Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện!

Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng Diễn Đàn Truyện, vui lòng bạn Đăng Nhập. Nếu đây là lần đầu tiên bạn đến với Diễn Đàn Truyện, vui lòng Đăng Ký. Việc Đăng Ký là hoàn toàn miễn phí.

Đăng Ký!
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 36: Dự cảm gay go

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team​

Bình an hạ cánh, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù đi ra khỏi cửa khẩu sân bay, Hạ Thiên Kỳ không nhịn được đốt một điếu thuốc, sau đó phun ra một hơi khói thật dài.

Phẩy phẩy khói trắng bay tới, Triệu Tĩnh Thù quay về Hạ Thiên Kỳ khuyên nhủ:

"Bớt hút thuốc lại một chút, hút thuốc có hại sức khỏe, hơn nữa hút thuốc ở nơi công cộng không phải hành vi của người văn minh."

"Lời này cô nói vơi tôi cũng vô dụng, cô phải nói với ngón tay của tôi, là nó cuối cùng không kiếm chế được cô đơn nên phải kẹp điếu thuốc."

"Kẹp cây bút không được sao, anh đây chính là muốn rút ra, còn đổ thừa cho ngón tay không kiềm chế được cô đơn."

Triệu Tĩnh Thù thấy Hạ Thiên Kỳ không có chút ý tứ nào đang nghe lọt tai, cô cũng không tiếp tục chú ý tới Hạ Thiên Kỳ nữa, lại dùng phần mềm đặt xe gọi một chiếc xe tốc hành.

Xe lái tới nơi rất nhanh, Hạ Thiên Kỳ mở cửa xe phía sau, theo bản năng lại nhìn thoáng qua tài xế người lái xe chừng sáu mươi tuổi, hơn phân nửa tóc đều đã hoa râm.

"Ai u, vận khí của chúng ta không tệ, lúc này còn gặp được một tài xế kỳ cựu, người lão luyện kỹ thuật cũng tốt."

Nghe Hạ Thiên Kỳ khen bản thân kỹ thuật tốt, người tài xế cũng không khiêm tốn nói:

"Hai mươi mấy tuổi tôi đã lái xe, năm nay sáu mươi bốn tuổi, cậu nhóc kia nói thật không sai, tôi thật ra là một tài xế lão luyện."

"Đúng đúng, ông là tài xế lão luyện, chúng tôi không có thời gian, làm phiền bác lái nhanh một chút."

"Được rồi."

Không thể không nói tài xế lão luyện không giống tài xế bình thường, vốn quãng đường khoảng một tiếng, ông ta thật sự chạy đến gần hai tiếng mới chậm rãi dừng xe.

Bước xuống khỏi xe, Triệu Tĩnh Thù nhìn Hạ Thiên Kỳ có chút không hiểu làm sao hỏi:

"Người tài xế kia có vấn đề gì không? Vì sao tôi cảm giác anh có cái gì không đúng?"

"Không thành vấn đề, chính là tôi thấy ông ta có chút khôi hài."

Hạ Thiên Kỳ cũng không giải thích quá nhiều cho Triệu Tĩnh Thù, Triệu Tĩnh Thù thấy ánh mắt Hạ Thiên Kỳ né tránh một chút cũng không có ý định nói thật với cô, cô cũng dứt khoát lười phải tiếp tục hỏi.

Sau khi trở lại biệt thự, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù vốn tưởng Lưu Ngôn mẫn đã ở đó chờ bọn họ rồi, nhưng sau khi vòng quanh một hồi bọn họ lại phát hiện, Lưu Ngôn Mẫn vốn không có trong biệt thự.

Gọi điện thoại thì tắt máy, dùng điện đàm gọi cũng không ai nghe, cũng không biết biến đi làm gì.

"Thật là lạ, không phải Mẫn Mẫn đã trở về rồi sao, vì sao vẫn không thấy người đâu?"

Hạ Thiên Kỳ bỏ điện thoại di động xuống, Triệu Tĩnh Thù suy nghĩ một chút rồi có phần lo lắng nói:

"Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?"

"Cái này thật đúng là khó mà nói được."

Triệu Tĩnh Thù không nhắc nhở hắn cũng được, lúc này trải qua mấy việc như thế này vừa khơi lên, hắn nhất thời sinh ra một loại dự cảm xấu, nghi ngờ rất có khả năng mẫn Mẫn đã thật sự xảy ra chuyện.

Vì trước kia Sở Mộng Kỳ từng đặc biệt gọi điện thoại nhắc nhở hắn, nói tai mắt cô sắp xếp nằm vùng bên cạnh Hầu Tử đã bị trừ đi, hiện tại ngay cả cô cũng không cách nào nắm được động tĩnh của đám người Hầu Tử.

Mặt khác, chuyện tai mắt Sở Mộng Kỳ sắp xếp bên người Hầu Tử bị giết chết, đây cũng là một loại tín hiệu cho thấy bọn họ đã động thủ.

"Chúng ta rời khỏi nơi này trước."

"Anh nghĩ đến điều gì sao?" Triệu Tĩnh Thù thấy sắc mặt của Hạ Thiên Kỳ rất khó coi, không khỏi lo lắng hỏi.

"Quay về thu dọn đồ đạc trước đi, chúng ta rời khỏi nơi này rồi lại nói."

Thu dọn qua một chút, Hạ Thiên Kỳ lại lái xe đưa theo Triệu Tĩnh Thù rời khỏi biệt thự. Đồng thời đoạn đường này hắn đều chú ý tình hình sau lưng, rất sợ có người phía sau đi theo bọn họ.

Lái xe vòng quanh đông tây một vòng, Hạ Thiên Kỳ lái xe đỗ lại trong bãi đậu xe của một quán rượu cấp năm sao, sau đó đón thang máy đặt một phòng tổng thống trong quán rượu.

Sau khi nhận được thẻ mở cửa phòng, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù cũng không vào ở, mà là đi thông qua cửa hông của nhân viên phục vụ vệ sinh, lặng lẽ ra khỏi quán rượu, sau đó lại bắt xe taxi rời khỏi quán rượu này.

Mấy người Hạ Thiên Kỳ vừa rời đi không lâu, lại thấy một người đàn ông vóc người nhỏ thó đi tới trước quầy lễ tân của quán rượu, đưa ra giấy chứng nhận công tác với nhân viên lễ tân nói:

"Chào anh, tôi là cảnh sát chấp hành của đồn cảnh sát gần đây, hai người các người vừa cho đăng ký ở nơi này, tôi muốn có tư liệu của bọn họ..."

- --

Ngồi trong xe taxi, Hạ Thiên Kỳ cũng không biết hắn và Triệu Tĩnh Thù có nên đi chưa, chỉ cho người tài xế lái xe vòng quanh phố buôn bán của thành phố Phước Bình mà trong lòng loạn thành một đoàn, lúc nào bọn họ nghĩ rõ ràng phải đi đâu, khi ấy lại lái đến địa điểm.

Mặc dù Hạ Thiên Kỳ không nói gì, thế nhưng Triệu Tĩnh Thù chỉ cần nhìn sắc mặt của Hạ Thiên Kỳ cũng không quá khó đoán được, rất có khả năng Mẫn Mẫn đã thật sự xảy ra chuyện.

"Thiên Kỳ, rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?"

Trên thực tế, bất kể là Triệu Tĩnh Thù hay là Lưu Ngôn Mẫn, đều biết rất ít về ân oán giữa bọn họ và Hầu Tử, trước đó Hạ Thiên Kỳ vốn định nói cho bọn họ biết rồi, nhưng bời vì một số chuyện quấy nhiễu, mà hắn đã quên mất chuyện này.

"Chuyện này đều do tôi không sớm nói cho mọi người biết, tôi thật ngu ngốc!"

Hạ Thiên Kỳ rất giận bản thân hắn, sau khi phát tiết ra vài câu trong lúc tức giận, hắn lại nói chuyện trong này cho Triệu Tĩnh Thù nghe,

Triệu Tĩnh Thù nghe xong sắc mặt cũng biến thành trắng bệch, hiển nhiên cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự tình, nếu Mẫn Mẫn thật sự bị đám người Hầu Tửu bắt được, vậy thì rất khó tưởng tượng bọn họ sẽ làm gì Mẫn Mẫn.

Là trực tiếp giết chết Mẫn Mẫn, hay là nói đem Mẫn Mẫn ra làm cái bẫy để uy hiếp bọn họ tự chui đầu vào lưới?

Trước mắt lúc này, bất kể là kết quả nào cũng có thể.

"Bây giờ tôi cũng không biết, rốt cuộc Mẫn Mẫn đã thật sự xảy ra chuyện, hay là nói tạm thời không thể liên lạc với anh ta, nhưng mà lo lắng đến một số tình hình, chúng ta chỉ có thể phán đoán theo tình huống bảo thủ nhất.

Đó chính là Mẫn Mẫn đột nhiên mất liên lạc, cũng là vì bị đám người Hầu Tử bắt đi, cho nên tôi mới có thể làm những chuyện vừa rồi kia, chính là sợ trong lúc chúng ta đang trong lúc không kịp đề phòng mà bị bọn họ tấn công, nói như vậy thì hoàn toàn xong đời."

Khả năng trấn tĩnh của Hạ Thiên Kỳ khiến Triệu Tĩnh Thù vô cùng kinh ngạc, có lẽ nói lấy một người tâm tình nghiêm trọng như Hạ Thiên Kỳ thế này, theo lý thuyết phải là khi đoán được Mẫn Mẫn bị Hầu Tử bắt đi, sống chết không biết, nếu không phải là kích động muốn đi cứu người, thì cũng là tức giận phát tiết ra, thế nhưng hiển nhiên Hạ Thiên Kỳ rõ ràng không hề làm như vậy.

Hắn đầu tiên là lo lắng đến kết quả xấu nhất, sau đó là bắt đầu phát tiết lo lắng và tức giận của hắn, mà chưa từng bị kích động chi phối.

"Bây bây giờ anh muốn làm gì?"

"Bây giờ tôi cũng là không hiểu vì sao, trong lòng phiền muộn khủng khiếp, hoàn toàn nghĩ không ra biện pháp gì tốt, chỉ có thể tỉnh táo lại suy nghĩ những chuyện khác trước.

Có điều việc cấp bách bây giờ chính là không ngừng liên lạc với Lãnh thần, nếu Mẫn Mẫn thật sự bị bắt đi, vậy thì biệt thự gần đó chắc chắn có tai mắt, bao gồm cả nơi chúng ta vừa mới rời đi, đều đã bị theo dõi."

Hạ Thiên Kỳ nói xong, lại bắt đầu dùng điện đàm gọi cho Lãnh Nguyệt.

- -

Cùng lúc đó, ngoài cửa quán rượu cấp năm sao Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù rời đi trước đó.

Người đàn ông cả người cao không đến một thước sáu kia đang nói gì đó vào điện đàm trên cổ tay:

"Lại có hai người trở lại rồi, ở phòng 702 quán rượu Thanh Phong, các người dẫn người tới bắt đi, tôi tiếp tục quay về theo dõi."

"Cực khổ rồi tiểu Ngũ, có điều hai người kia vừa mới quay về biệt thự, vì sao lại chạy đến quán rượu mướn phòng chứ?"

Người đàn ông thấp lùn không nói gì, lại nghe giọng nam trong điện đàm tiếp tục nói:

"Thế này đi, bây giờ anh đến đó gõ cửa, tôi nghi ngờ hai người kia đang giở thủ đoạn kim thiền thoát xác đùa giỡn với anh..."

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 37: Vô kế khả thi

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team​

Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù ngồi trên xe taxi vòng quanh gần nửa giờ đồng hồ, Hạ Thiên Kỳ mới nói ra mục đích của bọn họ cho tài xế.

Xuống khỏi xe taxi, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù đi tới một tòa tiểu khu nhìn qua rất cũ kỹ, xung quanh trong tiểu khu có thể thấy rõ một số quảng cáo nhỏ cho mướn nhà, trên ban công các nhà hầu như đều có dán biển hiệu đề chữ "phòng trọ".

Nơi này Hạ Thiên Kỳ rất quen thuộc, vì trước khi hắn chưa gia nhập công ty, chính là ở nơi này.

Vốn cho là cả đời này hắn cũng quay trở lại, thế nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có nơi này coi như tương đối an toàn, vì nếu dừng chân thì cũng không cần dùng thẻ căn cước đăng ký, tự nhiên sẽ không có mạng lưới.

Nếu bọn họ chạy đến những khách sạn hoặc là quán rượu khác, rất khó nói sẽ không bị mấy tên tạp nham của Hầu Tử kia tìm được.

Dẫn theo Triệu Tĩnh thù đi theo đường quen thuộc vào một tòa nhà chung cư, sau khi đi tới lầu ba, Hạ Thiên Kỳ gõ cửa một căn hộ trong số đó.

