ lại rất cần sự an ủi của người thân nên cậu vẫn quyết định nói.

"Ba còn chưa có đi đâu đâu. Cha con vẫn còn công tác trên người. Hai chúng ta dự định đợi hội thảo kết thúc rồi mới đi chơi. Ngược lại là con, sống một mình có ổn không a?"

Thông qua màn hình tinh tế, Kỷ Chiêu với đôi tai màu trắng xù xù tròn tròn mềm mại, diện mạo vẫn thật rất trẻ, đứng ở bên cạnh Bạch Kỷ có khi còn có thể xem là hai anh em được đấy. Nhưng nhìn như vậy là biết bình thường người được chăm chút rất kỹ lưỡng, trông không khác gì công tử nhà thế gia ăn sung mặc sướng. Thực chất hồi nhỏ ông là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ được nuôi dưỡng trong cô nhi viện. Sau này gặp cha Bạch của Bạch Kỷ mới xem như có bước ngoặc lớn. Nhưng tính ra nhà họ vẫn chỉ là dạng tầm trung. Nói tới nói lui vẫn là do ông được cha Bạch cẩn thận nâng niu.

Bạch Kỷ rất muốn nói cậu ổn, nhưng nghĩ đến ai đó… Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì bất ổn, chỉ là cậu không chắc hai cha có cảm thấy vậy không thôi. Nhưng cậu vẫn phải báo cáo rõ ràng cho hai người họ biết: "Ba à con không sao. Công việc ở Dục Anh Nhi rất tốt, mọi người đều rất thân thiện."

"Tốt là được rồi."

Kỷ Chiêu gật gù. Nhưng trước khi Bạch Kỷ nói tiếp thì cậu đã nghe ông hỏi: "Ngoài Dục Anh Nhi ra con có đi đâu nữa không? Không thể chỉ biết công việc, vẫn nên nhiều ra ngoài xã giao."

Bạch Kỷ nghe vào tai, nhìn ba ba ở bên kia so với mình còn trạch hơn rất có cảm giác câm nín. So với ai ba ba còn không nguyện ý ra ngoài hơn a. Dù có phần lớn là do chủng tộc nhưng mà ba cũng không cần tỏ ra bản thân mình nhiều kinh nghiệm… Thôi vậy, những lời đại nghịch bất đạo như thế cậu vẫn không nên nói thì hơn. Sẵn tiện ông đã nhắc đến chuyện này, cậu cũng nói luôn: "Ba à, con có chuyện này muốn nói."

Bỗng nhiên thấy cậu nghiêm túc lên, Kỷ Chiêu không khỏi bỏ xuống hạt óc chó đang cầm trên tay, thẳng lưng dựng tai một bộ nghiêm trang đợi nghe cậu nói. Bạch Kỷ nhìn ông, hít sâu một hơi rồi mới mở lời: "Ba à, con đã mười tám tuổi rồi, đã bắt đầu sống một mình. Như vậy cũng đã có thể thử yêu đương, thậm chí là kết giao bạn đời được chứ ạ?"

"Hả?"

Tuy rằng cậu mới bắt đầu đã nói giảm nói tránh nhưng ba Kỷ vừa nghe mặt vẫn là nghệch ra.

"Ý là nếu có người muốn cùng con nói chuyện yêu đương thì con có nên đồng ý không ạ?"

Bạch Kỷ uốn lưỡi ba lần rồi cẩn thận nói cho thật dễ hiểu.

Ba cậu ở bên kia ngẩn ngơ một chút rồi mới há miệng hỏi: "Có người để ý con à?"

"Đối phương là người thế nào? Tính tình ra sao? Làm việc gì?"

Ông không hỏi thì thôi, một lần là hỏi một đống. Biểu tình còn như đang hỏi cung.

"..."

Tự nhiên bị ba mình bắn một trận pháo, Bạch Kỷ đều có chút ngốc theo ông. Nhưng sau đó cậu vẫn từ tốn đáp lại từ câu một: "Là có người để ý con. Anh ấy mang gen sói, tính tình cũng xem như được đi. Còn làm việc…"

"Khoan! Con nói cái gì sói!?"
 
Chương 18: Còn chuyện gì đáng sợ hơn?


Chỉ là Bạch Kỷ còn chưa kịp nói xong đã bị ba mình cắt ngang. Giọng điệu của ông còn khiến cậu giật mình, hai cái tai nhỏ đều có chút rung động rung động. Nhưng so với cậu, ba cậu bên kia còn kinh hãi hơn cậu nữa. Cái đuôi ở nơi cậu nhìn không nhìn thấy còn xù hết lông lên... Dù nó không có lông.

