Các Anh Hùng Của Đỉnh Olympus Tập 1: Người Anh Hùng Mất Tích

Chương 22: Piper

Piper không hề buông lỏng người cho đến khi ánh sáng của thành phố Quebec mờ dần đi phía sau họ.

"Cậu thật tuyệt," Jason đã nói với cô như thế.

Lời khen ngợi đó lẽ ra đã làm cô vui sướng. Nhưng tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là rắc rối phía trước. Có rất nhiều thứ xấu xa đang chuyển động, Zethes đã cảnh báo họ. Cô đã biết trước điều đó. Càng đến gần ngày đông chí, Piper càng có ít thời gian hơn để đưa ra quyết định của mình.

Cô nói với Jason bằng tiếng Pháp: "Nếu cậu biết sự thật về tớ, cậu sẽ không nghĩ tớ tuyệt như thế đâu."

"Cậu nói gì thế?" cậu hỏi.

"Tớ nói là tớ chỉ nói chuyện với thần Boreas thôi. Điều đó cũng không có gì tuyệt cả."

Cô không quay lại, nhưng cô hình dung là cậu đang mỉm cười.

"Này," cậu nói, "cậu đã cứu tớ thoát khỏi việc tham gia vào bộ sưu tập anh hùng âm độ của Khione. Tớ nợ cậu điều đó."

Đó tuyệt đối là phần dễ nhất, cô nghĩ. Không đời nào Piper để cô nàng phù thủy băng giá đó cầm Jason. Điều làm Piper lo lắng hơn nhiều chính là cách thần Boreas thay đổi hình dáng, và lý do ông thả họ đi. Nó có gì đó liên quan đến quá khứ của Jason và các hình xăm trên cánh tay cậu. Thần Boreas cho rằng Jason là một người La Mã nào đó, và người La Mã thì không giao thiệp với người Hy Lạp. Cô vẫn chờ đợi Jason đưa ra một lời giải thích, nhưng rõ ràng cậu không muốn nói về điều đó.

Đến tận lúc này, Piper vẫn không thể xua đi cảm giác rằng Jason không thuộc về Trại Con Lai. Rõ ràng cậu ấy là một á thần. Dĩ nhiên cậu phải thuộc về nơi đó chứ. Nhưng giờ... liệu cậu ấy là một ai đó khác chăng? Liệu cậu ấy có thực sự là kẻ thù không? Cô không thể chịu được ý nghĩ đó nhiều hơn so với việc chịu đựng Khione.

Leo đưa cho họ một vài miếng sandwich từ ba lô. Cậu đã im lặng kể từ khi họ kể cho cậu nghe về những gì đã xảy ra trong phòng ngai. "Tớ vẫn không thể tin được chuyện về Khione," cậu nói. "Cô ta trông rất tử tế."

"Tin tớ đi, anh bạn," Jason nói. "Tuyết có thể đẹp, nhưng khi đến gần thì lạnh lẽo và kinh tởm lắm. Bọn tớ sẽ tìm giúp cậu một người tốt hơn cho buổi khiêu vũ cuối cấp của cậu."

Piper cười, nhưng Leo trông không được vui cho lắm. Cậu không nói gì nhiều về khoảng thời gian cậu ở trong lâu đài, hay tại sao anh em nhà Boreas lại chọn cậu vì họ ngửi được mùi như mùi lửa. Piper có cảm giác cậu đang che giấu điều gì đó. Dù gì đi chăng nữa, tâm trạng của cậu dường như ảnh hưởng đến Festus, con vật đang gầm lên và bốc hơi nước khi nó cố giữ cho mình ấm áp trong bầu không khí lạnh giá của Canada. Con Rồng Hạnh Phúc hiện đang không hạnh phúc lắm.

Họ ăn sandwich khi bay. Piper không rõ Leo đã dự trữ lương thực như thế nào, nhưng cậu ấy thậm chí nhớ mang cả các phần ăn chay cho cô. Món sandwich pho mát và bơ thật tuyệt.

Không ai nói gì cả. Bất kể họ có thể khám phá ra điều gì ở Chicago, tất cả đều biết thần Boreas thả cho họ đi chỉ vì ông đoán được họ đang thực hiện một nhiệm vụ mang tính tự sát.

Ánh trăng lên cao và các vì sao dịch chuyển phía trên đầu họ. Đôi mắt Piper dần trĩu nặng. Cuộc chạm trán với thần Boreas và các con của ông đã khiến cô cảm thấy sợ hãi hơn những gì cô muốn thừa nhận. Giờ cô đã no căng bụng, lượng adrenaline của cô đang tan biến đi.

Cố lên nào, bánh nướng nhỏ! Huấn luyện viên Hedge sẽ hét vào mặt cô như thế. Đừng có nhu nhược như thế chứ!

Piper đã luônuấn luyện viên kể từ khi thần Boreas nói rằng ông ấy vẫn còn sống. Cô chưa bao giờ thích thầy Hedge, nhưng thầy ấy đã nhảy xuống từ một vách đá để cứu Leo, và đã hy sinh bản thân mình để bảo vệ họ trên cầu kính. Giờ cô chợt nhận ra rằng trong suốt quãng thời gian ở trường, huấn luyện viên đã luôn thúc giục, la hét cô để buộc cô chạy nhanh hơn hay thực hiện nhiều lần chống đẩy hơn. Hay thậm chí khi ông quay lưng bỏ đi và để cô tự chống lại với những cô nàng xấu tính, người đàn ông dê già đó đang cố giúp cô theo cách thức chọc tức của riêng ông – cố trang bị cho cuộc sống của cô sau này với tư cách là một á thần.

