Các Anh Hùng Của Đỉnh Olympus Tập 1: Người Anh Hùng Mất Tích

Chương 30: Leo

Họ rơi tự do theo đường xoắn ốc trong đêm tối. Họ vẫn còn trên lưng con rồng, nhưng da Festus lạnh ngắt. Đôi mắt hồng ngọc của nó mờ mờ.

"Không phải nữa chứ!" Leo hét lớn. "Mày không thể rơi xuống lần nữa!"

Cậu chỉ có thể giữ chặt lấy nó. Gió làm cay mắt cậu, nhưng cậu cố mở nắp bảng điều khiển trên cổ con rồng. Cậu chuyển đổi mấy cái công tắc. Giật giật dây điện. Đôi cánh rồng đã hoạt động được, nhưng Leo ngửi thấy mùi dây đồng cháy. Hệ thống lái bị quá tải. Festus không còn đủ sức để bay tiếp, và Leo không thể đến được bảng điều khiển chính trên đầu nó – không thể khi đang ở giữa không trung. Cậu nhìn thấy ánh đèn của một thành phố bên dưới họ – chỉ là những ánh chớp nháy trong đêm tối khi họ lao thẳng xuống theo vòng tròn. Họ chỉ có vài giây trước khi cả đám đâm sầm xuống mặt đất.

"Gì?"

"Chúng ta cần làm nhẹ trọng tải! Tớ có thể tái khởi động lại Festus, nhưng nó đang mang quá nặng!"

"Còn cậu thì sao?" Piper hét lớn. "Nếu như cậu không thể khởi động lại nó..."

"Tớ sẽ ổn thôi," Leo hét lên. "Chỉ cần đi theo tớ. Đi đi!"

Jason nắm chặt lấy eo Piper. Cả hai đều tháo yên ra, và họ ra đi trong chớp mắt – bắn thẳng vào không trung.

"Giờ thì," Leo nói. "Chỉ còn tao và mày, Festus – và hai cái lồng nặng. Mày có thể làm được, nhóc!"

Leo nói chuyện với con rồng trong khi cậu làm việc, rơi xuống với vận tốc giới hạn. Cậu có thể nhìn thấy ánh đèn bên dưới, mỗi lúc một gần hơn. Cậu triệu hồi lửa ra trên bàn tay để có thể nhìn thấy những gì cậu đang làm, nhưng gió cứ dập tắt nó.

Cậu lôi ra một dây mạch mà cậu nghĩ nó kết nối với trung tâm điều khiển của con rồng với đầu nó, hy vọng có được một cú sốc đánh thức nho nhỏ.

Festus rên rỉ – kim loại kêu kẽo kẹt trong cổ nó. Đôi mắt nó chớp chớp đầy yếu ớt từ từ hồi tỉnh, và nó sải rộng cánh ra. Cú rơi của họ biến thành một cú lượn dốc.

"Tuyệt lắm!" Leo nói. "Đi thôi, cậu nhóc to xác. Đi thôi!"

Họ vẫn bay quá nhanh, và mặt đất quá gần. Leo cần một nơi để đáp – khẩn cấp.

Có một con sông thật lớn – không được. Không tốt cho một con rồng phun lửa. Cậu sẽ không bao giờ lôi được Festus lên từ đáy sông nếu họ chìm xuống, đặc biệt với thời tiết lạnh giá thế này. Thế rồi, ở bờ sông, Leo nhìn thấy một biệt thự màu trắng – là khu vực cá nhân của một tay nhà giàu nào đó, cả khu nhà tràn ngập ánh sáng. Một khu vực đáp hoàn hảo. Cậu cố hết sức để hướng con rồng về phía đó, và Festus dường như đã hồi phục lại. Họ có thể làm điều đó!

Rồi tình huống trở nên xấu đi. Khi họ tiến đến gần bãi cỏ, các bóng đèn pha dọc theo hàng rào chiếu thẳng vào họ, làm Leo bị lóa mắt. Cậu nghe những tiếng nổ như lửa đạn, âm thanh của kim loại bị cắt thành từng mảnh nhỏ – và B

Leo ngất đi.

