Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện!

Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng Diễn Đàn Truyện, vui lòng bạn Đăng Nhập. Nếu đây là lần đầu tiên bạn đến với Diễn Đàn Truyện, vui lòng Đăng Ký. Việc Đăng Ký là hoàn toàn miễn phí.

Đăng Ký!
ac0a2901b22b17332733dca10da3f39fce6796fddd28860985fef64d809599e9.jpg

Rạp Chiếu Phim Địa Ngục
Tác giả: Hắc Sắc Hoả Chung
Tình trạng: Đang cập nhật
--- ✔ ---



Nếu bạn nhặt được một tờ rơi phim kinh dị của « Rạp Chiếu Phim Địa Ngục », bạn sẽ phát hiện ra tên của mình xuất hiện trong danh sách các diễn viên phim kinh dị! Không những thế, bạn sẽ bị bắt buộc tham gia bộ phim kinh dị đó. Sắm vai một nhân vật trong đó, bạn nhất thiết phải tuân theo yêu cầu của kịch bản phim. Theo sự phát triển của tình tiết phim, những nguyền rủa kỳ quái khiến người ta rợn tóc gáy, không nơi nào là không có quỷ ảnh âm u, tất cả sẽ cùng xuất hiện.

Hành lang hắc ám, phòng giữ xác yên ắng đến rợn người, bạn không thể không tiếp tục đóng lần lượt từng bộ phim. Có đôi khi, bạn là nhân vật chính, cũng có lúc, có lẽ bạn chỉ là một diễn viên phụ. Chỉ khi tích góp đủ vé chuộc cái chết, bạn mới có thể thoát ly « Rạp Chiếu Phim Địa Ngục ».

Diệp Tưởng, một nhân viên làm công ăn lương như bao người, sau khi kết thúc ca đêm một ngày
nọ, trong hành lang hắc ám, hắn đã nhặt được một tấm tờ rơi phim kinh dị như vậy......
 
Sửa lần cuối:
admin

admin

Nhất Túy Giải Thiên Sầu


Quyển 1 - Chương 1: Phim kinh dị chân thật

Mấy ngày trước, Diệp Tưởng dù có trí tưởng tượng có bay bổng đến đâu, hắn cũng không hình dung được cuộc sống của hắn lại hoàn toàn thay đổi chỉ trong chớp mắt như vậy.

Hiện tại, Diệp Tưởng phát hiện bản thân đang ở trong một căn nhà gỗ âm u.

Mà bên trong gian nhà gỗ này, hắn phát hiện, bản thân chỉ còn lại có một cái đầu !

Trước mắt hắn không ngờ lại là cái xác không đầu của bản thân đang bị treo bên trong cách đó không xa. Tiếp đó, một cái cưa điện từ chỗ tối đột nhiên xuất hiện. Tiếng máy cưa rè rè chạy, không ngừng cưa nhỏ thân thể của hắn.

Vì sao lại thế này...... Không lẽ hắn đang gặp ác mộng? Nhưng cũng không phải, nếu là ác mộng thì vì sao lại nó lại chân thực đến thế?

Cảm giác sợ hãi ngoài sức tưởng tưởng này khiến Diệp Tưởng muốn điên lên. Hắn lúc này thật sự hi vọng mọi thứ trước mắt chỉ là ảo giác, tuy vậy, cảnh tượng trước mắt vẫn đang tiếp diễn.

Thân thể hắn không ngừng bị cắt ra. Trước hết là cánh tay hắn rơi xuống, sau đó máu tươi bắn tung toé khắp nơi, văng tới cả trong mặt hắn. Máu tươi nóng hôi hổi mang đến cho hắn cảm giác không gì chân thật hơn!

Đây không phải là giấc mơ, cũng không phải ảo giác !

Cảm giác khủng bố tiếp tục tra tấn tâm linh hắn. Tiếp đó, chiếc cưa điện xuất hiện sau lưng, đem xác hắn xẻ làm đôi ! Sau đó, từ phần xác bị xẻ đôi, máu tươi tuôn ra xối xả, rất nhiều cơ quan nội tạng đều bắt đầu rơi ra, trái tim, buồng phổi, thận, ruột...... Tất cả đều rơi xuống đầu hắn, máu tươi không ngừng làm đầu hắn ướt đẫm......

Nhưng mà...... hắn lại không thể kêu lên một tiếng !

Cuối cùng, xác hắn hoàn toàn bị chia cắt. Diệp Tưởng nhìn những phần xác của hắn xung quanh, hắn đã hoàn toàn suy sụp!

Mà trong quá trình đó, lượng thông tin khổng lồ như thuỷ triều tràn vào trong óc hắn. Đây đều là những tin tức mà trước đó không hề tồn tại, hiện tại lại giống như các số liệu đó đã được truyền tải vào trong óc hắn.

Ban đầu, hắn không hề tin nội dung những tin tức này, nhưng mà lúc này, hắn lại là không thể không tin. Trong lòng hắn gào lên:
-Tôi tin, tôi tin! Kêu tôi làm gì cũng được, đừng làm như vậy, đừng làm như vậy ......

Trong bóng đêm, chiếc cưa điện kia lại xuất hiện, mà lúc này, nó đang nhắm ngay đỉnh đầu của hắn!

Trong nháy mắt, trước mắt hắn tự nhiên tối sầm lại !

Khi thị giác của hắn khôi phục trở lại, hắn phát hiện bản thân đang ngồi trong một chiếc xe khách!

Điều này...... Điều này rốt cục là sao đây? Thân thể hắn lại một lần nữa khôi phục lành lặn như lúc ban đầu !

Bên ngoài cửa sổ xe là cảnh rừng núi hoang vu đầy vắng vẻ. Trong bóng đêm, cảnh vật như đang trôi vùn vụt về phía sau, tựa như xe đang chạy rất nhanh, nhưng bây giờ hắn cứ có cảm giác thời gian như đang đứng lại. Ở bên trong xe không có ánh đèn, nhưng hắn thấy rõ ràng cũng ngồi không ít hành khách.

Nhưng mà, hắn không cách nào mở miệng, thậm chí không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay !

Ký ức của hắn đang trở về mười phút trước đó.

Diệp Tưởng là một nhân viên làm công ăn lương điển hình. Hắn là một kế toán của một công ty nọ, cuộc sống hàng ngày của hắn vô cùng đơn giản, thậm chí có thể nói là đơn điệu : sáng chín giờ đi làm, chiều năm giờ về nhà.

Hôm đó, hắn tăng ca đến hơn tám giờ tối. Đa số nhân viên trong công ty đều đã tan ca. Bởi vì thang máy gần nhất đang trong giai đoạn bảo trì, nên hắn phải đi thang bộ. Hắn đi theo cầu thang xuống dưới, dần dần, cảnh vật xung quanh trở nên tối om.

Đại khái là đi tới cầu thang tầng ba, hắn bỗng nhiên chú ý tới, trong mặt đất có rơi một tờ giấy. Tờ giấy đó cũng rất bình thường. Tuy vậy, có lẽ vì Diệp Tưởng cảm thấy chán vì không có gì làm, vì thế hắn khom lưng, đem kia tờ giấy nhặt lên.

Tờ giấy nọ, không ngờ lại là một tấm tờ rơi quảng cáo phim! Trong tấm tờ rơi đó rõ ràng vẽ một chiếc xe khách, bối cảnh xung quang vô cùng âm u, thoáng có thể nhìn thấy vô số quỷ ảnh ! Trong tấm tờ rơi còn viết bốn chữ lớn đỏ như máu“ Xe khách khủng bố”, bên dưới có thêm danh sách chi tiết các diễn viên tham gia.

Lúc đầu Diệp Tưởng tưởng rằng đó đơn giản chỉ là một tờ rơi tuyên truyền cho một bộ phim kinh dị sắp công chiếu, nhưng ngay sau đó, hắn rõ ràng nhìn thấy, trong danh sách diễn viên, tự nhiên xuất hiện thêm một dòng mới, tiếp đó tên của hắn “Diệp Tưởng” liền được ghi ở đó !

Sau đó, hắn liền có cảm giác như bị một cỗ lực lượng khổng lồ lực lượng lôi kéo, cảnh vật xung quanh nháy mắt thay đổi. Chỉ trong chớp mắt hắn liền xuất hiện trong căn nhà gỗ khủng bố kia, thấy được đầu mình bị bổ ra, xác bị xẻ thành nhiều phần ! Tiếp đó, hắn liền xuất hiện trong xe khách này.

Squ đó, hắn bắt đầu chỉnh sửa thông tin xuất hiện trong đầu.

Hiện tại, hắn đang ở trong thế giới của bộ phim kinh dị « Xe khách khủng bố »! Khi nhặt được tờ rơi kia, người nhặt được nó phải đóng một bộ phim kinh dị cho “Rạp chiếu phim địa ngục”. Bên trong phim kinh dị, bạn sẽ thực sự gặp quỷ hồn cùng nguyền rủa. Là một diễn viên, bạn bắt buộc phải dựa theo kịch bản đối mặt với tất cả khủng bố, sau đó nghĩ biện pháp sống đến khi bộ phim chấm dứt.

Đối với diễn viên « bị chọn », bạn sẽ không có lựa chọn nào khác. Bạn bắt buộc phải phối hợp cùng với những người khác quay xong bộ phim, bằng không kết cục chính là chết!

Kế đó, màn 1 của bộ phim, bắt đầu.

Diệp Tưởng đã có thể cử động. Nhân vật mà hắn đang nhập vai tên là Hạ Vân. Nội dung của bộ phim đại khái kể về 6 sinh viên cùng trường trong đó có La Hạo Sinh, Khang Tuyết Nghiên [nam nữ nhân vật chính], một lần cùng nhau đi trong 1 chuyến xe khách đi dã ngoại. Mà hiện tại, bộ phim mới chỉ vừa bắt đầu.

Căn cứ theo kịch bản, kế tiếp sẽ phát sinh vô số sự việc vô cùng đáng sợ. Đầu tiên, chiếc xe gặp trục trặc không thể hoạt động, sau đó, mọi người không thể tránh khỏi việc bị nhốt ở nơi rừng núi hoang vu. Hơn nữa bởi vì nơi này là rừng núi hoang vu, nên không hề có tín hiệu di động, cộng thêm đêm đã về khuya, mọi người cuối cùng quyết định ngủ trong xe một đêm, đợi sáng ngày hôm sau, cử người xuống núi nghĩ cách kiếm người tới kéo xe.


Bộ phim chính là quay lại cảnh tượng phát sinh khi xe khách gặp trục trặc trongchốn rừng núi hoang vu ấy......

Lúc ấy đang là ban đêm, rất nhiều người còn đang ngủ say. Chính vào lúc đó, nhân vật nam chínhLa Hạo Sinh chợt bừng tỉnh khỏi ác mộng. Hắn mơ thấy, người tài xế toàn thân là máu, đang không ngừng lay người hắn ! Sau khi tỉnh lại, hắn phát hiện tài xế thực sự đã nằm chết trên vô lăng ! Lúc đó, thời gian vừa vặn là lúc nửa đêm, cũng chính là kết cục của màn đầu tiên. Kịch bản phần sau còn chưa xuất hiện nên Diệp Tưởng cũng không biết phải làm gì kế tiếp.

Lúc này, hắn nhìn diễn viên sắm vai tài xế đang ngồi trong buồng lái với vẻ thông cảm. Theo như phán đoán của hắn thì tài xế là một vai diễn vô cùng quan trọng, hẳn là do một diễn viên lâu năm đảm nhận, bằng không nếu là diễn viên mới, mới chỉ ngồi vào vô lăng, hoặc không dám tiếp tục lái xe hoặc là trong lòng bàng hoàng lo lắng, phần sau của phim tự nhiên không thể tiếp tục quay được.

Diệp Tưởng hít một hơi, hắn thật không thể tưởng tượng mọi chuyện lại diễn ra như vậy. Nhưng tin tức được truyền vào trong đầu hắn cũng không phải là giả. Hắn vừa rồi nhìn thấy xác mình rõ ràng bị xẻ thành nhiều phần cũng không phải ảo giác, mà là do rạp chiếu phim cho hắn biết.

Điều này không thể là lực lượng của người bình thường được, bởi vì người ta không thể khiến đầu của hắn cho dù đã rời khỏi thân thể vẫn bất tử, thậm chí có thể khiến cho thân thể hắn dù bị xẻ thành nhiều phần cũng có thể lại một lần nữa khôi phục nguyên trạng! Cho nên, dù cho chuyện có khó tin đến thế nào, hắn bắt buộc phải tuân theo quy tắc do rạp chiếu phim công bố tiếp tục sắm vai nhân vật được chỉ định! Bằng không, cảnh tượng khủng bố khi đầu hắn bị tách khỏi mình hắn sẽ lại lần nữa tái hiện ! Khi đó, hắn chỉ có một con đường chết!

Hắn thực sự trở thành diễn viên trong một bộ phim kinh dị mà trong đầu hắn cũng đã có sơ bộ kịch bản của màn đầu tiên. Mỗi một lời thoại, mỗi một hành vi đều phải ghi nhớ kỹ, cho dù là một dấu ngắt câu cũng không được nhớ lầm.

Tiếp đó, hắn phát hiện mình đã có thể cử động.

Đương nhiên, hắn đến kêu thảm một tiếng cũng không dám. Cảnh tượng khủng bố lúc trước khiến cho hắn hồn phi phách lạc. Một người dù tố chất tâm lý có tốt đến mấy, nhìn thấy xác mình rõ ràng bị xẻ rời, nhưng ý thức vẫn thanh tỉnh hoàn toàn còn chưa chết đi, thì không ai không cảm thấy suy sụp phải không? Theo lý thuyết, hắn hẳn phải có cảm giác chóng mặt, nhưng mà lúc này hắn không hề có cảm giác buồn nôn, chỉ cảm thấy rất tức ngực mà thôi.

Những người xung quanh, nghĩ lại chắc cũng là những diễn viên cùng hắn tham gia đóng bộ phim này.

Lúc này, đang ngồi phía trước hắn là cặp nam nữ nhân vật chính, La Hạo Sinh và Khang Tuyết Nghiên. Rạp chiếu phim đã tự động đem những tin tức cơ bản này truyền vào trong đầu hắn. Hắn cũng nhớ rõ, trong tờ rơi quảng bá của bộ phim, ở phần danh sách diễn viên, hai cái tên đầu tiên là “Dương Hà” và “Đường Hải Lan”, không lẽ đây là tên thật của bọn họ?

Lúc này, nhân vật nam chínhLa Hạo Sinh lên tiếng, đương nhiên, hắn đang đọc lời thoại của mình.

“Tuyết Nghiên, lần này chắc có lẽ là lần cuối cùng trước lễ tốt nghiệp cả đám chúng mình đi du lịch cùng nhau rồi.”

Trong đầu Diệp Tưởng ghi lại rõ ràng từng lời thoại của mỗi nhân vật trong phim, kể cả lời thoại của những nhân vật khác! Lời thoại của La Hạo Sinh vừa nãy, chính là lời thoại đầu tiên của nhân vật nam chínhtrong phim !

Diệp Tưởng nhanh chóng bình ổn tâm tư. Cảm giác sợ hãi mãnh liệt do cái chết đem đến thao thúc hắn phải bình tĩnh lại, phải nhanh chóng hoà nhập với vai diễn ! Hắn không mảy may nghi ngờ sự đáng sợ của rạp chiếu phim này, nếu không muốn chết, nhất định cần phải tiếp tục diễn !

“Phải.” Lên tiếng sau đó là nữ nhân vật chính Khang Tuyết Nghiên. “ Có thể xem đây là chuyến du lịch tốt nghiệp của cả đám chúng mình.”

Kịch bản đã bắt đầu. Hai diễn viên ngồi trước diễn tương đối bình tĩnh tự nhiên, không có chút cảm giác như đang đọc lời thoại, bởi vậy Diệp Tưởng phán đoán, bọn họ chỉ sợ không phải chỉ một lần đóng loại phim kinh dị này!

Ngồi bên cạnh Diệp Tưởng là một thanh niên cắt đầu húi cua. Nhân vật này tên là Trương Niệm Chu, cũng là một trong những nhân vật phụ. Hắn cùng với Hạ Vân [do Diệp Tưởng sắm vai] là bạn bè. Hai sinh viên cùng đi ngồi bên cạnh hắn, lần lượt là một nam một nữ. Nam là một thanh niên râu mọc lún phún, còn nữ là một cô gái có mái tóc xoăn đầy nữ tính. Tên nhân vật của bọn họ lần lượt là Đỗ Nham và Giang Ấu Lâm. truyện copy từ .

Lúc này, rõ ràng có thể nhận thấy sắc mặt tái mét của 2 người Trương Niệm Chu và Đỗ Nham, thoạt nhìn có thể đoán bọn họ cũng giống như Diệp Tưởng là diễn viên mới, còn Giang Ấu Lâm có vẻ tương đối bình tĩnh, không lẽ nàng là một diễn viên lâu năm?

“Hai ngày này chả có gì để chơi cả.” Lúc này Trương Niệm Chu mở miệng, nếu để ý khi hắn nói chuyện, rõ ràng có vẻ lo lắng, lúc nói lời thoại cũng khô khan không có chút tình cảm, cảm giác không khác như khi đang đọc sách vậy. Bởi thế Diệp Tưởng có thể hoàn toàn xác định Trương Niệm Chu cũng là một diễn viên mới giống như hắn. Như vậy không lẽ hắn cũng giống như Diệp Tưởng, đều đã phải trải qua một cảnh tượng khủng bố?

Dựa theo kịch bản, không lâu sau, xe khách sẽ ngưng hoạt động. Hiện tại, mỗi người đều rất khẩn trương, bởi vì ở trong phim, bọn họ sẽ thực sự gặp phải quỷ hồn!

Vừa nghĩ đến đây mọi người đều sợ run người, nếu không phải lời kịch xuất hiện rõ ràng trong đầu họ, bọn họ chỉ sợ đều run lẩy bẩy tới mức không dám nói gì.

Lúc đó, Hạ Vân cũng nói ra câu nói đầu tiên, cũng chính là câu nói đầu tiên của hắn trong kịch bản:“Đúng vậy, không biết xe phải chạy bao lâu nữa mới tới nhà khách dưới chân núi đây ! Chán thật, mai đã phải về rồi! Mình cứ thấy chơi chưa được tận hứng các cậu ạ!”

Dù có thế nào, điều đầu tiên hắn phải nghĩ tới lúc này là phải giữ được mạng sống. Nếu nguyền rủa này thực sự tồn tại, hắn hiện tại phải bất chấp những rung động trong lòng, chỉ có dựa theo lời kịch xuất hiện trong đầu nói ra. Đương nhiên, hắn nói chuyện cũng khô khan chẳng chút tình cảm, cũng may bộ phim kinh dị này thuộc thể loại nguyền rủa, đối với kỹ năng diễn xuất của diễn viên cũng không yêu cầu quá cao. Hoặc là nói, kỹ năng diễn xuất cũng không quyết định sự sống còn của diễn viên.

Lúc này, Trương Niệm Chu bắt đầu đọc lời thoại của mình : “Hạ Vân, cậu còn chưa chơi chán hay sao?”

Rõ ràng là những câu đối thoại hằng ngày, nhưng nhìn vẻ mặt cầu khẩn của Trương Niệm Chu khi nói câu nói này, âm thanh quả thực rất giống như khi hắn nhận được giấy báo trượt đại học. Tính ra, tố chất tâm lý của Diệp Tưởng tương đối tốt.