Trên cầu kính, Dylan – tên tinh linh bão cũng đã nói điều gì đó về huấn luyện viên: Ông đã bị cho lui về Trường học Hoang Dã vì ông quá già, như thể đó là một sự trừng phạt. Piper tự hỏi chuyện đó là như thế nào, và liệu nó có giải thích được lý do tại sao huấn luyện viên luôn gắt gỏng như thế. Cho dù sự thật là gì đi nữa, và giờ đây khi Piper biết được thầy Hedge còn sống, trong cô có một thúc giục mạnh mẽ là phải đi cứu ông.

Đừng có mà nói trước như thế, cô tự la mắng mình. Mày còn có các rắc rối lớn hơn đấy. Chuyến đi này sẽ không mang lại một cái kết hạnh phúc.

Cô là một gián điệp, giống như Silena Beauregard. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi các bạn cô biết được sự thật.

Cô ngước nhìn lên các vì sao và nghĩ về một đêm cách đây đã lâu lắm rồi, cô và cha mình đã cắm trại ngoài trời ở phía trước nhà ông nội Tom. Ông nội Tom đã qua đời nhiều năm trước đây, nhưng cha vẫn giữ lại ngôi nhà của ông ở Oklahoma vì nó là nơi ông đã lớn lên.

Họ đã quay về đó một vài ngày, với ý định sửa chữa lại nơi đó để bán, mặc dầu Piper không chắc lắm về việc ai muốn mua một căn nhà gỗ nhỏ đã bị xuống cấp với những cánh cửa chớp thay cho cửa sổ và hai căn phòng bé tí teo đầy mùi xì gà cơ chứ. Đêm đầu tiên ở đó rất nóng và ngột ngạt – không có máy điều hòa vào giữa tháng Tám – và cha đã gợi ý họ sẽ ngủ ở bên ngoài.

Họ nằm trong túi ngủ và lắng nghe tiếng ve sầu kêu trên cây. Piper chỉ ra các chòm sao cô từng đọc được – Hercules, cây đàn lia của thần Apollo, cung Nhân Mã.

Cha cô bắt chéo hai tay sau đầu. Trong chiếc áo phông cũ và quần jean, ông trông giống như một người đàn ông nào đó đến từ Tahlequah, Oklahoma, một người Cherokee sẽ không bao giờ rời bỏ vùng đất của bộ lạc. "Ông con sẽ nói rằng những mẩu chuyện của người Hy Lạp đó là những điều vô lý. Ông đã nói với cha rằng các vì sao là những sinh vật với bộ lông phát sáng, như những con nhím ma thuật. Có lầnây đã lâu lắm rồi, một vài thợ săn thậm chí còn bắt được một vài con trong rừng. Họ đã không biết mình đã làm gì cho đến khi trời tối, khi mấy sinh vật sao đó bắt đầu phát sáng. Những tia sáng màu vàng bay ra từ bộ lông của chúng, vì thế người Cherokee đã thả chúng quay trở lại với bầu trời."

"Cha tin vào các con nhím ma thuật sao?" Piper hỏi.

Cha cô cười. "Cha nghĩ ông Tom cũng nói những điều vô lý, giống như những người Hy Lạp. Nhưng bầu trời rất rộng lớn. Cha cho là nó có đủ chỗ cho cả Hercules và những con nhím."

Họ ngồi yên lặng trong một lát, cho đến khi Piper đủ can đảm để đặt ra câu hỏi đã luôn làm cô khó chịu. "Cha, sao cha không bao giờ đóng vai người da đỏ thế?"

Một tuần trước, ông đã từ chối vai diễn Tonto trong bộ phim làm lại The Lone Ranger trị giá vài triệu đôla. Piper vẫn đang cố đoán lý do tại sao. Ông đã đóng tất cả các loại vai – một thầy giáo người Mỹ Latinh trong một ngôi trường khắc nghiệt ở L.A, một gián điệp người Israel quả quyết trong một bộ phim phiêu lưu – hành động bom tấn, và cả vai tên khủng bố người Syria trong một bộ phim về James Bond. Và dĩ nhiên, ông sẽ luôn được biết đến với vai diễn Vua Sparta. Nhưng nếu là các vai liên quan đến người da đỏ – không cần biết đó là loại vai gì – cha luôn từ chối.

Ông nháy mắt với cô. "Quá gần với cội nguồn, Pipes. Dễ dàng hơn để giả vờ như ai đó khi cha không phải là họ."

"Cha không phải đã quen với việc đó sao? Thế nếu cha bị cuốn hút bởi, như là, nếu cha có được một vai diễn hoàn hảo có thể làm thay đổi quan điểm của mọi người thì sao?"

"Nếu có một vai diễn như thế, Pipes," ông nói đầy buồn bã, "cha chưa bao giờ tìm được cả."

Cô ngước nhìn lên các vì sao trên trời, cố hình dung chúng như những con nhím đang tỏa sáng. Tất cả những gì cô nhìn thấy là những hình dạng giống như cái gậy mà cô biết – chòm sao Hercules đang chạy ngang qua bầu trời, theo cái cách anh ta giết các quái vật. Có thể là cha đã đúng. Người Hy Lạp và người Cherokee đều điên cả. Các vì sao chỉ là những quả cầu lửa thôi.

"Cha ơi," cô nói, "nếu cha không thích gần với cội nguồn, sao chúng ta lại đang ngủ trong vườn của ông Tom ạ?"