Rất nhanh, lại thấy một bác gái trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, vội vàng mở cửa ra:

"Thuê phòng hay dừng chân?"

Theo bản năng nói câu này với Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù, bác gái trung niên nhìn Hạ Thiên Kỳ mà trên mặt không khỏi lộ vẻ nghi ngờ, hiển nhiên là cảm thấy Hạ Thiên Kỳ nhìn rất quen thuộc.

"Chị Lưu, em là Thiên Kỳ đây, trước kia từng thuê nhà ở chỗ này."

"Ai nha, thì ra là tiểu Hạ, ta nói sao nhìn cậu lại quen thuộc như vậy, coi cái trí nhớ này của tôi."

Bác gái trung niên tên chị Lưu kia nói xong, không khỏi nhìn thoáng qua Triệu Tĩnh Thù đứng ở bên cạnh hắn, nhìn không được thở dài nói:

"Dáng vẻ người yêu thật xinh đẹp, hai người xem ra thật có tướng phu thê."

Triệu Tĩnh Thù có chút ý tứ không được tốt quay đầu qua một bên, trái lại Hạ Thiên Kỳ không có tâm tình nghe chị Lưu nói những lời vô dụng này, vội vàng cắt đứt lời nói:

"Chị Lưu, em muốn ở lại chỗ chị vài ngày, còn có nơi nào trống không?"

"Gian phòng trước kia của cậu không có ai ở, cậu đi xem qua gian đó có được không?"

"Được, vậy cứ ở gian đó đi."

Hạ Thiên Kỳ trực tiếp đưa 500 đồng cho chị Lưu, trên thực tế thì tiền thuê phòng nơi này mỗi ngày cũng chỉ có 30 đồng tiền, chị Lưu tưởng Hạ Thiên Kỳ sẽ ở rất nhiều ngày, cho nên cũng không hỏi gì hắn, lùi nhiều bổ ít.

Càm chìa khóa lên tầng bốn, Hạ Thiên Kỳ trực tiếp dẫn Triệu Tĩnh Thù đi theo đường quen tới trước gian phòng đơn trước kia hắn mướn.

Phòng đơn ở nơi này đều là mang theo một phòng vệ sinh và phòng tắm, thông thường đều là một căn phòng được ngăn ra thành hai gian phòng đơn, hoặc ba gian phòng đơn, trong mỗi phòng đơn đều có phòng bếp, có nhà vệ sinh, chỉ bất quá không lắp đặt thiết bị gì.

Nhưng mà tiền nào của nấy, so với tiền thuê nhà động một cái là hết hai ba nghìn bên ngoài, nơi này mất sáu bảy trăm đồng tiền thuê, cũng có chứa nguyên bộ phòng vệ sinh và phòng tắm riêng đã là rất lương tâm rồi.

Kéo cánh cửa gian phòng đơn ra đi vào trong, Hạ Thiên Kỳ nhìn lướt qua theo bản năng. Tất cả mọi thứ ở nơi này đều không hề thay đổi, nhưng mà so với thời điểm hắn còn ở vẫn sạch sẽ hơn không ít. Xem ra nơi này đã không cho mướn theo tháng, mà là thay đổi thành mướn theo ngày như khách sạn rồi.

"Trước kia tôi ở chỗ này, có phải rất phù hợp với khí chất của diaosi* không?"

*Diaosi (nguyên văn: diao 丝): là một thuật ngữ tiếng lóng của Trung Quốc, thường được sử dụng theo cách hài hước, đề cập đến một nam thanh niên có ngoại hình và vị thế xã hội tầm thường. (internet)

Hạ Thiên Kỳ sau khi mặt ủ mày ê nói với Triệu Tĩnh Thù một câu, lại đặt mông ngồi bên giường, móc điếu thuốc lá trong túi ra, sau đó châm lên rồi hút đầy buồn bực.

Từ nhỏ đến lớn, có thể nói nơi tồi tàn nhất mà Triệu Tĩnh Thù từng ở qua chính là ký túc xá trường đại học, cho nên tự nhiên rất khó tưởng tượng trước kia Hạ Thiên Kỳ sống thế nào.

Nhưng mà ở nơi nào đối với cô mà nói cũng không quan trọng, quan trọng là kế tiếp bọn họ nên làm gì bây giờ. Nếu Mẫn Mẫn thật sự bị bắt đi như những gì Hạ Thiên Kỳ lo lắng, bọn họ phải giải quyết chuyện này thế nào đây?

Hạ Thiên Kỳ đang suy tư phương pháp giải quyết, Triệu Tĩnh Thù cảm thấy trên chuyện nghĩ biện pháp thì chính cô cũng không giúp được gì, thế nhưng không ngừng dùng điện đàm cho Lãnh Nguyệt, đây là chuyện cô có thể làm được, cũng là chuyện có thể chia sẻ một phần với Hạ Thiên Kỳ.

Có thể nhìn ra lúc này Hạ Thiên Kỳ thật sự rất buồn bực, vì sau khi hút xong một điếu thuốc, hắn lập tức đốt thêm một điếu thuốc, dĩ nhiên, hắn cũng không có biện pháp tỉnh táo nhanh như vậy, vì đám người Hầu Tử kia là ai, trong lòng hắn lại không rõ ràng lắm.

Từ lúc bọn họ giết chết hai dưỡng thi nhân kia là có thể nhìn ra, đám người này đều là một lũ cặn bã mất trí, tâm ngoan thủ lạt, nếu Mẫn Mẫn quả thật rơi vào tay bọn chúng, hậu quả có thể tưởng tượng được.

Nhưng thật ra hắn hy vọng đám người Hầu Tử không nên thương tổn Mẫn Mẫn, xem Mẫn Mẫn như lợi thế để uy hiếp bọn họ, như vậy bất kể thế cục có bị động hay không, ít nhất còn có một tia hy vọng cứu Mẫn Mẫn về, sợ là sợ bọn chúng trực tiếp giết chết Mẫn mẫn, dùng để thị uy với mấy người bọn họ.

Hạn tại hắn không biết lần này Hầu Tử rốt cuộc dùng bao nhiêu người đối phó bọn họ, nhưng có lẽ sau khi ăn một lần thua thiệt lần trước, lúc này hẳn sẽ không khinh thường nữa, rất khó nói hắn ta sẽ không triệu tập một số vây cánh đi đối phó bọn họ.

Nếu như quả thật là như thế này, vậy bọn họ hầu như không có bất kỳ phần thắng nào.

Phải biết rằng người so với quỷ còn khó đối phó hơn nhiều, vì quỷ vật mặc dù xảo quyệt, nhưng ít nhất bọn chúng không có tư duy kín đáo như vậy, thế nhưng loại người sống cận kề cái chết lâu dài như đám người Hầu Tử này, lăn lộn mò mẫm giữa chốn ngươi lừa ta gạt này mà nói, bọn họ rất khó có chỗ trống có thể chui.

Hiện tại được cho là có chiến lực nhất, phải là hắn và Lãnh Nguyệt, thế nhưng khi nào Lãnh Nguyệt trở về còn không biết, nói trên ý nghĩa và tầm quan trọng, hắn cũng thật sự không có quá nhiều thời gian chờ Lãnh Nguyệt trở về, vì Mẫn Mẫn ở trong tay đối phương thêm một ngày, sẽ gặp thêm một phần nguy hiểm.

Hạ Thiên Kỳ cũng chỉ có thể lo lắng tìm trợ thủ, dù sao coi như là Lãnh Nguyệt có quay về, chỉ bằng vào hai người bọn họ cũng hoàn toàn không cứu được người, trái lại cũng sẽ đưa chính bọn họ mắc vào trong.

Nhưng mà, hắn có thể tìm ai hỗ trợ đây?

Mộc Tử Hi? Ngô Địch? Hay Lương Nhược Vân?

Trong ba người này, Mộc Tử Hi trước sau hắn vẫn nhìn không thấu, còn như hai người Ngô Địch và Lương Nhược Vân đã đại biểu cho chiến lực mạnh nhất hiện nay của đệ tam Minh Phủ, nếu đưa hai người kia cuốn vào, vậy thì cái này không chỉ là ân oán cá nhân của bọn họ nữa, mà là diễn biến thành chiến tranh giữa đệ nhất Minh Phủ và đệ tam Minh Phủ.

Cho nên Ngô Địch và Lương Nhược Vân có khả năng sẽ xuất thủ giúp một tay sao?

Hạ Thiên Kỳ không có cơ sở trong lòng, thế nhưng chuyện cho tới bây giờ, mặc kệ bọn họ có giúp hắn hay không, hắn cũng chỉ có thể ôm thái độ xem thử một chút.

Vì ngoại trừ tìm bọn họ giúp một tay ra, hắn cũng thật sự nghĩ không ra bọn họ còn có thể tìm ai cầu cứu, còn có ai có thể giúp đỡ bọn họ.

Do dự một chút, Hạ Thiên Kỳ lại lấy điện đàm ra thử gọi Lương Nhược Vân một lần, thế nhưng bên Lương Nhược Vân lại không nhận điện, sau đó hắn lại gửi một tin nhắn qua cho Lương Nhược Vân, nói có việc muốn tìm cô, nhưng đối phương vẫn không nhận, không biết có phải đang ở trong sự kiện hay không.

Hạ Thiên Kỳ không bỏ cuộc, lại tiếp tục dùng điện đàm gọi Ngô Địch, thế nhưng tình hình Ngô Địch cũng như vậy, cũng không nhận điện.

Hai đại nhân vật đều có chuyện cần làm, hoặc là không tiện nhận điện, điều này khiến cho trong lòng Hạ Thiên Kỳ nhất thời trở nên càng thêm không có cơ sở đứng vững, hắn cắn răng gọi điện cho Mộc Tử Hi.

Trái lại Mộc Tử Hi nhận điện rất nhanh, vừa mới kết nối được, giọng nói lười biếng của Mộc Tử Hi lập tức vọng ra từ điện đàm:

"Có chuyện gì muốn tìm tôi giúp đỡ?"

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 38: Ác độc

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team​

Hạ Thiên Kỳ chưa kịp nói tìm Mộc Tử Hi làm gì, Mộc Tử Hi đã sớm đoán được Hạ Thiên Kỳ có chuyện muốn tìm hắn hỗ trợ, bất quá nghĩ đến những chuyện này với Mộc Tử Hi mà nói cũng không khó đoán, dù sao Hạ Thiên Kỳ cũng không giống hắn, vô duyên vô cớ tìm hắn ra ngoài chỉ vì muốn nói chuyện phiếm.

Nếu mộc Tử Hi đã chủ động hỏi, Hạ Thiên Kỳ cũng không lằng nhằng, mà là nói thẳng ra:

"Tôi chọc phải Hầu Tử của đệ nhất Minh Phủ, còn có đám người Lữ Nhữ Nham, bây giờ bọn họ có thể đã bắt bạn của tôi, tôi muốn cứu bạn tôi trở về, nhưng nhân thủ của chúng tôi có hạn, cho nên..."

"Mới muốn tìm tôi giúp các người liều mạng?"

Không đợi Hạ Thiên Kỳ nói xong, Mộc Tử Hi đã đoán trúng có chút buồn cười.

Giọng của Mộc Tử Hi khiến Hạ Thiên Kỳ trong lòng ít nhiều gì có chút tư vị không đúng, nói thật thì bản thân hắn cũng không ôm hy vọng gì quá mức với Mộc Tử Hi, hắn tìm Mộc Tử Hi giúp đỡ, nếu Mộc Tử Hi đồng ý hỗ trợ thì hắn tự nhiên vô cùng cảm kích, ngay cả khi Mộc Tử Hi không giúp đi nữa thì cũng thuộc về chuyện đương nhiên, hắn tự nhiên sẽ không oán trách gì, mà nếu kết quả Mộc Tử Hi không giúp một tay không nói mà còn nhìn có chút hả hê, đó là chuyện hắn không cách nào nhịn được.

"Nói chính xác là vậy." Nhờ vả người khác làm việc tự nhiên phải hạ thấp tư thái, hơn nữa còn là trên loại chuyện như thế này, hắn càng không thể biểu hiện ra chút không kiên nhẫn nào.

"Thật ra tôi có chút ngoài ý muốn, vì loại chuyện này cậu cuối cùng lại tìm tôi giúp đỡ, tuy nói là chuyện xấu đi, nhưng ít nhất cậu cũng xem như thừa nhận tôi là bạn bè, chuyện này để tôi suy nghĩ một chút, sau đó tôi sẽ cho cậu câu trả lời chắc chắn.

Ngoài ra vẫn nên nhắc nhở cậu một chút, không biết có phải cậu cũng tìm Ngô Địch và Lương Nhược Vân hay không, nếu vẫn chưa làm như vậy thì tôi khuyên cậu không nên cân nhắc, vì nếu bọn họ cũng cuốn vào, vậy thì đệ tam Minh Phủ cũng xong đời, mặc dù trọng lượng của đại cục trong mắt cậu chỉ là cái rắm, nhưng vẫn nên cân nhắc một chút thì tốt hơn."