Hắn cũng có thể hiểu, đối phương không biết vì sao giống như hắn trở thành diễn viên của một bộ phim kinh dị, lại biết bản thân sẽ thực sự gặp phải quỷ, dù có là ai cũng sẽ sợ hãi không thôi, không bị suy sụp ngay tại trận đã là tốt lắm rồi. Hiện tại chỉ vì sức ép của tử vong họ mới không thể không đọc ra lời kịch, chứ bọn họ tuyệt đối không thể diễn xuất một cách tự nhiên được.

“À...... Nói thế nào nhỉ? Chẳng giống như những gì được giới thiệu trong sổ tay du lịch gì cả.” Lúc này, ngữ khí lúc đọc lời thoại của Diệp Tưởng đã trở nên vững vàng hơn. Hắn cũng ý thức được, sợ hãi cũng không giải quyết được vấn đề. Nếu muốn cầu sinh, chỉ có tuân thủ này quy tắc. May mà, đường sống của bọn họ vẫn chưa hoàn toàn bế tắc, huống chi việc có thể biết trước được kịch bản cũng là một ưu thế lớn ! Dù có thế nào, trước hết phải cân nhắc đến chuyện sống sót đến khi bộ phim kinh dị này kết thúc, chuyện khác tính sau !

Lúc này, Giang Ấu Lâm ngồi ở phía đối diện cũng lên tiếng. Đương nhiên vì trong đầu đang xuất hiện sẵn lời kịch nên Diệp Tưởng cũng biết nàng sẽ nói cái gì.

Chỉ là, âm thanh của nàng không ngờ lại dễ nghe như vậy.

“Tuyết Nghiên, bao giờ cậu và Hạo Sinh cho bọn mình ăn kẹo mừng đây?”

Sau lời thoại này của Giang Ấu Lâm, nữ nhân vật chính Khang Tuyết Nghiên đang ngồi ở phía trước quay đầu lại, cười nhẹ rồi nói:“Hi hi, bọn mình...... chưa tính đến chuyện đó. Hạo Sinh anh ấy muốn bọn mình tốt nghiệp đại học trước rồi mới tính đến chuyện khác.”

Lúc này, Khang Tuyết Nghiên quay đầu lại, để Diệp Tưởng nhìn thấy rõ ràng gương mặt của nàng. Quả là một cô gái thật xinh đẹp. Hay là bởi vì gương mặt mĩ lệ như vậy, nên nàng mới có tư cách đảm nhiệm nữ nhân vật chính? Nhân vật nam chínhLa Hạo Sinh cũng cười nói : “Cha mẹ bọn mình đã gặp mặt nhau nên tớ nghĩ sau lễ tốt nghiệp, đám cưới sẽ sớm được cử hành thôi.”

Nụ cười trong khuôn mặt Khang Tuyết Nghiên càng trở nên tươi rói, diễn xuất cực kỳ tự nhiên, điều này khiến Diệp Tưởng càng kết luận nàng tuyệt đối không phải là diễn viên mới như hắn! Không ai có thể sau khi nhìn thấy xác mình lại có thể cười tươi rói như vậy !

Hạ Vân chỉ đóng vai phụ, mà những câu thoại sau đó, chủ yếu là do La Hạo Sinh và Khang Tuyết Nghiên hai nam nữ nhân vật chính đảm nhiệm. Hắn lúc này không cần phải làm gì cả, nên ngoài việc nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài, trong lòng hắn nhanh chóng suy tư đối sách. Thẳng thắn mà nói, trong tay chỉ có kịch bản của màn 1, hắn chỉ biết là sau đó sẽ phát sinh những hiện tượng quỷ dị đầy khủng bố và ai là người chết đầu tiên. Nhưng chỉ như vậy thì không có giá trị tham khảo. Đồng thời, trong kịch bản, dòng ghi chú được viết bằng chữ đỏ có đặc biệt nhấn mạnh, khi xe khách ngừng chạy, phải ngồi yên trong xe, thậm chí đến cả chỗ ngồi cũng không được đổi.

Hắn biết những câu thoại kế tiếp của nam nữ nhân vật chính, cho nên căn bản là không cần nghe, lúc này hắn tập trung tiến hành phân tích tình huống trước mắt. Mười phút sau, xe khách sẽ ngừng chạy. Kế tiếp, mọi người sẽ tạm thời qua đêm ở trong xe. Chủ yếu là bởi vì nơi này quá mức hoang vắng cộng thêm thời gian đã quá trễ. Mà, khi kết thúc màn 1, tài xế là người đầu tiên mất mạng !

Đương nhiên, Diệp Tưởng không cho rằng trong kịch bản hắn có thể an toàn sống sót. Thông qua quan sát, hắn nhận ra, tính cách của ba người hắn, Trương Niệm Chu và Đỗ Nham ba người đều không có gì nổi bật, rõ ràng thuộc kiểu nhân vật phụ chết cũng không khiến người ta nhớ tên. Tuy là bạn học của nam nữ nhân vật chính, nhưng số mệnh « nhân vật phụ » đúng là chạy không thoát. La Hạo Sinh và Khang Tuyết Nghiên khẳng định có cơ hội sống lâu thêm được một lúc, nhưng hắn không giống bọn họ !

Như vậy, nếu như bị kịch bản áp đặt phải chết, liệu có nhất định bị chết, không có cách nào thay đổi hay không?

Tuyệt nhiên không phải. Cho dù thực sự đang ở trong thế giới của bộ phim kinh dị nhưng cầu sinh cơ hội không phải không có. Về điểm này, ngay từ đầu trong đầu hắn đã có ghi lại quy tắc rõ ràng.

 
Bình luận


Quyển 1 - Chương 2: Vé chuộc cái chết

Trong tình huống bình thường, diễn viên bắt buộc phải dựa nội dung kịch bản xuất hiện trong đầu để đóng vai nhân vật chỉ định.

Tuy vậy, nếu thực sự làm vậy này sẽ khiến diễn viên đi chịu chết, mà trong những bộ phim thế này diễn viên sẽ chết thật.

Cho nên, nguyền rủa cũng cho diễn viên cơ hội và hy vọng cầu sinh. Đó là vé chuộc cái chết. Thực sự trở thành diễn viên của một bộ phim kinh dị, bạn nhất định vẫn cần phải đóng vai một nhân vật trong phim. Tuy nhiên, nếu có thể tích góp được 1 vạn tấm vé chuộc cái chết, bạn có thể chuộc lại tự do cho mình và trở lại thế giới hiện thực.

Vé chuộc cái chết, là thù lao mà diễn viên sẽ nhận được toán sau khi mỗi một bộ phim kinh dị kết thúc và được tính dựa trên vai diễn và độ ảnh hưởng đến thế cục của phim. Mà công dụng của vé chuộc cái chết, chính là cho phép diễn viên có thể làm ra hành vi hoàn toàn trái ngược với kịch bản, từ đó dùng việc giảm số lượng vé chuộc cái chết mà bản thân sở hữu để tránh bị mất mạng.Thí dụ như, trong kịch bản gốc yêu cầu nhân vật do bạn diễn phải bước vào một căn phòng sau đó sẽ bị quỷ giết chết, nhưng nếu bạn không đi vào, như vậy căn cứ theo quy định, số lượng vé chuộc cái chết mà bạn sở hữu lúc cuối phim sẽ bị trừ đi một số lượng vé chuộc cái chết nhất định do bạn làm trái kịch bản phim.

Đương nhiên, diễn viên cũng không khả năng muốn làm gì thì làm. Một số những hành vi cơ bản không thể thay đổi, đầu tiên bắt buộc diễn viên khi đóng nhân vật phải làm những việc đã được chỉ định mà những hành vi này nhân vật sẽ không lường trước được hậu quả. Cho dù thông qua kịch bản phim diễn viên biết được, diễn viên cũng phải xem như mình hoàn toàn không biết. Thí dụ như, khi bạn thông qua kịch bản biết có quỷ, nhưng bạn không thể nói với tất cả mọi người là có quỷ. Đây là quy tắc cơ bản nhất. Hơn nữa, cũng không được gọi tên thật của diễn viên, cũng không thể thảo luận với những diễn viên khác bất cứ sự tình gì trong bộ phim. Nói tóm lại, bạn phải hoàn toàn coi bản thân như nhân vật được chỉ định để diễn xuất. Đồng thời, trong kịch bản có một số dòng được viết bằng chữ đỏ [xuất hiện rõ ràng trong đầu], mà những phần được viết bằng chữ đỏ yêu cầu phải được tuyệt đối thực thi, nếu không chấp hành, kết cục chỉ có chết!

Cho nên, căn cứ theo Diệp Tưởng phán đoán, diễn viên đóng vai tài xế, nhất định sẽ ở thời điểm sau cùng, bỏ xe trốn thoát. Làm diễn viên mới, ban đầu bạn sẽ chỉ sở hữu một số lượng vé chuộc cái chết trên danh nghĩa, và cho đến trước cuối phim, vé chuộc cái chết sẽ bị trừ vào số lượng vé chuộc cái chết trên danh nghĩa của diễn viên. Đến lúc đó, phần vé chuộc cái chết còn lại sẽ là phần thực và được thanh toán cho diễn viên. Đương nhiên, nếu là diễn viên lâu năm, tích lũy vé chuộc cái chết càng nhiều, biên độ cho phép thay đổi kịch bản càng lớn.

Mà Diệp Tưởng biết, thù lao danh nghĩa của hắn là hai trăm tấm vé chuộc cái chết. Mức chi trả thật sự thấp đến đáng thương, bởi vậy cũng có thể suy đoán, trong kịch bản hắn tất nhiên là nhân vật thuộc kiểu « bia đỡ đạn », khẳng định sẽ chết đến rất sớm. Vừa nghĩ đến đây trong lòng hắn lại càng xoắn xuýt.

Đương nhiên, trước khi xe khách ngừng chạy, mọi người không ai có thể thay đổi kịch bản, chỉ có thể dựa theo kịch bản mà diễn xuất.

Trong thời gian mười phút, lời thoại đều là do La Hạo Sinh và Khang Tuyết Nghiên đảm nhiệm, hắn cả một câu lời thoại cũng không có. Không có lời thoại, hắn cũng chỉ có thể im lặng, đầu tựa vào cửa sổ, quan sát bên ngoài. Đồng thời trong lòng suy tư phải làm sao mới có thể sống sót.
Tiến vào thế giới quỷ dị này còn chưa đến mười phút nhưng hắn đã ổn định tâm tư, hoàn toàn khác với Trương Niệm Chu ở bên cạnh đang toát mồ hôi lạnh, hơi thở hổn hển dồn dập, mặt cắt không còn chút máu. Nếu không phải bởi vì kịch bản nghiêm khắc hạn chế không thể làm những hành vi vi phạm kịch bản, hắn lúc này nhất định sẽ liều lĩnh hỏi nam nữ nhân vật chính trước mặt xem mọi chuyện rốt cục là sao!

Diệp Tưởng hoàn toàn khác, trong lòng hắn đã hoàn toàn bình tĩnh lại. Hắn biết trong tình hình trước mắt, lo lắng chỉ mau chết hơn. Chỉ có lợi dụng quy tắc để tạo nên điều kiện có lợi, hắn mới có thể sống sót ! Hơn nữa, quy tắc còn có viết, nếu nhân vật có thể nghĩ ra biện pháp sống sót, những màn tiếp theo cũng sẽ vì thế mà xuất hiện thay đổi tương ứng, thậm chí một số nhân vật thân chỉ là một người qua đường A lại có thể không ngừng trở nên quan trọng, thậm chí có thể phản khách vi chủ biến thành nhân vật chính cũng không phải là không được ! Như thế, đến cuối phim thù lao cũng vì thế mà nước lên thuyền lên ! Cho nên, phim kinh dị chân thật căn bản không có nhân vật chính tuyệt đối, nếu bạn cónăng lực, cũng có thể biến mình thành nhân vật chính !

Diệp Tưởng đã hạ quyết tâm, hắn bắt buộc trong lúc quay màn 1 của phim phải vạch ra được kế hoạch. Đầu tiên, việc xe hỏng phải ngừng chạy còn chưa phát sinh, cho nên hắn chưa thể làm gì cả. Nhưng mười phút sau, hắn phải lợi dụng các loại cơ hội, nghĩ biện pháp tìm cách giao tiếp với mọi người trong xe, tận lực tìm thêm vài người khác, cùng hắn bỏ xe chạy trốn! Nhưng hiện tại, hắn không thể nói dù chỉ là một câu! Điều này đã được kịch bản quy định, hắn cũng không có biện pháp.

Đương nhiên, cho dù có thể bỏ chạy, nhưng cũng không có nghĩa là sẽ an toàn. Hắn cũng không ngây thơ cho rằng chỉ cần đơn giản như vậy là có thể tìm đường sống khi hắn đang thực sự ở trong thế giới của một bộ phim kinh dị! Cho nên, sau khi bỏ trốn, nhất định hắn vẫn sẽ gặp phải những chuyện khủng bố kinh dị. Nên trước đó việc đầu tiên phải làm là nghĩ biện pháp sưu tập thông tin !

Đầu tiên, có tồn tại những truyền thuyết thần bí hay cổ quái gì về ngọn núi này hay không ! Người đầu tiên mà hắn cần tranh thủ chính là chị hướng dẫn viên du lịch ! Nếu có thể hỏi được thông tin gì, hắn có thể nhằm vào tình huống như vậy sớm hỏi thăm ra một chút về kịch bản, như vậy có lẽ sẽ có sinh cơ !

Nhưng mà, sau đó hắn bỗng nhiên nghĩ đến, chị hướng dẫn viên du lịch cũng là diễn viên mà ! Chị hướng dẫn viên du lịch ấy chỉ sợ căn bản cũng không biết thông tin gì cả.

Căn cứ theo các quy tắc xuất hiện trong đầu, các diễn viên tuyệt đối sẽ không bị ép diễn xuất những bộ phim kinh dị khó giải sẽ dẫn đến diệt đoàn giống như bộ phim kinh dị Nhật Bản ‘’The Grudge’’. Nói cách khác, trong phim nhất định tồn tại phương pháp cầu sinh, chỉ là, phương pháp này sẽ theo quá trình diễn ra của kịch bản mới có thể dần dần xuất hiện. Cho nên một diễn viên phụ như hắn, nhất định phải thăm dò kịch bản phim, mới có khả năng tìm ra phương pháp cầu sinh!

Diệp Tưởng nắm chặt tay, hắn tuyệt đối không muốn chết ở địa phương khủng bố này! Nếu đã có phương pháp cầu sinh, hắn tự nhiên phải xuất toàn lực liều một phen !

Hắn nhìn quanh xe khách, phát hiện đa số thần sắc vẫn như bình thường, không có quá lớn phản ứng, nhưng là cũng có một số người sắc mặt trắng bệch, không hề có chút huyết sắc, nghĩ đến những người đó chắc hẳn cũng là diễn viên mới. Mà hắn tính toán một hồi, tất cả hành khách trong xe, tính cả tài xế, tổng cộng có 43 người. Trong đó, còn có 11 người là người trung niên hoặc người già cả.

Trong lòng hắn không ngừng mà tính toán thời gian......

Ba phút......

Hai phút......


Một phút......

Khi chỉ còn lại có ba mươi giây, hai người nam nữ nhân vật chính ngồi phía trước càng nói càng nói vui vẻ. La Hạo Sinh đáp lại:“Phải phải phải, em nói đúng. Anh cũng nghĩ như vậy. Tuyết Nghiên, thời gian trôi nhanh quá, bây giờ đã sắp tốt nghiệp rồi. Anh vẫn còn nhớ rõ khi cầm giấy báo đỗ đại học đi đăng ký rồi gặp được em nữa......”

Ngay khi những lời này được nói ra, bỗng nhiên xe khách khựng lại !

Bắt đầu rồi!

Diệp Tưởng bởi vì quán tính mà người hắn đột nhiên nhoài về phía trước, may mà hắn kịp ổn định lại. Trong kịch bản, hắn đóng vai nhân vật Hạ Vân không có khả năng tiên tri biết được xe khách sẽ bị dừng lại, hắn đương nhiên cũng không thể vì dự phòng quán tính mà làm ra bất cứ hành động khác thường nào. Sau đó, hắn có thể làm ra các hành vi vi phạm kịch bản! Đương nhiên, bắt đầu tính từ lúc hắn nói ra câu đầu tiên mà hắn tự nghĩ ra, vé chuộc cái chết của hắn sẽ bắt đầu bị trừ.
Kỳ thật, nếu như lời thoại không bị nói sai quá nhiều, bình thường đều không trừ vé chuộc cái chết, thí dụ như dùng hết sức nói thành dốc toàn lực chẳng hạn, vấn đều cũng không lớn, nhưng nếu lời thoại tự nghĩ ra có ảnh hưởng tới kịch bản, tự nhiên cần phải trừ đi số lượng vé chuộc cái chết nhất định.

“Xe vì sao lại dừng lại?”

“Bác tài, sao lại dừng xe vậy!”

Tài xế đứng lên. Y là một người đàn ông trung niên đầu trọc. Y sờ sờ đầu, nói:“Xin lỗi mọi người, tôi đi kiểm tra một chút xem có vấn đề gì không.”

Diệp Tưởng cũng bội phục sự bình tĩnh của y. Hắn vốn tưởng y sẽ liều lĩnh lập tức bỏ xe chạy trốn chứ. Điều này khiến hắn càng thêm chắc chắn hắn diễn viên đóng vai tài xế là 1 diễn viên lâu năm. Đương nhiên nếu làm như vậy chẳng khác nào tự sát vì hành vi như vậy hoàn toàn vi phạm tính logíc, nên khẳng định nó sẽ không được cho phép phát sinh.

Căn cứ theo quy tắc của kịch bản, những hành vi như vậycho dù không dùng chữ đỏ để chú thích, nhưng một khi làm ra cũng sẽ dẫn đến kịch bản bị « ng » (no good) ! Nói tóm lại, tất cả sẽ trở lại thời gian mười phút trước, bộ phim sẽ quay lại một lần nữa !

NG, là một quy tắc đặc thù. Diệp Tưởng trong thời gian mười phút cẩn thận đọc và cố gắng hiểu một cách cặn kẽ quy tắc này. Đầu tiên, không giống như khi quay một bộ phim trong thế giới thực, không phải cứ nói sai một câu lời thoại liền ng, cũng không phải bởi vì diễn xuất chưa đạt liền bị ng, trong thực tế phim kinh dị chân thực đối với kỹ năng diễn xuất của diễn viên gần như không có yêu cầu gì, bằng không mọi người đều không phải là diễn viên,thậm chí ngay cả diễn như thế nào còn chưa biết thì làm sao có thể quay một bộ phim ra hồn?

Tiêu chuẩn ng (no good) chỉ được tính tới với những hành vi thay đổi kịch bản khi nó chạm đến điểm mấu chốt !

Cái gọi là điểm mấu chốt tương đối mơ hồ, cũng không có quá nhiều giải thích.

Nhưng Diệp Tưởng với cái gọi là điểm mấu chốt cũng có một ít ý tưởng. Đầu tiên cần phải nhắc tới 1 chuyện.Nếu một diễn viên khi bắt đầu quay một bộ phim, không hoà nhập vào nhân vật, ngược lại kêu gào “Tôi không muốn đóngphim” hay gì gì đó hoặc là dùng tên thật khi trao đổi với đối phương hoặc là đơn giản liền trực tiếp gạt bỏ nội dung của kịch bản, đều gây ra cái gọi là ng.