Tiếng cười của ông vang vọng trong đêm tĩ của Oklahoma. "Cha nghĩ là con biết cha khá rõ, Pipes."

"Cha sẽ không bán nơi này đúng không ạ?"

"Không," ông thở dài. "Chắc chắn cha sẽ không làm thế."

Piper chớp chớp mắt, tự đẩy mình ra khỏi ký ức về quá khứ. Cô nhận ra mình đang ngủ trên lưng con rồng. Sao cha cô có thể giả vờ trở thành quá nhiều người mà ông không phải? Giờ cô cũng đang cố làm điều đó, và nó đang khiến cô bị giằng xé.

Có lẽ cô có thể giả vờ thêm một ít lâu nữa. Cô có thể mơ về cách để giải cứu cha cô mà không phản bội lại các bạn mình – ngay cả dù cho hiện tại một cái kết hạnh phúc dường như chẳng khác với mấy con nhím ma thuật là bao.

Cô tựa lưng vào lồng ngực ấm áp của Jason. Cậu không phàn nàn gì cả. Ngay khi nhắm mắt lại, cô chìm nhanh vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ, cô quay trở lại đỉnh núi. Ngọn lửa trại màu tía ma quái tỏa bóng ra khắp các thân cây. Mắt Piper cay xè vì khói, và mặt đất quá ấm đến nỗi đế giày của cô trở nên nhớp nháp.

Một giọng nói rền vang lên từ trong bóng tối. "Ngươi đã quên nhiệm vụ của ngươi."

Piper không thể nhìn thấy hắn ta, nhưng đó chắc chắn là tên khổng lồ ít yêu thích nhất của cô – kẻ tự gọi mình là Enceladus. Cô nhìn quanh tìm kiếm dấu hiệu của cha cô, nhưng cái cột nơi ông ấy đã bị xích giờ không còn ở đó nữa.

"Ông ấy đâu?" cô hỏi. "Ngươi đã làm gì ông ấy?"

Tiếng cười của tên khổng lồ giống hệt như dung nham đang kêu xì xì của một ngọn núi lửa. "Cơ thể của hắn ta khá an toàn, mặc dầu ta sợ là trí óc của người đàn ông tội nghiệp đó không thể chịu đựng nhiều hơn nữa sự đồng hành của ta. Vì một lý do nào đó hắn ta nhận ra ta – đang buồn phiền. Ngươi phải nhanh lên, cô gái, nếu không ta sợ sẽ chỉ còn một ít trong con người hắn ta có thể cứu được."

"Thả ông ấy ra!" cô hét lên. "Hãy lấy tôi thay thế. Ông ấy chỉ là một con người!"

"Nhưng, cô bé yêu quý," tên khổng lồ gầm lên, "chúng ta phải chứng minh tình yêu đối với cha mẹ mình. Đó là những gì ta đang làm. Hãy cho ta thấy ngươi xem trọng mạng sống của cha cách làm theo những gì ta yêu cầu. Ai là người quan trọng hơn – cha ngươi, hay vị nữ thần dối trá đang lợi dụng, đùa giỡn với cảm xúc và thao túng trí nhớ của ngươi, hả? Hera là gì với ngươi?"

Piper run lẩy bẩy. Quá nhiều giận dữ và sợ hãi sôi trào bên trong con người cô, cô lắp bắp. "Ngươi đang yêu cầu ta phản bội bạn bè mình."

"Đáng buồn thay, cô bé yêu quý, các bạn ngươi nhất định phải chết. Cuộc tìm kiếm của họ là điều không thể. Ngay cả khi các ngươi thành công, ngươi đã nghe lời tiên tri rồi đấy: giải phóng cơn giận dữ của Hera cũng đồng nghĩa với sự diệt vong của các ngươi. Câu hỏi duy nhất hiện nay là – liệu ngươi sẽ cùng chết với các bạn, hay sống sót với người cha của mình?

Ngọn lửa gào rú lên. Piper cố bước lùi lại, nhưng đôi chân cô nặng trĩu. Cô nhận ra mặt đất đang kéo cô xuống, dính chặt vào đôi giày cô như cát lún. Khi cô ngước nhìn lên, những tia lửa tía trải rộng khắp bầu trời, và mặt trời đang lên ở phía đông. Một mảnh chắp vá của các thành phố phát sáng trong thung lũng bên dưới, và xa xa về phía tây, phía trên một đường đồi đang uốn lượn, cô nhìn thấy một vùng đất quen thuộc trỗi dậy từ một biển sương mù.

"Sao ngươi cho ta thấy điều này?" Piper hỏi. "Ngươi đang để lộ ra mình đang ở đâu."

"Đúng, ngươi biết nơi đó," tên khổng lồ nói. "Hãy đưa các bạn ngươi tới đó thay vì điểm đến chính xác của chúng, và ta sẽ giải quyết chúng. Hoặc tốt hơn, sắp xếp cái chết của chúng trước khi bọn ngươi đến. Đối với ta mà nói, giải pháp nào cũng tốt, ta không quan tâm. Hãy trình diện vào trưa ngày đông chí, và ngươi có thể nhận lại cha mình rồi ra đi trong an bình."

"Ta không thể," Piper nói. "Ngươi không thể ép ta..."

"Phản bội anh chàng Valdez ngốc nghếch, người luôn chọc tức và giờ đang che giấu nhiều bí mật với ngươi? Hay từ bỏ anh bạn trai mà ngươi chưa bao giờ thật sự có? Điều đó quan trọng hơn cả cha ngươi sao?"

