Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện - Truyện Dịch - Truyện Sáng Tác

Chào mừng các bạn đến với Diễn Đàn Truyện. Nếu bạn đã là thành viên vui lòng Đăng nhập, nếu đây là lần đầu tiên ghé thăm vui lòng bạn Đăng ký, khi đã là thành viên bạn mới có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn. Việc Đăng ký là hoàn toàn miễn phí!

Bài mới trên hồ sơ

Chuẩn bị tinh chỉnh phần Cộng Đồng và Giải Trí nhằm mục đích tối ưu cơ sở dữ liệu diễn đàn!
Cập nhật và tối ưu hệ thống, tăng tốc độ tải trang và nội dung hoàn tất!
Di dời Diễn Đàn Truyện về Việt Nam hoàn tất!
"Nỗi buồn lớn nhất là khi lúc nào cũng phải tỏ ra mình đang hạnh phúc. Nỗi đau lớn nhất là luôn phải cố gắng mỉm cười..."

Chờ đợi một người dẫu biết chẳng có cơ hội....

Tôi sẽ nói chi tiết những ngày này sau nhé, giờ thì nói về hiện tại để xin lời khuyên của mọi người

Hiện tại tôi và anh đi làm vẫn gặp nhau, hôm qua tôi và anh có đi ăn cùng nhau, trước lúc ăn, anh bảo có 1 tin vui và 1 tin buồn tôi muốn nghe tin nào trước, tất nhiên tôi sẽ chọn nghe tin buồn trước vì còn có tin vui bù lại, Anh bảo tin buồn là" Anh cuối tháng này nghỉ việc"

Tôi đơ mất mấy phút, không load được gì, không hiểu hoặc giả là đang từ chối hiểu, rồi bình tĩnh tôi hỏi tin vui là gì, anh bảo " Là em không phải nhìn thấy anh nữa", rồi tôi ăn, nhưng ăn không vào, chúng tôi đi uống nước, anh hỏi tôi dao này thế nào? tôi vẫn cười và nói như bình thường, tôi thấy mình diễn giỏi vô cùng, đáng thương vô cùng, buồn mà không dám nói, muốn hỏi anh nhiều điều mà lại không dám mở lời, vẫn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra...

Hôm qua, lúc tan làm, trời mưa tôi ở lại đợi ngớt mưa, giờ tan của tôi là 5 rưỡi của anh là 6h, nói tôi đợi mưa ngớt cũng được mà cố tình đợi anh về thì đúng hơn, anh về đi trước tôi, tôi cũng dọn đồ đi về sau, đi bộ sau lưng anh nhưng anh không biết, tôi lại không dám tiến lên, xuống tới hầm gửi xe, lúc anh quay xe ra, tôi thấy anh tôi lại lùi lại để anh không nhìn thấy tôi, rồi anh lại đi trước, tôi đi sau, trời mưa anh tấp vào circle K mua áo mưa, trước đấy anh vẫn luôn mặc áo mưa tôi đưa anh, giờ có thể anh vứt hoặc không muốn dùng tới nó nữa rồi, anh vào đấy nên tôi lại đi trước anh, vẫn biết anh sẽ đi đường khác về nhưng tôi vẫn hi vọng anh sẽ đi sau xe tôi, tôi cứ nhìn qua gương, thỉnh thoảng thấy chiếc xe giống của anh lại ngoái lại nhìn, rồi lại thất vọng, hụt hẫng...

Lại nhớ lại dạo trước ngày nào anh cũng đưa tôi về, thấy tôi đi không nói gì anh sẽ giả vờ đi lùi ra sau rồi lại tiến lên chào như ngẫu nhiên gặp " Chào cậu, cậu đi đâu thế" , tôi lại cười

Anh vẫn luôn thế, trước nay vẫn luôn quan tâm tôi, thế mà chỉ sau 1 câu nói dừng lại tối đấy, tất cả mọi thứ tôi thấy như không chân thật, như chưa từng xảy ra, tôi nhớ cảm giác lúc được anh đưa về, thèm cảm giác được anh nắm tay...

Tôi yếu lòng quá, tôi ngại tâm sự với các bạn tôi, tôi sợ mọi người biết sự yếu lòng của tôi.

Tôi muốn nói với anh nhiều điều nhưng trưa nay gặp tôi lại không biết nói gì, thật nhát gan, không dám làm điều mình muốn, rồi tôi sẽ hối hận cho xem.