Mọi thứ trở lại với trạng thái trước đó, giống như khi xác của Diệp Tưởng bị xẻ ra thành từng khối rồi liền lại! Đồng thời, đoạn phim đó sẽ bị xoá bỏ, coi như chưa từng tồn tại !

Mà ng, chỉ khi việc thay đổi kịch bản chạm tới điểm mấu chốt. Chỉ cần chẳng may một diễn viên ng, tất cả mọi người đều phải trở lại với phân đoạn trước đó quay lại bộ phim 1 lần nữa.

Nhưng mà, ng nhiều nhất chỉ được ba lượt. Nếu phát sinh lần thứ tư ng, như vậy, tất cả các diễn viên, không hề có bất kỳ một ngoại lệ, toàn thể đều phải chết !

Điểm này cũng không cần nói nhiều, cơ hội không thể cứ cho bạn mãi để bạn lãng phí !

Cho nên, việc thay đổi kịch bản phải hết sức cẩn thận.

Diệp Tưởng biết hiện tại tuyệt đối không phải là thời cơ bỏ trốn tốt nhất, diễn viên nói gì làm gì cũng phải phù hợp với hành vi logic của nhân vật, bằng không, khó bảo đảm không dẫn đến ng. Một lần ng, liền tương đương với việc những gì đã quay trước đó đều biến thành vô dụng. Hắn tuyệt đối sẽ không làm ra loại hành vi ngu xuẩn này!

Hiện tại, trong xe khách thượng, thoạt nhìn các diễn viên đều coi như bình tĩnh.

Tâm tư của các diễn viên tự nhiên đều rất rõ ràng, mọi người đều biết một khi lo lắng, số lượng vé chuộc cái chết bị trừ sẽ tăng lên. Vé chuộc cái chết đồng nghĩa với việc phá giải nguyền rủa của phim kinh dị, không ai muốn nó dễ dàng bị trừ. Đương nhiên, Diệp Tưởng cũng phỏng đoán, nguyên nhân bởi vì đa số đều là diên viên lâu năm.

Rất nhanh, tài xế mang vẻ mặt đau khổ tuyên bố, xe khách ngừng chạy.

 
Bình luận


Quyển 1 - Chương 3: Rời khỏi xe khách

Trước mắt, điều đầu tiên mà Diệp Tưởng nghĩ đến chính là mau chóng rời khỏi khu vực sắp phát sinh tình tiết phim. Đương nhiên, hắn cũng không trông cậy vào việc có thể trốn quá xa vì thù lao của hắn cũng chỉ có hai trăm vé chuộc cái chết mà thôi.

Nếu muốn hoàn toàn rời khỏi khu vực phát sinh tình tiết, vé chuộc cái chết cần phải bỏ ra chỉ sợ hắn không đủ khả năng chi trả. Mà nếu chi trả không được vé chuộc cái chết, kết cục cũng chỉ có một, đó chính là chết !

Cho nên, hắn tính toán, đến thời điểm xem cụ thể tiêu chuẩn khấu trừ vé chuộc cái chết ra sao, để tính toán mình có thể rời xa bao nhiêu. Đương nhiên hắn không có khả năng một mình trốn thoát, nên hắn bắt buộc phải tìm kiếm vài người cùng hắn cùng nhau trốn đi, bằng không một mình bỏ trốn, ngẫm ra cực kỳ đáng sợ. Trong rất nhiều bộ phim kinh dị, nhân vật đều ra khi tách khỏi nhóm mới bị giết chết.

Hắn quan sát vẻ mặt của tất cả các hành khách trong xe để phán đoán xem ai là diễn viên mới, ai là diễn viên lâu năm. Tuy rằng trước mắt hắn tính toán tới khả năng rời xa xe khách, nhưng hắn dù sao cũng là diễn viên mới, còn phải tham khảo xem các diễn viên lâu năm sẽ làm như thế nào. Kinh nghiệm của bọn họ nhiều hơn hắn, số lượng vé chuộc cái chết của bọn họ cũng nhiều hơn, hẳn là khả năng thay đổi kịch bản của họ càng lớn hơn. Nếu có khả năng, tốt nhất nên gia nhập đội ngũ do các diễn viên lâu năm dẫn đầu.

Còn phải nhắc tới một điều, đó là với loại phim kinh dị chân thực này, không cần suy xét đến cái gọi là « hiệu ứng nhân vật chính », bởi vì nhân vật chính căn bản cũng không phải là tuyệt đối. Diễn viên sắm vai nhân vật chính cũng có khả năng do kịch bản thay đổi mà chết đầu tiên. Cho nên, hy vọng đi theo nhân vật chính có thể tránh khỏi tai nạn hiển nhiên điều không thể.

“Vì sao lại dừng xe vậy !”

“Chúng ta vẫn còn đang ở núi mà!”

“Tôi muốn trách cứ công ty du lịch của các anh! Xe gì đâu mà chưa gì đã hỏng !”

Bên trong xe khách các diễn viên bàn tán xôn xao, trong đó có thể thấy có không ít giọng Tứ Xuyên, Thiểm Tây vân vân. Xem ra công ty điện ảnh thật sự ngẫu nhiên bắt người từ khắp nơi trong cả nước. Mọi người chắc hẳn đều nhặt được 1 tờ rơi, sau đó liền bị lôi vào trong thế giới phim kinh dị chân thực.

Lúc này, nhân vật chính La Hạo Sinh cũng là nhíu mày. Hắn quay đầu nhìn Diệp Tưởng và Trương Niệm Chu rồi nói:“Hạ Vân, Niệm Chu, các cậu có ai mang theo bản đồ du lịch không?”

“À.” Lúc này Trương Niệm Chu lúc này có vẻ như cuối cùng cũng đã hoàn hồn. Hắn bắt đầu nói lời thoại cho sẵn, nhưng mà giọng nói của hắn vẫn có vẻ sợ hãi. Hắn từ từ đọc câu thoại, chỉ sợ đọc sai câu thoại“Có, tớ có đem theo.”

Chỉ một câu đơn giản như vậy, nhưng hắn gần như sau khi đọc một từ phải tạm nghỉ một lúc mới đọc được từ khác. Lúc này, mặt hắn đỏ gay, mồ hôi tuôn ra như suối, hai chân không ngừng run rẩy, đồng tử không ngừng co rút lại. Diệp Tưởng càng khẳng định y là 1 diễn viên mới.

Sau khi nhận lấy bản đồ, nhân vật chính La Hạo Sinh nhìn một lúc rồi thở dài nói:“Từ đây muốn xuống núi phải đi qua một đoạn đường núi rất dài, hơn nữa trời đã về khuya, nơi này lại hoang vắng, gần như không sẽ có chiếc xe nào đi ngang qua.”

Lúc này, diễn viên sắm vai lái xe đã xuống xe. Thẳng thắn mà nói, Diệp Tưởng rất bội phục người đóng vai tài xế. Y kiểu gì cũng sẽ phải chết, thậm chí trong kịch bản cũng không viết rõ y chết thế nào, nhưng mà y mặt không đổi sắc, một bên dựa theo lời kịch trao đổi với các diễn viên khác, sau đó xuống xe đi kiểm tra tình hình của xe. Mà diễn viên sắm vai nữ hướng dẫn du lịch cũng không kém, vừa không ngừng an ủi đại gia, vừa nói rõ tình hình hiện tại.

Một hồi lâu, tiếng ồn ào mới dần dần thấp xuống.

Diệp Tưởng hít một hơi thật sâu, trong lòng có tính toán. Mới chỉ quan sát một lát thì ý tưởng kiếm Trương Niệm Chu làm bạn đồng hành đã hoàn toàn bị loại bỏ. Nhìn bộ dáng của hắn, coi như nếu tính rủ hắn cùng bỏ trốn, chỉ sợ còn chưa nhìn thấy quỷ thì hắn đã sợ tới nhũn như con chi chi, căn bản không giúp được gì mình.

Mà trong hai người Đỗ Nham và Giang Ấu Lâm, nhìn vẻ mặt của Đỗ Nham lúc này không có chút huyết sắc. Hắn đang không ngừng nhìn ngó xung quanh khung cảnh bên ngoài cửa sổ, hiển nhiên hắn đang tính toán con đường bỏ trốn.

“Hạ Vân !” Trương Niệm Chu bỗng nhiên cầm chặt tay của Diệp Tưởng, hắn nói một câu không có trong kịch bản : “Bọn mình...... Bọn mình xuống núi đi! Được không? Chúng mình nên đi đi thôi ! Còn nữa, Hạo Sinh, cậu cũng cùng bọn mình xuống núi nhé!”

La Hạo Sinh lại khoát tay, ngay cả một câu cũng không nói. Chắc hắn cũng không muốn nói ra những lời không có trong kịch bản. Mà La Tuyết Nghiên cũng như vậy, cô nàng cũng khoát tay, tỏ ý không muốn đi.

Nhìn bộ dạng tội nghiệp của Trương Niệm Chu, trong lòng Diệp Tưởng cũng có vài phần trắc ẩn. Dù sao mọi người cũng giống như nhau, nhìn bộ dạng này của hắn, bản thân cũng không đành lòng. Diệp Tưởng đành phải nói:“Được rồi...... Vậy thì, chúng ta cùng nhau xuống núi thôi.”

Vừa nói xong câu này, số lượng vé chuộc cái chết hiện ra trong đầu lập tức bắt đầu bị khấu trừ. Ban đầu là 200 tấm, hiện tại biến thành 197 tấm. Bởi vì đây là lời kịch quan trọng, nên vừa nói ra ngay lập tức hắn bị trừ đi 3 tấm vé chuộc cái chết. Điều này làm cho Diệp Tưởng có vài phần hối hận, nếu chỉ gật đầu chắc sẽ bị trừ đi ít hơn chứ?

“Tớ, tớ, tớ cũng đi cùng các cậu xuống núi !” Lúc này, Đỗ Nham cũng đi tới. Hắn cầm tay Trương Niệm Chu và Diệp Tưởng, nước mắt ràn rụa nói:“Chúng mình, chúng mình đi mau đi! Đi mau đi !”


Bộ dạng này của hắn, hoàn toàn có thể khẳng định hắn rất nóng lòng muốn bỏ trốn. Rất hiển nhiên, nếu như không phải vẫn chưa có bạn đồng hành, hắn chắc đã sớm chạy khỏi xe.

Mà La Hạo Sinh, Khang Tuyết Nghiên, cùng với Giang Ấu Lâm ba người, ngay cả một câu cũng không nói, tựa như ba người hoàn toàn mặc kệ đám người Diệp Tưởng.

Chỉ thấy bọn họ vẫn đang ngồi nghiêm chỉnh, tuy rằng sắc mặt vẫn có vẻ nghiêm trọng, nhưng bọn họ không hề có ý định rời khỏi xe khách. Điều này khiến cho Diệp Tưởng ngẩn người một lúc, không lẽ không rời khỏi xe khách mới là đối sách tốt nhất? Nhưng hắn lập tức nghĩ đến những người này đều là diễn viên lâu năm, kinh nghiệm phong phú, có lẽ biết một số bí quyết cầu sinh, mà bọn họ đều là người mới, cũng không thể chỉ biết ngồi đây chờ chết!

“Mọi người !” Diệp Tưởng cao giọng nói:“Có ai muốn cùng chúng tôi xuống núi không ? Mọi người cùng đi, trong đường cũng có bạn a ! Mọi người thấy sao?”

Trong lòng Diệp Tưởng lúc này cũng nóng như bị lửa đốt, đồng thời ánh mắt cũng nhìn về phía tài xế, không biết ý y như thế nào?

“Được rồi, chúng tôi đi theo cậu.”

Lúc này, phía sau xe có mấy người đứng lên. Trong đó có một đại hán rõ ràng có giọng Tứ Xuyên. Y vác trong vai một bao bố lớn, nói:“Đi ! Vậy thì xuống núi thôi !”

Diệp Tưởng nhìn lại, diễn viên đứng dậy tổng cộng có bốn người. Bốn người này đều là diễn viên phụ, cho nên hắn ngay cả tên nhân vật của bọn họ cũng không biết.

Bốn người này lần lượt là vị Tứ Xuyên đại hán, một đôi nam nữ có vẻ như là 1 cặp vợ chồng, cùng với một cậu thanh niên đội mũ lưỡi trai.

Diệp Tưởng đối với họ cũng rất thông cảm. Diễn viên phụ trong cơ bản cũng không có nhiều lời kịch cũng như đất diễn, làm không tốt chỉ sợ cuối cùng chết cả đám. Những người ở lại, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, giống như muốn nói gì nhưng lại thôi.

Diệp Tưởng đương nhiên không bị ràng buộc phải mang theo hành lý, vì dù sao đám người La Hạo Sinh hoàn toàn có thể mang chúng tới nhà khách phía dưới chân núi. Mà hắn, Trương Niệm Chu, Đỗ Nham, cùng với 4 diễn viên phụ nữa cùng nhau xuống xe.

Thật ra nếu căn cứ theo kịch bản, lái xe tử vong vào lúc nửa đêm, từ giờ đến lúc đó vẫn còn quá sớm, nhưng sớm một chút rời đi cũng tốt, không ai muốn ngồi trong xe khách đợi quỷ đến phá. Bảy người sau khi xuống xe đều vội vã rời đi.

Ngay lúc bước chân xuống xe, vé chuộc cái chết lại một lần nữa giảm xuống. Hiện tại, chỉ còn lại 177 ! Nói cách khác, xuống xe rời đi đồng nghĩa với việc bị trừ đi 20 tấm vé chuộc cái chết ! Diệp Tưởng biết, hắn càng rời xa xe khách này, số vé chuộc cái chết bị trừ chỉ sợ sẽ tăng chóng mặt chẳng khác gì đồng hồ tính phí trong xe taxi. Cho nên, không thể rời đi quá xa.

Một khi đã như vậy, đi về phía nào chỉ sợ cũng không có gì khác biệt. Những người khác có vẻ cũng phát hiện số lượng vé chuộc cái chết của bản thân bị giảm xuống vì thế bước chân trở nên chậm rãi hơn, không ai dám đi quá nhanh.

Lúc này, mọi người đều yên lặng không nói, vì dù sao vé chuộc cái chết rất quý giá. Không ai biết nói một câu lời thoại thừa có bị trừ vé chuộc cái chết hay không, đương nhiên ai nấy cũng đều tiếc chữ như vàng. Đây không còn là so sánh ẩn dụ, mà thật sự là như vậy. Diệp Tưởng quan sát những người xung quanh, vị đại hán người Tứ Xuyên coi như vẫn còn giữ được bình tĩnh, chứ còn đôi vợ chồng son kia, người chồng ôm chặt người vợ, người hắn có vẻ cũng đang run rẩy dữ dội. Anh bạn thanh niên đội mũ lưỡi trai không ngừng kéo sụp vành mũ xuống che mặt, nhưng vẫn có thể nhìn ra được sắc mặt hắn tương đối nhợt nhạt.

Ngọn núi này tương đối hoang vắng, xung quanh không một bóng người, khắp nơi là cành cây khô. Đám người ngoặt trái ngoặt phải,cũng không biết đi được bao lâu, xe khách đã ở tít đằng sau, mà Diệp Tưởng cuối cùng cũng dừng chân.

Lúc này, vé chuộc cái chết đã giảm xuống chỉ còn 147 ! Không thể tiếp tục đi vì dù sao sau đó không biết còn có chuyện gì diễn ra nên phải tiết kiệm một chút. Đương nhiên, nếu có thể trong quá trình triển khai của kịch bản, làm ra những hành động qua mặt nhân vật chính, thí dụ như thay nhân vật chính tìm ra phương pháp cầu sinh vân vân, khi đó ngược lại có thể gia tăng vé chuộc cái chết. Nhưng trước mắt, vé chuộc cái chết cần phải bảo lưu, bằng không đến thời điểm kết thúc phim, hậu quả thiết nghĩ khó mà hình dung.

“Dừng lại đi.” Diệp Tưởng mở miệng nói.

Sáu người khác cũng gật đầu, xem ra số lượng vé chuộc cái chết mà bọn họ bị trừ cũng không ít. Diệp Tưởng nghĩ rằng, mấy diễn viên phụ chỉ sợ được trả không tới 100 tấm vé chuộc cái chết, nếu cứ như vậy bị trừ mãi cũng không phải ý hay.

Trong mặt đất ngay cả tảng đá cũng không có. Vị đại hán người Tứ Xuyên từ trong bao lấy ra mấy tờ báo báo cũ, sau đó đem trải ra đất, để mọi người cùng nhau ngồi xuống. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com

Ngồi trong tờ báo cũ, Diệp Tưởng cúi đầu nhìn nội dung. Tờ báo được xuất bản năm 2013, thời gian hoàn toàn trùng khớp với thời gian ở thế giới thực. Đương nhiên, căn cứ theo tin tức trong đầu, thế giới trong phim kinh dị tuyệt đối không phải là thế giới thực, điểm này có thể khẳng định. Nhìn tin tức trong trang báo, trong đó có không ít tin tức thời sự nóng hổi, xem ra cũng giống như trong thế giới thực. Đó là một thế giới song song với thế giới thực, nhưng bọn họ chỉ là những người khách qua đường trong thế giới này mà thôi.

Sau khi ngồi xuống, mọi người đưa mắt nhìn nhau, không biết nên nói gì cho phải. Đưa mắt nhìn quanh, xung quanh là những ngọn núi chen nhau san sát, chắc hẳn là một dãy núi nào đó thuộc Trung Quốc. Mà đến nửa đêm, xe khách kia sẽ bị quỷ tới phá. Khi đó màn 1 kết thúc, kịch bản những màn sau thế nào còn chưa biết.

Nhưng theo Diệp Tưởng phỏng đoán, chắc đã có người chết. Kịch bản chắc hẳn sẽ thiết lập là mọi người sẽ phân tán chạy khỏi xe khách. Chỉ là, khi bỏ trốn, có chuyện gì phát sinh hay không cũng rất khó nói.

Trong lòng Diệp Tưởng lúc này thực bất an, hắn không biết trốn đi ra có phải là sự lựa chọn chính xác hay không. Mặc dù có bảy người, nhưng nếu thật sự tới thời điểm quỷ hồn xuất hiện, không biết có tác dụng gì không? Thẳng thắn mà nói, hắn là người theo thuyết vô thần, căn bản không tin quỷ, bình thường là người ban đêm đi đường ban đêm cũng sợ sệt, lúc xem phim kinh dị mặt không đổi sắc. Nhưng bây giờ, khi bản thân hắn bị lôi vào một bộ phim kinh dị chân chính, hắn khó lòng giữ được bình tĩnh.

“Việc này......” Bỗng nhiên, vị đại hán Tứ Xuyên mở miệng hỏi : “Chúng ta...... chẳng lẽ cứ ngồi đây đợi sao?”

 
Bình luận


Quyển 1 - Chương 4: Kế hoạch và biến cố

Dưới ánh trăng đêm, mọi thứ đều vô cùng yên ắng. Nhưng ai nấy cũng đều hô hấp một cách nặng nề, trong lòng vô cùng phiền muộn.

Lúc ấy, vị đại hán người Tứ Xuyên vỗ vỗ vai Diệp Tưởng nói:“ Người anh em, dù có chuyện gì xảy ra, có các cậu làm bạn là đủ rồi.”

Diệp Tưởng hiểu ý y muốn nói gì. Kế tiếp hắn bắt đầu tính toán nên làm như thế nào.

Mấy người này, có lẽ có người là diễn viên lâu năm, hoặc có lẽ tất cả đều là người mới. Dù có thế nào, tin tức trước mắt thật quá ít.