"Ta sẽ tìm ra cách để đánh bại ngươi," Piper nói. "Ta sẽ giải cứu cha và các bạn của ta."

Tên khổng lồ làu bàu trong bóng tối. "Trước đây ta cũng đã từng tự hào như thế. Ta đã nghĩ các vị thần sẽ không bao giờ đánh bại được ta. Rồi họ ném một quả núi lên phía trên ta, đè bẹp ta vào trong lòng đất nơi ta đã phải vật lộn trong hàng thiên niên kỷ, nửa tỉnh nửa mê trong sự đau đớn. Điều đó đã dạy cho ta sự kiên nhẫn, cô gái ạ. Nó đã dạy cho ta động vội vàng. Giờ ta đã tìm được cách để quay trở lại với sự giúp đỡ của mặt đất đang tỉnh thức. Ta chỉ mới là kẻ đầu tiên. Đồng bọn của ta sẽ theo sau. Chúng ta sẽ không chối bỏ cuộc báo thù – không phải lần này. Và ngươi, Piper McLean, cần một bài học về sự khiêm tốn. Ta sẽ cho ngươi thấy việc mang linh hồn chống đối của ngươi xuống lòng đất dễ như thế nào."

Giấc mơ tan biến đi. Và Piper thức dậy với một tiếng hét vang, rơi tự do xuống giữa không trung.

Piper bất ngờ ngã từ trên trời xuống. Ở phía xa xa bên dưới, cô nhìn thấy các ánh đèn lờ mờ của thành phố trong ánh bình minh ban sớm, và cách đó vài trăm thước là thân hình của con rồng đồng đang quay tròn mất kiểm soát, cánh của nó rủ xuống, lửa lập lòe trong miệng như một bóng đèn có tim đèn bị hỏng vậy.

Một thân ảnh vụt nhanh qua người cô – Leo, đang la hét và điên cuồng tóm lấy các đám mây. "Không tôôôôôôốt!"

Cô cố gọi cậu ấy, nhưng cậu ấy đã rơi xuống khá xa bên dưới.

Ở đâu đó phía trên cô, Jason hét lớn, "Piper, khựng người lại! Xoạc hai tay và chân cậu ra!"

Thật khó để chế ngự cơn sợ hãi của cô, nhưng cô đã làm theo những gì cậu nói và thấy cân bằng hơn một ít. Cô thử dang

người ra như một người nhảy dù tự do, gió ở bên dưới cô như một khối băng rắn chắc. Rồi Jason ở đó, quàng tay mình quanh thắt lưng cô.

Tạ ơn Chúa, Piper nghĩ. Nhưng một phần khác trong cô lại nghĩ: Tuyệt. Lần thứ hai trong tuần này cậu ấy đã ôm chầm lấy mình, và cả hai lần đều do mình đang lao đầu vào cái chết.

"Chúng ta phải túm được Leo!" cô hét lớn.

Họ rơi chậm dần khi Jason điều khiển được các ngọn gió, nhưng họ vẫn tròng trành lên xuống như thể các ngọn gió không muốn hợp tác.

"Sẽ hơi khó chịu," Jason cảnh báo. "Bám chặt vào nhé!"

Piper khóa chặt hai cánh tay quanh người cậu, và Jason lao thẳng về phía mặt đất. chắc chắn đã gào thét, nhưng âm thanh bị xé toạc ra khỏi miệng cô. Tầm nhìn của cô nhòa đi.

Và rồi, thụp! Họ đâm sầm vào một cơ thể ấm áp khác – Leo, người vẫn đang vặn vẹo và chửi rủa.

"Đừng đánh!" Jason nói. "Là tớ!"

"Con rồng của tớ!" Leo hét lên. "Chúng ta phải cứu Festus!"

Jason đã cố gắng hết sức để giữ cho ba người họ lơ lửng trên cao, và Piper biết cậu sẽ không thể giúp gì cho một con rồng kim loại nặng năm mươi tấn. Nhưng trước khi cô cố thuyết phục Leo, cô nghe được một tiếng nổ lớn bên dưới. Một quả cầu lửa cuộn tròn trên bầu trời từ phía sau một khu kho hàng phức hợp, và Leo nức nở khóc, "Festus!"

Khuôn mặt Jason đỏ au căng thẳng khi cậu cố duy trì lớp đệm không khí bên dưới họ, nhưng từ từ giảm tốc độ là việc tốt nhất cậu có thể xoay xở được. Điều này còn hơn cả việc rơi tự do, giống như họ đang nhảy xuống một cầu thang gác khổng lồ, ba mươi mét mỗi lần nhảy, và chẳng ích lợi gì cho dạ dày của Piper sất.

Khi họ lảo đảo và lượn ngoằn ngoèo, Piper có thể nhìn thấy chi tiết của khu nhà máy phức hợp bên dưới – các dãy nhà kho, các ống khói, các hàng rào dây thép gai, và các bãi đỗ xe nhét đầy xe cộ bị tuyết bao phủ. Họ vẫn đang ở đủ cao vì thế việc va chạm với mặt đất sẽ khiến họ y như động vật bị cán chết trên đường – hay bị cán chết trên trời – khi Jason rên lên, "Tớ không thể..."

Và họ rơi xuống như những viên đá.

Họ đập mạnh xuống mái của nhà kho lớn nhất và rơi vào trong bóng tối.

Không may, Piper đã cố đáp xuống trên đôi chân của mình. Chân cô không thích điều đó. Cơn đau xuất hiện ở mắt cá chân bên trái khi cô bị ép sát vào một bề mặt kim loại lạnh ngắt.

