Tuyệt Sắc Thái Giám - Yêu Hậu Đùa Lãnh Hoàng

Chương 189: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: luyen tran

A Hổ vừa vào đại môn Tĩnh Vương phủ, liền chạy đi thật nhanh. Nhiếp Phong cố ý dắt nó về hướng hậu hoa viên. Thủ vệ Tĩnh Vương phủ muốn cản, nhưng có Sở Lạc Dĩnh ra mặt, tất nhiên từng người một bị khiển trách trở lại.

Đến lúc thấy Sở Vân Hách, a Hổ liền chạy nhanh hơn, phóng lên người Sở Vân Hách. Sở Vân Hách cười, cúi người xuống ôm lấy đầu nó, nhẹ nhàng nói nhỏ mấy câu. A Hổ liền thân mật dụi dụi vào hắn, sau đó quay đầu lại, nhắm một hướng chạy đi, lỗ mũi bén nhạy không ngừng ngửi ngửi, tìm kiếm mùi trên người Đoàn Cẩm Sơ.

"Không từ bất cứ thủ đoạn nào! Cứu Sơ Nhi về!"

Bên tai lại vang lên mệnh lệnh Sở Vân Hách, Nhiếp Phong vừa dắt a Hổ phóng đi, vừa giương tai lên nghe tất cả động tĩnh bốn phía, tim muốn nhảy lên tới cổ rồi.

Sở Vân Hách muốn theo sau, nhưng tai vừa động, ánh mắt lạnh lẽo kín đáo liếc xéo về phía sau, có người đang theo dõi hắn! Tâm chuyển thật nhanh, khẽ đẩy một cái lên Sở Lạc Dĩnh đang vừa chạy vừa thở dốc, nói: "Đan Đan! Không phải muội muốn cưỡi trên lưng a Hổ đi dạo hoa viên sao? A Hổ đã chạy mất, muội còn ở đây làm gì?"

"A a! Ta lại đuổi theo! Ta không tin súc sinh này dám không cho bản công chúa cưỡi nó!" Sở Lạc Dĩnh ngẩn người, lập tức hiểu ý, hô to một tiếng, lại nâng váy đuổi theo ngay.

Sắc mặt Sở Vân Hách ung dung thản nhiên chắp tay đi dạo nhìn ngắm cảnh trí chung quanh, trông như rất nhàn nhã thoải mái. Ly Viễn bám theo từ xa, theo dõi nhất cử nhất động của hắn. Nhưng sau khi hắn đi dạo hai vòng, cũng không đi tiếp, lại thong thả trở về hí trường.

Trên đài đang diễn đến cảnh diệt gian thần. Sở Vân Ly xoay người lại, nhìn hắn cười nhạt: "Bát đệ trở về thật là đúng lúc! Đang diễn đến màn đặc sắc rồi!"

"Ha ha! Đan Đan bỏ đệ chạy đi! Đệ đi dạo một mình cũng vô vị! Nên quay trở lại đây!" Sở Vân Hách khẽ cười đáp.

"Hả? Cửu công chúa đi đâu vậy?" Tĩnh Vương phi nghe tiếng quay đầu lại, ngơ ngác hỏi.

Sở Vân Hách tiếp tục cười đáp: "Nhị tẩu! Hôm nay đệ đi có dắt theo chó ngao Tây Tạng của đệ! Vốn định sau khi xem hát xong dắt a Hổ dạo ngoài thành một chút! Kết quả sau khi Đan Đan nghe được, hưng phấn muốn cưỡi a Hổ dạo hoa viên, bỏ chạy ra đại môn dắt a Hổ vào chơi!"

"Khanh khách! Cửu công chúa đúng là nha đầu nghịch ngợm!" Tĩnh Vương phi nghe xong che miệng cười vui vẻ nói.

Từ Thiên Lệ liếc mắt nhìn Sở Vân Hách, thấy dáng vẻ hắn cười lên mê người, tự dưng đỏ bừng cả mặt, môi đỏ mọng khẽ nâng thành nụ cười nhẹ.

Sau khi A Hổ lùng sục một lúc, đột nhiên dừng lại, cái mũi ra sức ngửi liên tiếp, Nhiếp Phong không khỏi đưa tay nắm chuôi kiếm bên hông,