Với Diệp Tưởng mà nói, hắn suy nghĩ tới chuyện đầu tiên tự nhiên là làm sao để giữu mạng, tiếp đến mới là chuyện giữ được mạng rồi, liệu có cách nào kiếm thêm được vé chuộc cái chết hay không.

Trước mắt, hắn rất bình tĩnh tìm hiểu những tin tức trong đầu. Cái gọi là “Rạp chiếu phim địa ngục” nhất định là một thứ nằm ngoài tưởng tượng của hắn, có dùng kiến thức khoa học hiện đại cũng không thể lí giải được. Lực lượng nguyền rủa đáng sợ như thế, có thể dễ dàng kéo người tới một thế giới khác để quay một bộ phim kinh dị, như vậy thì mục đích của việc này là gì? Dù có thế nào, hắn cũng cho là đơn giản hành hạ những diễn viên.Vì nếu đơn giản chỉ muốn hành hạ đám diễn viên đến chết, đơn cử trước đó chỉ cần để hắn đầu lìa khỏi xác là đủ, cũng không cần phải ép hắn đi đóng bộ phim kinh dị làm gì.

Như vậy, nếu tiếp tục phân tích, có thể giải thích rằng cái gọi là « Rạp chiếu phim địa ngục », thực sự muốn bọn họ tham gia đóng một bộ phim kinh dị, chứ không phải muốn lôi bọn họ tới một nơi khủng bố rồi tra tấn bọn họ đến chết.

Nếu không xuất hiện loại phim kinh dị khó hiểu như « The Grudge », vậy chắc chắn tồn tại cơ hội cầu sinh. Mà nếu như có phim kinh dị được quay, tự nhiên cần có người xem, vậy khán giả của « Rạp chiếu phim địa ngục » này là ai? Điểm này thật khó hiểu.

Nhưng nếu đã có khán giả, tất nhiên muốn đám diễn viên phải giãy rụa để cầu sinh. Bằng không, cũng không xuất hiện quy tắc về vé chuộc cái chết.

Cho nên, phim kinh dị nhất định phải bảo lưu một con đường sống. Bước đầu tiên trong kế hoạch của Diệp Tưởng là rời khỏi xe khách, nhưng như vậy cũng không đồng nghĩa với việc bản thân được an toàn. Trong phim kinh dị, người bị quỷ hồn quấn thân, cho dù trốn tới đâu, cũng khó có khả năng sống sót. Rời đi chỉ một khoảng cách, có thể giữ mạng được hay không cũng xác định khó nói. Nhưng dù sao cũng phải thử một lần.

Sau đó...... chính là vấn đề mà hắn đang nghĩ đến, đó là không biết có thể kiếm được thêm vé chuộc cái chết hay không. Trong một bộ phim kinh dị, vé chuộc cái chết có quan hệ tới việc có thể thoát khỏi ràng buộc đề ra của kịch bản, cùng với việc sau này có thể trở về hiện thực thế giới được hay không. Nếu không giao đủ 10.000 tấm vé chuộc cái chết, nhất định phải vĩnh viễn tham gia đóng phim kinh dị, cứ thế cứ thế mãi. Mà cái gọi là phim kinh dị, cũng tuyệt đối không phải loại phim khoa học viễn tưởng có thể dựa vào súng máy đạn pháo giết chết đám quái vật giống như sơ-ri phim « Alien » hay « Resident Evil », cũng sẽ không xuất hiện thể loại phim kinh dị đẫm máu chỉ có người đóng vai sát thủ mà không có quỷ hồn giống như « Friday the 13th » ( Thứ 6 ngày 13) hay sơ-ri phim « Saw ». Hơn nữa, cũng không thể phục chế loại phim mọi người trong hiện thực thế giới đều nắm rõ kịch bản như « The Grudge » hay « The Ring ». Nếu cứ mãi mãi như vậy, một người bình thường làm sao có thể chỉ dựa vào vận may mà liên tiếp sống sót? Bởi vậy, làm sao tích góp đủ 10.000 tấm vé chuộc cái chết để rời khỏi thế giới phim kinh dị tự nhiên trở thành vô cùng quan trọng.

Trước mắt, trong tin tức thu được, làm sao có thể kiếm được thêm vé chuộc cái chết được miêu tả tương đối mơ hồ. Tuy vậy, Diệp Tưởng đại khái có thể kết luận, đó chính là thời gian sống càng lâu, vé chuộc cái chết tất nhiên sẽ gia tăng. Vé chuộc cái chết có vẻ phụ thuộc rất nhiều vào vai diễn của nhân vật ; nhân vật chính bởi vì chết sau cùng, tự nhiên thù lao vé chuộc cái chết nhận được là cao nhất. Đương nhiên, cụ thể thế nào còn rất khó phán đoán. Cho nên, sống sót thời gian càng dài, vé chuộc cái chết gia tăng càng nhiều hẳn là sẽ không sai . Như vậy...... nếu cứu sống nhân vật do kịch bản an bài phải chết thì sao? Nếu cứu sống người kia, liệu có thể kiếm thêm được nhiều vé chuộc cái chết hay không?

Việc này Diệp Tưởng chỉ có thể tự mình suy nghĩ, không thể cùng người khác thảo luận.

Không thể cùng người khác thảo luận những vấn đề có liên quan đến « Rạp chiếu phim địa ngục » trong phim kinh dị, bắt buộc phải toàn tâm toàn ý hoà nhập vào vai diễn, đây là quy tắc số một. Thẳng thắn mà nói, chỉ riêng điểm này, hành vi của Diệp Tưởng hoàn toàn không bình thường. Thân là Hạ Vân, hắn chỉ là sau khi xe khách gặp trục trặc không thể hoạt động mới nghĩ đến chuyện xuống núi. Mà đi được một đoạn tự nhiên lại muốn nghỉ chân, tự nhiên là có vẻ không hợp logic cho lắm. Nhưng, Diệp Tưởng cũng không còn cách nào khác, nếu cứ cắm đầu đi tiếp, số lượng vé chuộc cái chết bị trừ sẽ còn tăng kinh khủng hơn.

Bước tiếp theo, nên làm gì tiếp đây?

“Chúng ta, không tiếp tục đi nữa sao?” Vị đại hán người Tứ Xuyên bỗng nhiên nói:“Nghỉ ngơi thời gian cũng đủ rồi chứ?”

Diệp Tưởng nghĩ rằng nếu không thì phải làm sao, vé chuộc cái chết của ông anh trừ còn chưa đủ sao? Nhưng cứ ngồi như vậy quả không phải cách, vừa rồi cũng chưa đi được bao xa, nhiều lắm chỉ được 1 cây số là cùng, nếu nhìn nhận dưới góc độ của 1 người trưởng thành, căn bản chưa cần nghỉ ngơi. Căn cứ theo tin tức trong đầu, một khi chạm đến điểm mấu chốt nào đó của kịch bản,sẽ tự động phát sinh ng. Nhưng điểm mấu chốt cụ thể là gì, lại không có một tiêu chuẩn rõ ràng. Chỉ có thể khẳng định một điều, diễn viên cho dù dùng vé chuộc cái chết để đổi lấy việc thay đổi, cũng cần phải dựa trong tính cách nhân vật để hợp lý hoá hành vi. Bạn nếu đóng vai một người thất học, thì không thể biết chữ; bạn nếu diễn một người tính cách phóng khoáng, thì không thể cả ngày im lặng ít nói được.

Mà nếu cứ tiếp tục ngồi yên không làm gì, có khả năng hoàn toàn không hợp logic với tính cách và kiểu người do mình diễn vai.

Diệp Tưởng dù sao cũng là người bình thường, trong hoàn cảnh trung như vậy có thể tỉnh táo lại đã thực không dễ dàng, muốn hắn tính toán mọi chuyện, quả thực là làm khó hắn. Điều đầu tiên mà hắn nghĩ đến là phải rời xa xe khách, những điều khác hắn còn chưa kịp nghĩ nhiều. Trong thực tế vé chuộc cái chết bị trừ nhiều như vậy cũng nằm ngoài dự đoán của hắn.

Diệp Tưởng thậm chí suy nghĩ, có phải hắn đã rời khỏi xe khách quá sớm hay không? Nửa đêm là lúc tài xế là người chết đầu tiên, còn chưa tới lúc đó thì chưa có ai mất mạng cả. Hắn kỳ thật có thể tuỳ cơ ứng biến, có lẽ có thể tìm được đầu mối mới. Tuy vậy bây giờ có hối hận cũng không còn kịp, vé chuộc cái chết trừ cũng đã trừ rồi, hiện tại quay trở về, chẳng phải là thực oan uổng?

“Lại...... Lại ngồi một lúc nữa vậy.” Diệp Tưởng chỉ có thể cười làm lành nói.

Kế tiếp hắn phát hiện, tuy rằng câu thoại này không nằm trong kịch bản, nhưng khi nói ra cũng không bị trừ giảm vé chuộc cái chết. Đại khái là vì bản thân hắn có lẽ đã làm ra hành vi thay đổi kịch bản nên vài câu lời thoại đã không còn quá quan trọng nên không trừ cũng không sao.

Một khi đã như vậy, ngồi trao đổi với mọi người có lẽ cũng tốt. Bằng không muộn thêm một lúc nữa, chỉ sợ mọi người đều sợ hãi chả ai muốn nói nữa.

“Có lẽ vì chúng ta ngồi quá lâu trong xe khách, nên đi một lúc cảm thấy có chút không quen.” Diệp Tưởng tận lực kiếm lý do hợp thức hoá việc bọn họ dừng chân quá lâu tại một chỗ, để tránh chạm đến điểm mấu chốt của kịch bản, dù rằng việc này ngay cả hắn cũng cảm thấy phi thường miễn cưỡng.

Tiếp đến, hắn nhìn về phía Trương Niệm Chu rồi cầm tay y nói:“Đừng quá lo lắng, mọi người chúng ta ở cùng nhau, không khó khăn nào chúng ta không thể vượt qua.”


Những lời này cũng là lời động viên cho Trương Niệm Chu. Việc đã đến nước này, không có cách nào trốn tránh, mọi người chỉ còn cách đoàn kết một lòng, mới có thể vượt qua khó khăn. Đối hắn mà nói, muốn tiếp tục sống, những người này tự nhiên đều là bạn đồng hành của hắn, mọi người đều cơ khổ như nhau, tự nhiên cần phải nắm chặt tay nhau, chỉ mong còn sống sót khi bộ phim kinh dị này kết thúc.

Trương Niệm Chu bị hắn nắm tay như vậy, toàn thân y run rẩy không ngừng,cả nửa ngày sau mới lắp bắp được một từ:“Mình...... Mình...... Mình......”

Hắn rõ ràng là bị doạ mất hồn mất vía. Mà so ra, vị đại hán người Tứ Xuyên có vẻ phóng khoáng hơn, tuy rằng nhìn sắc mặt có vẻ thực sự sợ hãi, nhưng là ít nhất diễn xuất vẫn rất tự nhiên.

Mà ở bên cạnh Đỗ Nham hết nhìn sang trái lại ngó sang phải, đồng thời hắn còn móc điện thoại di động muốn gọi cho ai đó, nhưng là có vẻ như không có tín hiệu, loay hoay cả nửa ngày cũng gọi không được.

Đôi vợ chồng son thì rúc vào lòng nhau, phỏng chừng hai người trong hiện thực cũng là cặp tình nhân, nói là vợ chồng cũng là bởi vì hai người đều đeo nhẫn cưới. Tuy vậy, sau khi bước vào thế giới phim kinh dị, trang phục đều có sự thay đổi rất lớn, thí dụ như trước Diệp Tưởng tham gia vào bộ phim, trong người hắn đang mặc trang phục công sở, nhưng vừa tham gia đóng phim, trong người quần áo liền đổi thành tranh phục đi chơi. Ví tiền, di động, chìa khóa vân vân,mọi tư trang trong người tự nhiên không cánh mà bay. Cho nên, hắn đoán cặp nhẫn cưới mà đôi nam nữ đang đeo trong tay phỏng chừng cũng là sau khi tham gia đóng phim mới có.

Về phần người thanh niên đội mũ lưỡi trai, anh ta chỉ cuộn mình ngồi một góc, không nói không rằng.

Phỏng chừng vẫn còn sợ việc bị trừ vé chuộc cái chết do nói những câu không nằm trong kịch bản nên không ai dám nhiều lời.

Nhưng mà đúng lúc này, người vợ trẻ bỗng nhiên lộ ra vẻ thẹn thùng. Nàng ghé miệng vào bên tai người chồng rồi thì thầm to nhỏ, rồi người chồng gật đầu. Sau đó, nàng bắt đầu đứng lên rồi bỏ đi.

“Chị ấy đi đâu vậy?” Diệp Tưởng nôn nóng hỏi, đây là thế giới phim kinh dị, vì sao tự nhiên lại muốn tách nhóm đi một mình chứ?

Người chồng ấp úng đáp:“Vợ tôi...... cô ấy muốn đi ngoài.”

Diệp Tưởng bỗng nhiên hiểu ra. Ở đây tất cả đều là đàn ông, một phụ nữ như nàng tự nhiên không tiện đi vệ sinh trước mặt mọi người được.

Bất quá, hắn vẫn nhìn theo bóng người vợ rồi nói:“ Chị tốt nhất không nên đi quá xa nhé!”

Sau đó, Diệp Tưởng biết, hắn cần phải nói nhiều một chút, để mọi người lúc này nếu có trao đổi cũng sẽ không bị trừ vé chuộc cái chết, vì thế hắn tiếp tục lên tiếng:“Mọi người nói gì đi chứ, cứ yên lặng như vậy chỉ khiến cho bầu không khí trở nên lúng túng.”

Đại hán người Tứ Xuyên cũng nói:“Ừm, cũng phải. Mọi người cũng cần giới thiệu về bản thân chút chứ? Tôi tên là Trương Đức Khôn.”

Diệp Tưởng vội vàng xua tay ngăn cản, nhưng đã không còn kịp rồi.

Người chồng xoa xoa hai bàn tay,y liếc trái dòm phải, phỏng chừng thấy mọi người đều đang nói chuyện, cho nên cũng an tâm mở lời:“Tôi tên Giang Nghị.”

Trương Niệm Chu lúc này xem chừng cũng khôi phục được chút ít dũng khí, nói:“Tôi...... Tôi...... Tôi tên là Trương Niệm Chu.”

Trương Niệm Chu tự nhiên không phải tên thật của hắn, mà nhìn hắn khẩn trương như vậy, nói không chừng suýt chút nữa hắn đã quên tên nhân vật của mình là gì.

Kế tiếp Đỗ Nham cũng nói ra danh tự. Còn chưa lên tiếng chỉ còn người thanh niên đội mũ lưỡi trai. Người thanh niên đội mũ lưỡi trai lạnh lùng đáp:“Lưu An.” Sau đó không nói thêm một lời nào nữa.

Diệp Tưởng nhẹ nhàng thở ra, may mà mọi người đều nhớ rõ không được nói tên thật của mình tên thật mà phải nói ra tên của nhân vật mình đang đóng vai. Bằng không, sẽ phát sinh ng . Vì thế hắn cũng lên tiếng:“Tôi tên Hạ Vân.”

Sau khi giới thiệu tên tuổi, tuy rằng vẫn biết đây không phải là tên thật, nhưng Diệp Tưởng vẫn cảm thấy mọi người đã thân thiết hơn một chút. Sau đó hắn muốn cùng mọi người trò chuyện thêm một lúc, nhưng bỗng nhiên hắn nhớ đến......

Người vợ sao vẫn còn chưa trở về? Sớm đã nhắc nàng không nên đi quá xa ......

Một cảm giác bất an đột nhiên dâng lên trong lòng hắn......

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là do đi nặng, hoặc có thể là phụ nữ nên tính cách chung quy cũng có chút ngượng ngùng...... hoặc là...... có thể nàng ta vẫn chưa tin đây là thế giới phim kinh dị nên nàng ta định một mình trốn xuống núi cầu cứu?

“Giang tiên sinh,” Diệp Tưởng vội vàng hỏi Giang Nghị:“ Vợ anh đâu rồi? Sau còn chưa thấy chị ấy quay lại?”

“Điều này......” Hắn có vài phần kinh ngạc, lập tức nhìn về phía vợ hắn lúc rời đi.

“Đi, chúng ta đi kiếm chị ấy !”

Mạng người quan trọng! Diệp Tưởng nhớ lại hình ảnh vô số quỷ ảnh như ẩn như hiện trong tờ rơi quảng bá phim kinh dị « Xe khách khủng bố », trong lòng hắn không rét mà run!

 
Bình luận


Quyển 1 - Chương 5: Quỷ ảnh ẩn hiện

Giang Nghị nếu không phải là diễn viên lâu năm, vậy thì chỉ có khả năng y và người phụ nữ kia thật sự là một cặp tình nhân

Đám người Diệp Tưởng, Trương Niệm Chu và Đỗ Nham tản ra xung quanh tìm kiếm tung tích của người phụ nữ kia, nghe Giang Nghị nói tên của nàng là Hàn Nhược Nguyệt.

Ở đây không thể nào gọi di động, chỉ còn cách đi xung quanh tìm nàng.

Giang Nghị tìm không thấy vợ mình, hắn không ngờ bắt đầu gào lên:“Nhược Nguyệt, Nhược Nguyệt ! Em ở đâu vậy?”

Diệp Tưởng hốt hoảng ! Nơi này thực sự là vùng hoang sơn dã lĩnh bị quỷ phá phách, hắn nếu như kêu như vậy, vạn nhất thật sự gọi quỷ tới thì phải làm sao?

Nhưng là, đứng ở lập trường của Giang Nghị, Diệp Tưởng tạm thời cũng tìm không ra lý do để ngăn cản hắn.

-Người phụ nữ này đúng là xúi quẩy!
Trương Niệm Chu cũng đã phát hiện dù có nói những lời không nằm trong kịch bản thì vé chuộc cái chết cũng không bị trừ, nên hắn oán hận nói:
-Số ông đây đúng là đen như mực, không ngờ......

Diệp Tưởng hung hăng nhéo nhéo tay hắn, ý muốn nhắc hắn. Trước mắt hắn là Trương Niệm Chu, hắn bắt buộc phải nhớ kỹ thân phận này, không thể cho rằng mình chỉ là diễn viên trong thế giới bị kéo vào trong phim kinh dị tới đóng vai nhân vật chỉ định !

-Giang tiên sinh !
Hắn đi qua giữ tay Giang Nghị, nói:
-Giang tiên sinh, anh tạm thời đừng......

Lúc này, hắn phát hiện, số lượng vé chuộc cái chết xuất hiện trong đầu hắn lại bắt đầu giảm xuống. Từ 177 giảm xuống tới167. Điều này làm cho trong lòng hắn phát lạnh, nhưng nếu cứ tiếp tục đi tiếp,không ai biết hậu quả sẽ thế nào.

-Nhưng mà, Nhược Nguyệt......
Giang Nghị phi thường vội vàng nói:
-Cô ấy không biết đi đâu rồi......

-Này, mọi ngươi xem !
Vị đại hán người Tứ Xuyên Trương Đức Khôn đột nhiên chỉ vào một chỗ rồi nói:
- Cái đó là......

Khi vừa nói ra câu này, ánh mắt của Diệp Tưởng và Giang Nghị đều chuyển tới nơi Trương Đức Khôn đang chỉ. Chỉ thấy một chiếc giầy bị kẹt trong khe hở giữa hai cục đá thạch.

Giang Nghị nhào tới, nhặt lên chiếc giày, nói:
-Đây...... Đây là giầy của Nhược Nguyệt!