Trong tích tắc, cô không nhận ra bất cứ điều gì ngoài cơn đau – cơn đau trầm trọng đến nỗi tai cô cứ kêu vo vo và tầm nhìn của cô chỉ toàn một màu đỏ.

Rồi cô nghe được giọng nói của Jason đâu đó bên dưới, vang vọng khắp cả tòa nhà. "Piper! Cậu ở đâu, Piper?"

"Ôi, người anh em!" Leo rên rỉ. "Đây là lưng tớ! Tớ không phải là ghế sofa! Piper, cậu đ

"Ở đây," cô cố gắng nói, giọng cô nghe như một tiếng thút thít.

Cô nghe được âm thanh xê dịch và tiếng càu nhàu, rồi tiếng bước chân giẫm lên các bậc thang bằng kim loại.

Tầm nhìn của cô ngày càng rõ dần. Cô đang nằm trên một lối đi bằng kim loại vây quanh phía bên trong nhà xưởng. Leo và Jason đã đáp xuống trên mặt đất, và giờ đang đi lên cầu thang về phía cô. Cô nhìn xuống bàn chân mình, và một cơn buồn nôn bao trùm lấy cô. Những ngón chân lẽ ra không chĩa về hướng đó, đúng không?

Ôi, Chúa ơi. Cô buộc mình phải nhìn sang hướng khác trước khi cô nôn thốc nôn tháo. Tập trung vào thứ gì đó đi. Bất cứ gì khác cũng được.

Lỗ hổng mà họ tạo ra trên mái nhà là một vì sao rách tả tơi trên cao cách chỗ cô chừng sáu mét. Làm thế quái nào mà họ có thể sống sót sau cú rơi đó được nhỉ. Một vài bóng đèn điện treo lủng lẳng trên cao phát ra ánh sáng lờ mờ, nhưng chúng không đủ sáng để chiếu sáng toàn bộ không gian rộng lớn này. Kế bên Piper, bức tường kim loại lượn sóng có hình logo của một công ty trên đó, nhưng nó gần như hoàn toàn bị sơn phủ lên với các hình graffiti. Bên dưới nhà xưởng tối hù, cô có thể nhận ra những cỗ máy khổng lồ, các cánh tay robot, những chiếc xe bán tải chỉ mới lắp rắp được một nửa trên các dây chuyền lắp rắp. Nơi này trông giống như đã bị bỏ hoang trong nhiều năm.

Jason và Leo đi về phía cô.

Leo hỏi, "Cậu... ổn không?" Rồi cậu ấy nhìn thấy bàn chân cô. "Ôi, không, cậu không ổn tí nào."

"Cám ơn vì sự an ủi," Piper rên rỉ.

"Cậu sẽ ổn thôi," Jason nói, mặc dầu Piper có thể nghe được sự lo lắng trong giọng của cậu. "Leo, cậu có mang theo đồ cấp cứu không?"

"Có... có, chắc rồi." Cậu mò mẫm khắp dây thắt lưng đồ nghề của mình và lấy ra một nắm gạc và một cuộn băng keo màu bạc – cả hai dường như quá lớn để có thể cất trong mấy cái túi của dây thắt lưng. Sáng hôm qua, Piper đã chú ý đến nó, nhưng cô không nghĩ sẽ hỏi Leo điều đó. Nó trông chẳng có gì đặc biệt – chỉ là một đống túi phủ quanh một chiếc tạp dề, hệt như cái của một người thợ rèn hay một người thợ mộc sẽ đeo vậy. Và có vẻ như nó trống rỗng.

"Làm sao cậu..." Piper cố ngồi dậy và nh. "Sao cậu có thể lôi thứ đó ra từ một dây thắt lưng đồ nghề trống không chứ?"

"Phép thuật," Leo nói. "Vẫn chưa tìm hiểu kỹ lắm, nhưng tớ có thể lấy ra khỏi những chiếc túi bất cứ loại công cụ thông thường nào, cộng thêm một vài thứ có ích khác." Cậu thò tay vào một chiếc túi khác và lấy ra một hộp thiếc nhỏ. "Kẹo bạc hà giúp hơi thở thơm tho không?"

Jason giật lấy hộp bạc hà. "Điều đó thật tuyệt, Leo. Giờ cậu có thể chữa chân cho cô ấy không?"

"Tớ là một thợ máy, bạn à. Nếu cô ấy là một chiếc xe hơi thì may ra..." Cậu búng ngón tay. "Đợi đã, cái thứ có khả năng chữa bệnh thần thánh mà họ đã cho cậu ăn ở trại là gì nhỉ – có phải là thức ăn Rambo không?"

"Là bánh thánh, đồ ngốc," Piper nói qua hàm răng nghiến chặt của mình. "Chắc có một ít bánh thánh trong túi của tớ, nếu nó không bị nát bét."

Jason cẩn thận lấy ba lô trên vai cô xuống. Cậu mò mẫm khắp các vật dụng mà những đứa trẻ nhà nữ thần Aphrodite đã chuẩn bị cho cô, và tìm thấy một túi Ziploc đầy bánh bị vỡ thành từng mảnh vuông vắn như những thanh bánh mứt chanh vàng. Cậu bẻ một miếng và đút cho cô.

Vị của nó không hề giống như cô tưởng. Nó gợi cho cô nhớ đến món súp đậu đen của cha cô khi cô còn bé xíu. Ông thường cho cô ăn món ấy mỗi khi cô bị ốm. Ký ức đó làm cô thấy dễ chịu, nhưng đồng thời cũng làm cô buồn bã. Cơn đau ở mắt cá chân cô dần dịu đi.