Mộc Tử Hi nói xong lập tức cúp điện đàm với Hạ Thiên Kỳ, trên thực tế những gì anh ta nói Hạ Thiên Kỳ đã từng cân nhắc, nhưng như những gì Mộc Tử Hi nói vậy, sức nặng của đại cục còn hơn bạn bè của hắn, so với nó thì an nguy của Mẫn Mẫn chỉ là thứ bỏ đi.

Có thể có gọi cách nào Lương Nhược Vân và Ngô Địch cũng không nhận điện của hắn, cũng coi là mục tiêu dẵ định trước, hai người kia sẽ không bị cuốn vào.

Trái lại thái độ của Mộc Tử Hi khiến hắn ít nhiều có phần ngoài ý muốn, bất quá trong đáy lòng hắn trái lại vẫn mong chờ Mộc Tử Hi sẽ giúp hắn, dù sao thực lực của Mộc Tử Hi hắn đã từng nghe nói, có lẽ thực lực sẽ không yếu hơn hắn và Lãnh Nguyệt.

Nếu vậy, ba người bọn họ chống lại đám người Hầu Tử, mặc dù không dám nói thực lực ngang nhau, nhưng ít nhất cũng có thêm người trợ giúp, không đến mức bị quần ẩu giết chết trong nháy mắt.

Bên này Hạ Thiên Kỳ lo lắng chờ đợi thông tin bên Mộc Tử Hi, Triệu Tĩnh Thù bên kia thì từng lần một không ngại phiền mà liên tục liên lạc cho Lãnh Nguyệt, gửi hy vọng vào Lãnh Nguyệt có thể liên lạc lại với bọn họ trong thời gian ngắn nhất.

- --

Cùng lúc đó, trong garage của một căn biệt thự tư nhân.

"Không ai mở cửa đúng không, ừ, tôi biêt rồi. Hai người kia hẳn là đã phát hiện ra cái gì... Ừ... Biệt thự bên kia anh cứ tiếp tục theo dõi trước, để tôi suy nghĩ xem kế tiếp nên làm thế nào."

Cúp điện thoại của tiểu Ngũ, Lữ Nhữ Nham quay về Hầu Tử đang không ngừng điên cuồng đánh Lưu Ngôn Mẫn nói:

"Như những gì tôi đoán, hai người kia đã nhận ra uy hiếp, trốn rồi."

"Hai tên khốn kiếp này!"

Hung hăng tung một quyền đánh vào bụng Lưu Ngôn Mẫn, Lưu Ngôn Mẫn nghiến chặt răng, chưa từng bật ra đến một tiếng rên rỉ, trên mặt mồ hôi lạnh pha tạp với máu loãng không ngừng chảy xuống theo gò má hắn.

"Khoan hãy nói, thằng này thật đúng là khối xương cứng rắn, hai cánh tay đều bị lão Mập chặt mất, kết quả còn không rên đến một tiếng."

Lão Mập thở hổn hển ngồi một bên, xem chừng vừa mới liên tục hành hạ Lưu Ngôn Mẫn.

Mấy người lão Quỷ uống trà xem náo nhiệt, nhìn đám người Hầu Từ và Lữ Nhữ Nham làm sao diễn tiếp vở tuồng vui này.

"Kế tiếp chúng ta nên làm sao bây giờ? Thật ta tôi thật sự có chút không hiểu nổi, vì sao phải bắt đồ ngu xuẩn này trở về, trực tiếp giết chết không phải tốt hơn sao!"

"Giết chết con tép nhỏ này không dùng vào việc gì, dùng nó để câu con cá lớn mới là thật, chúng ta dùng để đánh lén và thúc ép bọn chúng đi tìm cái chết, cái này hoàn toàn là hai điều khó khăn.

Người trước sẽ liều mạng chống lại, nhưng người sau lại chỉ có thể nộp khí giới đầu hàng."

"Những lời này của thần toán tử tôi đặc biệt tán đồng." Lão Quỷ nghe xong gật đầu một cái rất tán thưởng.

"Nếu tôi nói các người cứ rảnh rỗi như vậy, mấy con tôm tép nhỏ kia, cứ trực tiếp giết chết đi là được, còn dùng cái này cái kia để làm gì!"

Lão Mập khó chịu nói xong, lại quay về Lưu Ngôn Mẫn đang quay về bọn chúng nhìn cười lạnh mắng:

"Đ* má mày, con mẹ mày còn dám nhìn lại, coi chừng tao móc mắt mày ra!"

Lưu Ngôn Mẫn bị mấy chục cây đinh sắt đóng xuyên qua tứ chi ghim trên tường, hai cánh tay của hắn đã hoàn toàn bị cắt rời, trên người tràn đầy từng đường vết thương, trên gò má cương nghị thâm tím một mảng lớn, tràn đầy vết tích bị vật nặng đánh mạnh lên.

Lão Mập nói xong cũng muốn đứng dậy đi qua, nhưng lại bị lão Quỷ ngăn cản:

"Lão Mập, chuyện này là do Lữ Nhữ Nham và Hầu Tử làm chủ, chúng ta cứ hỗ trợ một tay, bọn họ nói thế nào thì chúng ta cứ làm như thế đó, người này nếu ông muốn giết nó, chờ sự tình xong xuôi sẽ tùy theo ông.

Nên bây giờ ông hành hạ nó là đủ rồi, vẫn là phải chừa lại cho nó chút hơi thở."

Lão Quỷ lạnh lùng nói xong, Lưu Ngôn Mẫn phun ra một ngụm máu loãng, cười lạnh nói:

"Muốn giết cứ giết, mẹ tụi bây đừng có hành hạ kiểu này, mày nghĩ bọn Hạ Thiên Kỳ là loại người tốt lành gì? Sẽ vì tao mà chạy tới tìm cái chết sao? Loại ý nghĩ này của bản thân tụi mày nói ra không cảm thấy nực cười sao?"

"Mày là trong lòng thật sự nghĩ như vậy, vẫn là có ý định vứt bỏ cơ hội mày được cứu vớt hay sao, không muốn thấy mấy người kia chạy đến đây đi tìm cái chết?"

Lúc này Lữ Nhữ Nham đi tới trước người Lưu Ngôn Mẫn, rất tò mò hỏi:

Lưu Ngôn Mẫn gắng gượng ngẩng đầu lên, nhìn một cái như khinh thường rồi cười nói:

"Đến đây, mày nói cho tao biết, mày rốt cuộc là đại sát bút hay là nhỏ? Mày cảm thấy tao là loại người muốn chết sao?"

"Tao sẽ không bị mày làm tức giận, sau đó vì kích động mà giết chết mày, nếu là mày, tao sẽ rất thông minh mà ngậm mồm lại, như vậy còn có thể để da thịt không chịu khổ."

Lưu Ngôn Mẫn toét miệng không ngừng nhìn Lữ Nhữ Nham cười gằn, còn Lữ Nhữ Nham thì cầm một cái cờ lê ở một bên, quay lại hung hăng đập mạnh xuống bắp chân Lưu Ngôn Mẫn.

Lưu Ngôn Mẫn đau nhức đến mức sắc mặt trắng bệch, nhưng điệu cười gằn trên mặt vẫn không tản đi.

Vứt cái cờ lê nhuốm máu trên mặt đất, Lữ Nhữ Nham vỗ tay một cái tiếp tục nói với Lưu Ngôn Mẫn:

"Thật ra tao rất khâm phục mày, mày là một người rất có nghĩa khí, nhưng mà, có trách thì trách bạn bè của mày chọc vào bọn tao.

Có thể mày ở nơi này chỉ là một người đóng vai trò bị liên lụy vào mà thôi, về việc chuyện gì đã xỷ ra thậm chí cũng không hiểu rõ tình hình, nhưng mà tao có thể nói cho mày biết rất khẳng định, bọn chúng chắc chắn sẽ chạy tới cứu mày làm trò hề.

Bất kể là mấy người bạn kia của mày, hay Sở Mộng Kỳ.

Cho nên, mày vẫn là nên giữ lại mấy hơi thở, nhìn bọn chúng bị bọn tao chặt ra thành tám khúc đi, tao có thể xin thề, bọn chúng tuyệt đối sẽ chết thảm hơn so với mày."

"Chó đẻ cả nhà bọn mày, đám rác rưởi tụi mày, có bản lĩnh thì giết tao ngay đi, bọn mày tuyệt đối sẽ không được như ý!"

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 39: Giao Kèo

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team​

Triệu Tĩnh Thù còn đang liên lạc với Lãnh Nguyệt, còn Hạ Thiên Kỳ thì nằm trên giường mặt ủ mày chau, trong lòng tràn đầy lo lắng cho Lưu Ngôn Mẫn.

Hắn và Lưu Ngôn Mẫn không hợp nhau thuộc về không hợp nhau, bình thường cũng cãi nhau hơn thua không ít lần, thế nhưng trong lòng hắn vẫn luôn xem Lưu Ngôn Mẫn là bạn bè. Thật ra bọn họ là cùng một loại người, có thể nói là không hề dùng quá nhiều lời để lý giải cũng biết hai bên thế nào.

Khi hắn gặp phải thời điểm khó khăn, mấy người Lưu Ngôn Mẫn bọn họ trước sau vẫn không giận không rời, nhưng lúc này lại vì hắn mà gặp tai bay vạ gió.

Trong lòng Hạ Thiên Kỳ vừa lo lắng vừa tự trách, cảm giác mình chưa từng giúp đỡ Lưu Ngôn Mẫn được chuyện gì, kết quả xảy ra chuyện trái lại còn làm liên lụy đến anh ta, làm người bạn này như hắn một chút cũng không xứng đáng với danh hiệu, thật đúng là sao chổi.

Hắn có thể một mình liều mạng quên mình đi cứu Lưu Ngôn Mẫn, thế nhưng hắn biết làm như vậy hoàn toàn không sửa đổi được cái gì, không những không cứu được Lưu Ngôn Mẫn, trái lại thì sẽ tự đưa bản thân mình mắc vào trong, sau đó vì nguyên nhân từ hắn mà khiến cho nhiều người bị cuốn vào.

Cho nên hắn chỉ có thể buộc bản thân tỉnh táo, buộc bản thân tìm người giúp đỡ, trừ cái đó ra hắn hoàn toàn không có lựa chọn nào khác.

Mục dù hắn nhìn không thấu Mộc Tử Hi, người này tâm tư rất không bình thường, nhưng liên quan đến sống chết của Lưu Ngôn Mẫn, cho nên hắn chỉ có thể tận lực cầu được sự giúp đỡ của Mộc Tử Hi.

Thời gian trôi qua khoảng hơn một giờ, điện đàm của Hạ Thiên Kỳ lại vang lên lần nữa.

Ấn nút nhận điện, trong điện đàm lần nữa vang lên giọng của Mộc Tử Hi:

"Thử đoán xem tôi quyết định giúp cậu, hay là từ chối cậu?"

"Giúp tôi."

"Vì sao cậu cảm thấy tôi sẽ giúp cậu?"

"Cảm giác."

"Được rồi, cậu đã đoán đúng, nói cho tôi biết vị trí hiện tại của cậu, cụ thể chuyện gì đã xảy ra, một hồi nữa chúng ta gặp nhau trò chuyện."

Mặc dù ngoài miệng nói cảm giác Mộc Tử Hi sẽ đồng ý giúp hắn, thế nhưng trong lòng Hạ Thiên Kỳ vẫn là một chút cơ sở cũng không có, dù sao hắn và Mộc Tử Hi quen biết thuộc về quen biết, thế nhưng lại nói tiếp thì cũng không có bất cứ giao tình gì.

Bất quá chính vì cái dùng người thì không nên nghi ngờ người, nghi ngờ người thì không dùng người, Hạ Thiên Kỳ biết rĩ đạo lý này, cho nên hắn chỉ có cảm kích về sự giúp đỡ của Mộc Tử Hi, hoàn toàn không tồn tại chút nghi ngờ vô căn cứ nào.

Gửi thông tin về vị trí hiện tại của bọn họ cho Mộc Tử Hi, Hạ Thiên Kỳ rốt cuộc vừa tìm được một người trợ giúp, trên thực tế hắn cũng chỉ có thể tìm được một người này mà thôi, còn dư lại chính là chờ Triệu Tĩnh Thù bên kia liên lạc với Lãnh nguyệt, hắn cũng sẽ thử liên lạc với Sở Mộng Kỳ, dù sao trong chuyện này Sở Mộng Kỳ cũng có phần.

"Có người muốn đến sao?"

Triệu Tĩnh Thù cũng không biết Hạ Thiên Kỳ vừa mới liên lạc với ai, có phần tò mò hỏi.