Điểm này chứng minh nàng đang thực sự gặp nguy hiểm!

Diệp Tưởng nhất thời cũng cảm giác được da đầu tê rần, toàn thân bắt đầu run rẩy.

Hắn xưa nay tuyệt đối là người lớn gan, cho dù là xem phim kinh dị, thần sắc vẫn bình tĩnh tự nhiên. Nhưng, hiện tại đang trong thế giới của một bộ phim kinh dị chân chính , khi liên tưởng đến rất nhiều cảnh tượng trong những bộ phim kinh dị kinh điển,chẳng hạn như oan hồn của Yamamura Sadako từ trong TV bò ra, quỷ hồn của Kayako vẫn sống vất vưởng trong cổ trạch nguyền rủa những kẻ bước vào trong căn nhà đó,vân vân , những hình tượng quỷ hồn đầy khủng bố khiến người ta vừa nghe tới đã biến sắc khiến Diệp Tưởng nhất thời không dám bước tới một bước.

Diệp Tưởng chỉ là một người làm công ăn lương như bao người, hắn cũng chưa bao giờ trải qua những sự kiện thần quái,mà hắn cũng vững tin cho rằng thế giới này không hề có quỷ. Nhưng khi nhìn thấy chiếc giày còn rớt lại, trong đầu hắn nhất thời hiện ra rất nhiều cảnh tượng khủng bố. Hắn lúc này còn có thể bảo trì bình tĩnh, chưa quay đầu bỏ chạy, đã chứng tỏ tố chất tâm lý của hắn đã rất tốt rồi. Những người còn lại đều biến sắc, chỉ có kia thanh niên đội mũ lưỡi trai tên Lưu An vẫn không thấy rõ lắm sắc mặt.

Không chỉ như vậy, số lượng vé chuộc cái chết đang không ngừng giảm xuống. Vạn nhất đến cuối phim vé chuộc cái chết biến thành số âm, cho dù hắn có thể sống rời khỏi bộ phim kinh dị, trước mắt hắn chỉ có con đường chết!

-A, mọi ngươi xem !

Trương Đức Khôn ngồi xổm xuống quan sát chỗ phiến đá mà chiếc giày của Nhược Nguyệt bị mắc kẹt lại. Đám người Diệp Tưởng tới gần, chỉ thấy trong mặt đất chỗ đó rõ ràng có một đường kẻ dài và lõm vào bên trong , đường rãnh này không hề đứt đoạn kéo dài hướng về phía sâu trong rừng cây.

Trong đầu Diệp Tưởng lập tức xuất hiện một hình ảnh : một quỷ hồn khủng bố kéo người của Hàn Nhược Nguyệt lôi vào phía bên trong rừng cây.

Hắn tái tiếp quan sát, liền phát hiện, bên cạnh đường rãnh kéo dài kia, có rõ ràng còn lưu lại dấu vết của năm ngón tay bám vào mặt đất !

-Xảy ra chuyện rồi!
Trương Đức Khôn vội vàng nói:
-Chúng ta, chúng ta mau đi tìm nàng thôi! Hạ tiên sinh, mọi người mau quay trở lại xe khách kể lại chuyện này cho mọi người, rồi kiếm thêm mấy người đến hỗ trợ! Trong chốn rừng sâu núi thẳm này, nói không chừng có dã thú xuất hiện, còn không thì có phạm nhân vượt ngục lôi xác nàng vào trong rừng cây?

Lúc này, Diệp Tưởng bắt đầu cảm giác được Trương Đức Khôn nói không chừng là diễn viên lâu năm. Xem ra diễn viên lâu năm cũng là có khả năng đóng vai phụ.

-Vậy..... Còn anh thì sao......

-Tôi cùng Giang tiên sinh cùng đi xem xét tình hình!” Trương Đức Khôn nói với giọng đầy quả quyết:“ Mọi người sau khi quay lại nghĩ cách kiếm vài người tới đây !

Giang Nghị vội vàng nắm chặt lấy tay của Trương Đức Khôn, rối rít nói:
-Cám ơn, cám ơn anh !

Sau đó, hai người liền lập tức tiến vào sâu bên trong rừng cây!

Diệp Tưởng sửng sốt. Hắn lập tức hiểu được, bọn họ hai người khẳng định đều là diễn viên lâu năm, trước khi tham gia đóng bộ phim này khẳng định cũng tích góp được không ít vé chuộc cái chết, bởi vậy có thể tiếp tục xâm nhập. Nhưng Diệp Tưởng lại không được, nhìn tới sâu trong rừng cây đem ngòm âm u, hắn lại nghĩ tới vô số quỷ ảnh lờ mờ trong tờ rơi kia, điều đó khiến hắn chùn bước.

Không còn cách nào khác...... Chỉ đành trở về thôi! Ít nhất căn cứ theo những gì mà hắn thu được trong màn đầu tiên của kịch bản, ngồi trong xe khách tuyệt đối an toàn. Nhưng là, bởi vậy, vé chuộc cái chết thật sự là lãng phí không ít.

-Chúng ta, chúng ta trở về thôi !

Không đợi Diệp Tưởng mở miệng, Trương Niệm Chu đã lên tiếng:“
-Tớ, tớ không muốn tiếp tục ngồi đây đợi !

Mà Đỗ Nham cùng Lưu An lại im lặng. Một lát sau, Đỗ Nham thở dài, nói:
-Chúng ta...... đi thôi.

Diệp Tưởng quay đầu lại, đi về phía xe khách. Mà Lưu An đi phía sau bọn họ, không nói một lời. Lúc này, Diệp Tưởng cũng bước nhanh chân, hắn rất sợ từ trong rừng cây có quỷ hồn vồ tới.

Bước nhanh chân rồi, cuối cùng là vắt chân mà chạy. Điều khiến hắn buồn bực, hiện tại rõ ràng là đang trở về xe khách, nhưng vé chuộc cái chết vẫn bị trừ. Đợi đến khi xe khách xuất hiện trước mắt, vé chuộc cái chết đã bị trừ đi chỉ còn lại 148.

Lúc này, bên ngoài xe khách bên ngoài đang đứng một ít người.Diệp Tưởng phỏng chừng bọn họ đang do dự không biết nên ngồi lại hay lựa chọn bỏ trốn.

-Đấy, anh xem, có người tới kìa !

Vừa thấy đám người Diệp Tưởng tới gần, bọn họ bắt đầu xôn xao bàn tán. Khi Diệp Tưởng chạy tới, trong đó có một người đàn ông đang hút thuốc,hắn bắt đầu hỏi han với giọng nói mang đặc trưng của vùng Sơn Đông:
-Các anh vì sao lại quay lại? Tìm không thấy đường xuống núi hay sao?

-Cái này..... Chờ bọn tôi một chút......

Diệp Tưởng đi lên xe, nhìn thấy tài xế đang kiểm tra sửa chữa thiết bị trong xe. Không thể không nói diễn xuất của hắn thật sự chuyên nghiệp, biết rõ xe này là căn bản sửa không được, nhưng vẫn cố gắng sửa chữa.

“Chị hướng dẫn viên du lịch ơi!” Hắn chạy lên xe sau, sau đó bắt đầu hỏi han nữ hướng dẫn viên du lịch trong đoàn:“Là thế này......”

Hắn đem tình hình cụ thể kể ra một lần. Nữ hướng dẫn viên du lịch nghe xong liền biến sắc, vội hỏi:
-Hàn tiểu thư mất tích ? Lớn chuyện rồi ! Di động của chị ấy có gọi được không?

-Di động không có tín hiệu!
Diệp Tưởng lắc đầu nói:-
-Đại khái nguyên nhân chắc là do chúng ta đang ở vùng núi...... Giang Nghị và Trương Đức Khôn đang tìm kiếm chị ấy. Anh ấy nhờ chúng tôi kiếm vài người tới để tìm kiếm.

Nhưng mà, các hành khách khác lại không có phản ứng gì, có vẻ như bọn họ căn bản cũng không muốn quản chuyện này. Nhưng nghĩ lại cũng phải, những người này đều biết bên ngoài có quỷ, ai sẽ vì cứu người lại chạy tới chỗ có quỷ chứ?

Diệp Tưởng nghĩ lại, hắn coi như là hoàn thành nhiệm vụ. Hắn tạm thời không dám đi ra ngoài, hai người hắn và Trương Niệm Chu đều quay trở lại chỗ ngồi ban đầu. Mà La Hạo Sinh và Khang Tuyết Nghiên hai nam nữ nhân vật chính hai người, sau khi quan sát bọn họ một lúc, nhân vật nam chính mở miệng :
-Sau lại quay lại thế? Không phải muốn xuống núi sao?

Trong đây cần phải nhắc tới một việc, đó là nếu như nguyên nhân do diễn viên khác khiến bạn phải nói ra những lời không có trong kịch bản hay làm những hành vi trái với kịch bản, về cơ bản vé chuộc cái chết sẽ không bị trừ. Đương nhiên, là cơ bản, cũng không có nghĩa là tuyệt đối. Nếu có người lợi dụng điểm này cố ý không dựa theo sự phát triển của kịch bản để tiết kiệm vé chuộc cái chết, điều đó sẽ biến thành một bug rất lớn. Cho nên, điểm này cũng tồn tại một giới hạn, đó là những câu nói tự nghĩ ra, hoặc là những hành vi không ảnh hưởng lớn đến kịch bản sẽ không có việc gì lớn, ngược lại, kịch bản nếu bị thay đổi quá nhiều do ảnh hưởng của những hành vi và lời nói này thì chuyện sẽ khác đi .

-Ngọn núi này chắc là có dã thú, nên bọn mình không dám đi lung tung ở bên ngoài.

Diệp Tưởng lắc đầu nói:
-Trước hết cứ đợi ở đây, đợi bác tài sửa xong xe rồi tính tiếp vậy.

Hắn lúc này rất phiền muộn. Di động nếu như có tín hiệu, hắn có thể lên mạng. Trước đó khi ở bên ngoài hắn đã xem xét kỹ bản đồ du lịch, hắn phát hiện bản đồ này cực kỳ đơn giản, căn bản là nhìn không ra đây là tỉnh nào huyện nào của Trung Quốc, ngọn núi nàychắc hẳn cũng được hư cấu ra. Nơi này là vùng núi, không có bóng người, hiện tại lại là ban đêm, quả nhiên là địa điểm tuyệt vời để quay phim kinh dị!

Nếu có thể lên mạng, cộng thêm việc biết rõ cụ thể về địa điểm, hắn có lẽ có thể tra xem nơi này liệu có tồn tại những truyền thuyết liên quan đến việc bị quỷ quấy phá, truy tìm nguồn gốc, có lẽ có thể nghĩ ra sách lược mới. Nhưng là hiện tại quỷ vì sao sinh ra, căn bản là không thể nào biết được.

Nếu quỷ hồn vì báo thù tới đòi mạng, hắn sắm vai nhân vật không biết có từng làm những chuyện thương thiên hại lý gì hay không, hắn cũng bó tay không biết !

Qua một lúc lâu, không ai muốn đi ra ngoài tìm người.

Bởi vì di động không gọi được nên cũng không thể nào báo cảnh sát hoặc liên lạc với người sống dưới chân núi. Diệp Tưởng thở dài, trước kia vốn chỉ là người làm công ăn lương, nay lại phải trong một bộ phim kinh dị liều chết cầu sinh. Nhưng hắn cũng không có bất cứ biện pháp gì.

Lúc này, chỉ nghe thấy đôi nam nữ nhân vật chính, La Hạo Sinh hòa Khang Tuyết Nghiên tiếp tục trao đổi.

Đây là những lời thoại trong kịch bản.

-Đợi khi trở về anh nhất định phải gọi điện trách cứ công ty du lịch mới được,” La Hạo Sinh vừa nói vừa rút ra điếu thuốc rồi châm lửa hút,“Xem chừng đêm nay chúng mình không thể xuống núi được rồi.

-Đúng vậy, Khang Tuyết Nghiên nói:
Đường núi nơi này thật không dễ đi, hơn nữa đi bộ xuống núi cũng không biết phải mất thời gian bao lâu nữa. Huống chi, thật sự có dã thú thường lui tới cũng chưa biết chừng.

Lúc này mùi thuốc lá bắt đầu lan đến, Diệp Tưởng nhất thời nghiêng đầu, đem cửa kính xe mở ra. Hút thuốc cũng không phải động tác yêu cầu trong kịch bản, nghĩ lại khi diễn viên đóng vai La Hạo Sinh phát hiện trong người y có thuốc lá, liền bắt đầu châm một điếu hút. Ở đây áp lực do khẩn trương cùng khủng bố đem lại, muốn hút một điếu thuốc cũng rất bình thường. Nhìn hắn châm lửa đốt thuốc, tuyệt đối có thể khẳng định hắn là người nghiện thuốc nặng. Diệp Tưởng người này trước nay đều cho rằng hút thuốc lá có hại khỏe mạnh, cho nên hắn chưa bao giờ hút thuốc. Hắn thông cảm với tâm tình của đối phương, đành phải yên lặng “hít khói thuốc thụ động” (secondhand smoking,là hình thức hít khói thuốctừ không khí, mà không trực tiếp hút thuốc láhoặc thuốc làovà cũng bị tác hại gián tiếp dẫn đến những nguy cơ về bệnh như ung thư phổi).

Đồng thời, trong đầu hắn xuất hiện một suy nghĩ.

Kết thúc màn 1, lái xe sẽ chết ở trong xe. Như vậy, liền đồng nghĩa với việc quỷ hồn ở thời điểm đó bắt đầu tiến vào trong xe giết người. Vậy trước đó, cần phải chuẩn bị đề phòng gì không? Phải nói hắn là một người bình thường không có tín ngưỡng tôn giáo gì, trong người vừa không có phật châu cũng không có giá chữ thập, nơi này cũng không có tài liệu để hắn làm kiếm gỗ đào và máu chó đen? Hay, trước lúc nửa đêm, lại lần nữa bỏ trốn?

Nhưng là nghĩ đến trong tờ rơi có rất nhiều quỷ ảnh, hắn liền nghĩ đến, quỷ không chỉ một, hắn cho dù trốn được một quỷ nhưng cũng khó bảo đảm sẽ không gặp quỷ khác. Căn cứ theo lộ số của phim kinh dị, quỷ bình thường khi xuất hiện một lần giết nhiều nhất là hai đến ba người, mà trước mắt cả đám người, quỷ bình thường sẽ không xuất hiện, cho dù là trong đêm tối. Mà trong xe có gần bốn mươi người, tuy rằng trong đó có không ít đều là người lớn tuổi và người già, thoạt nhìn cũng không giúp được gì nhiều, nhưng nhiều người như vậy tụ tập, quỷ chắc chắn sẽ không công khai xuất hiện. Cẩn thận ngẫm lại, làm gì có bộ phim kinh dị nào mà quỷ lại ngang nhiên xuất hiện trước đám đông giết người chứ? Đều là do một nhân vật nào không muốn sống thoát ly đội ngũ, chạy đến nơi không có người, sau đó quỷ sẽ xuất hiện .

Bởi vậy...... Hắn trước đó rời khỏi xe khách không phải là hành vi ngu ngốc hay sao?

Diệp Tưởng cuối cùng suy xét nhiều lần, quyết định vẫn nên lưu lại trong xe khách.

Hợp mưu hợp sức, nghĩ đến kiểu gì cũng có biện pháp giải quyết vấn đề. Thật sự không được...... Nói khó nghe một chút, có quỷ xuất hiện, chen lẫn vào trong nhiều người như vậy, có khi chưa chắn hắn đã là người đâu tiên bị giết. Khi những người khác gặp nạn, hắn cũng có thể trốn. Tuy rằng nghĩ như vậy có chút không đạo đức, nhưng trước mắt đây vẫn là sách lược cầu sinh tốt nhất. Quỷ hồn đều là bất tử bất diệt, Diệp Tưởng hắn chỉ là người làm công ăn lương bình thường, cũng không phải là cái gì Mao Sơn đạo sĩ,lấy gì để đấu lại quỷ đây?

Sau đó, tiến thêm một bước yếu để suy xét...... Khi quỷ tiến vào xe khách, giết hại tài xế......

Hắn nên làm thế nào?

 
Bình luận


Quyển 1 - Chương 6: Khủng bố đến gần

Lúc này, bên trong xe khách ngược lại tương đối náo nhiệt. Trong lòng Diệp Tưởng dù có rất nhiều ý tưởng,nhưng lại không có cách nào thảo luận với người khác. Nói ra những câu thoại do hắn tự nghĩ lại lo lắng sẽ bị trừ vé chuộc cái chết. Đúng vậy, hắn cảm giác được, lúc trước nói những lời thoại tự nghĩ không có trong kịch bản sở dĩ không bị trừ vé chuộc cái chết, hẳn là bởi vì những câu nói đó không ảnh hưởng quá lớn đến kịch bản. Ban đầu,khi rời xa xe khách, mỗi một lần bị trừ vé chuộc cái chết, phần bị trừ đi đều là số nguyên, nhưng hiện tại phần vé chuộc bị trừ đi lại là số lẻ, không thể không cho rằng...... Trong những lời thoại có câu khiến vé chuộc cái chết bị trừ. Nói cách khác, những lời kịch tự nghĩ ra khi đạt đến một trình độ nhất định, cũng khiến vé chuộc cái chết bị trừ bớt.

Khi chú tâm nghe nam nữ nhân vật chính đối thoại , càng nghe hắn càng cảm thấy hai người này tuyệt đối là diễn viên lâu năm,bởi vì người mới khi nói một lời thoại có trong kịch bản đều có cảm giác giống như đang đọc theo những gì kịch bản yêu cầu, nhưng hai người bọn họ khi nói chuyện, trong những câu đối thoại luôn mang theo sắc thái tình cảm. Điều này khiến cho Diệp Tưởng nảy sinh ý nghĩ: Không lẽ nếu như diễn xuất tiến bộ, diễn viên cũng được công thêm một số vé chuộc cái chết? Bằng không, diễn viên lâu năm việc gì phải chú trọng đến diễn xuất như vậy?

Lúc này Diệp Tưởng, bắt đầu ngồi nghiêm chỉnh, bởi vì......
Sắp đến lời thoại của hắn.

-Tuyết Nghiên.
Nhân vật nam chính La Hạo Sinh tiếp tục nói:
-Hiện tại nghĩ lại, anh vẫn cảm thấy có chút là lạ.

-Ừ, có gì không?

-Xe khách này......
La Hạo Sinh tiếp nói:
0Ngày đó khi chúng ta đến bến xe khách liên tỉnh, anh đã cảm thấy có gì đó không thích hợp. Khi đó, bên cạnh anh đột nhiên xuất hiện một lão già ăn xin......

-Lão già ăn xin?

-Ừ. Ông ta đột nhiên ôm lấy chân anh rồi nói:Chàng trai trẻ, chiếc xe này âm khí nặng nề, không đi được đâu !

-Anh nói sao?

Nữ nhân vật chính Khang Tuyết Nghiên đột nhiên tỏ vẻ kinh ngạc, thần thái có vẻ rất chân thực, nếu so với các diễn viên trong phim truyền hình có lẽ, cũng không thua kém bao nhiêu.

-Chuyện này, sao em lại không biết?

-Lúc đó em còn chưa tới. Khi bọn anh nhìn bộ dạng của lão già ăn xin đó, cứ tưởng lão sẽ mượn cơ hội hội ăn vạ để đòi tiền, nên bọn anh cũng không để ý tới lão, cố tránh lão. Nhưng lão vẫn bám chặt không buôn, miệng vẫn liên tục nói:‘Xe này không thể đi, không thể đi được đâu !’ Khi đó, Hạ Vân nổi nóng, đá cho lão một cái, còn mắng lão là lão già ăn xin thối tha. Phải mất cả nửa ngày bọn anh mới thoát được lão.