"Cho tớ thêm ít nữa," cô nói.

Jason cau mày. "Piper, không nên mạo hiểm. Họ nói ăn quá nhiều bánh thánh có thể làm cậu tự bốc cháy đấy. Tớ nghĩ tớ nên thử nắn lại chân cho cậu."

Dạ dày của Piper nhộn nhạo. "Cậu đã làm điều đó trước đây chưa?"

"À... tớ nghĩ là có làm rồi."

Leo tìm thấy một mẩu gỗ cũ và bẻ nó làm hai để tạo thành thanh nẹp. Rồi cậu chuẩn bị sẵn sàng băng gạc và băng dính.

"Giữ chặt chân cô ấy," Jason nói với cậu. "Piper, sẽ rất đau đấy."

Khi Jason nắn bàn chân lại, Piper nao núng sợ sệt đến nỗi cô đấm mạnh vào tay Leo, và cậu ấy cũng hét lớn bằng với cô. Khi tầm nhìn của cô rõ ràng hơn và cô có thể hít thở lại như thường, cô nhận ra bàn chân mình đang chĩa đúng hướng, mắt cá chân được nẹp với gỗ dán, gạc và băng keo.

"Ối," cô nói.

"Gừ, nữ hoàng sắc đẹp!" Leo xoa xoa cánh tay mình. "Rất may là cái mặt tớ không ở chỗ này."

"Xin lỗi," cô nói. "Và không được gọi tớ ‘nữ hoàng sắc đẹp’, nếu không tớ lại đấm cậu đấy."

"Cả hai cậu đều làm rất tốt." Jason tìm thấy một bi-đông trong ba lô của Piper và cho cô uống một ít nước. Sau một vài phút, dạ dày cô bắt đầu nguôi đi.

Khi không la hét vì đau đớn, cô có thể nghe được tiếng gió đang gào thét ở bên ngoài. Những bông tuyết rơi xuyên qua cái lỗ lớn trên mái nhà, và sau lần gặp mặt với Khione, tuyết là thứ cuối cùng mà Piper muốn nhìn thấy.

"Chuyện gì đã xảy ra với con rồng thế?" cô hỏi. "Chúng ta đang ở đâu?"

Nét mặt Leo trở nên rầu rĩ. "Tớ không biết chuyện gì đã xảy ra với Festus. Nó chỉ đột ngột nghiêng người sang một bên như thể đâm sầm vào một bức tường vô hình rồi rơi xuống."

Piper nhớ lại lại lời cảnh báo của Enceladus: Ta sẽ cho ngươi thấy việc mang linh hồn chống đối của ngươi xuống mặt đất dễ như thế nào. Có phải hắn ta đã làm cho họ rơi xuống từ khoảng cách xa như thế? Điều đó dường như không thể. Nếu hắn mạnh đến như thế, sao phải cần cô phản bội lại các bạn mình khi mà hắn có thể tự mình giết chết họ? Và làm thế nào mà tên khổng lồ đó có thể dõi theo cô trong một cơn bão tuyết cách xa hàng ngàn dặm?

Leo chỉ vào logo trên tường. "Theo như tớ có thể biết về nơi chúng ta..." Thật khó để nhìn xuyên qua bức vẽ graffiti, nhưng Piper có thể thấy được một con mắt đỏ lớn với những chữ được tô đậm: XE HƠI MONOCLE, NHÀ MÁY LẮP RÁP SỐ I.

"Một nhà máy xe hơi đã đóng cửa," Leo nói. "Tớ đoán chúng ta bị rơi xuống đâu đó ở Detroit."

Piper đã từng nghe về các nhà máy xe hơi bị đóng cửa ở Detroit, vì thế điều Leo vừa nói rất có lý. Nhưng có vẻ như đây là một nơi khá buồn tẻ để đáp xuống. "Ở đây cách Chicago bao xa?"

"Không được," Leo nói. "Không an toàn."

Piper nghĩ về cái cách mà mặt đất đã túm lấy chân cô trong giấc mơ, và những gì mà Vua Boreas từng nói về mặt đất đang dần để lộ ra nhiều nỗi khiếp sợ. "Cậu ấy nói đúng. Ngoài ra, tớ không biết liệu tớ có thể đi được không. Và với ba người – Jason, cậu không thể tự mình bay qua cả đất nước mà mang theo nhiều người như thế."

"Không còn cách nào cả," Jason nói. "Leo, cậu có chắc là con rồng không gặp trục trặc gì không? Ý tớ là, Festus đã cũ rồi, và..."

"Và có lẽ tớ không thể sửa nó được, đúng không?"

"Tớ không nói như thế," Jason phản đối. "Chỉ là... có lẽ cậu có thể sửa nó."

"Tớ cũng không biết nữa." Giọng Leo nghe có vẻ chán nản. Cậu lôi một vài con vít ra khỏi những cái túi và bắt đầu nghịch vớ vẩn với chúng. "Tớ phải tìm nơi nó đã đáp xuống, ngay cả khi nó chỉ còn một mảnh."

"Đó là lỗi của tớ." Piper buột miệng. Cô không thể nào chịu đựng được nữa. Bí mật về cha cô đang thiêu đốt bên trong cô như thể cô đã ăn quá nhiều bánh thánh. Nếu cô tiếp tục nói dối với bạn bè mình, cô có cảm giác rằng mình sẽ bị đốt cháy thành tro.