"Ta không nghe nhầm đúng không bảo bối?"

Kỷ Chiêu lúc này khó được nghiêm túc lên, trên người đều bớt đi chút trẻ con không hợp với tuổi, đã muốn có phong thái của một người ba rồi. Nhưng ông như vậy lại khiến Bạch Kỷ căng thẳng, lưng đều bất giác đứng lên, cẩn thận đáp: "Đúng vậy ba, anh ấy là một sói loại."

"Bảo bối à…"

Ba Kỷ vừa mới duy trì được vài giây uy nghiêm ở bên kia bỗng nhiên đổi giọng khiến tim gan của Bạch Kỷ cũng run lên, theo bản năng ngoan ngoãn đáp "dạ" một tiếng.

"Con có chắc là người ta không phải thấy con trắng trắng mềm mềm, muốn ăn thịt con đấy chứ?"

Trong giọng nói còn mang theo chút hoảng sợ khó lòng che giấu.

"..."

Uy nghiêm cái quỷ!

Bạch Kỷ nhìn ba ba đôi mắt long lanh đầy lo lắng nhìn mình mà có chút cạn lời. Mặc dù cậu cảm thấy ba ba nói cũng không sai nhưng mà ba ba à... Ba có phải bị gen ảnh hưởng quá lớn hay không…

Được rồi đi, cũng không trách được ba ba. Gen thật sự là có ảnh hưởng đến họ, còn ảnh hưởng rất lớn đến nhận thức của họ nữa. Điều này vốn là chuyện không thể chối cãi được. Nhưng mà...

"Ba à, anh ấy không thể ăn con theo nghĩa đen."

Nhưng có thể ăn con theo nghĩa bóng… Khụ.

Kỷ Chiêu cũng biết mình suy nghĩ quá nhiều, nhưng mà ông vẫn phải nói: "Chẳng lẽ con đối mặt với người ta không thấy sợ sao?"

"..."

Bạch Kỷ có chút nói không nên lời. Thật là cậu không biết nên nói thế nào, bởi vì ông nói cũng không có sai. Không biết tương lai làm sao, còn biết rõ mình không trốn trách được nhưng sợ thì phải có thôi. Chỉ là nó không đến mức không thể sống chung được.

"Với lại con chắc người ta không phải đùa giỡn? Nói sao thì vừa mới bắt đầu đã thử yêu đương với một con sói… Con à, ba không nghĩ con dũng cảm như vậy đâu."

"..."

Ba cũng không cần nói huỵch toẹt ra như vậy a! Rất hạ thấp uy phòng giống loài nhà mình đó!! Hơn nữa bản thân con nghĩ con giống cha con hơn!!!

Bạch Kỷ bất đắc dĩ thở dài một hơi, quyết định trước tiên lên tiếng, không cho ông suy diễn nhiều nữa.

"Ba à, con nói chuyện này ba đừng có kích động nha."

Cậu lại không biết cậu càng nói vậy người bên kia mới càng dễ kích động. Nhưng dù vậy Kỷ Chiêu vẫn là cố gắng thẳng lưng gắng gượng tỏ ra nghiêm trang đợi nghe cậu nói: "Được rồi, con nói đi."

"Đến cả việc con muốn quen một con sói ba cũng đã nghe rồi, chắc không còn gì kinh hãi thế tục hơn nữa đâu đúng không?"

"..."

Này thì con không chắc đâu ba à…

Cuối cùng ba Kỷ vẫn là bị tin tức cậu hùng hồn đưa tới đánh cho ngoài khét trong sống.

"Con nói gì?"

Bạch Kỷ nhìn ba mình một bộ dáng vẻ nghe không rõ hay không tiếp nhận được thông tin mới rồi mà đôi mắt trợn to thì không khỏi thở dài một tiếng. Nhưng cậu vẫn trang nghiêm đáp lời: "Con nói là độ tương thích giữa con với anh ấy là chín mươi ba phần trăm. Tụi con hoàn toàn phù hợp để sống chung với nhau cả đời, chắc sẽ không có chuyện đùa giỡn con chơi chơi đâu."

