Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!

Chương 398: Tiểu gia hoả hạnh phúc nhé (Phiên ngoại Bạch Diệc Nhiên)

Edit: Linhlady

- -----------------------🍀

Vị giác thứ này rất kỳ quái, nó là phap bảo để mọi người nhấm nháp vạn vật trên thế gian, một khi nó làm lỗi, như vậy chủ nhân của nó nhận thức thế giới sẽ có lệch lạc.

Tôi chưa từng có nghĩ tới, tôi sẽ có vô tướng vị giác.

Từ trước đến nay tôi vô cùng kiêu ngạo, khi cùng Tu Khúc đi bái sư học nghệ, tôi liền muốn vượt qua cậu ta, nhưng mà, chân tướng vĩnh viễn là tàn khốc.

Vô tướng vị giác, bốn chữ này, liền chặt đứt đường lui của ta.

Tôi phản bội sư môn, đi tha hương, chỉ vì mong muốn có thể tìm được phương phap giải quyết vô tướng vị giác.

Ở trong quá trình này, tôi tiếp xúc tới hắc ám liệu lý.

Lúc ấy hắc ám liệu lý, ở vị trí tương đối xấu hổ.

Tôi cũng không nghĩ tới, tôi lại có thiên phú trong phương diện này.

Gần ba năm, tôi trở thành tân tú trong giới hắc ám liệu lý, cũng dần dần bắt đầu mang theo hắc ám liệu lý đi hướng huy hoàng.

Sau lại sau lại, ngày cứ thế trôi qua, khi định ước với Tu Khúc, một chút tôi cũng không để ở trong lòng.

Ngày tháng quá vô vị, cũng nên có việc để làm.

Hiện tại, tôi vô cùng may mắn lúc ấy vì mình nhàm chán.

Bởi vì một ngày kia, ở vạn chúng chú mục, tôi gặp cô ấy, hoặc là nói gặp moont linh hồn đi nhầm vào thế giới này.

Cô bám vào người trên người Mạc Vân Quả, làm tôi cảm thấy thú vị.

Thế giới này từ trước đến nay thú vị, chuyện bám vào người này, có lý luận, những trước nay không có ví dụ thực tế.

Tôi tò mò, cũng vui mừng, linh hồn này đến từ dị thế, sẽ có bao nhiêu chuyện thú vị đây?

Sự thật chứng minh, cô ấyxác thật thú vị.

Rõ ràng đồ ăn khó ăn muốn chết, lại vẫn nghiêm trang nói ra câu “Ăn ngon”.

Rõ ràng sợ hãi ăn vài thứ kia đến run rẩy, vẫn không phản đối ăn vào.

Rõ ràng luôn là vẻ mặt lạnh lẽo dáng vẻ người sống chớ gần, tôi lại cảm thấy cô ấy dị thường đáng yêu ngốc manh.

Sau lại, đến thời gian tôi cùng Tu Khúc thi đấu, cô ấy là giám khảo duy nhất.

Tôi biết, Bạch Vinh Băng nhất định sẽ đi cùng cô ấy nói cái gì đó, yêu cầu công bằng.

Thật ra, nào có nhiều công bằng như vậy đâu?

Từ chúng ta sinh ra, liền chú định không công bằng.

Cũng may, tôi cũng đủ nỗ lực, cũng đủ nhận rõ thực lực của mình.

Khi thấy cô ấy ăn nhiều món Tu Khúc làm, trong lòng tôi rất khẩn trương.

Lúc nhìn cô ấy nhấm nháp món tôi làm, thân thể nhỏ bé kia còn run nhè nhẹ, tôi lại vui vẻ.

Khi Tu Khúc nếm đồ tôi làm, cậu ta nói cậu ta thua, tôi không tỏ ý kiến, chuyện này vốn dĩ là vậy.

Bởi vì từ khi gặp được cô ấy bắt đầu. ngày đó, tôi đã chuẩn bị tốt cho ngày hôm nay.

Nhưng mà tôi không nghĩ tới đó là, cô ấy không hiểu, không hiểu những cảm tình trong những món ăn kia, đó là tình cảm tôi dày công thêm vào.

Tất cả như dự kiến lại như tình lý bên trong.

Tôi nói, tôi thua, bởi vì cô ấy không cảm giác được những tình cảm đó, như vậy tất cả, đều không có ý nghĩa.

Tuy rằng Tu Khúc nói chúng tôi ngang hàng, ước định về sau tái chiến, nhưng đó tôi rời khỏi giới này, trở thành một thương nhân thành đạt.

Tôi đem viên kẹo duy nhất cho cô ấy, hi vọng cô ấy sẽ thự hiện được nguyện vọng của mình.

Nhìn thấy vẻ mặt của cô ấy vẫn lạnh nhạt như cũ, lại ngốc ngốc manh manh nói “Ăn ngon”, nội tâm tôi cảm thấy thoả mãn chưa từng có.

Tôi hôn cái trán của cô ấy, nhẹ giọng nói một câu “Hẹn gặp lại”.

Hẹn gặp lại, không bao giờ gặp lại, hãy hạnh phúc nha, tiểu gia hỏa thân ái……

- ------

Edit: Đọc câu hẹn gặp lại, ta bổng nhiên có chút chua xót....haiz. ⊙﹏⊙ 

Thế giới sau có lẽ thú zị hơn, kaka, đoán xem lần này Quả Qủa sẽ xuyên thành cái gì.. ⊙▽⊙

P/s: Nam thần kinh ới ời ơi anh ở đâu...