"Ừ, là Mộc Tử Hi, cô hẳn là biết anh ta, một trong quản lý của Minh Phủ."

"Giao tình giữa hai người rất tốt sao?" So với người nào sẽ tới, Triệu Tĩnh Thù hiển nhiên là hiếu kỳ vì sao Mộc Tử Hi đồng ý đến đây giúp Hạ Thiên Kỳ hơn.

"Có lẽ vậy, nói chung, anh ta là một sự giúp đỡ rất lớn." Hạ Thiên Kỳ lắc đầu không nói gì quá nhiều, thấy vậy, Triệu Tĩnh Thù cũng không có hỏi lại.

Thời gian trôi đến hơn 7 giờ tối, Triệu Tĩnh Thù rốt cuộc có thu hoạch, vì Lãnh Nguyệt nghe điện trên điện đàm.

"Chuyện gì?"

Thấy Triệu Tĩnh Thù bên kia có liên lẹc với Lãnh Nguyệt, Hạ Thiên Kỳ vội vàng mừng rỡ nhảy xuống khỏi giường, sau đó đi tới bên cạnh Triệu Tĩnh Thù quay về điện đàm nói:

"Đám người Hầu Tử tìm được biệt thự chỗ ở của chúng ta, có khả năng Mẫn Mẫn đã bị bọn họ bắt đi, tôi và Tĩnh Thù hiện tại đang núp ở một gian phòng cho thuê.

Nếu anh có quay về thành phố Phước Bình thì trước không nên quay về biệt thự, nơi ấy hẳn còn có tai mắt của bọn Hầu Tử, bây giờ tôi gửi địa chỉ vị trí của tôi và Tĩnh Thù qua cho anh, anh đến nơi này tụ họp với chúng tôi, còn lại chờ gặp nhau rồi hẳn nói."

Hạ Thiên Kỳ vội vàng nói xong, Lãnh Nguyệt bên kia sau khoảng trầm mặc ngắn ngủi rồi chỉ trả lại vỏn vẹn hai chữ "chờ tôi", sau đó lập tức ngắt điện thoại.

Mặc dù Lãnh Nguyệt không nói gì, thế nhưng có thể liên lạc được với anh ta là chuyện tốt, cái này cũng tránh được khả năng Lãnh Nguyệt gặp phải đám người Hầu Tử đánh lén.

Nguyên một buổi tối, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù hầu như đều không hề chợp mắt, nhưng nghĩ tới sau đó có trận kịch chiến phải đánh, cho nên bọn họ cũng chỉ có thể cưỡng ép bản thân ngủ một lúc.

Nhưng mà vừa mới ngủ thiếp đi, điện đàm của Hạ Thiên Kỳ lại đột ngột vang lên.

Hạ Thiên Kỳ đột nhiên ngồi bật dậy trên giường, Triệu Tĩnh Thù nằm hơi nghiêng một bên trên giường lúc này cũng mơ mơ màng màng mở mắt, lại nghe một giọng nói không có ý tốt vọng ra từ trong điện đàm của Hạ Thiên Kỳ:

"Hạ Thiên Kỳ của đệ tam Minh Phủ, vừa mới tấn thăng quản lý, không tồi, thực sự không tồi, nhưng mà đáng tiếc."

"Anh là ai? Hầu Tử?"

"Không, tôi không phải là Hầu Tử, nhưng suy nghĩ của anh cũng không hề sai, bời vì tôi và Hầu Tử là một phe.

Biết vì sao tôi lại có số điện đàm của anh, lại vì sao trễ như vậy còn tìm anh không?"

"Anh bắt Mẫn Mẫn đi có phải hay không?!" Hạ Thiên Kỳ cố gắng khắc chế sự phẫn nộ của hắn.

"Xin lỗi, tôi cũng không biết người này tên gọi là gì, bất quá trước đó chúng tôi đúng là có bắt đi một người trong biệt thự của các người."

Không thể không nói người này rất có cốt khí, cũng rất đù bạn thân.

Vì không cho chúng tôi lợi dụng hắn, hắn thật sự lại nhiều lần muốn chết, tứ chi bị gãy mà ngay cả rên cũng không rên lên một tiếng, thật sự hâm mộ mà Hạ Thiên Kỳ, vì sao tôi không chơi được với loại bạn tốt thế này chứ."

"Anh là Lữ Nhữ Nham đúng không?"

Hạ Thiên Kỳ nghiến răng nghiến lợi nặn ra mấy chữ này.

"Không nghĩ tới anh vậy mà biết tôi, xem ra nhất định là nghe được từ Sở Mộng Kỳ."

"Miễn là Mẫn Mẫn còn sống, toàn bộ điều kiện chúng tôi đều sẽ đàm phán, nếu các người đám làm gì Mẫn Mẫn, tôi thề, các người có chạy đến chân trời góc bể, tôi cũng nhất định phải tìm các các người nghiền xương cốt thành tro bụi, liên đới đến người nhà của các người, bạn bè, thêm một thì tính thêm một!"

Hạ Thiên Kỳ không hề hù dọa Lữ Nhữ Nham chút nào, trên thực tế hắn chính là muốn như vậy.

"Anh cảm thấy chúng tôi biết sợ uy hiếp của anh sao?

Nói như thế, trong lòng anh cũng rõ ràng, chuyện này hoàn toàn không hề liên quan đến thằng nhóc xui xẻo này, xích mích người của chúng tôi là ba người các người, mà chúng tôi muốn nói trắng ra chính là ba người các người không liên quan gì đến những người khác.

Anh có thể nghe hiểu ý của tôi không? Chỉ cần ba người các người đường hoàng buông tay chịu trói, buông tha cho một người không hề có liên can gì, xem như là cái vấn đề hóc búa gì chứ?"

"Thiên Kỳ, con mẹ ông nếu còn xem tôi là bạn bè thì đừng có chạy tới đây, tên cặn bã chó chết này... A!"

"Thật ngại quá, tôi không thích bị người khác ngắt ngang trong lúc mình đang nói chuyện, có điều anh yên tâm đi, hắn vẫn còn sống rất tốt, nhưng lại bị đánh gãy vài cái răng mà thôi.

Ngoài ra nếu anh muốn tìm người giúp đỡ, cũng có thể tùy theo anh, bất quá tôi cảm thấy sẽ không có người nào giúp anh đi, vì đệ tam Minh Phủ ngay cà bản thân mình còn khó bảo toàn, không ai sẽ lấy tính mạng toàn thể nhân viên của đệ tam Minh Phủ, đi đổi lại cái mạng của mấy người các người.

Tôi nghĩ trên một điểm này, nếu so với người ngoài cuộc như tôi thì trong lòng anh hẳn còn rõ ràng hơn.

Được rồi, bây giờ quay về vấn đề chính, tôi cho anh 30 phút cân nhắc, xem đến cuối cùng là anh chủ động đến tìm chúng tôi, hay là tôi đem ngời bạn xương cốt cứng rắn này băm nát sau đó gửi đến căn biệt thự kia.

Nhớ kỹ, chỉ có 30 phút, suy nghĩ thật kỹ, sau đó liên lạc với tôi, ha ha..."

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 40: Trợ thủ đến

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team​

Nhìn chăm chăm đồng hồ vinh dự đeo ở cổ tay, điệu cười gằn của Lữ Nhữ Nham vẫn vang vọng rõ ràng bên tai hắn.

Không hề nghi ngờ, Lữ Nhữ Nham đang dùng an nguy của Lưu Ngôn Mẫn uy hiếp hắn, hoặc nói chính xác hơn, Lữ Nhữ nham đã đoán chắc hắn sẽ không mặc kệ sống chết của Lưu Ngôn Mẫn, đoán chắc hắn sẽ vì cứu Lưu Ngôn Mẫn mà lựa chọn tự chui đầu vào lưới.

Mặc dù hắn biết rõ đây chính là cái thòng lọng đám người Lữ Nhữ Nham vì buộc hắn theo chi phối để chơi đùa, nếu chính hắn đi vào đó là một con đường chết, nhưng hắn lại không có lựa chọn nào khác, trừ phi hắn có thể trơ mắt nhìn Lưu Ngôn Mẫn bị giết chết.

Có thể nói, tất cả chuyện này đều hình thành trên cơ sở khi hắn sẽ không bỏ rơi Lưu Ngôn Mẫn, phàm là Lưu Ngôn Mẫn đối với hắn không quá mức quan trọng, hoặc là hắn hoàn toàn không thèm để ý tới sống chết của Lưu Ngôn Mẫn, như vậy đám người Lữ Nhữ Nham làm những chuyện này chính là chơi đùa công toi.

Tiếc là, hắn không phải người có tâm địa sắt đá, hắn có thể vì mạng sống mà vứt bỏ hết những người bị hại trong sự kiện kia, có thể vì lợi ích mà xem sinh mạng của những người thuộc về Minh Phủ kia như cỏ rác, nhưng hắn lại không cách nào vứt bỏ bạn bè của hắn, càng không cách nào chịu nổi cảnh bạn bè gặp khó khăn mà mình thờ ơ.

Mấy người Lý Xương Dã, Dương Thư Thành trong sự kiện lần đó đã khiến hắn vô cùng hối hận, đến bây giờ trong lòng vẫn tràn đầy áy náy với bọn họ, cùng với tự trách đến từ trong tận đáy lòng.

Chuyện như vậy hắn tuyệt đối không muốn trải qua thêm một lần nào nữa, vì loại dằn vặt đến từ tinh thần này, đối với hắn mà nói thì so với cái chết còn đáng sợ hơn nhiều.

Cho nên bất kể thế nào, Lưu Ngôn Mẫn hắn không thể không cứu, cho dù biết rõ đây là tử cục thì thế nào?

Tuy rằng Hạ Thiên kỳ bình thường mồm miệng rất đê tiện, có thể so với rắn độc, thế nhưng hắn cũng là một người rất có nguyên tắc.

Hắn trước giờ đều cảm thấy, đàn ông sống cả đời có cái nên làm cũng có việc không nên làm, có một số việc cũng không phải là vì nó là đúng anh mới đi làm, mà vì nếu anh không làm thì nhất định sẽ hối hận, anh mới cần phải đi làm.

Lời nói của Lữ Nhữ Nham, Triệu Tĩnh Thù ở bên cạnh nghe được rất rõ ràng, cô nhìn Hạ Thiên Kỳ đang siết chặt nắm ta, mặt lộ vẻ dữ tợn, một lúc lâu mới bất an hỏi:

"Thiên Kỳ, anh có thể dẫn tôi đi cùng không?"

Triệu Tĩnh Thù cũng không ngăn cản Hạ Thiên Kỳ, thậm chí cô cũng không thử ngăn cản Hạ Thiên Kỳ, bời vì cô biết rất rõ thái độ làm người của Hạ Thiên Kỳ, cô biết bất kể mình nói gì, bất kể mình có khuyên thế nào, Hạ Thiên Kỳ cũng sẽ đi cứu Lưu Ngôn Mẫn.

Cho nên nếu đã biết rõ sẽ như vậy, vậy thì vì sao cô còn phải đi khuyên nhủ chứ?

Hơn nữa, Lưu Ngôn Mẫn cũng là bạn của cô, cô sẽ không vì thích Hạ Thiên Kỳ, cũng không khiến Hạ Thiên Kỳ vì Lưu Ngôn Mẫn mà mạo hiểm, thích như vậy là ích kỷ, càng là cô trơ trẽn.

Cô hy vọng sẽ có một ngày, cô có thể cùng Hạ Thiên Kỳ cũng nhau thoát khỏi công việc ngay lập tức, một lần nữa xây dựng được tương lai thuộc về bọn họ. Nhưng trước khi tất cả vẫn chưa thực hiện được, bất kể là Lãnh Nguyệt hay là Lưu Ngôn Mẫn, trong lòng cô đều xem là bạn bè quan trọng như Hạ Thiên Kỳ vậy, cũng như sẽ không vứt bỏ đồng bạn của mình.

Hạ Thiên Kỳ không trả lời Triệu Tĩnh Thù, thậm chí nhìn cũng không hề liếc nhìn cô đến một cái, trên thực tế trong đầu của Hạ Thiên Kỳ hiện tại hoàn toàn chính là trống rỗng.

Mặc dù hắn không muốn suy nghĩ đến phương hướng gay go nhất, thế nhưng kết quả thực tế lại không cách nào khiến hắn không nghĩ, nếu như hắn chết rồi thì làm sao bây giờ?

Nếu cha mẹ hắn, ông nội hắn biết hắn chết thì làm sao bây giờ?

Suy nghĩ này khiến hắn vô cùng mâu thuẫn, không ngừng đánh thẳng vào phòng tuyến tinh thần của hắn.