Mọi người bảo tôi phải làm sao đây, tôi luôn suy nghĩ khi 1 người con trai nói ra câu dừng lại tức là họ đã suy nghĩ kĩ và thực sự muốn dừng lại, tôi không muốn mình bi lụy, 2 luồng ý kiến cứ đánh nhau trong đầu tôi, cả ngày nay tôi chẳng muốn làm gì, nói chuyện với ai, đi làm như 1 cái máy, đợi tới trưa để được đi ăn cùng anh, để hỏi anh nhiều điều, nhưng nực cười là tôi không thể thốt lên điều gì..
Ngày 6 tháng 5 năm 2020 tôi nhận được tin nhắn từ anh: " Mình dừng lại nhé!"

Tôi vẫn biết giữa chúng tôi có vấn đề, nhưng thực chất vấn đề là gì thì khó mà nói rõ, có thể do tôi, do anh, có lẽ do cả hai.

Bằng 1 cái tôi cao ngất ngưỡng, khi nhận được tin nhắn từ anh, lúc đầu tôi không cảm xúc định cho rằng mình là một người lớn không nên níu kéo khi đối phương đã suy nghĩ kĩ và đưa ra lời đề nghị ấy, tôi định nhắn tin đáp lại anh luôn: " Nếu anh đã suy nghĩ kĩ và muốn dừng lại, thì em cũng ko còn được lựa chọn nữa, ta nên dừng lại thôi"

Tôi luôn nghĩ là mình là người cao thượng không ích kỷ, nhưng vốn dĩ đó chỉ là sự bao biện cho cái tôi cao ngất trời của tôi, thực chất tôi rất ích kỷ, tôi không có cao thượng...

Lúc đấy tôi bình tĩnh hơn bao giờ hết, nhắn tin vào nhóm kể cho đám bạn nghe, đám bạn bảo tôi hãy làm nói những gì mình đang nghĩ với anh, hãy vượt qua cái tôi của bản thân.

Tôi biết vấn đề của tôi là luôn che dấu cảm xúc thật, cố tỏ ra mạnh mẽ, tôi cứ nghĩ mình là người vô cảm không một thứ gì chạm đến được cảm xúc của tôi, tôi luôn miệng bảo tôi không thích thứ gì hết, không thích trẻ con cũng không yêu động vật, nhưng giờ tôi nhận ra, thật ra mình rất yếu đuối, dễ bị tổn thương, nên không muốn dành nhiều tình cảm cho bất cứ thứ gì, luôn tạo ra vỏ bọc giả tạo để che lấp đi sự yếu đuối đó, tôi sợ cảm giác bị người khác bỏ rơi, thương hại...

Tôi nghĩ ngợi rồi nhắn tin hỏi anh lí do, anh cho tôi 1 lí do " Cảm thấy chúng ta không thể tiến xa hơn được nên dừng lại khi chưa có gì ràng buộc để tôi đỡ buồn hơn"
Lí do của anh là vậy đấy, đấy đúng là 1 lí do kỳ quái, mâu thuẫn với những gì anh từng nói, từng làm cho tôi, tôi buồn thật rồi, tưởng mình vô cảm còn từng ước thất tình cũng được, miễn là cho mình thấy tí xíu cảm xúc của bản thân, ấy thế mà tôi thất tình thật.

Tôi nhắn tin níu kéo " Muốn là người trưởng thành cùng anh", anh không đồng ý, tôi điện cho anh, anh không nghe máy, anh nói " anh sợ anh mềm lòng", trước giờ tôi luôn kiêu hãnh nghĩ rằng sẽ không bao giờ níu kéo, van xin tình yêu vậy nên tôi đã nhắn những dòng tin nhắn dài lượt thượt, lủng củng cho cho anh và kết một câu " Cám ơn anh đã mang đến cho em nhưng hồi ức <3" rồi tắt mạng, bật 1 vài bản nhạc buồn nghe, khóc 1 chút rồi ngủ thiếp đi.

À, chưa nói là tôi và anh làm cùng công ty...
admin
admin
Chia sẻ cùng bạn! Cho dù bọn mình nói thế nào đi chăng nữa thì kết quả vẫn là vậy. Bạn đã làm hết sức mình rồi không có gì phải tiếc nuối nữa. Hãy tiếp tục sống tốt và chứng tỏ cho họ thấy bỏ bạn là một quyết định sai lầm!
Thân!
Thông báo mới:

Cập nhật giao diện mới cho Diễn Đàn Truyện!
shape1
shape2
shape3
shape4
shape7
shape8
Top Bottom