***

Khi Leo tỉnh lại, Jason và Piper đang cúi nhìn cậu. Cậu đang nằm trên tuyết, người phủ đầy bùn và dầu nhờn. Cậu nhổ một nắm cỏ bị đông cứng ra khỏi miệng.

"Đây là..."

"Nằm yên nào." Mắt Piper long lanh nước. "Cậu đã lăn ra khá mạnh khi... khi Festus..."

"Nó đâu rồi?" Leo ngồi dậy, nhưng cậu cảm giác như đầu mình đang trôi bồng bềnh. Họ đã đáp xuống trong khu nhà. Có chuyện gì đó đã xảy ra trong lúc đáp xuống – tiếng hỏa lực?

"Không đùa đâu, Leo," Jason nói. "Cậu có thể bị thương. Cậu không nên..."

Leo ép mình đứng dậy. Rồi cậu nhìn thấy những mảnh vụn. Festus ắt hẳn đã thả mấy cái lồng chim hoàng yến lớn xuống khi nó bay qua phía trên hàng rào, vì chúng lăn ra hai hướng khác nhau và đáp xuống đất bằng cạnh lồng, hoàn toàn không hư hại.

Nhưng Festus thì không được may mắn thế.

Con rồng đã bị rã ra. Các chi của nó nằm rải rác khắp bãi cỏ. Cái đuôi mắc ở trên hàng rào. Phần thân chính của nó đã cày một đường rộng sáu mét và dài mười lăm mét khắp mặt sân của biệt thự trước khi vỡ làm đôi. Phần còn sót lại của phần da nó là một đống phế liệu cháy thành than, đang bốc khói. Chỉ có cái cổ và phần đầu của nó còn hơi nguyên vẹn, đang nằm ngang một luống hoa hồng bị đóng băng như một cái gối.

"Không," Leo nức nở. Cậu chạy về phía đầu con rồng và đấm vào mũi nó. Mắt con rồng chớp chớp đầy yếu ớt. Dầu rỉ ra từ tai nó.

"Mày không thể chết," Leo nài xin. "Mày là vật tốt nhất mà tao đã từng sửa chữa."

Những bánh răng trong đầu con rồng kêu vo vo, như thể nó đang rên rừ rừ. Jason và Piper đứng cạnh cậu, nhưng Leo vẫn dán chặt mắt vào con rồng.

Cậu nhớ lại những gì thần Hephaestus đã nói. Đó không phải lỗi của con, Leo. Không có gì tồn tại mãi mãi, ngay cả với những máy móc tốt nhất.

Cha cậu đã cố cảnh báo cậu.

"Điều này thật không công bằng," cậu nói.

Con rồng kêu lách cách. Một tiếng cót két dài. Hai tiếng lách cách ngắn. Cót két. Cót két. Gần giống như một kiểu... một ký ức cũ gợi lại trong đầu Leo. Leo nhận ra Festus đang cố nói gì đó. Nó đang dùng mã Morse – hệt như mẹ cậu đã dạy cậu nhiều năm về trước. Leo lắng nghe chăm chú hơn, dịch những tiếng lách cách đó thành chữ: một thông điệp đơn giản đang được lặp đi lặp lại.

"Ừm," Leo nói. "Tớ hiểu. Tớ sẽ. Tớ hứa."

Mắt con rồng tối sầm lại. Festus ra đi.

Leo khóc lớn. Cậu thậm chí không cảm thấy xấu hổ gì cả. Các bạn cậu đang đứng ở hai bên, vỗ vai cậu, nói những câu an ủi; nhưng tiếng kêu vù vù trong tai Leo làm át đi lời họ nói.

Cuối cùng Jason nói, "Tớ lấy làm tiếc, anh bạn. Cậu đã hứa gì với Festus thế?"

Leo sụt sịt. Cậu mở bảng điều khiển trên đầu con rồng, chỉ để chắc chắn, nhưng đĩa kiểm soát đã bị vỡ và cháy đến mức không sửa chữa được nữa.