Thấy Hạ Thiên Kỳ không trả lời mình, Triệu Tĩnh Thù cắn môi một cái, lại nói:

"Thiên Kỳ, tôi biết anh không muốn dẫn tôi theo, tôi rất rõ ràng sự lựa chọn này có thể mang tới hậu quả, thế nhưng Mẫn Mẫn là bạn bè của chúng ta, cũng là bạn của tôi, bạn tôi gặp phải nguy hiểm, gặp phải phiền toái, tuy tôi sức mạnh có hạn, tác dụng tạo được cũng cực kỳ nhỏ bé, nhưng tôi sẽ làm được không thẹn với lương tâm, tôi cũng muốn làm chút gì đó đề giải cứu bạn tôi."

Lời nói của Triệu Tĩnh Thù khiến thân thể Hạ Thiên Kỳ hơi rung lên, lúc này hắn chậm rãi nâng đầu lên, khuôn mặt vô cùng kiên quyết kia của Triệu Tĩnh Thù tràn vào tầm mắt.

Không hề nghi ngờ chút nào, Triệu Tĩnh Thù tuyệt không phải chỉ nói một chút mà thôi, cô thật sự đã chuẩn bị kỹ càng, đồng thời còn nghĩ lựa chọn này có thể mang đến kết quả đáng sợ hơn.

"Tĩnh Thù..." Giờ khắc này Hạ Thiên Kỳ lại không biết trả lời Triệu Tĩnh Thù như thế nào.

"Anh nên biết, tôi đã quyết định rồi, cho nên anh không có khả năng từ chối."

Nói xong, Triệu Tĩnh Thù nâng cổ tay lên nhìn thoáng qua thời gian, sau đó cô hít sâu một hơi, tỉnh táo nói:

"Cách thời gian giao hẹn còn khoảng 20 phút nửa, nội trong thời gian này, hẳn là chúng ta thử liên lạc lại với Lãnh Nguyệt và Mộc Tử Hi, bọn họ có thể chạy tới là tốt nhất, nếu như không thể chạy tới, ít nhất cũng phải để cho bọn họ biết chúng ta muốn đi làm gì, muốn đến nơi nào."

"Ừ, bây giờ tôi liên lạc với Mộc Tử Hi, Lãnh thần bên kia giao cho cô."

Được Triệu Tĩnh Thù cảm hóa, Hạ Thiên Kỳ cố gắng giữ cho mình tỉnh táo lại, lại thử dùng điện đàm gọi cho Mộc Tử Hi một lần.

Mà đúng vào lúc này, cửa phòng lại đột nhiên bị cười gõ vang.

Nghe tiếng động ở cửa, Hạ Thiên Kỳ vội vàng nhảy xuống khỏi giường, hai ba bước đi đến trước của, sau đó ngoài cửa vọng vào giọng của Mộc Tử Hi:

"Mở cửa đi, là tôi."

Nghe giọng của Mộc Tử Hi, Hạ Thiên Kỳ tức khắc có chút ngạc nhiên mở cửa, phát hiện Mộc Tử Hi đang đeo một cái túi du lịch đứng trước cửa, mà ở vị trí phía sau anh ta một chút, Lãnh Nguyệt cũng mặt không biểu tình đứng ở đằng kia.

"Các người vì sao..."

Thấy Lãnh Nguyệt và Mộc Tử Hi vậy mà cùng nhau tới, Hạ Thiên Kỳ có thể nói là vừa mừng vừa sợ, trong lúc nhất thời có chút nói không ra lời.

"Chúng tôi gặp nhau ở dưới lầu, nên cùng lên đến đây."

Mộc Tử Hi cười cười, sau khi bước vào phòng còn đặc biệt lên tiếng chào Triệu Tĩnh Thù đang ở trong phòng:

"Chào người đẹp."

Triệu Tĩnh Thù và Mộc Tử Hi không hề biết nhau, nhưng theo lễ phép, đồng thời người ta lại cố ý chạy tới giúp một tay, cho nên vẫn là cười một tiếng hữu nghị.

Lãnh Nguyệt cũng theo sau vào đóng cửa phòng lại, mặc dù quần áo trên người rách rưới còn có nhiều đường rách, nhưng xem chừng cũng không có bị thương gì, đây cũng là một chuyện tương đối may mắn.

Không hề cho mấy người bọn họ có nhiều thời gian để ôn chuyện, Hạ thiên Kỳ lại cố gắng tường thuật lại chuyện này thật nhanh cho Mộc Tử Hi và Lãnh Nguyệt.

Lãnh Nguyệt nghe xong vẻ mặt rõ ràng càng trở nên khó coi, trên thực tế với Lãnh Nguyệt hỉ nộ không hiện ra sắc mặt mà nói, loại sắc mặt khó coi này chắc chắn cho thấy lúc này anh ta đang tức giận trong lòng.

Mộc Tử Hi làm một trợ thủ, tự nhiên sẽ không có mang theo quá nhiều cảm xúc, cho nên trên mặt trái lại không có gì thay đổi, chỉ vuốt cằm suy nghĩ một chút nói:

"Hầu Tử của đệ nhất Minh Phủ trái lại tôi cũng đã từng nghe nói qua, thực lực thuộc về mặt bằng trung bình của cấp quản lý, thái độ làm người âm hiểm tàn nhẫn."

Mộc Tử Hi nói đến chỗ này, thì lập tức khinh thường nói bổ sung:

"Hầu Tử này không đáng gây ra sợ hãi, sở dĩ được quản lý của đệ nhất Minh Phủ trong phe phái xem trọng, nguyên nhân chủ yếu là do hắn ta có thủ đoạn nuôi quỷ, bản lĩnh dưỡng thi, nghe đâu thủ hạ cũng có một đội ngũ nhỏ do dưỡng thi nhân tạo thành, bình thường cùng giải quyết làm giao dịch với một số người, nói trắng ra chính là một tên thương nhân."

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 41: Ưu Điểm, Khuyết Điểm

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team

Sở Mộng Kỳ không hề nói với hắn những chuyện này, bất quá ngẫm lại một chút cũng là thế này, nếu Hầu Tử không có giá trị lợi dụng gì, lần trước sao có thể tìm đám người Lữ Nhữ Nham giúp đỡ.

Mộc Tử Hi thấy mấy người Hạ Thiên Kỳ không có phản ứng, lại tiếp tục nói:

"Một điểm rất đáng ghét của dưỡng thi nhân chính là, bọn họ có thể bán thứ mình nuôi cho người khác, mặc dù đều là một số quỷ các loại, nhưng mà với một số người tốt có sở thích đặc biệt mà nói, có con quỷ làm thú cưng, trái lại là chuyện rất có mặt mũi.

Vì vậy nên Hầu Tử mới có thể được hoan nghênh ở đệ nhất Minh Phủ, hắn cũng rất được hoan nghênh trong phe cánh.

Người này tuy không thể gây sợ hãi, thế nhưng Lữ Nhữ Nham kia trái lại tôi đã từng tiếp xúc, người này mới là người đáng sợ, biệt hiệu trong Minh Phủ cũng rất vang dội, gọi là thần toán tử.

Hầu Tử có thể hoàn thành một chuyện, trên mức độ rất lớn là hắn có trợ thủ bên người, bất quá đây cũng là một kẻ tiểu nhân lợi ích, chưa bao giờ giúp người khác làm việc không công.

Các người đã rất xác định, chuyện này có Lữ Nhữ Nham tham gia, vậy thì cái kế hoạch này hẳn phải nghĩ ra một kế hoạch lý tưởng dưới trạng thái kín đáo, chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, kế hoạch này sẽ thành công."

Mặc dù Mộc Tử Hi rất khinh thường Hầu Tử, nhưng từ trong ngữ khí của anh ta có thể hình dung ra, anh ta có bao nhiêu phần kiêng kỵ với Lữ Nhữ Nham kia.

"Trên thực tế thì độc kế của Lữ Nhữ Nham quả thật cũng thành công, nếu không thì cậu sẽ không gọi tôi đến nơi này."

Mộc Tử Hi nhìn về phía Hạ Thiên Kỳ lắc đầu một cái, suy nghĩ một chút lại nói thêm:

"Lữ Nhữ Nham kia đầu tiên là đoán chắc người bị bọn họ bắt đi kia là vô cùng quan trọng trong lòng các người, biết các người bất kể thế nào đi nữa cũng sẽ đi cứu người.

Tiếp theo là đoán chắc Ngô Địch và Lương Nhược Vân tuyệt đối không nhúng tay vào, vì đệ nhất Minh Phủ đang cần một cái cớ tuyên chiến với đệ tam Minh Phủ, nên nếu cấp cao của đệ tam Minh Phủ bị cuốn vào, bọn người Lữ Nhữ Nham không những không có việc gì không nói, càng là góp một cái công lớn.

Cuối cùng là đoán chắc các người sẽ không tìm đến trợ thủ nào, cho nên mới dám đào một cái bẫy rập chờ các người đến nhảy xuống, mà không sợ các người triệu tập nhân thủ đi tấn công bọn họ.

Đồng thời người này tôi từng gặp được hắn trong sự kiện ngẫu nhiên, hắn là một Trận pháp sư, trên một mảng phòng ngự này vốn là có ưu thế được trời ưu ái.

Phải biết rằng mặc dù người có thuật pháp có thể đủ sức đối kháng với người có quỷ vật thể chất, chỗ dựa lớn nhất ở chỗ, thuật pháp bọn họ thi triển có hiệu quả với người có quỷ vật thể chất."

"Vậy anh có ý gì? Sẽ không phải cố ý chạy tới khuyên chúng tôi buông bỏ đi?"

Hạ Thiên Kỳ nghe đến đây thì không nhịn được nói một câu.

"Tôi đến cũng đến rồi, nếu khuyên các người vứt bỏ, một là các người sẽ không nghe, hai là lần này tôi đến đây cũng không có ý nghĩa gì, mặc dù tôi cảm thấy rằng hiện tại xoay người đi là sáng suốt."

Mộc Tử Hi nói một câu đùa giỡn với Hạ Thiên Kỳ, rồi cũng nghiêm mặt trở lại:

"Bây giờ chúng ta đấu với người chứ không phải quỷ, mà trước khi giao chiến lý ra chúng ta phải biết rõ ưu thế của phe địch là gì, khuyết điểm là gì, phe ta thế trội là gì, khuyết điểm ở chỗ nào, vậy mới có thể nghênh ngang phòng ngừa khuyết điểm, nâng tỷ lệ chiến thắng lên đến mức cao nhất."

Lời nói này của Mộc Tử Hi là mọi người tương đối tán thành, Triệu Tĩnh Thù nghe xong cũng ở bên cạnh phụ họa nói:

"Ưu thế của bọn họ anh vừa mới nói rồi, vậy thì khuyết điểm anh cảm thấy là gì?"

"Vấn đề này tôi nghĩ Hạ Thiên Kỳ mới có thể giải đáp, dù sao vai chính trong trận chiến này là các người, tôi nhiều nhất chỉ xem là một tham mưu."

Mộc Tử Hi không trả lời câu hỏi của Triệu Tĩnh Thù, mà làm như đá cầu vậy, đá cái vấn đề này lại cho Hạ Thiên Kỳ.

Trái lại Hạ Thiên Kỳ cũng không suy nghĩ quá nhiều, mà là trực tiếp trả lời:

"Ưu thế lớn nhất của bọn họ chính là khuyết điểm của bọn họ, bọn họ cảm thấy chúng ta cái gì cũng không làm được, bất kể có làm cái gì đi nữa cũng không tạo được uy hiếp gì với bọn họ, cái này chứng minh trong lòng bọn họ vô cùng tự tin, mà biểu hiện vô cùng tự tin nói trắng ra chính là tự phụ.

Cho nên phàm là một cái ngoài ý muốn, đều có thể đủ khiến họ trở tay không kịp, thậm chí là hoàn toàn tiêu diệt bọn họ."

"Xem ra đã không cần tôi bổ sung thêm cái gì, bởi vì đây chính là khuyết điểm của đám người Hầu Tử."

Lời nói của Hạ Thiên Kỳ lấy được tán đồng của Mộc Tử Hi, trên thực tế đây cũng là một khuyết điểm duy nhất anh ta chỉ có thể tìm được trên thân đám người Hầu Tử.

Bất quá nói là khuyết điểm, nhưng trên thực tế trong lòng bọn họ đều rất rõ ràng, muốn khiến khuyết điểm này xuất hiện khả năng chuyển biến tốt, nói trắng ra là phải có một điều kiện kích phát. Còn như điều kiện kích phát này, chính là điều bất trắc mà Hạ Thiên Kỳ vừa mới nhắc tới, bọn họ phải làm ra một chuyện khiến đám người Hầu Tử bất ngờ.