Tuyết Nghiên quay đầu hỏi:
-Phải vậy không? Hạ Vân?

Diệp Tưởng đương nhiên biết đến đoạn hội thoại này. Loại tình tiết này trong phim kinh dị đã xưa như Trái Đất. Lão già ăn mày kia hiển nhiên là một cao nhân, chỉ tiếc hắn hiện tại đã xa cuối chân trời, bằng không hiện tại là cơ hội cầu sinh tốt nhất. Bộ phim kinh dị này hiển nhiên không cho diễn viên lợi dụng lão già ăn xin kia để tìm cơ hội cầu sinh, nên phân đoạn này không được quay. Mà nhân vật Hạ Vân do mình sắm vai còn đá đối phương một cái, xem như là bị báo ứng.

Hiện tại, khi nghe nữ nhân vật chính hỏi chuyện, Diệp Tưởng chỉ có thể hoà nhập với nhân vật Hạ Vân, trong đầu chọn đọc những tin tức có liên quan tới lời thoại của hắn, nói:
- Phải thì sao nào? Lão ăn xin kia hơn phân nửa là muốn lừa tiền. Hạo Sinh, cậu không phải chỉ vì xe bị trục trặc không chạy được, liền tin lời lão già đó chứ?

-Không phải......
Nhân vật nam chínhLa Hạo Sinh lắc lắc đầu, đoạn hắn cắn môi nói:
-Hiện tại nghĩ lại, chiếc xe khách này lúc ấy nằm tận trong góc, chúng ta phải tìm một lúc lâu mới thấy. Tớ lúc ấy khi ngồi lên xe đã có cảm giác xe khách có vẻ rất âm u......

Lúc này, hắn nhìn về phía Trương Niệm Chu ở bên cạnh rồi hỏi:
-Niệm Chu, tớ nói chắc không sai chứ?

Trương Niệm Chu lên tiếng đáp lại một cách to và rõ ràng:
-Cậu nghĩ đi đâu vậy? Khi đó xe khách đỗ trong bóng râm, cho nên điều này cũng bình thường thôi mà.

-Có một số việc, thà rằng tin là có còn hơn không tin.

Một âm thanh lạnh lùng truyền vào bên tai khiến Diệp Tưởng lập tức quay đầu tìm kiếm người vừa lên tiếng, hoá ra người đó đang ngồi bên cạnh Đỗ Nham và là một nữ nhân vật khác trong đám 6 người, Giang Ấu Lâm. Nàng bởi vì thần thái có vẻ rất tự nhiên, bị Diệp Tưởng phán đoán là một diên viên lâu năm.

-Ấu Lâm/
Quan hệ giữa nữ nhân vật chính Khang Tuyết Nghiên và Giang Ấu Lâm có vẻ không tệ nên Khang Tuyết Nghiên nhoẻn cười hỏi:
-Cậu có gì vậy?

Kế tiếp, là câu thoại của Diệp Tưởng:
-Đúng rồi, lại nói tiếp, Ấu Lâm cậu và Tuyết Nghiên cùng nhau đến sau. Bởi vì các cậu đến tương đối muộn, Đỗ Nham còn cười trêu nói đám con gái các cậu dành quá nhiều thời gian cho việc trang điểm.

Đỗ Nham phản ứng cũng rất nhanh, lập tức tiếp lời nói:
-Đâu có......Mình đâu nói gì đâu !

Trao đổi mấy câu thoại, mọi người bắt đầu có chút nhập thần, cảm giác sợ hãi trong lòng cũng vơi bớt dần. Khi đọc các câu thoại cũng có vẻ tự nhiên rất nhiều.

Diệp Tưởng chỉ đóng vai phụ, cho nên lời kịch của hắn cũng không nhiều, chủ yếu lời kịch vẫn tập trung bên phía La Hạo Sinh và Khang Tuyết Nghiên, mà lúc đó La Hạo Sinh tiếp tục nói:
-Ừm, Ấu Lâm cậu lúc đó cũng đâu được gặp lão già ăn xin đó. Chẳng lẽ cậu cho rằng những gì lão nói là đúng?

-Tớ đâu có biết gì đâu !
Giang Ấu Lâm quay đầu, nhìn thẳng La Hạo Sinh rồi nói:
- Chuyện này, cậu là người đánh giá mới phải. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com

Khi nàng quay đầu lại, Diệp Tưởng có cảm giác choáng váng.

Trước đó hắn mới chỉ nhìn thấy gương mặt nàng lúc nhìn nghiêng,hiện tại khi Giang Ấu Lâm quay đầu lại mới thấy bộ dạng của nàng có vẻ thanh tú thoát tục, chỉ nhìn qua rõ ràng thấy nàng là một nữ diễn viên có dung mạo mỹ lệ,so với nữ nhân vật chính Khanh Tuyết Nghiên không hề thua kém!


Đoạn thời gian sau đó, trong cơ bản không có lời thoại của Diệp Tưởng. Dù sao cũng chỉ là một vai phụ, hơn nữa, nói không chừng đến màn kế tiếp, hắn phải đối diện với tử vong. Diệp Tưởng tự nhiên phải ưu tiên suy xét tìm đường cầu sinh.

Muốn tiếp tục sống, vé chuộc cái chết là điều đầu tiên phải nghĩ đến.

Nửa đêm lúc 0 giờ, lái xe sẽ chết. Mà hiện tại thời gian đã là mười giờ rưỡi, cách nửa đêm cũng không xa. Căn cứ theo sự phát triển của kịch bản, trước mười một giờ một chút, bởi vì xác nhận xe không sửa được, mọi người chỉ còn cách qua đêm trong xe. Tiếp đó, mọi người đóng chặt cửa xe và cửa sổ, sau đó mọi người bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Sau khi La Hạo Sinh chìm vào giấc ngủ, không biết trải qua bao lâu hắn liền gặp phải ác mộng,đến lúc tỉnh lại đã là lúc nửa đêm.

Bắt đầu từ lúc La Hạo Sinh ngủ là mười một giờ,trong thời gian một tiếng kể từ lúc đó đến nửa đêm là giai đoạn kịch bản bỏ trống. Tuy rằng La Hạo Sinh tỉnh lại lúc nửa đêm, nhưng Diệp Tưởng không dám tùy tiện kết luận thời gian tử vong của tài xế chắc chắn là vào lúc nửa đêm. Nói cách khác,trong khoảng thời gian kịch bản bỏ trống, chính là khi quỷ hồn vào trong xe khách giết người!

Không......

Trong lòng Diệp Tưởng bỗng gạt bỏ giả thuyết hắn vừa đặt ra.

Tiến vào trong xe khách? Dựa theo cách nói chuyện của lão già ăn xin kia, tựa hồ đã xuất hiện vấn đề, chính là bản thân chiếc xe khách này. Dựa theo kịch bản mà xem xét, lời nói của lão già ăn xin tuyệt đối không phải không có căn cứ.

Dù gì đi nữa, khoảng thời gian một giờ kịch bản không có, Diệp Tưởng tuyệt đối không thể không làm gì. Trước mắt kịch bản chỉ đề cập đến trong màn đầu tiên lái xe sẽ chết, tuy nhiên khi đó Hạ Vân vẫn còn sống. Tuy vậy, Hạ Vân, cũng chính là Diệp Tưởng đã ly khai xe khách một lần. Kịch bản đã thay đổi, không người nào biết ai sẽ trở thành “mục tiêu ưu tiên cần xử trí” của quỷ hồn? Dù sao phim kinh dị căn bản không quá quan trọng tính logic, tình tiết phát triển thế nào còn không phải do kịch bản định đoạt sao? Huống chi, hắn cũng chỉ là một vai phụ, không biết đến thời điểm nào nói chết thì sẽ chết, trước đó bắt buộc phải tích góp đủ vé chuộc cái chết, sau đó mới có thể đề ra sách lược phù hợp.

Như vậy, trong thời gian 1 giờ trống không trong kịch bản, hắn có thể làm được những gì đây?

Hắn cảm giác được, đám người La Hạo Sinh thực sự không chỉ biết lăn ra ngủ trong thời gian 1 giờ này !

Nếu rời khỏi xe khách cũng không an toàn, như vậy...... trước hết, phải tính cách làm sao có thể cầu đường sống trong chỗ chết! Bất cứ một bộ phim kinh dị nào cũng vậy, không thể bắt diễn viên đi chịu chết, như vậy có lẽ trong kịch bản sẽ lưu lại cho họ một số thủ đoạn hạn chế quỷ hồn không thể tàn sát bừa bãi. Vậy đó là gì? Lão già ăn xin chỉ là nhắc nhở bọn họ, cũng không cho họ phù chú hay những thứ đại loại như thế. Vì sao lại nói âm khí nặng nề, cũng không ai biết. Về phần trong lời nói của lão già ăn xin có đề cập đến những thứ gì đó quan trọng khác hay không thì bọn họ đều là diễn viên, căn bản chưa thấy qua lão già ăn xin đó, làm cách nào để biết được đây?

La Hạo Sinh, Khang Tuyết Nghiên, Đỗ Nham, Trương Niệm Chu, Giang Ấu Lâm...... Còn có hắn Hạo Vân, tổng cộng sáu người, là những nhân vật chủ chốt trong bộ phim kinh dị này. Trước mắt xem ra, chỉ khi mọi người cùng nhau liên thủ mới có khả năng đối phó với cục diện bị động như vậy. Như vậy thì trong thời gian một giờ trống rỗng trong kịch bản , bọn họ nên làm gì?

Cứ mặc kệ tất cả đánh một giấc ngủ ngon, trơ mắt nhìn lái xe mất mạng?

Diệp Tưởng cứ có cảm giác, hắn bắt buộc phải làm gì đó. Dù sao thì, phải làm gì đó mới có khả năng gia tăng vé chuộc cái chết của bản thân. Hơn nữa, phải tìm được cách có thể hạn chế quỷ hồn giết người. Trong phim kinh dị nhất định có che dấu phương pháp đó ở đâu đó, có thể khiến bọn họ có thể hoá nguy thành an!

Nghĩ tới nghĩ lui, không may là tin tức quá ít, nên Diệp Tưởng vẫn khó đưa ra quyết định.

Hắn muốn đi hỏi xem tài xế tính toán thế nào, nhưng trước mắt tạm thời hắn còn chưa muốn bị trừ sạch số tấm vé chuộc cái chết còn lại, nên chỉ có thể tạm thời quan sát xem tài xế định làm gì. Bác tài nhất định biết mình phải chết lúc nửa đêm, nên không thể không làm gì. Dù bác tài có làm gì, nhất định trước lúc nửa đêm, hắn phải rời khỏi xe khách.

Chỉ là, hắn một mình trốn khỏi xe khách, chỉ sợ nguy hiểm sẽ càng lớn, kết quả chỉ sợ khó tránh được mất mạng.

Mà điều mà Diệp Tưởng muốn suy nghĩ cẩn thận lúc này chính là......Lúc nửa đêm, hắn vẫn tiếp tục lưu lại trong xe khách hay là tự mình bỏ trốn?

Lúc này, hắn bỗng nhiên cảm giác được, trong xe đã trở nên im ắng vô cùng. Bên ngoài, dưới ảnh hưởng của bóng đêm, cảnh vật xung quanh dần dần bị bao phủ trong hắc ám.

Lời thoại của mọi người đều đã nói hết.Trong xe lúc này là bầu không khí im lặng đến rợn người.

Lái xe đã vừa thông báo, xe tạm thời không thể sửa được. Cho nên mọi người sau khi thương lượng, quyết định ngủ lại trong xe một đêm, sáng ngày mai lại tính cách khác.

Diệp Tưởng cuối cùng cắn răng đưa ra quyết định ! Lưu lại trong xe khách! Nhiều diễn viên như vậy nhưng không một ai rời đi, chẳng lẽ bọn họ không sợ chết? Hắn trốn đi làm gì? Hiển nhiên mọi người cũng nghĩ đến, nếu một mình bỏ trốn, khả năng chết lại càng nhanh, còn khi không lãng phí vé chuộc cái chết !

Chỉ là, trong khoảng thời gian này, hắn là tuyệt đối không thể giống như trong kịch bản miêu tả chìm vào giấc ngủ. Nhiều nhất chỉ là nhắm mắt dưỡng thần, đầu óc vẫn bảo trì bình tỉnh. Thời gian hắn bắt đầu gia nhập bộ phim có lẽ chỉ hơn 8 h tối một chút, chưa đến mức nhanh như vậy đã mệt rã rời. Còn đến lúc nửa đêm......

Dựa theo kịch bản, ít nhất đến khi kết thúc màn 1, Hạ Vân vẫn còn sống. Hắn chỉ có thể hy vọng điều này sẽ không thay đổi.

Thời gian từ từ trôi qua, rất nhanh, tất cả hành khách đều bắt đầu nhắm mắt lại, bất quá Diệp Tưởng biết mọi người đa số chỉ giả vờ ngủ. Ai có thể yên tâm đi ngủ trong chiếc xe mà sau đó sẽ có quỷ đến phá phách?

Hắn thỉnh thoảng mở mắt ra nhìn về phía vô lăng, nhưng hắn phát hiện, bác tài vẫn ngồi vững vàng trong vô lăng!

Diệp Tưởng vốn tưởng rằng tài xế khẳng định sẽ bỏ trốn, chẳng lẽ lái xe tính đợi đến nửa đêm mới bắt đầu bỏ trốn? Hoặc là...... Hắn là diễn viên lâu năm, có biện pháp đặc biệt có thể đối phó với quỷ hồn?

Có nên làm điều gì đó không?

Diệp Tưởng nhất thời trở nên do dự.

Chẳng lẽ đi khuyên bảo hắn bỏ xe chạy trốn?

Hắn từng có ý nghĩ tìm biện pháp cứu lái xe, nhưng cuối cùng vẫn là không dám.

Một giờ......

Một giờ sau......

Sẽ phát sinh chuyện gì đây?

Trong bóng đêm hắc ám bên ngoài xe khách, bắt đầu truyền lại tiếng gió rít, giống như tiếng khóc nức nở......

Diệp Tưởng nhắm mắt lại, muốn giả bộ hắn đã ngủ rồi. Nhưng mà, không biết tại sao, sau đó hắn lại cảm thấy hai mi mắt càng ngày càng nặng, mỗi lần cố gắng mở mắt, hai mí mắt lại díu cả lại......

Trong lòng hắn không ngừng nhắc nhở bản thân, không thể ngủ, không thể ngủ , nhưng dù có làm sao cũng không thể chống lại cảm giác mệt mỏi buồn ngủ, cuối cùng...... Không ngờ liền lăn ra ngủ !

Không biết đã trải qua bao lâu, hắn mới mờ mịt tỉnh lại. Lúc này, bên trong xe khách mọi người đã lăn ra ngủ hết.Đèn đóm trong xe cũng đã tắt từ lâu.

Hắn trong lúc hoảng sợ, lập tức lôi điện thoại di động ra nhìn. Thời gian bây giờ là......

11:58 phút !

 
Bình luận


Quyển 1 - Chương 7: Nửa đêm

Chợt tỉnh lại, Diệp Tưởng phát hiện không ngờ mình đã ngủ lâu đến thế?

Lúc này, hắn lập tức nhìn về phía buồng lái!

Lái xe...... Hiện tại...... Chết rồi sao?

Trong bóng đêm, hắn bỗng nhiên nghiêng mắt nhìn,hắn phát hiện Giang Ấu Lâm không ngờ cũng đã tỉnh dậy! Ngoài ra, những người khác vẫn còn đang ngủ. Phía trước nhân vật nam chínhLa Hạo Sinh đang trằn trọc, hiển nhiên lúc này giống như kịch bản mô tả, hắn đang gặp ác mộng.

Diệp Tưởng rụt người lại, đầu hắn hơi lộ ra nhìn về phía buồng lái. Nhưng chỗ đó tối om, hắn nhìn gì cũng không thấy rõ.

Lái xe chết rồi sao? Hay còn chưa chết?

Ánh mắt Giang Ấu Lâm cũng quét qua nhìn hắn, khi ánh mắt hai người giao nhau,họ cảm thấy bản thân hiểu ý của đối phương.Trong tình huống hiện tại, chỉ có thể tiếp tục quan sát.

Không khí chỗ buồng lái của tài xế hoàn toàn yên tĩnh. Mà thời gian trong di động đã là 11:59 phút .

Lái xe, chẳng lẽ đã chết rồi? Dù sao thời gian cũng không chênh lệch nhiều, rất có khả năng đã qua nửa đêm.

Hắn ngưng thần nín thở, chờ đợi thời gian từng giây từng giây trôi qua, thân thể không dám cử động dù chỉ một chút.

Hắn bỗng nhiên ngẫm lại, lái xe cũng không phải ngu ngốc, biết rõ sẽ chết, đương nhiên lái xe đã bỏ ra một lượng vé chuộc cái chết để đào tẩu . Làm sao y còn ở nguyên chỗ cũ?

Bỗng nhiên, chỉ thấy trong bóng đêm, trong buồng lái có một thân ảnh đứng lên ! Nhìn thân ảnh kia, tựa hồ là lái xe ! Hắn ngừng thở,vì biết có lẽ ngay sau đó...... Hắn sẽ nhìn thấy quỷ chân chính......

Không phải là quỷ trong phim kinh dị do diễn viên sắm vai, mà là chân chính khủng bố quỷ hồn !

Diệp Tưởng cắn môi, hắn cảm thấy trong người mồ hôi không ngừng toát ra, nhất là phía dưới nách hắn có cảm giác lạnh buốt.

Chỉ thấy nhân ảnh bắt đầu đứng dậy, rồi từ từ bước đi.Trong bóng đêm hắc ám bỗng nhiên lóe ra tia lửa lay lắt, chiếu sánh gương mặt người kia, thật là lái xe gương mặt. Nguyên lai tài xế dùng bật lửa châm thuốc hút. Ánh sáng từ bật lửa loé lên rồi vụt tắt.

Được một hồi, lái xe lại lần nữa ngồi trở lại trong buồng lái.

Nhịp tim của Diệp Tưởng trở nên nhanh và gấp hơn, cuộc đời hắn chưa từng khẩn trương sợ hãi đến thế. Lúc này, ánh mắt hắn liếc sang nhìn Giang Ấu Lâm, hắn nhìn thấy tay nàng đang chỉ xéo về một phía. Hơn nữa, ngón tay nàng đang run rẩy......

Diệp Tưởng cũng phát hiện ra vào lúc đó, thân thể của nàng đang run lẩy bẩy, rõ ràng nàng đang khá sợ hãi. Nhưng mà...... Phương hướng mà nàng chỉ tới, Diệp Tưởng liếc mắt nhìn qua, nhưng một chút dị thường cũng không thấy !

Lúc này, Diệp Tưởng bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng. Đó chính là...... Giang Ấu Lâm có thể thấy được những thứ mà người khác không thể thấy! Nàng có lẽ là diễn viên lâu năm, vậy không lẽ tồn tại thứ gọi là mắt âm dương?