"Piper," Jason nhẹ nhàng nói, "cậu đã ngủ khi Festus bị hỏng. Cậu chẳng có lỗi gì cả."

"Đúng thế, cậu chỉ run rẩy mà thôi," Leo đồng ý. Cậu thậm chí đã không cố nói đùa để chế nhạo cô. "Cậu đang bị thương đấy. Nghỉ ngơi đi."

Cô muốn kể cho họ nghe tất cả, nhưng từ ngữ cứ nghẹn lại trong cổ cô. Họ đều đối xử với cô rất tốt. Chưa kể đến việc Enceladus bằng cách nào đó đang quan sát cô, bất cứ lời nói sai lầm nào cũng có thể khiến cha cô bị giết.

Leo đứng dậy. "Được rồi, ừm, Jason, sao cậu không ở lại với cô ấy? Tớ sẽ đi quanh đây tìm Festus. Tớ nghĩ nó đã rơi đâu đó bên ngoài nhà máy. Nếu tớ tìm được, có thể tớ sẽ đoán ra được chuyện gì đã xảy ra và sửa nó."

"Việc đó quá. "Cậu không nên đi một mình."

"À, tớ đã có băng keo và kẹo bạc hà giúp hơi thở thơm tho. Tớ sẽ ổn thôi," Leo nói, hơi nhanh hơn bình thường một chút, và Piper nhận ra cậu còn sợ hơn nhiều so với vẻ giả vờ của cậu. "Chỉ cần hai cậu không bỏ đi mà không có tớ là được."

Leo đút tay vào dây thắt lưng đồ nghề ma thuật, lấy ra một cái đèn pin và đi xuống cầu thang, để lại Piper và Jason ở lại cùng nhau.

Jason mỉm cười với cô, mặc dầu cậu trông khá căng thẳng. Đó chính là vẻ mặt của cậu sau lần đầu tiên hôn cô trên mái ký túc xá Trường học Hoang Dã – vết sẹo nhỏ xíu dễ thương trên môi cậu cong thành hình lưỡi liềm. Ký ức đó mang đến cho cô một cảm giác ấm áp. Rồi cô nhớ ra rằng nụ hôn đó thật sự chưa bao giờ diễn ra.

"Cậu trông khá hơn rồi đấy," Jason lên tiếng.

Piper không chắc liệu cậu đang nói đến chân cô, hay là chuyện cô không còn được phù phép làm cho xinh đẹp nữa. Quần jeans rách tơi tả do cú rơi xuyên qua mái nhà. Đôi giày ống dính đầy tuyết bẩn. Cô không biết mặt mình trông như thế nào nhưng chắc là kinh dị lắm đây.

Chuyện đó thì có gì quan trọng đâu? Trước kia cô chưa bao giờ quan tâm đến những thứ như thế. Cô tự hỏi liệu có phải bà mẹ ngu ngốc của cô, nữ thần tình yêu gì gì đó, đang làm xáo trộn các ý nghĩ của cô hay không. Nếu Piper bắt đầu có ham muốn tìm đọc các tạp chí thời trang, cô sẽ phải tìm nữ thần Aphrodite và tát cho bà ta một cái.

Thay vào đó, cô quyết định chú tâm vào cái mắt cá chân. Chừng nào cô không di chuyển nó, cơn đau cũng sẽ không tệ lắm. "Cậu đã làm rất tốt," cô nói với Jason. "Cậu đã học cách cấp cứu ở đâu thế?"

Cậu nhún vai. "Cùng một câu trả lời như mọi khi. Tớ không biết."

"Nhưng cậu đang bắt đầu có lại một vài ký ức, đúng không? Như lời tiên tri bằng tiếng Latinh lúc ở trại ấy, hay giấc mơ về sói nữa."

"Mờ nhạt lắm," cậu nói. "Cảm giác như tớ đã từng biết đến chúng vậy. Bất cứ lúc nào khi quên một từ hay một cái tên, và cậu biết nó nên nằm trên đầu lưỡi cậu, nhưng nó lại không như thế, đúng không? Chuyện đó luôn như thế – trong suốt cả đời tớ."

Piper hiểu được phần nào ý cậu muốn nói. Ba tháng vừa qua cuộc sống mà cô nghĩ là cô từng có, mối quan hệ với Jason – hóa ra đều là do Màn Sương Mù tạo ra.

Một anh bạn trai mà ngươi chưa bao giờ thật sự có, Enceladus đã nói. Điều đó quan trọng hơn cả cha ngươi sao?

Cô nên im lặng, nhưng cô đã cất tiếng hỏi về điều đã ám ảnh cô từ ngày hôm qua.

"Bức ảnh trong túi áo cậu," cô nói. "Đó là người trong quá khứ của cậu sao?"

Jason lùi lại.

"Tớ xin lỗi," cô nói. "Không phải việc của tớ. Quên câu tớ vừa hỏi đi."

"Không... không sao đâu." Nét mặt cậu giãn ra. "Chỉ là, tớ đang cố suy nghĩ mọi việc. Tên chị ấy là Thalia. Là chị gái tớ. Tớ không nhớ bất cứ chi tiết nào. Tớ thậm chí còn không chắc làm thế nào tớ biết được điều đó, nhưng... ừm, sao cậu lại mỉm cười thế?"

"Không có gì." Piper cố không cười. Không phải là một cô bạn gái cũ. Kỳ cục thay, cô thấy mình thật hạnh phúc. "Ừm, chỉ là – thật tuyệt khi cậu đã nhớ lại được. Chị Annabeth nói với tớ rằng chị ấy đã trở thành Thợ Săn của nữ thần Artemis, đúng không?"

Jason gật đầu. "Tớ có linh cảm mình nên tìm chị ấy. Chắc phải có lý do thì nữ thần Hera mới để lại cho tớ ký ức đó. Nó có liên quan sao đó đến cuộc tìm kiếm này. Nhưng... tớ cũng có cảm giác rằng có thể khá nguy hiểm. Tớ không chắc mình muốn tìm ra sự thật. Điều đó có điên không cơ chứ?"

"Không," Piper nói. "Không điên chút nào."

Cô nhìn chằm chằm vào logo trên tường: XE ÔTÔ MONOCLE, và con mắt màu đỏ đơn độc. Cái logo có gì đó khiến cô khó chịu.

Có thể do ý tưởng Enceladus đang dõi theo cô, cầm giữ cha cô để tác động đến cô. Cô phải cứu ông, nhưng sao cô có thể phản bội lại các bạn mình chứ?

"Jason," cô nói, "nói về sự thật, tớ cần nói với cậu điều này – một điều về cha tớ..."

Cô đã không có cơ hội. Đâu đó ở bên dưới, tiếng kim loại va vào kim loại, như thể tiếng cửa đang đóng sầm lại. m thanh vang vọng khắp nhà máy.

Jason đứng bật dậy. Cậu lấy đồng xu trong túi ra và tung nó lên, chộp lấy thanh kiếm bằng vàng trên không trung. Cậu ló đầu ra khỏi thanh chắn. "Leo?" cậu gọi lớn.

Không ai trả lời.

Cậu cúi người xuống kế bên Piper. "Tớ không thích điều này."

"Cậu ấy có thể đang gặp rắc rối," Piper nói. "Thử đi xem cậu ấy đi."

"Tớ không thể để cậu một mình."

"Tớ sẽ không sao." Cô cảm thấy sợ hãi, nhưng cô không muốn thừa nhận. Cô rút con dao Katoptris ra và cố tỏ ra tự tin. "Nếu bất cứ ai đến gần, tớ sẽ xiên người đó."

Jason chần chừ. "Tớ để cái túi lại cho cậu. Nếu tớ không quay lại trong vòng năm phút..."

"Sợ sao?" cô đoán.

Cậu cố mỉm cười. "Rất vui vì cậu đã trở lại bình thường. Lớp trang điểm và bộ áo đầm làm cho cậu kinh hơn nhiều so với con dao."

"Đi đi, Sparky, trước khi tớ xiên cậu."

"Sparky?"

Ngay cả khi khó chịu, Jason trông vẫn thật nóng bỏng. Điều đó chả công bằng tí nào. Rồi cậu đi xuống cầu thang và biến mất trong bóng tối.

Piper đếm hơi thở của mình, cố tính thời gian đã trôi qua bao lâu. Cô mất dấu ở khoảng lần tính bốn mươi ba. Rồi có tiếng gì đó trong nhà xưởng vang lên rầm!

Tiếng dội đột nhiên im bặt. Tim Piper đập mạnh, nhưng cô không cất tiếng gọi. Bản năng mách bảo cô đó không phải là một ý tưởng hay.

Cô nhìn chằm chằm vào mắt cá chân được bó nẹp. Mình không thể nào chạy được. Rồi cô lại ngước nhìn lên bảng hiệu của Xe ôtô Monocle. Một giọng nói nhỏ trong đầu cứ làm phiền cô, cảnh báo cô về sự nguy hiểm. Một điều gì đó từ thần thoại Hy Lạp...

Cô cho tay vào ba lô và lấy ra những góc tư bánh thánh. Ăn quá nhiều sẽ làm cho cô bốc cháy, nhưng liệu thêm một miếng nhỏ có chữa lành mắt cá chân của cô không?

Bùm. Lần này tiếng động vang lên rất gần, ngay bên dưới nơi cô đang ngồi. Cô cho nguyên cả góc phần tư bánh thánh vào miệng. Tim cô đập nhanh hơn. Da cô có triệu chứng sốt.

Ngần ngừ, cô gập mắt cá chân vào thanh nẹp. Không một chút đau đớn, dễ dàng di chuyển. Cô dùng con dao cắt đi lớp băng dán và nghe thấy tiếng bước chân nặng nề trên các bậc thang – như tiếng của đôi giày bằng kim loại.

Đã năm phút rồi sao? Hay lâu hơn thế? Tiếng bước chân nghe chẳng giống của Jason chút nào, nhưng có lẽ do cậu ấy đang mang theo Leo. Cuối cùng, cô không thể nào im lặng được nữa. Nắm chặt lấy con dao trong tay, cô gọi lớn, "Jason à?"

"Ừ," cậu nói vọng lên từ trong tối, "tớ đang đi lên."

Đó đúng là giọng của Jason. Nhưng sao mọi bản năng trong cô lại bảo Chạy đi?

Cô gắng gượng đứng lên.

Tiếng bước chân đến mỗi lúc một gần hơn.

"Mọi việc ổn thôi," giọng Jason đầy hứa hẹn.

Ở các bậc thang trên cùng, một khuôn mặt hiện ra từ trong bóng tối – một nụ cười toe toét xấu xa đầy ghê tởm, một cái mũi bị đập nát và một con mắt đỏ ngầu duy nhất ở giữa trán.

"Sẽ ổn thôi," tên Cyclops nói, bằng giọng bắt chước giống hệt giọng Jason. "Ngươi đến vừa đúng lúc cho buổi tối của ta."