"Chúng ta bây giờ là có bốn người, số người Hầu Tử bên kia không biết, nhưng tôi nghĩ không chỉ có hai người hắn và Lữ Nhữ Nham. Cho nên tôi cần phải tìm hiểu tình hình của mỗi người trong số chúng ta một chút, nói ví dụ như các người là người có thuật pháp, hay là người có quỷ vật thể chất."

Mộc Tử Hi sau khi gợi lên vấn đề này, anh ta lại dẫn đầu nói:

"Tôi là người có thuật pháp, nói chính xác thì tôi là Chú thuật sư."

Thấy Mộc Tử Hi đã làm gương mẫu trước, Hạ Thiên Kỳ cũng theo sau nói:

"Tôi là ác linh thể chất."

"Tôi là Phụ ma sư."

"Tôi là Khí thuật sư."

Sau khi Lãnh nguyệt nói xong, Mộc Tử Hi có chút kinh ngạc hỏi:

"Cậu là Khí thuật sư? Cái này thật có chút hiếm thấy."

Trong thuật pháp chia làm rất nhiều loại, trước kia Hạ Thiên Kỳ cũng không rõ ràng lắm Lãnh Nguyệt rốt cuộc thuộc về loại nào, bởi vì anh ta vừa thông thạo trận pháp, vừa có thể thi triển ra chú thuật uy lực mạnh mẽ, vẫn có thể tiến hành một phần phụ ma, có thể nói là vô cùng toàn diện.

"Khí thuật sư là gì?" Triệu Tĩnh Thù nghe xong nhịn không được hỏi.

"Trong thuật pháp thuộc về chỉnh hợp toàn bộ chi nhánh, vừa thôi động được nhiều loại nhất, vừa là trên giới hạn cao nhất.

Cái gì cũng có thể thôi động, nhưng cái gì cũng rất khó tinh thông, trên giới hạn cao nhất là vì tài năng rất nhiều, chỉ cần học tinh thông, cũng có pháp lực có triển vọng chống đỡ, so với người có cùng cấp bậc thì thực lực mạnh hơn một mảng lớn."

Mộc Tử Hi nói xong lại vuốt cằm suy nghĩ một hồi, sau đó mới lên tiếng:

"Nói tóm lại chúng ta sắp xếp coi như không tệ, nếu như có người đi trước một bước trở thành quản lý cấp cao, trái lại có thể trực tiếp kéo mọi người vào trong một đội ngũ."

Mộc Tử Hi thoại lý hữu thoại*, không biết là tự cấp cho Hạ Thiên Kỳ một kiến nghị sau này tấn chức quản lý cấp cao, hay đang biểu đạt ý tứ anh ta muốn gia nhập vào, nhưng không cần biết là loại nào, Hạ Thiên Kỳ cũng không bày tỏ thái độ.

*Thoại lý hữu thoại: trong lời nói có hàm ý.

"Phụ ma sư là một khối ngọc thô chưa mài dũa, với tác chiến đồng đội có lợi ích khó nói, đồng thời cực kỳ hiếm thấy. Tôi và cậu ta đều là Thuật pháp sư, nên nếu có cô đi theo, có thể nâng cao trình độ chúng tôi lên giới hạn cao nhất, Hạ Thiên Kỳ là ác linh thể chất, sau khi lệ quỷ hóa cũng có thể làm yểm hộ cho chúng ta, tranh thủ thời gian cho chúng ta thi pháp.

Nên chỉ cần số người của đối phương không quá nhiều, trận chiến này vẫn có thể đánh, dù sao bọn họ không nghĩ tới tôi cũng sẽ tham chiến, cho nên đây cũng là một chỗ ngoài ý muốn nho nhỏ."

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 42: Uy hiếp lớn nhất

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team

Mặc dù ngoài miệng Mộc Tử Hi nói rất nhẹ nhàng, thế nhưng trong lòng những người bên cạnh Hạ Thiên Kỳ lại thất kinh, phải biết rằng dưới hoàn cảnh lớn tàn khốc nhất, có thể tìm được mấy người có thể bù đắp lẫn nhau để tổ chức thành đoàn thể đã là chuyện vô cùng hiếm thấy, nhưng nhìn mấy người bọn họ bên Hạ Thiên Kỳ đây, cũng vừa đủ bổ sung lại tin tưởng lẫn nhau, thậm chí có thể vì cứu một người mà không tiếc quay lại liều mạng ngay lập tức, loại xác suất này quả thật so với trên thực tế mua xổ số trong giải thưởng lớn 500 vạn còn khó khăn hơn nhiều.

Mộc Tử Hi không biết Hạ Thiên Kỳ lấy đâu ra mấy người như vậy, bất quá cái này trái lại cũng chứng minh phán đoán của hắn, nếu ngay cả chút bản lĩnh ấy Hạ Thiên Kỳ cũng không có, hắn cũng không cần đến tận nơi nạo hiểm.

Chú hạ càng lớn, hồi báo cũng càng nhiều, Mộc Tử Hi hiển nhiên là hạ chú rất lớn trên người Hạ Thiên Kỳ, dĩ nhiên, cũng có thể nói là hắn đang đánh cuộc.

"Có chút chuyện tôi cần giải thích rõ với anh, mặc dù chúng tôi có ân oán rất lớn với đám người Hầu Tử, tôi cũng tuyệt sẽ không bỏ qua cho bọn họ, thế nhưng lúc này đối với chúng tôi mà nói, tháo gỡ không giải quyết được bọn họ thì không có tác dụng gì, có thể cứu người của chúng tôi còn sống trở về mới là thật.

Cho nên tôi tương đối quan tâm, cũng vô cùng để ý chính là, chúng ta phải làm sao mới có thể cứu người ra."

"Bây giờ không có biện pháp thảo luận chuyện này, bởi vì cậu bây giờ ngay cả bọn họ ở nơi nào cũng không biết, chúng ta cũng không cách nào sắp xếp."

"Ừ, cái này đúng là vấn đề của tôi."

Hạ Thiên Kỳ không phủ nhận cách nói của Mộc Tử Hi, lúc này hắn nhìn xuống thời gian trên đồng hồ vinh dự, khoảng cách đám người Lữ Nhữ Nham giao hẹn với hắn đã rất gần rồi.

"Bây giờ tôi liên lạc với Lữ Nhữ Nham."

Nói xong, Hạ Thiên Kỳ lại muốn dùng điện đàm gọi Lưu Ngôn Mẫn, vì trước đó Lữ Nhữ Nham chính là dùng điện đàm của Lưu Ngôn Mẫn liên hệ với bọn họ.

Nhưng không kịp chờ hắn gọi qua, điện đàm lại vang lên trước một bước, Hạ Thiên Kỳ vốn tưởng rằng là Lữ Nhữ Nham, nhưng khiến hắn có chút ngoài ý muốn chính là, người gọi chính là Sở Mộng Kỳ.

Vừa mới ấn nút nhận điện, lại nghe Sở Mộng Kỳ bên kia thở hổn hển hỏi:

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 42-2: Uy hiếp lớn nhất 2

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team

"Tôi đã đến thành phố Phước Bình, bây giờ ông đang ở đâu?"

"Trước đó cô đang trong sự kiện sao?" Hạ Thiên Kỳ có chút nghi ngờ hỏi.

"Ông cho là có chuyện gì nữa? Có phải bên ông đã xảy ra chuyện rồi hay không?" Hiển nhiên Sở Mộng Kỳ đã nghe ra gì trong giọng của Hạ Thiên Kỳ.

"Đám người Hầu Tử phát hiện biệt thự chúng tôi ở trước đó, tôi có một người bạn bị bọn họ bắt được, bọn họ lấy người này uy hiếp, để chúng ta đến đó."

"Sư huynh của tôi không sao chứ?" Sở Mộng Kỳ hiển nhiên tương đối quan tâm Lãnh Nguyệt.

"Anh ta đang ở ngay bên cạnh tôi, cô có ý kiến gì thì chạy đến đây đi chết với chúng tôi, không thì cứ tìm một chỗ trốn trước đi."

Lời nói của Hạ Thiên Kỳ ít nhiều gì có chút ý vị châm chọc, vì hắn cảm thấy Sở Mộng Kỳ sẽ chọn kiểu quân tử phòng thân, sẽ không đi một chuyến giao du với kẻ xấu này, vì người gặp chuyện không may không phải Lãnh Nguyệt, cũng không phải hắn.

"Lời này của ông là ý gì, lẽ nào ông cảm thấy Sở Mộng Kỳ tôi đây là người sợ phiền phức? Nếu đám người Hầu Tử đã là kẻ địch chung của chúng ta, đồng thời chuyện lúc trước cũng là do tôi dựng lên, nên tôi tự nhiên nghĩa bất dung từ, huống chi còn có sư huynh lóng ngóng ngốc đầu ngốc não kia của tôi ở đó."

Sở Mộng Kỳ cũng không chạy trốn như những gì Hạ Thiên Kỳ nghĩ, mà là rất sảng khoái muốn gia nhập, đây cũng là điều mà ít nhiều khiến Hạ Thiên Kỳ thay đổi cái nhìn về cô, nhưng trái lại Lãnh Nguyệt nghe Sở Mộng Kỳ nói anh ta là một tên tên lóng ngóng ngốc đầu ngốc não, khóe miệng không thể khống chế mà co giật một chút.

"Địa chỉ một hồi nữa tôi sẽ gửi cho cô, trước không nói."

Cắt đứt trò chuyện với Sở Mộng Kỳ, Mọc Tử Hi lại có chút cảm khái nói:

"Không nghĩ tới nhân duyên của cậu cũng không tệ lắm."

Hạ Thiên Kỳ không để ý tới Mộc Tử Hi, mà là nói với Lãnh Nguyệt:

"Sư muội của anh cũng muốn đi qua, rốt cuộc muốn hay không muốn cô ta tham gia thì tự anh nói đi."

Lãnh Nguyệt tuy không lên tiếng, thế nhưng Hạ Thiên Kỳ lại nhìn ra, trong lòng Lãnh Nguyệt hiển nhiên vô cùng do dự.

Sở dĩ do dự mà không bày tỏ thái độ rõ ràng không muốn để cho Sở Mộng Kỳ tham dự vào, nói trắng ra anh ta cũng đang bận tâm cảm nhận của Hạ Thiên Kỳ.

Vì chuyện này xảy ra, quả thật có quan hệ rất lớn tới Sở Mộng Kỳ, mà Lưu Ngôn Mẫn vô tội trong chuyện này, thế nhưng lúc này, Hạ Thiên Kỳ lại tìm đến sự giúp đỡ của mộc Tử Hi, Triệu Tĩnh Thù cũng không có chút ý tứ muốn chùn bước nào, Sở Mộng Kỳ là sư muội của anh ta không sai, anh ta cũng muốn bảo vệ cô ta không sai, nhưng hiện tại là thời điểm bọn họ thiếu nhân thủ, nên không cần biết anh ta có bằng lòng hay không, anh ta cũng không cách nào từ chối cho Sở Mộng Kỳ gia nhập.

"Tùy cô ấy đi."

Đây là đáp án cuối cùng Lãnh Nguyệt cho Hạ Thiên Kỳ.

- --

Biệt thự chỗ ở của đám người Hầu Tử, tiếng ngáy đinh tai nhức óc của lão Mập vọng tới từ phòng khách, lão Quỷ mở mắt, quay về lão Mập đang ngủ ở một bên ghế salon đá một cước:

"Mẹ mày, ngủ như con heo!"

"Hắn vốn dĩ là một con heo đầu không có não." Lữ Nhữ Nham liếc nhìn thời gian trên đồng hồ vinh dự, vừa cười đầy âm hiểm vừa nói.

Lão Quỷ còn muốn nói gì nữa, lại thấy Hầu Tử từ bên ngoài vội vã chạy trở về:

"Giang Chấn đã đến."

Nghe tin tức này, vẻ tự tin trên mặt Lữ Nhữ Nham càng đậm, lúc này đi tới cạnh ghế salon trực tiếp làm cho lão Mập còn đang ngủ tỉnh dậy, nhìn hắn nhắc nhở:

"Đừng ngủ, Giang Chấn tới rồi."

Nghe được cái tên Giang Chấn này, lão Mập vốn định phát tác với Lữ Nhữ Nham trong nháy mắt đã rùng mình một cái, sau đó sắc mặt khó coi nói:

"Các người tìm hắn tới làm gì? Mấy người chúng ta cũng đủ đối phó mấy con tôm tép kia rồi."

"Lý do an toàn." Lữ Nhữ Nham không giải thích quá nhiều, nhưng trên thực tế đây chính là chủ ý của hắn, vì trong lòng hắn ít nhiều gì có chút dự cảm xấu.

Giang Chấn là sự tồn tại mạnh mẽ nhất trong phe phái bọn họ ngoài các quản lý cấp cao, thực lực đã xen vào giữa lệ quỷ và ác quỷ, thậm chí còn có lời đồn nói hắn vốn dĩ đã đến cấp ác quỷ rồi, nhưng không muốn tham dự sát hạch quản lý cấp cao mà thôi, cho nên mới vẫn luôn dừng lại ở cấp quản lý.