Hai chân của Diệp Tưởng lúc này cũng bắt đầu run rẩy. Bất cứ một ai từ nhỏ đến lớn làm quen và sinh hoạt trong thế giới duy vật, đột nhiên đến thế giới phim kinh dị, lại tiếp xúc với quỷ hồn chỉ trong gang tấc, người đó có thể bảo trì trấn tĩnh không sợ tới mức ngất xỉu, tố chất tâm lý của người đó đã rất tốt rồi! Điều này còn nhờ vào việc hắn đã chuẩn bị đầy đủ về tâm lý, hơn nữa trong xe còn có rất nhiều người!

Ngay lúc này, hắn suy nghĩ, lái xe không trốn đi khẳng định là do y đã chuẩn bị đầy đủ. Trong người y nhất định có lợi khí có thể khắc chế quỷ hồn.

Ngay sau đó, hắn đột nhiên nghe được, thân hình lái xe ngã sấp xuống sàn, tiếp đó chỉ nghe thấy tiếng giãy dụa kịch liệt. Tương tự như vậy, thân thể La Hạo Sinh lúc này đang giãy dụa không ngừng, nghĩ đến chắc đang là thời điểm cao trào khi hắn bị cơn ác mộng dày vò. Đến khi hắn tỉnh lại, có lẽ sẽ nhìn thấy cảnh tượng khủng bố kia?

Hai tay hắn ôm chặt đầu mình, trong lòng chỉ cầu thời gian trôi nhanh một chút, hy vọng bác lái xe có thể dựa vào lợi khí khắc quỷ hồn tiêu diệt đi quỷ hồn kia, như vậy, ngay sau đó hắn có thể lao đến đoạt lấy thứ đó. Nếu tài xế mất mạng, việc đó lại càng dễ dàng hơn.

Giờ phút này suy nghĩ của hắn đã bắt đầu có chút hỗn loạn . Dù sao cũng khó trách, bất cứ ai gặp chuyện như vậy cũng không thể kiềm chế được.

Lúc này tiếng giãy dụa của lái xe đã ngưng bặt. Lập tức, chỉ nghe đến một tiếng hét lớn, do La Hạo Sinh giật mình tỉnh giấc khỏi ác mộng phát ra !

Lập tức, đèn xe được bật lên. Tiếng hét chói tai khiến rất nhiều hành khách bừng tỉnh, kể cả Trương Niệm Chu và Đỗ Nham.

-Sao vậy......

-Ai gào lên vậy......

Khi đèn xe bật lên, La Hạo Sinh ngay lập tức nhìn về phía buồng lái. Lái xe đã nằm chết trong vô lăng, mặt đầy máu tươi, tay còn lại đặt trong nút bật đèn xe.


Rất nhiều hành khách chứng kiến cảnh tượng như vậy, căn cứ theo kịch bản, cùng nhau gào lên đầy sợ hãi......

Màn đầu tiên, kết thúc.

Tiếp đó, một lượng thông tin khổng lồ trong nháy mắt tràn vào trong óc của Diệp Tưởng, thông tin về kịch bản màn thứ 2, lập tức được truyền vào trong đầu hắn!

Thông tin cực kỳ rõ ràng, kể cả những thông tin liên quan đến những chi tiết nhỏ nhất, tuyệt đối không sót bất cứ thứ gì !

Nội dung kịch bản sửa đổi...... Không ngờ lại là như thế!

Ngay lúc ấy, sắc mặt của Diệp Tưởng trở nên trắng bệch !

Bởi vì......

Trong đội ngũ 6 người tính cả nhân vật chính, trong màn thứ hai có hai người chết.

Người đầu tiên, là Đỗ Nham. Người thứ hai, chính là Hạ Vân!

Là hắn !

Diệp Tưởng ngay tại màn thứ hai sẽ chết !

Lúc này Diệp Tưởng, cơ hồ đã suy sụp. Mà bên cạnh Đỗ Nham giận dữ đấm vào cửa kính xe, thậm chí còn có máu tươi chảy ra.

Lúc này, La Hạo Sinh bước tới trước bắt đầu xem xét thi thể.

Trương Niệm Chu rõ ràng chứng kiến đến màn thứ hai hắn không phải chết, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Hắn vỗ vai Diệp Tưởng, đọc lời thoại tương ứng:“Sao lại như vậy? Lái xe chết rồi?”

Ánh mắt hắn khi nhìn Diệp Tưởng tràn ngập vẻ thông cảm.

Lúc này nữ hướng dẫn viên du lịch, nam nữ nhân vật chính cùng những người còn lại tập trung xung quanh xác của tài xế. Việc báo cảnh sát có được nhắc đến, nhưng di động vẫn không có sóng.

“Không ai được phép tới gần hiện trường !” La Hạo Sinh la lớn:“Đây là một vụ án mưu sát!”

Nhân vật chính bất cứ lúc nào cũng phải là người xuất sắc nhất, những người xung quanh chỉ đóng vai trò làm phông nền cho diễn xuất của hắn. La Hạo Sinh lập tức nói:“Mọi người dù có thế nào cũng không nên tới gần hiện trường ! Hiện tại phát sinh vụ án giết người, mọi chuyện cần phải được điều tra rõ ràng...... Vừa rồi có ai biết được tiền căn hậu quả không?”

Diệp Tưởng vội vàng dựa theo kịch bản yêu cầu, biểu hiện ra bộ dạng muốn nói lại thôi.

Mà La Hạo Sinh tự nhiên “phát hiện” hắn có điều kỳ quái, lập tức truy vấn:“Hạ Vân, cậu biết rõ chuyện gì xảy ra sao?”

Diệp Tưởng lúc này cảm giác được chuyện gì đó. Trong kịch bản màn đầu tiên, hoàn toàn không có đề cập đến chuyện sau khi Hạ Vân tỉnh lại trông thấy lúc tài xế châm lửa hút thuốc hiện ra hình tượng quỷ ảnh khủng bố. Tình tiết quan trọng như vậy, hẳn là trong kịch bản không nên bỏ qua mới phải. Mà hắn cũng rõ ràng không mệt mỏi nhưng vẫn lăn ra ngủ, sau đó tỉnh lại, tựa hồ cũng xuất phát từ việc trong lòng hắn vẫn luôn phiền muộn khiến hắn không thể yên tâm ngủ. Hay nói cách khác, hắn thay đổi tình tiết trong màn 1,sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến kịch bản của màn 2?

Sau đó, hắn dựa theo kịch bản màn 2 đọc lời thoại:
-Không...... Không phải, không có gì. Tớ chỉ thấy lái xe chết quá thảm thôi ......

La Hạo Sinh cảm thấy có chút đáng nghi, cũng nhân đó thần sắc hắn mang vẻ hoang mang rõ rệt. Đây là yêu cầu của kịch bản, nhân vật nam chínhkhi đang nằm mơ mộng trông thấy lái xe mất mạng, mà điểm này biến thành hiện thực, tự nhiên hắn sẽ cảm thấy khó hiểu. Liên tưởng đến lời nói của lão già ăn xin càng khiến cho người cảm thấy vài phần khủng bố.

Tiếp đó, vị kia nữ hướng dẫn viên du lịch sợ đến sắc phát khóc, vẻ mặt của nàng lúc đó khá chân thực,
-Tôi...... Tôi...... nên làm gì đây? Tôi dẫn đoàn đi du lịch nhiều năm như vậy nhưng chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy......

Lúc này, Khang Tuyết Nghiên liếc nhìn qua cái xác, nói:
-Mới nhìn qua không phát hiện vết thương ngoài da, máu tươi có vẻ chảy ra từ thất khiếu. Chẳng lẽ là trúng độc? Xung quanh đây cũng không có dấu vết đánh nhau.”

Ở bên trong xe, không có bé gái, nữ giới chủ yếu là người lớn tuổi và người già, cho nên khi phát hiện thi thể, mặc dù có nhiều người kêu thảm thiết, nhưng là cũng không kéo dài lâu. Mà Diệp Tưởng đặc biệt chú ý một điều, Trương Đức Khôn và Giang Nghị còn chưa trở về. Nam thanh niên đội mũ lưỡi trai Lưu An lúc này đang nhìn chằm chằm vào xác của tài xế.

-Chẳng lẽ không có ai nhìn thấy gì sao?
La Hạo Sinh lại hỏi một lần nữa:
-Tất cả mọi người đều đang ngủ?

Nhân chứng đương nhiên là có, hơn nữa không chỉ một. Bất quá kịch bản nếu không để bọn họ lên tiếng, Diệp Tưởng tự nhiên cũng không muốn làm điều thừa thãi. Lúc này,ánh đèn trong xe chiếu rọi cộng thêm nhiều người như vậy tụ tập, sự sợ hãi trong lòng hắn đã xua tan đi không ít.

Hắn hiện tại quan sát xác của lái xe, trong lòng ước đoán, lái xe đến không biết có sở hữu vật gì khắc quỷ hay không? Nếu không có, y vì sao lại to gan như vậy dám tiếp tục lưu lại trong xe khách? Hay là uy lực của đạo cụ khắc chế quỷ kia không đủ lớn, cho nên y mới chết? Mặc kệ như thế nào, nếu thực sự có thứ đó, Diệp Tưởng nhất định phải lấy được nó !

Bởi vì......

 
Bình luận


Quyển 1 - Chương 8: Được ăn cả ngã về không

Nữ nhân vật chính Khang Tuyết Nghiên hỏi nhân vật nam chínhLa Hạo Sinh:
-Anh cho rằng, hung thủ là người bên ngoài, hay là hành khách trong xe?

La Hạo Sinh phi thường do dự, hắn không biết nên nói gì.

Lúc này, Giang Ấu Lâm yên lặng không nói, chỉ liếc nhìn Diệp Tưởng. Hắn biết, kế tiếp, nàng muốn nói một câu vô cùng quan trọng.

-Mình...... Mình...... Thấy......
Giang Ấu Lâm chỉ nói vài chữ như vậy.

Cậu bình tĩnh một chút......
Diệp Tưởng rõ ràng cảm thấy được, lời thoại của hắn hiện tại rõ ràng ít hơn nhiều so với lời thoại trong màn đầu tiên.

-Lời của lão già ăn xin đó, là thật !

Giang Ấu Lâm hít sâu mấy hơi, sau đó nàng im bặt không nói gì.

Diệp Tưởng biết, nàng thực sự nhìn thấy, không phải là nàng đang diễn trò. Bởi vì kịch bản màn đầu tiên căn bản không yêu cầu nàng phải chỉ ngón tay về phía trước rồi tỏ vẻ sợ hãi. Nàng cũng không có khả năng biết trước nội dung kịch bản màn 2. Nói cách khác, lúc đó Giang Ấu Lâm, không, phải nói là nữ diên viên sắm vai Giang Ấu Lâm thực sự nhìn thấy được thứ gì đó ở chỗ đó......

Nhưng Diệp Tưởng nhìn không thấy !

Lúc này, La Hạo Sinh và Khang Tuyết Nghiên quay trở lại, La Hạo Sinh thở dài nói:
-Có vẻ như không có vật có giá trị nào bị mất. Như vậy chỉ còn khả năng báo thù. Nhưng làm sao giết chết tài xế vẫn còn là một câu đố khó giải. Lúc ấy khi anh giật mình thoát khỏi ác mộng thì cũng là lúc tiếng kêu thảm thiết vang lên......

Căn cứ theo sự xếp đặt của kịch bản, sau đó những hành khách trong xe chia làm 2 nhóm, nhóm giữ xe và nhóm xuống núi. Nói cách khác, một số người sẽ lưu lại trong xe, một số khác sẽ xuống núi. Trong đó, nhân vật chính La Hạo Sinh và Khang Tuyết Nghiên là người thuộc nhóm xuống núi. Mà nhóm giữ xe, tất cả đều là người lớn tuổi và người già. Người thuộc nhóm xuống núi rất đông, chỉ có 13 thuộc nhóm giữ xe, tất cả đều là diễn viên phụ.

Đương nhiên, có thể sử dụng vé chuộc cái chết để tự do quyết định. Mà nhóm nhân vật chính sáu người, tất cả đều quyết định xuống núi. Nhưng là......hai người Hạ Vân và Đỗ Nham hai người, đều bị chết ! Điều khó hiểu ở đây là hai người đó, không biết tại sao hai người đó tự nhiên bốc hơi khỏi đội ngũ. Người mất tích đầu tiên là Đỗ Nham. Sau đó, nam nữ nhân vật chính vội vàng đi xung quanh kiếm người, những hành khách cũng hỗ trợ tản ra xung quanh tìm kiếm. Nhưng trong lúc kiếm người, Hạ Vân cũng mất tích !

Cuối cùng, xác của hai người, được phát hiện cùng một lúc!

Mà hai người chết như thế nào, lại là một điều bí ẩn. Căn cứ theo kịch bản miêu tả, khi xác hai người được phát hiện, trong mặt hai người đều có vẻ sợ hãi, hiển nhiên, hai người họ đã nhìn thấy gì thứ gì đó rất đáng sợ!

Tự nhiên mất tích một cách khó hiểu, chỉ một điểm này đã khiến người ta không rét mà run. Nếu muốn tránh khỏi tai hoạ, như vậy chỉ có thể lưu lại làm thành viên của nhóm giữ xe, có lẽ sẽ tốt hơn một chút. Mà phái giữ xe tổng cộng cũng chỉ có 13 người, mà đều là người già và người lớn tuổi, căn bản cũng không giúp được gì. Tuy vậy, nếu đi theo nhóm xuống núi, hậu quả thế nào thật khó đoán biết......

Nghĩ đi nghĩ lại, điều này thật sự khó để đưa ra quyết định.

Mà điểm này là điểm mà Diệp Tưởng bắt buộc phải suy tính kĩ càng. Lúc này, trong nhóm hành khách , mọi người bắt đầu cùng nam nữ nhân vật chính thảo luận về vấn đề ai là hung thủ.

-Nếu hung thủ vẫn còn ở đâu đó quanh đây, chúng ta không thể cứ tiếp tục qua đêm trong xe được!

-Hơn nữa ở đây lại còn có người chết, chả có ai dám ngủ ở đây đâu !

-Vậy thì dứt khoát đi bộ xuống núi vậy !

La Hạo Sinh cuối cùng nói một cách dứt khoát:
-Như vậy, mọi người tự mình đưa ra quyết định vậy. Tôi cho rằng, có lẽ xuống núi có lẽ sẽ tốt hơn. Dù sao......

Hắn nằm mơ gặp ác mộng, cộng thêm cách nói chuyện của lão già ăn xin lúc trước khiến hắn càng ngày càng cảm thấy chiếc xe khách này có điềm chẳng lành, nên hắn dứt khoát quyết định xuống núi. Lúc hắn quyết định như vậy, những người khác cũng hùa nhau phụ họa.

Lưu lại trong xe? Hay xuống núi?

Diệp Tưởng biết, đây là lựa chọn mang tính sống còn! Trước đó hắn đã quan sát xác của lái xe, thật sự không thấy trong người y có lợi khí gì có thể khắc quỷ. Mà hiện tại nên chọn theo số ít lưu lại trong chiếc xe khách khủng bố này, hay nên xuống núi, sau đó biến mất một cách khó hiểu đến cuối cùng chết bất đắc kì tử?

Lựa chọn thực sự quá khó!

Đợi trong xe buýt, cộng thêm mười ba cụ già, tổng cộng cũng chỉ có mười bốn người. Đến lúc đó, ngồi đợi trong chiếc xe khách im ắng đến rợn người......

Chỉ nghĩ thôi cũng đã cảm thấy đáng sợ rồi!

Kỳ thật còn có con đường thứ ba, chính là không chọn bên nào, một mình xuống núi. Nhưng là phương án này hắn vừa nghĩ tới đã bỏ qua ngay, vì dù sao cũng quá mức nguy hiểm .Trong bao nhiêu bộ phim kinh dị, nhân vật chết thảm như vậy chính là bởi vì đi một mình.


Vậy......Phải làm gì bây giờ?

Chỉ thấy hành khách xung quanh bắt đầu lần lượt nói ra suy nghĩ của mình, có người nói mình đã lớn tuổi,đi đường lúc trời đêm không được tiện lắm,nên lưu lại chờ trong xe khách. Có người kiên quyết không chấp nhận ngủ cùng 1 người chết trong xe, hơn nữa còn nói không chừng sát nhân vẫn còn lảng vảng quanh đây. Nhóm xuống núi dần dần chiếm đa số.

Diệp Tưởng suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn chưa tìm ra biện pháp tối ưu.

-Được rồi...... Một khi đã vậy, chúng ta liền chuẩn bị xuống núi . Với những người ở lại, ngày mai chúng tôi sẽ kiếm người lên núi đón mọi người về .

Nữ hướng dẫn viên du lịch nói với giọng hối lỗi:
- Xảy ra chuyện không may như vậy, tôi thay mặt công ty du lịch xin lỗi mọi người.

Sau khi mọi người lục đục xuống xe, Đỗ Nham chạy tới bên cạnh La Hạo Sinh. Hắn đột nhiên bá vai bá cổ Hạo Sinh, nói:
-Hạo Sinh ! Chùng mình lên đường nào !

-Cậu..... Cậu đừng làm như vậy, Đỗ Nham......

-Hừm,chúng ta quen biết đã lâu nên tớ mới làm thế, cậu đang không nể mặt tớ đấy!

Diệp Tưởng nhất thời minh bạch Đỗ Nham muốn làm gì, quỷ thần không biết quỷ không hay lôi hắn đi, nhưng cũng không thể ngay cả nam nhân ? Nhưng mà, quy tắc cũng đã nói rõ, nhân vật chính cũng không phải tuyệt đối, hiệu ứng của hắn chưa chắc có thể cứu được Đỗ Nham. Hắn vòng tay ôm chặt lấy cổ Hại Sinh,người cũng dán sát vào mình y.Bộ dạng này nếu để người khác nhìn thấy, chỉ sợ bọn họ đều sẽ đặt câu hỏi về giới tính của hắn.

La Hạo Sinh muốn tránh né, nhưng Đỗ Nham chết sống cũng không chịu buông. Đây là sách lược cầu sinh duy nhất mà hắn có thể nghĩ đến, đâu có thể dễ dàng buông tay? Hắn phỏng chừng La Hạo Sinh chắc chắn cũng đã nhìn ra ý đồ của mình, nếu hắn nhất định không chịu,vậy thì mình cho dù chết cũng phải bám bên cạnh hắn. Mặc kệ thế nào, tuyệt đối không thể rời khỏi !

-Cậu buông mình ra !
La Hạo Sinh rõ ràng là đang bực mình, hắn mạnh mẽ đẩy Đỗ Nham ra rồi quát:
-Đừng có tới gần tớ!

Đỗ Nham bị hắn đẩy một cái, lảo đảo đến thiếu chút nữa thì ngã lăn quay ra đất. Tiếp theo La Hạo Sinh chỉ vào hắn mặt rồi nói:
-Đừng tới có tới gần tôi, không người ta lại cho cậu là bê đê bây giờ!

Sau đó La Hạo Sinh phủi phủi trong người, giống như đang tránh ôn thần rời xa Đỗ Nham. Hiển nhiên nếu Đỗ Nham tiếp tục đuổi theo, hắn chắc chắn cũng không ngại dùng nắm đấm.

Đỗ Nham từ mặt đất ngồi dậy, dùng ánh mắt oán độc nhìn bóng lưng của La Hạo Sinh, hiển nhiên hắn hận không thể đập cho La Hạo Sinh một trận. Nhưng cuối cùng, hắn chỉ còn cách chọn lưu lại trong xe.

Hắn chỉ có cách sử dụng vé chuộc cái chết để thay đổi tình tiết của phim, trở thành người thứ 14 lưu lại trong xe, hơn nữa giờ hắn đang ngồi bên cạnh một người đàn ông trung niên.