Hiện tại vẫn chưa có trường hợp nào cho thấy hai người có chỉ số tương thích cao lại không thích hợp với nhau cả. Tựa như Hoắc Mạt đã nói, hắn cho rằng độ tương thích đã ảnh hưởng cái nhìn đầu tiên của hắn đối với cậu, khiến hắn yêu thích cậu vậy. Độ tương thích càng cao thì độ hòa hợp giữa hai người càng lớn. Tuy rằng theo thời gian cùng sự phát triển của văn minh cũng như ảnh hưởng của lợi ích lên con người, không phải ai cũng sẽ coi trọng độ tương thích. Nếu không Bạch Kỷ đã không nói với Hoắc Mạt rằng nếu hắn không muốn quan tâm độ tương thích thì có thể xem như nó không có.

"Con nói thật sao? Hai đứa đã đi kiểm tra rồi?"

Rốt cuộc ba Kỷ vẫn là đã kinh qua nửa đời người, cho dù bản tính có hơi ngây ngốc nhưng lúc cần nghiêm túc ông vẫn sẽ nhanh chóng điều chỉnh được trạng thái của mình chứ chưa nói việc này có quan hệ hệ trọng đến tương lai của con ông.

"Sáng nay con đã đi kiểm tra xem. Thật sự là vậy."

Bạch Kỷ nói xong còn tiện tay đem hình chiếu cậu chụp bảng kết quả kiểm tra cho ông xem, để ông nghiêm túc đánh giá chuyện này. Cậu sẽ không nói cậu sợ ông sẽ bẻ lái hỏi cậu mắc gì mới quen mà hai đứa đã dẫn nhau đến cục gen rồi bla bla một đống kéo vấn đề đến nơi xa lắm đâu.

Mà quả thật cậu đã làm rất đúng. Lúc này ba Kỷ không thể không nghiêm nghị lên, cẩn thận nhìn xem bảng báo cáo kia rồi. Trùng kích thật sự là quá lớn a. Phải nói rằng cái chỉ số này ông trước nay chưa từng thấy bao giờ. Năm xưa ông và cha Bạch của Bạch Kỷ có độ tương thích sáu mươi phần trăm đã khiến cho bao nhiêu người trầm rồ rồi. Con ông hiện tại còn kinh hơn nữa, mà còn là với một con sói!!
 
Chương 19: Quan trọng là con có thích hay không?


Gen thiên địch có thể có tỷ lệ thế này sao??

Hay nhân loại sắp sang một trang mới???

Kỷ Chiêu có chút muốn hoài nghi chuột sinh.

"Hai đứa định làm gì tiếp theo?"

Ông nhìn đứa con trai sinh ra đã thừa hưởng hết tất cả sự đáng yêu của hai giống loài, không khỏi hỏi. Trong lòng ông lại nhanh chóng quyết định sau đó sẽ đi tìm cha Bạch của bảo bối thương thảo chuyện này ngay.

Bạch Kỷ ngẩn ra một chút rồi mới đáp: "Còn có thể thế nào ạ. Ba biết quy định của liên bang mà. Anh ấy cũng muốn cùng con chung sống."

Ba Kỷ im lặng.

"Chuyện này để ba nói chuyện với cha con đã. Trước mắt con cứ làm theo ý mình đi."

Một lúc sau ông mới lên tiếng. Còn đầy từ ái nhìn cậu: "Quan trọng vẫn là con, bảo bối."

"Con thích là được."

Tuy rằng đã biết ông sẽ không đối với chuyện này có phản ứng tiêu cực nhưng thời điểm nghe ông nói cậu vẫn là cảm thấy trong lòng đặc biệt ấm áp. Cảm giác mông lung từ hôm qua đến giờ cũng bởi vì những lời này của ông mà có thể đặt xuống được rồi. Chung quy cậu vẫn luôn cảm thấy không thật, cũng không có cảm giác an toàn. Cho dù cậu đã có một chút xa ngã rồi...

Nói chuyện với ba Kỷ xong tâm tình của Bạch Kỷ có phần sáng sủa hơn. Đối với Lộc Nhung lâu lâu sẽ chọc một câu dò hỏi Bạch Kỷ cảm thấy đáp lời được thì đều không có giấu giếm.

"Đối phương là gen gì vậy tiểu Bạch?"

"Sói."

"Là sơn dương hay… Hả???"

Bạch Kỷ nhìn hắn như vậy thì bất đắc dĩ nhưng cũng không có nói gì thêm. Cậu mặc kệ Lộc Nhung đang há hốc mồm ở bên cạnh, tiếp tục đi kiểm tra số liệu phản ánh tình hình ngày hôm nay của những đứa bé trong lòng ấp.