Trong phe phái này của bọn họ, không, nói chính xác là trong toàn bộ phe phái, hắn là người có thể đi ngang qua.

Lữ Nhữ Nham bên này vừa nói xong, lại thấy một người đàn ông cầm một cây dù màu đỏ đi vào biệt thự.

Người đàn ông mặc một bộ trung sơn trang* màu xám tro, vóc người không cao, một đôi giày da được lau đến sáng bóng.

*Trung sơn trang (Hán tự: 中山装): một loại trang phục truyền thống mới của Trung Quốc, thường có màu tro, đen hoặc xanh đen. Hiện tại, các nhà lãnh đạo cao nhất của ĐCSTQ thường mặc trung sơn trang vào một số dịp quan trọng. (internet).

"U mọi người, chào buổi tối."

Giọng nói của Giang Chấn giữa bén nhọn còn kèm theo vài phần khản khàn, chỉ là nghe hắn nói thôi đã khiến người ta có một loại cảm giác rất không thoải mái.

"Lần này có Giang lão đại hỗ trợ, chúng tôi cũng không cần phải lo lắng."

"Lữ Nhữ Nham và Giang Chấn ít nhiều gì có chút quen biết, lúc này vừa cười vừa nói.

"Thần toán tử anh cũng quá khiêm nhường rồi, có mấy người các người ở đây, đối phó mấy con binh tôm tướng tép kia của đệ tam Minh Phủ còn chưa phải là dư dả sao, anh chính là quá cẩn trọng.

Bất quá ít nhiều gì cũng nhờ cẩn trọng của anh, Hầu Tử mới có thể không tiếc bồi dưỡng mấy con tiểu quỷ cho tôi vui đùa một chút."

"Lúc này có anh tọa trấn, trái lại chúng ta cũng bớt đi rất nhiều phiền toái."

Lão Quỷ cũng nói một câu ngoài cười nhưng trong không cười, Giang Chấn xếp cây dù màu đỏ của hắn lại, cầm giữ ở trong tay, cười một tiếng lành lạnh nói:

"Lời này tôi bằng lòng nghe, bất quá lão Quỷ, nghe nói ông và lãnh đạo quan hệ cực tốt, nhưng đừng có sau khi sự việc xảy ra có hay không có gì cũng nói hết."

"Loại việc nhỏ này không đáng để nhắc tới cũng không có gì có thể nói."

Ngay khi Giang Chấn còn đang muốn nói cái gì, Lữ Nhữ Nham bên kia đột nhiên có chút hưng phấn nói:

"Tới rồi!"

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 43: Dạo đầu kịch chiến

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team

Nghe tiếng Lữ Nhữ Nham, mấy người Giang Chấn đều theo bản năng không nói gì thêm, nhìn Lữ Nhữ Nham bước nhanh ra khỏi biệt thự.

Trong garage ở sân trong, Lưu Ngôn Mẫn vẫn bị mười mấy cây đinh thép đóng trên vách tường hơi nghiêng của garage, tứ chi của hắn sưng tấy nghiêm trọng, hiển nhiên coi như bây giờ đưa hắn đến bệnh viện điều trị, kết quả bảo thủ nhất cũng là tháo đi tứ chi để bảo toàn tính mạng.

Lưu Ngôn mẫn nhắm mắt lại, vết máu trên người đã khô cứng từ lâu, thương thế nghiêm trọng sớm đã khiến hắn đau đến tê dại.

Đồng hồ vinh dự của hắn vang lên từng tiếng tút tút tút, tiểu Ngũ dáng người nhỏ thó mặt không thay đổi ngồi đối diện hắn, ánh mắt trước sau nhìn chằm chằm Lưu Ngôn Mẫn đang gần như mê man hết sức chăm chú.

Lữ Nhữ Nham sải bước đi vào, nói với tiểu Ngũ:

"Làm nó tỉnh dậy."

Tiểu ngũ gật đầu, lúc này đi tới bên người Lưu Ngôn Mẫn, sau đó lại hung hăng tung một quyền thẳng vào một vết thương mới trên người Lưu Ngôn Mẫn.

Lưu Ngôn Mẫn đau đớn nhếch môi, nhưng vẫn là một tiếng kêu đau đớn cũng không hề phát ra ngoài, một đôi nó mắt nặng nề từ từ mở ra, biểu tình oán độc nhìn hai người Lữ Nhữ Nham gần trong gang tấc.

"Nói cho mày biết một tin tức tốt, mày sắp được giải thoát nhanh thôi."

- --

Hạ Thiên Kỳ gọi cả hồi lâu cũng không thấy đối phương nghe, sắc mặt của hắn cũng theo thời gian trôi qua mà trở nên ngày càng khó coi.

Lãnh Nguyệt và Triệu Tĩnh Thù trong lòng cũng thấp thỏm kịch liệt, ngay cả Lãnh Nguyệt trong thời gian gần đây vốn không bộc lộ tình cảm gì cũng lộ ra biểu tình muốn giết người hiếm thấy, hai nắm tay siết chặt đến mức vang lên từng tiếng răng rắc, mỗi người trong phòng đều có thể nghe được rõ ràng.

Ngay khi Hạ Thiên Kỳ đang định ngắt điện, sau đó khi gọi qua lần nữa, trong điện đàm rốt cuộc có giọng nói vọng ra:

"Cho anh ba mươi phút, anh trái lại rất đúng giờ, cũng không biết là trong ba mươi phút này anh đã chuẩn bị được gì. Thật ra tôi trái lại rất hiếu kỳ, rốt cuộc có thể có người cùng anh đến đây hay không?"

"Tôi cần biết Mẫn mẫn còn sống hay không." Hạ Thiên Kỳ lạnh lùng nói.

"Đương nhiên anh ta còn sống, anh yên tâm là con người của tôi rất nhân từ, nhất định sẽ thỏa mãn nguyện vọng gặp nhau của các người.

Nói với bạn bè tốt của anh vài lời đi, hắn sẽ nhanh chóng tới đón anh về nhà."

"Đông Thiên Kỳ, con mẹ ông nếu như còn là bạn bè của tôi thì đừng có... A...!"

Lời của Lưu Ngôn Mẫn còn chưa nói hết, lại nghe một tiếng hét thảm vọng ra từ điện đàm, Triệu Tĩnh Thù nghe xong mí mắt thoáng chốc đỏ lên.

"Chuyện này không liên quan gì tới hắn, có phải tôi đi thì các người sẽ thả hắn không?"

Vấn đề này mặc dù nghe vào rất ngây thơ, nhưng trên thực tế cũng là kế hoãn binh của Hạ Thiên Kỳ, ít nhất hắn phải bảo đảm tận khả năng Mẫn Mẫn có thể kiên trì đến khi bọn họ kịp đến nơi.

"Đó là đương nhiên, dù sao người tôi muốn là các người, không phải anh ta."

"Anh ở nơi nào?" Hạ Thiên Kỳ đã không muốn chờ đợi thêm nữa.

"Khu Phú Nguyên, đường Kinh Thập, số 6..."

Hỏi ra vị trí của đám người từ trong miệng Lữ Nhữ Nham, Hạ Thiên Lỳ lại trực tiếp cúp điện, quay đầu nói với mấy người Lãnh Nguyệt:

"Tình hình gì mọi người cũng nghe được rồi, chú ý Lữ Nhữ Nham này đánh kỳ thật rất đơn giản, là muốn cho tôi tự chui đầu vào lưới, từ đó lại lợi dụng tôi đi uy hiếp mọi người.

Mặc dù tôi không phải rất xác định, thế nhưng hắn vẫn nghĩ không ra chúng ta sẽ có nhiều người như vậy."

"Hắn chắc không nghĩ tới, thế nhưng mặc dù chúng ta có xuất hiện nhiều người như vậy, có lẽ hắn cũng sẽ không có quá nhiều bất ngờ."

Nghe lời nói của Mộc Tử Hi, Hạ Thiên Kỳ vô ý thức nhìn anh ta một cái, sau đó hỏi:

"Khu Phú Nguyên này tôi biết, nơi ấy gần giống với chỗ ở của chúng tôi, đều là một khu biệt thự, là một góc tương đối vắng vẻ, chúng ta phải làm sao cứu người, anh có ý tưởng gì không?"

"Khu Phú Nguyên đường Kinh Thập, số 6 đúng không, tôi cố định vị trí trước xem sao."

Mộc Tử Hi dùng đồng hồ vinh dự xác định địa điểm, sau đó phóng lớn cảnh tượng chung quanh, suy nghĩ một chút rồi nói:

"Không cần biết Lữ Nhữ Nham có nghĩ tới hay không nghĩ tới chúng ta có nhiều người như vậy hay không, cậu đều phải lấy tư cách tiên phong xung phong đi đầu, dù sao cậu là người duy nhất bị bại lộ ra mặt, còn như mấy người chúng tôi thì lẻn vào biệt thừ từ mấy phương hướng khác, cùng cậu nội ứng ngoại hợp.

Dĩ nhiên, tất cả chuyện này đều phải coi tình hình mà định."

- --

"Tiểu Ngũ, kế tiếp cậu cần phải làm chính là sử dụng quỷ nhãn của cậu bao phủ cả căn biệt thự này và khắp bốn phía xung quanh vào trong, chắc chắn không thể để đối phương có chỗ sơ hở để chui vào, nếu có phát hiện gì thì cứ trực tiếp dùng điện đàm liên lạc với tôi."

Lữ Nhữ Nham sắp xếp cho tiểu Ngũ ra ngoài, hắn lại quay đầu liếc nhìn Lưu Ngôn Mẫn đang nhìn mình đăm đăm đầy oán độc, hung ác cười nói:

"Nếu không phải vì để cho mày xem một vở kịch hay, tao đã sớm móc mắt mày xuống, chờ xem, nhất định sẽ còn đau thấu tim gan hơn so với trong tưởng tượng của mày."

Nói xong Lữ Nhữ Nham lại quay về phía cửa lớn garage, nhìn về phía mấy người đang ở trong biệt thự hô lên:

"Người đã tới rồi, mọi người tới bên này trước một chuyến. Giang lão đại nếu không có hứng thú, có thể ở lại trong biệt thự nghỉ ngơi."

Lời nói sau của Lữ Nhữ Nham chính là tìm một bậc thang xướng cho chính hắn, đương nhiên cũng xem như thổi phồng Giang Chấn, dù sao thực lực của Giang Chấn bày ra rất rõ ràng, thái độ làm người càng vui giận khó lường, cho dù hắn là thần toán tử có chút danh tiếng trong Minh Phủ, nhưng trên thực lực tuyệt đối trước mắt, bất kỳ vật gì cũng không gây được tác dụng.

Trên thực tế cũng đúng như những gì Lữ Nhữ Nham nghĩ vậy, sau đó người vào garage chỉ có đám người lão Quỷ, Giang Chấn vẫn ở lại trong biệt thự không ra ngoài.

Chiến lực trước mắt bên bọn họ lúc này có tổng cộng năm người nếu không tính Giang Chấn, hắn, Hầu Tử, lão Mập, lão Quỷ, và tiểu Ngũ.

Trong năm người này, hắn là Trận pháp sư trên phòng ngự có thể đưa đến tác dụng rất lớn, trên thực tế thì bên ngoài biệt thự, bao gồm cả trong garage này đều đã bị hắn bố trí trận pháp, đối với người có quỷ vật thể chất mà nói thì tuyệt đối cũng xem là cơn ác mộng.

Hoặc giả cũng không cần bọn họ ra tay, chỉ dựa vào trận pháp cũng đủ để đối phó Hạ Thiên Kỳ.

"Tôi đã bố trí trận pháp trong biệt thự này, chỉ cần bọn chúng đi vào cũng đừng nghĩ sẽ ra được, cho dù có thuấn di ở chỗ này của tôi cũng vô dụng.

Tôi có thể làm chính là vây khốn bọn chúng ở mức lớn nhất, nhưng mà chuyện giải quyết bọn chúng, nói cho cùng còn phải do các người hoàn thành."

"Một mình tôi đủng đủ để giải quyết hết bọn chúng!"

Sau khi nghe được lời nói của Lữ Nhữ Nham, lão Mập ưỡn bụng ra vô cùng khinh thường nói.

Trong lòng khinh thường thuộc về khinh thường, nhưng mà thực lực của lão Mập quả thực cũng rất mạnh, vẫn có bản lĩnh nhất định.

"Nếu ông đã lợi hại như vậy, vậy thì một hồi nữa cứ để cho ông giải quyết là được, vừa vặn bớt đi khí lực của chúng ta."

Lão Quỷ trái lại rất vui lòng để lão Mập ra tay, dù sao chuyện tiết kiệm thể lực có ai không muốn làm chứ.