"Điều mà cha tớ đã nói với tớ," Leo nói. "Mọi thứ đều có thể tái sử dụng."

"Cha cậu đã nói chuyện với cậu à?" Jason hỏi. "Khi nào thế?"

Leo không trả lời. Cậu bắt tay vào tháo các khớp nối trên cổ con rồng cho đến khi cái đầu rời ra. Nó nặng khoảng bốn mươi lăm cân, nhưng Leo vẫn cố giữ nó trong tay. Cậu ngước lên bầu trời đầy sao và nói, "Hãy mang nó về boong-ke, Cha nhé. Xin cha, cho đến khi tôi có thể tái sử dụng nó. Tôi chưa bao giờ yêu cầu ông bất cứ điều gì."

Một ngọn gió thổi qua, và cái đầu rồng trôi tuột khỏi tay Leo như thể nó nhẹ như bông. Nó bay lên trời và biến mất.

Piper nhìn cậu với vẻ mặt ngạc nhiên. "Ông ấy đã đáp lại cậu?"

"Tớ đã có một giấc mơ," Leo nói. "Kể cho các cậu sau."

Cậu biết mình nợ các bạn mình một lời giải thích rõ ràng hơn, nhưng Leo hầu như chẳng nói được gì. Cậu cảm giác mình như một chiếc máy hỏng – ai đó đã tháo bỏ một phần nhỏ bé nào đó của cậu, và giờ thì cậu sẽ không bao giờ toàn diện. Cậu có thể cử động, cậu có thể nói chuyện, cậu có thể tiếp tục bước đi và hoàn tất công việc của mình. Nhưng cậu sẽ luôn mất cân bằng, sẽ không bao giờ còn phán đoán một cách chính xác.

Thế nhưng, cậu không thể để mình gục ngã. Nếu không, cái chết của Festus sẽ trở nên vô nghĩa. Cậu phải hoàn thành cuộc tìm kiếm này – vì bạn bè, vì mẹ và vì con rồng của cậu.

Cậu nhìn quanh. Ngôi biệt thự màu trắng to lớn rực sáng giữa mảnh đất. Những bức tường gạch cao lớn với ánh đèn và các camera an ninh bao quanh bên ngoài nó, nhưng giờ Leo có thể nhận ra – hay đúng hơn là cảm nhận – các bức tường đó phòng thủ tốt như thế nào.

"Chúng ta đang ở đâu?" cậu hỏi. "Ý tớ là, đây là thành phố nào?"

"Omaha, bang Nebraska," Piper nói. "Tớ đã nhìn thấy bảng tên bang khi bọn tớ bay vào. Nhưng tớ không biết biệt thự này là gì. Bọn tớ bay vào ngay sau cậu, nhưng khi cậu đáp xuống, Leo, tớ thề nó trông giống... tớ không biết nữa..."

"Các tia laser," Leo nói. Cậu nhặt lên một mảnh vỡ từ xác con rồng và ném nó về phía trên hàng rào. Ngay lập tức một tháp pháo ló ra từ bức tường gạch và chùm nhiệt sáng đốt lớp vỏ đồng thành tro.

Jason huýt sáo. "Một hệ thống phòng thủ. Sao chúng tớ còn sống nhỉ?"

"Festus," Leo nói đầy buồn bã. "Nó đã phun lửa. Các tia laser đã cắt nó thành từng mảnh nhỏ khi nó bay vào, vì thế chúng không chú ý đến các cậu. Tớ đã đưa nó vào một cái bẫy chết người."

"Cậu cũng không thể biết được điều đó mà," Piper nói. "Nó lại cứu mạng chúng ta lần nữa."

"Giờ thì sao?" Jason nói. "Các cửa chính đã đóng, và tớ đoán tớ không thể mang mọi người bay ra khỏi đây mà không bị bắn hạ."

Leo nhìn lối đi dẫn đến ngôi biệt thự trắng to lớn. "Vì chúng ta không thể đi ra, thế thì chúng ta cứ đi vào đó thôi."