Những người khác tự nhiên cũng không ai đi khuyên bảo hắn, mà ai nấy chuẩn bị lên đường. Xác của nạn nhân cũng chỉ có thể tạm thời bảo quản trong xe.

Diệp Tưởng lúc này đã tuyệt vọng. Hắn thậm chí tính tới chuyện thôi thì cứ dứt khoát lưu lại trong xe khách.

Nhưng mà đúng lúc này, bỗng nhiên tay hắn, bị một bàn tay trắng nõn như bông bưởi nắm lấy.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu, phát hiện thì ra là Giang Ấu Lâm.

-Cùng đi với mình nhé. Mình là con gái nên chắc đi cũng không nhanh, cậu cần phải nắm chặt tay mình đấy.

Sau khi Giang Ấu Lâm nói xong câu đó, Diệp Tưởng đột nhiên hiểu ra!

Hoá ra là vậy !

Giang Ấu Lâm tuy rằng không phải nữ nhân vật chính, tuy vậy có thể xem là nhân vật nữ thứ chính, quan hệ của nàng với nữ nhân vật chính Khang Tuyết Nghiên rất thân mật. Hơn nữa, thậm chí nếu kịch bản muốn thêm tính giật gân hoàn toàn có khả năng cho phép phát sinh mối tình tay ba giữa nhân vật nam chính-nữ nhân vật chính và nàng. Miễn cưỡng có thể coi nàng là nhân vật tương đối quan trọng. Nếu đi theo nàng, có lẽ có thể trốn được một kiếp......

Nhưng mà,tính tới bây giờ thì hắn và Giang Ấu Lâm mới gặp nhau lần đầu, bèo nước gặp nhau, nói cũng chưa được mấy câu, chỉ ánh mắt của hai người có mấy lần giao nhau trong bóng đêm. Nàng vì sao muốn giúp mình?

Lúc này, Diệp Tưởng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng biết ơn Giang Ấu Lâm.

Dù sao thì, nàng đang cứu hắn một mạng !

Bên cạnh Đỗ Nham vội vàng nói:
Ấu Lâm, kỳ thật tớ cũng rất muốn nắm tay cậu ......

-Cậu cứ ở lại đây đi. Giang Ấu Lâm nói xong, sau đó, nàng dắt tay Diệp Tưởng, bước xuống xe khách.

Sau khi mọi người tụ tập, La Hạo Sinh tự nhiên đóng vai nhân vật chính dẫn đầu đoàn người. Mà Diệp Tưởng cầm chặt tay của Giang Ấu Lâm đi theo phía sau.

Hiện tại, cùng đồng hành với nhiều người như vậy,cảm giác sợ hãi trong lòng Diệp Tưởng cũng với bớt. Về phần Đỗ Nham có thể dựa vào việc lưu lại trong xe mà thoát chết hay không, cũng chỉ có trời mới biết.

Diệp Tưởng kỳ thật cũng không biết, lựa chọn lúc này là đúng hay sai. Nhưng mà, bây giờ...... Chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Cho đến khi......Bộ phim kinh dị này kết thúc!

 
Bình luận


Quyển 1 - Chương 9: Thứ dơ bẩn

Rất rõ ràng, Giang Ấu Lâm vì mục đích khác mới giúp Diệp Tưởng. nguồn .

Nhưng dù có thế nào, tóm lại là vẫn còn chút hy vọng. Nếu tham gia vào nhóm chiếm thiểu số muốn lưu lại trong xe, thật sự cũng không yên tâm. Huống chi, Giang Ấu Lâm nếu là diễn viên lâu năm, như vậy khẳng định nàng vẫn có một chút thủ đoạn .

Vô luận thủ đoạn kia là gì, đi theo nàng, nói chung là có thể yên tâm hơn nhiều.

Những người quyết định xuống núi, bao gồm cả Diệp Tưởng, tổng cộng có mười bảy người. Mà đang đi ở phía trước là La Hạo Sinh cùng nữ hướng dẫn viên du lịch. Nghe bọn họ trò chuyện, nữ hướng dẫn viên du lịch họ Mục, đương nhiên điều này cũng không quan trọng, vì dù sao chỉ là tên họ của nhân vật trong phim.

Đoàn người mười bảy người, mỗi người đem theo mang theo hành lý cùng hành trang quan trọng,do nữ hướng dẫn viên du lịch. Dù sao đoạn đường núi này ngoằn ngoèo quanh co, người thuộc đường nhất là lái xe lại chết, nếu chỉ dựa tấm bản đồ du lịch không chính xác mấy,nếu muốn xuống núi cũng chưa chắc đã được. Đồng thời, nữ hướng dẫn viên du lịch còn đề nghị, mọi người trong đường nên để lại ven đường ký hiệu để đề phòng.

Đương nhiên, mỗi một diễn viên đều rất rõ ràng, không sớm thì muộn, vẫn phải quay trở lại xe buýt. Dù sao, tên phim là « Xe Khách Khủng Bố », như vậy tình tiết phim sẽ xoay chiếc xe khách đáng sợ ấy.

Dẫn đầu đoàn người là La Hạo Sinh lúc này liếc nhìn “người yêu” Khang Tuyết Nghiên với vẻ đầy lo lắng. Phía sau hai người không xa chính là Diệp Tưởng và Giang Ấu Lâm.

Lúc này đã quá nửa đêm, cảnh vật xung quanh cực kỳ tối tăm yên tĩnh. Thẳng thắn mà nói, diễn viên có thể xuống được núi chỉ dựa vào một phần bản đồ đơn giản như vậy hay không vẫn là một câu hỏi lớn, thậm chí có thể nói có tới trong 50% xác suất là không đi được xuống núi. Việc mà mọi người đang làm thuần tuý chỉ tuân theo yêu cầu của tình tiết phim mà thôi.

-Tuyết Nghiên.
Lúc này, La Hạo Sinh khẽ trao đổi với Khang Tuyết Nghiên :
- Thật ra...... Khi lái xe chết......

“-Chuyện gì?
Khang Tuyết Nghiên cũng lộ ra vẻ bồn chồn lo lắng. Thần thái của nàng bộc lộ một cách rất tự nhiên, hiển nhiên khả năng diễn xuất của nàng không kém.

-Khi đó anh hét lên thảm thiết như vậy không phải bởi vì anh phát hiện ra xác nạn nhân, mà bởi vì...... Anh mơ phải ác mộng.
Lời thoại của La Hạo Sinh vẫn đang tiếp diễn:
-Khi đó anh mơ thấy, toàn thân lái xe là máu. Ông ta đi đến trước mặt anh rồi lay mạnh người anh. Sau đó...... anh liền tỉnh lại ......

Đến đây......

Tuy rằng bọn họ có gắng hạ thấp âm lượng hết mức có thể, nhưng Diệp Tưởng trước đó cũng đã biết lời kịch. Hắn biết,câu thoại kế tiếp sẽ là thế này :

La Hạo Sinh:
- Tuyết Nghiên, em còn nhớ lão già ăn xin kia không? Khi đó, ông ta nói với anh rằng chiếc xe này âm khí rất nặng. Bây giờ, anh thực sự hối hận khi không nghe theo lời ông ta nói. Xem ra, ông ta đang nói thật. Sau đó, ông ta......

Khang Tuyết Nghiên: -Ông ta...... thế nào ?

La Hạo Sinh:
- Khi đó ông ấy bị Hạ Vân đánh. Anh thấy ông ấy có vẻ đáng thương nên anh tới đỡ ông ấy dậy. Sau đó ông ấy thì thầm vào tai anh:
- Muốn đuổi đi âm khí, cần phải, cần phải...... đem, đem thứ dơ bẩn kia...... bỏ đi......

Thứ dơ bẩn?

Thứ dơ bẩn là vật gì?

Diệp Tưởng cảm thấy cực kỳ khó hiểu. Nhưng mà, có thể cho rằng, chuyện này quan hệ tới sống chết của mọi người.

Tiếp đó, hắn tiếp tục nhìn La Hạo Sinh thì thầm trao đổi với Khang Tuyết Nghiên, nghĩ đến chắc là đang bàn luận “thứ dơ bẩn” là gì. Mà căn cứ theo Diệp Tưởng suy đoán,thứ dơ bẩn chắc là nguyên nhân âm khí phát sinh. Người sau khi chết, nếu như chết không nhắm mắt, âm hồn không tiêu tán, chỉ sợ là do nhân quả. Nhân quả luân hồi là một trong những khái niệm quan trọng rất hay được phim kinh dị đề cập đến. Cho dù là bộ phim kinh dị Hồng Kông công chiếu vào năm 1999 « A Wicked Ghost », hay là bộ phim kinh dị Nhật Bản nổi tiếng khắp thế giới « The Ring » cũng đều có đề cập đến sự tồn tại của nhân quả. Đương nhiên, không kể đến loại phim giống như « The Grudge » chỉ vì có người bước vào trong quỷ ốc mà bị chú oán dính vào người.

Bỏ đi thứ dơ bẩn, điều đó cũng đồng nghĩa với việc giải quyết nguyên nhân vì sao quỷ hồn giết người.

Thứ dơ bẩn...... là gì? Một loại nguyền rủa sao?

Lúc này, Giang Ấu Lâm lại lần nữa lên tiếng:“Hạ Vân, đợi lát nữa cậu hãy theo sát mình,cho dù có chuyện gì xảy ra,nhớ đừng buông tay mình ra nhé.”

Nghe được câu này trong lòng Diệp Tưởng cảm thấy rất ấm áp. Trong thế giới của bộ phim kinh dị, bản thân được quan tâm như vậy, tuy rằng không biết nguyên nhân,nhưng cũng khiến hắn thấy rất biết ơn . Trong lòng hắn thầm thề, chỉ cần vẫn còn sống,hắn nhất định phải đền ơn Giang Ấu Lâm ,tuy rằng hắn còn không biết tên thật của nàng là gì . Lúc hắn nhìn thấy tờ rơi quảng bá phim kinh dị,hắn cũng có để ý thấy tự nhiên có xuất hiện thêm hai cái tên, tuy vậy sự chú ý của hắn chỉ tập trung vào việc tên mình đột nhiên xuất hiện trong danh sách diễn viên trong tờ rơi.

Dựa theo kịch bản, lúc này, Đỗ Nham chắc phải đi bên cạnh Trương Niệm Chu, cùng với việc hắn sẽ có không ít câu thoại với Diệp Tưởng và Trương Niệm Chu. Nhưng hiện tại Đỗ Nham lại lựa chọn lưu lại trong xe khách, như vậy lời thoại sẽ bị gián đoạn. Trong tình huống như vậy, vé chuộc cái chết cũng sẽ không bị trừ. Mà hiện tại Diệp Tưởng tuy đang nắm tay Giang Ấu Lâm, nhưng vé chuộc vẫn không bị trừ, điều đó chứng tỏ có thể kịch bản phim cũng không áp đặt quá cứng ngắc.

Dựa theo sự phát triển của tình tiết phim, sau đó không lâu Đỗ Nham sẽ mất tích. Thông thường, nếu như thời gian được điều chỉnh, trong kịch bản sẽ ghi chú rõ thời gian. Hiện tại 0 :15 phút sáng, mà lúc Đỗ Nham mất tích, ước chừng diễn ra vào khoảng 0 :20 phút sáng. Nói cách khác, còn năm phút đồng hồ, Đỗ Nham sẽ biến mất nếu căn cứ theo kịch bản mô tả.

Mà Đỗ Nham biến mất cũng rất khó hiểu.

Trong kịch bản có đề cập, hắn không hề rời xa đội ngũ, mà ngược lại, hắn có đi giữa dòng người. Tình hình lúc đó đại khái như sau--

Trong kịch bản,thời gian khi chưa điều chỉnh đang là 00:18 phút.

Hạ Vân:
- Đường núi này khó đi quá, tiêu mất cái giày tôi mới mua có mấy ngày trước rồi!

Trương Niệm Chu:
Vậy rốt cục kẻ nào giết lái xe đây ? Hành khách đi trongxe hành khách chắc chẳng có lý do gì để ra tay giết ông ta phải không? Họ mới gặp nhau có một ngày,nên khả năng giết người cướp của là không có.

Đỗ Nham:
-Cũng khó nói đâu. Tục ngữ có câu biết người biết mặt khó biết lòng, nói không chừng có một kẻ giết người liên hoàn đang ẩn mình bên cạnh chúng ta. Hạo Sinh, bọn mình có thể thuận lợi xuống núi được không?

La Hạo Sinh:
- Tớ cũng không có lòng tin mấy. Chỉ có thể đi một bước tính một bước vậy. Cũng may là chị hướng dẫn viên du lịch có mang theo la bàn.

Trương Niệm Chu:
- Nếu thật sự không được, chúng ta phải quay lại xe khách đợi đến hừng đông sao? Tớ cứ có cảm giác ngọn núi có chút tà môn , khiến trong lòng tớ thấy rất sợ.

Hạ Vân:
- Nói linh tinh gì vậy? Niệm Chu, không phải là cậu lại đi tin lời nói của lão già ăn xin đó chứ?


Trương Niệm Chu:
-Lúc đầu tớ cũng chẳng tin , nhưng mà...... Có khi nào người ta nói đúng thì sao? Đều là tại cậu, Hạ Vân, khi đó ông ấy còn muốn nói gì đó, không phải là cậu đá ông ấy một cái sao?

Hạ Vân:
-Hả? Ý cậu là tớ sai sao?
Trương Niệm Chu: « Đương nhiên, không trách cậu thì trách ai? Cậu vẫn xấu tính như vậy! Bác lái xe chết khó hiểu như vậy, khẳng định là có vấn đề ! Tớ càng nghĩ càng cảm thấy lão già ăn xin đó nói đúng ! »

Hạ Vân ( Hắn nhớ lại hành động quái dị của Giang Ấu Lâm trong đêm, càng nghĩ lại càng sợ hãi, nhưng mà ngoài mặt vẫn muốn giả bộ ta đây không sợ gì cả): Nói linh tinh! Không phải là cậu muốn trách tớ đó chứ?

Trương Niệm Chu:
Đương nhiên!

[ Hạ Vân xông lên,túm lấy cổ áo Trương Niệm Chu. Mọi người vội chạy tới can]

La Hạo Sinh:
- Là lúc nào rồi hai người vẫn còn muốn cãi nhau !

Khang Tuyết Nghiên:
-Đừng như vậy , có gì từ từ nói!

Hạ Vân:
-Hắn nghe người ta nói linh tinh còn đổ lỗi cho tớ. Được rồi, lúc tớ đá lão già ăn xin đó một cái,sao không thấy các cậu chạy tới can ngăn ! Giờ tại sao lại đổ trách nhiệm lên đầu tớ?

......[ Đoạn cãi nhau đã được rút gọn]

00:22 phút.

La Hạo Sinh:
-Được rồi, chuyện dừng ở đây đi ! Mọi người cũng đừng tranh cãi nữa! Ấy? Đỗ Nham đâu rồi?

Hạ Vân:
- Phải rồi, cậu ấy vừa rồi cũng không thấy chạy lại can ngăn......

Khang Tuyết Nghiên:
- Đỗ Nham đâu rồi? Mọi ngươi có ai nhìn thấy một người bạn của chúng tôi không? Đó là một cậu thanh niên cao cao , người gầy gầy, râu mọc lún phún.....

Cứ như vậy, Đỗ Nham biến mất một cách khó hiểu . Sau đó trong kịch bản có mô tả, khi hắn xuất hiện lại thì hắn chỉ còn là một cái xác không hồn.

Đương nhiên, hiện tại Đỗ Nham đã lưu lại trong xe. Cho nên, không có cách nào làm rõ hắn sẽ mất tích ra sao. Tuy nhiên, cảnh cãi nhau với Trương Niệm Chu vẫn phải diễn như trong kịch bản yêu cầu.

Quá trình cãi nhau gần như thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, nên mọi người chạy tới can ngăn. Cũng có hiếu kỳ về chuyện của lão già ăn xin. Kết quả là không ai chú ý tới Đỗ Nham.

Tiếp đó, Trương Niệm Chu bắt đầu đọc lời thoại quở trách Hạ Vân. Mà Diệp Tưởng tự nhiên tỏ vẻ tức giận, một tay nắm lấy cổ áo đối phương, nhưng tay kia vẫn nắm chặt tay của Giang Ấu Lâm.

Sau đó, tự nhiên là cảnh mọi người chạy tới can ngăn.

-Đừng cãi nhau nữa, các cậu không phải là bạn bè sao?

-Mọi người đang vội vã xuống núi, các cậu sao nói nhiều thế?

Người xung quanh cũng bắt đầu nói chuyện ồn ào. Tuy vậy, rất lâu sau, trận cãi vã không có ý nghĩa này cũng kết thúc. Tiếp đó, mọi người vội vã lên đường.

Nhưng mà, đúng lúc này......

-Đợi đã, cái cậu đội mũ lưỡi trai đâu rồi?

-Đúng vậy, cậu thanh niên đó không phải là người mà trước đó luôn muốn xuống núi với cậu sao?

Diệp Tưởng nghe xong, trong lòng đột nhiên tê dại.

Mũ lưỡi trai? Chẳng lẽ, chẳng lẽ là......

Hắn nhanh chóng quay đầu lại, cẩn thận liếc nhìn những người xung quanh. Quả nhiên...... Lưu An, người thanh niên đội mũ lưỡi trai, đã không thấy đâu nữa !

Điều này khiến cho Diệp Tưởng sợ điếng người.

Hoá ra là như vậy......

Đỗ Nham tránh được một kiếp, cho nên, Lưu An biến thành người thay thế hắn sao?

Cảm giác khiếp sợ cứ qaunh quẩn trong lòng hắn. Diệp Tưởng đột nhiên cảm thấy sau lưng lành lạnh.

Như vậy......

Tình tiết trong phim, không phải sẽ đổi thành......

Nữ hướng dẫn viên du lịch họ Mục vội vàng nói:
-Phải rồi , lúc đó tôi cũng có để ý đến Lưu tiên sinh. Vốn là tôi cũng có số di động của anh ấy, nhưng mà trong núi lại không có sóng......

Mọi người quay ra nhìn nhau, trong một lúc không ai biết phải làm gì.

Mục tiểu thư tiếp tục nói:
-Mọi người phân ra đi tìm anh ấy ! Có lẽ anh ấy chỉ ở phía sau thôi !

Một hán tử vạm vỡ cũng gật đầu:
- Mọi người cùng nhau đi tìm thử xem ! Tôi cũng có chút ấn tượng với cậu thanh niên này, lúc nào cậu ta cũng kéo mũ lưỡi trai che mặt chẳng nói chẳng rằng. Tôi nhớ rõ vừa rồi cậu ta đứng bên cạnh tôi, bởi vì mải xem các cậu cãi nhau nên tôi cũng không để ý, sao chỉ có một lúc lại chẳng thấy người đâu cả. Trong núi này chắc có tội phạm đang ẩn trốn!

Mục tiểu thư càng vội vã nói:
-Đúng vậy đúng vậy ! Tôi cũng đang lo lắng điều này!

Tiếp đó, mọi người có ý phân ra tìm kiếm Lưu An.

Mà tất cả những điều xảy ra......chỉ để đảm bảo tình tiết Đỗ Nham mất tích vẫn cứ diễn ra! Trong tình tiết phim ban đầu, cũng chính là sau khi Đỗ Nham mất tích, mọi người phân ra tìm kiếm hắn ! Mà Hạ Vân gặp chuyện cũng chính vào lúc mọi người phân ra tìm kiếm Đỗ Nham!

 
Bình luận
Top Bottom