Lão Mập trái lại cũng không suy nghĩ những điều này, rất sảng khoái nói:

"Được, nhìn tuổi tác một bó to kia của ông, với cả bộ xương già cũng nhanh chóng rệu rã hết kia, quả thật tôi cũng không đành lòng để ông ra tay."

Lão Mập đáp lại châm chọc lão Quỷ xong, lại cười ha hả thô lỗ, khiến lão Quỷ rất không thoải mái.

Lữ Nhữ Nham không muốn mấy người bọn họ đây xảy ra đấu khẩu không cần thiết, cho nên lúc này hắn đưa trọng tâm câu chuyện về lần nữa:

"Nói chung, chúng ta đều vẫn là cẩn thận là tốt hơn, như vậy chúng ta không còn nỗi lo về sau, sau này cũng tiết kiệm chuyện đi lại làm phiền các anh, nhất cử lưỡng tiện."

 
Bình luận
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Bài viết
1,082,781
Điểm cảm xúc
111
Điểm thành tích
63
Linh thạch
485,553
Quyển 17 - Chương 44: Mặt đối mặt

Dịch: Hàn Phong Vũ| Anh Túc team​

Hạ Thiên Kỳ không chờ đến khi sở Mộng Kỳ tụ họp cùng bọn họ rồi sẽ hành động lại, mà là để Sở mộng Kỳ chạy thẳng đến xào huyệt của bọn người Hầu Tử, cũng dặn dò cô có thể không bại lộ thì đừng để bị bại lộ, tìm cơ hội cứu Lưu Ngôn Mẫn ra.

Không cần Sở Mộng Kỳ tham dự chiến đầu với đám người Hầu Tử, Sở Mộng kỳ tự nhiên đáp ứng rất sảng khoái, trên thực tế cô cũng cảm giác năng lực thuấn di của mình phối hợp với thuật pháp công kích cũng tương đối thích hợp để đánh lén, tiếp viện, đối kháng trực diện vốn không phải ưu thế của cô.

Hạ Thiên Kỳ vốn muốn bắt một chiếc xe đến nơi trước, những người còn lại thì ngồi một chiếc xe khác đến nơi theo những phương hướng khác, nhưng cuối cùng Lãnh Nguyệt và Triệu Tĩnh Thù lại không đồng ý, bất kể thế nào đi nữa cũng muốn đi cùng Hạ Thiên Kỳ.

Lãnh Nguyệt đi cùng Hạ Thiên Kỳ trái lại có thể đồng ý, dù sao thực lực của Lãnh Nguyệt bày ra rõ ràng, nhưng Triệu Tĩnh Thù thì Hạ Thiên Kỳ lại thật lòng hy vọng cô không tham gia quá nhiều, dù sao trận chiến đấu này nói trắng ra chính là một trận đấu tranh giữa các cấp quản lý, Triệu Tĩnh Thù hiện tại nghiễm nhiên còn chưa đạt đến cấp bậc này.

Nhưng Triệu Tĩnh Thù lại khăng khăng như vậy, cuối cùng vẫn là mộc Tử Hi thuyết phục Hạ Thiên Kỳ, nói cho Hạ Thiên Kỳ biết năng lực Phụ ma sư của Triệu Tĩnh Thù, có thể nâng cao sức mạnh của Lãnh Nguyệt lên một nấc thang khác, ngoài ra Triệu Tĩnh Thù cũng không cần theo bọn họ vào trong.

Cứ như vậy, mấy người chia ra thành ba đường, bản thân Sở Mộng Kỳ một đường, Mộc Tử Hi một đường, ba người Triệu Tĩnh Thù, Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt một đường, tất cả đều ngồi xe taxi đi theo một phương hướng khác nhau chạy đến khi biệt thự chỗ ở của đám người Hầu Tử.

Ngồi ở trên xe taxi, bất kể là Lãnh Nguyệt, Triệu Tĩnh Thù hay là Hạ Thiên kỳ đều không nói gì, trong lòng bọn họ cũng không hề sợ hãi khi đối diện với đám người Hầu Tử, lại nói tiếp thì chuyện khiến bọn họ lo lắng nhất chính là an nguy của Mẫn Mẫn.

Bọn họ quả thật không dám tưởng tượng, nếu như Mẫn Mẫn chết thì bọn họ nên làm cái gì bây giờ.

Hạ Thiên Kỳ cảm thấy, hắn nhất định sẽ hổ thẹn suốt đời, cả đời này đều sẽ rơi vào dày vò tự trách.

Cho nên... Ngay cả có phải liều cả cái mạng này của hắn, hắn cũng sẽ không để loại chuyện như vậy xảy ra.

"Mẫn mẫn nhất định không có chuyện gì."

Triệu Tĩnh Thù không biết đang trấn an Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt, hay là đang nỗ lực để cho mình không nên quá mức bi quan, lúc này đột nhiên mở miệng nói.

"Ừ, chúng ta sẽ cứu hắn ra."

Hạ Thiên Kỳ quay đầu nhìn Triệu Tĩnh Thù một cái, sau đó kiên định nói.

Còn như Lãnh Nguyệt ngồi ở ghế vị trí kế bên tài xế, ánh mắt của hắn nhìn chăm chú ngoài cửa sổ vẫn sắc bén như trước.

Trong lòng anh ta thật sự vô cùng tức giận, loại tức giận này là lần thứ ba anh ta cảm nhận được, lần đầu tiên là khi sư phụ anh ta chết, lần thứ hai là lúc đối phó quỷ chú lần trước, trơ mắt nhìn Hạ Thiên Kỳ mắc phải nguy hiểm, mà lần này là anh ta nghe được tin dữ Mẫn Mẫn bị bắt.

Hai lần trước anh ta đều không thể làm gì, thế nhưng lần này đây, anh ta tuyệt đối sẽ không chút nhượng bộ, cho dù phải hoàn toàn giải phóng lực lượng quỷ vương của bản thân.

Không giống với quyết tâm coi thường cái chết của đám người Hạ Thiên Kỳ, đám người Hầu Tử bên này thì đều ôm một chút tâm tính hài hước, dù sao trước đó thần toán tử Lữ Nhữ Nham bố trí, thi trận, sau lại có những quản lý thực lực số một số hai trong phe cánh bọn họ, chớ nói chi là còn có Giang Chấn là quản lý cấp cao đệ nhất nhân trở xuống. Có thể nói bất kể có nhìn thế nào, trong mắt bọn họ đây đều là một hồi tàn sát nghiêng về một phía.

Bọn họ hoàn toàn không cảm giác được, cũng không cách nào khiến bản thân khẩn trương lên, để tiền vào trạng thái sắp chuẩn bị chiến tranh.

Khoảng một giờ sau, xe taxi chậm rãi dừng lại, ba người Hạ Thiên Kỳ mở cửa xe lần lượt xuống khỏi xe taxi.

Nhìn xe ta xi lái rời đi thật nhanh như chạy trốn, Hạ Thiên Kỳ nhìn căn biệt thự cách đó không xa kia, hít sâu một hơi nói:

"Hẳn là căn biệt thự phía trước kia rồi, Tĩnh Thù cô ở lại chỗ này chi viện cho mấy người Mộc Tử Hi, tôi và Lãnh thần vào trong."

"Thời gian tôi phụ ma tối đa chỉ có thể duy trì 5 phút, tôi đi vào trong trong với các anh để bảo đảm một chút, mặc dù tôi biết thực lực của mình có hạn."

Triệu Tĩnh Thù rất hận thực lực của mình quá yếu, thế nhưng đây cũng là chuyện không có biện pháp, lúc này Lãnh Nguyệt nhìn Triệu Tĩnh Thù một cái, hiếm thấy nói với Hạ Thiên Kỳ:

"Cho cô ấy đi theo đi, tôi sẽ bảo vệ cô ấy."

Hạ Thiên Kỳ thấy hai người này đều hạ quyết tâm, hắn cũng không nói thêm gì nữa, dù sao Lưu Ngôn Mẫn cũng là bạn bè của bọn họ, hắn cũng không có quyền can thiệp.

Trong lúc đến gần biệt thự, Lãnh Nguyệt lấy một cái vòng tròn lớn chừng bàn tay trong túi đeo trên lưng của hắn, thứ này rất giống với trận bàn, có điều nếu so với trận bàn trước kia của Lãnh Nguyệt thì nhỏ hơn rất nhiều.

Lãnh Nguyệt vừa đi vừa chú ý thay đổi của kim chỉ dẫn trên hình tròn, tiếp theo anh ta dừng lại nhắc nhở hai người:

"Biệt thự này bị người bố trí trận pháp, là một phong trận, sau khi đi vào thì trong thời gian ngắn ngủi sợ là chúng ta không cách nào thoát ra."

"Có thể tháo gỡ không?"

"Chỉ có thể tháo gỡ từ bên trong, vì mắt trận cũng không nằm bên ngoài."

"Bây giờ chúng ta không có lựa chọn nào khác." Hạ Thiên Kỳ thấy Lãnh Nguyệt cũng không cách nào tháo gỡ trận pháp này từ bên ngoài, hắn lại cũng không đi lo lắng chuyện này nữa, dù sao đến cũng đến rồi, việc còn lại chỉ là đi vào.

Lãnh Nguyệt nghe xong gật đầu cũng không nói gì, bóng dáng của ba người dưới ánh trăng thê lương đến trước biệt thự giống như địa ngục vậy, rất nhanh đã đi tới ngoài cổng sân biệt thự.

Đẩy cổng sân biệt thự ra, cổng sân biệt thự phát ra tiếng vang kẽo kẹt chậm rãi mở ra, ba người Hạ Thiên Kỳ liếc mắt một cái đã nhìn thấy garage đang sáng đèn, cùng với đám người Lữ Nhữ Nham đang cười gằn đợi trong garage.

Nghĩ đến lúc Lãnh Nguyệt nói tiến vào trong biệt thự này rồi không ra được, Hâ thiên Kỳ cũng không trước cổng sân nữa, mặt lộ vẻ lạnh lẽo đi về phía garage.

Triệu Tĩnh Thù đi theo phía sau Hạ Thiên kỳ, được Lãnh Nguyệt và Hạ Thiên Kỳ bảo vệ chính giữa, đôi mắt cảnh giác chú ý bốn phía.

"Nghĩa khí và can đảm của các người thật sự khiến tôi cảm thấy khâm phục, tôi vốn tưởng rằng nhiều nhất cũng chỉ có hai người đến đây, không nghĩ tới rốt cuộc lại là ba người.

Trái lại Sở Mộng Kỳ kia khiến tôi rất thất vọng, cũng không biết cô ta là không đến đây, hay là có ý định diễn cái trò hề cô gái nhỏ kia rồi thừa cơ đánh lén."

Lữ Nhữ Nham cười âm hiểm nói xong, Hầu Tử lại dữ tợn nhìn Hạ Thiên kỳ nói:

"Loại người gan to như mày tao thấy nhiều rồi, nhưng mà ngu xuẩn như mày thì đây là lần đầu tao gặp!"

Thù hận của Hầu Tử với Hạ Thiên kỳ không kém thù hận với Sở Mộng Kỳ chút nào, bởi vì Sở Mộng Kỳ không những nhiều lần phá hỏng chuyện tốt của hắn không nói, hoạt thi phân thân hắn cực nhọc vất vả bồi dưỡng chính là bị Hạ Thiên Kỳ giết chết.

Lúc này, rốt cuộc hắn cũng đợi được đến cơ hội báo thù này.

"Bớt nói nhảm đi, không phải các người muốn đưa chúng tôi một lưới bắt hết hay sao, nếu chúng tôi đã đến đây thì chính là đã nhận mệnh rồi, nhưng chuyện này và chuyện các người bắt người kia một chút quan hệ cũng không có, nếu như các người muốn lợi dụng chúng tôi bắt được Sở Mộng Kỳ, thì để lại chúng tôi, để hắn rời đi.

Tôi nghĩ các người hẳn là rất rõ ràng Sở Mộng Kỳ người thế nào, cho nên nếu các người muốn bắt được cô ấy, cứ dựa theo lời tôi mà làm. Cái này đối với các người mà nói cũng không phải việc khó gì, cũng không mất mát gì."

"Tao thật sự khâm phục mấy người dại dột muốn chết này như bọn mày, đã chết đến nơi rồi mà còn cò kè mặc cả với bọn tao!"

Hầu Tử hận không thể lập tức ăn tươi nuốt sống Hạ Thiên Kỳ, cho nên đã lười nói nhảm nhí với mấy người Hạ Thiên Kỳ thêm nữa. Trái lại thì Lữ Nhữ Nham đứng phía sua lưng Hầu Tử như có điều suy nghĩ, xem chừng trái lại giống như là có chút hứng thú với điều kiện Hạ Thiên Kỳ đưa ra.

 
Bình luận
Top Bottom