Bên trong một dãy lòng ấp được đặt thẳng tắp với nhau nằm những đứa trẻ bởi vì cơ năng yếu ớt mà đến cả hình người còn không duy trì được, đều là dùng hình thú hoàn toàn cuộn mình nằm một cục thật đáng thương. Ấu nhi lúc vừa mới sinh ra sẽ có hình người, nhưng sau một tháng tuổi chúng sẽ bắt đầu để lộ gen thú của mình. Từ đó chúng có thể có được hình dạng bán thú, cũng có thể chuyển thành hình thú hoàn toàn trong một số trường hợp nhất định. Đương nhiên kể từ lúc đó chúng cũng sẽ có được đặc trưng giống loài của mình.

Nhưng thường thì họ sẽ dùng hình dạng bán thú để hòa nhập vào xã hội. Hình thú hoàn toàn rất ít khi dùng tới, trừ khi là bất đắc dĩ.

Chung quy ra họ vẫn là con người, chẳng ai muốn ở trong hình thú cả.

Họ chỉ vì sinh tồn nên mới bất đắc dĩ đem gen thú kết hợp với mình mà thôi.

Nếu như có thể họ cũng muốn hoàn toàn dùng dáng vẻ con người để sống. Nhưng cho đến hiện tại, lại lội ngược về thời điểm lúc văn minh nhân loại bắt đầu kết hợp gen thú với cơ thể con người thì chưa có ai sau khi bộc lộ gen của mình mà không ở trạng thái bán thú hết. Rốt cuộc con người có thể lấy lại được hình dáng trước kia của mình hay không, đó vẫn là một câu hỏi khó chưa có lời giải.

Mãi cho đến khi Bạch Kỷ ghi chú xong số liệu của mấy đứa bé này Lộc Nhung mới tỉnh hồn.

Anh chàng mém thì không kiềm được âm thanh mà hét to. May sao tố chất của hắn vẫn còn rất tốt, vẫn biết đem Bạch Kỷ kéo ra bên ngoài rồi mới bộc lộ nội tâm kích động của mình: "Tiểu Bạch này, tôi thật sự không thể không nhìn nhận lại cậu đó."

"Phải biết rằng lần đầu tiên tôi gặp cậu cậu còn bị một ngài sói dọa cho đứng tim."

"..."

Bạch Kỷ cảm thấy khả năng giao tiếp của mình vẫn còn yếu lắm. Đôi lúc cậu thật sự là không biết nên phản bác làm sao khi đụng phải những câu nói như thế này.

Mà lại, người làm cậu đứng tim không phải là ai đó hay sao… Bạch Kỷ tỏ vẻ muốn giữ bí mật này không nói ra cho Lộc Nhung biết thì hơn.

"Có lẽ ông trời cảm thấy tôi quá sợ hãi như vậy là không được nên mới cho tôi quen một chàng sói."

"..."

Lần này đến phiên Lộc Nhung cạn lời.

"Cậu nói thật đấy à?"

Hắn lom lom dòm cậu.

Bạch Kỷ bất lực gật đầu. Hóa ra cái tên này nãy giờ là đang hùa theo nói giỡn với cậu à. Vậy mà tưởng cậu nói đùa.

Lộc Nhung vẻ mặt một lời khó nói hết không dưng bỗng nhiên không ngừng vỗ vai cậu. Bạch Kỷ không biết nên nói sao cũng đành im lặng.

Từ lúc đó hai người không nói gì với nhau nữa nhưng Bạch Kỷ vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt quái dị của Lộc Nhung lâu lâu lại dán đến trên người mình. Chỉ là chuyện này cậu tỏ vẻ bản thân vô pháp không biết phải nói sao, chung quy là cậu vẫn còn chưa có giỏi giao tiếp, thôi thì kệ cậu ấy đi.

Một ngày rất nhanh đã trôi qua trong kích thích như vậy. Bạch Kỷ như thường lệ bước ra khỏi Dục Anh Nhi sau giờ tan tầm.

Vốn dĩ cậu là theo bản năng muốn tiếp tục đi về nhà, nhưng chân trước cậu còn chưa kịp quẹo phải thì giây sau từ đằng xa đã chạy lại một chiếc xe nhìn là biết cỡ nào sang trọng. Chiếc xe đỗ ngay bên cạnh cậu, sau đó cửa xe bật mở dưới biểu tình ngây ngốc của Bạch Kỷ.

A… Cậu xém chút thì quên.

"Em định đi đâu vậy?"
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom