Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 889: Hành trình cáo biệt cuối cùng 04

Tính từ lúc Bách Hợp tiến vào nhiệm vụ, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà bà Văn kia đã gây không ít chuyện, quả thực khiến người ta có cảm giác muốn giết phứt bà ta cho rảnh, nhưng người đàn ông trung niên họ Văn này từ đầu tới giờ lại an tĩnh cực kì, lúc này ông ta mở miệng, lại chỉ nói lên tình hình chân thật, mọi người bất giác vì thế mà trầm mặc.

Trong lúc mọi người trò chuyện, con rắn kia càng rít gào dồn dập hơn, tiếng kêu khiến người ta thấy trong lòng nôn nóng phiền muộn muốn ói mửa, tiếng rắn kêu lúc này giống như có loại tác dụng quấy rối khiến tâm tình người ta bất ổn, nó càng dãy càng hung, cặp mắt xanh ởn như ánh sáng đèn lồng trong ngôi mộ tối đen vắng lặng càng có vẻ đáng sợ.

Tiếng va đập trong thông đạo càng lúc càng lớn, nền đất như run lên từng chặp, một cô gái trẻ thút thít khóc hỏi:

“Sư phụ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?”

Bách Hợp nghĩ nghĩ, rồi chỉ vào mấy cái đầu thú nhô ra trên đường đang nhả nước bùn: “Bám lấy mấy thứ kia, men theo vách tường bò qua bên kia!”

“Nhưng mà, nhưng mà lỡ bên phía đối diện kia có cái gì?” Có người buột miệng hỏi một tiếng, bờ đất phía đối diện tựa như chìm trong lớp sương đen, không nhìn rõ được tình hình. Mọi người vừa kinh qua nhiều chuyện ghê hồn như vậy trong thời gian ngắn ngủi, cho nên đối mặt với tình huống chưa rõ ràng trước mắt đều có chút sợ hãi.

“Đã đến nước này, mặc kệ nó là cái gì, đi thôi!” Cụ Đường khiển trách, một lời hô hào của ông tựa như khiến tất cả tỉnh hồn. Phát hiện một con đường cứu mạng, tất cả đều đổ xô về hướng vách đá, thoáng chốc đã chen chúc nhau, thậm chí có người bị chen suýt té xuống dưới chân vách đá có dòng sông ngầm và côn trùng không biết tên kia.

“Lần lượt trèo lên! Tiểu Vân, con cũng trèo lên đi, ta sẽ đoạn hậu!” Sau khi cụ Đường lên tiếng lần nữa, đám người mới ngừng xô đẩy lẫn nhau, Bách Hợp nghe được lời này liền đứng im không động nữa. Ông cụ mò tay lấy cái tẩu thuốc gài ở thắt lưng, bàn tay run run muốn lấy diêm quẹt lửa, nhưng đánh diêm mấy cái, đầu diêm chỉ bốc lên một trận khói lưu huỳnh mà không chịu cháy, hẳn là do nơi đây âm khí quá nồng, ông cụ lại chửi bới chê trách mấy câu, thu cái tẩu lại:

“Trước khi chết muốn vui vẻ hút điếu thuốc cũng không được! Còn không cút nhanh đi! Mao Sơn là thiên hạ của đám thanh niên rồi, tôi chỉ là cục xương già, cô ở lại đây làm gì? Con nghiệt súc già này chỉ được cái nhiều tuổi hơn tôi thôi, nếu so năng lực, tôi chưa chắc đã thua kém nó!”

Ông cụ vừa nói vừa quơ quơ tay một cách không bình tĩnh. Mọi người nhanh chóng bám chặt miệng mấy đầu thú, hướng phía bờ kia bò đi, người còn ở lại càng lúc càng ít, ông già xem Bách Hợp không chịu nhúc nhích, liền duỗi tay muốn đánh người:
“Mau cút! Đừng ở lại đây vướng chân vướng tay, lúc ông đây tuổi nhỏ theo sư phụ đánh khắp thiên hạ, con nhóc nhà cô còn chưa sinh ra đâu. Mao Sơn còn phải dựa vào các cô các cậu truyền thừa lại, ở lại đây làm cái gì? Cút, cút, cút!”

Bách Hợp nhẹ cong môi, xem ông già chửi mắng đến mức nước miếng tung bay. Ngón trỏ và ngón cái bàn tay phải duỗi ra cọ vào nhau một cái, một luồng đạo lực mỏng manh trong cơ thể cô di chuyển, tuy rằng mỏng yếu, nhưng thắng ở tinh thuần, lại nhẹ nhàng cọ sát thêm cái nữa, một ngọn lửa nhỏ trên đầu ngón tay cô sáng lên.

“Ở nơi thế này, đạo pháp hữu dụng hơn diêm nhiều đó!” Ông già nhìn Bách Hợp duỗi tay đưa ngọn lửa về phía cái tẩu của mình, ngọn lửa nhỏ nhìn thì mong manh, nhưng theo động tác di chuyển của cô chỉ chập chờn một chút mà không hề tắt, trên khuôn mặt lộ ra vẻ giật mình, chờ ánh lửa đã chiếu tận mặt ông mới phản ứng kịp, mau chóng đem cái tẩu ngậm vào miệng rít một hơi, một luồng khói đặc phun ra. Tóm lại vì quá sửng sốt, ông lại bị khói thuốc của chính mình làm sặc, ho mấy tiếng, sau đó nhìn chằm chằm Bách Hợp không nói nổi một lời.

Tình cảnh sống chết trước mắt khiến những người trên vách đá càng bò càng nhanh, rất nhanh đã sang hết bờ kia, con rắn lớn thấy mồi ngon muốn chạy, đương nhiên không cam lòng, giãy dụa càng kịch liệt hơn, không bao lâu thế nhưng rướn ra được thêm một đoạn, nó ngóc đầu, trước hết nhòm qua hai người Bách Hợp, sau đó há to miệng, hai chiếc nanh nhắm vào phía hai người, từ trong miệng phun ra một luồng khí tanh hôi, mang theo âm khí dày đặc, khiến người ta thấy lạnh run người.

“Con ranh chết bằm, đứng mãi không chạy, phiền toái đến rồi thấy chưa?” Ông già cắn tẩu, lại mắng một câu, duỗi tay từ trên thắt lưng lấy ra mấy đồng tiền, đem ngón giữa tay phải cắn rách, lấy máu bôi lên, miệng niệm mấy câu thần chú, sau đó lập tức ném mấy đồng tiền này ra.

‘Leng keng’, mấy đồng tiền bay tới va chạm trong miệng rắn, có vẻ vì ông già vừa làm phép cho nên thể hiện ra chút tác dụng, vệt máu dính trên đồng tiền lúc này nổi lên ánh sáng đỏ, tiếng xèo xèo vang lên, miệng con rắn yêu tựa như bị bỏng, nó gào rú lên, sau đó trông như đang điên tiết mà liên tục lắc mạnh đầu. ‘Keng, keng, keng’ mấy tiếng, mấy đồng tiền vừa bị đánh vào miệng nó liền văng ra, trong đó có hai đồng bị văng ra xa không nghe được tiếng vang, một đồng khác bị găm luôn xuống sàn như xuyên vào miếng đậu phụ, im hơi lặng tiếng liền khoan một lỗ nhỏ trên mặt đá, đá vụn rào rào rơi xuống đường sông ngầm bên dưới, một luồng khí âm u rét lạnh từ lỗ nhỏ này phun ra, tiếng loạt soạt của lũ côn trùng bên dưới truyền tới, miệng con rắn lại rít gào lên một tiếng thê lương, phun ra từng trận mùi hôi tanh, biểu hiện càng lúc càng điên tiết.

“Đi mau!” Một chiêu vừa rồi hẳn là pháp thuật mạnh nhất của ông cụ, nhưng đối với con rắn kia mà nói, ngoại trừ đánh nó thấy đau một tý, cũng không thấy có tác dụng lớn gì, ngược lại còn chọc giận nó là khác. Ông cụ thấy không ổn, kéo Bách Hợp tính chạy, nhưng tốc độ của hai người tuy nhanh, làm sao có thể nhanh bằng con rắn, nó chỉ chuyển đầu một cái liền đem đường lui của hai người cắt đứt. Ông cụ vô thức kéo Bách Hợp ra sau lưng, ông tự thấy mình sống đã đủ lâu, nhưng Bách Hợp còn trẻ. Máu thịt của người tu hành với con rắn này xem ra là vật đại bổ, đôi mắt lạnh của nó sáng lên, há to miệng nhằm hướng ông cụ cắn tới, ông cụ cười khổ một tiếng, muốn mò tay vào thắt lưng tìm chút đồ nghề nhưng không kịp.

Cứ ngỡ rằng lần này mình chết không nghi ngờ, lại không tưởng được, ngay sau đó ông đã bị một lực đẩy mạnh từ sau lưng, lại nghe Bách Hợp gằn giọng quát một tiếng:

“Cút!” Vậy là con rắn định định tới gần Bách Hợp lại có vẻ bị thứ gì đó trên người cô doạ sợ, mau chóng rụt đầu trở về.

Bách Hợp vốn tính toán sẽ lợi dụng sức mạnh của huyết chú để dẫn ra ngũ lôi chú doạ chạy con giao này, con giao yêu này đã sắp thành tinh, loài yêu quái khi tu đến thành tinh sẽ gặp lôi kiếp, cho nên nó nhất định sợ tiếng sấm. Cô không dám mong có thể giết được nó, chỉ cần làm nó sợ hãi bỏ chạy là đủ để hai người giữ được tính mạng. Nhưng điều không ngờ là, cô căn bản còn chưa kịp phóng ngũ lôi chú, con rắn nghe tiếng quát của cô bỗng ngẩn ngơ, sau đó, trước đôi mắt trợn tròn, bộ dạng giật nảy của ông cụ và Bách Hợp, con rắn lớn vừa mới hung tàn hết cỡ kia bỗng nhiên phản ứng như một động vật nhỏ bị kinh hãi, vội vàng rụt đầu vào trong thông đạo, sau đó những tiếng va chạm vang lên ầm ầm cho thấy, nó đang cuống quýt bỏ chạy như thể đang gắng sức trốn tránh khỏi thứ gì đó đáng sợ vô cùng. Mặt đất run lên từng trận, động tĩnh của con rắn khi bỏ chạy quá lớn, đá lớn đá nhỏ rầm rầm rơi xuống bịt chặt miệng thông đạo, tiếp đó mặt đất vẫn còn tiếp tục rung lên bần bật như muốn sụp xuống.Lần này thì đường lui chính thức bị phong kín, do động tĩnh gây ra khi con rắn yêu bỏ chạy, tường đá tưởng như rắn chắc lúc này cũng bắt đầu nứt ra, mặt đá hai người đang dẫm chân lên cũng sinh ra những vết rạn ngoằn ngoèo như mạng nhện toả khắp bốn phương tám hướng, trông như sẽ tuỳ thời sụp đổ, Bách Hợp quay đầu liếc nhìn ông già:

“Ông còn đi được không?” Lúc này mà còn không mau chóng theo vách đá bò qua bên kia, chờ một lát nữa vách tường lở ra, gờ đá này liền không chống chịu nổi một khắc đồng hồ.

“Có gì mà không thể!” Ông cụ còn chưa hoàn hồn, cái mũ trên đầu đang sụp xuống che kín cả mắt, ông run run muốn đưa tay sửa lại, nhưng thực sự là đã run đến không nâng nổi tay mình. Bách Hợp liền nhanh tay đem mũ trên đầu ông cụ gỡ xuống, túm lấy ông cụ rồi nhảy lên tường đá. Tuy thân thể này tương đối khoẻ mạnh, nhưng cũng không phải thân thể người luyện võ công có thể lực hơn người, mặt đất lại rung chuyển quá mạnh, Bách Hợp dù lần này được chạy một mình còn cảm thấy có phần quá sức, vậy mà lại đèo bòng thêm một người. Còn may cụ Đường lớn tuổi, chuyện giật gân cũng đã gặp nhiều, cho nên rất nhanh liền hồi phục tinh thần, không cần Bách Hợp nâng đỡ nữa, khi hai người vừa nhào được tới trước vách đá. Một tiếng ‘OÀNH’ thật lớn báo hiệu mặt đất sụp đổ, hai người đạp lên hòn đá đang rơi xuống, bay lên vách đá. Ngón tay Bách Hợp chọc vào miệng thú, nắm chắc cái vòng đồng cắn trong miệng thú, lúc này mới xem như an toàn.

Vách đá này dài chừng hai mươi thước, lúc hai người sang đến nơi, những người đi trước đều đã tề tựu ngồi một chỗ, vẻ mặt khó coi, nhìn thấy hai người tới nơi mới thở phào nhẹ nhõm, bà Văn thấy cụ Đường còn sống, mắt liền toả sáng:

“Cụ Đường, thầy Đường, con gái tôi…”

Bách Hợp hừ một tiếng không thèm nói, cứ thế đi tới một góc ngồi xuống, lúc này đã chắc chắn mình sống sót rồi, cô mới cảm nhận thương tích ở đầu ngón tay đang đau đến tận tim. Trong lúc nguy nan không để ý, khi cô nhảy lên vách đá bắt lấy vòng đồng trong miệng thú đã bị gãy mấy đầu móng tay, giờ chỉ cần hơi chạm nhẹ là đã thấy nhói buốt.

Nếu lúc nãy bà Văn đừng có gào rống gọi con, một đám người không đến nỗi bị rắn đuổi giết, vừa đi đến đây đã chết hai người, lần này nhiệm vụ có điều cổ quái, cô muốn nghỉ ngơi dưỡng cho tốt thể lực, miễn cho sơ sẩy liền đem tính mạng góp luôn ở chỗ này.

“Được rồi, đừng nói nữa, để mọi người nghỉ ngơi trước đã!” Cụ Đường hiển nhiên lúc này đã oán giận vợ chồng nhà họ Văn, cho nên cũng không thèm để ý bà Văn, trực tiếp dặn dò mọi người mấy câu: “Nghỉ ngơi cho tốt, sau đó tìm đường thoát ra trước!”

“Sao có thể như vậy? Chúng ta đã thoả thuận, phải tìm được Thấm Nhã nhà tôi mà, các vị không thể nói mà không giữ lời chứ? Mọi người rõ ràng đã thoả thuận tiền nong…” Bà Văn nghe cụ Đường nói mấy lời kia liền cuống quýt.

“Thoả thuận thì đã sao? Dù sao cũng chưa cầm tiền của các người, chuyện làm ăn lần này chúng tôi có nhận hay không còn chưa đến lượt các người định đoạt!” Cụ Đường có chút sôi máu. Ông vừa nãy suýt thì mất mạng, sống hơn nửa đời người, va chạm với quỷ vật cũng không ít, thế nhưng tình cảnh hung hiểm như hôm nay vẫn có thể làm ông hồi tưởng mà lạnh sống lưng, vậy mà bà Văn còn ở đó lải nhải léo nhéo. Tuy nhà họ treo tiền thưởng rất nhiều, nhưng tiền nghe thì nhiều cũng chưa cầm được vào tay, vậy mà bà ta cũng có thể ba phen bốn bận lấy nó ra uy hiếp người khác mới tài!